Chương Tự xưa nay chưa từng say thật nên giả vờ chẳng thuần thục chút nào. Thịnh Tiểu Dương vất vả lắm mới cõng được anh lên lầu, vậy mà anh vẫn không chịu ngoan ngoãn. Vừa đặt lên giường đã lôi lôi kéo kéo, chui rúc vào ngực cậu, không cho cậu đi.
Người Chương Tự toát đầy mồ hôi, kêu than khó chịu. Thịnh Tiểu Dương không nghe được nên lo lắng khôn xiết, cậu ngồi xổm bên mép giường, đưa tay sờ trán anh. Cổ họng Chương Tự phát ra vài tiếng "a" mơ hồ, đứt quãng.
Anh không rên nữa, nhưng hàng mày vẫn nhíu chặt. Thịnh Tiểu Dương thử rút tay ra nhưng thất bại.
Im lặng được vài phút. Chương Tự trở mình nằm ngửa, môi hơi mấp máy, dường như đang nói gì đó. Bộ não của Thịnh Tiểu Dương còn đang chần chừ, nhưng linh hồn lại dần mất kiểm soát. Cậu nhớ đến hành động dẫn dắt mấy hôm trước của Chương Tự, đợi đến khi hoàn hồn, ngón tay cậu đã lơ lửng trên cổ họng anh, nơi có trái khế gợi cảm kia.
Thịnh Tiểu Dương vẽ dọc theo đường viền yết hầu. Trong thung lũng ấy, cậu tìm thấy dòng suối nhỏ, cậu có thể múc nước, đun trà trong đó, đời này quý giá lắm cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cậu ngượng ngùng mỉm cười, không còn hoang mang nữa. Yết hầu Chương Tự khẽ chuyển động, như đang chào đón cái chạm nhẹ nhàng đó.
...
Thịnh Tiểu Dương chăm chú nhìn anh, đầu ngón tay v**t v* chỗ nhô ra kia, cảm nhận độ rung nhẹ của thanh quản. Sự lạnh buốt ở đầu ngón tay suýt nữa nghiền nát luồng nham thạch bỏng rát bên trong cậu.
Có người tự bê đá đập vào chân mình — Chương Tự sao mà chịu nỗi cám dỗ ấy.
Thịnh Tiểu Dương chưa từng được học cách phát âm, cậu chẳng biết tần số run trong cổ họng có nghĩa là gì, nhưng có thể đoán. Cậu đoán có lẽ anh khát rồi.
Thịnh Tiểu Dương luống cuống xỏ chân vào đôi dép của Chương Tự, dép anh có hơi rộng, tiếng bước chân lạch bạch vang vọng khắp căn nhà.
Chương Tự nghe thấy âm thanh ấy thì hơi mở hé mắt, anh bất ngờ chạm phải đôi mắt long lanh của Thịt Kho.
"..."
Gâu!
Chương Tự đưa ngón tay gõ nhẹ lên đầu nó cảnh cáo, ý bảo rằng sủa nhỏ thôi. Rồi lại sực nhớ ra là Thịnh Tiểu Dương không nghe được. Anh nhắm mắt lại, thở dài thườn thượt, cơn đau dạ dày bắt đầu dâng lên.
Thịnh Tiểu Dương pha nước mật ong cho anh, cậu đỡ anh ngồi dậy uống. Chương Tự không hợp tác mà ngả người dựa vào vai cậu. Thịnh Tiểu Dương chẳng dám động mạnh, cậu dỗ dành anh như dỗ trẻ con, mớm từng ngụm nhỏ, rồi vuốt tóc anh, dùng ngôn ngữ ký hiệu khen:
— Anh giỏi lắm.
Không biết là vì nguyên do gì mà mặt Thịnh Tiểu Dương đỏ rực. Nhưng cậu vẫn tiếp tục đút, tiếp tục khen anh, tự mình cảm thấy vui sướng trong sự ngượng ngùng ấy, cậu cứ thế lặp đi lặp lại những việc trên vô số lần.
Cảnh tượng ấy trong sáng đến mức khiến người ta nảy sinh những suy nghĩ đen tối, đáng tiếc là Chương Tự đang "giả say" lại không dám nhìn.
Uống xong, Chương Tự ngoan ngoãn hơn hẳn, anh không tự đào hố chôn mình nữa.
Đêm khuya. Thịnh Tiểu Dương không rời đi, cậu kéo ghế nhỏ lại, cùng Thịt Kho ngồi trông anh. Đôi khi cậu sẽ xoa xoa hai bàn tay cho ấm, sau đó đặt lên bụng anh xoa nhẹ.
Không đau nữa sao?
Thịnh Tiểu Dương nhìn gương mặt Chương Tự dịu đi, hơi thở dần đều đặn, thế là cậu đoán chắc anh đang mơ giấc mơ đẹp. Khóe môi cậu cũng vô thức cong lên.
Cậu chống cằm ngồi ngắm anh thật lâu. Lần này cậu không còn bốc đồng mà nhào tới hôn anh nữa. Khi bản thân kìm nén không nổi, cậu chỉ dám móc lấy tay anh một cái, rồi lập tức buông ra.
Đến nửa đêm, cậu không trụ nổi nữa. Cậu dời ghế, dựa lưng vào mép giường, ôm đầu gối ngồi bệt xuống sàn. Mười phút sau, đầu cậu bắt đầu gật gù, rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Chương Tự mở mắt ra, anh lặng lẽ nhìn gương mặt cậu. Anh nín thở, đưa tay đặt l*n đ*nh đầu Thịnh Tiểu Dương, nhỏ giọng lầm bầm: "Đồ nhát gan."
(truyện chỉ được đăng tại w@attpad: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Thịnh Tiểu Dương ngủ đến tận sáng. Khi cậu thức dậy, ánh nắng đã lan tỏa khắp phòng, điều khiến cậu kinh hoàng hơn là, tại sao cậu lại nằm trên giường của Chương Tự?!
Cậu quấn chăn lăn một vòng, hương gỗ dịu nhẹ chỉ thuộc về anh tràn vào khoang mũi, xông thẳng lên não.
Chết mất thôi...
Ngay cả Thịt Kho cũng chẳng thấy đâu, đồ phản bội!
Thịnh Tiểu Dương phải tự cổ vũ cả buổi mới dám xuống lầu. Ở bàn vuông trước cửa thang, hơi nóng vẫn còn nghi ngút, mùi thơm của bánh bao mới hấp phảng phất xung quanh.
Chương Tự mặc một bộ đồ bảo hộ liền thân, thấy Thịnh Tiểu Dương tới, anh đặt cưa xuống, ánh mắt lướt qua bánh bao trong tay cậu, dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:
— Bữa sáng của em đủ ăn không? Tôi vẫn còn một ít này.
Thịnh Tiểu Dương cảm giác Chương Tự dạo này cứ coi mình như cái thùng cơm, cậu ngượng ngùng gật đầu rồi trả lời:
— Đủ rồi ạ.
Cả hai đều biết rõ chuyện tối qua, nhưng chẳng ai chủ động nhắc lại.
Trong nhà, mùn cưa gỗ bay mịt mù. Thịnh Tiểu Dương cắn bánh bao, vừa mở miệng ra là đã ăn phải một miếng bụi, làm cậu ho sặc sụa.
Chương Tự nói: "Em ăn xong rồi hẵng qua."
Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn ngồi ở bậc thềm. Chương Tự tắt máy cưa, đứng yên chờ bụi tan.
Trong nhà chỉ mở một ô cửa nhỏ, nắng đầu đông rọi xiên qua, từng tia sáng đan vào nhau, khiến những hạt bụi lơ lửng như biến thành đá quý. Ánh sáng bao phủ lấy Thịnh Tiểu Dương, nó hôn nhẹ lên má cậu, dịu dàng như đang hôn lên một đóa hồng đang nở.
Chương Tự cầm bút phác lại khung cảnh ấy.
Tấm bình phong anh đang khắc đã xong hơn phân nửa, nó được đặt giữa nhà, nửa bên được phủ bạt, nửa còn lại lộ ra hình cây tùng bách và đình đài. Không biết có phải ảo giác hay không mà Thịnh Tiểu Dương thấy chi tiết phần mới làm hình như thô ráp hơn trước. Cậu nghiêng đầu, vừa định nhìn kỹ thì bắt gặp ánh mắt của Chương Tự.
Chương Tự điềm nhiên, nhướng mày nói: "Gần đây tôi hơi nhiều việc, ban đêm phải thức khuya làm thêm. Em tan làm muốn về thì cứ về, đừng né tránh tôi." Nói đến đây anh khựng lại một chút, sau đó do dự hỏi: "Chúng ta... không cãi nhau chứ?"
Thịnh Tiểu Dương sững lại, cậu chưa kịp sắp xếp lại cảm xúc, đành buông xuôi đáp:
— Không cãi.
Chương Tự cười nhẹ.
Thịnh Tiểu Dương nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi:
— Anh ổn chứ?
"Ổn." Chương Tự chột dạ nói: "Tối qua tôi say, không làm chuyện gì mất mặt chứ?"
Thịnh Tiểu Dương nghịch ngợm hỏi lại:
— Chuyện mất mặt là chuyện gì ạ?
"c** s*ch đồ rồi ra đường nhảy."
— ...
Thịnh Tiểu Dương tưởng tượng ra cảnh đó, cậu buột miệng nói:
— Thì người ta có phúc được ngắm.
Chương Tự kinh ngạc hỏi: "Em tự tin vào tôi thế à?"
Thịnh Tiểu Dương nuốt miếng bánh cuối cùng xuống, tinh thần dần thoải mái trong cuộc nói chuyện chòng ghẹo ấy. Cậu nhìn anh từ đầu đến chân, ngượng ngùng gật đầu, thật lòng khen:
— Chân dài.
Trong lòng lại lặng lẽ bồi thêm một câu: Còn có cả cơ bụng.
Chương Tự cười phá lên.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Cuối tháng, anh phải giao hàng cho giám đốc Thôi, mà giờ chỉ còn mười ngày, phải tăng tốc làm cho kịp.
Sau khi nói rõ mọi chuyện với Thịnh Tiểu Dương, giữa hai người nảy sinh một thứ cảm giác ngọt ngào kỳ lạ, không hẳn là mập mờ, nhưng lại tự nhiên đến lạ.
Từ đó, nếu về sớm, Thịnh Tiểu Dương sẽ nấu cơm cho Chương Tự, chăm sóc cả cái dạ dày của anh. Mỗi bữa đều sẽ đổi món, đồ ăn ít muối ít dầu, tốt cho sức khỏe.
Chương Tự nhìn bàn ăn toàn rau xanh, than rằng mình giống thỏ.
Thịnh Tiểu Dương suy nghĩ một chút, cậu thấy mình như hóa thành người trông coi "khu vườn thú cưng" nuôi chó, nuôi thỏ, thú vị ra phết. Cậu che miệng cười, ánh mắt bỗng trở nên ranh mãnh.
Chương Tự hỏi: "Cười gì thế?"
Thịnh Tiểu Dương không nói gì, cậu đưa cho anh một củ cà rốt, hỏi:
— Anh ăn không?
Chương Tự nhận lấy cà rốt, xoay xoay nó trong lòng bàn tay. Anh nhìn vào đôi mắt trong trẻo của Thịnh Tiểu Dương, bất chợt nhớ đến linh hồn non nớt từng lạc vào thế giới mình vào đêm nào đó của mấy năm trước. Không biết người đó giờ ra sao rồi.
Thịnh Tiểu Dương hỏi: "Anh sao vậy?"
Chương Tự cắn nửa củ cà rốt, vị chát chát xen lẫn chút ngọt ngào, thật ra cũng không tệ. Anh mỉm cười, thành thật nói: "Nhớ tới một người."
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt: "Người nào?"
"Tên trộm."
"Trộm gì?"
Chương Tự nghĩ ngợi một lúc rồi nghiêm túc đáp: "Cà rốt."
Anh mỉm cười dịu dàng, giơ tay phải lên, sau đó chỉ vào giữa ngón cái và ngón trỏ: "Người đó còn cắn vào chỗ này của tôi một cái."
Trái tim Thịnh Tiểu Dương như giẫm lên những đám mây, cảm giác cứ lâng lâng khó tả.
Thích Chương Tự vốn không phải chuyện khó chịu hay u ám gì, bởi anh luôn đáp lại vào những khoảnh khắc bất ngờ nhất, gom góp từng chút ngọt ngào như viên kẹo, đến cuối cùng dựng thành cả một ngôi nhà phủ đầy kẹo ngọt, ngay cả không khí cũng trở nên ngọt lịm.
Lòng người có thể phức tạp, thế giới có thể đổi thay, nhưng chẳng gì có thể làm lòng Thịnh Tiểu Dương bớt ngây thơ. Cậu rất dễ dàng cảm thấy mãn nguyện.
— Vậy là xấu lắm đó.
Chương Tự mỉm cười: "Ừ, xấu thật."
Ăn xong, anh lại tiếp tục làm việc. Thịnh Tiểu Dương dọn bát đũa rồi đến tiệm mì. Khi ngoảnh đầu lại, cậu thấy Chương Tự đã vào phòng trong, cửa chưa đóng chặt, mùn gỗ lại lẫn trong không khí, lặng lẽ bay ra ngoài.
Tấm bình phong được khắc dang dở vẫn đứng trong khu làm việc, phủ kín một lớp bụi dày đến nửa đốt ngón tay. Chương Tự chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái, bởi công việc trong phòng trong mới là điều quan trọng hơn.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu anh đang làm gì, nhưng cậu cũng chẳng hỏi, bởi cậu đang bận lo chuyện khác.
Tên Khâu Đại Dũng chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy, nhưng dạo này gã chưa xuất hiện ở đường Giang Bình. Trước cơn bão bao giờ cũng là khoảng lặng, mà sự yên ắng này rõ ràng đang báo hiệu có chuyện gì đó chẳng lành ập đến.
Vì tai không nghe thấy nên Thịnh Tiểu Dương phải dựa cả vào đôi mắt. Cậu nhìn ngang ngó dọc, cảnh giác như một chú chó săn đang chờ nguy hiểm ập tới.
Chương Tự đẩy cửa, anh ló nửa cái đầu ra, dùng ngôn ngữ ký hiệu gọi người:
— Tiểu Dương.
Sự căng thẳng trong lòng cậu lập tức rơi rụng, thay vào đó là hai dấu chấm hỏi to tướng.
— Gì vậy ạ?
Hai người đối thoại bằng tay. Chương Tự hỏi:
— Tối nay tôi có thể gọi món không?
Tiểu Dương gật đầu:
— Dạ được.
Rồi cậu cầm sổ ghi lại, hỏi:
— Anh muốn ăn gì?
Chương Tự đáp:
— Cho tôi ăn chút thịt đi. Món thịt viên sốt tiêu hồng tuần trước ngon lắm.
Thịnh Tiểu Dương cười híp mắt:
— Ừm!
Chương Tự cũng mỉm cười:
— Về đi, muộn nữa là đầu bếp Tống lại mắng tôi đấy.
Đầu bếp Tống nhận Thịnh Tiểu Dương làm đệ tử truyền nghề, mỗi ngày ông đều dạy cậu nấu nướng. Thời gian vốn eo hẹp mà Thịnh Tiểu Dương lại phải tranh thủ nấu cơm cho cái người không biết tự lo cho bản thân này. Đã thế, mỗi lần đưa cơm xong còn bị kéo lại nói chuyện. Không tốn hai tiếng đồng hồ thì không xong, rốt cuộc là sao vậy chứ?
Đầu bếp Tống từng đích thân đến tận nhà Chương Tự nhắc nhở rằng trong giờ làm việc, phải biết tôn trọng nghề nghiệp của người ta.
Chương Tự miệng thì đáp răm rắp, nhưng sau lưng vẫn dính lấy Thịnh Tiểu Dương, nhìn thêm mấy cái cho đỡ nhớ.
Thế nên anh cứ đứng đó, lặng lẽ dùng ánh mắt tiễn cậu đi.
Thịnh Tiểu Dương cúi đầu dọn bát đũa mà ánh nhìn kia khiến cậu không tài nào cử động tự nhiên được, cậu lúng túng đến nỗi suýt thì vấp ngã. Chỉ việc suy nghĩ xem nên bước ra bằng chân nào thôi cũng tốn của cậu hai phút.
Chương Tự rất thích dáng vẻ ngốc nghếch ấy của Thịnh Tiểu Dương, đôi mắt anh hiện rõ sự vui vẻ, như sao trời mùa hạ mang theo vệt lửa vụt sáng.
Nhưng khoảnh khắc dịu dàng ấy vụt tắt rất nhanh. Nụ cười của Chương Tự khựng lại, rồi lập tức tan biến.
Thịnh Tiểu Dương cau mày, cậu vừa ngẩng đầu lên thì thấy trước mặt có người đang đứng chắn mất một nửa ánh nắng.
Người kia nhìn cậu chằm chằm, trong mắt pha lẫn sự nghi ngờ và phấn khích, mở miệng dò hỏi: "Tiệm này bán gì thế?"
Thịnh Tiểu Dương không trả lời, chỉ cảnh giác quan sát người kia.
Người kia trừng mắt to hơn, đổi cách nói, giọng điệu cực kỳ vô lễ: "Anh bị điếc à?"
Thịnh Tiểu Dương lùi lại nửa bước, gót chân đụng vào cửa.
Chương Tự nắm chặt dao khắc rồi sải bước đến gần.
Người kia chẳng buồn để mắt tới anh, đôi mắt ấy vẫn dính chặt vào Thịnh Tiểu Dương, không kìm được niềm vui mà ôm chầm lấy cậu, còn quay vòng vòng tại chỗ.
Cả Chương Tự và Thịnh Tiểu Dương đều sững sờ. Chén bát trên tay rơi xuống đất, vỡ choang một tiếng.
Thịnh Tiểu Dương theo phản xạ đạp mạnh, cùng lúc đó, Chương Tự vung tay gạt phăng cánh tay kia ra, kéo Tiểu Dương về phía mình, anh đứng chắn cho cậu, giọng lạnh như băng: "Cậu là ai?"
Lời tác giả:
Ông chủ Chương ghen đến chua lè rồi.