Chu gia
Cẩn Ngôn vác rương về nhà. Bởi vì bọn họ toàn mua rương giá trung bình và rẻ nên số lượng rương thật sự không ít.
Tuyết Hàm không cầm khăn tay nữa, càng không ngại bẩn mà chạm vào rương. Sau đó lập tức ôm chiếc rương lên, nói:
- Mẹ ơi, cái này nhẹ hều. Chúng ta mở ra xem thử được không?
Trúc Lan cũng rất tò mò không biết bên trong có gì, nhưng cuối cùng dằn lòng nói:
- Chờ cha các con về đã.
Tuyết Hàm thả tay ra, trong lòng thấy hơi tiếc nuối. Tô Huyên nói tiếp:
- Trông tiểu muội kìa, chẳng trách Cẩn Ngôn cũng muốn mua rương. Mẹ ơi, đến cả con dâu mà còn muốn mua nữa mà.
Trúc Lan biết Tô Huyên đang nói thật. Tô Huyên rất muốn đi xem vận khí thế nào, cứ như mua vé số vậy. Biết rõ là không có bao nhiêu vé trúng thưởng, nhưng vẫn nhịn không được ma ấp ủ hy vọng mua về. Lỡ trúng thì sao!
Lý thị tiếp lời:
- Rương này bán cũng đắt phết, một cái rương rẻ mà đã ngốn 500 lượng bạc rồi.
Triệu thị còn nhớ tướng công cầm đi 2,000 lượng bạc. Bây giờ tướng công vẫn chưa trở về, không biết khui rương ở bên ngoài luôn hay đợi lát nữa về nhà mới khui. Đổng thị không ngờ cha mẹ chơi lớn cỡ này. Thị nhìn rương bày khắp cả căn phòng, làm cho người ta phải ngớ người ra.
Trúc Lan nhắc nhở mấy đứa con dâu trở về phòng trước, cô còn dặn dò Đổng thị:
- Đi đứng chậm chậm một chút, cẩn thận một chút.
Đổng thị rất yêu quý bụng của mình, đáp:
- Dạ mẹ, mẹ cứ yên tâm. Con sẽ cẩn thận!
Bên trong quán trà, Chu Thư Nhân thật sự không để ý đến Lão Nhị. Lúc ra khỏi quán trà anh mới nhìn thấy xe ngựa nhà mình, sau đó anh nhìn thấy tôi tớ Chu phủ và kế đến là Xương Lễ bước xuống xe ngựa. Anh dừng bước, Tiêu đại nhân thoáng nhìn rồi dẫn các quan viên về Hộ Bộ trước.
Xương Nghĩa cười toe toét, nói:
- Cha, cha ơi! Con trai mua một cái rương giá vừa vừa, và một cái rương giá rẻ. Khui được đồ tốt, cái rương giá vừa có đồ quý hiếm.
Hắn không giỏi chuyện học hành, nhưng thân phận thay đổi giúp hắn tiếp xúc với nhiều thứ hơn. Nghe nhiều cũng biết cái gì được giá. Ban đầu hắn chỉ muốn đi xem vận khí thế nào, ai dè thật sự trúng thưởng.
Chu Thư Nhân vỗ vai con trai, nói:
- Số ngươi cũng may. Nhưng mà, ngươi phải hiểu rõ đạo lý biết thu tay khi đến lúc.
Đừng nghĩ trúng được một lần rồi chơi tất tay. Sau đó toàn là cạm bẫy cả thôi, mà còn là cạm bẫy đầu tiên do chính tay anh bố trí.
Xương Nghĩa nghe cha nói xong thì bình tĩnh lại. Cha chưa bao giờ nói nhiều những lời vô nghĩa, suy nghĩ mua tiếp lập tức nguội lạnh. Cha không thích con cái chơi cờ bạc.
- Con nhớ rồi ạ.
- Ừm, mau về nhà đi.
Xương Nghĩa biết cha bận rộn, không dám làm trễ nãi cha: - Vâng.
Chu Thư Nhân quay lại Hộ Bộ, mọi người đang thống kê số bạc thu được hôm nay. Thật ra không cần phải ghi chép lại, dựa theo số lượng rương là đã có con số cụ thể rồi. Chẳng qua bọn họ cần đối chiếu lại thôi.
Tiêu Thanh từng thấy rất nhiều sự kiện hoành tráng, thế nhưng hôm nay vẫn không nhịn được kích động đến nỗi mặt mày đỏ bừng. Bởi vì lão lặng lẽ kiếm được một khoản, và hoàn thành nhiệm vụ lớn lao Hoàng thượng giao cho. Tiêu Thanh nhìn Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân đúng là lòng dạ đen tối! Chu Thư Nhân tính giá đồ cổ như giá bình quân trên thị trường, không rẻ chút nào!
Hoạt động khui rương lần này tương đối thành công, Hoàng thượng trong cung rất hài lòng. Thậm chí ngài còn nảy sinh ý nghĩ mua một cái về thử vận may, hên là ngài đã kịp thời gạt bỏ suy nghĩ ngốc nghếch này. Thái tử hài lòng khỏi nói, Thái tử không hề khách khí. Đoạt được rất nhiều đồ quý vào tay, hôm nay kiếm cũng hơi bộn.
*****
Phủ Ninh Quốc Công
Ninh Quốc Công và hai đứa con trai không tới quán trà, nhưng có sai người mua mấy rương về. Ninh Quốc Công ôm tâm lý mua cho vui, không mua rương đắt. Thật sự có một cái rương trúng thưởng.
Ninh Quốc Công ngắm nghía cái lọ cổ trong tay, nói:
- Thật sự rất thú vị.
Ninh Tự chớp mắt. Ông ấy không thiếu bạc, ông ấy nghèo tới mức không có gì ngoài bạc. Bèn nói:
- Ngày mai con cũng tới nơi coi thử, nghe nói hôm nay Nhị hoàng tử rất may mắn.
Ninh Huy cảm thấy hiếm khi có được sự kiện thú vị thế này, nói:
- Ngày mai huynh cũng tới chơi.
Ninh Quốc Công nhìn hai đứa con trai luôn điềm tĩnh của mình, đặt cái lọ cổ trong tay xuống, nói:
- Đầu óc của Chu Thư Nhân phát triển kiểu gì thế nhỉ?
Nhìn xem, bây giờ đến cả con trai của lão cũng muốn đi chơi. Vậy những người khác thì sao?
Ninh Tự khâm phục, nói:
- Bởi vậy Chu Thư Nhân mới được Hoàng thượng coi trọng, con trai thật sự vô cùng khâm phục.
Ninh Huy ý nhị nói:
- Có tài, đầu óc lại tốt. Con rất hâm mộ.
Chu Thư Nhân không biết nội dung cuộc nói chuyện của cha con Ninh gia, cho dù có biết anh cũng sẽ mím môi cười. Vợ anh giỏi mà!
*****
Diêu Hầu Phủ
Diêu Văn Kỳ không đi hóng chuyện, nhưng cũng cực kỳ để ý hoạt động hôm nay. Chờ người phái đi trở về, Diêu Văn Kỳ càng nghe càng hối hận đến xanh cả ruột. Nhớ lại năm đó, ông ta từng có cơ hội dùng Chu Thư Nhân, nhưng Chu Thư Nhân lại không lọt vào mắt ông ta.
Diêu Văn Kỳ không khỏi tức tối. Nếu như năm xưa nhận Chu Thư Nhân thì bây giờ tất cả cơ hội chắc chắn sẽ rất thuận lợi nhờ có Chu Thư Nhân. Tiếc là không có nếu như!
Diêu Triết Dư cũng lén mua một rương về. Hắn ta mua rương đắt tiền, tiếc là vận khí không tốt. Mở rương ra nhìn đồ bên trong xong lại bực mình. Diêu Triết Dư mím môi. Vì sao hắn lại đi mua một rương, đơn giản là muốn thử xem khí vận của mình ra sao. Hắn ta không có ý nghĩ phát tài, nhưng nhìn đồ vật trong rương xong khiến tâm trạng vốn dĩ đã héo hon càng them sa sút.
Thẩm Di Nhạc thấy tướng công có vẻ suy sụp và đau buồn, thị muốn bước tới an ủi nhưng lời nói đến cửa miệng lại nói không nên lời. Mấy ngày vừa qua tướng công ở nhà, có thể khuyên nhủ được gì thì thị khuyên nhủ hết rồi.
- Tướng công của Diêu Hinh là Trương Cảnh Hoành, thiếp nghe cha nói Trương Cảnh Hoành vẫn luôn đi theo bên cạnh Chu đại nhân. Chàng có muốn tâm sự với Trương Cảnh Hoành không?
Diêu Triết Dư lắc đầu: - Không được.
Hắn ta cũng từng nghĩ đến người tên Trương Cảnh Hoành này. Trương Cảnh Hoành có thể bình an sống sót sau chuyện hoàng tử thật giả, thân thế bị vạch trần mà vẫn giữ được mạng sống. Đủ cho hắn ta biết rằng Trương Cảnh Hoành thật sự không đơn giản. Nói trắng ra là không lợi dụng được. Bây giờ đi lôi kéo thì cũng đã quá muộn màng, hắn ta hơi sợ bị phản tác dụng.
*****
Thôn Chu gia
Hôm nay nhà Tuyết Mai đón không ít khách khứa, toàn là người Khương gia cả - là các ca ca và tẩu tẩu. Cả nhà Tuyết Mai sắp đi, từ lúc Tuyết Mai bắt đầu bán đất đã không giấu giếm. Sau đó Khương Thăng không đến trường tộc, cho nên tất cả mọi người đều biết. Riêng Khương gia là những người cuối cùng được biết.
Không phải vợ chồng Tuyết Mai không muốn cho Khương gia biết, mà là định bụng xử lý xong chuyện bên này rồi đích thân nói với các ca ca. Còn chưa kịp nói, mấy người ca ca bên Khương gia đã chạy tới.
Lão đại Khương gia rất mừng vì đệ đệ được vào kinh. Chỉ cần là người có đầu óc sẽ biết đệ đệ lên kinh thì bọn họ có được lợi ích bao lớn. Hôm nay bọn họ tới đây là muốn hỏi:
- Tiểu đệ, cha mẹ đi theo nhà đệ vào kinh hay là Đại ca đón cha mẹ về?
Hai vợ chồng già Khương gia cũng nhìn con trai. Mấy ngày vừa qua là những ngày dày vò nhất đối với bọn họ. Bọn họ cứ muốn hỏi nhưng rồi lại không dám hỏi. Còn tự an ủi bản thân: không nói có phải là muốn dẫn theo bọn họ lên kinh hay không. Bây giờ con trai lớn nói thẳng ra rồi, đợi con trai út nói cho hai vợ chồng già bọn họ biết kết quả thôi.
Khương Thăng sửng sốt. Y thật sự không ngờ rằng Đại ca sẽ hỏi câu này. Y nghiêng đầu nhìn thê tử đang ngồi bên cạnh, nhận ra sự ngạc nhiên trong mắt thê tử thì biết thê tử cũng không nghĩ tới vấn đề này.
Khương Thăng thấy các ca ca đều đang nhìn mình. Mấy năm qua mối quan hệ giữa y và các ca ca không đến nỗi nào. Vả lại bọn họ cũng ở khá xa, các ca ca ít khi nào tìm đến. Càng không vòi tiền bọn họ, hay làm chuyện gì khiến y mất mặt. Quan hệ gượng gạo trước kia giờ đã tốt lên rất nhiều.
Tuyết Mai thấy tướng công không trả lời, lúc này thị nên lên tiếng mới thích hợp nhất. Thị nhìn cha mẹ chồng đang căng thẳng, nói:
- Đại ca, chuyện cha mẹ chồng là sơ sót của hai vợ chồng muội.