Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Trần Lê gượng cười một tiếng:
“Em trai Tiểu Lạc, dì nhỏ của em nhìn cũng đẹp đấy.”
Mạnh Khánh Ninh liếc hắn một cái đầy xem thường, ngay cả Hoắc Khoảnh cũng quay sang liếc nhìn.
Trần Lạc Lạc ngẩn người, rồi bật cười:
“Đừng nhìn dì nhỏ của em trẻ vậy, thật ra con trai dì cũng trạc tuổi em rồi. Chính là lần trước các anh gặp đó, tên Mạnh Hàn.”
Trần Lê vốn chẳng muốn sau khi ăn no lại còn phải ứng phó lãnh đạo, vừa định mở miệng thì nghe Mạnh Khánh Ninh lên tiếng:
“Nếu là bạn của Tiểu Lạc thì cùng lên lầu ngồi chơi đi. Dì cũng rất hứng thú với bạn bè của Tiểu Lạc.”
Trần Lạc Lạc: ?
Dì nhỏ của cậu từ khi nào lại hứng thú với vòng bạn bè của cậu vậy?
Bình thường chưa bao giờ hỏi.
Nhưng được ngồi thêm với Hoắc Khoảnh một lát thì dĩ nhiên cậu không phản đối, cười nhìn về phía Trần Lê và Hoắc Khoảnh:
“Đúng đó, hiếm khi tới đây, vậy cùng nhau lên lầu đi.”
Trần Lê còn định từ chối, ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt cảnh cáo của Mạnh Khánh Ninh thì lập tức giật mình, trong lòng rơi lệ như một kẻ làm công tội nghiệp, đành gượng cười:
“Vậy chúng tôi xin nghe theo.”
Hoắc Khoảnh hiếm khi không nói gì, cũng không từ chối, thế là bốn người với tổ hợp kỳ lạ này cùng nhau lên lầu.
Trần Lạc Lạc mở cửa phòng, xác nhận Đại Hắc đã trốn xong mới mời ba người vào. Mạnh Khánh Ninh quen đường quen nẻo đổi dép, ngồi xuống sofa. Trần Lạc Lạc với tư cách chủ nhà, pha trà cho dì nhỏ, rồi nhìn về phía Trần Lê và Hoắc Khoảnh:
“Các anh muốn uống gì?”
“Coca… Không, nước lọc là được.” Trần Lê uể oải đáp.
“Tôi cũng uống nước.” Hoắc Khoảnh nói.
Trần Lạc Lạc gật đầu, rót nước.
Ba người ngồi quây quanh sofa, Trần Lê không nhịn được hạ giọng, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
“Tổ trưởng à, cô là dì nhỏ của Trần Lạc Lạc thật sao?”
Mạnh Khánh Ninh trừng hắn một cái:
“Sao, không được à?”
Trần Lê tròn mắt: “Thế giới này đúng là nhỏ thật.”
Mạnh Khánh Ninh nhanh chóng liếc sang Trần Lạc Lạc, rồi lại nhìn Hoắc Khoảnh và Trần Lê: “Các cậu quen Tiểu Lạc thế nào?”
“Hoắc Khoảnh và em trai Tiểu Lạc học cùng trường, quen nhau từ lâu rồi. Còn tôi, vì vụ ký sinh trùng cấp D nên mới chạy qua bên này rồi mới quen biết.” Trần Lê nói, thấy vẻ mặt dì nhỏ không yên tâm thì hiếm hoi an ủi một câu.
“Tổ trưởng yên tâm, em trai tiểu Lạc tuyệt đối không liên quan đến mấy con quái vật, rất an toàn.”
Mạnh Khánh Ninh: “…”
Dĩ nhiên là bà biết Trần Lạc Lạc tuyệt đối an toàn.
Bà lại nhìn sang Hoắc Khoảnh. Lần trước, khi bà và Hoắc Khoảnh gặp Trần Lạc Lạc ở khe núi đang đốt quái vật, bà vẫn lo cậu sẽ bị nhận ra nên hắng giọng hỏi:
“Vậy các cậu thấy Tiểu Lạc thế nào?”
“Thế nào?” Trần Lê cười ha ha.
“Ngoại hình đẹp, lại hiền lành tốt bụng, đặc biệt được trẻ con quý.”
Mạnh Khánh Ninh gật đầu, lại quay sang Hoắc Khoảnh: “Hoắc Khoảnh, còn cậu?”
Hoắc Khoảnh và Trần Lạc Lạc là bạn học, khả năng nhận ra cậu rất cao.
Hoắc Khoảnh im lặng một lát:
“Rất ngoan.”
Chỉ hai chữ, nhưng lại khiến Mạnh Khánh Ninh yên tâm ngay. Bởi bà biết rõ là “ngoan” và cảnh tượng Trần Lạc Lạc giết quái vật vốn chẳng liên quan gì đến nhau.
Trần Lạc Lạc mang nước tới, mỉm cười:
“Mấy người đang nói gì đó?”
Mạnh Khánh Ninh lập tức ngồi nghiêm chỉnh: “Không nói gì hết.”
“À đúng rồi Tiểu Lạc, Mạnh Hàn không phải nói con nuôi chó sao? Sao mấy lần dì qua đây đều không thấy?” Mạnh Khánh Ninh nhìn quanh.
“Biết dì sợ chó nên mỗi lần dì tới, cháu đều nhốt nó ở ban công, sợ làm dì giật mình.” Trần Lạc Lạc cười.
Trần Lê há hốc miệng, còn kinh ngạc hơn khi biết Mạnh Khánh Ninh là dì của Trần Lạc Lạc: “Sợ chó?”
Tổ trưởng Mạnh của tổ X — người chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, dám cãi cả trưởng phòng, dám quở trách cả tổ viên lại có một điểm yếu “nhân tính hóa” thế này sao?
Mạnh Khánh Ninh vừa nhìn vẻ mặt của Trần Lê đã biết hắn đang nghĩ gì, cười đầy hiền lành:
“Đúng vậy, tôi sợ chó. Mà này… cậu tên Trần Lê đúng không? Nhìn tuổi chắc là đi làm rồi nhỉ? Công việc chắc thú vị lắm ha?”
Trần Lê: “…”
Đe dọa, rõ ràng là đe dọa.
Hắn không dám mở miệng nữa.
Trần Lạc Lạc ngồi xuống cạnh dì nhỏ, hào hứng giới thiệu Hoắc Khoảnh:
“Dì à, Hoắc Khoảnh học cùng trường với con, thành tích rất tốt và luôn đứng nhất khối.”
“Vậy à?” Mạnh Khánh Ninh nhìn Hoắc Khoảnh, mỉm cười: “Ừ, nhìn là biết một đứa trẻ rất ưu tú.”
“Hơn nữa ở trường anh ấy rất được hoan nghênh, thầy cô đều khen. Anh ấy cũng giúp con rất nhiều, con thật sự rất biết ơn.” Trần Lạc Lạc nói, mặt gần như viết rõ “Con rất quý anh ấy”.
Nhìn thấy Trần Lạc Lạc như vậy, Mạnh Khánh Ninh hoàn toàn yên tâm. Tốt lắm, nhìn dáng vẻ thì bọn họ cũng không biết thân phận của nhau.
Nhưng về sau vẫn phải cẩn thận hơn mới được.
Mạnh Khánh Ninh nhìn về phía Hoắc Khoảnh: “Tiểu Lạc đây là lần đầu tiên khen một người như vậy, xem ra hai đứa rất hợp nhau.”
“Nếu là bạn học thì ở trường chăm sóc nhau cũng là chuyện bình thường thôi. Bạn bè thời cấp ba là chân thành nhất, biết đâu nhiều năm sau hai đứa còn có cơ hội dự lễ cưới của nhau.” Mạnh Khánh Ninh mỉm cười nói.
Mà trong cả đoạn lời này, Hoắc Khoảnh và Trần Lạc Lạc chỉ chú ý đến một điểm rằng Mạnh Khánh Ninh nói là muốn hai người giúp đỡ lẫn nhau.
Hoắc Khoảnh nghĩ: Trần Lạc Lạc quá yếu, đúng là cần được giúp.
Trần Lạc Lạc nghĩ: Hoắc Khoảnh là người thường, gặp quái vật thì cậu phải giúp anh.
Hai người ở hai góc nhìn khác nhau lại đạt đến chung nhận thức, thậm chí còn liếc mắt nhìn nhau một cái.
Trần Lê ở bên cạnh nhìn nhìn, trong lòng gật gù: bọn họ đúng là rất có khả năng dự lễ cưới của nhau, thậm chí không chừng còn cùng nhau bước vào lễ đường.
Trần Lê và Hoắc Khoảnh ngồi chưa bao lâu, ngắn ngủn nửa tiếng mà Trần Lê cảm giác như ngồi trên đống lửa, đứng trên đống than. Cuối cùng cũng đợi được Mạnh Khánh Ninh phát thiện tâm thả cho đi thì Trần Lê lập tức thả lỏng cả người, cười vẫy tay chào Trần Lạc Lạc, kéo Hoắc Khoảnh rời đi.
Trần Lạc Lạc lưu luyến vẫy tay theo bóng lưng Hoắc Khoảnh, đóng cửa lại, quay đầu liền đối mặt ánh mắt như đang suy nghĩ gì đó của Mạnh Khánh Ninh.
Cậu nghiêng đầu: “Dì nhỏ?”
Mạnh Khánh Ninh vẫy tay: “Lại đây.”
Trần Lạc Lạc ngồi sang, bà đưa tay gỡ kính của cậu xuống, vẻ mặt ghét bỏ ném cái kính sang bên cạnh:
“Rõ ràng không cận thị, đeo kính làm gì?”
“Như vậy sẽ ít bị chú ý hơn chứ sao. Nếu dung mạo quá nổi bật thì cũng khó hòa nhập vào tập thể, thậm chí bị xa lánh.” Cậu cười.
“Con người không phải ai cũng nhỏ nhen như vậy.” Bà nói, rồi vỗ vai cậu.
“Thôi, hôm nay dì tới là có chuyện muốn nói với con.”
“Sao vậy ạ?”
“Vì vụ ký sinh trùng cấp D, sự tồn tại của con đã bị tổng bộ biết. Giờ họ đang điều tra thân phận của con. Dì tới để nhắc con là thời gian này bớt gây chuyện, đừng chạy lung tung nữa.” Mạnh Khánh Ninh chọc trán cậu.
“Con cũng không muốn bị tổng bộ tìm ra đúng không?”
“Biết rồi, dì nhỏ cứ yên tâm.” Cậu ôm đầu, làm ra vẻ ấm ức.
“Dì không yên tâm.” Mạnh Khánh Ninh trừng mắt.
“Cái bộ dáng ngoan ngoãn này lừa người khác thì được, nhưng đừng hòng gạt dì. Tóm lại, dì quyết định là từ giờ chuyện liên quan đến khe quái vật, dì sẽ không nói cho con nữa.”
Trần Lạc Lạc bất đắc dĩ:
“Dì nhỏ…”
“Gọi dì nhỏ cũng vô dụng.” Mạnh Khánh Ninh nghiêm mặt.
“Dì đã nói rồi, dì hy vọng con có thể sống một đời bình an, đừng dính vào những chuyện đó. Cũng là lỗi của dì, ngay từ đầu không nên oán giận với con chuyện tổng bộ.
Từ giờ dì sẽ không tiết lộ cho con bất kỳ tin tức gì về tổng bộ nữa. Con ngoan ngoãn đi học, kết bạn, đừng nghĩ mấy thứ lung tung đó.”
Trần Lạc Lạc nhìn vào mắt Mạnh Khánh Ninh, từ trong đôi mắt ấy thấy bóng dáng mình. Cậu giống như cà tím bị sương đánh, cúi mắt xuống:
“… Được rồi.”
“Vậy là tốt.”
Mạnh Khánh Ninh biết, với một người có năng lực mà bị chôn vùi như vậy là tàn nhẫn, nhưng bà càng mong Trần Lạc Lạc có thể bình an, vui vẻ sống một cuộc đời bình thường.
Còn về thân phận của Hoắc Khoảnh… vẫn là đừng nói cho Trần Lạc Lạc biết.
Hai người đều là những linh hồn cô độc, để họ cùng sưởi ấm nhau trong những ngày bình thường nhất cũng chưa chắc là không thể.
Nói xong chính sự, nhưng nhìn thiếu niên cúi đầu ỉu xìu thì bà vẫn thấy mềm lòng, vỗ vai cậu:
“Được rồi, dì cũng chỉ vì muốn tốt cho con.”
Trần Lạc Lạc gật đầu.
Mạnh Khánh Ninh thở dài một tiếng, còn muốn nói gì đó thì điện thoại reo. Nhìn thấy tên người gọi, sắc mặt bà lập tức sầm xuống, khẽ chửi một câu.
Bà đi sang một bên nghe máy, một lát sau quay lại:
“Dì có việc phải đi trước. Mấy ngày tới ngoan ngoãn, biết chưa?”
Trần Lạc Lạc vốn đang len lén quan sát, lập tức trở lại bộ dạng ngoan ngoãn, gật đầu: “Biết rồi, dì nhỏ.”
Mạnh Khánh Ninh nhanh chóng rời đi. Trần Lạc Lạc nhìn theo bóng bà, rồi thở phào một hơi, nằm ườn ra sofa.
“Chậc.” Cậu bắt chéo chân, vẻ mặt khó chịu.
“Tất cả là tại hai tên chui vào khe kia, nếu không vì chúng thì thân phận của mình đã không bị phát hiện. Nếu để mình bắt được thì nhất định sẽ cho chúng một trận ra trò.”
Cậu lẩm bẩm, Đại Hắc từ ban công chạy vào, dúi đầu vào bụng cậu. Trần Lạc Lạc thuận tay xoa đầu nó.
Đại Hắc ngửi ngửi người cậu, rồi đột nhiên l**m một cái vào khuỷu tay, sau đó lè lưỡi ra đầy vẻ ghét bỏ.
Trần Lạc Lạc nhìn xuống khuỷu tay, vết thương dưới nước dãi của Đại Hắc nhanh chóng khép miệng. Cậu nhìn một lát, rồi không nhịn được cười:
“Hoắc Khoảnh mua thuốc cho tao đó.”
Đại Hắc vẫy đuôi: “Gâu!”
Trần Lạc Lạc vui vẻ một lúc, ôm đầu Đại Hắc x** n*n một hồi, rồi nhảy xuống sofa, mở máy tính bên kia.
Mạnh Khánh Ninh muốn cậu sống yên ổn, nhưng đáng tiếc từ khi sinh ra thì cậu đã định sẵn là sẽ không có một cuộc sống yên ổn.
Chống cằm, cậu thành thạo mở một diễn đàn.
【 Chào mừng đến với diễn đàn dị năng giả lưu lạc. Ngay khoảnh khắc bạn bước vào diễn đàn này, tôi biết bạn chắc chắn là một người khác thường. 】
Cậu mở phần thư chưa đọc, lướt qua hàng loạt tin nhắn rồi dừng lại ở một bức.
【 Quái vật cấp A, có hứng thú không? — từ Thanh Điểu 】
Cậu bấm mở bức ảnh kèm theo rồi phóng to.
Trong ảnh là một chiếc cân thiên bình màu vàng kim, sáng chói đến lóa mắt. Ở chính giữa là một gương mặt người được chạm khắc tinh xảo bằng vàng.
Trần Lạc Lạc nheo mắt, nhanh chóng trả lời:
【 Được. 】