Độc Chiếm Thâm Tình - Vinh Cẩn

Chương 82

Ngày trở về Giang Thành, thời tiết trong xanh, nắng ấm chan hòa.

Tết Nguyên đán sắp đến, khắp đường phố ngập tràn không khí Tết.

Nhìn cảnh phố phường rực rỡ đèn hoa, Đường Ninh bỗng nhớ ra điều gì đó, cười tươi nói: “Chúng ta về thăm nhà vài ngày nhé, anh có thời gian không?”

Gần đến Tết, việc về quê ăn Tết cũng là theo mong muốn của Tô Hồi.

“Được.” Trình Hoài Thứ đánh tay lái, dừng xe trước đèn đỏ, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

Đến ngày Tết ông Công ông Táo, Trình Hoài Thứ đi ra khỏi quân khu, định trực tiếp đưa Đường Ninh về.

Vừa mở cửa căn hộ, anh đứng ở huyền quan, thong thả ngắm nhìn khung cảnh trước mắt.

Cô gái nhỏ đang ngồi xổm trên sàn giống như một cây nấm nhỏ.

Một lúc sau, Trình Hoài Thứ thấy cô bận rộn chạy từ phòng ngủ chính ra phòng khách, đang cúi đầu thu dọn hành lý.

Đường Ninh cuối cùng cũng đứng dậy, mặc đồ ở nhà rộng rãi, lộ ra xương quai xanh thẳng tắp, bắp chân thon thả.

Anh vẫn còn một điếu thuốc trong túi mà Mạnh Á Tùng đưa cho khi đến quân khu.

Trình Hoài Thứ châm điếu thuốc, coi như là cách giải khuây trong lúc chờ đợi.

Sợ làm cô khó chịu, anh cố ý đi ra ban công, một tay thong thả đặt lên lan can.

Người đàn ông mặc quân phục chỉnh tề, đôi mắt sâu thẳm dưới vành mũ luôn hướng về một nơi.

Sau đó, Trình Hoài Thứ dập tắt điếu thuốc trên tay, đứng bên cạnh quan sát một lúc lâu.

Cho đến khi cô nằm ngửa trên ghế sofa, trông có vẻ mệt mỏi, anh không khỏi thấy buồn cười.

Thật ra trước khi đến anh đã đề nghị giúp cô dọn dẹp, nhưng cô lại là người độc lập tự chủ, quen tự mình sắp xếp hành lý, còn nhất quyết nói rằng muốn dọn giúp anh.

Trình Hoài Thứ mặc kệ cô, chỉ là lúc này đây anh không đành lòng nhìn cô mệt mỏi.

Anh bước vào từ ban công, giống như nhéo tai thỏ, nhéo vành tai cô gái, thong thả hỏi: “Dọn xong rồi à?”

Đường Ninh tỏ vẻ khó xử: “Thực ra em cũng không mang theo nhiều quần áo, nhưng em sợ mẹ em thấy em ở cùng anh rồi, không về nhà ở vài ngày ít nhất cũng phải lấy một vali đựng quần áo tượng trưng.”

Trình Hoài Thứ bị mạch suy nghĩ của cô chọc cười.

Ngay sau đó, tầm mắt anh dừng lại trên đôi môi căng mọng của cô mềm mại khi chạm vào.

Lúc đầu anh chỉ dùng ngón tay xoa xoa viền môi, sau đó giống như ngậm một miếng thạch, từ từ m*t vào.

Quần áo rơi lả tả trên ghế sofa, Đường Ninh thở gấp, giữ tỉnh táo nhắc nhở: “Mọi người trong nhà đang đợi đấy.”

“Thay quần áo, chúng ta đi thôi.”

Anh cởi mũ quân đội, thay bằng một chiếc áo khoác gió màu xám, cả người lập tức có cảm giác lạnh lẽo.

Đường Ninh lại gần thì thầm bên tai anh một cách bí ẩn: “Em vẫn thích nhất là lúc anh mặc quân phục.”

Thực ra, dù ở bất cứ lúc nào, Trình Hoài Thứ cũng là hình dáng mà cô yêu thích nhất.

Chỉ là khi anh mặc quân phục, trông có vẻ sắt đá nhưng lại có muôn vàn dịu dàng.

Rất khó để không rung động.

“Được, sau này anh sẽ mặc quân phục trước mặt em nhiều hơn.” Trình Hoài Thứ mỉm cười ấm áp xoa đầu cô, đẩy vali ra ngoài.

Khi lái xe đến biệt thự, trời đã tối muộn, màn đêm đen kịt có vài hạt mưa phùn rơi xuống.

Dì Lưu biết tin hai người sắp đến biệt thự, vội vàng cầm ô ra ngoài chờ, mắt liên tục nhìn quanh.

Chiếc xe jeep dừng vững ở sân sau.

Dì Lưu biết hai người không mang ô, liền đưa qua cửa sổ xe một chiếc, cười tươi như hoa.

Trình Hoài Thứ xuống xe trước, sau đó cầm ô đứng tại chỗ đợi Đường Ninh.

Đường Ninh lao vào vòng tay anh, được anh ôm lấy eo, trong hơi thở phả ra mùi bạc hà nhàn nhạc.

Dì Lưu đi trước hai người, quay đầu lại nói: “Hôm nay là Tết ông Công ông Táo, còn sợ hai đứa có việc về không kịp, bây giờ đều đã về dì cũng yên tâm rồi, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm Tết ông Công ông Táo rồi đón giao thừa.”

Đường Ninh ở với Dì Lưu lâu ngày, thân thiết cũng không kém gì với Tô Hồi.

Cô ngoan ngoãn nói: “Dì Lưu vất vả rồi.”

Dì Lưu vui vẻ nhận lấy vali của cô, nói không vất vả: “Ninh Ninh, để dì, dì mang vali vào phòng cho con.”

Trình Hoài Thứ cầm ô, che cho cô suốt cả quãng đường đi.

Anh luôn quen chăm sóc người khác, thực sự không thích việc gì cũng để người khác hầu hạ.

Trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng, tivi ở phòng khách đang bật, thêm vài tiếng người ồn ào.

Trình Hoài Thứ nắm tay cô đi vào, hai người sóng vai nhau trông rất ngọt ngào.

Tô Hồi đang giúp gói bánh, thấy mọi người đã về, tay dính đầy bột mì không tiện nên vào bếp rửa tay.

Đường Ninh lao tới, nũng nịu báo cáo: “Mẹ ơi, chúng con về rồi.”

Thấy hai người cùng nhau về đón Tết ông Công ông Táo, Tô Hồi yên tâm hơn nhiều, giọng nói thân mật và bình tĩnh: “Mẹ đã dọn phòng cho hai đứa rồi, ở phòng trước của con hay phòng khác đều được.”

Cô dụi vào vai Tô Hồi, dáng vẻ giống như một đứa trẻ ngây thơ vừa được cho kẹo: “Mẹ thật tốt.”

Tô Hồi chậc chậc hai tiếng, nhưng trong lời nói đầy cưng chiều: “Con nhóc này, chỉ biết dùng lời ngon tiếng ngọt để lấy lòng mẹ.”

Trình Hoài Thứ thấy trong phòng khách chỉ có một mình Tô Hồi, đuôi mắt hơi nhếch lên, giọng nhàn nhạt hỏi: “Anh cả đi đâu rồi ạ?”

“Bách Thành đang ở trong thư phòng, xử lý xong việc sẽ xuống ăn cơm cùng.”

Trình Hoài Thứ cũng xã giao vài câu, rồi đột nhiên nhắc đến: “Trình Húc, Trình Triệt bọn chúng không về à?”

Tô Hồi hơi thở dài: “Năm nay Trình Triệt hẳn là không định về nước, còn Trình Húc thì…cũng không biết nó giận dỗi cái gì, dù sao thì mọi chuyện đã định rồi, con cái lớn rồi, mẹ cũng không quản được gì.”

Chuyện này không cần phải nói nhiều, người trong cuộc đều hiểu rõ như lòng bàn tay.

Nếu Trình Húc về, ba người gặp mặt, lại ở cùng một mái nhà ít nhiều cũng sẽ ngượng ngùng.

Trừ khi cậu ta thực sự buông bỏ mới có thể không chút gượng ngùng chấp nhận sự thật Đường Ninh và Trình Hoài Thứ ở bên nhau.

Tô Hồi không muốn nói nhiều về chuyện này, lại kéo Trình Hoài Thứ trò chuyện phiếm: “Năm mới Tết đến, mọ người trong quân đội cũng tụ tập chứ nhỉ, không có gì thì ở nhà vài ngày rồi đến quân đội ở với chiến hữu cũng được.”

Đường Ninh nghẹn họng, lại cảm thấy một thùng quần áo mang về để tỏ lòng thành của mình coi như uổng phí.

Trình Hoài Thứ cười gật đầu, hỏi đáp trôi chảy.

Thấy Dì Lưu đang cho bánh vào nồi, Đường Ninh muốn tiến lên giúp: “Dì Lưu, để con làm.”

Dì Lưu phẩy tay nói: “Không cần, con và Hoài Thứ lên trên nghỉ ngơi một lát.”

Tô Hồi cũng khuyên: “Hai đứa khó khăn lắm mới về được một chuyến, lên phòng dọn dẹp hành lý, đến giờ ăn cơm mẹ sẽ lên gọi.”

Đường Ninh hoàn toàn không còn cơ hội giúp đỡ, đành kéo Trình Hoài Thứ đến căn phòng cô ngủ trước đây.

Anh lấy một cuốn sách trên giá sách của cô, lật vài trang, trên đó còn có nét chữ non nớt của cô.

Đường Ninh theo bản năng muốn ngăn cản, sợ rằng lịch sử đen tối nào đó thời trung học của mình bị Trình Hoài Thứ nhìn thấy.

Thực ra Trình Hoài Thứ cũng chỉ tiện tay lật xem, thấy cô như thỏ bị dồn vào đường cùng muốn cắn người, dứt khoát làm bậy, giơ tay lên, đặt cuốn sách lên một độ cao mà cô không thể với tới.

Cô nhảy dựng lên, phát hiện thực sự không với tới được, tức giận đến nỗi mắt đỏ hoe, khẽ quát anh: “Đồ xấu xa ——”

Trình Hoài Thứ th* d*c, nhưng không muốn chọc cô không vui, trực tiếp làm lành đặt sách về chỗ cũ, bế cô ngồi lên chân từ từ dỗ dành.

Đường Ninh khoanh tay trước ngực, khịt mũi một tiếng, có vẻ như không chịu.

“Đừng giận nữa, bà xã•••••• hử?” Giọng anh khàn khàn, rơi vào tai khiến toàn thân cô như tê dại.

Trái tim cô cũng theo đó mà đập loạn, đập thình thịch trong lồng ngực.

Thực ra cảnh tượng này có chút khó tưởng tượng.

Thiếu tá Trình vốn không bao giờ cười, bây giờ lại có thể hạ mình không hề nghiêm túc, cam tâm tình nguyện dỗ dành một cô gái nhỏ.

Đường Ninh bị tiếng “bà xã” gọi đến choáng váng, tò mò hỏi: “Trình Hoài Thứ, người trong đội anh biết anh vô sỉ như vậy không?”

Trình Hoài Thứ cong môi, chậm rãi nói: “Họ không cần biết.”

“Anh chỉ như vậy với một mình em thôi.” Anh bĩu môi, cười khẽ, giọng nói so với trước đó còn trầm hơn, thậm trí còn pha chút bất lực: “Bọn đàn ông thô lỗ đó thì thôi đi, không xứng đâu.”

Trong đội, mọi người đều quen thói thẳng thắn, một đám hỗn láo tụ tập với nhau chỉ có thể ngày càng thô lỗ.

Không nói đến chuyện rơi nước mắt, trong đội không ai thấy Trình Hoài Thứ khóc.

Chỉ nghĩ thôi cũng đủ rùng mình rồi.

Đàn ông có lệ nhưng không dễ rơi, quy định trong quân đội chính là đổ máu đổ mồ hôi chứ không rơi nước mắt.

Nhưng mặt yếu đuối ít ỏi của anh lại bộc lộ trước mặt cô.

Chỉ có Đường Ninh biết, anh không phải là Trình Hoài Thứ bất khả chiến bại, mà là một quân nhân Trung Quốc thực sự kiên cường.

Đường Ninh thực sự vui, nhưng lại không thể bênh vực những người trong đội anh.

Cô được lợi còn ra vẻ đáng thương, giọng nói mềm mại và nhỏ nhẹ: “Đội trưởng, anh thiên vị quá ——”

Trình Hoài Thứ hôn vào trán cô, trong lòng khẽ động: “Kiếp này thiên vị một mình em.”

Là một quân nhân, anh có niềm tự hào và thế giới cần bảo vệ.

Lúc đầu, Trình Hoài Thứ tin rằng mình phải bảo vệ lãnh thổ dưới chân, bầu trời xanh trên đầu và những người dân sâu sắc yêu mến mảnh đất này.

Sau đó, thế giới của anh đã được thêm một nét đậm nhất.

Đó là ánh sáng của anh.

Cũng là nơi anh thuộc về dù ở bất cứ đâu.

Bình Luận (0)
Comment