Liên kết nhanh đi
Uông Ngọc Thụ vốn dĩ đang bận, nhưng An Tuyết Phong vừa gọi một tiếng là hắn buông hết việc đang làm để chạy tới. Vừa đến Kim Tự Tháp, nghe An Tuyết Phong nói muốn mình làm gì, hắn liền kêu oan.
"Oan quá đội trưởng ơi, việc phục chế thế này sao có thể gọi là làm hàng giả được?"
Uông Ngọc Thụ hùng hồn lý lẽ: "Danh hiệu của tôi là Người Phục Chế chứ không phải kẻ làm đồ giả, đồ tôi làm ra không gọi là đồ giả, mà gọi là cung cấp hàng thay thế giá rẻ, đúng không hướng dẫn viên Bính?"
Vệ Tuân cười như không cười, không nói gì. Cậu cũng từng mua súng phóng tên lửa phiên bản phục chế cấu hình thấp của Uông Ngọc Thụ ở hành trình Tương Tây. Tuy cái giá 15.000 điểm so với giá gốc của bên Thương Nhân Buôn Vũ Khí là một trời một vực, nên hiệu quả cũng khác biệt một trời một vực.
Uy lực của tên lửa ngẫu nhiên từ 1% đến 100% so với bản gốc, độ ổn định cực kỳ kém. Với vận may của Vệ Tuân lúc đó, cậu chỉ b*n r* được mức 1%, đến nỗi mặt của Vua Cương Thi Cáo Bay còn chẳng bị ám khói đen nổi.
"Được rồi, lấy bản lĩnh thực sự ra đi."
An Tuyết Phong chẳng buồn đôi co với hắn, đưa cành đào cho Uông Ngọc Thụ: "Xem xem có làm được không."
"Dù sao cũng phải trổ tài cho hướng dẫn viên Bính xem một phen chứ."
Uông Ngọc Thụ cười hì hì đeo găng tay vào, sau khi đón lấy cành đào còn dính bùn đất mới bắt đầu nghiêm túc, quan sát kỹ lưỡng: "Đây là... ô nhiễm chiến trường? Ô nhiễm vĩ độ Bắc 30°? Không, không đúng, không chỉ có thế, thứ cậu muốn làm là đạo cụ nhiệm vụ loại quy tắc?"
Vệ Tuân vốn đứng chờ bên cạnh không chủ động lên tiếng, muốn xem Uông Ngọc Thụ có bản lĩnh đến đâu. Kết quả đúng là dân trong nghề, vừa ra tay đã biết ngay thạo nghề hay không, cậu chưa hề nhắc một chữ nào mà Uông Ngọc Thụ đã nhìn ra rồi! Trong lòng Vệ Tuân thấy yên tâm, đang định nói thêm vài chi tiết với Uông Ngọc Thụ, nhưng giây tiếp theo cậu đã kinh ngạc! Uông Ngọc Thụ thế mà lại bẻ một mẩu nhỏ cành cây, bùn đất và cánh hoa, tống thẳng vào miệng!
"Đợi đã ——"
Vệ Tuân không kìm được mà cản lại, thứ này không thể ăn bừa bãi được. Đây là bùn đất chiến trường, cành đào mọc ra từ thi thể Sơn Thần, còn bông hoa trắng nghi là do những mảnh vỡ linh hồn người ngưng tụ thành.
Ăn mấy thứ này vào chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, chẳng phải thấy Uông Ngọc Thụ sau khi ăn xong liền cúi gầm mặt xuống như người máy bị ngắt điện sao, nhìn thế nào cũng thấy không ổn!
"Không sao đâu, Uông Ngọc Thụ biết chừng mực."
An Tuyết Phong không hề ngăn cản Uông Ngọc Thụ, anh siết nhẹ bàn tay Vệ Tuân, nhìn chằm chằm Uông Ngọc Thụ. Thấy cơ thể Uông Ngọc Thụ bắt đầu run rẩy nhẹ, An Tuyết Phong khẽ nhíu mày.
Thực sự không sao chứ?
Vệ Tuân có chút nghi ngờ, nhưng vẫn tin tưởng An Tuyết Phong và Uông Ngọc Thụ. Cậu bắt đầu suy ngẫm liệu việc ăn những thứ này có phải là điều kiện để phát huy danh hiệu Người Phục Chế hay không, rồi ngay sau đó cậu thấy Uông Ngọc Thụ đang cúi đầu bắt đầu run rẩy mạnh hơn, còn phát ra vài tiếng r*n r* kỳ quái.
"Hức..."
Vệ Tuân: .
Tiếng r*n r* kỳ quái gì chứ, đây là tiếng khóc, tinh thần Uông Ngọc Thụ mất kiểm soát nên khóc rồi! Với tư cách là hướng dẫn viên thường trú của Quy Đồ, Vệ Tuân lập tức nhận ra trạng thái tinh thần của Uông Ngọc Thụ có vấn đề. Cậu bước tới một bước túm lấy cánh tay Uông Ngọc Thụ, tinh thần khẽ động, lập tức cảm nhận được mức độ ô nhiễm trên cơ thể Uông Ngọc Thụ không cao, nhưng tệ nhất là linh hồn đã nảy sinh vấn đề. Những mảnh vỡ của bông hoa trắng đã bám rễ và xâm nhiễn linh hồn hắn, thế nên ô nhiễm chiến trường đi kèm trong bùn đất mới có thể ô nhiễm Uông Ngọc Thụ vào tận linh hồn!
Nhưng chút ô nhiễm này chẳng là gì, thực lực Uông Ngọc Thụ rất mạnh, linh hồn kiên cường, chỉ cần nghỉ một lát là có thể hồi phục. Thêm vào đó còn có Vệ Tuân ở đây, cậu khẽ động tinh thần, lập tức đánh bật ô nhiễm chiến trường ra khỏi tinh thần của Uông Ngọc Thụ.
Cũng khá nhẹ nhàng, Vệ Tuân thầm nghĩ. Tuy một lần thanh tẩy này khiến SAN của cậu tụt thẳng hơn 60 điểm, khiến cậu về trạng thái dị hóa, nhưng cậu vốn là một hướng dẫn viên coi việc duy trì SAN thấp như cơm bữa, nên còn lại hơn 30 điểm đối với cậu là hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Và việc tụt nhiều điểm như vậy cũng là vì Vệ Tuân đã nhổ tận gốc chút ô nhiễm trong tinh thần của Uông Ngọc Thụ.
Thông thường, sau khi hướng dẫn viên đánh bật ô nhiễm trên tinh thần của du khách, nếu không quản tới thì một phần ô nhiễm sẽ tan vào môi trường, một phần sẽ quay lại người du khách. Hướng dẫn viên cũng có thể hấp thụ hoàn toàn ô nhiễm đó, làm vậy thì ô nhiễm sẽ không bị lặp lại, nhưng SAN của bản thân sẽ giảm xuống.
Dĩ nhiên, khi có du khách của mình ở bên cạnh, hướng dẫn viên cũng có thể tự nhiên khôi phục lại SAN, không coi là vướng bận. Chút ô nhiễm này đối với một số hướng dẫn viên còn có thể dùng để tăng cường thực lực.
Mảnh vỡ bông hoa trắng nhỏ bên trong cơ thể Uông Ngọc Thụ đã hoàn toàn hòa làm một với bùn đất và cành đào, không còn bám rễ vào linh hồn của hắn nữa. Nhưng Vệ Tuân chê bẩn, cậu dứt khoát chuyển chỗ ô nhiễm hỗn hợp này vào trong Đao Hút Máu, sau đó mắt cậu sáng lên.
Mảnh vỡ bướm Ốc Đảo Viễn Cổ bên trong Đao Hút Máu rất thích loại ô nhiễm có "hương vị" này!
Rõ ràng du khách thực sự hút ô nhiễm giỏi hơn hướng dẫn viên, bởi vì đa số hướng dẫn viên mạnh đều đã bị ô nhiễm vực sâu xâm nhiễm rồi, các loại ô nhiễm khác khó mà bám vào người họ, nhưng du khách thì khác! Tố chất cơ thể họ rất tốt, dù có bao nhiêu loại ô nhiễm đi nữa cũng có thể trộn lẫn vào nhau bên trong cơ thể, việc chúng tự chống đối nhau đã tiêu hao phần lớn sức mạnh ô nhiễm, phần ô nhiễm hỗn hợp còn lại chính là hương vị mà mảnh vỡ bướm yêu thích!
Vệ Tuân không thể tùy ý sử dụng Đao Hút Máu, nó tiêu hao sức mạnh quá lớn, mỗi lần dùng cậu đều phải hộc máu. Nhưng nếu có thể nạp trước một ít ô nhiễm vào Đao Hút Máu, giống như lúc ở Ốc Đảo Viễn Cổ, vậy sẽ dễ dùng hơn nhiều!
Trước đó ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh khi có Chu Hi Dương ở đó, Vệ Tuân đã từng trải nghiệm qua việc này. Nhưng Chu Hi Dương dù sao cũng chỉ thuộc đoàn Tịch Dương, không phải thành viên của đội Quy Đồ, vẫn còn một lớp ngăn cách. Còn khi giải toả cho An Tuyết Phong thì đều diễn ra trong ảo cảnh của hai người, thực lực An Tuyết Phong mạnh, tinh thần không có ô nhiễm tầng nông, còn ô nhiễm tầng sâu sau khi giải toả lại được chuyển hóa thành năng lượng trong quá trình liên kết với Vệ Tuân, dùng để chữa trị tinh thần cho anh và bào mòn núi tuyết đau đớn của Vệ Tuân.
Cho nên đây là lần đầu tiên Vệ Tuân có thể thu hoạch ô nhiễm một cách nhẹ nhàng đến thế! Khi Vệ Tuân thanh tẩy ô nhiễm tinh thần của Uông Ngọc Thụ, rõ ràng là nhẹ nhàng hơn nhiều, thu hoạch được cũng nhiều hơn, lại còn rất nhanh. Không cần đi đến chiến trường nào, cũng không cần đến vực sâu hay vĩ độ Bắc 30° nào, chỉ cần "phủi bụi" cho người của Quy Đồ, lượng ô nhiễm tầng nông tích lũy bao nhiêu năm nay của họ đã đủ cho Đao Hút Máu ăn uống thả ga rồi.
Hiện tại kỹ năng Vệ Tuân chưa thuần thục, sau này chỉ cần chạm vào cánh tay hay bất cứ chỗ nào trên cơ thể du khách Quy Đồ, chưa đến một giây là có thể "phủi bụi" xong!
Còn về những ô nhiễm sâu hơn, hiện tại cậu cũng chưa thanh tẩy nổi, dù sao vẫn chưa liên kết sâu với An Tuyết Phong. Nhưng đối với Vệ Tuân như vậy tạm thời là đủ rồi, mắt cậu sáng lấp lánh, không kìm được mà bắt đầu mơ mộng. Nếu sau này đi hành trình cùng An Tuyết Phong hoặc Quy Đồ, chẳng phải cậu tương đương với việc mang theo bên mình một đống sạc dự phòng sao?
Chẳng nói đâu xa, Vệ Tuân có thể cảm nhận thấy ô nhiễm tầng nông tinh thần của Uông Ngọc Thụ vẫn còn rất nhiều, thứ cậu vừa phủi đi chỉ là một hạt cát trong sa mạc. Nếu mỗi người trong Quy Đồ đều như Uông Ngọc Thụ, vậy chờ khi cậu quay về nhà trọ, lần lượt phủi ô nhiễm cho từng người một, lượng ô nhiễm tích trong Đao Hút Máu chắc đủ để cậu vung tay thoải mái cả trận đối kháng rồi!
Vệ Tuân đang mơ mộng chuyện tốt, nhưng không ngờ Uông Ngọc Thụ – người vốn đang khóc thút thít, thuần thục rút khăn giấy chuẩn bị sẵn để trút bỏ cảm xúc – lại sững sờ. Mất kiểm soát tinh thần đối với hắn đã là chuyện cơm bữa, nhịn một chút là qua thôi, mỗi người ở Quy Đồ đều có chỗ không bình thường, chẳng có gì xấu hổ. Tuy Uông Ngọc Thụ cũng biết giữ thể diện, nhưng sớm muộn gì cũng phải để hướng dẫn viên biết thôi.
Uông Ngọc Thụ hiểu rất rõ, trước khi trận đối kháng khởi động bắt đầu, đội trưởng An chắc chắn sẽ để Bính 1 và mỗi thành viên tiếp xúc một chút, không chỉ để thanh tẩy ô nhiễm tinh thần mà còn để cả đội liên kết chặt chẽ hơn với Bính 1. Như vậy ngay cả khi họ không ở bên cạnh trong trận đối kháng, rủi ro mà họ có thể cùng gánh chịu cho Bính 1 cũng cao hơn, khiến gần như không ai có thể giết được Bính 1.
Thế nhưng, Uông Ngọc Thụ không hề nghĩ Bính 1 có thể thực sự thanh tẩy được gì cho họ. Bởi vì so với đội trưởng, liên kết tinh thần giữa hướng dẫn viên và du khách trong đội rất nông, ảo cảnh lại càng không bao giờ mở ra. Dù Bính 1 luôn có những biểu hiện vượt ngoài mong đợi, nhưng ô nhiễm ảnh hưởng tới hướng dẫn viên là rất lớn, mà thực lực hiện tại của Bính 1 cũng chưa tính là mạnh.
Vương Bành Phái đã sớm đánh tiếng với mọi người trong đội rồi, trước khi Bính 1 liên kết sâu với đội trưởng An và tinh thần ổn định lại, không cho phép họ trút quá nhiều ô nhiễm trước mặt Bính 1, không được tự ý tiếp xúc gần với Bính 1, mọi người đều đã đồng ý. Đã nhịn lâu như vậy, lúc này không cần phải vội.
Cho nên lần này được gọi tới, Uông Ngọc Thụ chỉ nghĩ thay vì ở căn cứ để lộ mọi thứ cho Bính 1, khóc lóc mếu máo để những người khác xem náo nhiệt, thì thà làm ngay bây giờ! Nếm thử nguyên liệu không phải là điều kiện tuyệt đối để sử dụng danh hiệu Người Phục Chế, Uông Ngọc Thụ cũng có chút cố ý. Bây giờ chỉ để lộ trước mặt đội trưởng An và Bính 1, đến lúc về căn cứ sẽ tới lượt hắn xem náo nhiệt của kẻ khác!
Thế nhưng, thế nhưng, Uông Ngọc Thụ thực sự không ngờ tới! Giống như một cơn gió mát dịu thổi qua cái đầu đang choáng váng đau nhức, không có bất kỳ cảm giác tấn công nào, hắn cũng không nảy sinh chút cảnh giác hay thù địch nào, hoàn toàn là thoải mái. Những nỗi đau, ghê tởm và cảm giác tự ghét bỏ bản thân do bị ô nhiễm nháy mắt vơi đi, nước mắt cũng ngừng rơi ngay lập tức.
Uông Ngọc Thụ đã sắp quên mất cảm giác sảng khoái suốt mấy năm qua rồi, hắn ngẩn ngơ cả người. Sau khi định thần lại, phản ứng đầu tiên của Uông Ngọc Thụ là gạt phắt tay Bính 1 ra.
"Này này... tôi... hướng dẫn viên Bính, cậu không sao chứ?!"
Nhìn thấy Bính 1 về trạng thái dị hoá, Uông Ngọc Thụ lập tức cuống lên. Hắn định mua đạo cụ hồi phục SAN từ nhà trọ, nhưng đây là hành trình vĩ độ Bắc 30°, hoàn toàn không liên lạc được với nhà trọ. Thấy Bính 1 ôm tay lại sau khi bị hắn trong lúc hoảng loạn hất ra, Uông Ngọc Thụ vừa lo mình dùng lực quá mạnh, sợ Bính 1 bị gãy xương, lại vừa không dám chạm vào cậu. Một Uông Ngọc Thụ vốn luôn bình tĩnh, hiếm khi luống cuống như vậy.
Mãi đến khi thấy An Tuyết Phong nắm lấy tay Bính 1 xoa nhẹ, Uông Ngọc Thụ mới lên tiếng hỏi.
"Ô nhiễm tinh thần của cậu quá nhiều rồi."
Tâm trạng Vệ Tuân rất tốt, còn muốn từ Uông Ngọc Thụ moi thêm chút ô nhiễm cho Đao Hút Máu. Nhưng một chén gạo dưỡng ân, một thúng gạo nuôi thù*. Loại chuyện này nếu chủ động quá mức, người khác sẽ dần coi đó là điều hiển nhiên, không còn trân trọng nữa. Vì vậy Vệ Tuân không nói nhiều, chỉ nhắc nhẹ một câu rồi chuyển sang vấn đề chính.
*Một chén gạo dưỡng ân, một đấu gạo nuôi thù: Khi người khác khó khăn, nếu ta giúp một chút, họ sẽ biết ơn. Nhưng nếu thường xuyên giúp đỡ quá nhiều, lâu dần đối phương chẳng những không cảm kích, mà xem đó là chuyện hiển nhiên, là trách nhiệm của ta, thậm chí có thể quay lưng lại với ta.
"Thế nào, làm được không?"
"Được, đương nhiên được. Chuyện này gác lại đã, tôi đảm bảo làm xong. Đội trưởng An, anh cứ đưa hướng dẫn viên Bính về căn cứ kiểm tra trước đi."
Thấy Bính 1 gần như dị hoá hoàn toàn, Uông Ngọc Thụ áy náy sắp chết. Trước đây xem phát sóng trực tiếp thấy hướng dẫn viên Bính dị hoá còn chưa cảm nhận rõ, lần này có lẽ vì vừa được thanh tẩy ô nhiễm, liên kết trở nên chặt chẽ hơn, cảm giác muốn bảo vệ hướng dẫn viên của đội mình lập tức dâng lên. Hắn không hiểu vì sao đội trưởng An vẫn có thể bình tĩnh đứng đó, chỉ hận không thể lập tức giúp Bính 1 hồi phục SAN, trở lại hình dạng con người.
Hắn vỗ ngực cam đoan: "Lông vũ của Tháp Babel biết không? Đồ ở vĩ độ Bắc 30° tôi còn phục chế thay thế được, chẳng qua chỉ là đạo cụ nhiệm vụ loại quy tắc thôi, cứ giao cho tôi."
"Hôm nay làm xong được chứ?"
An Tuyết Phong cuối cùng cũng mở miệng, xác định thời hạn. Trạng thái Ngọc Thụ lúc này tốt đến lạ thường, tinh thần phấn chấn như vừa được tiêm máu gà.
"Được, nhất định được. Tôi ở lại đây làm luôn, lát nữa bảo Mao Tiểu Nhạc mang dụng cụ của tôi tới... Hai người mau về căn cứ đi, hoặc là đi liên kết sâu luôn đi."
Ít nhất liên kết sâu cũng giúp tinh thần của hướng dẫn viên Bính vững vàng hơn. Uông Ngọc Thụ sốt ruột đến mức chỉ muốn nhảy dựng lên thúc giục.
Hắn thật sự sợ hướng dẫn viên Bính xảy ra chuyện.
_________
Tác giả có lời muốn nói:
Quan hệ bình thường của hướng dẫn viên & đội trưởng:
Liên kết = tăng cường liên hệ
Giải toả = dọn sạch ô nhiễm
Quan hệ không bình thường của An Tuân:
Liên kết: Vận động đêm khuya (?)
Giải toả: Vận động đêm khuya (?)
&
Hội những người có tố chất làm mẹ Tuân Tuân (Kẻ Truy Mộng, Úc Hoà Tuệ và những người khác) phát biểu về việc này: Cầm thú!
Nhìn củ cái trắng Tuân chủ động ủi heo An, các mẹ Tuân: Heo có chân là để tự biết chạy! Cải trắng dâng tận miệng mà nỡ ăn hả!!
Kẻ Truy Mộng (kẻ chèo thuyền Vệ Tuân & Bính 1): Haizz, Vệ Tuân thảm quá!