Ông Chu quan sát Chương Tự, ông chẳng để ý đến phản ứng của Thịnh Tiểu Dương. Kiểu người như ông, bất kể đối diện với ai ông cũng đều phô khí thế dữ dằn của mình ra trước, coi như lớp vỏ tự vệ: "Tôi là bạn của thằng bé."
Đầu bếp Tống chẳng nhận ra bầu không khí khác lạ, ông cười hề hề hỏi: "Hai người chênh lệch tuổi tác nhiều như thế, sao lại thành bạn được? Không sợ có khoảng cách thế hệ à?"
Ông Chu hừ mũi: "Bạn vong niên* thì sao nào!"
*bạn chênh lệch về tuổi tác, nhưng thân thiết, đồng cảm với nhau như bạn bè cùng trang lứa.
Từ đầu đến cuối, Chương Tự vẫn không hề lên tiếng. Thịnh Tiểu Dương hơi chột dạ liếc mắt sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Chương Tự. Anh vẫn ung dung, bình tĩnh, trong đó dường như có chút dò xét, lại như đang thử thăm dò.
Cơn cảm của Thịnh Tiểu Dương lập tức nặng thêm, mắt càng thêm choáng váng.
"Tiểu Dương?" Ông Chu lo lắng, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi:
- Cháu sao vậy?
Đầu bếp Tống kêu lên một tiếng: "Ui cha, còn không nhìn ra sao, bệnh rồi!"
Ông vừa định tiến lên đỡ thì Chương Tự đã đứng ngay trước mặt.
Người Thịnh Tiểu Dương nóng rực. Chương Tự cũng làm ngôn ngữ ký hiệu:
- Em chưa uống thuốc cử trưa, uống xong rồi ngủ một giấc sẽ dễ chịu hơn. Em bị sốt rồi.
Thịnh Tiểu Dương xua tay, nói vẫn ổn. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Chương Tự, cũng không thể phớt lờ ông Chu, bèn hỏi:
- Chú Chu, chú định ở lại bao lâu?
Ánh mắt ông Chu vẫn dán chặt vào gương mặt Chương Tự, ông suy tư một chút rồi lại đánh giá Thịnh Tiểu Dương, hoàn toàn không thấy cậu vừa hỏi gì.
- Hả?
- Cháu hỏi là chú định ở lại bao lâu?
Ông Chu bật cười: "Tối nay đi ngay."
Thịnh Tiểu Dương khẽ nhíu mày.
Ông Chu tỏ ra thong thả, chẳng rõ là đang nói đùa với ai: "Chú và cháu có thể cùng nhau ôn lại chuyện cũ không?"
Nghe như đang trêu Chương Tự vậy.
Chương Tự biết điều, anh buông Thịnh Tiểu Dương ra, lùi lại nửa bước, mỉm cười nói: "Hai người cứ nói chuyện đi."
Thịnh Tiểu Dương đưa mắt tiễn Chương Tự quay về phòng làm việc, cậu dõi theo đến tận khi anh vào phòng, sống mũi thoáng cay nồng. Trên người cậu có quá nhiều thương tích, vết này chồng lên vết khác, những vết thương ấy vẫn chưa lành, mỗi lần mở ra đều mưng mủ, khiến người ta không khỏi sợ hãi.
Cậu chưa từng chối bỏ quá khứ, dù là ở trại cai nghiện hay trong tù. Không thể nói là thản nhiên như chẳng có gì, nhưng chí ít cũng dám đối diện với chúng. Chỉ có điều, cậu không cách nào kiểm soát ánh mắt dèm pha của người ngoài. Vừa mới gần Chương Tự một chút mà cậu đã ngỡ mình thật sự là một người bình thường sống trong cảnh cơm nước đạm bạc. Món quà trời ban ấy, dường như đã tan biến trong thoáng chốc.
Ông Chu thấy tiệm mì ngột ngạt nên kéo Thịnh Tiểu Dương ra ngoài dạo.
Thịnh Tiểu Dương hỏi:
- Chú ăn gì chưa?
"Chưa, chú vừa xuống xe, nghe bảo quanh đây nhiều đồ ăn ngon nên tìm tới. Cháu đãi chứ?"
Đương nhiên là Thịnh Tiểu Dương sẽ mời rồi, hơn nữa cậu còn tự nấu.
Ông Chu phải bắt kịp chuyến tàu cao tốc lúc sáu giờ chiều, thời gian gấp gáp nên Thịnh Tiểu Dương rút gọn quy trình, cậu xào một bát mì, đóng gói lại, quét mã thanh toán. Đầu bếp Tống xem trọn quá trình, nhe răng giả vờ đau, bảo Thịnh Tiểu Dương đã nghèo còn chơi sang.
Ông Chu nghe xong thì cười khoái chí, lập tức bắt tay với đầu bếp Tống: "Chuẩn! Thằng bé vốn thế, trước kia tôi cũng mắng thằng bé y vậy. Tốt thật!"
Thịnh Tiểu Dương: ??
Đầu bếp Tống: ......
Tốt chỗ nào chứ?
Ông Chu xách hộp mì ra ngoài, ông vừa đi vừa ăn, vừa ăn vừa khen: "Cháu tự làm đấy à? Tay nghề cũng không tệ. Lúc nào chú cũng bận rộn chạy đôn chạy đáo, bữa ăn nào cũng dầu mỡ ngập ngụa, không thì cũng là đồ chế biến sẵn. Lâu lắm rồi mới được ăn cái vị thanh đạm thế này."
Đầu óc Thịnh Tiểu Dương nghĩ ngược, cậu hỏi:
- Không mặn sao? Cháu còn cho thêm nửa muỗng muối đấy.
Không trách cậu nghĩ vậy được, khi còn ở trong kia, ông Chu thường than cơm canh quá nhạt nhẽo.
Ông Chu lại cảm thán: "Hồi đó chú ghét mấy bữa cơm nhạt, ghét mấy món rau xào còn sống nhăn, đắng nghét. Ra ngoài mới thấy, thật ra ở trong đó cũng đâu tệ, ít nhất ăn ngủ có quy củ, kỷ luật nghiêm minh."
Thịnh Tiểu Dương cười:
-Chú còn muốn quay lại nữa à?
"Thôi thôi, giờ chú đàng hoàng lắm. Lái xe mà gặp người đi bộ còn phải nhường người ta tận ba phút."
Ông Chu gầy đi nhiều, thoạt nhìn, Thịnh Tiểu Dương suýt không nhận ra ông. Suốt dọc đường đi, ông thỉnh thoảng ho khan, nói chuyện cũng thở hơi lên. Thịnh Tiểu Dương tuy không nghe được, nhưng chỉ nhìn sắc mặt tái nhợt, vàng vọt của ông cũng đủ biết ông rất không ổn.
Cậu lo lắng cầm bút viết vào quyển sổ nhỏ: [Chú sao vậy, thấy khó chịu ở đâu sao?]
Ông Chu xua tay: "Lúc trước bị cảm, giờ vẫn chưa khỏi hẳn, không sao đâu."
[Chú nên đi bệnh viện khám đi.]
"Để sau hẵng nói." Ông Chu cười cười, nửa đùa nửa thật ghìm lấy Thịnh Thịnh Tiểu Dương: "Nếu chú bảo cháu đi bệnh viện, cháu có đi không?"
Kẻ tám lạng, người nửa cân. Thịnh Thịnh Tiểu Dương cứng họng, chẳng biết nói gì.
Ông Chu nói đói, nhưng ăn lại chẳng có chút khẩu vị gì. Ông xách nửa bát mì, đi men theo bờ sông, tìm một tảng đá ngồi xuống, ông quay lưng lại mà th* d*c, không để Thịnh Tiểu Dương trông thấy.
Trong túi Thịnh Tiểu Dương còn nửa cây xúc xích, cậu ngồi xổm, bẻ ra từng miếng nhỏ cho mèo hoang ăn.
Ánh mắt ông Chu chất chứa nỗi buồn xa xăm, ông nhìn chằm chằm Thịnh Tiểu Dương, như thể thông qua dáng hình ấy mà hoài niệm về một người nào đó.
Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu nhìn sang.
Ông Chu hơi sững lại, rồi bỗng cười khổ. Thịnh Tiểu Dương hiểu tâm trạng của ông. Máu mủ ruột rà, một đời cũng chẳng thể buông. Cậu khẽ thở dài, chẳng biết phải an ủi thế nào.
"Sắc mặt của cháu trông khá hơn nhiều rồi." Ông Chu nói: "Giống người sống hơn lúc trước."
Vì ông không rành ngôn ngữ ký hiệu lắm, nên Thịnh Tiểu Dương bèn tỉ mỉ viết lại từ đầu đến cuối, kể hết mọi chuyện xảy ra từ khi cậu tới Tô Thành. Có công việc, có chỗ ở, có bạn bè. Còn có một người làm chỗ dựa tinh thần cho cậu, một người mà cậu rất thích, nhưng cậu không viết chuyện này ra.
Ông Chu nghĩ bụng, vận mệnh con người chẳng thể cứ mãi đen đủi được, trong lòng cũng thấy an ủi.
"Hazzi... từ lúc chia cách, chú chẳng có tin tức gì của cháu. Chú còn nhờ người dò hỏi khắp nơi, chỉ sợ cháu xảy ra chuyện. Không ngờ lại gặp ở đây." Ông xoa mặt, trả cuốn sổ nhỏ cho Thịnh Tiểu Dương, ông nói: "Người béo lên một chút rồi, tốt, thế là chú cũng yên tâm."
Thịnh Tiểu Dương nghĩ ngợi, cậu hỏi: [Chú đi du lịch ạ?]
"Qua thành phố bên cạnh bàn chuyện làm ăn."
[Nhớ giữ gìn sức khỏe.]
Hai người ngồi im lặng hồi lâu. Thỉnh thoảng Thịnh Tiểu Dương sẽ lấy điện thoại ra nhìn, nhưng màn hình hoàn toàn tối đen.
Là người từng trải, ông Chu chỉ cần nhìn là đoán được những thay đổi nhỏ trên mặt Thịnh Tiểu Dương. Ông trầm ngâm dò hỏi: "Chú từng bảo cháu theo chú mà cháu không chịu. Sao cuối cùng lại chọn đến nơi này?"
Thịnh Tiểu Dương ngượng ngập cười: [Không có gì đâu...]
Ông Chu nói thẳng: "Tiểu Dương, cháu không giỏi bịa chuyện đâu." Rồi ông lại hỏi: "Người ban nãy là ai? Cao ráo, trông cũng bảnh đó."
Đến mức này, Thịnh Tiểu Dương chẳng muốn giấu nữa. Cậu cầm bút, cẩn thận viết tên Chương Tự.
Ông Chu dán mắt nhìn cái tên kia thật lâu, ông chau mày rồi cười nhạt: "Là vị cậu ấy?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
[Anh ấy rất tốt.]
Ông Chu nhún vai, tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm, nhưng với con mắt từng trải, ông lại hỏi: "Cậu ấy tốt với tất cả mọi người, hay chỉ tốt với cháu?"
Thịnh Tiểu Dương im lặng né tránh ánh mắt của ông.
"Được thôi, cháu tự chọn cho mình bản đồ độ khó thế này, đúng là hiếm thấy." Ông Chu lải nhải một tràng, thấy Thịnh Tiểu Dương chẳng ngó ngàng gì, bèn đưa tay phẩy trước mắt cậu.
Thịnh Tiểu Dương lại quay đầu sang chỗ khác, cậu mím môi, giống như quả cà héo úa, chẳng còn sức sống.
"Có những chuyện cháu phải tự nhìn cho rõ, đừng tưởng đóng cửa, nhắm mắt lại là xong đâu." Ông Chu vỗ vai Thịnh Tiểu Dương, giọng nặng nề, thở dài: "Thằng nhóc điếc này, đừng để người ta lừa, cũng đừng để lại hối tiếc, nghe rõ chưa?"
[Nghe rõ rồi ạ.] Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
Ông Chu dặn cậu quay về lo làm việc, lúc cần uống thuốc thì uống thuốc, trưa thì phải ngủ trưa, không cần đi theo ông nữa, sau này sẽ còn gặp lại nhau.
"Chú còn muốn ra hẻm trước mua quà về cho vợ."
[Tạm biệt chú.]
Thịnh Tiểu Dương không nỡ, nhưng cũng đành gật đầu rời đi.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Ông Chu vừa đi vừa dừng, dạo gần nửa ngày mà chẳng tìm được thứ vừa ý. mấy con phố thương mại trên cả nước đều có cùng một kiểu, ăn uống, mua sắm, giải trí, chẳng có gì mới lạ. Cuối cùng ông cũng hết sức, định quay về.
Quay đầu lại, ông bắt gặp một bóng người.
"Chương Tự?" Ông Chu gọi.
Chương Tự có hơi ngạc nhiên.
Ông Chu cười cười, giọng bình thản: "Tiểu Dương có nhắc tới cậu."
Chương Tự không biết Thịnh Tiểu Dương nhắc đến mình trong hoàn cảnh nào nên chỉ lễ phép đáp: "Xin chào."
Thấy anh ăn mặc chỉnh tề, khí chất sạch sẽ, thiện cảm của ông Chu so với lúc đầu tăng lên không ít, bèn hỏi: "Cậu đặc biệt đến tìm tôi à?"
Chương Tự mỉm cười: "Cháu tình cờ đi ngang qua thôi."
Cả hai đều ngầm hiểu ý nhau.
Trời nóng nực quá chịu không nổi, trong tay ông Chu cầm cây quạt giấy in chữ "Ngọn gió nhớ thương thổi đến đường Giang Bình" — hàng đặc sản chỉ bán ở khu du lịch, ông quạt lia lịa, lầm bầm: "Người gì mà đông thế."
Chương Tự đưa ông rẽ vào con ngõ nhỏ bên cạnh, nơi ấy vắng vẻ hơn.
"Ở đây, hễ cái gì dán mác đặc sản, bất kể là đồ ăn hay đồ dùng, đều chẳng còn chút bản sắc nào." Chương Tự vừa đi vừa trò chuyện.
Ông Chu nhướng mày: "Tôi biết. Tôi có mua đâu."
Cây quạt rách rưới này coi như nhu yếu phẩm nên không tính, ông quạt càng lúc càng hăng.
"Tiểu Dương vẫn chưa nói với chú sao?"
Ông Chu hừ hừ: "Thằng bé cũng mới tới, biết được gì chứ?"
Chương Tự chỉ cười chứ không nói gì.
Ông Chu càng nhìn cái dáng vẻ đó càng thấy ngứa ngáy, như có kiến bò trong tim, vừa muốn nói thẳng ra vừa buộc phải giữ kín miệng. Ông đã đoán ra, cũng nhìn thấu được đôi phần, nhưng không thể nói ra được.
Ông dứt khoát hỏi: "Cậu muốn hỏi gì?"
Chương Tự cũng thẳng thắn nói: "Cháu muốn biết chú quen em ấy như thế nào."
Ông Chu nhìn chằm chằm Chương Tự, ông không ngờ mình lại bị người mới gặp lần thứ hai nhìn thấu tính cách.
"Tôi ghét nhất là loại người vòng vo thăm dò chuyện riêng của người khác." Ông nhướng mày, giọng lạnh lùng: "Nếu cậu chỉ là tiện miệng nói ra hoặc chỉ vì tò mò là tôi sẽ quay lưng bỏ đi ngay. Nhưng cậu cũng thật lòng đấy."
Chương Tự cười nhạt, gật đầu thừa nhận.
"Vậy cậu nghĩ tôi sẽ nói cho cậu sao?"
Chương Tự như hiểu ý ông, anh nhướng mày đầy tiếc nuối.
Tới đây, ông Chu bỗng thấy hứng thú với tâm thái và phản ứng vi diệu trên gương mặt Chương Tự, một người quá thâm trầm, dẫu có tốt đến mấy, cũng khó mà đi cùng Thịnh Tiểu Dương đến cuối.
Trong ông luôn nảy sinh một thứ tình cảm mơ hồ, giống như sự quan tâm của bậc trưởng bối, bất kể trong hay ngoài song sắt, ông đều muốn bảo vệ Thịnh Tiểu Dương.
Chương Tự ung dung, không kiêu ngạo cũng chẳng hèn kém, anh nhã nhặn đứng đó để ông quan sát.
Sau một hồi đối mặt nhau, ông Chu chẳng moi ra được phản ứng tiêu cực nào từ Chương Tự. Ông thở dài, giọng mềm đi: "Nếu tôi nói rằng tôi từng sống cùng thằng bé nhiều năm, cậu có tin không? Không chỉ hai người, một phòng sáu người, ngủ chung trên một dãy giường lớn."
Chương Tự: "..."
"Hồi đó nhiều người bắt nạt thằng bé lắm. Thằng bé còn nhỏ, chỉ biết cắn răng chịu một mình. Tôi thấy không đành, nên ra mặt giúp nó." Ông Chu ngừng một nhịp: "Thế nên gọi là bạn vong niên cũng chẳng sai."
Giữa hàng mày Chương Tự phủ một tầng sương đen, như có một ý nghĩ sắp vỡ bung, nhưng đến cuối cùng vẫn không thể nắm lấy, cũng chẳng xua tan nổi.
Mây đen cuồn cuộn keo đến, sấm chớp nổi lên
Ngẩng đầu nhìn trời, ông Chu lẩm bẩm: "Sắp mưa rồi, tôi phải đi thôi."
"Xin chờ một chút." Chương Tự gọi.
Ông Chu có hơi khó chịu: "Cậu muốn biết gì thì tự đi hỏi thằng bé. Nó tin cậu nên sẽ kể cho cậu nghe, cứ bám lấy tôi làm gì?"
Chương Tự bất lực: "Cháu nghĩ em ấy sợ cháu."
"Sợ?"
"Không phải sợ hãi." Chương Tự cân nhắc từ ngữ: "Chỉ là giữa chúng cháu còn quá nhiều khoảng cách. Em không muốn bước hẳn qua."
Đôi mắt ông Chu vòng đi vòng lại trên người Chương Tự, giọng điệu khó tả: "Cậu coi thằng bé là bạn sao?"
"Đúng vậy."
"Vậy thì cứ từ từ. Nếu thật lòng muốn đi, chẳng lẽ không tới được bờ bên kia?" Ông Chu cười cười, lại lầu bầu trêu: "Đúng là đặt nặng cảm xúc quá nhiều."
"Đi đây." Sợ bị Chương Tự khéo léo moi thêm chuyện, ông phẩy tay, ngẩng đầu bước ra ngoài.
"Trông chú không khỏe lắm." Chương Tự nói: "Có dịp thì nên đi bệnh viện khám đi."
Ông Chu như nghe được chuyện nực cười, mắt trợn tròn: "Cần cậu lo à!"
Chương Tự mỉm cười điềm đạm: "Vì Tiểu Dương nên cháu mới nhắc ông, thế được chứ ạ?"
Ông Chu bị chóc trúng ngay điểm yếu, chỉ có thể cứng họng.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Chương Tự chuẩn bị sẵn một món quà. Anh khắc lại toàn cảnh đường Giang Bình, lấy tiệm mì làm trung tâm, cảnh sắc hai bên mở rộng, kết bằng chùm hoa rực rỡ. Con đường lát đá xanh, mái ngói đen, cảnh sắc tràn đầy sức sống. Nhìn kỹ hơn, trên mái hiên tiệm mì có treo một cái lồng chim, có người đứng dướng đó.
Người ấy ngũ quan tinh xảo, hơi ngẩng đầu, gương mặt ngây ngô trong trẻo.
Ông Chu khựng lại. Ông từng bảo vợ rằng có một người rất giống con trai mình. Rốt cuộc giống đến mức nào, ông lại chẳng nói nổi.
"Cậu khắc đấy à? Bao nhiêu tiền?" Ông đưa tay lau mặt, không muốn để Chương Tự thấy sự bối rối của mình, song giọng đã khàn đi.
"Không lấy tiền." Chương Tự nói: Đi xa thì phải mang chút quà về chứ."
Anh mỉm cười ôn hòa: "Lần sau cháu mời chú một bữa cơm."
Ông Chu nhận lấy mảnh gỗ, chỉ đáp gọn một tiếng "Được", rồi dặn: "Nhớ bảo Tiểu Dương ăn cho ngon, uống cho đủ, lần sau gặp lại."
(truyện chỉ được đăng tại w@attpad: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Chiều tà, Chương Tự trở về, trên người còn vương sắc vàng cam ấm áp mà hoàng hôn ban tặng. Thịnh Tiểu Dương đang ngồi xổm v**t v* đầu Thịt Kho, đầu tiên là bắt gặp bóng anh in dài dưới đất, ngẩng đầu lên là lập tức thấy anh ngay. Khoảnh khắc ấy, mọi ngẫu nhiên sai lệch trong quá khứ bỗng hóa thành gia vị của duyên phận. Ánh mắt họ chạm nhau, khiến cả bầu trời cũng trở nên lu mờ.
– Anh...
Chương Tự bước tới ngồi xuống cạnh cậu. Vì chân dài quá nên chạm nhẹ vào đầu gối Thịnh Tiểu Dương, rồi lại dịch ra một chút.
Anh cầm bút và sổ của cậu, viết: [Không đi làm à?]
[Đầu bếp Tống bảo em được nghỉ có lương.]
Chữ "lương" hơi khó viết nên cậu vẽ bừa cho xong.
Chương Tự lại hỏi: [Ăn cơm chưa?]
Thịnh Tiểu Dương lắc đầu.
Chương Tự gõ vào mắt cậu, ra hiệu cậu nhìn mình.
Cậu làm theo lời anh.
Chẳng biết anh rút hộp bánh hoa quế từ đâu ra, chờ đến khi Thịnh Tiểu Dương hơi hé miệng, anh nhanh tay nhét một miếng vào miệng cậu.
– ...
Cậu chớp mắt mấy lần.
Chương Tự lại mở nắp hộp sữa, hỏi: "Uống không?"
Thịnh Tiểu Dương nghẹn chết đi được, nhưng vẫn uống.
Cái này khó đút nên cậu tự uống. Trái tim cậu hôm nay cứ treo lơ lửng, sợ anh hỏi chuyện, thậm chí cậu còn muốn thú nhận hết thảy. Nhưng Chương Tự vẫn như thường ngày, anh trêu Thịt Kho, đút bánh cho cậu, rồi làm việc của mình.
Trái tim phập phồng của Thịnh Tiểu Dương dần lắng xuống. Cậu vẫn ngồi ở chỗ cũ, yên lặng bầu bạn cùng anh đến tận khuya.
Ông Chu từng bảo cậu đừng để lại hối tiếc. Tương lai sẽ thế nào, Thịnh Tiểu Dương chẳng rõ. Nhưng hiện tại như thế này đã là tốt lắm rồi.
Hối tiếc không phải vì chưa từng có được. Thịnh Tiểu Dương khẽ nghiêng đầu, ngắm sống mũi đến đôi môi Chương Tự, khóe mắt cong cong nở nụ cười nhẹ, cậu thầm nghĩ, mộng đẹp mới đáng quý.
Ngày nào Thịnh Tiểu Dương cũng bận rộn. Ngoài việc bưng bê, cậu còn học được cách đảo chảo, được đầu bếp Tống khen là có thiên phú, suốt ngày nói cậu ở tiệm mì này thật uổng phí. Ông hỏi: "Cháu có lý tưởng gì không?"
Thịnh Tiểu Dương nghĩ ngợi rồi viết: [Mở một quán ăn, như vậy có tính không?]
Đầu bếp Tống vỗ mạnh vào lưng cậu: "Chí khí lắm!"
Thịnh Tiểu Dương loạng choạng ngã về phía trước, vô tình va phải một người. Trong tay người ấy ôm một cuốn sổ kẹp đầy giấy tờ. Cú va chạm làm cả tập rơi xuống, văng tung tóe khắp mặt đất.
Cậu hoảng hốt, chẳng dám nhìn nét mặt đối phương, chỉ vội vàng cúi xuống nhặt giúp.
Một tấm ảnh rơi ra nhưng bị trang sách che mất quá nửa. Thịnh Tiểu Dương nhặt sổ trả lại, khóe mắt vô tình lướt qua bức ảnh. Hình như là ảnh tập thể, được chụp trước sân một căn nhà cổ, có rất nhiều người đứng. Hàng đầu là mấy đứa trẻ, mấy đứa hàng sau lớn hơn vài tuổi, ai nấy cũng đều cười tươi. Trong đó có một chàng trai cao ráo, trông rất giống Chương Tự.
Ảnh hơi nhỏ nên Thịnh Tiểu Dương chưa nhìn rõ, vừa cúi xuống nhặt tiếp, còn chưa kịp xem kỹ thì đã bị người kia giật phắt đi.
Cậu ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt chán ghét của đối phương.
Lời tác giả:
Câu chuyện của Chương Tự sắp bắt đầu rồi.