"Không ngờ lại ở ngay cạnh nhau, trùng hợp thật đấy thanh tra Hanada."
Bên trái truyền đến giọng nam quen thuộc, Hanada Saharuna quay đầu, thấy Amuro Tooru đang cầm chìa khóa phòng cười tủm tỉm nhìn cô.
Trên thực tế, khi Suzuki Sonoko nhờ nhân viên khách sạn xếp cho cả nhóm ở cùng một tầng, Amuro Tooru đã nhanh tay nhận lấy xấp thẻ phòng từ nhân viên, hơn nữa còn lén giấu thẻ phòng của hai phòng cạnh nhau xuống dưới cùng.
Sau đó nhân lúc phát thẻ cho mọi người, anh đã 'vô tình' đưa thẻ phòng sát vách cho Hanada Saharuna — Nói cách khác, hết thảy đều là mưu đồ từ trước.
Nhưng Hanada Saharuna hoàn toàn không biết mình đã lọt vào tầm ngắm, chỉ cười đáp lại một câu trùng hợp thật: "Tôi vào cất hành lý trước đã, lát nữa gặp sau."
Dù sao thì bọn họ đã hẹn nhau đi ăn trưa rồi, muốn tán gẫu thì còn cả đống thời gian.
Hanada Saharuna bước vào phòng, lọt vào tầm mắt là một không gian tràn ngập sắc trắng kết hợp cùng gam màu gỗ ấm áp. Bức tường trắng tinh và trần nhà cùng tông hoà quyện với sàn gỗ màu nâu nhạt, kết hợp với thiết kế tối giản gọn gàng, khiến căn phòng vừa có cảm giác hiện đại lại vô cùng rộng rãi, tạo nên một không gian thoáng đãng thoải mái cực kỳ.
Phòng khách và phòng ngủ được ngăn cách bởi một tấm rèm tự động màu trắng kéo dài từ trần xuống đến sàn, chia căn phòng thành hai phần riêng biệt. Ngay đối diện cửa sổ kính lớn đặt một bộ sofa trắng muốt, có vẻ là để cho khách vừa xem TV vừa có thể ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.
Có điều hiện tại cửa sổ kính đang bị che khuất bởi một lớp rèm mỏng màu xám nhạt nên chẳng nhìn được gì. Hanada Saharuna đặt túi du lịch lên sofa, tiện tay vén rèm vừa sổ lên.
Khoảnh khắc bức rèm được kéo ra, ánh nắng rực rỡ cùng sắc xanh mướt mát ùa thẳng vào trong mắt cô.
Khung cảnh bên ngoài cửa sổ sát đất là một hồ nước rộng mênh mông, rộng đến mức không nhìn thấy đâu là bờ. Hồ nước được bao bọc bởi những dãy núi xanh ngắt, làn nước trong vắt ánh lên một màu xanh lam dịu dàng. Dưới nắng ban trưa chói chang, mặt hồ lấp lánh ánh bạc, chỉ cần nhìn thôi đã cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm, thoải mái như vừa được gột rửa.
Hanada Saharuna hơi mở to hai mắt, bàn tay đặt trên lớp kính trong suốt, hào hứng chiêm ngưỡng chiếc view tuyệt đẹp bên ngoài.
Trời ơi, đẹp đến phát khóc luôn! Nhìn tầng tầng lớp lớp sắc xanh, từ nhạt đến đậm chồng lên nhau trải dài đến tận chân trời khiến cô có cảm giác như toàn bộ tế bào trong phổi mình đều được thanh lọc. Takagi với Matsuda không đi đúng là thiệt lớn rồi!
Ngắm nghía thỏa mãn xong, Hanada Saharuna chợt để ý đến phòng tắm nằm phía đối diện phòng khách, lúc bước qua nhìn cô mới phát hiện, phòng tắm này rộng ngoài sức tưởng tượng.
Bên cạnh bồn tắm gạch sứ trắng là bộ nến thơm được xếp ngay ngắn, còn có cả những lọ thuỷ tinh chứa cánh hoa hồng được ngâm sẵn, trông cực kỳ lãng mạn. Quan trọng nhất chính là trong phòng tắm cũng có cửa sổ kính sát đất nhìn thẳng ra hồ.
Nói cách khác, khách đến đây ở vừa có thể ngâm mình trong bồn tắm đầy hoa thơm, vừa được thưởng thức vẻ đẹp của ánh trăng và những vì sao lấp lánh soi bóng trên mặt hồ.... Đây là hưởng thụ cấp độ thần tiên nào thế?!
Hanada Saharuna ôm mặt nhảy lên vì sung sướng, huhu ~ Thế này mới đúng là kỳ nghỉ chứ! Cái nhà nghỉ suối nước nóng tàn tạ rách nát kia làm quái gì gọi là du lịch được!
Làm sao bây giờ, cô háo hức quá, không thể chờ đến tối nữa rồi! Chỉ muốn nhảy ngay vào bồn tắm kia thôi!
"Cốc cốc." Tiếng gõ cửa vang lên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ, sau đó bên ngoài vọng vào giọng nói của Sato Miwako: "Saharuna, em xong chưa?"
Hanada Saharuna vội buông tay bước ra ngoài: "Đợi em chút, xong ngay đây!"
Hanada Saharuna chạy đến bên túi du lịch của mình, lấy từ trong ra một chiếc túi đeo nhỏ màu trắng. Sau khi mở túi kiểm tra ví tiền và chìa khoá, cô lôi một chiếc USB màu bạc ra ngắm nghía trong giây lát, suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng cũng quyết định nhét nó lại vào trong túi đeo trắng.
Sau đó cô rút thẻ phòng mở cửa, trông thấy Sato Miwako và Miyamoto Yumi đã đứng đợi sẵn bên ngoài, phía sau là Mori Ran và Suzuki Sonoko mỉm cười vui vẻ.
"Saharuna, em lề mề quá." Miyamoto Yumi chống nạnh nói.
Hanada Saharuna nhanh chóng bước ra, thuận tay đóng cửa lại: "Xin lỗi xin lỗi, em mải ngắm cảnh quá ấy mà."
Nghe vậy, hai mắt Suzuki Sonoko sáng lên, tự hào khoe: "View khách sạn nhà bọn em đỉnh lắm phải không? Đây chính là vị trí đẹp nhất để ngắm hồ Kaguya đấy!"
"Hả? Hồ Kaguya? Nghe như có liên quan đến câu chuyện về Kaguya-hime ấy nhỉ?" Hanada Saharuna vừa nói vừa tự nhiên khoác lấy tay Suzuki Sonoko kéo cô nàng đi về phía trước: "Đi thôi, vừa đi vừa nói. Chắc mọi người đều đói lắm rồi."
"À, được được!" Suzuki Sonoko cũng là người dễ thân, lập tức hào hứng kể: " Thực ra người ta đặt tên cho nó là hồ Kaguya vì hai lý do. Đầu tiên là bởi vì hồ này có hình dạng như một vầng trăng tròn. Lúc đêm xuống, khi ánh trăng chiếu trên mặt hồ, toàn bộ hộ sẽ toả ra ánh sáng nhàn nhạt, trông chẳng khác gì mặt trăng thật!
Còn lý do thứ hai ấy à.... Thanh tra Hanada, chị còn nhớ rõ câu chuyện về Kaguya-hime không?"
Suzuki Sonoko ra vẻ thần bí hỏi.
Hanada Saharuna vuốt cằm, mặc dù không phải người Nhật Bản, nhưng câu chuyện công chúa Kaguya này cũng khá nổi tiếng, cô đã từng nghe qua.
"Ừm.... Chị nhớ đại khái thì là thế này.
Ngày xưa có một ông lão vào rừng tre đốn củi thì phát hiện một cây tre phát sáng rất đặc biệt. Sau khi chặt cây tre đó, ông lão nhìn thấy một đứa trẻ bên trong, vì vậy liền đặt tên cho cô bé đó là Kaguyahime.
Kaguyahime lớn lên dưới sự chăm sóc của ông lão, bởi vì nhan sắc tuyệt trần nên đã có rất nhiều người tìm đến cầu hôn. Để cự tuyệt những người đó, nàng đã đưa ra những thử thách khó nhằn, cuối cùng cũng chỉ có Thiên hoàng là kiên trì đáp ứng mọi yêu cầu của nàng. Mặc dù cảm động trước tấm lòng của Thiên hoàng, nhưng khi người trời đến đón nàng trở về, Kaguyahime vẫn chọn quay về làm tiên nữ.
Trước khi rời đi, để cảm ơn Thiên hoàng, nàng đã để lại một bức thư và một viên thuốc bất tử. Thế nhưng Thiên hoàng quá đau lòng khi mất đi Kaguyahime, cảm thấy trường sinh bất tử cũng không còn ý nghĩa gì nữa, vì vậy đã lệnh cho thuộc hạ mang viên thuốc và lá thư đến núi Bất Tử, cũng chính là núi Phú Sĩ bây giờ để tiêu huỷ, hy vọng rằng từ trên mặt trăng, Kaguyahime sẽ mãi mãi nhìn thấy tình yêu bất diệt của ông.... Là vậy phải không?"
Nói đến đây, Hanada Saharuna hỏi: "Nhưng truyền thuyết đó thì có liên quan gì đến nơi này?"
Suzuki Sonoko giơ một ngón tay lên, thần bí đáp: "Bởi vì nơi này còn lưu truyền một phiên bản thứ hai của Kaguya-hime! Nghe nói sau khi cảm động trước tấm lòng của Thiên hoàng, Kaguyahime vốn muốn ở lại trần gian cùng ông ta, nhưng thứ Thiên hoàng muốn lại là trường sinh bất lão. Người trời đến đón Kaguyahime nói, nếu muốn có được viên thuốc bất tử, Kaguyahime phải đồng ý quay về trời.
Thiên hoàng khẩn cầu Kaguyahime, hy vọng nàng giúp mình xin được viên thuốc bất tử. Kaguyahime đồng ý, nhưng trong lòng lại tràn đầy oán hận. Nàng thay viên thuốc bất tử bằng thuốc độc, rồi đưa nó cùng với áo tiên cho vị đại thần được Thiên hoàng phái đến. Nàng nói, vào ngày người trời đến đón mình, hãy để Thiên hoàng uống viên thuốc rồi khoác áo tiên lên, như vậy Thiên hoàng sẽ có được quyền lực tối cao.
Vị đại thần bị lòng tham che mờ tâm trí làm theo, kết quả Thiên hoàng chết thảm. Kaguyahime ngồi trên xe về cung trăng nhìn cảnh tượng ấy, không kìm được mà rơi một giọt lệ. Giọt nước mắt ấy rơi xuống khe núi, tạo thành hồ Kaguya bây giờ!
Tada, vừa rồi chính là nguồn gốc của hồ Kaguya!" Suzuki Sonoko dang tay, mặt đầy phấn khích.
Đúng lúc ấy, thang máy kêu lên một tiếng, Hanada Saharuna dẫn đầu bước vào trước.
"Cái tên Thiên hoàng đó đúng là cặn bã, bị trả thù cũng đáng lắm." Miyamoto Yumi bước vào thang máy, nhăn mặt nói đầy ghét bỏ.
Mori Ran tiến vào, nhích gần về phía Suzuki Sonoko để nhường ra chỗ trống bên trong: "Tớ còn tưởng phải là một câu chuyện lãng mạn chứ, vì hồ đẹp như vậy mà...."
Trên mặt cô thoáng chút tiếc nuối.
"Tớ lại cảm thấy đây là một câu chuyện hay....Một cô gái đáng thương trả thù kẻ đã lừa dối mình, sau đó trở về thế giới của riêng cô ấy và sống hạnh phúc mãi mãi. Chẳng phải rất tuyệt sao?" Sera Masumi vòng hai tay ra sau đầu, đứng dựa vào vách thang máy nói.
Chờ Amuro Tooru, Sato Miwako và Edogawa Conan bước vào hết, Hanada Saharuna nhấn nút đóng cửa, thang máy từ từ chuyển động đi xuống.
Hanada Saharuna liếc mắt nhìn Sera Masumi một cái, lúc sáng mới nói chắc gì đã gặp được nhau, thế mà vừa dứt cái miệng đã bị vả mặt luôn.... Đôi mắt cô lướt một lượt từ mặt chuyển qua ngực Sera Masumi.
Ờm.... Em gái Akai Shuichi đúng là phẳng ngoài dự đoán, nhìn không giống con gái tí nào. Rốt cuộc là ai nói với cô hễ trong Conan mà xuất hiện nhân vật nữ nước ngoài thì đều có thân hình bốc lửa thế? Chẳng phải có một ngoại lệ ở đây hay sao?!
"Dù thế nào đi nữa, em nghĩ việc lấy mạng người khác để trả thù cũng không thể mang lại hạnh phúc được." Edogawa Conan nghiêm túc bày tỏ quan điểm.
Sera Masumi quay đầu nhìn Edogawa Conan, duỗi tay ra xoa xoa đầu cậu: "Đúng là kiểu lời mà em sẽ nói mà, Conan-kun~"
Sato Miwako cũng gật gù: "Conan nói đúng, giết người còn là phạm pháp nữa."
Amuro Tooru đứng phía sau bất ngờ lên tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn Hanada Saharuna: "Thanh tra Hanada thấy thế nào?"
"Tôi?" Hanada Saharuna có chút ngoài ý muốn, cô quay đầu nhìn sang Amuro Tooru: "Tôi cũng không có cảm nghĩ gì đặc biệt cả."
Ngay cả tay con trai cô còn chưa từng nắm, kinh nghiệm yêu đương bằng 0, sao có thể hiểu được tâm tình của những người phụ nữ thất tình muốn trả thù bạn trai chứ? Cô phát biểu cảm tưởng gì được?
Đừng có thấy cô là hải vương rồi tự gán cho cô hình tượng từng trải mà hỏi như vậy được không! Hanada Saharuna oán thầm.
Huống chi, nếu có lừa tình thì cũng là cô đi lừa người ta, chứ làm gì có chuyện người khác lừa được cô.... Từ từ đã, có phải anh ta cố ý không vậy?
"Ting—".
Không đợi Hanada Saharuna ngộ ra vì sao, thang máy đã xuống đến tầng một.
Suzuki Sonoko vung vẩy chiếc thẻ phòng trong tay: "Nhà ăn ở tầng một, chỉ cần thẻ phòng là có thể vào. Khách sạn sẽ cung cấp bữa trưa và bữa tối, tất cả đều là tiệc buffet, mọi người có thể thoải mái chọn đồ mình muốn! Có điều ăn khuya hay giờ nào khác thì phải trả thêm tiền đấy nhé."
Nói rồi cô nàng dẫn mọi người đến nhà ăn.
Bọn họ lần lượt đưa thẻ phòng cho nhân viên phục vụ kiểm tra rồi dễ dàng được vào trong.
Nhà hàng của khách sạn được thiết kế vô cùng sang trọng. Phía bên trái là những bàn buffet trải khăn trắng được trang trí bằng các dải lụa xanh lam, trên bàn bày la liệt các món ăn đa dạng đến từ khắp nơi trên thế giới, còn kèm theo bảng chú thích quốc gia của món đó, trông cực kỳ chuyên nghiệp.
Phía bên phải là khu vực dành cho thực khách, một vài bàn ăn đã có người ngồi dùng bữa.
Suzuki Sonoko xoay người nói với mấy người Hanada Saharuna: "Em đi chọn chỗ trước, mọi người cứ đi lấy đồ ăn nhé!"
Là đại tiểu thư nhà Suzuki nhưng Suzuki Sonoko lại cực kỳ chu đáo, còn sẵn sàng xung phong giữ chỗ để cho những người khác đi chọn món trước.... Ôi~ Đúng là một đứa trẻ ngoan mà! Hanada Saharuna thầm nghĩ.
"Em đi cùng Sonoko, mọi người cứ đi trước đi ạ!" Mori Ran nói.
Hanada Saharuna nhướng mày: "Được, làm phiền hai đứa vậy."
Dứt lời, cô liền nhanh chóng tiến về phía quầy buffet, định bụng lấy đồ xong sớm để giữ chỗ hộ hai người.
Edogawa Conan nhìn Sera Masumi và Amuro Tooru một cái: "Chị Sera, anh Amuro, chúng ta đi thôi!"
"OK!" Sera Masumi sảng khoái đáp.
Amuro Tooru mỉm cười gật đầu.
Phía bên kia, Miyamoto Yumi cũng nhanh chóng kéo Sato Miwako qua: "Đi thôi Miwako ~ Ăn xong bọn mình sẽ ra hồ bơi chơi!"
Hehehe ~ Săn trai đẹp ~ Săn trai đẹp ~~ Mấy anh đẹp trai, tôi tới đây!