Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 134

Phòng giám sát của khách sạn, một đám người chen chúc trước màn hình máy tính xem lại camera an ninh.

"Nếu nạn nhân về phòng lúc 9 giờ, vậy thì bắt đầu từ khung giờ đó đi...." Yamamura Misao ra hiệu cho cấp dưới.

"Khoan đã!" Sera Masumi đột nhiên cắt ngang, mắt nhìn sang Hanada Saharuna, "Không phải em nghi ngờ thanh tra Hanada, nhưng để tránh tranh cãi, chúng ta vẫn nên xem đoạn ghi hình của tiểu thư Sakurai trước thì hơn."

Hanada Saharuna đón ánh mắt của Sera Masumi, bình thản nhún vai: "Tôi không có ý kiến, tôi cũng thấy như vậy công bằng hơn." Nói rồi cô quay đầu nhìn ba người Takashima Yuka, "Dù sao thì trước pháp luật chẳng ai là có đặc quyền cả. Lời khai của cảnh sát cũng có thật có giả mà~"

Người trong cuộc đã nói như vậy, viên cảnh sát phụ trách cũng không chần chừ nữa, lập tức mở đoạn ghi hình tầng 22 lên.

Thời gian cụ thể được Sakurai Senko cung cấp: "Khoảng 8 giờ hơn, tôi đi cùng thanh tra Hanada đến phòng của cậu ấy nhưng không vào. Bọn tôi hẹn nhau một tiếng sau chơi game nên tôi về phòng mình trước.

Sau khi về phòng tắm rửa xong xuôi thì tôi gọi dịch vụ phòng nhờ nhân viên khách sạn mang kem tới. Rồi tôi cầm kem qua phòng Hanada, ở đó chơi đến 3 giờ sáng mới về."

Bọn họ bắt đầu xem đoạn video từ khoảng hơn 8 giờ, quả nhiên thấy Sakurai Senko đứng trước cửa phòng Hanada Saharuna vẫy tay tạm biệt. Các cảnh sát đang định tua nhanh đến 9 rưỡi thì đúng lúc này lại nhìn thấy Amuro Tooru gõ cửa phòng Hanada Saharuna bước vào. Cảnh này ngay lập tức khiến Miyamoto Yumi và Suzuki Sonoko bật chế độ bà tám.

"Anh Amuro! Không phải anh nói là về phòng gửi mail sao? Tại sao lại chạy sang chỗ thanh tra Hanada!"

Thiên kim tài phiệt [7]: Hanada! Sao tôi lại không biết Amuro Tooru từng vào phòng bà! Bà lại còn mặc yukata nữa! Cái này là sao đây hả? Miệng thì bảo không thích hắn nhưng hoá ra hai người đã lén lút qua lại sao?! 】

Kênh chat và lời của Suzuki Sonoko nói đồng thời vang lên cùng một lúc làm Hanada Saharuna giật nảy mình.

"Sonoko-san, anh chỉ sang mượn máy tính của thanh tra Hanada để gửi tài liệu thôi."

【 Hanada Saharuna [1]: Nói bậy bạ gì đấy, tôi chỉ cho hắn mượn máy tính thôi! Tưởng là bà nên tôi mới mở cửa! 】

Lời giải thích của Amuro Tooru và câu phản bác của Hanada Saharuna cực kỳ ăn khớp.

"Ồ ~ Thật sao?" Miyamoto Yumi kéo dài giọng, "Ngay lúc Hanada đang tắm à?"

Mặt Amuro Tooru thoáng vẻ xấu hổ: "Lúc đó tôi cũng không biết là cô ấy đang tắm, nhưng tôi thật sự không...."

Thiên kim tài phiệt [7]: Mượn máy tính cũng đâu cần vào phòng làm gì, bà tin tưởng hắn vậy luôn? Dù gì thì hắn cũng là đàn ông mà?

Hanada Saharuna [1]: Bởi vì bà nói hắn là phe đỏ chứ sao! Với cả tôi đã luyện đấu đối kháng với Matsuda, giờ đã có thể đấu tay đôi rồi, hắn chắc chắn không thắng nổi tôi!】

Sakurai Senko im lặng một lúc rồi cười nhạo.

 Thiên kim tài phiệt [7]: Hanada ~ Bà đúng là trẻ con chưa lớn mà ~~】

Ý gì đây? Kháy đểu cô đấy à?

Hanada Saharuna bắt đầu nóng nảy, lúc ấy cô cũng chẳng nghĩ gì nhiều, bây giờ lại bị mọi người hiểu lầm thế này thì càng bực bội: "Là anh ta bảo chỉ cần dùng một lát thôi! Tôi ngại mở cửa thêm lần nữa nên mới để anh ta vào phòng!"

Càng nói càng bực, Hanada Saharuna vô thức buột miệng gào lên: "Với lại chỉ có vài phút thì làm được gì hả! Cho dù có làm gì thật thì chẳng lẽ anh ta được có vài phút thôi sao—?!"

"......" Không gian phút chốc rơi vào im lặng.

Người đỏ mặt đầu tiên chính là nhóm nữ sinh Mori Ran, Suzuki Sonoko và Sera Masumi. Mori Ran vùi mặt vào vai Suzuki Sonoko, còn Sera Masumi thì quay đi không dám nhìn thẳng.

Kế đến là Sato Miwako và Miyamoto Yumi, cả hai ho khan vài tiếng, một thì ngước mặt lên trời, một thì cúi xuống nhìn đất, chỉ là tuyệt nhiên không liếc Hanada Saharuna.

Cuối cùng là Edogawa Conan và Sakurai Senko đồng loạt đưa tay che mặt. Một người nhìn Amuro Tooru với ánh mắt đầy cảm thông, một người thì trông Hanada Saharuna đầy thương hại. Thôi thì chung quy vẫn là trăm sông đổ về một biển....

Hanada Saharuna buột miệng thốt xong cũng nhận ra mình lỡ lời, vừa ngẩng đầu lên thì đã chạm ngay phải ánh mắt trầm mặc của Amuro Tooru phía đối diện, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

Cô xua tay lùi lại một bước, ấp úng chữa cháy: "Không, không phải, ý tôi không phải như thế....Ý là, không có ý nghi ngờ....Chỉ là, ờ thì....À không không, tôi chỉ muốn nói là mình hoàn toàn trong sạch thôi...Nhưng mà, nếu chỉ có mấy phút thật thì...."

"Thanh tra Hanada!" Amuro Tooru gằn giọng cắt ngang, giữ nguyên nụ cười trên môi gằn từng chữ: "Tôi chỉ đến phòng cô để gửi mail, cái này có thể kiểm tra qua lịch sử hòm thư, cô không cần giải thích nhiều như vậy đâu. Đừng - nói - nữa."

Ba chữ cuối cùng được anh nghiến răng nghiến lợi mà nói.

"À, được được." Hanada Saharuna cảm nhận được khí thế bức người từ đối phương, chỉ đành ngoan ngoãn cúi đầu rụt cổ làm chim cút.

Amuro Tooru thở hắt ra một hơi, sau đó quay sang nói với Yamamura Misao và đồng nghiệp: "Được rồi thanh tra Yamamura, chúng ta xem băng ghi hình tiếp đi, không cần lãng phí thời gian ở chỗ này."

Mặc dù nụ cười của anh trông rất hiền hoà, nhưng cả người lại tản ra một làn khí đen cực đáng sợ.

Yamamura Misao nuốt nước bọt, vội vàng giục đồng nghiệp mau xem hết đoạn camera giám sát của Sakurai Senko. Sau khi xác minh lời khai là thật, họ bắt đầu chuyển sang kiểm tra động thái của ba nghi phạm chính.

Theo như lời khai trước đó, thời gian của bọn họ bắt đầu từ lúc 9 giờ. Trong đoạn video giám sát, bốn người Fujii Yuusei rất nhanh đã xuất hiện trong khung hình.

Bọn họ đưa Fujii Yuusei về phòng anh ta, sau đó Fujii Yuusei quay ra nói gì đó với ba người rồi đóng cửa lại. Tiếp theo là cảnh ba người họ chào nhau rồi ai về phòng nấy.

"Cả bốn người đều ở phòng riêng sao?" Edogawa Conan hỏi, "Lúc nãy em đã muốn hỏi rồi, Takashima-san và nạn nhân là người yêu, tại sao hai người lại không ở chung phòng?"

Huống hồ cả người còn bàn đến chuyện hôn nhân rồi.

Takashima Yuka lắc đầu: "Yuusei là người luôn rành mạch công việc và đời tư. Lần này chúng tôi đến khách sạn Suzuki là để tham quan học hỏi, thuộc về phạm trù công việc, nên anh ấy yêu cầu mọi thứ phải theo quy tắc như một chuyến công tác bình thường."

"Hơn nữa thứ tự sắp xếp phòng cũng là do Fujii-san quyết định", Tsuchiya Yohei bổ sung, "Anh ấy rất coi trọng cấp bậc chức vị, vì vậy thứ tự phòng cũng phải sắp xếp dựa trên cấp bậc."

Do đó, thứ tự sắp xếp phòng của bốn người lần lượt là: Fujii Yuusei phòng 1, Takashima Yuka phòng 2, Tsuchiya Yohei ở phòng 3 và Hiramatsu Tomoko phòng 4.

Yamamura Misao gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó tiếp tục xem video giám sát.

Đúng như lời Takashima Yuka nói, lúc 10 giờ tối Fujii Yuusei cầm áo choàng tắm đến gõ cửa phòng cô, nửa tiếng sau thì đi ra, trên tay cầm quần áo bẩn, vừa đi vừa lau tóc trở về phòng.

11 giờ hơn, Hiramatsu Tomoko thay một bộ váy nhẹ nhàng bước về phía thang máy, lúc đi ngang qua phòng Fujii Yuusei còn đặc biệt liếc nhìn một cái. Gần 11 rưỡi, Fujii Yuusei đeo kính râm mặc một bộ quần áo khác rời khỏi phòng.

Đến 12 rưỡi, Hiramatsu Tomoko một lần nữa xuất hiện trên camera giám sát, chỉ là lần này cô nàng hùng hổ tức giận quay về, khác hẳn với dáng vẻ ban nãy.

"Bởi vì anh ấy mãi không xuất hiện, tôi đứng đợi cả tiếng đồng hồ mà chẳng thấy đâu. Ở hồ lại nhiều muỗi nữa, cho nên tôi mới tức giận như vậy." Hiramatsu Tomoko giải thích.

Sau đó, mãi cho đến 1 giờ sáng cũng không có ai xuất hiện trên camera.

"Thấy chưa, trong khoảng thời gian xảy ra vụ án chỉ có cô và nạn nhân là ra khỏi phòng! Ngoài cô ra thì những người khác đều có bằng chứng ngoại phạm!" Yamamura Misao lớn tiếng nói.

Đúng lúc này, Amuro Tooru mở miệng: "Có thể tăng tốc tua nhanh để xem những đoạn sau được không?"

Giọng điệu của anh hoàn toàn tự nhiên, làm cho viên cảnh sát đang điều khiển máy tính bất giác làm theo. Yamamura Misao nhíu mày, nhưng thấy mọi người lại tập trung vào màn hình nên cũng không nói gì nữa.

Cảnh sát tua nhanh video. Đến khoảng 5 giờ sáng, trên màn hình mới xuất hiện thêm một người — là Takashima Yuka.

Cô mặc đồ thể dục, vừa duỗi người vừa đi dọc hành lang, trên mặt vẫn còn vương nét ngái ngủ.

Không đợi Yamamura Misao hỏi, Takashima Yuka đã chủ động thuyết minh: "Tôi có thói quen chạy bộ buổi sáng, mỗi ngày đều dậy lúc 5 giờ để chạy. Sáng nay tôi chạy hai vòng quanh khuôn viên khách sạn, đến khoảng 6 rưỡi thì về phòng tắm rửa."

Edogawa Conan và Sera Masumi đều lộ ra vẻ suy tư.

"Chúng tôi có thể kiểm tra phòng của nạn nhân và ba người còn lại không?" Amuro Tooru nói.

Yamamura Misao giật giật chân mày, cái gã này sao lại phiền phức thế không biết?! Rốt cuộc ai mới là cảnh sát hả?!

Amuro Tooru thấy vậy thì mỉm cười với Yamamura Misao: " Ở hiện trường không tìm thấy hung khí, rất có khả năng đã bị hung thủ giấu trong phòng, chỉ cần tìm được là có thể xác định hung thủ ngay. Thanh tra Yamamura cũng nghĩ vậy phải không?"

".....Ha, ha, đúng vậy." Lời đối phương nói cũng có lý, Yamamura chỉ có thể ra lệnh mọi người di chuyển đến địa điểm tiếp theo.

Đạt được mục đích, Amuro Tooru cười tủm tỉm đi theo phía sau Yamamura Misao, nhưng khoé mắt lại liếc xuống Hanada Saharuna ở cuối hàng.

Vẻ mặt cô ủ rũ, vừa đi vừa cúi đầu đá đá chân. Sato Miwako và Miyamoto Yumi và Sakurai Senko thì ở bên cạnh nhẹ giọng an ủi. Suzuki Sonoko và Mori Ran cũng động viên để cô lấy lại tinh thần.

"....Anh Amuro, chuyện này anh và em đều biết rõ là như thế nào mà. Hơn nữa thanh tra Hanada đúng là kiểu người vì ngại phiền phức mà có thể hành động thiếu suy nghĩ." Phía dưới truyền đến giọng Edogawa Conan, Amuro Tooru cúi đầu, đứa trẻ thông minh này đang nhìn anh bằng ánh mắt đầy thương cảm.

Edogawa Conan vỗ nhẹ vào chân Amuro Tooru: "Không sao đâu anh Amuro, hội Ran không phải kiểu người sẽ đem chuyện của người khác đi nói khắp nơi, bọn họ chắc chắn sẽ giữ bí mật. Nhưng mà em muốn nhắc anh cái này để anh chuẩn bị tâm lý trước...Ờ thì, thanh tra Yamamura của tỉnh Gunma ấy, là một người nhiều chuyện....Nếu bác Mori mà biết rồi cười anh thì anh cũng đừng động thủ nhé, làm ơn."

Kudo Shinichi hôm nay vẫn đang nỗ lực bảo vệ mạng sống cho bố vợ tương lai của mình. Cậu thở dài một hơi thật sâu, vừa phải trông chừng Tổ chức Áo đen xuống tay với bố vợ, vừa phải lo xem đồng minh phe đỏ có không nhịn được mà đánh ông không, cậu cũng khổ tâm quá mà.

"......" Amuro Tooru trầm mặc: ".....Chỉ là chuyện nhỏ thôi, anh không để bụng đâu."

Anh còn có thể nói gì được nữa đây?

Ai bảo hôm qua anh lợi dụng vẻ ngoài và ân cứu mạng để hạ thấp phòng bị của Hanada Saharuna, sau đó nhân lúc cô mất cảnh giác mà vào phòng cô lấy USB. Nào ngờ chưa đầy 24 giờ sau, Hanada Saharuna lại phản kích một cú mạnh thế này?

Quả báo cũng không tới nhanh bằng cái miệng cô.

Bình Luận (0)
Comment