Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới

Chương 23

Ầm Ầm ——

Bên ngoài sấm sét cuồn cuộn, nhưng cả Trần Lạc Lạc lẫn Hoắc Khoảnh đều không còn tâm trí để ý tới thời tiết. Trần Lạc Lạc bị hai chữ “Xin lỗi” của Hoắc Khoảnh làm cho đầu óc trống rỗng.

Đây là bị từ chối sao?

Hơn nữa, hoàn toàn không hề do dự?

“Vì sao?” Trần Lạc Lạc sau một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, nắm lấy cánh tay Hoắc Khoảnh, giọng run run, thậm chí quên cả nhân thiết, thẳng thắn mở miệng: “Nếu là bởi vì lo chuyện yêu sớm, vậy thì chờ sau khi trưởng thành em sẽ tỏ tình lại, lần này coi như chưa tính.”

“Không phải.” Hoắc Khoảnh nhìn cậu, đẩy tay cậu ra, giọng điệu bình tĩnh: “Chúng ta không có khả năng.”

“Vì sao?” Trần Lạc Lạc trợn tròn mắt.

“Anh thấy em chỗ nào không tốt?”

“……” Hoắc Khoảnh đối diện ánh mắt ấy, trong bóng đêm anh vẫn cảm nhận được cái nhìn nóng rực của cậu.

“Không có vì sao cả.”

Trần Lạc Lạc chưa từ bỏ ý định, kiên quyết nhìn chằm chằm anh: “Vậy anh thật sự không có chút tình cảm nào với em sao?”

Hoắc Khoảnh trầm mặc một lát mới mở miệng: “Cậu là một người rất tốt.”

Anh dừng lại, rồi nói tiếp: “Tôi coi cậu là bạn.”

Trần Lạc Lạc: “……”

Sức công phá của câu này chẳng kém gì hai chữ “xin lỗi” ban nãy.

Toàn thân cậu như bị rút hết màu sắc.

“Cậu là người bạn đầu tiên của tôi.” Hoắc Khoảnh nhìn cậu: “Chỉ thế thôi. Chúng ta sẽ không thể có quan hệ nào khác.”

“Hơn nữa, cậu cũng chưa hiểu rõ tôi.” Anh nói.

Trần Lạc Lạc nuốt nước bọt, trong đầu hỗn loạn một mảnh. Tâm trạng vui vẻ của đêm nay tan biến hết. Cậu chợt nhớ lại vận khí chó ngáp phải ruồi của mình lúc chơi Đại phú ông hôm nay.

Quả nhiên, hôm nay không thích hợp để tỏ tình.

Mà mấy câu từ chối này… sao nghe giống hệt trong mấy bộ tiểu thuyết cẩu huyết.

“Tôi chỉ coi cậu là bạn.”

“Anh chỉ coi em là em gái.”

“Cậu không hiểu tôi.”

Đúng chuẩn từ chối trong sách vở!

“Vậy sao anh không cho em một cơ hội để hiểu anh hơn?” Trần Lạc Lạc nhìn anh.

“Ở bên em, anh không thấy vui sao?”

“Xin lỗi.”

Lần thứ ba Hoắc Khoảnh nói “xin lỗi”.

Trần Lạc Lạc cúi đầu, im lặng thật lâu. Đúng lúc đó, ngọn đèn trên đầu chập chờn vài cái, rồi sáng trở lại. Cậu lập tức co người vào chăn, ôm chăn chạy khỏi phòng ngủ.

Lông mi Hoắc Khoảnh khẽ run, ngoài kia tiếng sấm vẫn chưa ngừng.

Trần Lạc Lạc ôm chăn chạy về phòng mình, vừa chạy vừa tức muốn hộc máu, đập mạnh chân xuống đất, ngay cả chăn cũng quăng xuống nền nhà.

Bị từ chối, bị từ chối thật rồi!

Cậu lăn lộn trên giường, chôn đầu xuống gối rầm rì: “Không thể nào…”

Rõ ràng cậu cảm nhận được Hoắc Khoảnh cũng có tình cảm với mình, sao lại quyết tuyệt đến mức không cho lấy một lối thoát?

Trần Lạc Lạc ngẩng đầu, hốc mắt hơi đỏ.

Mối tình đơn phương bao lâu nay, cuối cùng lại thất bại thảm hại trong một đêm bão tố. Tình cảm đầu đời của cậu còn chưa kịp bắt đầu, đã kết thúc như thế.

Cậu trừng mắt trong chăn cả đêm, đến khi trời gần sáng mới chợp mắt được một chút. Trong mơ toàn là tiếng Hoắc Khoảnh nói “xin lỗi”, khiến sáng dậy cậu thấy mình sắp mắc PTSD với ba chữ này.

Ngồi ngẩn ngơ trong phòng ngủ rất lâu, cuối cùng Trần Lạc Lạc lấy hết can đảm, mở cửa bước ra. Ngoài trời vẫn âm u, cơn bão hình như chưa tan.

Trong phòng im lặng. Trần Lạc Lạc nhìn thoáng qua phòng khách, cửa phòng ngủ đã mở, nhưng không thấy bóng dáng Hoắc Khoảnh đâu.

Cậu ngây người nhìn một lúc, rồi bước tới. Giường đã được gấp chăn gọn gàng, sạch sẽ như thể chưa từng có ai ở.

Trong lòng cậu chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành, run run môi, hít sâu một hơi, vội vàng chạy ra phòng khách. Nhìn quanh một vòng, giày của Hoắc Khoảnh cũng biến mất. Trên bàn để lại một mảnh giấy, chữ viết mạnh mẽ cứng cáp.

—— “Xin lỗi, mấy ngày nay đã làm phiền.”

Vừa thấy ba chữ ấy, tóc gáy Trần Lạc Lạc dựng đứng, gương mặt dữ dội, lập tức xé nát tờ giấy thành hai mảnh.

“……”

Cậu nhìn căn phòng trống không, ngây người hồi lâu, sau đó ôm đầu ngồi sụp xuống.

Thì ra đây là cảm giác thất tình.

Cậu khịt khịt mũi, nằm bẹp xuống đất.

Nằm bất động rất lâu, rồi mới bò dậy, run run cầm lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Mạnh Hàn.

【 Trần Tiểu Lạc: Chiều nay qua đây ăn cơm. 】

Gửi xong, cậu ném điện thoại sang bên cạnh, ngồi thừ trên sofa, tiếp tục làm khúc gỗ tự vấn nhân sinh.

Cách đó không xa, một chiếc xe màu đen dừng bên đường. Trên ghế lái, Trần Lê bấm còi vài cái, nhìn Hoắc Khoảnh đứng bên kia đường.

Hoắc Khoảnh như đang thất thần, nghe tiếng còi mới mở cửa xe bước lên.

Trần Lê cười cà lơ phất phơ: “Sao không ở nhà em trai Tiểu Lạc nữa? Nhưng mà nhìn khí sắc của cậu cũng không tồi, chắc mấy ngày nay Tiểu Lạc chăm cậu chu đáo lắm hả?”

Nghe Trần Lê trêu, Hoắc Khoảnh chẳng thèm liếc mắt, cài dây an toàn, mở miệng là một quả bom: “Cậu ấy nói thích tôi.”

Trần Lê vừa khởi động xe, nghe vậy lập tức đạp phanh cái két, Hoắc Khoảnh theo quán tính ngả người về phía trước. Sau đó là tiếng hét kinh hãi của Trần Lê: “Cậu nói gì cơ?!”

Hoắc Khoảnh mặt không đổi sắc: “Tôi từ chối.”

Trần Lê trừng mắt, “Cậu còn từ chối?!!”

Hoắc Khoảnh liếc nhìn, dưới ánh mắt anh, Trần Lê từ từ lấy lại bình tĩnh rồi ngập ngừng: “Đi tìm chỗ nào tâm sự đi.”

Mười lăm phút sau, xe dừng trước một quán trà sữa.

Trần Lê cười tủm tỉm, đi mua hai ly, đưa cho Hoắc Khoảnh một ly, rồi cả hai ngồi trên ghế dài dưới tán cây. Trần Lê uống một hớp lớn, nhìn anh: “Nói đi, rốt cuộc là sao?”

Hoắc Khoảnh không động vào ly trà sữa, giọng bình thản: “Tôi từ chối Trần Lạc Lạc.”

“Cụ thể là cậu từ chối kiểu nào?” Trần Lê hỏi, ánh mắt nghiêm túc.

Hoắc Khoảnh ngừng lại một chút, rồi kể lại chuyện tối qua.

Sau một hồi im lặng thật dài.

Trần Lê híp mắt: “Hoắc Khoảnh, cậu biết người ta gọi kiểu như cậu là gì không?”

Hoắc Khoảnh nhìn qua.

“Tra nam.”

Hoắc Khoảnh nhíu mày.

Trần Lê giơ tay: “Cậu xem, ăn của người ta, uống của người ta, lúc người ta thể hiện tình cảm thì cậu không hề dứt khoát giữ khoảng cách, ngược lại còn treo lơ lửng cho người ta hy vọng ảo. Không phải tra nam thì là gì?”

“Tôi—”

“Còn nữa.” Trần Lê cắt lời: “Cậu thật sự không thích cậu ấy sao?”

Hoắc Khoảnh dừng một lát: “Không thích.”

“Nhưng thái độ của cậu với Tiểu Lạc đâu giống vậy. Chính cậu không nhận ra à?” Trần Lê thở dài.

Hắn vốn biết Trần Lạc Lạc thích Hoắc Khoảnh, nhưng không vội dội gáo nước lạnh, bởi hắm nhận ra Hoắc Khoảnh không hẳn là phản cảm với cậu mà còn có sự thân cận chính anh cũng không ý thức được.

“Cậu ấy rất tốt.” Hoắc Khoảnh nói, nét mặt nhàn nhạt.

“Nhưng anh biết mà, người như tôi với bọn họ là hai thế giới khác nhau, không cần phải kéo cậu ấy vào.”

Trần Lê sững lại, nghiêm túc nhìn anh: “Nếu là vì lý do này, nghe còn dễ chịu hơn.”

Nhưng chẳng phải thế cũng chứng minh Hoắc Khoảnh khác biệt với Trần Lạc Lạc sao?

“Hơn nữa, tôi không có loại tình cảm ấy với cậu ấy.” Hoắc Khoảnh lại nhíu mày.

“Tôi chỉ theo bản năng tìm sự bình tĩnh từ cậu ấy thôi.”

“Đổi thành người khác thì có lẽ cũng mang lại cảm giác ấy. Trần Lạc Lạc không phải duy nhất.”

Lời nói vô tình, nhưng là suy nghĩ thật của anh.

Anh vốn chưa từng cảm nhận sự ấm áp gia đình nên mới bị Trần Lạc Lạc hấp dẫn. Nhưng thứ anh thích không phải con người Trần Lạc Lạc, mà là bầu không khí nhẹ nhàng kia.

Ở điểm này, đúng là anh đã làm không tốt.

Trần Lê nhất thời lặng im, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó sai. Bên cạnh Hoắc Khoảnh từng có biết bao người thiện lương bình thường, nhưng chưa ai khiến anh đối xử đặc biệt như vậy.

Có điều, chuyện tình cảm Trần Lê cũng chẳng phải chuyên gia, huống chi lời Hoắc Khoảnh nói phần nào cũng đúng.

Người như họ, vốn dĩ không nên kéo người của thế giới sáng sủa kia vào.

Trần Lê thở dài một hơi, lấy trong túi ra một chiếc điện thoại đưa cho Hoắc Khoảnh:

“Vậy nếu chuyện sống chung tạm ổn thì cậu cũng nên trở về tổng bộ đi, nhiệm vụ lần trước vẫn chưa xong đâu. Về tổng bộ nhớ chú ý một chút, bây giờ cậu chính là cái đích để người ta chỉ trích đấy.”

Hoắc Khoảnh nhận lấy điện thoại:

“Biết rồi.”

Trần Lê lại hút một hơi trà sữa, đi được hai bước vẫn không nhịn được quay đầu:

“Vậy cậu tính sau này đối xử với Tiểu Lạc thế nào? Yêu đương thì không được, nhưng chí ít còn có thể làm bạn bè chứ?”

“Không thể.” Hoắc Khoảnh nói, ánh mắt nhàn nhạt: “Tôi sẽ tránh xa cậu ấy.”

Trần Lê sững lại, nhìn vào mắt Hoắc Khoảnh, bỗng nhiên cảm thấy Trần Lạc Lạc thích Hoắc Khoảnh, chắc chắn là một kiếp nạn trong đời này của cậu.

Người như Hoắc Khoảnh, một khi thích phải thì thật sự là nghiệp chướng.

Thẳng nam, không hiểu tình cảm, quyết đoán dứt khoát, lý trí lạnh lùng... tra mà không tự biết.

Buổi chiều hơn sáu giờ, Mạnh Hàn đeo cặp đứng trước cửa nhà Trần Lạc Lạc.

Khi nhận được tin nhắn của Trần Lạc Lạc, cậu còn hơi sững sờ. Rõ ràng Trần Lạc Lạc thích Hoắc Khoảnh, đây vốn là hiếm hoi có thế giới hai người, sao tự dưng lại gọi cậu tới.

Nhưng đã là anh em, không cần hỏi nguyên nhân, đi thì sẽ biết thôi.

Mạnh Hàn ấn chuông cửa nửa ngày mà Trần Lạc Lạc vẫn không mở, dứt khoát lấy chìa khóa dự phòng ra mở cửa bước vào.

“Anh, hôm nay sao tự dưng gọi em tới? Hoắc Khoảnh đâu rồi?”

Lời vừa dứt, Mạnh Hàn đã bị cảnh tượng trong phòng khách dọa cho trố mắt.

“Trời… trời ơi?”

Trần Lạc Lạc đang ôm Đại Hắc, trên đất toàn lon coca rỗng, trên bàn vương vãi đồ nướng BBQ. Đầu Trần Lạc Lạc chôn trên lưng Đại Hắc, nhìn như một bức tượng.

“Anh?”

Trần Lạc Lạc như mới bị đánh thức, ngơ ngác quay đầu lại, mắt mũi đều đỏ, trên mặt còn vương dấu vết ướt át. Nhìn rõ Mạnh Hàn, cậu loạng choạng đứng dậy, nhào tới túm cổ áo Mạnh Hàn, vẻ hung dữ.

“Anh thất tình rồi!!!”

Mạnh Hàn trợn tròn mắt:

“Gì cơ?!”

“Lại đây uống với anh!” Trần Lạc Lạc kéo Mạnh Hàn ra bàn, còn nhét vào tay cậu một lon coca cùng một xiên thịt nướng.

Nhìn đôi mắt đỏ bừng của Trần Lạc Lạc, Mạnh Hàn cảm thấy, cho dù anh trai có tỏ ra hung hăng, với gương mặt này thì ngoài khiến người ta mềm lòng, chẳng có lấy chút uy h**p nào.

“Anh, anh… lấy coca giải sầu sao?” Mạnh Hàn cắn một miếng xiên nướng, nhìn Trần Lạc Lạc.

Trần Lạc Lạc lườm cậu bằng ánh mắt cá chết.

Mạnh Hàn giật thót mình, vội vàng đập bàn một cái:

“Anh, nói em nghe, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra!”

Trần Lạc Lạc dừng lại, rồi lại ôm lấy Đại Hắc:

“Anh tỏ tình với Hoắc Khoảnh, anh ấy từ chối anh… Hu hu hu, lần đầu tiên anh thích một người, tình yêu còn chưa bắt đầu đã kết thúc… Anh sao lại hồ đồ đi tỏ tình chứ, đáng lẽ phải chờ đến lúc Hoắc Khoảnh mười tám tuổi rồi mới nói…”

Mạnh Hàn kéo khóe miệng, không biết an ủi thế nào, đang cố moi từ trong đầu vài câu an ủi thì thấy Trần Lạc Lạc ngẩng đầu, mắt trừng trừng, giơ lon coca:

“Không thích anh thì thôi! Trời đất bao la thiếu gì cỏ xanh!”

“Anh còn phải cứu thế giới! Thế giới vĩnh viễn yêu anh!”

Mạnh Hàn: “…”

Được rồi, anh trai đã biết tự an ủi, chỉ là cách an ủi hơi trung nhị.

“Tình yêu tính là gì, nó chỉ biết cản trở bước chân anh! Anh là ai chứ, anh là người cứu thế, anh là chúa cứu thế! Đợi đến khi anh khống chế thế giới, anh sẽ đường đường chính chính cưỡng đoạt! Nhốt Hoắc Khoảnh lại, để anh ấy ngày nào cũng phải nhìn anh, trốn cũng không thoát khỏi lòng bàn tay anh!”

“Hoắc Khoảnh sớm muộn gì cũng là vật trong tay anh!”

Mạnh Hàn phì cười, không nhịn nổi:

“Anh à, cái này… hơi ác đấy!”

Vừa nói xong, liền chạm ngay ánh mắt dày đặc của Trần Lạc Lạc.

“…” Mạnh Hàn lập tức chột dạ, giơ cao lon coca, nghiêm túc phụ họa: “Không sai!! Hoắc Khoảnh tuyệt đối trốn không thoát khỏi lòng bàn tay anh, chỉ là cưỡng đoạt thế nào cũng phải có kịch bản chứ, kiểu bá đạo tổng tài, kiều thê cầu chạy, 33 đêm ấy!”

Trần Lạc Lạc: “Hoắc Khoảnh tính là gì, không thích thì thôi, sau này anh tìm người còn tốt hơn! Anh còn trẻ, sau này mắt nhìn người chắc chắn tốt hơn!”

Mạnh Hàn: “Đúng! Hoắc Khoảnh chẳng có mắt nhìn gì cả!”

Trần Lạc Lạc: “Anh ưu tú thế này, tìm đối tượng nào chẳng được!”

Mạnh Hàn: “Chuẩn!”

Trần Lạc Lạc gào một tiếng, nốc xong lon coca, đánh cái ợ, lại uể oải ôm Đại Hắc nằm im.

Mạnh Hàn len lén nhìn Trần Lạc Lạc, rồi cầm lấy lon coca anh vừa bỏ xuống, lắc thử một chút.

Cái này rõ ràng không phải rượu.

Anh trai cậu ta là uống coca mà cũng say được sao?

“Được rồi anh, đừng nghĩ nhiều nữa.” Mạnh Hàn vỗ vỗ lưng anh, ra vẻ từng trải: “Là chúa cứu thế thì phải lập tức đứng dậy.”

Trần Lạc Lạc vuốt lông Đại Hắc, gương mặt mệt mỏi:

“Anh biết.”

“Thế giới còn đang chờ anh cứu, anh không phải loại vì yêu mà mất hồn mất vía.” Trần Lạc Lạc bỗng đứng bật dậy.

“Anh quyết định rồi, từ ngày mai bắt đầu, tiếp tục cứu thế giới!!”

Mạnh Hàn cảm thấy chuyến này chỉ khiến bệnh trung nhị của anh trai thêm nặng.

“Được được, anh nói gì cũng được.” Mạnh Hàn như đang dỗ trẻ con.

Trần Lạc Lạc làm loạn đến hơn mười giờ, Mạnh Hàn loay hoay xử lý hết đống đồ ăn trên bàn, hai người nằm bẹp trên sofa chẳng buồn nhúc nhích.

Trần Lạc Lạc ôm Đại Hắc ngủ mất, Mạnh Hàn đành nhận mệnh đứng dậy dọn dẹp, lại lấy cái chăn phủ lên người anh, rồi mới đi trước.

Tình yêu, thật là một con quái vật nhỏ.

Mạnh Hàn lắc đầu, ra vẻ lão thành.

Cho nên mới nói, không thể yêu sớm.

*

Ngày hôm sau, Trần Lạc Lạc đeo cặp đến trường. Sau cơn mưa lớn hôm đó, bầu trời vẫn u ám, cứ như giây tiếp theo sẽ đổ mưa.

Sắc mặt Trần Lạc Lạc còn kém hơn mấy hôm trước, thầy Lý sợ quá định cho cậu nghỉ thêm mấy ngày nhưng bị cậu từ chối.

Có lẽ vì bây giờ trông cậu quá đáng thương, nên trong lớp ai cũng quan tâm. Rất nhanh bàn cậu đã đầy nào quýt, nào bánh mì, nào đồ ăn vặt.

Lý Xuân Dương còn đưa cả mấy ngày nay ghi chép cho cậu:

“Còn hai ngày nữa là kiểm tra tháng, cậu xem nhiều một chút, không sao đâu, đừng áp lực.”

Trần Lạc Lạc nói cảm ơn, nhận vở ghi, tiện tay lật ra, vừa hay thấy một đề quen mắt, chính là Hoắc Khoảnh giảng cho cậu hai hôm trước. Khóe miệng cậu khẽ giật, lập tức gấp vở lại.

Trần Lạc Lạc hít sâu một hơi, ra hành lang hít thở. Khi cúi đầu ngẩn người, tiếng nói chuyện truyền đến từ hành lang bên kia. Cậu ngẩng lên, liền thấy một nữ sinh cầm vở bài tập, đứng bên cạnh Hoắc Khoảnh, ngượng ngùng nói gì đó.

Ánh mắt Trần Lạc Lạc và Hoắc Khoảnh chạm nhau.

Trần Lạc Lạc mím môi, nghĩ bụng nếu Hoắc Khoảnh chủ động chào mình trước thì cậu sẽ không giận, thậm chí có thể gắng gượng nói với anh hai câu.

Nhưng rồi cậu thấy Hoắc Khoảnh dời ánh mắt, cùng cô gái kia đi ngang qua người mình, mắt nhìn thẳng.

Đi ngang qua…

Đi ngang qua…

Còn mình thì mắc kẹt lại!!

Đây là thái độ gì chứ!

Đến chào hỏi cũng không có!

Chẳng phải chỉ là báo cáo thôi sao? Cần gì tuyệt tình như vậy!

Được thôi, không chào thì thôi, ai mà thèm giận!

Trần Lạc Lạc tức đến phồng má, xoay người quay lại lớp, không thấy Hoắc Khoảnh khẽ khựng lại bước chân, khóe mắt liếc nhìn về phía cậu một cái.

Cả ngày Trần Lạc Lạc căng cứng tinh thần, vừa mệt thân vừa mệt lòng. Cậu còn cố kiềm chế không nghĩ đến Hoắc Khoảnh. Lúc theo đuổi người thì có thể mặt dày, nhưng bị từ chối rồi thì cậu cũng là người sĩ diện, tuyệt đối sẽ không tiếp tục dây dưa!

Tiếng chuông tan học vang lên, Lý Xuân Dương tò mò nhìn Trần Lạc Lạc đang thu dọn cặp sách:

“Trần Lạc Lạc, cậu có phải đang cãi nhau với Hoắc Khoảnh không?”

Đột nhiên nghe cái tên này từ miệng người khác, Trần Lạc Lạc giật mình như con mèo bị kinh động, qua cặp kính nhìn về phía Lý Xuân Dương:

“Sao cậu lại nói thế?”

“Bình thường không phải cậu với Hoắc Khoảnh rất thân sao, hôm nay cả ngày cũng chẳng nói với nhau câu nào.” Lý Xuân Dương hạ giọng.

“Hơn nữa hai người xin nghỉ cũng cùng lúc, có phải mấy ngày nay xảy ra mâu thuẫn gì không?”

Trần Lạc Lạc chẳng nghe lọt chữ nào, chỉ ngẩn người ra.

Thì ra trong mắt người khác, cậu và Hoắc Khoảnh thân thiết đến vậy? Cậu vẫn tưởng mình đã luôn giấu rất kỹ, không ngờ ai cũng nhìn ra.

“Trần Lạc Lạc?”

Cậu giật mình hoàn hồn, gượng cười:

“Muộn rồi, mình đi trước đây.”

Nói xong liền xách cặp chạy ra khỏi lớp, tránh được đám đông sau lưng mới thở phào, lấy điện thoại ra xem tin nhắn mới nhận.

【Thanh Điểu: Gặp ở chỗ cũ.】

Cậu cất điện thoại, đổi bước chân đi về phía quán cà phê trong con hẻm nhỏ.

Một món đạo cụ cấp A của cậu vẫn còn ở chỗ Thanh Điểu, cả cây dù nữa. Cậu ấy đã nhắn hỏi mấy lần, nhưng hai ngày nay cậu bận cùng Hoắc Khoảnh tận hưởng thế giới hai người, mãi đến hôm nay mới bắt đầu lo chính sự.

Trần Lạc Lạc đẩy cửa quán cà phê, tiếng chuông gió trong trẻo vang lên. Cậu thấy Thanh Điểu đang ngồi ở góc, bên cạnh còn có một chàng trai lạ mặt, âu phục chỉnh tề, dáng người cao lớn, khí chất kiêu ngạo khó thuần phục.

Cậu đi thẳng tới, vứt cặp sang một bên, tùy tiện ngồi xuống:

“Lâu rồi không gặp.”

“Đúng, lâu rồi không gặp.” Thanh Điểu gật đầu, đẩy một cái hộp về phía cậu, kèm cả cây dù đen: “Đồ của cậu đây.”

Trần Lạc Lạc mở hộp nhìn qua, bên trong là chiếc thiên bình vàng óng phát sáng rồi đóng lại.

Thanh Điểu thấy cậu đã kiểm tra xong, mới lên tiếng:

“Giới thiệu lại một chút, tôi là Tần Ý, đây là anh trai tôi Tần Tứ.”

Chàng trai bên kia gật đầu:

“Chào cậu.”

Trần Lạc Lạc liếc hai anh em họ, cầm hộp định đứng lên:

“Chào hai người, nhưng giao dịch của chúng ta đến đây coi như xong, có duyên gặp lại.”

“Trần Lạc Lạc.” Thanh Điểu gọi với lại, lấy từ trong ngực ra một tấm danh thiếp.

“Đây, cậu cầm đi.”

Trần Lạc Lạc hơi khựng, nhận lấy. Tấm danh thiếp mạ vàng, nhìn qua đã thấy xa xỉ, mặt trên chỉ có một ký hiệu kỳ lạ. Cậu nhướn mày:

“Đây là danh thiếp?”

“Đây là danh thiếp của Tần gia.” Tần Tứ từ nãy vẫn im lặng mới hờ hững ngước mắt:

“Có lẽ cậu chưa biết rõ về Tần gia, nhưng nhà chúng tôi thuộc loại thế gia. Mỗi đời đều có dị năng giả xuất hiện. Khác với tổ chức chính phủ, dị năng giả của Tần gia đều độc lập.”

“Nếu cậu gặp rắc rối thì tấm danh thiếp này xem như một loại truyền tin. Chúng tôi cũng có, dù ở trong khe cũng có thể gửi tin tức, khi nguy hiểm có thể cầu cứu.”

Trần Lạc Lạc nheo mắt, lật tấm danh thiếp trên đầu ngón tay. Màu vàng lóa mắt làm người ta khó rời.

“Vậy cho tôi cái này, có ý gì?”

Hai anh em Tần gia, Tần Tứ và Tần Ý, trông cứ như rất tùy ý.

Quả đúng như câu nói: trên trời không bao giờ rơi bánh bao nhân thịt.

“Đừng cảnh giác thế, chỉ muốn kết thêm một người bạn thôi.” Tần Tứ nói: “Lần này có cậu giúp, anh em tôi mới ra khỏi khe được. Đạo cụ cũng không phải cậu vội vàng đưa, coi như thêm chút thù lao.”

Lời này thì Trần Lạc Lạc nghe lọt. Cậu dứt khoát cất danh thiếp:

“Được, tôi nhận.”

Tần Ý ngắm nét mặt cậu:

“Cậu bị thương vẫn chưa khỏi hẳn à?”

Trần Lạc Lạc nhìn sang:

“Sao cậu biết tôi bị thương?”

Hai anh em liếc nhau, Tần Ý hơi lúng túng:

“Xin lỗi, bọn tôi có điều tra một chút thông tin về cậu. Thấy cậu xin nghỉ học nên đoán chắc bị thương.”

“Thôi.” Trần Lạc Lạc không định dây dưa, dù sao tư liệu của cậu cũng chẳng có gì khó tra: “Không nặng gì đâu, khỏi từ lâu rồi.”

Tần Ý gật đầu, rút điện thoại:

“Vậy thêm liên hệ đi.”

Trần Lạc Lạc cũng không để tâm, liền thêm bạn với cậu ấy. Bên kia, Tần Tứ cũng lấy điện thoại:

“Thêm cả tôi nữa.”

Trần Lạc Lạc liếc nhìn, cũng đồng ý.

“Nếu sau này còn hợp tác, có thể liên hệ.” Cậu xua tay, mang cặp ra ngoài.

Đạo cụ cấp A phải tự mình tìm hiểu. Chiếc thiên bình này là thứ cậu dùng bao sức mới lấy từ khe ra, hy vọng nó không làm cậu thất vọng.

Về đến nhà, Trần Lạc Lạc đặt chiếc thiên bình vàng lên bàn. Toàn thân óng ánh, giữa thân bình là một cái đầu người bằng vàng, đôi mắt khép chặt.

Cậu ngắm nghía, tính sẽ từ từ nghiên cứu sau. Hiện tại trong lòng có một luồng bực bội cần được trút ra.

Cậu tạm đặt thiên bình sang bên, thay áo khoác đen, cầm cây dù đen vừa khít tay, vuốt lại tóc, tháo kính vứt sang cạnh, nhìn về phía Đại Hắc đang tràn đầy tinh thần.

“Đi thôi, dẫn mày đi ăn bữa ngon.”

“Gâu!”

Khóe môi cậu cong lên một nụ cười nhàn nhạt. Dắt theo Đại Hắc, cậu nhảy vút khỏi ban công, bóng dáng biến mất trong đêm.

Ban đêm.

“Quái vật ra rồi! Vương Linh, Lâm Tiêu vòng trái khống chế nó, tôi đánh chính diện!”

Mấy thanh niên của tổng bộ nhìn con quái vật dữ tợn đang trườn ra từ khe, mồ hôi lạnh túa trên trán, không khí căng thẳng.

Bên khe, đôi mắt đỏ rực và những chiếc râu khổng lồ từ từ lộ ra.

“Tổng bộ chẳng phải nói đây chỉ là cấp D sao?! Rõ ràng là cấp C rồi còn gì!” Một cậu thanh niên mặt trắng, tay tuôn ra từng sợi tơ cố gắng quấn lấy râu quái vật, hét to.

Tiểu đội trưởng sắc mặt cũng khó coi:

“Không sao, chúng ta nhất định làm được!”

Quái vật thò nửa cái đầu ra, đôi mắt đỏ lòm đảo một vòng. Râu bị kéo căng đột nhiên biến thành nhọn hoắt, đâm thẳng xuống đất.

“Chính là lúc này!”

Một người chắp tay, băng lớn ngưng tụ phóng về phía quái vật. Nhưng có lẽ cảm giác được nguy hiểm, nó rụt đầu lại, trốn vào khe, bỏ lại một chiếc râu.

“Khỉ thật!”

Mấy người ngồi phịch xuống đất, mệt rã rời, trời lại đổ mưa lất phất.

Một người ngửa mặt để mặc mưa tràn trên gương mặt:

“Gần đây không phải luôn có dị năng giả lang thang hỗ trợ sao, tôi thật hy vọng lần này người đó tới, còn hơn chúng ta phí sức ở đây.”

“Có chí khí chút đi! Chúng ta là người của tổng bộ, phải tự mình làm, sao cái gì cũng muốn dựa vào người khác!”

“Nhưng mấy đứa mình đánh không xong nổi một con cấp D, trong khi người ta động tay một cái đã giải quyết vô số quái vật!”

“Đừng vội tự ti! Chúng ta cũng làm được!”

Mấy người còn đang bàn cãi, thì một thiếu niên khoác áo đen có mũ bước tới. Ánh mắt lạnh lùng đảo qua họ, huy hiệu bạc trên vai sáng lấp lánh.

Cả đội lập tức sững người.

“Trời ạ, là tổ X?”

“Sao người của tổ X lại ở đây?”

Thiếu niên đứng thẳng trước mặt họ, ánh mắt hờ hững, khí chất lạnh lẽo khiến người ta thoáng chốc sinh ra ảo giác không giống phàm nhân.

“Vừa rồi các cậu nói tới dị năng giả lang thang, tối nay có xuất hiện không?” Hoắc Khoảnh lạnh giọng hỏi.

Mọi người đồng loạt lắc đầu:

“Không có!”

Hoắc Khoảnh liếc qua hướng quái vật vừa biến mất, không nói thêm gì mà xoay người rời đi.

Chỉ để lại mấy người nhìn nhau.

“Đó là Hoắc Khoảnh tổ X đúng không.”

“Đúng rồi.”

“Nghe nói dạo trước anh ta bị thương, nhìn giờ chẳng khác gì.”

“Loại cấp bậc đó, hồi phục chắc cũng nhanh.”

“Nhưng tôi từng gặp một lần, sao giờ cảm thấy Hoắc Khoảnh còn lạnh hơn.”

“Trước kia là tủ đông, giờ giống như… kho đông lạnh.”

Cả bọn giơ ngón tay cái.

“Chuẩn luôn!”

Lúc này, Trần Lạc Lạc đứng trên sân thượng, gió lớn thổi tung vạt áo. Cậu nhìn con quái vật nhầy nhụa dưới đất, nhíu mày chán ghét, ra hiệu cho Đại Hắc.

“Đại Hắc, cái này không được ăn, lùi ra sau chút.”

“Gâu.”

Trần Lạc Lạc hít sâu, đôi mắt lập tức hóa đỏ rực. Cậu cầm dù đen bay lên, mũi dù đâm thẳng vào thân nhầy nhụa.

Tiếng thét bén nhọn chói tai vang lên, thân thể nhầy nhụa dậy sóng, lớp nước đen muốn nuốt chửng cậu. Ngay lúc nó định khép lại thì nổ tung.

Trần Lạc Lạc kịp bung dù che, chặn cơn mưa nhơ nhớp.

Sắc mặt cậu lạnh nhạt:

“Con thứ ba.”

Cậu quay sang Đại Hắc:

“Đi, tìm con tiếp theo.”

Cậu đạp lên lan can, búng tay một cái rồi lao xuống. Gió mưa vút qua người, Đại Hắc hóa thành khói đen quấn quanh. Khi gần chạm đất, nó bỗng sủa vang:

“Gâu!”

Trần Lạc Lạc nheo mắt, khóe môi nhếch lên: “Đúng vậy, xem ra con tiếp theo tới rồi.”

Cậu đưa tay vẽ ra một hắc động giữa không trung, dù khẽ xoay, dùng sức kéo mạnh.

Một con quái khổng lồ bị lôi ra hơn nửa thân thể, râu vùng vẫy dữ dội nhưng bị cậu ghì chặt.

Trần Lạc Lạc nghiến răng, mắt đỏ rực hơn, kéo mạnh lần nữa, toàn bộ quái vật bị lôi ra, cậu gầm lên:

“Sao không ngoan ngoãn chui ra ngay từ đầu, biết kéo mày ra vất vả thế nào không?!”

“Giờ đến cả quái vật cũng bắt nạt tao đúng không! Tao cứu thế giới đã khổ lắm rồi, mấy người có thể hiểu cho tao không hả!”

Quái vật run rẩy, mắt đỏ cũng thoáng sợ hãi, phát ra tiếng gào quái dị.

Cậu tràn đầy tức giận, đâm mũi dù vào thân nó, ngọn lửa theo đó tràn vào cơ thể. Chỉ một khắc sau, cơ thể nó vặn vẹo rồi “BÙM” một tiếng nổ tung như quả bóng.

Trần Lạc Lạc thành thục bung dù che, hạ xuống đất, vuốt lại tóc ướt sũng, ánh mắt u buồn.

“Ông đây thất tình, vậy mà còn phải đi cứu thế giới.”

Cậu hít sâu, nhìn đống xác nhầy nhụa:

“Thứ này bẩn quá, Đại Hắc, đổi con khác.”

Nhưng Đại Hắc không trả lời, hóa thành khói đen quấn quanh vai cậu, nhe răng về một hướng, sát khí tràn ngập.

“Đại Hắc?”

Trần Lạc Lạc cau mày, cũng nhìn theo.

Giữa đêm tối, bên kia, một thiếu niên khoác áo đen có mũ đang đứng, ánh mắt từ trong bóng tối nhìn thẳng về phía cậu.

Trần Lạc Lạc trừng to mắt, tay bỗng run, chiếc dù rơi “cạch” xuống đất.

Bình Luận (0)
Comment