Khi Thịnh Tiểu Dương và Điền Ý đến nơi thì đã là tối hôm sau.
Khu Thái Viên nằm ở một thị trấn giáp ranh hai tỉnh, giao thông không thuận tiện, kinh tế nghèo nàn, tín hiệu cũng yếu. Dân ở lại đa phần là người có tư tưởng bảo thủ, trì trệ như chính cấu trúc của nơi đây, nói ếch ngồi đáy giếng cũng chẳng ngoa.
Nhà của Ngô A Muội ở tòa số 4, tầng 4, phòng 404, con số chẳng lành và người ở đó cũng chẳng lành.
Nhà Điền Ý đã dọn khỏi đây từ sớm, chuyển sang khu mới bên kia đường, nơi có ban quản lý cũng như trật tự hơn. Nhưng thị trấn nhỏ nên đi đâu cũng gặp người quen.
Chỉ đứng đó chốc lát mà đã có mấy nhóm người đi qua chào hỏi: "Tiểu Điền về rồi à? Dẫn bạn gái về ăn Tết hả?"
"Chưa đâu ạ, mẹ cháu không cho yêu sớm." Điền Ý tươi cười đáp, dáng vẻ hoạt bát khiến ai cũng quý mến.
Còn hai tháng nữa là Tết, nơi này ấm hơn Tô Thành nhiều. Thịnh Tiểu Dương ăn mặc khá đơn giản, cậu mặc áo khoác cardigan đen, bên trong là áo sơ mi kẻ nhung, quần ống suông, mũ lưỡi trai kéo thấp che đi nửa mặt. Cả người cậu trông đầy u tối, sự hiện diện mờ nhạt, vậy mà mỗi người đi ngang qua Điền Ý đều không kìm được mà liếc nhìn cậu thêm mấy lần.
Tin đồn nhanh chóng lan ra, cả khu lập tức xôn xao — "Khu Thái Viên có người lạ đến kìa, là ai thế nhỉ?"
Điền Ý vừa ngạc nhiên vừa bất lực trước tốc độ lan truyền tin đồn.
Trời sắp tối, cậu ta do dự một hồi rồi kéo Thịnh Tiểu Dương vào góc khuất, dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:
– Tối nay anh về nhà em ở đi, có chuyện gì để mai hẵng nói.
– Tôi không muốn làm phiền cô chú đâu.
Thịnh Tiểu Dương từ chối khéo.
Điền Ý biết một khi cậu đã quyết thì chẳng thể lay chuyển nổi, đành hỏi:
– Thế anh ngủ ở đâu? Dù sao cũng phải ngủ chứ, có sức thì mới đối phó được với đám khốn nạn đó.
Cậu ta nói không sai.
Thịnh Tiểu Dương hấc cằm, chỉ về phía trước, ý là "ở đó."
Điền Ý nhìn theo hướng cậu chỉ nhưng chỉ thấy bóng đèn cũ nhấp nháy hắt lên tấm bảng sắt rỉ sét. Hai chữ đầu đã hoen mờ, không còn đọc nổi, chỉ còn lại hai chữ "nhà trọ" lờ mờ trong ánh sáng ẩm mốc.
Điền Ý bĩu môi, cất tiếng "ây da" đầy chán ghét.
Thịnh Tiểu Dương hỏi:
– Sao thế?
Cậu ta liếc nhìn xung quanh, chậm rãi nói:
– Nơi này... không sạch sẽ.
Thịnh Tiểu Dương bình thản hỏi:
– Có ma à?
Điền Ý ngượng ngùng, không dám làm ngôn ngữ ký hiệu nữa.
Tuy Thịnh Tiểu Dương chưa từng trải qua mấy chuyện đó, nhưng nhìn nhiều cũng hiểu, quỷ d*m d*c cũng là quỷ thôi.
Những nơi tạp nham, phức tạp thì lòng người cũng khó lường. Đàn ông không đứng đắn cũng nhiều, cái "ngành" kia lại càng rầm rộ, không dám đưa về nhà thì tìm chỗ khác để vui vẻ. Chuỗi công việc ăn theo đó cũng coi như phát đạt.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Đứng trước quầy lễ tân là một gã đàn ông đang phì phèo hút thuốc, ánh mắt vừa khinh khỉnh vừa d*m đ*ng quét qua Thịnh Tiểu Dương, hỏi: "Bao nhiêu người?"
Điền Ý thấy khó chịu vô cùng, nhưng lại phải đóng vai người phát ngôn: "Anh ấy đi một người."
"Giờ hết phòng rồi, muốn thì đợi chút. Lúc nãy có người vừa mới vào, chắc cũng nhanh thôi." Gã nói thẳng ra, giọng đầy tục tĩu: "c** q**n ra rồi mặc vào lại, năm phút là cùng."
Điền Ý: "..."
Thịnh Tiểu Dương chỉ gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Chàng sinh viên thuần khiết thấy nơi này rất ô uế, chỉ hít một hơi thôi mà thấy như sắp mắc bệnh tới nơi, cậu ta cố kéo Thịnh Tiểu Dương ra ngoài, vừa quơ tay vừa gấp gáp làm ngôn ngữ ký hiệu:
– Anh định ở đây thật à?! Không thấy ghê sao?! Cái giường đó mà nằm nổi sao?!
Thịnh Tiểu Dương điềm tĩnh đáp:
– Chỉ một đêm thôi mà.
– Thật sự không về với em hả? Nhà em có nhiều đồ ăn ngon lắm!
Thịnh Tiểu Dương mỉm cười, cậu lấy chứng minh thư và thẻ sim ra đưa cho Điền Ý:
– Phiền cậu giữ giúp vài ngày.
– Vài ngày?
Thịnh Tiểu Dương ngước nhìn khu Thái Viên tối tăm, dãy nhà đã trở nên cũ kỹ đen ngòm.
– Một ngày là đủ rồi.
Điền Ý im lặng nhìn cậu thật lâu. Đến khi nhận ra thì cậu ta mới sững sờ, hóa ra cậu ta thật sự chẳng hiểu Thịnh Tiểu Dương chút nào.
Một người đàn ông trung niên bụng phệ kéo quần đi ra, bước chân loạng choạng, sắc mặt tái nhợt vì kiệt sức. Thịnh Tiểu Dương lùi lại tránh sang một bên.
Gã đàn ông huýt sáo, ánh mắt trêu chọc cậu.
Thịnh Tiểu Dương cúi đầu, kéo thấp mũ thêm nữa.
Điền Ý rùng mình, nhìn gã với ánh mắt ghê tởm rồi bỗng khựng lại.
Gã kia cũng sững sờ: "Tiểu Điền? Về bao giờ thế? Sao mày cũng tới đây?" Gã vừa nói, vừa có một người phụ nữ son phấn lòe loẹt đi ra, hai người cười cợt, còn véo mông nhau một cái.
Điền Ý trợn mắt rồi dùng ngôn ngữ ký hiệu giải thích cho Thịnh Tiểu Dương:
– Đấy là bác cả của anh họ của em họ của anh họ em.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu gì cả.
Gã đàn ông kia có vẻ hứng thú với Thịnh Tiểu Dương, quay sang hỏi Điền Ý: "Thằng nhóc này là ai? Mày cũng dắt người đến đây chơi à? Trai hay gái đấy? Hay là chúng ta cùng nhau chung vui đi?"
Điền Ý nghe thế chỉ muốn nôn.
Thịnh Tiểu Dương mất kiên nhẫn, cậu gật đầu với Điền Ý, rồi quay lưng bước thẳng vào trong nhà trọ. Điền Ý thấy thế vội vàng chạy theo.
Lễ tân ném chìa khóa cho Thịnh Tiểu Dương: "Tầng ba, tự tìm phòng."
Khách sạn không có thang máy, phải leo thang bộ. Cầu thang hẹp đến mức người cao phải khom lưng, nghiêng người mới đi lọt. Hai bên tường trắng loang lổ ẩm mốc, chằng chịt vết mốc đen, dấu tay bẩn và cả những vệt khô không rõ là thứ gì.
Thịnh Tiểu Dương lặng lẽ bước đi.
Cậu tự nhiên hòa mình vào nơi này mà không hề thấy lạc lõng. Hoặc có lẽ, vốn dĩ Thịnh Tiểu Dương nên thuộc về mấy nơi như thế này, nơi con người phải vật lộn rồi chìm xuống đáy xã hội.
Dòng nước bên dưới cây cầu ở đường Giang Bình cùng con người dịu dàng như ánh trăng ấy, hóa ra chỉ là giấc mộng đẹp trong cơn hấp hối của Thịnh Tiểu Dương.
Giờ phút này, nhớ đến Chương Tự, khóe môi cậu vẫn vô thức cong lên.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Trong khách sạn, âm thanh hỗn tạp chen chúc nhau. Không cần biết cảm xúc thật hay giả, nhưng những tiếng r*n r* vẫn vang vọng khắp nơi.
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy nên cũng chẳng ghét bỏ, cậu bình thản bước đi, tìm được căn phòng của mình.
Bật đèn lên.
Trước mắt cậu là cái giường xộc xệch, cửa sổ đóng kín, trong căn phòng chật hẹp phảng phất mùi hương khó tả, nó nồng nặc, chua loét, hôi thối và bẩn thỉu, như xộc thẳng vào x*c th*t.
Thịnh Tiểu Dương đi đến cửa sổ kéo rèm lên. Trùng hợp thay, từ góc này có thể nhìn thấy một góc cửa sổ của căn phòng 404, tầng 4, tòa số 4 trong khu Thái Viên.
Hai giờ sáng, ánh đèn trong căn phòng ấy cuối cùng cũng bật sáng.
Sắc mặt Thịnh Tiểu Dương từ đầu đến cuối vẫn không hề thay đổi, như một cơ thể bị linh hồn rời bỏ, đang bị đốt cháy giữa bão tuyết.
Cậu lấy chai nước cam mới mua ban sáng ra rồi vặn nắp, ngửa đầu uống cạn. Cổ họng mảnh khảnh giật giật, yết hầu lên xuống liên tục. Trên thái dương, gân xanh hằn lên, mạch máu giật giật. Ký ức bị đánh đập bỗng ùa về, nỗi đau như bóng ma chẳng thể xua đi.
Thịnh Tiểu Dương nhớ lại, cậu không vượt qua được nỗi sợ, chỉ có thể dùng bạo lực chống lại bạo lực.
Toàn thân cậu run rẩy dữ dội, cậu không chịu nổi nữa mà khuỵu gối xuống sàn. Cậu cố gắng chống lại phản ứng sinh lý, một tay bịt miệng, tay kia đè lên ngực, hàm cắn mạnh đến mức gần như rách da. Rất lâu sau, cảm giác buồn nôn như muốn xé nát cơ thể kia mới bị cậu ép ngược xuống tận đáy tim.
Cậu đã thắng.
Không ai có ý chí mạnh hơn Thịnh Tiểu Dương. Nhưng cũng chẳng ai biết đêm đó cậu đã trải qua điều gì.
Cậu như được lột xác. Khi mở mắt ra lần nữa, trong ánh mắt lạnh như băng ấy, sự sắc bén lạnh lẽo tỏa ra, quét thẳng đến ô cửa sổ xa xa nơi căn nhà đổ nát vẫn hắt ra ánh sáng mờ đục.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Sáng hôm sau, quầy ăn sáng ở đầu khu Thái Viên đã mở. Phần lớn khách là những kẻ vừa vui chơi đêm qua quay về.
Thịnh Tiểu Dương mua hai cái bánh bao, cắn một miếng rồi buông xuống. Nó khô, chua, khó nuốt, khó ăn vô cùng.
Miệng của cậu đã bị Chương Tự nuông chiều đến hư rồi.
Cậu vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, đi mua một gói thuốc lá ở cửa hàng tạp hóa. Đợi thêm một lát, trong khu có quán chơi bài mở cửa, Thịnh Tiểu Dương tìm chỗ ngoài hiên ngồi xổm xuống, hai chân mở rộng, ngẩng đầu nhẹ lên, để lộ đôi mắt nửa khuất dưới vành mũ, nó hờ hững nhưng lại sắc sảo.
Cậu châm điếu thuốc rồi rít một hơi, sau đó chợt nhíu mày.
Thịnh Tiểu Dương chưa từng hút thuốc. Cậu chỉ mê cách hút thuốc của Chương Tự. Cậu bắt chước theo nhưng kết quả lại vụng về đến buồn cười. Cậu dừng lại, kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay.
Nhưng cái dáng vẻ mà Thịnh Tiểu Dương cho là "buồn cười", trong mắt người khác lại toát ra khí thế khiến người ta phải e sợ.
Dáng ngồi lười biếng pha chút dữ dằn, giống hệt một tên côn đồ giết người đòi nợ đầu ngõ. Ai đi ngang cũng không dám nhìn thẳng, người nào có tật giật mình đều co chân chạy đi.
Quán chơi bài chẳng khác gì trạm tin tức của cả khu. Thịnh Tiểu Dương im lặng nhìn người ta nói chuyện.
Hết nhà họ Trương đến nhà họ Lý, nào là bị cắm sừng, ngoại tình, không chắc con mình là con ai... những lời đồn lan nhanh như giấy xét nghiệm ADN, chỉ một buổi sáng mà đã "tìm được" mấy người cha mới cho một đứa trẻ.
Trước đây, Thịnh Tiểu Dương cũng từng là đề tài buôn chuyện của bọn họ.
Ngồi lì đến tận chiều, càng lúc càng thấy chán, cậu định đứng dậy rời đi. Đúng lúc ấy, có người mở đầu câu chuyện: "Ê, sao hôm nay Tiền Thắng không đến?"
"Chắc tối qua nhậu say bí tỉ rồi." Người khác tiếp lời: "Vừa uống vừa chơi bài, đến cả q**n l*t cũng thua sạch."
Người kia bật cười khinh bỉ: "Ngày nào cũng thua đến mức ấy, ông ta đào đâu ra tiền mà chơi mãi được thế?"
"Vay nặng lãi chứ đâu. Nhà sắp bị giải tỏa rồi mà, nghe nói ông ta không chịu ký tên, cứ dây dưa với chính quyền, muốn chèn ép kiếm thêm chút tiền."
"Ông ta là cái thá gì chứ!" Người nọ mắng: "Nhà cũng có phải của ông ta đâu, coi chừng con trai của Ngô A Muội trở về, đến lúc ấy ông ta chẳng moi được đồng nào, bị đám cho vay nặng lãi chặt ra làm nhân gói há cảo thì đừng than!"
"Thằng câm đó hả? Còn tệ hơn nữa! Nghe nói đi tù lâu lắm rồi, chắc giờ cũng ngu luôn. Tiền Thắng có nói giờ ông ta đi đâu cũng mang dao theo bên người, nếu thằng câm kia dám về giành với ông ta, ông ta sẽ chém cho một nhát!"
"Ai đứng tên sổ đỏ nhà vậy?"
"Biết để làm gì chứ, cuối cùng chẳng phải cũng thành của Tiền Thắng à. Thời buổi này, ai dữ thì người đó có tiếng nói."
Không biết ai ù bài, tiếng cười hòa lẫn với tiếng chửi, tiếng mạt chược xào qua xào lại, khói thuốc và mùi rượu quện đặc khắp nơi.
Thịnh Tiểu Dương dụi tàn thuốc vào thùng rác rồi đứng lên rời đi.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Khu nhà tập thể ở Thái Viên chen chúc nhau như dòng người kẹt cứng trong ga tàu điện ngầm giờ cao điểm ở thành phố lớn, nó chật chội, bí bách, không một kẽ hở.
Dù ngoài kia nắng vàng rực rỡ nhưng nơi đây vẫn âm u, ngột ngạt.
Đã lâu rồi cậu không về đây, nhưng vẫn thuộc nằm lòng đường đi. Cậu vòng qua hai đống rác sinh hoạt cao ngang người, lại rẽ vào một lối nhỏ hẹp đến nỗi phải nghiêng người mới chui lọt vào. Đôi giày thể thao trắng dẫm lên bùn, bẩn mất phân nửa mũi giày. Thịnh Tiểu Dương cau mày, cậu nâng đầu gối, cúi xuống lau đi vết bẩn bằng tay trần.
Cậu đi vòng quanh như đang tìm kiếm gì đó. Một lát sau, bước chân cậu bỗng khựng lại, rồi cậu ngẩng đầu lên.
Ánh nắng chói chang làm Thịnh Tiểu Dương phải nheo mắt, hàng mi dài che đi cảm xúc khó đoán trong mắt.
Trên nóc tòa nhà số 4 có một công trình xây dựng trái phép, làm nó cao hơn các tòa khác, trơ trọi như cây khô giữa rừng.
Căn hộ ở tầng bốn lại còn cơi nới thêm một ban công rộng chừng nửa mét, chất đầy đồ linh tinh, cũng là xây dựng trái phép. Ở khu này, chuyện đó quá đỗi bình thường, chẳng ai quản.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy lan can ban công đó được xây bằng gạch xi măng, chỉ cao đến ngang hông người lớn, thời gian mài mòn làm xuất hiện vô số vết nứt chằng chịt. Quan sát kỹ hơn nữa, có thể nhận ra một mảng giữa lan can có màu sắc khác hẳn, như được chắp vá thêm sau này.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu nhìn một lúc, cậu nhếch môi nở nụ cười đầy ẩn ý.
Chưa đầy vài phút sau, cậu rời khỏi đó, cậu ghé vào cửa hàng trái cây, mua vài trái táo, rồi đi tiếp đến một tiệm bán đồ sắt.
Ông chủ hỏi: "Cậu cần gì?"
Thịnh Tiểu Dương viết lên giấy: [Có bán dao gọt trái cây không?]
Ông chủ nhận tờ giấy rồi liếc nhìn cậu nhưng nhìn không rõ mặt, chỉ thấy túi ni lông trong tay in rõ tên cửa hàng trái cây. Ông chủ không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ chỉ vào trong: "Có đấy, ở dãy cuối, tự chọn nhé."
Thịnh Tiểu Dương chọn mấy con dao, thử cầm vài cái nhưng không vừa tay, cuối cùng chẳng mua cái nào.
Cậu lại tiếp tục đi. Chưa đi được bao xa thì bỗng chạm mặt một người.
Người đó cao, gầy như cây tre, những nếp nhăn kéo dài từ đuôi mắt đến ngang mặt, nếp nhăn trên mặt như những vết nứt của mặt đất khô cằn.
Tiền Thắng đã già rồi.
Chưa kịp đến gần là Thịnh Tiểu Dương đã ngửi thấy mùi rượu rẻ tiền từ người ông ta, nó nồng nặc, khó chịu, vẫn là cái mùi làm cậu ghê tởm năm xưa.
Những tên bợm rượu như ông ta chẳng đáng sợ, nhưng ký ức xưa cũ và nỗi sợ ăn sâu tận xương tủy khiến Thịnh Tiểu Dương nghẹt thở. Khi hoàn hồn lại, người cậu đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cậu siết chặt nắm tay, nghiến răng, lặng lẽ tránh sang một bên nhường đường.
Tiền Thắng xách túi đậu phộng lảo đảo đi qua, ông ta chẳng nhận ra cậu.
Thịnh Tiểu Dương mặt không biến sắc, cậu quay người bước theo ông ta.
Tiền Thắng đi vào tòa nhà số 4, cánh cửa sắt rỉ sét kẹt cứng, ông ta đá mạnh một cái, tiếng kim loại rít lên khiến người ta ớn lạnh. Ông ta chửi rủa om sòm, tâm trạng hôm nay có vẻ tệ.
Thịnh Tiểu Dương không cố che giấu tiếng bước chân, cậu lặng lẽ đi sau Tiền Thắng.
Đến tầng bốn, Tiền Thắng xoay người, biến mất ở khúc ngoặt cầu thang.
Thịnh Tiểu Dương thấy rõ bóng ông ta in trên tường, như đang rình để tập kích cậu. Cậu nhếch môi, giả vờ như không biết, tiếp tục bước tới.
Quả nhiên, Tiền Thắng nhào ra bóp chặt cổ cậu, ép cậu lên tường.
Mảng vôi xám trắng trên tường rơi lả tả xuống đất.
Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn ông ta.
Tiền Thắng nhìn rõ mặt cậu, ông ta hơi sững người, rồi lập tức nở nụ cười méo mó, hưng phấn đến điên dại, vẻ đắc chí của kẻ tưởng đã mất mồi mà nay lại thấy con mồi tự dâng đến miệng.
Ông ta bóp mạnh cổ Thịnh Tiểu Dương, nhìn cậu vẫn yếu ớt như xưa, bị dồn ép mà không phản kháng, trong lòng bốc lên kh*** c*m b*nh h**n vì được trở lại vị thế kẻ hành hạ.
"Không ngờ tao còn chưa kịp tìm mày là mày đã tự chui đầu vào lưới." Giọng ông ta âm u, lạnh lẽo: "Con trai ngoan, đã về rồi thì vào nhà ngồi chơi. Bố mua chút đồ nhắm rượu rồi đây."