Trần Lạc Lạc hoàn toàn không biết suy nghĩ của Hoắc Khoảnh đã bị dẫn sang một hướng kỳ quái đến thế. Sau một đêm thót tim, sáng sớm hôm sau cõng cặp đi học, cậu cứ thấy thấp thỏm lo âu, có cảm giác như làm chuyện mờ ám.
May mà trên đường đến trường không đụng phải Hoắc Khoảnh, cậu thuận lợi bước vào lớp học.
Đã sang tháng tám, sắp tới là kỳ kiểm tra tháng. Ngay tiết đầu tiên, thầy Lý đã dán sơ đồ phòng thi lên bảng. Thành tích của Trần Lạc Lạc vẫn như mọi khi, lưng chừng, mãi nằm ở tốp giữa.
Mỗi kỳ khảo sát, Lý Xuân Dương đều hạ quyết tâm phải giành hạng nhất, lần này cũng chẳng ngoại lệ.
“Dạo này Hoắc Khoảnh bận xin nghỉ mấy buổi, lần này nhất định vị trí đầu bảng sẽ là của tôi!” Lý Xuân Dương hừng hực khí thế, ánh mắt đầy lửa chiến đấu.
“Chưa chắc đâu, Hoắc Khoảnh ngồi dưới góc kia kìa, cậu ta vốn không phải người thường có thể vượt qua.” Trương Việt dội ngay một gáo nước lạnh.
“Cứ chờ xem, lần này tôi ôn rất chắc nên tuyệt đối hạng nhất phải là tôi!”
“Tôi cá năm mao que cay, hạng nhất vẫn là Hoắc Khoảnh.”
“Vậy tôi cá một gói khoai lát, hạng nhất là Xuân Dương ca nhà ta!”
“Tôi đặt một hộp ruột bút, Hoắc Khoảnh thắng!”
“Một quyển tập bài tập, tôi cược cho Xuân Dương!”
Lớp học nhốn nháo như chợ, từ cãi nhau thành cá cược, cái tên Hoắc Khoảnh cứ ong ong bên tai khiến sắc mặt Trần Lạc Lạc ngày càng tệ. Cậu cảm giác như cả thế giới đều chỉ xoay quanh cái tên đó.
Trần Lạc Lạc tiện tay vớ lấy cuốn sổ từ vựng, đi ra phía cửa lớp. Lúc này, cậu chỉ muốn tránh xa Hoắc Khoảnh, trả lại thế giới yên bình cho bản thân.
Nghĩ lại ba hôm trước, cậu còn lẽo đẽo chạy theo sau anh ta, vậy mà chỉ trong chốc lát thế giới đã đảo lộn. Giờ cậu lại né tránh Hoắc Khoảnh như tránh tà.
Quả nhiên, tình cảm là thứ chẳng thể tin cậy.
Trần Lạc Lạc ra vẻ già dặn mà nghĩ ngợi, vừa mở cuốn sổ ra chưa kịp đọc một từ thì từ xa đã vang lên nhịp chân quen thuộc. Dù không muốn thừa nhận, nhưng cậu đã quá quen với tiếng bước chân của Hoắc Khoảnh rồi.
“Bốp!” Cậu vội khép sách, xoay người định quay vào lớp.
Tiếng bước chân bỗng nhanh hơn. Cánh tay cậu chợt bị nắm lấy, toàn thân Trần Lạc Lạc cứng đờ.
“Chạy cái gì.” Giọng Hoắc Khoảnh vang lên từ phía sau.
Trước kia muốn gặp thì chẳng thấy, lúc không muốn gặp lại bám riết chẳng buông.
Trong mấy giây ngắn ngủi, đầu óc Trần Lạc Lạc xoay vù vù.
Đêm hôm qua, áo choàng của cậu đã bị kéo rách quá nửa, nhưng nhờ phản ứng kịp thời nên Hoắc Khoảnh hẳn vẫn chưa dám chắc người đó là cậu. Giờ anh ta nhất định đến để thăm dò.
Vậy nên——
Cậu tuyệt đối phải diễn trọn vai học sinh bình thường Trần Lạc Lạc, không được để lộ sơ hở nào!
Nếu đã là học sinh bình thường, sau khi bị từ chối mà đối tượng lại chủ động đến tìm, thì phản ứng nên là gì?
Trần Lạc Lạc lập tức định sẵn kịch bản, cúi gằm đầu, tóc rũ xuống trán, cặp kính đen to che hết thần sắc, chỉ có khóe môi run nhẹ lộ ra chút khẩn trương.
“…Tôi không muốn gặp anh.”
Hoắc Khoảnh nghe giọng thiếu niên mang vài phần ấm ức, hơi ngẩn ra, vô thức nới lỏng tay.
Mắt Trần Lạc Lạc sáng lên, cậu lập tức nhấc chân định quay về lớp lại bị gọi giật lại:
“Trần Lạc Lạc, tối qua tôi đã thấy cậu.”
Lông tơ sau gáy cậu dựng hết cả lên, tim đập thình thịch. Trần Lạc Lạc cố nén rồi quay đầu khẽ đáp:
“Anh đã từ chối tôi rồi, giờ nói mấy lời này có ý nghĩa gì nữa?”
Người bình thường nghe câu “tối qua tôi thấy cậu”, hẳn sẽ nghĩ là gặp trong mơ. Mình tuyệt đối không được mắc bẫy!
Hoắc Khoảnh thoáng sững người, miệng lại đi trước đầu óc: “Xin lỗi.”
“…”
Khóe môi Trần Lạc Lạc giật giật, liếc anh một cái rồi quay đi:
“Tôi đã biết rõ câu trả lời của anh rồi, sẽ không làm phiền anh nữa đâu. Anh cứ tiếp tục sống như thường đi, tôi không phải kiểu người mặt dày dây dưa, anh yên tâm.”
“Không phải ý tôi là vậy.” Hoắc Khoảnh cau mày.
Trần Lạc Lạc nhếch môi cười tự giễu:
“Anh nói thế thì có khác gì đâu. Dù sao anh cũng chẳng muốn dính líu gì đến tôi, còn tránh né tôi nữa kia mà. Giờ lại tìm đến nói mấy lời mập mờ này, rốt cuộc có ý gì chứ?”
Trong lòng cậu thật sự nổi lên chút oán giận, trừng mắt nhìn anh:
“Anh còn nói tôi là bạn, nhưng rõ ràng anh không muốn liên quan gì đến tôi, chỉ mong tránh càng xa càng tốt. Giờ lại tới làm loạn, anh rốt cuộc muốn gì?”
Hoắc Khoảnh ngước nhìn đôi mắt dần hoe đỏ của thiếu niên, hàng mi khẽ run:
“…Xin lỗi.”
Trần Lạc Lạc hít sâu, dứt khoát quay người bước vào lớp. Hoắc Khoảnh liền đưa tay chặn vai cậu lại. Trần Lạc Lạc hít mạnh một hơi: “A—”
Âm thanh vừa bật ra, cậu lập tức nín bặt, mắt đỏ bừng, may mà nhịn được không phản ứng bằng một cú đấm.
Hoắc Khoảnh hơi khựng lại, ánh mắt chợt trầm xuống: “Vai cậu bị thương à?”
“….” Trần Lạc Lạc nghiến răng, trừng mắt với đôi mắt đỏ hoe: “Hôm qua ngủ lăn ngã thôi, chẳng liên quan gì đến anh hết!”
Thất tình xong vừa đau lòng vừa xấu hổ, biểu hiện quả là hoàn hảo!
Trong lòng, Trần Lạc Lạc âm thầm giơ ngón cái khen mình rồi dứt khoát hất tay anh ra, sải bước thẳng về chỗ ngồi, không thèm liếc lại lấy một cái.
Hoắc Khoảnh lặng lẽ nhìn bóng lưng cậu quay lại chỗ, rồi lại cúi mắt nhìn lòng bàn tay mình, chẳng nói thêm gì nữa mà quay đi.
Trần Lạc Lạc giận dỗi kéo ghế ngồi phịch xuống. Vừa trấn an xong tâm trạng, cậu mới phát hiện lớp học yên tĩnh lạ thường. Ngẩng đầu lên liền thấy cả lớp đang đồng loạt nhìn chằm chằm, làm cậu sợ giật nảy.
“…Gì thế?”
“Câu này phải để bọn này hỏi cậu mới đúng!” Lý Xuân Dương đập bàn cái rầm, khí thế hùng hổ.
“Mau khai thật ra đi, cậu với Hoắc Khoảnh rốt cuộc thế nào rồi?!”
Trần Lạc Lạc ngơ ngác: “Không có gì mà.”
“Còn chối! Vừa rồi y như đang đóng phim truyền hình luôn!” Lý Xuân Dương hừ lạnh, cười gian: “Tiểu Dưa Hấu, đưa gương đây!”
Hàng đầu có cô nữ sinh lập tức “dạ!” một tiếng, chuyền ngay chiếc gương nhỏ lên.
Lý Xuân Dương cầm gương dí vào mặt Trần Lạc Lạc, cười nham hiểm: “Tự nhìn đi, mắt đỏ ngầu thế kia, chẳng phải vừa cố nén khóc thì là gì. Còn dám nói cậu với Hoắc Khoảnh không có chuyện gì à?”
Trần Lạc Lạc: “…”
“Thật sự không có gì hết.” Cậu vội đáp, đè gương xuống bàn.
“Chỉ là Hoắc Khoảnh lỡ ấn trúng chỗ vai bị thương của tôi nên mới vậy thôi.”
“Thật không đó?” Cả đám bán tín bán nghi.
“Thật mà.” Trần Lạc Lạc bất lực.
“Không tin thì xem đi.”
Cậu kéo vạt áo đồng phục, để lộ ra một đoạn vai sau. Mọi người chỉ kịp thấy thoáng làn da trắng rồi ngay lập tức là một vệt bầm tím xanh đậm.
Trần Lạc Lạc nhanh chóng che lại: “Thấy chưa, tôi đâu có gạt.”
Quả nhiên, sự chú ý của mọi người liền chuyển hướng.
“Vai cậu làm sao thế, nhìn nghiêm trọng quá, xanh tím cả rồi, có khi còn bị tổn thương bên trong ấy chứ.” Lý Xuân Dương tròn mắt.
“Chỉ là ngủ đập vào tủ đầu giường thôi, không sao đâu.” Trần Lạc Lạc đáp.
Vậy là cả lớp lập tức bỏ qua chuyện vừa rồi, thay vào đó thi nhau bày thuốc dân gian trị bầm cho cậu, phòng học lại rôm rả hẳn lên.
Trần Lạc Lạc thở phào, cuối cùng cũng lừa được bọn họ qua loa.
Sau một ngày học tập sinh hoạt yên bình, Trần Lạc Lạc đeo cặp sách, bước chân vội vã chạy thẳng ra khỏi lớp, nhanh đến mức những người khác còn chưa kịp phản ứng.
Cậu tuyệt đối không muốn chạm mặt Hoắc Khoảnh.
Nhất là vào lúc này.
Diễn kịch quả thực rất tốn sức.
Còn chưa đi tới cổng trường, Trần Lạc Lạc đã mơ hồ cảm giác được hơi thở phía sau.
Trần Lạc Lạc: “……”
Từ khi quen Hoắc Khoảnh đến nay, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy anh có chút phiền toái.
Trần Lạc Lạc siết quai đeo cặp, cúi đầu đi nhanh về phía cổng. Hoắc Khoảnh nhìn bóng dáng thiếu niên gầy gò thanh thoát phía trước, vẫn luôn giữ khoảng cách không xa không gần theo sau, cho đến khi thấy cậu bước lên xe buýt thì lúc này mới dừng lại.
Vết thương trên vai Trần Lạc Lạc, cùng cảm giác quen thuộc khi chạm vào, khiến Hoắc Khoảnh lúc này đã có thể xác định điểm đặc biệt của cậu.
Đôi mắt màu hổ phách ấm áp của Trần Lạc Lạc, cùng con quái vật đêm qua xé rách hung tợn kia, rõ ràng là một người nhưng lại không phải một người.
*
Như thể phía sau có quỷ truy đuổi, Trần Lạc Lạc chạy một mạch về đến nhà, ném phịch cặp xuống, sau đó ôm đầu rối bời. Nhìn thấy Đại Hắc ở một bên, cậu nhào qua ôm chặt lấy nó:
“Đại Hắc, mày nói có phải tao nên chuyển trường không?”
Đại Hắc: “Gâu!”
“Khốn thật, tối qua tao ra ngoài làm gì cơ chứ, lẽ ra không nên ra ngoài, không đúng, vốn dĩ ngay từ đầu cũng không nên chủ động nói chuyện với Hoắc Khoảnh. Chắc chắn là tao bị sắc đẹp làm mờ mắt! Thật ra Hoắc Khoảnh cũng chẳng đẹp gì, ngoài cái khí chất hơi mê người, đôi mắt có chút đẹp, mũi cao một chút, môi nhìn mềm một chút thì có gì tốt đâu chứ!!”
Đại Hắc: “……”
Trần Lạc Lạc lòng rối như tơ vò, cũng may ba ngày tới đều là kỳ thi. Hoắc Khoảnh thi ở phòng số một, còn cậu cách tận hơn chục phòng, có thể tạm thời tránh được anh vài ngày.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên. Trần Lạc Lạc cầm lên nhìn, mặt liền tái xanh.
“…Dì nhỏ.”
“Con còn biết dì là dì nhỏ hả!! Hôm qua dì gửi tin nhắn, sao con không trả lời! Hôm qua rốt cuộc con làm gì!” Giọng Mạnh nữ sĩ oang oang vọng ra.
Trần Lạc Lạc mềm nhũn như con nhuyễn thể, nằm bẹp trên sofa: “Hôm qua con đi giết quái thì bị Hoắc Khoảnh nhìn thấy.”
“Cái gì?!” Mạnh nữ sĩ cả kinh.
Trần Lạc Lạc khựng lại, chợt phản ứng, mắt sáng bừng: “Dì nhỏ, vậy là Hoắc Khoảnh chưa báo cáo về tổng bộ! Hắn còn giúp con che giấu à?”
“Con mơ à, Hoắc Khoảnh không báo lên chỉ vì còn chưa nắm rõ tình hình thôi.” Giọng Mạnh nữ sĩ đầy bất đắc dĩ.
“Con biết hôm qua hắn tới hỏi dì cái gì không?”
“Cái gì?”
“Hắn hỏi con có anh em trai không, hoặc có phải song sinh không.” Mạnh nữ sĩ nói, xoay ghế một vòng.
“Cho nên rốt cuộc con làm gì mà khiến Hoắc Khoảnh nghĩ mày là hai người khác nhau?”
Trần Lạc Lạc nhớ lại kỹ thuật diễn hôm qua, cảm thấy mình đóng cũng ổn, bèn cười ngốc nghếch: “Thì con chỉ diễn thôi mà.”
Mạnh nữ sĩ bất lực: “Nhưng con cũng không thể lừa được Hoắc Khoảnh lâu đâu, hắn sẽ sớm điều tra rõ.”
Trần Lạc Lạc im lặng một lát: “Đến lúc đó tính sau.”
Mạnh nữ sĩ thở dài. Đang định nói thêm gì đó thì cửa văn phòng bị gõ, Hoắc Khoảnh đẩy cửa bước vào. Mạnh nữ sĩ theo phản xạ lập tức bỏ điện thoại xuống:
“Có chuyện gì?”
Hoắc Khoảnh nhìn thoáng qua bà, khép cửa lại: “Tổ trưởng, tôi có vài điều muốn hỏi.”
Mạnh nữ sĩ chỉnh lại giọng: “Ừ, nói đi.”
Hoắc Khoảnh ngồi xuống sofa, im lặng chốc lát: “Là về Trần Lạc Lạc, tôi có vài câu hỏi muốn nhờ ngài giải đáp.”
Trong lòng Mạnh nữ sĩ khẽ động, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh: “Về Tiểu Lạc?”
“Đúng.” Ánh mắt Hoắc Khoảnh dừng lại nơi bà.
“Tối qua tôi đã thấy Trần Lạc Lạc.”
“Cậu ấy là một dị năng giả.”
“……”
Câu nói bất ngờ khiến Mạnh nữ sĩ sững lại, ánh mắt lạnh đi, nhìn thẳng Hoắc Khoảnh. Nhưng Hoắc Khoảnh cũng không tránh né, cứ thế nhìn bà chăm chú.
Một lúc lâu sau, Mạnh nữ sĩ thở dài, giọng bất lực: “Đúng, nó là dị năng giả. Nhưng tình huống của nó đặc biệt, tôi không muốn nó dính vào mấy chuyện này. Thân phận của nó không thể bước chân vào tổng bộ. Tôi chỉ hy vọng nó có thể sống như một người bình thường…”
“Quả nhiên.” Hoắc Khoảnh khẽ gật.
“Hơn nữa còn là dị năng giả cấp 2S trở lên.”
Mạnh nữ sĩ hít sâu: “Không sai. Nhưng cho dù thế nào, tôi cũng tuyệt đối không để nó tiến vào tổng bộ. Dù cậu có báo cáo thì tôi cũng sẽ ngăn bằng được.”
“Tôi hiểu.” Hoắc Khoảnh rất thản nhiên.
“Tôi sẽ không báo cáo.”
Mạnh nữ sĩ hơi ngẩn người.
“Tôi nghi ngờ dị năng của cậu ấy có tác dụng phụ đặc thù.” Hoắc Khoảnh nói.
“Chuyện này, ngài chắc rõ hơn ai hết.”
Mạnh nữ sĩ: ?
Không, bà thật sự chẳng rõ gì cả!
Thể chất của Trần Lạc Lạc vốn dĩ không hề có tác dụng phụ, ở đâu ra cái này?
Trong lòng đầy dấu chấm hỏi, nhưng gương mặt bà vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh: “Ừ, tôi biết.”
Ánh mắt Hoắc Khoảnh nhàn nhạt, nhìn thẳng vào bà: “Vậy tôi hỏi thẳng, tác dụng phụ của dị năng Trần Lạc Lạc… có phải là nhân cách phân liệt không?”
Mạnh nữ sĩ: “……”
Bà nghi ngờ chính mình nghe lầm.
Vừa rồi, hắn nói cái gì cơ? Nhân cách phân liệt?
“Tại sao cậu lại nghĩ… tác dụng phụ của Trần Lạc Lạc là nhân cách phân liệt?” Bà khó khăn hỏi lại.
“Rõ ràng mà.” Hoắc Khoảnh đáp gọn.
Chỉ cần so sánh ban ngày với ban đêm, nhìn thoáng qua cũng thấy khác nhau một trời một vực.
Mạnh nữ sĩ nhìn anh đầy phức tạp: “…Tốt lắm.”
Bà bây giờ đúng là chẳng cần lo nữa, vì kịch bản đã được Hoắc Khoảnh tự viết sẵn cho Trần Lạc Lạc rồi.
Không ngờ kỹ thuật diễn của Trần Lạc Lạc lại giỏi đến vậy, ngay cả Hoắc Khoảnh cũng bị lừa.
Mạnh nữ sĩ hít sâu: “Cậu sẽ không báo cáo chứ?”
Hoắc Khoảnh gật: “Không.”
Nói xong, anh mở cửa định đi. Nhưng ngay khi cánh cửa sắp khép, từ chiếc điện thoại đặt cạnh Mạnh nữ sĩ bỗng vang lên một trận cười chói tai như heo kêu.
“Ha ha ha ha ha ha, đầu óc hắn nghĩ cái gì vậy ——”
Mạnh nữ sĩ vội chụp lấy điện thoại, “Cạch” một tiếng cắt ngang cuộc gọi.
Trong văn phòng rơi vào tĩnh lặng.
Bà xấu hổ đến mức muốn đào đất chui xuống, ngón chân bấu chặt sàn, đối diện ánh mắt Hoắc Khoảnh.
“Cậu nghe thấy rồi?”
“…Ừ.”
Lại im lặng thêm một lúc. Mạnh nữ sĩ chống trán, cuối cùng quyết định cho Trần Lạc Lạc một con đường sống:
“…Đừng nói với nó là cậu đã nghe thấy.”
“…Ừ.”