Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 886

Trong lòng Diêu Hinh đang rất thấp thỏm. Thị đã chuẩn bị sẵn tinh thần hôm nay sẽ không được bước vào cửa phủ rồi, trong mắt ánh lên một chút kích động. Giọng nói của Dương thục nhân hết sức ôn hoà.

- Tham kiến Thục Nhân! Ta cũng luôn muốn gặp người, chẳng qua là chưa có cơ hội.

Đây là lời nói thật lòng. Thị rất muốn gặp nương tử của Chu đại nhân. Lúc còn bị giam lỏng ở nhà, tướng công thường xuyên nhắc đến Chu đại nhân lắm. Trong giọng nói còn tỏ ra hết sức tôn kính.

Hôm qua tướng công đến Hộ Bộ trình diện, được đi theo Chu đại nhân học tập mà tướng công kích động lải nhải cả đêm hôm qua. Hôm nay thị mới đánh bạo tới cửa, còn chuyện không đưa thiệp trước là vì thị sợ sẽ bị từ chối. Không có thiệp mời thì hơi đường đột, nhưng đó lại là cơ hội.

Trúc Lan khẽ cười, nói:

- Mấy ngày vừa qua ta cũng nghe được khá nhiều tin tức về ngươi.

Diêu Hinh tò mò:

- Phu nhân nghe được gì rồi?

Trúc Lan cong mắt, đáp:

- Ta nghe được Diêu tiểu thư không bỏ rơi tướng công mình. Mấy ngày trước đó Trương phủ thả tôi tớ đi, rất nhiều bàn tán đó.

Diêu Hinh ngượng ngùng, thị rất thích cách nói “không bỏ rơi tướng công mình". Chẳng qua thị muốn nhiều hơn thế nữa, không biết có thể đạt được điều thị mong muốn hay không.

- Được người ta nhắc đến cũng là một vinh hạnh của ta.

Trúc Lan hài lòng gật đầu. Đủ thấy đây là một người rộng rãi, người có tấm lòng thông thấu sẽ có cuộc sống tốt hơn. Diêu Hinh còn chưa đến 20 tuổi, nhưng đã trải qua nhiều lần thử thách trong đời. Bây giờ vượt qua chông gai, bản thân cũng được thăng hoa, có thể kỳ vọng vào tương lai.

Tống bà tử bước vào, Trúc Lan thấy Tống bà tử gật đầu thì bày tỏ ý đã biết. Diêu Hinh cho rằng Dương thục nhân có việc cần làm, gương mặt đỏ lên:

- Thật sự có lỗi vì bất ngờ tới đây quấy rầy. Ta xin phép trở về trước, hôm khác lại đến thăm Thục Nhân.

Trúc Lan đã hiểu ra mục đích của Diêu Hinh, cô gật đầu đáp: - Được.

Diêu Hinh sung sướng trong lòng. Dương thục nhân đã đồng ý, nghĩa là sau này thị có thể thường xuyên lui tới. Có trời mới biết sau khi không bị giam lỏng nữa, thị thật sự không có nơi nào để đi. Cho dù không còn rào cản, nhưng thị cũng không được chào đón cho lắm. Bởi vì thân phận của tướng công thị quá mức nhạy cảm. Về phần Thi phủ, thị sẽ không bao giờ tới, dù là một bước.

Diêu Hinh đứng dậy, nói:

- Vậy ta cáo từ trước.

Trúc Lan bảo Tống bà tử đi tiễn Diêu Hinh. Thân phận của cô thật sự không cần đích thân đứng dậy tiễn thị.

Diêu Hinh bước những bước chân nhẹ tênh ra khỏi Chu phủ. Thị ngồi trên xe ngựa v**t v* bụng mình. Thị không đến nhà Diêu Dao một phần là không muốn nhìn thấy bụng của Diêu Dao.

 

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân xem những đường biểu đồ được Trương Cảnh Hoành vẽ một cách chính xác sau khi nghe anh hướng dẫn. Nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của Trương Cảnh Hoành, ừm, vẻ mặt trông rất giống như đang mong được khen. Anh mấp máy môi:

- Không tệ, ngươi rất có năng khiếu.

Anh từng giao cho một số lang trung và chủ sự, nhưng rất ít người có thể nắm bắt nhanh chóng và chính xác như Trương Cảnh Hoành. Đây là vấn đề năng khiếu!

Trương Cảnh Hoành nhoẻn miệng cười. Sau khi y được hướng dẫn thì trong đầu y chỉ có một suy nghĩ duy nhất là phải làm cho tốt. Đây là cơ hội của y, y cần nắm giữ trong tay.

- Tất cả là nhờ có đại nhân chỉ bảo.

Chu Thư Nhân buông bản vẽ xuống, đánh giá Trương Cảnh Hoành. Nếu lợi dụng được người này thì thật sự là có thể giảm bớt áp lực cho anh. Uông Cự chỉ ở một năm là đi, vừa hay Trương Cảnh Hoành cũng có thời gian rèn luyện. Anh không cần phí công sức đi tìm người nữa.

Chu Thư Nhân cất giọng nói:

- Ngươi tiếp tục vẽ đi, vẽ hết những phần còn lại.

- Vâng.

Chu Thư Nhân phải đi gặp Thượng Thư đại nhân. Ở Hộ Bộ này, Thượng Thư đại nhân giao cho anh quyền lực càng lớn anh cũng từ từ thay đổi một vài chi tiết. Để quan viên Hộ Bộ hoà vào nhịp làm việc của anh, thật sự đã nâng cao hiệu suất hơn hẳn.

Chu Thư Nhân đi chưa bao lâu thì Trương Dương tới. Bởi vì Trương Cảnh Hoành đang nghiêm túc vẽ đường biểu đồ nên không nghe thấy tiếng động, lúc y cảm nhận được ánh sáng dần dần tới lại mới phát giác ra. Trương Cảnh Hoành vội vàng đứng dậy:

- Tham kiến điện hạ.

Trong lòng Trương Dương nhen nhóm lửa giận. Chu Thư Nhân thà dạy một tên nghiệt chủng tàn dư triều trước chứ không chịu dạy hắn ta. Trương Cảnh Hoành mới đến Hộ Bộ một ngày, dựa vào đâu chứ! Hắn ta duỗi tay cầm bản vẽ lên, sau đó vờ như bất cẩn xé rách.

- Không kiểm soát được lực tay rồi!

Trương Cảnh Hoành định cầm lại nhưng Ngũ hoàng tử bỗng thả tay khiến bản vẽ rơi xuống đất. Bên ngoài mới vừa có tuyết rơi, đế giày dính tuyết bước vào trong vòng hoá thành những vũng nước đọng phá hỏng bản vẽ.

Trương Dương “à" lên một tiếng:

- Ta tính né ra ai dè lại đập trúng nó, ngươi phải vẽ lại lần nữa rồi nhỉ!

Trương Cảnh Hoành tự nhủ với lòng: nhịn đi, đây là thử thách rèn luyện của trái tim. Y đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.

- Thần vẽ lại là được ạ.

Trương Dương hết sức buồn bực. Hắn ta không hài lòng với phản ứng của Trương Cảnh Hoành, khiến hắn ta cảm thấy mình nói thêm vài câu nữa thì mình chẳng khác gì kẻ ác bá.

- Ừa.

Trương Cảnh Dương không ngờ vừa tới đã được chứng kiến cảnh tượng hết sức xuất sắc, bèn nói:

- Lão Ngũ à, ngươi phải khoan dung độ lượng một chút. Phụ hoàng cũng đã đặc xá cho Trương Cảnh Hoành rồi, ngươi muốn đối nghịch với phụ hoàng ư?

Trương Dương ngẩng đầu. Nhị hoàng huynh này thật sự không ưa hắn ta, không chỉ đơn giản là vấn đề khác chiến tuyến. Trực giác nói cho hắn ra biết rằng người này rất ghét hắn ta. Mấy lần gặp gỡ, lần nào không châm biếm thì cũng phớt lờ hắn ta.

Trương Dương mím môi, nói: - Chào Nhị hoàng huynh.

Trương Cảnh Dương cười khẩy:

- Giờ biết gọi Nhị hoàng huynh cơ à! Mấy lần trước gặp, ngươi không nhìn ta thì cũng coi như không thấy ta.

Trương Dương trợn to hai mắt. Thế nào là trả đũa? Chính là đang nói việc làm của Trương Cảnh Dương đó. Hắn ta giật giật khóe môi, nói:

- Hoàng đệ xin lỗi Nhị hoàng huynh.

- Ta nhận không nổi lời xin lỗi của Ngũ hoàng tử đâu. Ngươi là bảo bối trong lòng phụ hoàng và Thái tử, ta còn phải xin Ngũ hoàng tử sau này rộng lượng với ta nữa mà!

Chu Thư Nhân đứng ở đằng sau Nhị hoàng tử. Trong câu nói này không có từ nào là không châm biếm. Kỹ năng châm biếm của Nhị hoàng tử lại thăng cấp rồi. Chu Thư Nhân không muốn đứng ở ngoài lâu, bên ngoài tuyết rơi càng lúc càng dày. Bèn nói:

- Tham kiến Nhị hoàng tử.

Trương Cảnh Dương quay đầu. Hắn đã nghe được tiếng động nãy giờ, thị vệ không có phản ứng gì nên hắn biết ngay là ai.

- Hôm nay tuyết rơi thật nhiều! Chu đại nhân, chúng ta vào trong phòng thôi.

Chu Thư Nhân: - Mời điện hạ.

Trương Cảnh Dương hớn hở bước vào trong phòng. Từ sau khi hắn bị Hộ Bộ gài vào tròng, hắn chưa từng tới Hộ Bộ lần nào. Lần này đến Hộ Bộ là vì hắn muốn xem Trương Cảnh Hoành thế nào. E hèm, bởi vì nghe nói Trương Cảnh Hoành được Chu Thư Nhân đích thân dẫn dắt cho nên hắn mới mò qua.

Trương Cảnh Hoành nhặt bản vẽ trên mặt đất lên, không hề lên tiếng. Y cẩn thận đặt trên bàn, y biết không cần y nói thì Chu đại nhân cũng đã chứng kiến toàn bộ. Trương Dương không ở lại đây nổi nữa, căn phòng này khiến hắn ta cảm thấy tức ngực khó thở. Có một tên Nhị hoàng tử không hề để ý hoàng cảnh có thể chế giễu hắn ta mọi lúc mọi nơi, mà hắn ta cũng muốn giữ lại chút thể diện trước mặt Chu Thư Nhân.

- Ta còn có việc phải làm. - Nói xong lập tức nhấc chân rời đi.

Trương Cảnh Dương nheo mắt, sau đó đánh giá căn phòng. Căn phòng rất rộng, có nhiều sách liên quan đến Hộ Bộ. Hắn kéo ghế qua ngồi xuống, nói:

- Chu đại nhân này!

Chu Thư Nhân đặt danh sách trong tay do chính Thượng Thư đại nhân giao cho anh xuống, ngẩng đầu lên hỏi:

- Nhị điện hạ muốn nói gì ạ?

Trương Cảnh Dương: - Đại nhân đã nghe ngóng được tin tức gì rồi?

Chu Thư Nhân vòng vo trong lòng, đáp:

- Thần không hiểu ý điện hạ.

Trương Cảnh Dương đưa ra một số gợi ý:

- Hôm nay đại nhân nán lại trong cung một lúc lâu mới xuất cung, thật sự không nghe ngóng được tin tức gì à?

Chu Thư Nhân nhướng mày, lúc này mới biết Trương Cảnh Dương muốn hỏi cái gì. Nhưng anh không thể trả lời, bèn nói:

- Thần chỉ báo cáo chuyện của Hộ Bộ, không nghe được chuyện gì khác.

Tất nhiên ngoài báo cáo ra, anh còn nghe được một vài chuyện khác trong điện. Có điều toàn là liên quan đến bá tánh thôi. Hộ Bộ có bạc, Hoàng thượng muốn sửa đường sá, các vấn đề thư đánh thuế ruộng đất sang năm,...

Bình Luận (0)
Comment