Bộ dạng của Khâu Đại Dũng rất buồn cười, nửa bên má trái quấn băng gạc, gió lạnh luồn vào vết thương khiến gã đau đến nhe răng trợn mắt. Vừa thấy Thịnh Tiểu Dương là khuôn mặt của gã càng lúc càng tối sầm lại.
Giám đốc Hoàng cũng có mặt ở đây, khéo léo xã giao, trông hệt như người đứng ra tổ chức buổi gặp mặt ngày hôm nay vậy. Thấy Chương Tự dẫn người quay lại, giám đốc Hoàng cười đùa: "Ông chủ Chương, cậu này là ai thế?"
Chương Tự mỉm cười nhạt: "Người lần trước tôi nhắc đến đấy."
Giám đốc Hoàng hứng thú "ồ" một tiếng, sâu xa nói: "Vậy là tôi đoán không sai nhỉ."
Chương Tự gật đầu. Anh chẳng hỏi giám đốc Hoàng đoán đúng điều gì.
Ban đầu Thịnh Tiểu Dương còn tưởng Khâu Đại Dũng đến gây chuyện với Chương Tự. Gã bị cảnh cáo rồi mà vẫn không biết sợ, e là vẫn chưa chừa. Nhưng nhìn gần thì thấy gã giống hệt cái trứng cút, chẳng có vẻ gì là muốn kiếm chuyện cả.
Ngoài giám đốc Hoàng ra còn có ba người đàn ông cao to mặc vest mang giày da. Họ đứng thành nửa vòng cung chặn lối ra, mặt mũi nghiêm nghị, khí thế rắn rỏi.
Với kinh nghiệm từng lăn lộn trong xã hội của Thịnh Tiểu Dương, cậu nhận ra ba người này đều là cao thủ.
Cậu kéo ống tay áo Chương Tự, lo lắng dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi:
— Anh ơi, chuyện gì vậy?
Chương Tự cậu trả lời lại cậu bằng ngôn ngữ ký hiệu:
— Khó giải thích lắm.
Thịnh Tiểu Dương mím môi, cậu vẫn không thể bình tĩnh được.
Chương Tự cười nhẹ, anh vuốt nhẹ lưng cậu, dùng ngôn ngữ ký hiệu dỗ dành:
— Ngoan nào bé cưng.
Tim Thịnh Tiểu Dương đập thình thịch — anh ấy tiến hóa rồi!
Giám đốc Hoàng xen vào trêu: "Ha, hai người đang thì thầm ám hiệu gì đấy?"
Khâu Đại Dũng nghe vậy thì cười nhạt mỉa mai: "Vừa điếc vừa câm, khẩu vị của ông chủ Chương đây đúng là đặc biệt."
Chỉ cần đối diện với Khâu Đại Dũng, Thịnh Tiểu Dương lập tức xù lông, không ai có thể cản nổi.
Chương Tự vòng tay qua eo cậu, nửa ôm nửa nhấc cậu ra chỗ khác. Anh lạnh lùng liếc sang nhìn Khâu Đại Dũng, còn không quên nở nụ cười thương hại với gã.
Động tác đó trong mắt Khâu Đại Dũng chính là khiêu khích, nhưng thật ra Chương Tự chẳng thèm đặt gã vào mắt.
Điền Ý trốn tít ở xa, Thịnh Tiểu Dương ngoái lại tìm, giơ tay ra hiệu gọi cậu ta.
Điền Ý khô khan lắc đầu.
Chương Tự bỗng nắm lấy cằm Thịnh Tiểu Dương, xoay mạnh bắt cậu chỉ được nhìn mình.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên, chớp mắt nhìn anh.
Chương Tự hỏi: "Muốn cậu ta lại đây à?"
Thịnh Tiểu Dương suy nghĩ một chút rồi đáp:
— Thôi, cậu ấy nhát lắm.
Chương Tự hừ lạnh: "Em quan tâm người ta gớm nhỉ."
Thịnh Tiểu Dương né tránh không dám nhìn vào mắt anh.
Chương Tự nghĩ, đợi lát nữa rồi tính sổ với cậu.
Giám đốc Hoàng là khách quen, tự tìm cho mình vị trí ngồi thoải mái, thong thả đun nước: "Ông chủ Chương, loại trà lần trước tôi tặng cậu còn không?"
Lại đòi trà uống.
Chương Tự nói có, bảo giám đốc Hoàng đợi chút. Anh sắp xếp cho Thịnh Tiểu Dương ngồi ở ghế mây cạnh cửa sổ, bên cạnh là một chậu cây thủy tùng xanh mướt.
Chương Tự nhét Ipad vào tay cậu, tùy ý mở đại một bộ phim.
Thịnh Tiểu Dương đang xem thì bị anh nâng cằm lên. Cậu hơi ngẩng đầu, nhìn thấy môi anh hơi mấp mấy: "Nhìn tôi."
Thế là Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn nhìn anh.
Chương Tự cau mày, anh nghiêm giọng cảnh cáo: "Ngồi yên đấy, không được nhúc nhích."
— Dạ.
Thịnh Tiểu Dương đáp:
— Em là vệ sĩ của anh mà.
Chương Tự suýt nữa là bật cười, anh duỗi ngón tay cọ nhẹ lên sống mũi cậu, dịu dàng nói: "Ừ."
Thịnh Tiểu Dương như người mất hồn, linh hồn cậu lơ lửng giữa không trung, nhìn Chương Tự bước về phía đám người kia. Anh trông điềm tĩnh, nụ cười nhàn nhạt. Cậu chợt thấy ngạc nhiên, trong mắt ánh lên thứ ánh sáng mơ hồ.
Giữa lúc tam độc* cùng bốc cháy, cảm giác tê dại ở tim lan ra khắp cơ thể, rồi một suy nghĩ kỳ lạ len vào tâm trí cậu....
*Tam độc, trong Phật giáo, nói về ba trạng thái tinh thần có hại: ngu si, tham lam, sân hận. Vì bị kiềm chế bởi tam độc nên chúng sinh luôn tạo nghiệp ác, từ đó tạo ra trong tâm thức những nghiệp lực dưới dạng tiền định lực, trói buộc tâm thức.
Chẳng lẽ Chương Tự cũng có bí mật của riêng mình?
Suy nghĩ ấy vụt qua rất nhanh, chưa kịp lưu lại trong đầu cậu.
Thấy Chương Tự trò chuyện xã giao, cố ý lờ Khâu Đại Dũng đi, Thịnh Tiểu Dương chỉ biết tự trấn an bản thân, cậu hít nhẹ một hơi rồi cúi đầu xuống. Màn hình trước mặt vừa khéo hiện rõ tên phim —
《Đại thoại Tây du*》
*Tân Tây du ký hay Đại thoại Tây du là một cặp hai phim Hồng Kông của đạo diễn Lưu Trấn Vĩ phỏng theo bộ tiểu thuyết kinh điển Tây du ký của nhà văn Ngô Thừa Ân, cả hai bộ phim đều được công chiếu năm 1995 và nhận được phản ứng tích cực từ cả công chúng và giới phê bình.
Thịnh Tiểu Dương làm hai việc cùng lúc, nhưng hai bên đồng thời cũng đều là kịch.
"Tấm bình phong mà giám đốc Thôi đặt, cậu đã làm xong chưa?" Giám đốc Hoàng mở màn, vừa lên tiếng đã mang theo điệu bộ lão luyện: "Bà cụ nhà họ Thôi năm nay chín mươi rồi, chỉ thích mấy thứ kiểu cổ lỗ sĩ. Nhìn bản thiết kế của cậu xong, ngày nào cũng giục muốn xem hàng thật, sợ không chờ nổi tới ngày mừng thọ."
Trà vừa ngấm, hương chát thoang thoảng lan tỏa. Chương Tự ngồi xuống rót đầy ly cho giám đốc Hoàng: "Anh thử xem."
Giám đốc Hoàng nhấp một ngụm, ra vẻ như đang thưởng thức trà, ánh mắt lim dim, nụ cười khoan khoái. Sau đó giám đốc Hoàng liếc sang bên cạnh, nhìn thấy Khâu Đại Dũng tay chân thừa thãi, đứng ngáng chỗ, trông rất chướng mắt, thế là lập tức trêu đùa hỏi: "Ông Khâu đây cũng dùng thử chứ?"
Rồi lại chêm thêm một câu: "Trà này đắt lắm đó."
Khâu Đại Dũng xấu hổ rụt tay lại, vì trên bàn vốn chẳng chuẩn bị ly cho gã.
Thật ra gã bị giám đốc Hoàng lôi tới đây, bản thân cũng chẳng hiểu mình tới làm gì. Chương Tự trông thì ôn hòa, nhưng thật ra là con rắn độc, răng nào cũng có nọc độc. Khâu Đại Dũng từng bị anh cắn một lần, sợ đến phát khiếp.
Dạo này gã không dám bén mảng đến đường Giang Bình tìm Thịnh Tiểu Dương gây chuyện cũng vì thế. Nhưng gã vẫn nghĩ Thịnh Tiểu Dương không thể trốn mãi được, nên cứ rình rập ngoài đường Giang Bình, chờ cơ hội ra tay.
Chỉ là gã đâu biết Chương Tự đã sớm nhìn ra tất cả, chỉ là anh tạm thời chưa ra tay mà thôi.
Giám đốc Hoàng người đầy mặt nạ, chọn ra một cái mang lên mặt, vừa cười vừa kéo Chương Tự về chủ đề chính: "Nghe nói tấm bình phong này bên Thôi Minh Dực ra giá mấy chục nghìn rồi phải không? Hôm nay giao à? Cho tôi mở mang tay nghề của ông chủ Chương một chút nhé."
Chương Tự khiêm tốn đáp: "Chủ yếu là do gỗ đắt, còn tay nghề của tôi thì chưa đến mức đáng giá thế đâu."
Giám đốc Hoàng cười ha hả: "Càng hay, nhân lúc còn 'rẻ', tôi phải tranh thủ nhờ cậu khắc thêm mấy bức tượng Nguyệt Lão, linh thiêng lắm."
Chương Tự cười nhẹ, như sực nhớ ra gì đó, anh quay đầu nhìn Thịnh Tiểu Dương.
Cái nhìn ấy đến quá đột ngột khiến ánh mắt tập trung của Thịnh Tiểu phản ứng chậm ba giây, sau đó cậu mới từ từ quay sang chỗ khác. Cậu vẫn chưa sửa được cái tật hay nhìn trộm anh.
Bướm bay khỏi khóm hoa, đôi cánh rung nhẹ như nhịp tim.
Chương Tự xoa tóc, mái tóc tưởng chừng bù xù nhưng thật ra rất gọn gàng. Anh lẩm bẩm: "Đúng là linh thật."
Giám đốc Hoàng cười nói: "Thôi đi, cậu đẹp trai sẵn rồi, còn chải chuốt cho ai xem? Công trổ lông hả?"
Đương nhiên là sẽ có người tự nguyện đến xem thôi.
Phía bên kia, hai má Thịnh Tiểu Dương đã đỏ rực.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Hai người họ vừa đùa vừa khen nhau, chẳng thể đoán được đâu là thật đâu là giả. Chỉ có Khâu Đại Dũng là chẳng chen vào được, muốn chuồn cũng không chuồn được, mồ hôi túa ra như tắm.
Giám đốc Hoàng đổi giọng, chỉ về khu làm việc: "Phải cái đó không?"
Chương Tự chẳng thèm nhìn, chỉ từ tốn gật đầu.
Ánh sáng ở khu làm việc khá mờ, nhìn không rõ chi tiết. Thứ kia được đặt ở giữa, tr*n tr** không một mảnh vải che chắn, sắc gỗ đều màu, hoa văn được chạm khắc rất tinh xảo. Nhưng không hiểu sao cứ có cảm giác không đúng lắm, nói sao cũng không giống thứ đáng giá mấy chục nghìn.
Luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Khâu Đại Dũng, khiến gã dựng cả tóc gáy.
Gã chưa kịp tìm cách rời khỏi chốn thị phi thì giám đốc Hoàng đã chỉ tay giới thiệu, cứ như điểm danh: "Vị này là trợ lý đặc biệt của giám đốc Thôi."
Trợ lý nói ngắn gọn: "Giám đốc Thôi có cuộc họp quan trọng nên không tới được. Tôi đến thanh toán nốt tiền hàng cho ông ấy."
Anh ta cũng chẳng có ý muốn kiểm hàng, chỉ liếc nhìn từ xa rồi gật đầu. Sau đó gọi điện xác nhận, anh ta cúp máy, nói với Chương Tự: "Đã chuyển tiền rồi."
"Ừ." Chương Tự đáp.
Bình thường Chương Tự làm việc rất chu đáo, phần lớn các tác phẩm điêu khắc, anh đều tự tay mang đi giao, để tránh va đập, hỏng hóc giữa đường.
Nhưng lần này thì không. Anh vẫn ngồi yên nhấp trà, như thể bị dính chặt với cái ghế ấy rồi vậy. Còn tấm bình phong kia trông như đứa con bị ba bỏ rơi, mặc cho ai muốn khiêng thì khiêng, trông tội vô cùng.
Ngay cả Thịnh Tiểu Dương cũng thấy lạ.
Ngoài Chương Tự ra, giám đốc Hoàng chắc chắn không động tay. Ba người kia — một trợ lý, một tài xế, một vệ sĩ — ai cũng có lý do để không khiêng đồ.
Lúc ấy, Khâu Đại Dũng bỗng hiểu ra, lão hồ ly họ Hoàng này kéo gã đến đây là có ý đồ cả.
Thì ra là họ coi mình như kẻ chịu trận thay! Gã nghiến răng ken két.
Quả nhiên, giám đốc Hoàng cất tiếng: "Ông Khâu, ông không có mắt nhìn à?"
Dù không nói rõ nhưng ngụ ý quá dễ hiểu: Vật này giao cho ông mang về cho giám đốc Thôi. Biết đâu tối nay còn được mời ở lại ăn cơm. Ông vẫn chưa lấy được dự án về cho mình đúng không? Năm sau công ty ông còn duy trì nổi không? Tôi gọi ông đến đây là cho ông cơ hội đấy! Tôi hại ông chắc?
Rõ ràng trước mặt được đặt một cái bẫy heo — mà Khâu Đại Dũng lại bị vài câu nói khéo léo kia đẩy vào chẳng còn đường lui, chỉ có thể cắn răng bước lên.
Gã trừng mắt nhìn Chương Tự một cái đầy oán hận, đối phương chỉ nhún vai, như thể mọi xích mích và thù hằn trong buổi tiệc rượu trước đó chưa từng tồn tại. Trên môi anh vẫn còn vương lại nụ cười nhàn nhạt, ôn hòa mà lạnh lẽo.
Chương Tự bình thản hỏi: "Khâu Đại Dũng, ông sợ gì thế?"
Thịnh Tiểu Dương không biết màn hình đang chiếu gì, cậu chỉ lặng lẽ ngồi thẳng lưng, mắt dõi theo Chương Tự không rời, ngay cả hơi thở cũng như muốn dừng lại.
Anh định làm gì thế?
Khâu Đại Dũng cân nhắc một hồi, đúng là tên Hoàng nói không sai — công ty gã giờ đang sống dở chết dở, rất cần vốn đầu tư, mà đúng lúc Thôi Minh Dực có ý muốn rót tiền. Gã vừa tham tiền vừa thèm dự án, liều mạng bám lấy đuôi Thôi Minh Dực, làm đủ chuyện để lấy lòng ông ta, nhưng nịnh mãi cũng chẳng lọt vào mắt xanh, ngay cả quà biếu cũng chẳng tìm được đường trao.
Lần này là cơ hội tốt, mà cơ hội thì luôn đi kèm với rủi ro. Thôi Minh Dực có quyền, có thế. Gã đánh cược, cược rằng Chương Tự không dám vì một món đồ của giám đốc Thôi mà phá hủy tiền đồ của chính mình.
"Thôi được, để tôi gọi người đến, mang thứ đó ra ngoài đẩy lên xe là xong." Giám đốc Hoàng chỉ về cửa, quả nhiên ngoài đó đã có sẵn một chiếc xe đẩy, làm bộ rút điện thoại: "Trợ lý Trương, trên đường đi cậu nhớ trông kỹ một chút, chắc không có vấn đề gì đâu."
Giám đốc Hoàng nhe răng cười: "Làm việc phải có bằng chứng, lát nữa tôi chụp vài tấm cho Thôi Minh Dực xem."
Khâu Đại Dũng nghiến răng ken két: "Để tôi làm."
Giám đốc Hoàng vui hẳn lên: "Ờ, thế mới phải chứ."
Giọng điệu ấy hệt như đang sai khiến một con chó.
Khâu Đại Dũng cố nhịn, gã tự nhủ đợi đến khi thời thế đổi thay, gã nhất định sẽ tính sổ tên họ Hoàng, cả Chương Tự nữa, không ai có thể thoát được gã.
Chương Tự nhấp một ngụm trà, suốt quá trình ấy anh chẳng nói nửa lời.
Tấm bình phong cao chừng một mét, không nặng, thoạt nhìn có thể thấy chạm khắc rất tinh xảo. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có sự kì quái, nhưng với đầu óc của Khâu Đại Dũng thì gã chẳng thể nhìn ra nỗi.
Gã dang tay nắm hai bên, thử nhấc lên, có thể nâng được, cũng khá chắc chắn. Trong lòng hơi yên tâm một chút.
Thịnh Tiểu Dương đặt Ipad sang một bên, cậu nhíu mày, ánh mắt dõi theo từng cử động của Khâu Đại Dũng, sợ gã giở trò, đồng thời trong lòng cũng thấp thỏm chẳng yên.
Chương Tự vắt chân ngồi tựa vào ghế với dáng vẻ thong dong đến khó đoán.
Lòng Khâu Đại Dũng lại chẳng yên tâm chút nào, căn phòng rộng mấy chục mét vuông, mà chỗ nào gã cũng cảm thấy có giấu bẫy. Gã rảo bước nhanh hơn, gần tới cửa, chiếc xe đẩy chỉ còn cách hai bước chân, tim gã lại đập loạn, mồ hôi túa ra khắp người.
Không hiểu sao mồ hôi lại chảy cả vào lòng bàn tay, khiến lực ma sát giảm, cộng thêm động tác hơi vụng về, đúng vào thời khắc then chốt, tấm bình phong trượt xuống theo chính sức nặng của nó.
Khâu Đại Dũng buột miệng chửi thề, cùng lúc cảm giác ngón tay nhói đau, như thể có gì đó đâm vào thịt. Gã lập tức hiểu ra, đó là mảnh vụn gỗ chưa được mài kỹ!
Một sản phẩm hoàn thiện sao lại có lỗi sơ suất như thế được?!
Khi nhận ra điều đó và muốn buông tay thì đã quá muộn.
Ở đầu cầu thang, Thịt Kho đột nhiên sủa vang: "Gâu!"
Tiếng sủa như sấm nổ bên tai làm Khâu Đại Dũng giật bắn người, hồn vía bay mất. Tấm bình phong tuột khỏi tay, rơi thẳng xuống đất, phần chân chạm khắc mây kêu rắc một tiếng rồi gãy làm ba đoạn.
Thịnh Tiểu Dương dựng tóc gáy, trong đầu như vang lên âm thanh vỡ nát, cậu theo phản xạ bật dậy.
Giám đốc Hoàng cũng sững người, vốn tưởng màn kịch Chương Tự sắp xếp hôm nay chỉ để làm nhục Khâu Đại Dũng về mặt tinh thần, nào ngờ lại thành ra thế này.
"Má nó—!"
Chỉ có Chương Tự vẫn ung dung, anh thong thả đứng dậy nhìn Khâu Đại Dũng mặt cắt không còn giọt máu, anh cười cười: "Sao thế, ông Khâu đây sợ chó à?"
"Mày—"
"Sao không nói sớm để tôi biết cho nó vào chuồng." Anh khẽ "tsk" một tiếng tiếc nuối, rồi tiếp lời: "Dù giám đốc Thôi không coi trọng ông, ông cũng chẳng cần làm trò dối trá thế này đâu. Đồ quý thế này uổng lắm."
"Mày nói năng xằng bậy!" Khâu Đại Dũng quát lớn. Dù thường xuyên lăn lộn trong rượu bia, nhưng đầu óc gã chưa đến mức bị men rượu làm mềm đi, phản ứng vẫn rất nhanh nhạy: "Mày muốn tao gánh tội thay mày à?!"
Chương Tự đút tay vào túi, chậm rãi bước về phía trước: "Tôi giao hàng, họ kiểm rồi, nhận rồi, chẳng có vấn đề gì cả. Đồ hư trong tay ông thì liên quan gì tới tôi? Nói chuyện phải có trách nhiệm. Bên tôi có gắn camera giám sát đấy."
Cổ Khâu Đại Dũng nổi gân xanh, gã gầm lên: "Mày chơi xỏ tao hả?!"
Chương Tự mỉm cười, đáp nhẹ tênh: "Đúng rồi, tôi chơi xỏ ông đó. Không thấy à?"
Giám đốc Hoàng bị màn kịch ấy làm cho choáng váng, hóa ra màn kịch muốn gài bẫy người khác lại có thể đơn giản như thế.
Đúng là vô tình lạc vào hang cọp.
Thấy Chương Tự quá cứng rắn, Khâu Đại Dũng liền đổi hướng, giận dữ chĩa mũi nhọn sang giám đốc Hoàng: "Con mẹ nó! Là ông bảo tôi khiêng cái đó, chuyện này ông cũng có phần, đừng hòng có ai thoát được!"
"Con mẹ mày!" Giám đốc Hoàng chửi ầm lên: "Tao bảo mày làm là mày làm à? Tao bảo mày ăn cứt mày cũng ăn chắc?!"
Chương Tự bật cười, thấy hai người cãi nhau ầm ĩ mà chán ngấy. Vở kịch xem như đã diễn xong, đến lúc hạ màn rồi. Anh chỉ tay về phía Khâu Đại Dũng, bình thản nói: "Trợ lý Trương, đừng để ông ta chạy. Đưa về cho tổng giám đốc Thôi, coi như có bàn giao."
Sắc mặt ai nấy cũng phức tạp, chẳng dám đoán xem rốt cuộc Thôi Minh Dực và Chương Tự đã lập nên kế hoạch gì. Họ báo cáo lại y nguyên, nhận được lệnh rồi lập tức kéo Khâu Đại Dũng đi trước.
Mặt hồ vốn phẳng lặng, ném hòn đá lớn vào sẽ làm làn sóng trỗi dậy, đến khi hòn đá chìm xuống đáy, mặt nước lại trở nên yên ả như chưa từng gợn sóng.
Nhưng Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa yên tâm được. Cậu nhìn chằm chằm Chương Tự nhưng Chương Tự không hề đáp lại ánh nhìn ấy.
Giám đốc Hoàng vẫn còn run, trợn mắt hỏi thẳng: "Người anh em, nói thật tôi nghe với, vụ này Thôi Minh Dực có biết không? Hai người bàn trước với nhau à?"
Chương Tự thản nhiên, giọng dửng dưng: "Không. Ông ta chỉ bảo tôi tìm một cái cớ."
"Gan cậu to thật đấy!" Giám đốc Hoàng suýt ngất: "Bà cụ nhà họ Thôi thích đồ của cậu, cậu tưởng vậy là có thể muốn làm gì thì làm à? Giờ thành một đống phế liệu rồi! Cậu dám lấy Thôi Minh Dực làm bia đỡ đạn, cậu biết ông ta là ai không? Cậu không muốn sống ở cái thành phố này nữa à?! Mẹ kiếp, món đồ tốt thế mà nói vỡ là vỡ, biết phải đền bao nhiêu không?!"
Chương Tự im lặng một lát, giọng nhẹ như gió: "Thôi Minh Dực vốn không ưa Khâu Đại Dũng. Lần này coi như cho ông ta lý do, tống thẳng người đó sang khu công nghiệp bên Miến Điện làm liên lạc viên."
Giám đốc Hoàng há hốc: "... Nơi đó không nhận mấy ông già đâu nhỉ?"
Chương Tự hít một hơi thật sâu, anh siết tay thành hình nắm đấm rồi buông ra, trong lòng bàn tay in rõ vết hằng ngón tay. Có lẽ chính anh cũng thấy cách mình làm quá bẩn, sợ Thịnh Tiểu Dương nhìn mình bằng ánh mắt khác lạ.
Nhưng cuối cùng anh vẫn lấy hết can đảm quay đầu lại, anh nhướng mày, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười phóng túng, như vừa phá được xiềng xích trong lòng:
Thế nào, tôi không giống trước nữa rồi, phải không?
Khâu Đại Dũng sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Giờ em có thể yên tâm ở cạnh tôi, ngủ một giấc thật ngon.
Sự xót xa trào lên trong ngực, khiến Thịnh Tiểu Dương như quả bóng căng sắp nổ, tim cậu đập loạn, chỉ muốn ôm chầm lấy Chương Tự, dùng hết sức mình mà áp sát vào anh, thân mật ôm lấy anh.
Trên màn hình, lời thoại của bộ phim vang lên, lơ lửng trong không trung:
"Người trong tim tôi, là một vị anh hùng."
Câu nói ấy vang lên rất đúng lúc.
Lời tác giả:
Tiểu Dương bực thì đè người ra đánh, còn ông chủ Chương bực thì chơi chiêu, hì hì~