Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới

Chương 16

Liên tiếp những hỏa cầu phun ra từ miệng hoa đầu người, hoặc những dây leo bùng lửa quất tới, không đủ để khiến bọn người Hoắc Khoảnh bị thương nhưng cũng chặn bước tiến của họ.

Thanh Điểu nhìn Trần Lạc Lạc – cậu đang điều khiển hoa đầu người nhả hỏa cầu mà bất giác thấy rùng mình. Cậu ta thật sự đáng sợ, ngay cả quái vật trong khe nứt cũng bị biến thành công cụ trong tay.

“Cậu làm vậy, không sợ khiến hai người phía sau của Cục Xử Lý Dị Sự kiện gặp nguy hiểm à?” Thanh Điểu hỏi, chỉ thấy lúc này Trần Lạc Lạc chẳng khác nào mụ hoàng hậu hạ độc quả táo cho Bạch Tuyết, gương mặt không khác mấy biểu tình của một kẻ phản diện.

“Không chết được.” Trần Lạc Lạc đáp.

“Trên người họ có đạo cụ thoát hiểm khẩn cấp, nếu thật sự gặp nguy hiểm thì chỉ cần ấn xuống là có thể rời khỏi khe nứt.”

Thanh Điểu ngẩn ra, rồi gật đầu: “Cậu biết nhiều thật đấy.”

Động tác của Trần Lạc Lạc hơi khựng lại, sau đó ho khan một tiếng: “Rốt cuộc thì tôi cũng nắm tin tức linh thông mà.”

Thanh Điểu ôm mèo đen đi trước dẫn đường, nhưng khi một lần nữa thấy lại cây ăn quả đỏ quen thuộc kia thì sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

Hắn nhíu mày: “Sao có thể? Tuyến đường tôi chọn tuyệt đối không thể nào đi qua cây này.”

Trần Lạc Lạc thì lại không thấy ngạc nhiên, tiến tới bên cạnh cây, nhìn những quả đỏ rực rồi chú ý bên cạnh không biết từ khi nào mọc thêm một cây mầm, cậu hơi suy nghĩ.

Thanh Điểu cũng nhận ra: “Sao ở đây lại mọc thêm một cây mầm nữa?”

Trần Lạc Lạc nắm lấy một nhánh non, định bẻ gãy, thì cây mầm đột ngột vặn vẹo rồi lao thẳng tới tấn công. Trần Lạc Lạc nheo mắt, lòng bàn tay bùng lửa, cây mầm lập tức trở lại trạng thái bình thường.

Thanh Điểu: “…… Quái vật này cũng biết điều ghê.”

Trần Lạc Lạc bẻ gãy một nhánh cây, gõ xuống đất, vẽ thành một vòng tròn. Cậu ngẩng lên nhìn Thanh Điểu: “Anh nói xem, có khi nào mê cung này vốn không phải mặt phẳng không?”

Thanh Điểu ngẩn người: “Ý cậu là sao?”

“Bởi vì chúng ta là người, nên thói quen suy nghĩ theo tư duy thế giới bình thường. Nhưng giờ chúng ta đang ở trong khe nứt, chưa từng có ai nói mê cung này nhất định là mặt phẳng cả.” Trần Lạc Lạc chỉ vào vòng tròn trên đất.

“Có thể chúng ta đang ở trên một hình cầu. Cho nên dù có chọn hướng nào đi nữa thì cuối cùng cũng quay lại cùng một điểm.”

Thanh Điểu lập tức hiểu: “Vậy chẳng phải mê cung này… vô giải sao?”

Trần Lạc Lạc lắc đầu: “Không phải.”

Cậu chỉ vào vòng tròn: “Trên bề mặt mê cung chúng ta tìm không thấy, nhưng còn một chỗ mà chúng ta chưa thử.”

Nói rồi Trần Lạc Lạc giơ cao chiếc ô đen treo trên tay, cười rộng, bất ngờ đâm mạnh xuống đất. “Oanh!” mặt đất sụp xuống, bụi mù cuồn cuộn lộ ra một cửa động chỉ đủ một người chui lọt.

Thanh Điểu nhìn cửa động, kinh ngạc:

“Rỗng ruột…”

Ngay sau đó hắn cũng hiểu ra, cười khổ:

“Bảo sao dị năng của tôi ở đây gần như vô dụng, thì ra là vậy.”

Ai mà ngờ dưới mặt đất lại còn một tầng nữa.

Trần Lạc Lạc vuốt tóc, khẽ cảm khái:

“Cũng may vừa rồi làm đề toán gợi cho tôi linh cảm. Học sinh cấp ba làm bài thi luôn phải nghĩ nhiều hướng mới ra được.”

Cậu chỉnh lại quần áo: “Được rồi, tìm thấy cán cân vàng kia thì nhanh chóng rời khỏi. Ở lâu thêm chỉ càng nhiều biến số.”

Thanh Điểu cũng gật đầu, ba người cùng nhảy xuống cửa động.

Một khoảng tối đen nuốt lấy bọn họ, như thể rơi mãi không ngừng. Cuối cùng thì cả nhóm chạm đất. Trước mắt loé lên từng đốm sáng dày đặc. Trần Lạc Lạc nhìn kỹ, mới phát hiện đó là nấm phát quang.

Chúng mọc rực rỡ ngũ sắc, trên mỗi mũ nấm lại có một con mắt, đang xoay tròn nhìn chằm chằm những kẻ khách không mời.

Trần Lạc Lạc không vội động, chờ quen với hoàn cảnh mới đứng dậy. Thanh Điểu ở cách đó không xa, gương mặt lại vặn vẹo kỳ lạ.

Theo ánh mắt hắn, Trần Lạc Lạc nhanh chóng hiểu lý do.

Cái gọi là “tràng tàn sát” e rằng không nằm ở bề mặt, mà chính nơi sâu trong mê cung này mới là địa ngục máu me thực sự.

Những rễ cây rối rắm quấn chặt vào nhau, trông như tóc người. Giữa đám rễ treo lơ lửng một quái vật khổng lồ màu da người, thân thể phủ đầy bùn đất. Trên lớp da giống da người kia nổi chi chít mạch máu thô to, nhiều chỗ còn gắn cả đầu người lẫn những khúc xương đã bị tiêu hóa.

Đây chính là quái vật cấp B.

Khác hẳn lần trước khi ký sinh trùng cấp D đột biến thành cấp B, lần này mới thực sự là quái vật cấp B chính tông.

Trần Lạc Lạc khẽ thở dài, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần. Cậu bước đến cạnh Thanh Điểu, vỗ vai hắn: “Này, hoàn hồn đi.”

Hàng mi Thanh Điểu run lên, sắc mặt vẫn cực kỳ khó coi.

Không gian dưới lòng đất rộng lớn khôn lường, mà quái vật thì khổng lồ đến mức đáng sợ. Toàn bộ mê cung phía trên chẳng qua chỉ để nuôi dưỡng nó. Con quái này giống hệt một trái tim khổng lồ. Ngay chính giữa thân thể nó, Trần Lạc Lạc nhìn thấy một tia sáng vàng.

Rõ ràng là hình dáng chiếc cân thiên bình.

“Tôi tìm thấy đạo cụ rồi.” Trần Lạc Lạc nói, liếc nhìn Thanh Điểu.

“Anh và anh trai anh giờ có thể rời đi.”

Thanh Điểu vẫn im lặng, nhưng con mèo đen trong ngực hắn lại lên tiếng: “Nhà họ Tần chúng tôi lấy chữ tín làm đầu. Đã hứa sẽ giúp cậu lấy được đạo cụ thì trước khi xong việc, chúng tôi sẽ tận lực hỗ trợ.”

Trần Lạc Lạc nhướng mày, liếc con mèo, ngón tay khẽ động: “Một người bị thương, một kẻ không có sức chiến đấu, ở đây chỉ khiến tôi thêm phiền toái.”

“Sẽ không.” Mèo đen đáp.

“Nếu chúng tôi trở thành gánh nặng thì cậu có thể mặc kệ sống chết của chúng tôi.”

“Anh chắc chứ?” Trần Lạc Lạc nhướng mày, không nể nang chút nào.

“Một người ở tầng mê cung bên ngoài đã bị thương nặng, xuống đây chỉ càng thêm nguy hiểm thôi.”

“Đó là vì có đồng đội như heo.” Giọng mèo đen lạnh lẽo.

“Lần này sẽ không. Cậu cứ yên tâm.”

“Vậy thì tùy các anh.” Trần Lạc Lạc xoay cổ tay, nghĩ ngợi một chút rồi ném cây ô đen trong tay cho Thanh Điểu.

“Cái này cũng coi như đạo cụ. Anh với anh trai anh tránh xa một chút.”

Thanh Điểu ngẩn ra rồi sau đó bật cười.

Mèo đen cũng liếc Trần Lạc Lạc thêm một cái.

Trần Lạc Lạc đi thẳng đến dưới thân quái vật, hít sâu một hơi. Đồng tử màu hổ phách nhanh chóng bị sắc đỏ bao phủ, dưới chân cậu, xoáy lửa bắt đầu hiện lên.

“Tốc chiến tốc thắng thôi.”

Vừa dứt lời, biển lửa bùng lên. Quái vật cũng đã nhận ra nguy hiểm, những rễ cây rậm rạp điên cuồng vung tới tấn công Trần Lạc Lạc, bảo vệ thân thể quái vật, ngăn cản ngọn lửa ập đến.

Lớp da quái vật bỗng xoay chuyển, một cặp mắt đỏ tươi khổng lồ mở ra, nhìn thẳng Trần Lạc Lạc. Tiếng gào khàn khàn như dã thú vang vọng khắp không gian dưới lòng đất.

Rễ cây cuồn cuộn không ngừng, tạm thời ngăn cản được ngọn lửa.

Toàn bộ mê cung vốn dĩ là thân thể của nó. Cây cỏ dưới đất cũng bắt đầu lao về phía Trần Lạc Lạc, ào ào xông vào biển lửa, như thiêu thân lao đầu vào chỗ chết.

Cảnh tượng này thậm chí còn có phần bi tráng.

Nhưng trong lửa, không thứ gì có thể làm Trần Lạc Lạc bị thương. Những rễ cây, những đóa hoa đầu người còn chưa kịp nở, trong ngọn lửa đều nhanh chóng hóa thành tro bụi.

Cậu nheo mắt, đôi ủng đen dậm mạnh xuống đất. Ngọn lửa đỏ rực bỗng ánh thêm màu lam, càng nóng bỏng dữ dội, cuộn lên bao trùm gần hết không gian.

Quái vật gào rống, đôi mắt dữ tợn tràn ngập oán hận nhìn chằm chằm vào cậu.

Trong biển lửa, từ trên cao bỗng rạch xuống một tia sáng, như xé toạc không gian dưới lòng đất. Một bóng người từ đó nhảy xuống, đáp đất nhẹ nhàng.

Trong ánh lửa hừng hực, thấy cảnh tượng quái vật chống cự điên cuồng, Dương Hâm chưa bao giờ thấy chuyện đời kỳ quái đến thế, trợn tròn mắt: “……”

Hoắc Khoảnh tập trung nhìn, dường như chẳng hề để tâm đến biển lửa nóng bỏng, bay thẳng qua bên kia.

Dương Hâm hoảng hốt: “Hoắc ca?!”

Lúc này Hoắc Khoảnh mới như nhớ ra bên cạnh còn có Dương Hâm, ngoái lại:

“Giờ cậu chỉ cần làm một việc.”

Dương Hâm: ?

“Chân thành cầu nguyện trong lòng, mong tôi không bắt được hỏa hệ dị năng giả kia.” Nói xong, mặc kệ Dương Hâm đầu đầy dấu chấm hỏi, anh bước thẳng vào biển lửa.

Hoắc Khoảnh đứng phía đối diện quái vật, nhìn biển lửa hừng hực, khóe môi khẽ nhếch. Anh nhắm mắt, trong mắt vốn trong trẻo lúc này ánh lên sắc ngân bạc.

【Mai một.】

Trần Lạc Lạc thấy quái vật sắp không chịu nổi, thì bất chợt một cơn nguy hiểm dữ dội ập đến khiến cậu dựng cả lông tơ, theo bản năng phóng thích toàn bộ hỏa lực.

Quái vật thét lên thảm thiết, nửa thân thể lập tức bị hòa tan trong lửa.

Phía Hoắc Khoảnh, ngay khi anh mở miệng thì mặt đất dưới chân liền hóa thành cát vàng. Tất cả những gì tiếp xúc đều bị ăn mòn, biến thành sa mạc rải rác.

Dương Hâm nuốt khan một ngụm nước miếng, chẳng dám động đậy.

Cát vàng đã ăn mòn quá nửa không gian, tràn sang phía biển lửa. Ngọn lửa cũng bùng lên một vòng, ngăn chặn sự mai một. Lửa dữ cuộn trào, cát bay mịt mù.

Sóng xung kích dữ dội khiến quái vật bị kẹp giữa, nửa thân bị thiêu thành tro, nửa còn lại hóa thành cát bụi. Chiếc cân vàng rơi từ giữa không trung xuống.

Dương Hâm mắt nhanh, lập tức kêu:

“Hoắc ca! Kia kìa, có thứ gì rớt xuống!”

Trần Lạc Lạc bị lửa và cát chắn tầm mắt, nhưng câu nói đó truyền rõ ràng vào tai cậu. Trong nháy mắt, cậu dựng tóc gáy:

“Đệt mẹ! Còn muốn cướp đồ của tôi?!”

Đối phương có thể ngăn lửa của cậu, thực lực tuyệt đối chẳng thua kém. Điều này lập tức khiến cậu nhớ tới lần trước xé khe nứt, khi chính hai người này đã thấy cậu đốt ký sinh trùng. Quả là oan gia ngõ hẹp!

Trần Lạc Lạc nghiến răng, đôi mắt đỏ rực thêm mấy phần, dứt khoát giải phóng dị năng đến cực hạn. Ngọn lửa vốn đỏ tươi giờ bừng lên tím lam, trực tiếp phá tan không gian, thậm chí xé ra khoảng trời phía trên.

Ánh mắt Hoắc Khoảnh đầy áp lực, vui mừng và chiến ý hừng hực. Giờ phút này anh cũng chẳng giấu giếm nữa, dốc hết sức mạnh “mai một”. Toàn bộ không gian dưới đất hóa thành cát vàng, ngay cả mặt đất phía trên cũng bắt đầu sụp thành sa mạc.

Một bên biển lửa, một bên cát vàng.

Sức mạnh khổng lồ va chạm khiến Thanh Điểu không ngừng lùi lại, chỉ còn cách mở chiếc ô đen của Trần Lạc Lạc để phòng vệ, mắt cũng không thể mở nổi.

Mèo đen nheo mắt, quát lớn: “Ép hắn lùi lại một mét, tôi sẽ đi lấy đạo cụ!”

Trần Lạc Lạc nghe vậy, nghiến răng, nhìn dòng cát đang cuộn lại: “Được, anh canh chuẩn thời cơ!”

Lửa bất ngờ ập tới, cưỡng ép đẩy cát lùi lại một mét. Mèo đen lập tức lao ra, biến thành hình người rồi nhanh tay nhặt chiếc cân trên đất.

Thấy vậy, Trần Lạc Lạc liền giơ tay xé mở một khe nứt: “Hai người đi trước! Tôi sẽ tìm sau!”

Thanh Điểu không chần chừ, cùng mèo đen lập tức rời khỏi khe.

Bên kia, Hoắc Khoảnh cũng nói với Dương Hâm đang run cầm cập: “Cậu đi trước!”

Dương Hâm rất biết tự lượng sức, lập tức ấn đạo cụ rời khỏi khe.

Lúc này trong khe chỉ còn lại hai người, ranh giới rạch ròi.

Đôi mắt Trần Lạc Lạc đỏ rực, áo gió đen tung bay, một chân giẫm lên tảng đá nhô cao, cả hai tay bùng lửa, cười ngông cuồng xen chút dữ tợn:

“Đến đây! Tôi liều mạng với anh!”

Đối diện, đồng tử Hoắc Khoảnh gần như đã hóa bạc, khóe môi cong lên, cát vàng đầy trời cuồn cuộn.

“Đến đây đi.”

Bình Luận (0)
Comment