Câu nói này quả thực rất giống những gì Trình Hoài Thứ có thể nói ra.
Đường Ninh ôm con trai, cân nhắc trọng lượng, quả thực nặng hơn không ít.
Tiểu Ngật của bọn họ thật sự lớn lên từng ngày.
Sự thay đổi này khiến người ta trở tay không kịp, cũng khiến Đường Ninh không khỏi cảm thán rằng thời gian không chờ đợi một ai.
Ngoài cửa, Trình Hoài Thứ lặng lẽ nghe cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con một lúc.
Anh khoanh tay, cười thầm không nói gì.
Buổi tối, nhóc Tiểu Ngật quấn quýt nhất định đòi ngủ cùng mẹ.
Sau khi tắm thơm tho, cậu bé chạy một mạch tới phòng của Đường Ninh. Chui gọn trong ổ chăn, hơi thở đều đều, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi sữa.
Trình Hoài Thứ tắm xong, liền đi vào phòng ngủ chính.
Anh vẫn chưa mặc áo, đường nét cơ thể mượt mà, xương quai xanh nhô cao tinh tế, tùy ý vuốt mấy lọn tóc còn hơi ướt, những giọt nước theo đường nét rõ ràng chảy xuống.
Đường Ninh đưa ngón trỏ áp vào môi, chớp mắt, ý bảo anh đừng đánh thức đứa con đang ngủ say.
Người đàn ông nhíu mày, không khách sáo bế cục bột nếp nhỏ sang phòng bên cạnh.
Không chút thương lượng.
Anh đặt con trai vào chiếc giường trẻ em, đắp chăn dày để cậu bé ngủ ngon lành.
Vì ngủ quá say nên Tiểu Ngật hoàn toàn không biết động tĩnh xung quanh, cũng không bị động mà tỉnh.
Vì vậy, Trình Hoài Thứ canh giữ bên giường một lúc rồi mới an tâm trở về phòng ngủ chính.
Đường Ninh mở to đôi mắt, hạ thấp giọng hỏi: “Tiểu Ngật ngủ rồi sao?”
Câu nói của cô luôn mang theo cảm giác lo lắng như làm chuyện mờ ám.
Trình Hoài Thứ dỗ con ngày càng thuần thục, anh thản nhiên nói: “Thằng bé ngủ rồi, em yên tâm đi.”
“Lỡ không ngủ thì sao, em sợ nó tỉnh dậy sẽ tìm mình…” Cô nhỏ giọng nói mối lo của mình, nhưng không ngờ áp suất không khí bên cạnh ngày càng thấp.
Trình Hoài Thứ khẽ cười khẩy: “Thằng nhóc thối cướp vợ của anh, còn muốn anh dỗ dành.”
Giọng điệu ghen tuông trong lời nói của anh làm Đường Ninh cười không khép được miệng .
Đường Ninh quay người, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh, đưa ngón tay nghịch ngợm cọ vào cơ bụng của anh: “Đội trưởng Trình, anh còn tranh sủng trước mặt con à.”
Đàn ông đúng là trẻ con.
Cô chui vào chăn, chỉ để lộ ra khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt thanh tú, chỉ cần nhìn một cái là khiến người ta xao xuyến.
Không có sự phá đám của con trai, h*m m**n chiếm hữu của anh lại càng tăng lên nhanh chóng.
Sau khi có con, Đường Ninh chỉ toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp và Tri Ngật.
Anh không ghen mới lạ.
Không kịp phản kháng, hai tay Đường Ninh đã bị đẩy ngược l*n đ*nh đầu, tạo thành tư thế có muốn cũng không thể phản kháng.
Lông mi cô run rẩy, như một con cá mắc cạn trên bãi cát không thể vùng vẫy.
Trình Hoài Thứ thở gấp gáp, đôi mắt đen sáng ngời: “Cho anh không?”
Giọng anh khàn khàn và trầm ấm, mang theo ý nghĩa thẳng thắn và cởi mở.
Cô thực sự không thể trả lời câu hỏi này.
Chỉ có thể dựa vào khuôn mặt trong sáng, vùi vào vai anh, nhẹ nhàng cắn một cái.
Quá trình đắm chìm, giống như lá trà được ngâm trong nước nóng, duỗi ra rồi cong lại…
Đường Ninh lo lắng cho đứa con đang ngủ say, chỉ có thể nuốt trọn mọi âm thanh vào trong bụng.
Thực sự không nhịn được, Trình Hoài Thứ còn cố tình dùng đốt ngón tay cạy môi cô ra, cố chấp và điên cuồng.
Quá lâu rồi không được thỏa sức như vậy, cả hai đều kích động hơn trước.
Cô lại trở về sự bỡ ngỡ như trước, lông mi đọng những giọt lệ long lanh, khiến người ta càng khó kiềm lòng hơn.
Ánh trăng sáng nhưng không thể phủ nhận rằng, cô gái nhỏ trước mặt anh còn động lòng người hơn cả ánh trăng.
Trình Hoài Thứ cảm nhận được sự căng thẳng của cô, cố ý dừng lại một chút, ghé vào tai cô hỏi: “Em còn nhớ trước đây đã gọi anh như thế nào không? Hửm?”
Đường Ninh vô cùng xấu hổ, để nhanh chóng kết thúc cuộc chiến dài đằng đẵng, cô đành phải phối hợp: “Chú…”
“Đúng vậy, người ta hay nói nắng thì cần ô mà ‘mây mưa’ thì cần chú” Bề ngoài trông anh lãnh đạm và nghiêm túc nhưng bên trong vẫn có một mặt xấu xa.
Nhưng mặt đó chỉ thể hiện với cô.
Đường Ninh nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, chỉ thấy cảnh tượng trước mắt biến thành bọt khí, không ngừng lan tỏa tạo thành những lớp chồng bóng.
Câu nói đầy ý tứ của anh khiến cô đỏ mặt ửng hồng, đúng là anh luôn biết cách trêu chọc cô.
Mọi chuyện kết thúc, Trình Hoài Thứ bế cô đi tắm.
Đường Ninh nằm trên thành bồn tắm, khuôn mặt ửng hồng vì hơi nước, như thể say rượu.
Cô ngâm mình trong nước ấm, hai đầu gối co lại, vô cùng nghiêm túc nói: “Đội trưởng, anh nói thật đi, anh có hối hận khi để em sinh Tri Ngật không?”
“Tất nhiên là không.” Trình Hoài Thứ chắc như đinh đóng cột nói thêm, “Sớm muộn gì anh cũng sẽ cởi bỏ bộ quân phục này, đến lúc đó mọi vinh quang cũng chỉ còn là những chuyện ngày xưa, chỉ có trọng trách người làm cha là tồn tại lâu dài.”
Anh nhíu mày, không thấy u ám, ngược lại rất thoải mái, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Hơn nữa, chúng ta rồi sẽ già đi.”
Là cha mẹ, họ rồi sẽ già đi.
Con còn nhỏ, cũng sẽ đến lúc trưởng thành.
“Anh già rồi, cũng là ông già đẹp trai nhất.” Đường Ninh mắt ươn ướt, ôm lấy cổ anh nói, “Anh già rồi mặc quân phục, chắc chắn cũng là dáng vẻ quân phục chỉnh tề, là người có chiếc gáy đẹp nhất trong đám đông.”
Trình Hoài Thứ không hiểu, buồn cười hỏi: “Người có chiếc gáy đẹp nhất trong đám đông?”
Đường Ninh sờ mũi, lắp bắp giải thích: “Lúc em mang thai đi xem các anh huấn luyện ở Lâm Thành, mọi người đều mặc quân phục huấn luyện giống nhau, không đội mũ, em nhìn bóng lưng, chỉ dựa vào gáy để nhận người.”
Trình Hoài Thứ cười sảng khoái, bị suy nghĩ của cô gái nhỏ chọc cười.
Cô lau sạch nước, mặc áo choàng tắm, bắt đầu trò chuyện thâu đêm với Trình Hoài Thứ: “Vậy anh có hy vọng Tri Ngật sẽ trở thành người như thế nào không?”
Thật ra, vấn đề này Đường Ninh đã từng nghĩ đến khi nhìn khuôn mặt đang ngủ của con trai.
Cô nghĩ rằng, con của họ chỉ cần sống tự do theo cách mình thích, khi nhìn lại không hối hận là đủ.
Trình Hoài Thứ nhướng mắt, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Vẫn là câu mà ông ngoại tặng anh, dám nói dám làm, dám chịu trách nhiệm.”
Đường Ninh nghe xong, chút lo lắng trong lòng cũng tan biến.
Cho dù Tri Ngật sống một cuộc đời mỹ tửu hay một cuộc đời nhiệt huyết, thì điều quan trọng nhất là sống theo cách mình yêu thích nhất, luôn tràn đầy sức sống, luôn có niềm tin kiên định của riêng mình.
……
Thời gian như cát chảy trong lòng bàn tay, trôi qua trong vòng quay của bốn mùa.
Rất nhanh đã đến Tết Trung thu.
Một nhà ba người đã hẹn nhau đi chơi từ sáng sớm, cùng nhau đi dạo trên phố.
Trên đường đi, bầu trời trong xanh, lá thu nhuộm đỏ.
Các cửa hàng và biển hiệu bên đường treo rất nhiều cờ, những lá cờ rực rỡ bay phấp phới trong gió.
Đầu thu ở Giang Thành, trời trong xanh, không khí vui mừng của ngày lễ tràn ngập mọi cung đường, vừa hòa bình vừa vui vẻ.
Tri Ngật đi trên đường, nhặt một lá cờ vô tình rơi xuống, cẩn thận lau sạch, “Bố mẹ ơi, cái này giao cho ai?”
Cách cậu bé bảo vệ lá cờ cũng như cách cậu thể hiện tình yêu đất nước, việc này bắt nguồn từ lời dạy bảo ân cần của hai người.
Nhưng một lúc không tìm thấy lá cờ rơi từ đâu xuống, Đường Ninh đành nắm tay cậu bé, “Tri Ngật, con tự cầm đi.”
Tri Ngật cẩn thận giữ lá cờ nhỏ, ánh mắt cũng sáng ngời.
Khi về đến nhà, lễ duyệt binh đã diễn ra.
Tri Ngật đứng trước TV, nghiêm trang bắt chước đá chân theo đúng kiểu các chú đang làm.
Cậu bé còn quá nhỏ, động tác chưa hoàn thiện, nhưng khí thế thì không thua kém gì.
Trình Hoài Thứ đứng bên cạnh nhìn từng cử động của con trai, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Hình ảnh chuyển sang cảnh không quân Trung Quốc ra sân, cậu bé vỗ tay nhiệt liệt hơn.
Hai người cùng xem hình ảnh trên tivi, trong lòng dâng lên niềm tự hào và kiêu hãnh.
Vừa xem tivi, Đường Ninh vừa đưa ra một câu hỏi: “Tri Ngật, bố là ai nhỉ?”
“Không quân Trung Quốc.” Tiểu Tri Ngật hiểu rõ, tiện thể chào theo kiểu chào quân đội.
Đây là động tác thứ hai mà cậu bé học được sau khi biết đi.
Nhìn lễ khai mạc trước mắt, giọng điệu của Tri Ngật cao lên vài độ, phấn khích hét lên: “Máy bay thật ngầu ——”
Về điểm này, Tri Ngật hoàn toàn thừa hưởng từ Trình Hoài Thứ.
Cậu bé có một tình yêu bẩm sinh với mô hình máy bay, ánh mắt khao khát không che giấu, tình yêu được khắc sâu vào tâm hồn.
Ngoài cửa sổ, nắng chói chang, bầu trời trong xanh.
Mà không biết từ lúc nào, hạt giống được gieo trong lòng đã nảy mầm, đó là một loại chờ mong.
Đến ngày Tri Ngật đi mẫu giáo, để thuận tiện, hai người chuyển đến khu nhà tập thể quân khu do chính ủy sắp xếp, cũng vì vậy mà cuộc sống trở nên nhộn nhịp hơn.
Sống trong khu nhà tập thể, hàng xóm láng giềng đều là gia đình và trẻ em.
Với Tri Ngật mà nói, cậu bé không thiếu gì bạn chơi.
Mạnh Á Tùng cũng từng đến khu nhà tập thể một lần, chỉ vào Tri Ngật nói: “Anh tin không? Tôi thấy Tri Ngật có tố chất làm trẻ em đầu sỏ.”
Trình Hoài Thứ liếc xéo, cảnh cáo: “Tôi không hy vọng con trai mình trở thành đứa trẻ hay đánh nhau.”
Lớn lên trong khu nhà tập thể quân đội, từ nhỏ đã phải ngay thẳng chính trực, điều này không thể nghi ngờ.
Sinh hoạt hằng ngày của Tri Ngật trở thành nghe nhạc chiến đấu, khẩu hiệu, cùng bạn bè chơi mô hình máy bay.
Tất nhiên, còn có cả việc xem những đứa trẻ khác đánh nhau.
Hiệu quả cũng rất rõ ràng.
Bài hát đầu tiên Tri Ngật chạy đến trước mặt cô hát chính là “Khi ngày đó đến”.
Giọng điệu của cậu bé rất chuẩn, hát cũng rất tự nhiên.
“Thời bình cũng có gió mây dữ dội
Chuẩn bị chưa
Hỡi đồng chí chiến sĩ
Khi ngày đó thực sự đến”
“Yên tâm đi Tổ quốc
Yên tâm đi người thân
Vì chiến thắng tôi sẽ dũng cảm tiến lên”
“…”
Đường Ninh vốn là người hay động viên, sau một hồi khen ngợi, cô tổng kết thành ba chữ —— “Hát không tệ.”
Tri Ngật vui lắm, sau đó ngày nào cũng hát nhạc chiến đấu, vừa hát vừa đi đến trường mẫu giáo.
Ngày đầu tiên đi mẫu giáo, những đứa trẻ khác đều khóc đến trời long đất lở khi xa bố mẹ.
Chỉ có Tri Ngật là không nhíu mày lấy một cái.
Cô giáo chủ nhiệm gọi riêng cậu bé ra, hỏi tại sao cậu không khóc.
Tri Ngật đã rất có ý thức, dứt khoát trả lời: “Máu chảy đầm đìa không rơi lệ.”
Đường Ninh nghe chuyện này, cảm thấy những điều Trình Hoài Thứ dặn dò cậu bé Tri Ngật đều để vào lòng.
Vừa buồn cười vừa bất lực.
Trên đường về nhà, Tri Ngật chia sẻ những điều mình chứng kiến ở trường mẫu giáo: “Hôm nay bố của Đại Tráng đánh Đại Tráng.”
Đường Ninh giúp cậu bé chỉnh lại quai đeo cặp, nhẹ giọng hỏi: “Tại sao vậy?”
Tri Ngật gãi đầu, thốt ra một câu: “Vì cậu ấy thua trong lúc đánh nhau.”
Đột nhiên, Đường Ninh bật cười.
Không phải vì đánh nhau, mà là vì thua trong lúc đánh nhau.
Đường Ninh thấy cặp sách của cậu bé hơi nặng, định tự mình cầm: “Mẹ cầm cặp giúp con nhé?”
“Không được.” Cậu bé ngẩng khuôn mặt nhỏ trắng trẻo bướng bỉnh, đôi lông mày toát lên sự nghiêm túc, “Bố nói trẻ con phải tự đeo cặp.”
Nói chứ, đúng là fan cứng của Trình Hoài Thứ.
Đường Ninh cong môi, kiên nhẫn hỏi: “Đây lại là đạo lý gì vậy?”
Tri Ngật l**m môi, ánh mắt kiên định: “Trọng trách trên vai của quân nhân là súng, nên họ cố gắng bảo vệ nó. Trọng trách trên vai của trẻ nhỏ là cặp sách, nên cũng không thể để người khác giúp mình bảo vệ.”