Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 71

Thịnh Tiểu Dương thấy Chương Tự không hề phản đối, cũng chẳng đẩy mình ra. Trong đôi mắt anh ẩn chứa chút đùa giỡn, khiến cậu càng chắc rằng anh cũng đang mong chờ điều này.

Thế là những lần thử thăm dò của Thịnh Tiểu Dương trở nên thẳng thắn hơn. Đôi môi nhỏ vốn chỉ quanh quẩn bên khóe môi Chương Tự từ từ tiến gần, chạm nhẹ lên bờ môi mềm mại, nhẹ nhàng m*n tr*n, khiến nụ hôn sâu hơn.

Thịnh Tiểu Dương không biết cách hôn đúng là như thế nào, cậu chỉ biết vụng về dán chặt lấy môi anh.

Chương Tự nghĩ, Thịnh Tiểu Dương thích cái cảm giác được khao khát như thế, nên anh cũng chiều theo để cậu được toại nguyện. Anh còn cố ý trêu: "Đây mới là lần đầu của hôm nay thôi, còn hai lần nữa đấy, nhớ tận dụng cơ hội nhé."

Vậy là anh đã ngầm đồng ý rồi.

Đôi mắt Thịnh Tiểu Dương sáng rực, hai mắt cong cong như ánh trăng rồi lại hôn lên môi anh.

Thật ra Chương Tự cũng chẳng rành chuyện hôn môi. Nụ hôn này có thể xem là nụ hôn đầu tiên đúng nghĩa của họ, ngây ngô đến mức thuần khiết.

Chương Tự giữ lấy sau gáy của Thịnh Tiểu Dương, anh nhíu mày, bàn tay dùng sức đè lên gáy cậu, anh như muốn từ chối lại như muốn đón nhận.

Thịnh Tiểu Dương dần mở mắt, trong lòng trào dâng những cảm xúc vừa chua xót vừa ấm áp, sộc thẳng lên tận mắt. Cậu chẳng rõ ở khóe mắt long lanh ấy là nước mắt sinh lý hay là vì cậu thật sự muốn khóc nữa.

Cậu kích động đến mức toàn thân run rẩy, cậu hơi cúi đầu, vô tình khiến răng chạm vào lưỡi Chương Tự.

Chương Tự lập tức siết mạnh gáy cậu một cái.

Không biết có chảy máu hay không, chỉ thấy vị giác của hai người đều tê dại, trong miệng chỉ còn lại hương vị của đối phương, chẳng phân biệt được vị gì khác.

Thịnh Tiểu Dương như sắp ngất đi, cậu hơi ngửa đầu ra sau, mơ hồ đưa tay nâng mặt Chương Tự lên muốn nhìn cho rõ.

Chương Tự quá cao nên cậu nhìn không tới, thế là anh liền cúi xuống, dịu dàng cười cười: "Không bị rách đâu."

Anh nâng ngón tay cái lên xoa nhẹ đôi môi ửng đỏ của Thịnh Tiểu Dương, nó mềm, ngọt, không khỏi làm người ta nghiện.

Thịnh Tiểu Dương lại ngẩn ngơ, chẳng biết cậu đang nghĩ gì. Chương Tự nhẹ giọng gọi cậu trở lại: "Cảm giác thế nào?"

Đôi mắt anh sâu không thấy đáy, dường như có thể nuốt chửng cả người đối diện, từng ánh nhìn đều khiến Thịnh Tiểu Dương bị mê hoặc.

Cậu chậm rãi l**m môi đáp:

— Ngọt.

"Còn muốn nữa không?" Chương Tự cố tình hỏi, môi hơi cong lên: "Còn bốn tiếng nữa mới hết hôm nay đấy."

Thế là Thịnh Tiểu Dương lại chủ động hôn anh.

Lần này, cậu đã biết cách điều chỉnh hơi thở, tiến bộ hơn lần trước rất nhiều.

Trong mắt Thịnh Tiểu Dương có ánh trăng và cả bóng hình của Chương Tự. Hai thứ hòa vào nhau, như núi và thung lũng chẳng còn cách trở.

Cậu vẫn là cơn gió nhỏ, lúc đầu còn e dè, rồi lại nổi loạn tìm đường, cuối cùng trở nên dịu dàng, khẽ khàng luồn sâu vào thung lũng ấy. Gió sẽ làm lá rơi, v**t v* những bông hoa, nghe âm thanh suối chảy rì rào, thấy sự sống mọc lên rồi cắm rễ ở đó, chẳng bao giờ rời đi nữa.

Mỗi con người sinh ra đều mang trong mình bản năng để yêu. Thịnh Tiểu Dương chưa biết cách nên Chương Tự sẽ dạy cậu. Anh chỉ dẫn, dìu dắt cho đến khi cậu học được.

Tóc Thịnh Tiểu Dương đã dài, phần mái đã che gần hết đôi mắt. Cậu thường hất tóc lên, cau mày bực bội, trông như mèo con vừa bị mất cá khô, đáng yêu đến lạ.

Chương Tự mua một bộ dụng cụ cắt tóc, anh chọn buổi sáng đầy nắng gió, cầm kéo thử vài phát, rồi quay lại thì thấy Thịnh Tiểu Dương đã ngoan ngoãn ngồi trên ghế, hai tay đặt lên đùi, yên lặng chờ đợi.

Chương Tự làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Tiểu Dương.

Lần đầu cậu không nhìn thấy, đến lần thứ hai cậu mới ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau. Cậu nghiêng đầu, ra vẻ khó hiểu: ???

"Em định nuôi tóc dài à?"

Thịnh Tiểu Dương suy nghĩ một lúc, rồi ngây ngô hỏi lại:

- Anh muốn em để tóc dài sao?

Chương Tự bật cười rồi lắc đầu.

- Vì sao?

Anh đưa tay vò nhẹ mái tóc mềm của cậu, điềm nhiên nói: "Vì em không thích."

Thịnh Tiểu Dương lại muốn hôn anh và lần này, cậu thật sự làm thế.

Môi lưỡi họ quấn lấy nhau, vừa chạm vào đã phát ra tiếng chụt chụt. Mỗi lần tách ra hai người đều th* d*c, nhưng rõ ràng cả hai đã tiến bộ hơn rất nhiều.

Chương Tự không phải thợ cắt tóc chuyên nghiệp, nhưng bảo anh cắt cho Thịnh Tiểu Dương kiểu tóc ngắn gọn gàng thì vẫn ổn, dù sao anh cũng là người khéo tay.

Thịnh Tiểu Dương lại trở về dáng vẻ "đầu đinh", khí chất trở nên sắc lạnh và mạnh mẽ hơn hẳn.

Chương Tự đưa tay xoa đỉnh đầu cậu, lòng bàn tay bị những sợi tóc cứng cọ vào làm tê tê ngưa ngứa, k*ch th*ch giác quan đến lạ thường.

Thịnh Tiểu Dương còn phối hợp, chủ động nghiêng đầu về phía bàn tay anh. Dưới ánh nắng hắt vào từ khung cửa, cậu như một chú mèo lười say nắng, có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào.

Thịnh Tiểu Dương nắm rất chắc những cơ hội để được hôn anh. Sau khi tìm ra quy luật, cậu thường chọn buổi tối, bởi vì ban đêm Chương Tự sẽ đáp lại cậu bằng những nụ hôn dài dịu dàng, tinh tế. Anh thật sự rất giỏi.

Thịnh Tiểu Dương thì lại nôn nóng muốn thể hiện, thành ra lúng túng, để rồi bị Chương Tự dẫn dắt hoàn toàn. Cậu luôn có cảm giác mình còn quá nhiều tình yêu chưa kịp trao đi, chúng càng ngày càng chất kín cả người cậu.

Mỗi tối trước khi ngủ, Thịnh Tiểu Dương đều nghiêm túc nói với anh:

— Anh ơi, em rất thích anh.

Chương Tự hỏi lại: "Thích đến mức nào?"

Thịnh Tiểu Dương đưa nửa đầu lưỡi l**m môi, cậu trả lời:

— Em có thể sống vì anh.

— Đêm đó, mẹ đến đón em.

— Nhưng ở phía bên kia là anh.

— Em đã nói xin lỗi với mẹ.

— Anh ơi, em chọn anh, nên em mới có thể sống tiếp.

— Dù em vẫn thấy thế giới này đôi khi tệ thật, nhưng chỉ cần có anh, mọi thứ đều có thể bỏ qua

— Tình yêu như vậy... có được không ạ?

Đó là lần đầu tiên Thịnh Tiểu Dương nói ra những lời này với Chương Tự.

Tâm hồn Chương Tự vốn dĩ vẫn nhẹ tênh, bỗng như bị một mũi khoan đâm xuyên vào, đau đớn vô cùng.

Có những chuyện anh không dám nghĩ kỹ, vì chỉ cần nghĩ đến là mất ngủ cả đêm.

Thấy Chương Tự không đáp, Thịnh Tiểu Dương lập tức đưa tay cuộn lấy một lọn tóc của anh, nhỏ giọng gọi: "Anh..."

Như thể cậu sợ câu trả lời của mình không đủ tốt.

Chương Tự trầm giọng nói: "Em giỏi lắm, rất đáng khen."

Thật ra chết đi còn dễ hơn sống nhiều.

Anh phải tự trấn an cơn bồn chồn bất chợt xuất hiện trong lòng mình, cũng muốn thưởng cho Thịnh Tiểu Dương một chút, tối nay anh cho cậu thêm một nụ hôn nữa.

Thịnh Tiểu Dương hiểu Chương Tự đã nguôi giận rồi. Nhưng cậu lại thích cái trò chơi mập mờ này, bởi nó khiến bầu không khí trở nên ngọt ngào hơn hẳn.

Chỉ là giường bệnh quá nhỏ, mà Chương Tự thì cao lớn, nằm thế nào cũng không vừa.

Thịnh Tiểu Dương muốn về nhà rồi, về lại căn nhà ở đường Giang Bình.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Về vụ việc của Tiền Thắng, cảnh sát không có thêm tiến triển gì mới. Cuối cùng, như dự đoán, họ kết luận là tai nạn ngoài ý muốn.

Thịnh Tiểu Dương được tự do đi lại. Trước khi khép hồ sơ, đội trưởng Dương vẫn đến tìm cậu một lần, hỏi: "Cậu có muốn mang thi thể Tiền Thắng về hỏa táng không?"

Thịnh Tiểu Dương bình thản nói:

— Không cần đâu, mọi người xử lý sao cũng được.

Cảnh sát cũng chỉ làm đúng thủ tục. Dù sao thì Thịnh Tiểu Dương với Tiền Thắng vốn chẳng còn quan hệ gì, cậu chẳng có nghĩa vụ phải lo cho ông ta.

Vết thương của cậu không nặng, nhưng cũng chẳng nhẹ. Dù sao trong bụng đã mất đi một phần, vẫn có ảnh hưởng đến cơ thể.

Bác sĩ chỉ dặn hai điều, chính là về nhà phải ngủ đủ giấc, ăn uống điều độ, không cần ăn quá nhiều miễn đủ dinh dưỡng là được, vì sau này khả năng hấp thụ của cậu có thể sẽ không tốt như trước.

Chương Tự ghi nhớ tất cả.

Hai ngày trước khi xuất viện, Mắt To và Tô Diểu Diểu cùng đến thăm cậu.

Mắt To thay đổi rất nhiều, tóc cô đã dài ngang vai, sạch sẽ, gọn gàng; có trang điểm nhẹ, quần áo chỉnh tề, không còn kiểu tùy tiện như trước đây, mặc gì cũng được.

Ngay cả lời nói, hành động của cô cũng trở nên kiềm chế hơn, không phải là biến thành tiểu thư đoan trang, mà là vì Tô Diểu Diểu đã giúp cô mở mang tầm mắt, học được cách hiểu và thích nghi với quy tắc xã hội.

Con gái có thể mang trong mình vô số bản chất khác nhau.

Nhưng khi đối mặt với Thịnh Tiểu Dương, tất cả những điều mà Mắt To học được lại chẳng phát huy được chút tác dụng nào.

Cô vừa thấy cậu là đã nhào đến ôm chặt lấy cậu, vừa khóc vừa kêu: "Chỉ mới nửa năm không gặp thôi mà sao cậu lại thành ra thế này rồi?"

Thịnh Tiểu Dương không giải thích nhiều, chỉ nói:

— Gặp chút tai nạn, giờ ổn rồi.

Cậu nhìn kỹ gương mặt Mắt To, hỏi: "Cậu béo lên à?"

Mắt To: "......"

Cô lắp bắp nói: "Vì tẩm bổ cho đôi chân nên phải ăn nhiều."

Thịnh Tiểu Dương bật cười:

— Chân cậu sao rồi?

Mắt To lập tức nhún nhảy, đắc ý khoe khoang: "Khỏi hẳn rồi! Tháng trước chị Diểu Diểu còn dẫn mình đi leo núi tuyết nữa đó!"

Thịnh Tiểu Dương nhìn cô, hơi ngẩn ra:

— Thật tốt quá.

Mắt To rất tự hào nói: "Sau này cậu cũng phải đi! Mình dẫn cậu đi, mình thuộc hết đường rồi!"

Nhưng cô sẽ không có cơ hội đó đâu, vì bây giờ Thịnh Tiểu Dương thuộc quyền quản lý của Chương Tự.

Mắt To bỗng thấy sau lưng lạnh buốt. Cô quay đầu liếc trộm thì vừa khéo thấy Chương Tự đang bước vào, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua người cô.

Mắt To lập tức cụp vai, rụt cổ, chậm rãi bò khỏi người Thịnh Tiểu Dương.

Cô vẫn còn nhiều lời muốn nói, bèn tránh Chương Tự, kéo Thịnh Tiểu Dương ra góc phòng, lén làm ngôn ngữ ký hiệu, như đang thì thầm chuyện bí mật.

— Tiểu Dương, trên người cậu có "khí chất người chồng*" đó.

*Từ gốc là 夫感, mình không biết để như nào nên để là khí chất người chồng nhé.

Thịnh Tiểu Dương cạn lời:

— Cậu học mấy từ đó ở đâu ra vậy?

Cậu ngừng một lát rồi lại hỏi:

— 'Khí chất người chồng' là sao?

Mắt To cười hì hì, rồi hỏi ngược lại: "Cậu với Chương Tự đang yêu nhau phải không? Mùi trên người anh ấy còn nồng hơn của cậu nữa đó."

Thịnh Tiểu Dương lại im lặng, một lát sau, trong đầu bỗng kêu leng keng một tiếng.

— Yêu nhau?

"Phải đó!" Mắt To hứng khởi nói: "Theo đuổi anh ấy đi chứ!"

Thịnh Tiểu Dương tò mò:

— Phải theo đuổi thế nào?

Mắt To hơi lớn giọng: "Sao mình biết!"

Chương Tự nghe thấy nên lạnh nhạt liếc cô một cái.

Mắt To lập tức cụp mắt, cô xoay lưng lại, nhỏ nhẹ làm ngôn ngữ ký hiệu:

— Không thì để anh ấy theo đuổi cậu đi! Hẹn cậu ăn cơm, xem phim, tặng cậu hoa thật đẹp!

Cô hoàn toàn không có kinh nghiệm gì, nhưng nói như bản thân rành lắm vậy.

Thịnh Tiểu Dương hơi cau mày, cậu chống cằm suy nghĩ một lúc mà chẳng nói gì.

"Tiểu Dương?" Mắt To gọi: "Cậu đang nghĩ gì thế?"

Thịnh Tiểu Dương giãn mày ra, hai mắt cong cong, nở nụ cười sáng rực:

— Phải là mình theo đuổi anh ấy.

Hẹn anh ăn cơm, đi xem phim, tặng anh hoa.

Lần này, Thịnh Tiểu Dương không muốn lén lút nữa, cậu muốn công khai, thẳng thắn theo đuổi anh.

Những điều tưởng chừng cũ kỹ, lại là nghi thức tình yêu chân thực nhất. Pháo hoa giữa ban ngày vẫn có thể rực rỡ sắc màu, nổ bung trên bầu trời lộng lẫy.

Chương Tự nhìn thấy tất cả, anh cúi đầu, cong môi nở một nụ cười nhẹ.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Làm xong thủ tục xuất viện, Chương Tự đưa Thịnh Tiểu Dương thẳng ra sân bay. Thịnh Tiểu Dương nhớ mùi gác xép, nhớ căn phòng nhỏ, nhớ cả chú chó Thịt Kho cứ chạy nhảy loạn xạ khắp nơi.

Cậu hỏi:

— Anh ơi, mình đi lâu thế rồi, ai chăm Thịt Kho vậy?

"Đầu bếp Tống nuôi. Mỗi ngày cho ăn toàn cá với thịt, béo lên rồi." Chương Tự vừa làm thủ tục ký gửi hành lý, vừa đẩy gọng kính, bình thản nói tiếp: "Về nhà phải cho nó giảm cân thôi."

Thịnh Tiểu Dương luôn thấy tay của Chương Tự rất đẹp, đặc biệt là khi anh giơ tay ngay trước mắt mình, ngón trỏ và ngón giữa khép lại, dài và thon. Cậu mải ngắm tay anh nên chẳng thấy được nửa lời anh nói.

Ngón tay Chương Tự đổi hướng, chạm nhẹ lên chóp mũi cậu, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi:

— Lại nghĩ gì thế?

Thịnh Tiểu Dương nhìn vào mắt anh, cậu ngơ ngác rồi ngốc nghếch hỏi:

— Sao anh lại đeo kính vậy?

Chương Tự vừa buồn cười vừa bất lực: "Tôi đeo nửa tháng nay rồi mà em không nhận ra à?"

Thịnh Tiểu Dương lắc đầu.

Cậu lại nhìn kỹ hơn, thấy cặp kính ấy quen quen, đến khi nhớ ra thì mặt đã nóng ran.

Chương Tự nhìn cậu, môi hơi cong lên: "Nhớ ra rồi à?" Giọng anh vô tội đến đáng ghét: "Tôi chỉ tháo dây ra thôi, đeo thường ngày vướng lắm."

Không chỉ tháo dây mà kính còn chẳng có tròng, chỉ là cái gọng kính vàng mảnh, vậy mà Chương Tự lại thản nhiên đeo lên, như thể ngang nhiên bước thẳng vào tim người ta.

Ngay cả Tưởng Gia Tuệ nhìn thấy cũng không nhịn được mà cảm thán: "Anh ấy lại giở trò mê hoặc gì đây?"

Nhưng trong mắt Thịnh Tiểu Dương, cậu lại thấy anh cực kỳ đẹp. Đẹp đến mức khiến cậu ngượng ngùng, cậu không hiểu rốt cuộc Chương Tự phát hiện ra bằng cách nào.

Chương Tự như đọc được suy nghĩ trong đầu cậu, thong thả giải thích: "Thịt Kho chui vào phòng em, chắc đang trong thời kỳ đ*ng d*c, nó húc đổ bàn, đồ trong ngăn kéo bị rơi ra."

Ý là bí mật của em bị lộ, chẳng liên quan gì đến tôi cả.

Thịnh Tiểu Dương cứng họng, chỉ cảm thấy trên đầu như có luồng khói bốc lên.

Chương Tự nhướng mày: "Sao thế?"

— Anh quên à, anh đã triệt sản cho Thịt Kho từ lâu rồi.

Chương Tự: "......"

Một tiếng sét nổ đùng bên tai anh.

Thịnh Tiểu Dương cong mắt cười:

— Không sao, vốn dĩ là quà tặng cho anh mà.

"Em giấu bao lâu rồi?"

— Có hóa đơn mà, phải không?

Thịnh Tiểu Dương thông minh, cậu không trả lời thẳng mà chỉ nói:

— Trên hóa đơn có ghi ngày mà.

Từ đó, Chương Tự cũng muốn tặng cậu một món gì đó, không cần lớn, không cần đắt, chỉ cần là kỷ niệm cho từng dấu mốc giữa hai người.

Nhưng trước khi anh kịp làm gì là Thịnh Tiểu Dương đã bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình.

Ví dụ như tối hôm ấy, khi hai người cuối cùng cũng trở lại căn nhà trên đường Giang Bình. "Nhất Gian Lưu Thủy" tĩnh lặng, chỉ có tiếng tim đập rộn ràng.

Thịnh Tiểu Dương kéo kéo góc áo anh, đôi mắt khép hờ, trông như buồn ngủ.

Chương Tự xoa nhẹ sau đầu cậu, dịu giọng nói: "Đi ngủ đi."

Thịnh Tiểu Dương hơi hé mắt một chút, hàng mi rung rung, giọng nhỏ nhẹ mà tha thiết:

— Em ngủ ở đâu ạ?

Bình Luận (0)
Comment