Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới

Chương 28

Trần Lạc Lạc cùng vị lão ca mới quen vai kề vai tiến vào đại sảnh. Khi cánh cửa lớn mạ vàng được đẩy ra, cậu khẽ cúi mắt, ngừng lại một chút rồi mới nhìn vào bên trong.

Đó là một hội trường vô cùng rộng lớn. Bên trong xếp đầy các loại hàng hóa — trên kệ gỗ là những món thấp nhất, rồi dần dần theo cấp bậc mà lên: đồng cấp, bạc cấp, và cao nhất là vàng cấp. Ở một góc khác còn có tủ pha lê, trong đó bày những món hàng đặc biệt quý hiếm.

Cạnh đó ngồi thành hàng mấy “bí đao”, trước mặt mỗi người đều có bốn chiếc bình: từ bình gỗ, bình đồng, bình bạc cho đến bình vàng.

Đám “bí đao” ấy bận rộn không ngơi tay. Hội trường chen chúc đầy những sinh vật quái dị muôn hình vạn trạng, chỉ nhìn qua thôi, thấp nhất cũng đã là quái vật cấp B và hơn nữa còn là loại có ý thức riêng.

Trần Lạc Lạc nhanh chóng thu nhận toàn cảnh. Chỉ riêng với những kẻ có mặt ở đây, nếu thật sự xảy ra xung đột, e là chính cậu cũng khó toàn mạng mà rút lui.

Chỉ cần đảo mắt nhìn, gần như tất cả đều là quái vật cấp A, trong đó chắc chắn có cả cấp S.

Gã thương nhân của bảo tàng say khướt vỗ vai Trần Lạc Lạc, nói giọng lè nhè:

“Đám kém loại đó chắc chắn lẫn trong này cả rồi, em trai à, cậu cứ tùy ý chọn, thấy món nào vừa mắt thì cứ mang đi!”

Trần Lạc Lạc cười ha ha:

“Được thôi! Vậy thì tôi không khách khí nữa đâu!”

Ngay lúc ấy, một “bí đao” dè dặt bưng tới ly chất lỏng màu xanh biếc. Thương nhân bảo tàng đón lấy, ngửa cổ uống cạn, men say trên mặt lập tức tan hơn nửa, đánh một cái nấc rồi nói:

“Thế nhé, em trai cứ tự nhiên. Tôi còn phải tiếp khách khác.”

Trần Lạc Lạc vẫn giữ nụ cười sảng khoái, chờ gã đi khuất rồi mới nhăn mũi, khó chịu nhìn ống tay áo bị dính rượu. Cậu phẩy tay, một làn hơi nóng tỏa ra từ người, hương rượu lập tức biến mất.

Thoát khỏi mùi rượu, cậu cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên, thản nhiên bước vào hội trường.

Chỉ vừa bước đi được vài bước, đã có một quái vật cấp A chú ý tới. Nó trừng mắt nhìn cậu:

“Ngươi là ai, sao trước giờ chưa từng thấy?”

Trần Lạc Lạc liếc cái thân hình thấp bé với năm cái đầu nhô ra, hừ lạnh:

“Ông đây là nhà cung ứng mới! Mày quản làm gì, lo chuyện của mình đi!”

Con quái vật cấp A ngẩn ra nhưng cũng chẳng dám làm loạn ở đây, chỉ trừng mắt hung hăng, lộ ra hai chiếc răng nanh, giọng khàn khàn:

“Thằng nhóc mất dạy!”

Trần Lạc Lạc không chịu thua:

“Thằng lùn mắt kém!”

“……”

“Ngươi—!”

Trần Lạc Lạc hừ mạnh, ngẩng cằm bỏ đi, để lại quái vật cấp A tức đến mức khói như bốc l*n đ*nh đầu.

Cậu tiếp tục xem xét các món hàng — dưới mỗi món đều có ghi số thứ tự, cấp bậc và thông tin cơ bản của chủ sở hữu. Nếu có ai ưng ý thì sẽ đến chỗ hàng “bí đao” kia để cân nhắc giá trị rồi tiến hành trao đổi.

Thì ra cái gọi là “sàn giao dịch” chính là như vậy.

Giống như một hội chợ của loài người vậy.

Trần Lạc Lạc vừa đi vừa lấy tấm danh thiếp ra từ trong túi, giấu trong tay áo rồi liên hệ với Tần Ý. Hoa văn trên danh thiếp khẽ sáng lên nhưng phía bên kia vẫn không có hồi đáp.

Cậu khẽ nhíu mày.

Chẳng lẽ Tần Ý bị truyền đến nơi khác? Cái khe này nhìn qua rất rộng, ai mà biết khi họ bước vào lại bị tách ra như vậy.

“Trần Lạc Lạc.”

Một giọng mảnh khảnh vang lên.

Cậu lập tức dừng bước rồi giả vờ như không có gì, đi đến bên một quầy hàng mạ vàng. Từ khe hở giữa hai món hàng, một con chim nhỏ tròn vo thò đầu ra, lông tơ trên đầu rũ xuống bết lại.

Trần Lạc Lạc phì cười, chọc nhẹ vào cái đầu lông mượt của nó:

“Hóa ra anh chẳng ngoan chút nào nhỉ.”

Con chim béo màu xanh bạc tránh né, đôi mắt đen như hạt đậu ánh lên vẻ xấu hổ pha giận dữ:

“Tôi cũng đâu có cách nào khác. Vừa vào đây đã bị mấy con quái vật cấp A phát hiện, phải mất bao công mới cắt đuôi được bọn chúng nên chỉ có thể trốn tạm ở đây.”

“Cũng đúng, chỗ này trốn khá ổn đấy.” Cậu kẹp hai ngón tay, khéo léo moi Tần Ý ra khỏi khe hở rồi tiện tay nhét luôn vào túi áo mình.

Giọng Tần Ý nghẹn giận:

“Cậu cũng phải cẩn thận, cái khe này nguy hiểm hơn nhiều so với tưởng tượng. Tôi suýt nữa thì tiêu rồi.”

Trần Lạc Lạc khẽ vò nhẹ đám lông mềm trong túi, lại chọc thêm một cái:

“Yên tâm, không sao đâu.”

“Ê, nhà cung ứng kia!”

Trần Lạc Lạc cảm giác Tần Ý trong túi khẽ cứng người, liền vỗ nhẹ trấn an rồi xoay lại, vẫn giữ vẻ kiêu căng:

“Lại chuyện gì nữa đây?”

Vẫn là con quái vật lùn lúc nãy. Có vẻ nó muốn gỡ gạc lại thể diện, giọng đầy khinh miệt:

“Ta thấy ngươi đứng trước hàng của Ô Mễ đại nhân, tưởng ngươi có thể lấy được sao?”

Trần Lạc Lạc cười nhạt:

“Tao lấy không được, còn mày thì được chắc?”

“Ít ra ta còn biết lượng sức mình, không như ngươi, nhìn mà buồn cười!”

Trần Lạc Lạc híp mắt, vừa lúc có một “bí đao” đi ngang, cậu nắm lấy nó rồi đặt xuống chân, một chân dẫm lên, cố tình cúi người xuống, gần sát con quái vật thấp bé kia.

“Biết lượng sức hay không thì chưa rõ, nhưng đánh mày một trận thì vẫn dư sức.”

Con quái vật giật mình:

“Ngươi dám! Đây là địa bàn của thương nhân bảo tàng, nếu ngươi dám gây chuyện ở đây, các đại nhân sẽ không tha đâu!”

Trần Lạc Lạc cười hiền lành:

“Thì tôi đánh lén, không phải được rồi sao.”

“Ngươi—! Ta là tùy hầu của Lưu Đoàn đại nhân đấy—”

Nó bỗng khựng lại, nhíu mũi như ngửi thấy gì đó, đột nhiên ngẩng đầu, giọng đầy kích động:

“Trên người ngươi… tại sao lại có mùi người!!”

Đôi mắt nó trợn tròn, gần như hét lên:

“Ta biết rồi! ngươi là loại hạng kém! Ngươi là loại người trà trộn vào!!”

Giọng nó vang khắp hội trường. Chỉ trong chốc lát, Trần Lạc Lạc đã cảm nhận rõ vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình.

Cậu khẽ nhếch môi, cúi người nhìn thẳng vào con quái vật thấp bé, giọng trầm xuống:

“Mày vừa nói… tao là loại hạng kém à?”

Đôi mắt của Trần Lạc Lạc ánh lên sắc đỏ rực như có lửa cháy, cậu tung một cú đá hất văng cái bí đao đang bị mình coi như ghế ngồi dưới chân rồi túm lấy gã lùn trên mặt đất, giọng trầm đục mang theo cơn giận như sắp nổ tung:

“Mày dám nói tao là hạng kém à?!”

Gã lùn bị dọa đến run bần bật, lắp bắp kêu: “Trên người ngươi rõ ràng có mùi của con người, ngươi… ngươi…”

Nhưng khi bắt gặp đôi mắt đỏ rực của Trần Lạc Lạc, lời nó nghẹn lại nơi cổ. Sau lưng nó bỗng dâng lên cảm giác rợn người, sống lưng lạnh toát.

Chẳng lẽ, thằng nhóc này là một đại nhân cấp S?!

Bên kia, thương nhân bảo tàng đang tiếp khách nghe thấy tiếng ồn, vội chạy lại, cười cầu hòa:

“Em trai à, có chuyện gì vậy?”

Trần Lạc Lạc giận sôi, trừng mắt:

“Cái thằng này dám nói tôi là hạng kém! So với bảo tôi ế vợ còn quá đáng hơn!”

Thương nhân bảo tàng vội vỗ vai cậu.

“Đừng nóng, đừng nóng, chúng ta buôn bán lấy hòa làm trọng mà.”

Gã lùn bị Trần Lạc Lạc nhấc bổng, run rẩy nhưng vẫn cố nói:

“Nhưng hắn… hắn thật sự có hơi người!”

Trần Lạc Lạc lạnh lùng hừ, rút từ trong túi ra con chim nhỏ mập ú.

“Đây! Đây là nhân loại mà tôi tìm được. Anh bạn, anh chẳng phải nói tôi thích cái nào thì lấy cái đó sao? Tôi thấy con này không tệ đấy!”

“Ờ… tôi quả thật có nói thế.” Thương nhân bảo tàng gượng cười, vội vàng đỡ lấy gã lùn, cố dàn xếp.

“Đều là hiểu lầm thôi. Đợi khi nào hội giao dịch kết thúc, các người muốn đánh nhau thế nào thì đánh nhưng giờ còn nhiều đại nhân ở đây lắm, đừng gây chuyện.”

Trần Lạc Lạc như cố nuốt cơn giận, liếc gã lùn một cái đầy đe dọa.

“Mày chờ đấy!”

Gã lùn không chịu thua, nhe nanh.

“Ngươi cũng chờ đấy!”

Thương nhân bảo tàng chỉ biết cười khổ, vỗ vai Trần Lạc Lạc rồi lôi gã lùn đi mất.

Trần Lạc Lạc đứng im, cảm nhận bàn tay trong túi đang căng cứng — chính là con chim nhỏ. Cậu không tỏ cảm xúc, đặt nó lên vai rồi liếc quanh một vòng, khiến đám quái vật xung quanh vội tránh ánh nhìn của cậu.

Con chim nhỏ cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, giọng run run:

“Cậu từ khi nào trở thành nhà cung ứng vậy? Còn xưng anh gọi em với thương nhân bảo tàng nữa?!”

“Chuyện dài lắm.” Trần Lạc Lạc đáp, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chắc là nhờ quyển sách của tôi.”

“Quyển sách? Quyển nào?” Con chim nghi hoặc.

“Cái quyển sách tẩy não hạng kém đó à?”

“Cái gì mà tẩy não hạng kém?” Trần Lạc Lạc nói.

“Vừa mở mắt ra tôi đã thấy mình cầm cái cân đứng trước một cánh cửa, rồi có con bí đao bò ra gọi tôi là ‘nhà cung ứng đại nhân’. Tôi thấy cái thân phận đó không tệ nên nhận luôn. À, nhân tiện đem quyển sách kia bán cho thương nhân bảo tàng luôn rồi.”

“… Bọn họ sao không phát hiện cậu là người?” Con chim nhỏ nhớ đến cảnh mình vừa bị truy sát tơi bời khi mới bước vào đây, nhìn lại dáng vẻ ung dung của Trần Lạc Lạc mà thấy hơi… chán đời.

“Có lẽ là vì đôi mắt này.” Trần Lạc Lạc đáp, chắp tay ra vẻ nghiêm túc: “Cảm ơn năng lực dị thường của tôi.”

Con chim nhỏ: “…”

Trần Lạc Lạc vừa nói vừa tính đi dạo thêm một vòng, xem có thứ gì hay ho thì tiện tay “mượn” vài món. Dù sao cơ hội thế này hiếm lắm.

Nhưng vừa nhấc chân, cậu liền cảm nhận có sinh vật đến gần. Bản năng khiến cậu lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác nhìn sang rồi thoáng ngẩn ra.

Trước mặt cậu là một thanh niên ăn mặc sang trọng, tóc xoăn nhẹ, gương mặt hiền hậu, nụ cười rạng rỡ đến mức để lộ hai chiếc răng nanh nho nhỏ, ánh mắt đỏ như mắt mèo trông vừa thân thiện vừa… nguy hiểm.

“Nhà cung ứng?” Thanh niên nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt sáng lấp lánh.

Trần Lạc Lạc nhíu mày, giọng bình tĩnh: “Đột nhiên xuất hiện sau lưng người khác là chuyện rất nguy hiểm.”

Thanh niên hơi ngẩn người, rồi giơ tay cười: “Ta không cố ý, đừng để ý.”

Trần Lạc Lạc vẫn không biết thân phận đối phương, nhưng chỉ qua hơi thở tỏa ra, cậu đã khẳng định rằng đây là một quái vật cấp S.

“Vậy ngài có chuyện gì sao?” Cậu hỏi, vẻ ngoài hờ hững nhưng tay đã sẵn sàng ra đòn.

“Đừng hiểu lầm, ta không có ác ý.” Thanh niên mỉm cười.

“Chỉ là thấy cậu nhìn đồ của ta có vẻ hứng thú, nên đến xem thử thôi.”

Trần Lạc Lạc sững lại, rồi phản ứng.

“Ô Mễ đại nhân?”

“Không sai.” Ô Mễ cười.

“Ta chưa từng thấy ngươi trước đây, chắc cậu là quái vật từ khe xa tới nhỉ. Thật là hiếm thấy đấy, trông bề ngoài thì hẳn là cấp S trở lên, mà hơi thở lại nhẹ như vậy. Rất đặc biệt.”

Hắn nói rồi lấy xuống một món đồ từ kệ vàng, đưa cho cậu, mắt sáng lên:

“Nếu cậu thích thì ta tặng.”

Trần Lạc Lạc hơi sững, sau đó lạnh nhạt, “Đồ của Ô Mễ đại nhân, tôi nào dám tùy tiện nhận.”

“Nếu cậu ngại, vậy dùng con nhân loại trên vai cậu đổi cũng được.” Ô Mễ mỉm cười, ánh mắt lướt qua con chim nhỏ.

A ha, hóa ra là để ý đến con chim này.

Trần Lạc Lạc lạnh mặt: “Không đổi.”

Cậu vừa định rời đi, Ô Mễ lại chạy tới, giọng gấp:

“Vậy ta không cần nhân loại kia! Cái này tặng cậu thôi!”

Nói rồi hắn nhét món đồ vào tay Trần Lạc Lạc: một chiếc khuyên tai dài màu vàng hồng, nạm thứ ngọc đá lấp lánh không rõ chất liệu.

Trần Lạc Lạc nhíu mày.

“Tôi đâu cần cái này, chẳng có ích gì.”

“Không hiếm thật, nhưng ta đã để lại một chút khí tức của mình trên đó. Cậu có thể tới lãnh địa của ta bất cứ lúc nào.” Ô Mễ cười tươi như nắng.

“Lúc nào cũng hoan nghênh cậu.”

Trần Lạc Lạc nhìn khuyên tai: “Nhưng con người này tôi không đưa ngài đâu. Muốn thứ khác thì nói.”

“Biết rồi mà.” Ô Mễ nắm tay cậu, mắt sáng rực.

“Ta không cần nhân loại.”

Hắn cười rạng rỡ, hơi thở nóng hổi phả ra: “Ta muốn cậu làm phối ngẫu của ta!”

Trần Lạc Lạc: “…”

Con chim nhỏ: “???”

Trần Lạc Lạc sững người trong một giây, sau đó nở nụ cười dịu dàng đến đáng sợ, ánh mắt hiền hòa nhìn Ô Mễ.

Ô Mễ lại càng đỏ mặt, tim đập loạn, lòng bàn tay nóng rực…

“Á á á! Nóng! Nóng ——!”

Ô Mễ hét lên, nhảy dựng, suýt đập đầu vào kệ hàng, vội vàng thổi phù phù lên bàn tay đỏ bừng, mắt đỏ rực một mảnh.

Trần Lạc Lạc lạnh mặt, ném khuyên tai lại lên giá rồi bế con chim nhỏ xoay người rời đi.

Bên này vừa ầm ĩ xong, ở cách đó không xa, một kẻ bọc kín từ đầu tới chân hoảng hốt thì thầm:

“Trời ạ, làm tôi hết hồn, cứ tưởng mình bị phát hiện rồi…”

Hắn liếc sang chàng trai trẻ lạnh lùng đứng cạnh.

“Nhanh lên, thu thập xong tin tức là phải rút khỏi đây ngay, chỗ này nguy hiểm quá.”

“Ừ.” Người trẻ tuổi lạnh nhạt đáp, giọng trầm thấp không chút dao động.

Bình Luận (0)
Comment