"Anh họ!" Tưởng Gia Tuệ vừa cong mắt vừa cười gọi một tiếng, nhưng vẫn ngồi yên, chẳng buồn đứng dậy.
Chương Tự chỉ thấy nhức đầu.
Người này lười như mèo, nếu có thể nằm thì nhất quyết không chịu ngồi dậy. Anh ta là tấm gương tiêu biểu cho câu thành ngữ 'hữu sự Chung Vô Diệm, vô sự Hạ Nghênh Xuân*'. Anh ta chưa bao giờ gọi đầy đủ tên họ của Chương Tự, cùng lắm chỉ gọi một tiếng "anh". Chỉ khi trời thật sự sập xuống, anh ta mới thêm chữ "anh họ" cho đủ lễ nghi.
*Chung Vô Diệm và Hạ Nghênh Xuân đều là hai nữ nhân của Tề Tuyên Vương. Tuyên Vương vốn là một vị vua ham chơi, ít quan tâm triều chính nên dẫn đến tình cảnh quan lại kết bè kết đảng, làm rối loạn triều cương. Dân chúng nước Tề khi ấy phải lâm vào cảnh lầm than cơ cực. Lúc bấy giờ nàng Chung Vô Diệm lại vang danh là một kỳ nữ văn võ song toàn, học thức uyên thâm mà lại còn tinh thông binh pháp. Thấy vậy, Tuyên Vương mới mời nàng về giúp đỡ cai quản triều chính. Song vì ham mê nhan sắc của nàng, ông bèn lập nàng làm Vương hậu. Chung hậu thay Tuyên Vương cai quản việc triều chính rất tốt. Những việc quốc gia đại sự Tuyên Vương đều ỷ lại vào nàng, còn ông thì chỉ ham chơi. Sau này vì trên mặt nàng xuất hiện cái bớt đỏ khiến nhan sắc của nàng xấu đi mà Tề Tuyên Vương đối xử lạnh nhạt với nàng và say đắm một người con gái khác là Hạ Nghênh Xuân. Vì Tuyên Vương Bất tài vô dụng nên việc trị quốc đều nhờ cậy vào Chung hậu, ông không dám phế bỏ ngôi Vương hậu của nàng. Mỗi khi quốc gia có việc nguy cấp ông lại chạy đến tìm Chung Vô Diệm, còn khi bình thường vô sự thì lại vui vẻ ** *n với nàng Hạ Nghênh Xuân. Cũng từ tích này mới có câu: "Hữu sự Chung Vô Diệm, vô sự Hạ Nghênh Xuân". Ý của câu thành ngữ này chỉ việc người khác có việc cần mới tìm tới mình, không có việc cần thì vứt bỏ mình một nơi. Hoặc cũng tùy từng ngữ cảnh mà có thể có hàm ý khác, những cũng không ngoài tích truyện.
Chương Tự lười chẳng buồn đáp, chỉ tập trung để ý người phía sau. Hơi thở kia càng lúc càng nhẹ, giữa con phố Giang Bình ngày một ồn ã, hơi thở ấy dường như sắp tan biến, khiến người ta không khỏi hoảng sợ. Anh nhịn không được mà quay người lại, may mà Thịnh Tiểu Dương vẫn ở đó, chỉ là đứng cách khá xa.
Tưởng Gia Tuệ không nhúc nhích, anh ta chờ Chương Tự bước lại, nhưng ánh mắt lại vòng qua người Chương Tự, đánh giá Thịnh Tiểu Dương từ trên xuống dưới.
Chương Tự khẽ nghiêng người, ngăn cản tầm nhìn của Tưởng Gia Tuệ.
"Vô sự bất đăng tam bảo điện*?"
*无事不登三宝殿 -wú shì bù dēng sān bǎo diàn (đại loại không có việc thì không đến gõ cửa).
"Đến nương nhờ anh đây." Tưởng Gia Tuệ nhướng mày lười nhác nói: "Em bị ba đuổi ra khỏi nhà rồi."
Chương Tự: "..."
Quả nhiên trời sập thật rồi.
Tưởng Gia Tuệ vòng qua Chương Tự, hứng thú hỏi thẳng Thịnh Tiểu Dương: "Cậu là ai vậy?"
Thịnh Tiểu Dương đang nhìn sang chỗ khác nên không phản ứng lại với lời nói của anh ta.
Tưởng Gia Tuệ ngẩn người, anh ta bước lên nửa bước, giơ tay lắc lắc trước mặt cậu.
Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương mới chậm rãi xoay lại.
– ?
Tưởng Gia Tuệ: ??
Chương Tự day trán: "Em ấy không nghe được."
Tưởng Gia Tuệ lúc này mới vỡ lẽ, ngay sau đó liền chuyển sang ngôn ngữ ký hiệu, thuần thục tự giới thiệu:
– Tôi là Tưởng Gia Tuệ, còn cậu tên gì? À đúng rồi, cậu có nói chuyện được không?
Thịnh Tiểu Dương có hơi khựng lại, vừa định đưa tay lên là Tưởng Gia Tuệ đã nóng nảy chen vào:
– Cậu và Chương Tự có quan hệ gì vậy?
Bàn tay Thịnh Tiểu Dương cứng lại giữa không trung.
Quan hệ gì ư? Cậu vẫn luôn nghĩ... chắc tốt hơn người xa lạ một chút, nhưng cũng chỉ thế thôi. Vậy đã đủ rồi. Thịnh Tiểu Dương thấy rất hài lòng với quan hệ hiện tại. Chỉ là, cậu không biết phải trả lời thế nào.
– Tôi không biết nói.
Tưởng Gia Tuệ cười cười, vừa nói vừa làm ngôn ngữ ký hiệu: "Không sao, tôi nghe hiểu được."
Thịnh Tiểu Dương sững lại.
Tưởng Gia Tuệ bất ngờ hắt xì một cái rồi xoa mũi, anh ta nhìn chú chó bên chân Thịnh Tiểu Dương: "Xin lỗi, tôi dị ứng lông chó."
Thịnh Tiểu Dương: ...
May mắn thay, đề tài trước coi như đã qua, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Chương Tự buông một câu: "Đúng là nhiều bệnh."
Tưởng Gia Tuệ tự động bỏ ngoài tai, hớn hở hỏi: "Anh họ, em đói rồi, có gì ăn không? Ơ, trên tay anh là bánh quế hoa của tiệm Vân Hoa phải không? Tay nghề bà cụ ấy tuyệt lắm đó!" Nói rồi anh ta thò tay lấy.
Chương Tự nghiêng người tránh đi, dồn hết mấy cái túi lỉnh kỉnh vào tay Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương: ?
"Cất đi, lát nữa ăn." Rồi quay sang nói: "Tiểu Dương, đưa Thịt Kho cho tôi."
Thịnh Tiểu Dương nghe lời, cậu trả dây dắt lại cho anh.
Tưởng Gia Tuệ đứng cách tám mét, gương mặt đầy vẻ trêu ngươi, ngụ ý rằng thấy sắc quên anh em.
Chương Tự không thèm để ý, anh đẩy cửa dắt Thịt Kho vào nhà.
Thịnh Tiểu Dương và Tưởng Gia Tuệ bốn mắt nhìn nhau, bọn họ chẳng quen biết cũng chẳng thân, đúng là gượng gạo.
Chẳng bao lâu sau, Chương Tự lại bước ra, anh đã thay chiếc áo thun đơn giản, sạch sẽ không dính lông chó.
"Đi ăn mì." Chương Tự vỗ mạnh một cái lên gáy Tưởng Gia Tuệ, lực khá nặng.
Tưởng Gia Tuệ choáng váng: "Hả?"
"Anh gọi cho Tô Diểu Diểu rồi."
"Em ấy bảo cậu muốn ăn gì thì cứ tự nhiên."
Tưởng Gia Tuệ vỗ tay cười: "Quả nhiên Diểu Diểu là nhất!"
Thịnh Tiểu Dương đứng bên cạnh nhìn mà không nhịn được cười, rồi nhanh chóng lấy lại dáng vẻ nghiêm túc như thường ngày. Cậu tưởng không ai phát hiện ra.
Chương Tự chọc nhẹ vào vai cậu, anh ngoắc ngoắc tay, ra hiệu đi chậm một bước cùng mình.
Thịnh Tiểu Dương không chút phòng bị, chớp chớp mắt nhìn anh. Dường như trong mắt cậu đã nở rộ vô vàn đóa hoa rực rỡ mà chính bản thân cậu cũng không hay biết.
Chương Tự khựng lại một nhịp, lời nói bỗng rối loạn.
Thịnh Tiểu Dương cầm bút viết:
[Có chuyện gì vậy ạ?]
Chương Tự lấy bút từ tay cậu, thân bút còn vương hơi ấm. Anh đưa tay viết: [Thú vị lắm sao?]
[Anh ta?]
[Em họ tôi từ nhỏ đã chẳng đáng tin.]
Thịnh Tiểu Dương lại cười, cậu nhanh nhảu viết: [Dạ, cũng thú vị thật.]
Chương Tự nói: "Sau này để cậu ấy bầu bạn với em."
Thịnh Tiểu Dương bật cười đến nỗi không giấu được niềm vui.
Chương Tự thoáng sững sờ, đây là lần đầu tiên anh thấy cậu thả lỏng đến vậy.
Tưởng Gia Tuệ hắt hơi, quay đầu khó hiểu hỏi: "Đang nói xấu em đấy à?"
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Giờ vẫn còn sớm, tiệm mì chưa mở cửa. Thịnh Tiểu Dương lục tủ lạnh, tìm được hai quả trứng, một bó rau xanh với cà chua.
Tưởng Gia Tuệ tinh mắt trông thấy, lập tức kêu lên: "Tôi không ăn cà chua đâu!"
Thịnh Tiểu Dương chẳng để ý, cậu tập trung nấu nướng.
Chương Tự thong thả bày đũa, hờ hững nói: "Em ấy nấu thì cậu cứ ăn đi."
Tưởng Gia Tuệ chống cằm, cười nhạo: "Nếu em không nuốt nổi thì sao?"
Chương Tự nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên: "Thì anh nhét cho cậu nuốt."
Tưởng Gia Tuệ cười khẩy.
Mì trứng cà chua, thêm ít thịt kho hôm qua, tô mì nóng hổi được bưng ra bàn. Thịnh Tiểu Dương ít khi vào bếp vậy mà tay nghề cũng không tệ. Chưa bàn đến mùi vị, bày biện trông vô cùng đẹp mắt.
Tưởng Gia Tuệ hút một sợi, sau đó nhận xét: "Cũng ngon, chỉ thiếu chút 'hơi lửa*' thôi."
*锅气 (guō qì / ) là hương vị đặc trưng, khói và mùi thơm tỏa ra từ món ăn được xào nhanh bằng lửa lớn trong ẩm thực Quảng Đông, là "hơi lửa" mang lại sự ngon miệng cho món ăn. Nó đạt được thông qua các phản ứng hóa học như và sự cacbon hóa dưới nhiệt độ cao, tạo nên tinh túy và hương vị đặc trưng của món ăn.
Thịnh Tiểu Dương đứng bên cạnh hỏi:
- 'Hơi lửa' là gì?
Tưởng Gia Tuệ nghẹn họng, vắt óc nghĩ mãi, cuối cùng đáp: "Cậu đi hỏi đầu bếp Tống ấy, ông ấy rất chuyên nghiệp."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu rồi lại quay vào bếp, chuẩn bị rửa nồi.
Chương Tự nắm lấy cổ tay cậu. Sợi dây buộc tóc khẽ chạm vào hổ khẩu tay anh.
Thịnh Tiểu Dương sững sờ cúi đầu.
Chương Tự buông ra, nơi hổ khẩu vẫn tê dại: "Đừng làm việc nữa, ngồi xuống đi."
Thịnh Tiểu Dương còn ngây ngất trong luồng máu nóng dâng khắp cơ thể nên chẳng để ý lời nói của anh.
Tưởng Gia Tuệ liếc nhìn, nhếch môi đầy ẩn ý.
Anh họ của anh ta đẹp trai phong độ, tính tình thì ôn hòa, cư xử khéo léo, chuyện tình cảm cũng kín kẽ chẳng để lộ chút sơ hở nào. Nhưng đó có khi chỉ là để đánh lừa thiên hạ, còn thực chất thế nào, ai mà biết được.
Đợi Tô Diểu Diểu đến, Tưởng Gia Tuệ đã ăn uống no nê. Thịnh Tiểu Dương ngồi đó, vừa gò bó vừa buồn chán. Chương Tự đưa cho cậu một chiếc đũa, cậu lập tức xoay xoay tự chơi.
Tô Diểu Diểu hỏi: "Chuyện gì thế này?"
Chương Tự liếc sang Tưởng Gia Tuệ. Tưởng Gia Tuệ ngẩng đầu nhìn trời. Ba người ngồi chung mà chẳng ai mở miệng.
Chẳng bao lâu sau, Tưởng Gia Tuệ phá tan bầu không khí ngượng ngập: "Diểu Diểu, thịt nấu chín mà để tủ qua đêm sẽ lẫn mùi đấy, sau này đừng làm thế nữa, ảnh hưởng danh tiếng tiệm mì."
Tô Diểu Diểu đảo mắt nói: "Chỉ có mỗi miệng anh là kén chọn thôi."
Thịnh Tiểu Dương giải thích bằng ngôn ngữ ký hiệu:
– Nguyên liệu ở tiệm mì đều tươi mới, bán hết là sẽ đóng cửa. Hôm qua bão nên bọn tôi nghỉ sớm, còn thừa ít đồ, đầu bếp Tống bảo tôi xử lý, tôi...
Nếu bỏ đi thì phí nên cậu định tự ăn.
Tưởng Gia Tuệ chống cằm cười: "Ồ."
Rồi lại hỏi: "Cậu là nhân viên mới à?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
Tưởng Gia Tuệ giơ ngón cái lên: "Thế thì giỏi quá."
...
Thịnh Tiểu Dương tiếp tục mải mê xoay đũa.
Chương Tự liếc sang: "Đừng lòng vòng nữa, rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tưởng Gia Tuệ chẳng nghĩ ngợi gì mà thẳng thắng nói: "Tuần trước, vợ kế nhỏ hơn ba em 25 tuổi vừa sinh cho ông ấy một đứa con trai. Ông ấy vốn chẳng ưa em, giờ vị trí con trưởng nhà họ Tưởng của em bị lung lay. Tự mình cuốn gói ra ngoài may ra còn chút thể diện."
Chương Tự: "..."
Tô Diểu Diểu mặt mày trăm ý vạn lời, cuối cùng chỉ nặn được một câu: "Ba anh ghê gớm thật."
"Ghê gớm cái rắm." Tưởng Gia Tuệ cười khẩy: "Ông già cứ mười năm đổi tám người đàn bà, chạy đến bệnh viện suốt mà chẳng ai đẻ nổi. Anh không tin lần này ông ta gặp được người có tài năng thiên bẩm như vậy."
Chương Tự nhướng mày. Anh hiểu ý Tưởng Gia Tuệ, nhưng không nói gì.
Bầu không khí lại trầm xuống. Tô Diểu Diểu gắng gượng chêm một câu: "Ha... ha... cái này..."
Thịnh Tiểu Dương nghĩ, đúng là chẳng coi mình là người ngoài. Cậu không muốn dính líu đến chuyện nhà người khác, thế là tìm cớ rời đi, cậu thu dọn bát đũa Tưởng Gia Tuệ ăn xong.
Chương Tự vỗ lên tay cậu.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên:
– ?
"Để cậu ấy tự làm."
Tưởng Gia Tuệ quen thói ăn sung mặc sướng thắc mắc: "Làm gì cơ? Làm thế nào?"
Chương Tự đẩy cái bát không tới trước mặt anh ta, gõ gõ bàn, mỉm cười nói: "Rửa sạch bát, lau dọn bếp, lát nữa đầu bếp Tống kiểm tra."
"Anh họ, em đưa anh 500, anh rửa giùm em đi?"
Chương Tự liếc xéo anh ta.
"Đừng nhìn em như thế." Tưởng Gia Tuệ hùng hồn nói: "Đây gọi là trao đổi ngang giá giữa lao động và tài sản, thể hiện sự tôn trọng của em với người lao động!"
Thịnh Tiểu Dương cũng thấy có lý, đứng dậy chuẩn bị làm. Cậu ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:
– Anh có tiền mặt không?
Tưởng Gia Tuệ nghẹn họng: "Cái đó..."
Cuối cùng cũng lôi ra được chuyện chính rồi. Chương Tự quá hiểu em họ mình, nhìn bề ngoài thì cà lơ phất phơ, nhưng thực chất vì thiếu thốn tình cảm nên mới hay kiểu làm bộ làm tịch, để rồi nhiều suy nghĩ trở nên quá nhạy cảm.
Anh hỏi thẳng: "Cậu còn tiền không?"
Tưởng Gia Tuệ im lặng.
Chương Tự lại kéo Thịnh Tiểu Dương, mỉm cười bảo cậu ngồi xuống: "Chưa bàn xong đâu, nhỡ đâu em làm xong việc mà bị khuất lương thì sao, không đáng."
Thịnh Tiểu Dương chau mày, suy ngẫm lời nói của Chương Tự. Cậu ngoan ngoãn ngồi trở lại.
Tô Diểu Diểu vẫn chưa hiểu gì: "Chẳng phải anh là cậu ấm con nhà giàu sao, tiền đâu hết rồi?"
Tưởng Gia Tuệ đáp: "Xài sạch rồi."
"Không thể nào." Tô Diểu Diểu không tin: "Chẳng phải con nhà giàu như anh thường sẽ có mấy quỹ đầu tư này kia sao, ăn chơi thế nào mà chẳng giữ cho bản thân đồng bạc nào thế kia?"
"Giữ tiền làm gì? Mẹ anh mất rồi, mấy khoảng quỹ đầu tư kia bị ba anh lấy cho bồ nhí hết sạch. Vậy anh giữ tiền để làm gì?" Tưởng Gia Tuệ thản nhiên nói: "Tiền chỉ khi xài hết mới thật sự là của mình."
Tô Diểu Diểu cứng họng.
Chương Tự nhìn Tưởng Gia Tuệ, mắt hơi cụp xuống, anh không nói gì.
"Giờ cậu ở đâu?" Anh hỏi.
"Còn đang tìm, vẫn chưa có chỗ."
Tô Diểu Diểu nói: "Tầng hai tiệm mì sắp sập rồi, mái thủng to như sân thượng ấy, có thể coi như khách sạn nghìn sao. Nếu anh không ngại thì có thể ở tạm hai hôm."
Tưởng Gia Tuệ vốn kén chọn, tất nhiên ngại, nên quay sang nhìn Chương Tự. Lại lôi ra tiếng gọi trang trọng: "Anh họ."
Chương Tự cười nhạt, chân thành đáp: "Cậu tới muộn rồi."
Thịnh Tiểu Dương nép mình trong góc, không để ý đến cuộc trò chuyện của bọn họ, cậu tập trung xoay đũa, cố gắng giảm sự hiện diện của bản thân. Nhưng mấy ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía cậu, làm sau gáy cậu nóng rực.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên, chạm phải ánh nhìn của mọi người.
– ???
Tưởng Gia Tuệ bật cười: "Em hiểu rồi."
Chương Tự gật đầu hài lòng: "Hiểu là tốt." Anh chuyển khoản cho anh ta, rồi đứng dậy dọn bát đũa: "Đừng tiết kiệm quá, cứ sống như bình thường. Dù ba cậu có muốn hay không, cậu cũng không bao giờ là trẻ mồ côi."
Tô Diểu Diểu cũng gật gù.
Mũi Tưởng Gia Tuệ cay xè, lí nhí nói: "Cảm ơn anh."
Chương Tự nói: "Nhớ đưa 500 cho em ấy, em ấy cần tiền mặt."
Tưởng Gia Tuệ: "..."
Chương Tự vẫn như mọi lần, anh chọc nhẹ vào vai Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương ngước lên, đôi mắt đen láy chớp chớp vài cái.
Chương Tự mỉm cười ôn hòa: "Tiểu Dương, theo tôi."
Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn đi theo anh.
Tưởng Gia Tuệ nhìn theo, bĩu môi trêu: "Anh họ anh giờ có thêm một cái đuôi nhỏ rồi hả?"
Tô Diểu Diểu cũng nhìn sang bên đó, cô nhíu mày: "Đừng nói bậy."
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Trong bếp, Chương Tự rửa bát chà nồi. Thịnh Tiểu Dương định làm cùng, cậu không nỡ nhìn đôi tay đẹp đẽ của anh ngâm trong dầu mỡ, những đường gân xanh nổi lên bị nước rửa chén bào mòn, thật phí phạm. Nhưng Chương Tự nhét cho cậu một cái khăn: "Em lau bếp đi, chia việc làm sẽ nhanh hơn, đầu bếp Tống sắp tới rồi."
Đôi lúc Chương Tự cũng có sự cứng rắn không thể chối cãi, mà Thịnh Tiểu Dương luôn ngoan ngoãn nghe theo. Cậu rõ ràng biết sự hưng phấn khi bị anh dẫn dắt sinh ra từ đâu và cậu say mê, tận hưởng nó.
Chẳng mấy chốc, Tô Diểu Diểu đi tới. Cô đứng tựa vào cửa mà không bước vào, dáng vẻ có chút dè dặt.
Thịnh Tiểu Dương phát hiện có người tới thì hơi khựng lại, ngước nhìn Chương Tự.
Chương Tự muốn giả vờ không thấy cũng không xong, đành từ tốn rửa sạch tay: "Sao không đi làm đi, có chuyện gì à?"
Tô Diểu Diểu do dự một hồi mới nói: "Mẹ bảo tối nay mời cả nhà ăn cơm, anh và Tưởng Gia Tuệ cũng đi cùng. Lúc nào, ở đâu em sẽ nhắn cho anh."
Chương Tự đáp: "Tối nay anh bận."
Tô Diểu Diểu không chịu, bất lực nói: "Anh, chỉ là bữa cơm bình thường thôi, không có ý gì khác đâu."
Chương Tự lặng im giây lát, rốt cuộc đành gật đầu: "Được, anh sẽ đến đúng giờ."