Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi - Trừng Tịch

Chương 2

Châu Toàn nhìn thấy hộp thức ăn trên bệ cửa sổ, đoán ra người kia là bạn của Ninh Di Nhiên.

Sau một lúc giằng co ngắn ngủi, người đàn ông bỏ qua những lời chào hỏi xã giao dễ khiến cô lúng túng. Anh từ tốn dụi tắt điếu thuốc, chủ động giới thiệu bản thân trước: “Bạch Hành Việt.”

Đã ở bên Ninh Di Nhiên lâu như vậy, bất cứ người bạn nào có mối quan hệ tốt với anh cô đều có ấn tượng, nhưng cô chưa từng nghe nói đến người này. Châu Toàn khẽ gật đầu, sau khi nói tên của mình, cô hỏi Ninh Di Nhiên đi đâu rồi.

Bạch Hành Việt không cố ý nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt hai mí hẹp dài khẽ mở: “Cậu ta có chút việc riêng cần giải quyết, vẫn chưa lên.”

Có lẽ vì có đôi mắt dài hẹp nên ánh mắt anh không hề dịu dàng, trông nó trống trải, sắc lạnh và sâu không thấy đáy.

Châu Toàn dịch chuyển ánh mắt một cách tinh tế, cô không nói thêm gì nữa.

Châu Toàn về phòng sấy tóc, thay quần áo, lúc trở ra thì Bạch Hành Việt đã rời đi.

Xung quanh không còn mùi khói thuốc, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua. Trước khi rời đi, anh đã mở một khe cửa sổ.

Không lâu sau, Ninh Di Nhiên trở về thấy cô đang mở hộp thức ăn, anh tò mò hỏi: “Em với lão Bạch vừa gặp nhau à?”

Châu Toàn dừng tay, chỉ nói đã gặp rồi, cũnh không kể chi tiết.

Ninh Di Nhiên cũng không hỏi nhiều, giúp cô dọn bát đũa dùng một lần, chủ động nói về Bạch Hành Việt. 

Người bạn thân này của anh đã ra nước ngoài học tiến sĩ năm năm, chuyên ngành thiết kế kiến trúc. Trước đây có chút mâu thuẫn với gia đình, những năm này vẫn luôn ở nước ngoài, mãi đến khi tốt nghiệp mới trở về.

Bố mẹ của Ninh Di Nhiên và mẹ của Bạch Hành Việt đều là giáo sư của Thanh Hoa – Bắc Đại, hai gia đình là hàng xóm, sống trong những căn biệt thự cổ độc lập gần khuôn viên trường. Hai người từ nhỏ đến lớn học cùng một trường, lên đại học mới đi theo con đường riêng, học những chuyên ngành khác nhau.

Ninh Di Nhiên thuộc tuýp người thích chơi và biết cách chơi, gần ba mươi tuổi nhưng trong cốt tủy vẫn còn chút khí chất thiếu niên. Còn Bạch Hành Việt chơi thì chơi, nhưng chưa bao giờ bỏ bê việc học hành, cách đối nhân xử thế cũng thấu đáo hơn.

Ninh Di Nhiên chuyển chủ đề: “Nói ra cũng trùng hợp, cậu của lão Bạch là phó viện trưởng tại Học viện văn vật và bảo tàng của em đấy, mới được điều đến đây hồi đầu năm.”

Học kỳ trước, Châu Toàn từng thay giảng viên đến văn phòng gửi tài liệu, có gặp phó viện trưởng một lần. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt chính trực, từng trải đó, nhưng không thể nào khớp với ngũ quan của Bạch Hành Việt.

Phải thừa nhận rằng vẻ ngoài của người này đẹp từ cả bề ngoài lẫn cốt cách, nổi bật khó quên như cây ngọc cành ngà.

Dù sao thì họ cũng là những người ở ngoài thế giới của cô, Châu Toàn không có h*m m**n tìm hiểu quá nhiều, cô chuyển chủ đề: “Đúng rồi, lần này anh đến định khi nào thì đi?”

Ninh Di Nhiên cười nói: “Đã đến rồi, kiểu gì cũng phải ở lại vài ngày để bầu bạn với em, giải tỏa nỗi tương tư.”

Châu Toàn cũng bật cười: “Nhưng mai em phải về rồi, e là không có nhiều thời gian đâu.”

“Không sao, cùng lắm anh ở ký túc xá của em, chờ em rảnh rỗi thì đến sủng ái anh.”

“Ký túc xá còn có người khác.”

“Vậy thì em ở trong xe với anh.”

Ninh Di Nhiên thuận thế định ôm cô, nhưng bị cô khẽ đánh vào mu bàn tay.

Anh cười bất lực: “Được được được, anh không làm bậy nữa, em ăn chút gì lót dạ đi, tối chúng ta ra ngoài dạo chơi.”

Nơi này thuộc vùng biên giới phía tây, thời gian chiếu sáng dài, phải đến khoảng tám giờ tối mới chính thức vào đêm.

Ăn cơm xong, Châu Toàn nằm trên giường chợp mắt một lúc. Trước khi ra ngoài, Ninh Di Nhiên muốn gọi Bạch Hành Việt đi cùng, anh hỏi ý kiến của cô.

Nghĩ đến hai lần bối rối ban ngày, trong lòng cô ít nhiều cũng có chút khó chịu, nhưng chưa đến mức làm quá mọi chuyện lên mà không muốn qua lại với đối phương.

Khi gặp lại, cô và Bạch Hành Việt đều ngầm hiểu, không ai nhắc đến chuyện vừa rồi, vẫn chào hỏi như bình thường.

Ninh Di Nhiên thuê một người lái xe kiêm hướng dẫn viên du lịch, mỗi giờ là một trăm năm mươi tệ, người này cái gì cũng biết từ cổ kim, đông tây, là một cuốn bách khoa toàn thư di động có tiếng ở địa phương.

Có người hướng dẫn làm nóng không khí, bầu không khí cũng trở nên vừa phải. Châu Toàn nhanh chóng thả lỏng, chấp nhận cuộc đi chơi ba người này.

Đi ngang qua một khu chợ đêm đồ cổ, Ninh Di Nhiên bảo người lái xe dừng lại, nói với Bạch Hành Việt: “Sắp tới sinh nhật dì Bạch rồi đúng không? Tôi nhớ dì thích mấy món đồ lạ lạ này lắm, qua đó xem thử không?”

Bạch Hành Việt từ tốn nói: “Mẹ tôi chỉ thích những thứ hợp mắt, đồ ở đây không dễ tìm đâu.”

Ninh Di Nhiên: “Cứ từ từ mà chọn, dù sao cũng còn nhiều thời gian.”

Châu Toàn đứng bên cạnh dường như hơi sững lại.

Nhận ra sự thắc mắc của cô, Ninh Di Nhiên giải thích: “Lão Bạch theo họ mẹ.”

Châu Toàn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cô ngước mắt lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của Bạch Hành Việt qua gương chiếu hậu giữa kính chắn gió.

Anh vắt chân ngồi ở ghế phụ, tư thế thoải mái, khóe miệng nở nụ cười như có như không. Châu Toàn khẽ khựng lại, không nhìn anh thêm lần nào nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này không phải là mùa du lịch cao điểm, nhưng du khách cũng không ít. Một thời gian trước, một nữ influencer triệu fan của công ty Ninh Di Nhiên đến đây check-in, quay video ngắn đăng lên các mạng xã hội, một mình làm khu chợ đêm này trở nên nổi tiếng. 

Trong thời đại truyền thông tự do, lưu lượng là vua, đương nhiên có người sẵn sàng trả tiền để có được độ hot.

Cả con phố ồn ào náo nhiệt, lối đi ở cổng vào hơi hẹp, họ đi làn bên phải, chen chúc mãi mới vào được. Ninh Di Nhiên đi trước mở đường, Châu Toàn được anh nắm tay, đứng giữa anh và Bạch Hành Việt.

Càng đi vào sâu người càng đông, ba người dừng lại trước một quầy hàng gần đó, tùy ý lựa chọn. Ông chủ là người địa phương, sống mũi cao, hốc mắt sâu, nói tiếng phổ thông không được trôi chảy, cười tủm tỉm giới thiệu.

Ninh Di Nhiên không mấy hứng thú với đồ cổ, đặt món đồ trên tay về chỗ cũ, hất cằm về phía đối diện: “Hai người cứ chọn nhé, anh sang bên kia xem sao.”

Châu Toàn định đi cùng anh, nhưng liếc mắt thấy ông chủ cầm một chiếc gương đồng lên, giới thiệu với Bạch Hành Việt rằng đây là chiếc gương tứ thần bốn núm thời Hán vừa được khai quật cách đây hai năm, nói thách một cái giá trên trời.

Thấy Bạch Hành Việt mở màn hình điện thoại, có vẻ như chuẩn bị thanh toán.

Châu Toàn cầm lấy xem xét kỹ lưỡng, lần mò chạm vào các hoa văn trên đó, nói: “Ông chủ, giá cao quá.”

Ông chủ cười nói: “Vậy cô xem đưa giá bao nhiêu thì hợp lý?”

Châu Toàn mặc cả một nửa. Mặt ông chủ suýt sụp, xua tay nói thật sự không được, làm như vậy chẳng phải là làm ăn thua lỗ sao?

Châu Toàn cười: “Sao lại thế được. Chiếc gương này thực chất là mô phỏng gương Hán thời Tống, hơn nữa cũng không phải được khai quật cách đây hai năm. Mặt gương có vết gãy, mặt bên có hai chỗ sứt nhỏ, cái giá tôi đưa ra vẫn còn nhận không ít lời đấy.”

Không ngờ lại gặp phải người trong nghề, ông chủ mím chặt môi.

Châu Toàn tiếc nuối: “Không sao, nếu ông không nỡ bán thì thôi. Chúng tôi đi xem chỗ khác.”

Cô chưa kịp quay người thì bị ông chủ gọi lại: “Này, tôi bán! Coi như mở hàng lấy may mắn tối nay.”

Bạch Hành Việt không nói gì, anh dựa vào bên cạnh, nhìn cô mặc cả.

Hôm nay cô trang điểm, môi đỏ răng trắng, xương lông mày được tô điểm bằng phấn bắt sáng lấp lánh, mỗi cái nhíu mày hay nụ cười đều như được sắp đặt cẩn thận, mang vẻ điềm tĩnh pha chút từng trải.

Khi cô và ông chủ giao dịch xong, anh quét mã thanh toán, tiện thể mở wechat, trả lời tin nhắn của một người bạn gửi tới ba phút trước.

Ông chủ hỏi họ có muốn chọn thêm hộp đựng đồ trang sức không.

Châu Toàn liếc nhìn quầy hàng, lẩm bẩm: “Gương đồng đựng trong hộp gỗ điêu khắc có vẻ hợp?”

Bạch Hành Việt nhếch môi: “Em chọn đi.”

“Thôi, mỗi người một gu mà.”

“Tôi tin vào gu thẩm mỹ của người chuyên nghiệp.”

Châu Toàn lộ vẻ ngạc nhiên: “Anh biết tôi làm nghề gì à?”

“Từng nghe Ninh Di Nhiên ngẫu nhiên nhắc tới một lần.”

“… Anh ấy không kể nhiều về anh với tôi.”

Bạch Hành Việt nhìn đôi mắt cô được ánh đèn chùm rọi sáng, khóe miệng giãn ra: “Vậy à?”

Đang nói chuyện, Châu Toàn đột nhiên bị một người đàn ông trung niên đi tới đâm phải. Khônh kịp né tránh, cả cơ thể cô chao đảo, phần thắt lưng bị đập vào góc bàn.

Cảm giác đau đớn như tưởng tượng lại không đến. Cách một lớp quần áo, cô chỉ cảm nhận được một lực đỡ đàn hồi. Tay phải của Bạch Hành Việt đặt ngang đó, lòng bàn tay anh bao lấy góc bàn.

Đợi cô đứng vững, anh rụt tay về, nhắc nhở: “Giữ túi và điện thoại cẩn thận, nơi này đông người, không chừng có ai đó nhòm ngó.”

Châu Toàn nói cảm ơn anh, vì tình huống bất ngờ vừa rồi, cũng vì lời nói của anh.

Bạch Hành Việt cười khẽ một tiếng: “Khách sáo rồi.”

Cuối cùng, chiếc hộp đựng gương đồng cũng được chọn. Nó là hộp điêu khắc làm bằng gỗ hoàng dương, giá không quá đắt nhưng rất tinh xảo.

Ninh Di Nhiên từ xa đi tới, cười hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì vậy?”

Bạch Hành Việt nhận hai món đồ ông chủ đưa, nói thẳng: “Bạn gái cậu giúp tôi chọn quà sinh nhật, còn mặc cả được giảm một nửa giá.”

Ninh Di Nhiên cười nói: “Cậu chuyên nghiệp như vậy, sao không tự chọn?”

“Có người làm thay, sao tôi lại không vui được.”

Châu Toàn nghe mơ hồ, hỏi Ninh Di Nhiên: “Chuyên môn gì cơ?”

Ninh Di Nhiên nói: “Hồi đại học cậu ta học ngành lịch sử, cùng một trường với em đấy, nói ra thì cũng là một nửa đàn anh của em.”

Châu Toàn có chút hối hận. Lẽ ra cô không nên tùy tiện ra mặt, múa rìu qua mắt thợ trước mặt anh.

Dường như nhận ra sự băn khoăn của cô, Bạch Hành Việt nói: “Mỗi ngành mỗi chuyên, tôi không phải quá am hiểu về lĩnh vực này, hơn nữa cũng không có tài mặc cả như em.”

Ninh Di Nhiên ngạc nhiên: “Hiếm có thật đấy, cậu cũng có lúc nhường người ta thế này à.”

Châu Toàn không hề ngượng nghịu, thuận theo mà bước xuống.

Ba người không ở lại chợ đêm quá lâu, vội vã đến địa điểm tiếp theo.

Bất kể ở đâu, mỗi lần ra ngoài cơ bản đều do Ninh Di Nhiên quyết định, Châu Toàn không mấy bận tâm đến những việc này, nhưng khi người lái xe nói phía trước có một buổi hòa nhạc ngoài trời, cô bỗng nhiên ngập ngừng.

Trong xe tối, Ninh Di Nhiên không để ý đến những thay đổi nhỏ của cô. Người lái xe hỏi họ có muốn đi nghe hòa nhạc không. Gần như không do dự, Châu Toàn vẫn nói không đi.

Dạo chơi thêm hai địa điểm nữa, chớp mắt trời đổ mưa, mặt cửa kính xe phủ một lớp sương mỏng. Chiếc xe không đi tiếp, đậu gần đó trước một nhà hàng thịt nướng đặc sản bên kia đường.

Người lái xe trả lại chìa khóa xe, nhận tiền rồi rời đi.

Ngày trước bận đi làm thêm kiếm sống, Châu Toàn ăn uống không điều độ nên mắc chứng khó tiêu, buổi tối cô không thích ăn gì.

Bữa ăn đêm này khó tránh, cô tham gia suốt, nhưng không hề động đũa.

Uống được ba vòng, Ninh Di Nhiên đã ngà ngà say cùng Bạch Hành Việt nói chuyện phiếm về những chuyện nghịch ngợm hồi nhỏ.

Châu Toàn nhìn chằm chằm vào chiếc đùi cừu nướng xèo xèo trên vỉ, cô chống cằm lắng nghe, thỉnh thoảng lại mất tập trung.

Ninh Di Nhiên rót một ly rượu sữa lạc đà, bảo cô nếm thử.

Trước mặt người ngoài, Châu Toàn thường không làm mất hứng của anh, cô tượng trưng nhấp một ngụm, vị rượu ngọt lịm chảy xuống cổ họng, dạ dày có chút khó chịu. Cô không ngờ loại rượu này lại có hậu vị mạnh đến vậy.

Lúc này, Ninh Di Nhiên dùng dao cắt một miếng thịt đùi nướng, chấm chút ớt bột, đặt miếng thịt vào đĩa của cô.

Trong khoảnh khắc mong manh ấy, Châu Toàn không hiểu sao lại thay đổi tâm trạng.

Bao nhiêu đêm ngày đã qua, Ninh Di Nhiên không phải là không biết tình trạng sức khỏe của cô. Anh đối xử với cô không tệ, nhưng lại thường vì hứng thú mà bỏ qua những chi tiết hiển nhiên.

Khuôn mặt Châu Toàn luôn giữ vẻ bình tĩnh, nhân lúc phục vụ thêm than vào bếp nướng, cô lấy cớ ra ngoài hít thở.

Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, cô đứng cạnh tấm bảng đen dán đèn giao thông màu đỏ xanh, từ từ thở ra một hơi khói trắng.

Nhìn lại vào trong quán, Ninh Di Nhiên gác tay lên lưng ghế, cơ thể thả lỏng tựa về phía sau, đang cười nói gì đó.

Việc quen biết Ninh Di Nhiên thực ra không phải hoàn toàn là ngẫu nhiên. Năm thứ tư đại học, Châu Toàn đã tiết kiệm được một khoản tiền, dồn hết tâm sức vào việc ôn thi cao học.

Có một thời gian cô thường xuyên đến thư viện ở Trung Quan Thôn tự học, liên tiếp ba bốn ngày, người ngồi ở bàn chéo đối diện đều là cùng một người. Người đó chính là Ninh Di Nhiên.

Anh ăn mặc không quá trang trọng, không thể đoán được tuổi, lúc đó cô nghĩ anh cũng là sinh viên, lâu dần mới phát hiện anh đến đây dường như chỉ đơn thuần để giết thời gian, khi thì đọc sách, khi chán thì nghịch điện thoại.

Khi cô học mệt mỏi, ngẩng đầu nhìn ra xa, vô tình chạm ánh mắt với anh, Ninh Di Nhiên cũng không né tránh, thản nhiên cười với cô.

Vài ngày sau, anh xin số liên lạc của cô.

Sau này Châu Toàn mới biết, anh đến đây là vì cô. Công ty anh ở gần đó, từ trong tòa nhà văn phòng, anh thường thấy cô ra vào thư viện nên đã quyết định theo đuổi.

Những tháng Ninh Di Nhiên theo đuổi cô quả thực đã tốn không ít tâm sức.

Anh tận tình giúp đỡ cô rất nhiều, từ việc lớn như hướng dẫn học tập, mở rộng các mối quan hệ, đến những việc nhỏ như chuyển ra khỏi ký túc xá sau khi tốt nghiệp, thuê nhà, mọi thứ đều chu đáo, tỉ mỉ. Nhưng cô vẫn không đồng ý.

Lý do thực sự khiến cô gật đầu đồng ý là vì một điểm đặc biệt.

Ninh Di Nhiên không có hứng thú với âm nhạc, nhưng thường xuyên cùng cô đến nghe liveshow của các ca sĩ ít tên tuổi. 

Có lần cô buột miệng nói rằng một bài hát nào đó rất hay, anh đã tự tập luyện rất lâu, vào đúng ngày sinh nhật cô, anh đã đến quán bar và cất giọng hát bài ‘EYE(S)’.

Ninh Di Nhiên có rất nhiều ưu điểm, khuyết điểm duy nhất rõ ràng có lẽ là hát lệch tông. Anh hoàn toàn không ngại làm trò cười trước mặt mọi người, trong mắt anh tràn ngập tình cảm nồng nhiệt.

Hôm đó xuống sân khấu, anh muốn ôm cô, Châu Toàn không từ chối, sau đó cũng không nỡ để anh đi cùng mình đến bất kỳ buổi liveshow nào nữa.

Hoàn hồn, Châu Toàn quấn chặt áo khoác, bất chấp cơn mưa nhỏ mà đi vào một hiệu thuốc mua một hộp thuốc hỗ trợ tiêu hóa.

Khi đi ra, cô thấy Bạch Hành Việt đang đứng trước cửa siêu thị bên cạnh hút thuốc. Cô khách sáo hỏi anh sao lại ra ngoài.

Ánh mắt Bạch Hành Việt lướt qua hộp thuốc trên tay cô, vài giây sau mới đáp: “Ra mua bật lửa.”

Châu Toàn đứng yên tại chỗ, đi cũng không được mà ở cũng không xong, cuối cùng vẫn nói: “Vậy tôi vào trước đây.”

Bạch Hành Việt gẩy tàn thuốc, nói: “Đi đi.”

Chuyện vừa rồi không lớn, Châu Toàn không phải là kiểu người tự gặm nhấm bản thân, lại rất giỏi điều chỉnh cảm xúc, chỉ một lát sau khi quay lại chỗ ngồi, cô đã lại vui vẻ trò chuyện với Ninh Di Nhiên.

Bữa ăn kết thúc cũng khá hòa thuận. Ninh Di Nhiên bình thường tửu lượng không thấp, có lẽ vì vui mừng khi Bạch Hành Việt về nước, tối nay anh đã uống say mèm.

Cô và Bạch Hành Việt phải rất vất vả mới kéo được anh về khách sạn.

Sáng hôm sau, Châu Toàn mơ màng tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai.

Ga trải giường đã lạnh, bên cạnh gối có để lại một mẩu giấy. Ninh Di Nhiên nói có việc gấp phải xử lý nên đã bắt chuyến bay sớm về Bắc Kinh, thấy cô ngủ say nên không đánh thức.

Ý thức của Châu Toàn vẫn còn mơ hồ, phải mất vài phút mới hiểu được ý trên đó. Cô gấp tờ giấy lại, vứt vào thùng rác, như thường lệ đứng dậy vệ sinh cá nhân.

Khi làm thủ tục trả phòng ở quầy lễ tân, Ninh Di Nhiên nhắn tin nói vừa hạ cánh, hỏi cô đã dậy chưa.

Châu Toàn không trả lời, cô nhét điện thoại và căn cước vào túi, quay người lại thì đụng phải Bạch Hành Việt đang chờ ở đại sảnh.

Anh có dáng người cao gầy nhưng không hề yếu đuối, vai rộng hơn người bình thường, dáng đứng không quá đoan chính nhưng phong thái lại rất tuyệt.

Bạch Hành Việt đứng từ xa nhìn cô, nửa khuôn mặt ẩn trong vệt sáng, anh không có biểu hiện gì đặc biệt, kiên nhẫn đợi cô đi tới.

Châu Toàn bước đến gần. Bạch Hành Việt nói: “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.”

“Ninh Di Nhiên nhờ tôi chăm sóc em trước khi đi.” 

Bạch Hành Việt lấy chìa khóa xe từ túi áo măng tô ra, nhướn mắt, nửa câu sau thản nhiên thốt ra: “Đi nào, tôi đưa em về.”

Bình Luận (0)
Comment