Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới

Chương 21

Học hành thì nghiêm túc, Hoắc Khoảnh tuyệt đối không hề lơ là, sau hai ngày học bù thì trên đầu Trần Lạc Lạc như bị mây đen bao phủ, ngồi ở bàn mà hồn vía chẳng biết bay đi đâu.

Giọng nói dễ nghe kia, dù cậu đã nghe được mấy hôm, nhưng quanh quẩn mãi chỉ là ngữ pháp khô khan với công thức, ngoài hiệu quả thôi miên ra thì chẳng còn tác dụng nào khác.

Nếu không phải vì dựa vào tình cảm với Hoắc Khoảnh và sự kiên trì với thiết lập nhân vật, thì giờ Trần Lạc Lạc đã gục xuống bàn mà ngủ rồi.

Hoắc Khoảnh sau khi giảng xong hai đề thi, quay đầu liền thấy ánh mắt Trần Lạc Lạc đã bay đi đâu mất, trên mặt thoáng hiện vẻ nghi hoặc: “Không nghe hiểu à?”

Trần Lạc Lạc lập tức ngồi thẳng dậy, gật đầu lia lịa: “Nghe hiểu nghe hiểu!”

Cậu một chút cũng không muốn nghe thêm lần nữa.

Hoắc Khoảnh nhìn thoáng qua cậu: “Vậy nghỉ ngơi một lát đi.”

Trần Lạc Lạc thở phào nhẹ nhõm, lúc Hoắc Khoảnh đứng dậy đi rót nước, cả người cậu liền mềm nhũn, ngả ra bàn như chẳng còn xương cốt. Nhờ có hai ngày học bù của Hoắc Khoảnh nên giờ ban ngày cậu học đến kiệt sức, ban đêm thì ngủ ngon đến mức chẳng còn tâm tình làm việc khác.

Đường đường là chúa cứu thế, thế mà ngoan ngoãn ngồi nhà học hành suốt hai ngày.

Hoắc Khoảnh bưng nước quay lại, đặt một cốc trước mặt Trần Lạc Lạc, nhìn dáng vẻ uể oải kia thì hiếm khi nhớ lại chút ít hình thức học bù hai ngày qua: “Rất mệt sao?”

Trần Lạc Lạc vội vàng lắc đầu: “Không có!”

Hoắc Khoảnh ngồi xuống, trầm ngâm một lát rồi nói: “Nếu thấy mệt thì cứ nói với tôi, đừng cố quá.”

Trần Lạc Lạc nghĩ nghĩ rồi chậm rãi tựa đầu lên cánh tay mình, nghiêng mặt nhìn Hoắc Khoảnh, trong mắt mang theo chút mong chờ: “Vậy chúng ta tâm sự đi.”

Hoắc Khoảnh hơi sững lại, rồi gật đầu:

“Ừ.”

Trần Lạc Lạc lập tức tỉnh táo, ánh mắt sáng rực, đây chính là cơ hội tuyệt vời để hiểu nhau hơn: “Ngày thường anh thích làm gì?”

Hoắc Khoảnh: “Không có gì đặc biệt thích.”

Trần Lạc Lạc: “Vậy ngày thường anh giết thời gian thế nào?”

Hoắc Khoảnh: “Tôi không có thời gian để giết.”

Dù sao nhiệm vụ ở tổng bộ lúc nào cũng nhiều, anh hiếm khi có thời gian rảnh.

Trần Lạc Lạc nghẹn một chút, rồi lại cố gắng: “Vậy anh thích nhất màu gì?”

Hoắc Khoảnh lúc này nghĩ ngợi một chút:

“Màu đỏ.”

Ánh mắt Trần Lạc Lạc lập tức sáng lên:

“Em cũng thích màu đỏ!”

Thần sắc Hoắc Khoảnh dịu lại đôi chút.

Trần Lạc Lạc: “Vậy bạn thân nhất của anh là ai?”

Hoắc Khoảnh: “Không có.”

Trần Lạc Lạc trợn tròn mắt, rồi bật cười: “Lê ca mà nghe được câu này chắc khóc mất.”

Hoắc Khoảnh: “Anh ta không phải.”

Họ chỉ là đồng đội trong một tổ mà thôi.

Trần Lạc Lạc nhận ra, cái này gọi là tâm sự chi bằng nói thẳng ra là trò chơi hỏi – đáp, vì Hoắc Khoảnh chẳng nói dư một câu.

Trần Lạc Lạc: “Vậy từ nhỏ đến giờ, chuyện khiến anh vui nhất là gì?”

Hoắc Khoảnh trầm mặc khá lâu rồi mới mở miệng: “Gặp được đối thủ ngang sức.”

Câu trả lời này quả là quá hết lòng!

Trần Lạc Lạc nghĩ thầm, thành tích của Hoắc Khoảnh thế này thì chắc cũng hiếm ai có thể ngang sức với anh lắm.

Cậu chống cằm, mắt cong cong: “Vậy anh thấy em là người thế nào?”

Hoắc Khoảnh thoáng sững, nhìn cậu.

Trần Lạc Lạc đưa tay sờ mũi: “Ý em là ở bất kỳ phương diện nào, anh cảm thấy em là người thế nào?”

Hoắc Khoảnh nhìn cậu thật lâu, rồi mới dời mắt: “Ngoại hình nổi bật.”

Ánh mắt Trần Lạc Lạc sáng rực: “Ừm.”

Khóe mắt Hoắc Khoảnh thoáng ý cười:

“Không quá thông minh.”

Trần Lạc Lạc: “…Ừm.”

“Rất ngoan.” Hoắc Khoảnh ngừng một chút: “Cần được người bảo vệ.”

Tim Trần Lạc Lạc đột nhiên lỡ một nhịp, ngây ra trong chốc lát, rồi nụ cười rạng rỡ bừng lên: “Ừm!”

Hoắc Khoảnh nhìn nụ cười ấy, có lẽ vì ở nhà nên Trần Lạc Lạc không còn gò bó như ở trường, khiến anh cảm thấy cậu chân thật hơn nhiều. Cái cảm giác chân thật đó làm Hoắc Khoảnh cũng vô thức thả lỏng.

“Là một người không tồi.” Hoắc Khoảnh nói.

Trần Lạc Lạc mím môi rồi vùi cả khuôn mặt vào khuỷu tay, chỉ có bờ vai khẽ run run, đôi tai lộ ra bên ngoài đã đỏ bừng.

Cậu khẳng định, Hoắc Khoảnh tuyệt đối không phải không có cảm giác với cậu!

Sáu mươi phần trăm!

Cậu có sáu mươi phần trăm tin chắc, Hoắc Khoảnh thích cậu!

Hoắc Khoảnh nhìn thiếu niên đột nhiên im lặng, hơi sửng sốt: “Sao vậy?”

Trần Lạc Lạc chậm rãi điều chỉnh lại tâm trạng kích động, rồi ho nhẹ một tiếng ngẩng đầu: “Không có gì, chỉ là nghe anh khen em làm em rất vui.”

Ánh mắt Hoắc Khoảnh cũng dịu xuống, rồi lại rút từ bên cạnh ra quyển bài tập: “Vậy chúng ta xem tiếp vật lý nhé.”

Trần Lạc Lạc: “…”

Có lẽ vì vừa được Hoắc Khoảnh khen, trong lòng Trần Lạc Lạc hơi có chút đắc ý, nhưng vừa thấy quyển bài tập vật lý kia, cậu liền sụ mặt, gục đầu lên cánh tay Hoắc Khoảnh, nghiêng đầu nhìn anh, giọng nhỏ mềm mại: “Em hơi đói, mình ăn trước được không?”

Hoắc Khoảnh cảm nhận được sợi tóc thiếu niên lướt qua mu bàn tay mình, đầu ngón tay khẽ cuộn lại. Nhìn vẻ mặt đáng thương kia, anh dời mắt: “Được.”

Trần Lạc Lạc lập tức bật dậy: “Tuyệt quá!”

Nhìn bóng dáng cậu chạy vào bếp, trong mắt Hoắc Khoảnh lại dâng thêm một tia ý cười.

Hai ngày nay Trần Lê chưa từng đến, điện thoại của anh bị Mạnh nữ sĩ tịch thu nên chẳng thể liên lạc gì với tổng bộ, cũng không biết bên đó thế nào.

Nhưng sự yên tĩnh này lại như tách biệt hẳn khỏi cuộc sống trước kia khiến Hoắc Khoảnh có chút không quen, rồi lại mơ hồ thấy lòng an ổn.

Như thể bản thân thật sự biến thành một người bình thường.

Hoắc Khoảnh cũng đứng dậy đi về phía phòng bếp. Trần Lạc Lạc đang lấy từ tủ lạnh ra một cây cải thảo, Hoắc Khoảnh thấy thế liền đi đến: “Tôi tới xắt rau cho.”

Trần Lạc Lạc không từ chối, nghĩ nghĩ rồi nhét vào tay anh một củ hành tây: “Vậy nhờ anh, hôm nay mình ăn bò xào hành tây, được không?”

“Được.”

Trần Lạc Lạc nhận ra Hoắc Khoảnh không thích ớt xanh, cũng không hay ăn cà rốt, càng không thích cần tây, nhưng lại mê hành tây và mấy loại rau thơm. Tất cả đều do cậu âm thầm quan sát mới biết, bởi vì nếu trên bàn không có món anh thích nên Hoắc Khoảnh cũng chẳng kêu ca gì, thứ gì cũng ăn, che giấu tính kén ăn rất giỏi.

Hoắc Khoảnh đứng bên cắt rau, Trần Lạc Lạc rửa rau, tiếng nước chảy rì rào, bầu không khí hài hòa yên tĩnh. Trần Lạc Lạc tách lá cải ra, cảm thấy hai người cùng nhau như vậy cũng thật tốt.

Cậu lén quay đầu nhìn thì liền thấy môi Hoắc Khoảnh mím chặt, sắc mặt so với ngày thường lạnh hơn một chút, chỉ có đuôi mắt hơi đỏ, lông mi còn vương chút ướt át.

Trần Lạc Lạc sững người, sau đó nghẹn cười: “Hoắc Khoảnh.”

“Ừ?”

Anh quay đầu nhìn lại, thấy bộ dạng gồng mình của Hoắc Khoảnh, Trần Lạc Lạc phì một tiếng bật cười, đưa tay hất nước lên mặt anh, mặt mày sáng rỡ.

Hoắc Khoảnh bị bắn đầy nước, thoáng ngẩn ra, nhìn Trần Lạc Lạc cười đến mức suýt không thở nổi, gương mặt cũng giãn ra, không kìm được cong môi, như ánh mặt trời rọi xuống tảng băng lạnh lẽo:

“Buồn cười lắm à?”

Trần Lạc Lạc ôm bụng, cười chưa dứt: “Ừ, buồn cười.”

Hoắc Khoảnh cũng nhịn không nổi, khẽ bật cười. Nụ cười ấy khiến Trần Lạc Lạc choáng váng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm, lập tức sững người.

Hoắc Khoảnh khựng lại, có chút mất tự nhiên quay đi: “Sao vậy?”

“Anh cười rồi!”

Đôi mắt Trần Lạc Lạc mở to, sau đó như đứa nhỏ bắt được quà Giáng Sinh, lập tức nhảy dựng, túm lấy cánh tay anh, nhảy nhót: “Hoắc Khoảnh, anh cười thêm một cái nữa đi!”

Hoắc Khoảnh nhìn dáng vẻ phấn khích kia, vốn định thu lại nụ cười nhưng khóe môi lại không nghe lời, chậm rãi cong lên lần nữa. Trần Lạc Lạc vui sướng reo ầm, mắt sáng rực nhìn anh không chớp.

Bị ánh mắt ấy nhìn đến mức không tự nhiên, Hoắc Khoảnh vươn tay che mắt cậu: “Được rồi, đừng nhìn nữa.”

Trần Lạc Lạc: “…”

“Hoắc Khoảnh.”

“Ừ?”

“Cái tay anh vừa cắt hành tây đó!!!!”

Hoắc Khoảnh sững ra, vội rụt tay lại, liền thấy Trần Lạc Lạc che mắt r*n r*: “Xót ――”

Thế là ba phút sau, cả hai đồng thời nhắm mắt nằm vật ra sofa.

Trần Lạc Lạc cong môi, dẫu nhắm mắt, gương mặt vẫn rạng rỡ đầy vui vẻ.

Bảy mươi phần trăm!

Giờ cậu đã có bảy mươi phần trăm chắc chắn rằng Hoắc Khoảnh thích mình!

Điện thoại trên bàn trà bỗng vang lên, Trần Lạc Lạc nhắm mắt đưa tay mò lấy, nheo mắt nhìn ghi chú, rồi bắt máy.

“Dì nhỏ?”

Hoắc Khoảnh bên cạnh khẽ mở mắt, nhìn về phía cậu.

Đầu dây bên kia, giọng dì Mạnh mệt mỏi truyền tới: “Dì nghe thằng nhóc Mạnh Hàn nói, dạo này con có bạn học đến ở cùng?”

Trần Lạc Lạc vui vẻ đáp: “Ừm, lần trước dì gặp rồi đó, tên là Hoắc Khoảnh.”

Cậu quay sang chớp mắt với Hoắc Khoảnh, mấp máy môi: “Dì của em.”

Hoắc Khoảnh gật đầu.

“Vậy con phải chú ý bản thân, buổi tối không được phép ra ngoài rõ chưa?” Giọng dì Mạnh mang theo uy h**p.

Trần Lạc Lạc gật đầu như gà mổ thóc: “Dì yên tâm, dạo này con bận học lắm.”

“Vậy thì tốt.” Dì Mạnh thở phào.

Tuy không rõ vì sao Hoắc Khoảnh lại cùng Trần Lạc Lạc sống chung, nhưng hai đứa ở cùng nhau cũng xem như có thể kiềm chế lẫn nhau, chẳng đứa nào dám tùy tiện dùng dị năng coi như tiết kiệm được sức lực.

“Còn một chuyện nữa.” Dì Mạnh bỗng nghiêm giọng: “Không phải con đang nuôi chó sao?”

“…Ừm.”

“Vậy con chó đó thật sự không có vấn đề gì chứ?”

Trần Lạc Lạc: Chột dạ.jpg

Cậu liếc sang Hoắc Khoảnh bên cạnh, cười gượng rồi lặng lẽ ôm điện thoại ra ban công: “Sao dì lại nói vậy?”

“Tóm lại con phải nói cho dì, con chó đó rốt cuộc có vấn đề hay không.” Giọng dì Mạnh nghiêm túc.

“Nó thật sự không phải chó bình thường, dì cũng biết thể chất của con đặc biệt nên nuôi một con chó… có thể chiến đấu cũng là để bảo vệ bản thân.” Trần Lạc Lạc nói, rồi giơ ba ngón tay.

“Nhưng dì yên tâm, nó tuyệt đối sẽ không tùy tiện làm hại ai, nó rất ngoan!”

Dì Mạnh dường như thở dài: “Tổng bộ nghi ngờ con chó đó là quái vật cấp B trở lên… Nếu bị bắt thì dì cũng không giúp được. Và con phải hứa với dì, an toàn của bản thân phải đặt lên hàng đầu.”

Trần Lạc Lạc thở phào: “Ừm.”

Thực lực của Đại Hắc, đâu dễ dàng bị bắt như vậy.

Cúp máy, cậu phát hiện Hoắc Khoảnh chẳng biết từ lúc nào đã đứng đó, liền cười: “Dì em gọi hỏi thăm một chút thôi.”

Hoắc Khoảnh gật đầu: “Ừ.”

Mạnh tổ trưởng gọi đến thì tám phần là biết anh đang ở chỗ Trần Lạc Lạc, cũng coi như cảnh cáo, nhắc anh đừng để lộ thân phận.

“Thôi không nhắc nữa, mình đi xào rau nào!” Trần Lạc Lạc nói, nắm lấy tay Hoắc Khoảnh kéo về phía bếp.

Hoắc Khoảnh bị kéo đi vài bước, nhìn gáy cậu, ánh mắt dịu lại rất nhiều.

Có thể sống như một người bình thường, Trần Lạc Lạc thật sự là một người may mắn.

Bình Luận (0)
Comment