Cơ hội của George
"Đúng vậy, bọn họ muốn đi theo đoàn của cậu dẫn chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao."
Nghe Bính 1 hỏi ngược lại, Trương Tinh Tàng cười nói: "Trong số các hướng dẫn viên hạng Bính, có ai bì được với cậu? Vựng Đảo Dương hay Tuyết Nữ? Đợi đến khi poster tập thể của hướng dẫn viên được tung ra sẽ đến phần tuyển chọn du khách, những du khách muốn tham gia trận đối kháng khởi động cũng đến lúc phải lựa chọn rồi."
Mặc dù Kẻ Truy Mộng và Vệ Tuân đã chụp ảnh xong, nhưng đến tận bây giờ nhà trọ vẫn chưa tung ra poster. Về việc tại sao nhà trọ lại để bọn họ tập trung một chỗ để chụp thay vì trực tiếp ghép ảnh, Kẻ Truy Mộng nói thứ nhất là do lớp ngăn cách giữa khu Đông và khu Tây khá sâu, trừ khi ở trong cùng một hành trình hoặc cùng một bối cảnh, nếu không nhà trọ cơ bản sẽ không tung ra poster có người của cả hai khu cùng lúc.
Thứ hai có thể coi là nhà trọ đang tiết lộ đề bài cho hướng dẫn viên. Dựa vào địa điểm khi chụp poster, người thông minh có thể suy đoán ra địa điểm diễn ra trận đối kháng khởi động. Và Vệ Tuân chính là một trong những người thông minh đó.
Khi hướng dẫn viên nắm bắt được thông tin, họ có thể dùng đó làm điều kiện để thương lượng với những du khách xuất sắc có khả năng tham gia trận đối kháng.
"Hướng dẫn viên nắm giữ thông tin để thương lượng điều kiện với du khách?"
Vệ Tuân rất hứng thú. Đây chẳng phải là thủ đoạn mà nhà trọ bày ra để hướng dẫn viên bóc lột du khách sao? Nhà trọ dành cho du khách nhiều ưu đãi như vậy, sao lúc này lại không dành ưu đãi cho con cưng của mình nữa?
E rằng chút đặc quyền này chỉ là món khai vị mà thôi, quyền chủ động lớn hơn vẫn nằm ở phía du khách. Quả nhiên, ngay giây sau An Tuyết Phong đã lên tiếng bổ sung: "Việc tuyển chọn du khách tham gia trận đối kháng khởi động cũng giống như tuyển chọn hướng dẫn viên, chia làm ba cấp bậc."
Hướng dẫn viên hạng Giáp/S tương ứng với du khách đỉnh cấp và đỉnh phong; hướng dẫn viên hạng Ất/A tương ứng với du khách cao cấp và đặc cấp; hướng dẫn viên hạng Bính/B tương ứng với du khách trung cấp và cấp thấp. Một hướng dẫn viên sẽ tương ứng với mười du khách.
Nói cách khác, khu Đông và khu Tây mỗi bên sẽ chọn ra sáu hướng dẫn viên và sáu mươi sáu du khách.
*Editor: Chỗ này không rõ tác giả nhầm hay còn lý do gì khác, lẽ ra phải 60 du khách mà.
"Du khách có thể đăng kí từ nhà trọ, sau khi vượt qua thử thách sẽ được nhà trọ chọn. Sau đó, họ sẽ tự chọn hướng dẫn viên mà mình muốn đi theo."
Điều này có nghĩa là hướng dẫn viên không có quyền chọn du khách, trừ khi đã thỏa thuận với đối phương từ trước để họ chọn mình. Vì vậy nhà trọ mới cung cấp trước một số thông tin cho hướng dẫn viên để họ có thể thương lượng, nhưng kẻ nắm quyền chủ động cuối cùng vẫn là du khách.
Vệ Tuân đã hiểu, thế mới đúng chứ! Đây mới là phong cách cưng chiều du khách của nhà trọ.
Tuy nhiên...
"Trong trận đối kháng, nếu có người chết thì hướng dẫn viên có bị trừng phạt không?"
Vệ Tuân hỏi. Hạng Bính tương ứng với du khách cấp trung cấp và cao cấp, nhưng cậu không chắc chắn liệu những du khách có thực lực như vậy khi đi theo cậu có xảy ra chuyện gì hay không. Dù sao hiện tại cậu đang nắm giữ mồi lửa Loki không hoàn chỉnh và Nỗi Nhục Của Ác Ma trong tay, vừa không được các sinh vật thuộc hệ thần thoại Bắc Âu chào đón, vừa bị ác ma truy sát. Đồng thời cậu còn là thiên sứ mặt trời sụp đổ tín ngưỡng, lại thêm sự tính toán của Công Tước Thằn lằn S2, và cả Góa Phụ Đen đang mang theo tháp Babel như hổ rình mồi.
Du khách trung cấp và cao cấp e rằng không chịu nổi sự giày vò này.
"Trong trận đối kháng chết người không phải là chuyện bình thường sao?"
Trương Tinh Tàng hỏi ngược lại, hai tay nắm chặt đấm vào nhau như một lẽ đương nhiên: "Đây là đối kháng mà."
"Trận đối kháng và hành trình bình thường vẫn có điểm khác biệt."
An Tuyết Phong nói: "Hướng dẫn viên khu Đông dẫn đội du khách khu Đông, hướng dẫn viên khu Tây dẫn đội du khách khu Tây, hình thức hai đội cùng cấp bậc thực lực đối đầu trực diện trong cùng một hành trình tuy có tồn tại, nhưng cũng mới chỉ xuất hiện một lần duy nhất."
Bởi vì như vậy vẫn chưa đủ thú vị.
Nhà trọ kiểm soát thông tin rất chặt chẽ, nhiều chuyện chỉ có những người đủ tư cách tham gia mới được biết. Hiện tại Vệ Tuân đã chắc chắn được chọn vào trận đối kháng, An Tuyết Phong đã có thể tiết lộ cho cậu nhiều thông tin hơn.
"Năm ngoái là hướng dẫn viên khu Đông dẫn du khách khu Tây, hướng dẫn viên khu Tây dẫn du khách khu Đông, bắt đầu từ hai nhóm mười du khách của Bính 3/B3 và nhóm có thực lực tương đối yếu nhất, sau đó trong quá trình hoàn thành hành trình, mỗi tối trong cùng một đội đều có tiết mục 'đấu thú'."
"Năm ngày đầu là hướng dẫn viên và du khách của hai khu trong cùng một đội che mặt giết lẫn nhau, mỗi tối sẽ ngẫu nhiên chọn ra một du khách với hướng dẫn viên để đánh nhau, hướng dẫn viên chết thì bổ sung hướng dẫn viên mạnh hơn cùng khu vào, du khách chết thì bổ sung du khách mạnh hơn cùng khu vào."
"Năm ngày sau là hợp nhất, hai khu Đông Tây so tài về thời gian cuối cùng thông quan hành trình, tổng hợp thời gian, mức độ hoàn thành và số lượng người sống sót để phán định thắng thua của trận đối kháng."
"Cũng thú vị thật."
Vệ Tuân vừa nghe vừa lấy ra một ít dây leo mà An Tuyết Phong đưa cho, định bện nụ hoa màu xanh da trời kia thành vòng hoa, bện thành một cái vòng, trên vòng đính một bông hoa.
Nhưng cậu đã thử vài lần, vòng hoa bện xong đều không khiến nhiệm vụ ủy thác của Sơn Thần có phản ứng. Có lẽ cái vòng này cũng phải cần vật phẩm cấp vô giải mới được, Vệ Tuân nghĩ đến sợi dây thừng leo núi * * *, nhưng cậu không nỡ dùng. Suy đi tính lại, Vệ Tuân tìm ra một cuộn băng gạc.
Đó là băng gạc xác ướp khi Vệ Tuân dừng chân chữa thương ở Kim Tự Tháp Pharaoh, sau khi quấn vết thương xong thì đã mất tác dụng, nhưng Vệ Tuân vẫn giữ lại, định bụng để Bắp Non m*t xem có thể ép ra thêm chút ô nhiễm nào không.
Nhưng thực sự dùng nó để bện vòng hoa thì Vệ Tuân lại hơi do dự, trên dải băng này có bột xác ướp, lúc toàn thân đầy máu thì thấy không sao, về nhà cũng đã tắm rửa rồi, nhưng giờ dùng nó để bện thì cậu lại thấy hơi bẩn.
An Tuyết Phong vẫn luôn chú ý đến Vệ Tuân, thấy vậy đành cầm lấy cuộn băng gạc từ tay cậu rồi bắt đầu bện, Vệ Tuân mỉm cười với anh, nói về chủ đề đấu thú vừa rồi: "Nhưng dùng buổi tối quý giá như vậy để đấu thú thì có hơi lãng phí."
Chẳng lẽ việc khám phá nhiệm vụ mới để nhận danh hiệu mới không tốt hay sao, hay là khai phá điểm tham quan mới không đủ k*ch th*ch? Mỗi tối lãng phí thời gian đánh nhau với du khách khu Tây, mà còn là đánh với du khách cấp B thì có gì thú vị đâu. Cho dù buổi tối có giết người, ngày hôm sau bổ sung kẻ mạnh hơn vào chắc chắn cũng là để gây rối cho cậu. Với lại, ngoài thời gian đấu thú, trong hành trình hướng dẫn viên muốn giết du khách chỉ có thể dựa vào "ngoài ý muốn", còn du khách ra tay với hướng dẫn viên lại không bị hạn chế.
"Trong đấu thú bắt buộc phải g**t ch*t người sao?"
Vệ Tuân nghĩ nếu là cậu, dùng Tiểu Kim hút máu để trực tiếp khống chế người đó lại có lẽ là lựa chọn tốt hơn.
"Không phải."
"Vậy thì tốt."
Khi nghe Vệ Tuân nói "Cũng thú vị thật", tim An Tuyết Phong thắt lại một chút, nhưng khi nghe những câu hỏi tiếp theo của cậu, An Tuyết Phong không nhịn được mà nở một nụ cười.
Tuy biết Vệ Tuân hỏi vậy có lẽ chỉ vì so với việc giết du khách cấp B, cậu quan tâm đến hành trình nguy hiểm k*ch th*ch hơn, nhưng anh vẫn cảm thấy Vệ Tuân thật tốt.
Vệ Tuân có ranh giới cuối cùng của riêng mình, điều này An Tuyết Phong là người rõ nhất. Ở nhà trọ bao nhiêu năm nay, việc giết người và bị ám sát đã là chuyện thường tình, có thù báo thù có oán báo oán, những hướng dẫn viên đồ tể từng tàn sát du khách thì đáng giết, những du khách ngược đãi hãm hại đồng đội cũng đáng giết, nhưng mỗi lần sau khi giết người An Tuyết Phong luôn tự nhắc nhở bản thân, đừng coi việc giết người là phương thức giải quyết vấn đề như một lẽ đương nhiên, phải xem đó là mạng người.
Nhiều người đánh mất bản ngã trong những cuộc chém giết, đặc biệt là những hướng dẫn viên đồ tể thích duy trì trạng thái dị hóa thường ngày, hay những hướng dẫn viên kiêu ngạo được đặc quyền của nhà trọ tâng bốc lên cao. Không phải nói là không được sát sinh, chỉ là trong lòng nhất định phải có một lằn ranh cuối cùng, không được lạm sát, không được lấy việc giết chóc làm niềm vui.
Giết người có lẽ là phương thức đơn giản và trực tiếp nhất, với thực lực cỡ An Tuyết Phong, nếu anh dốc hết sức thì muốn giết ai cũng có thể g**t ch*t được. Tuy nhiên, một khi đã hình thành thói quen này, nếu sau này có cơ hội thoát khỏi nhà trọ, trở lại làm người bình thường quay về xã hội, thì con người ta sẽ biến thành cái dạng gì?
E rằng không thể thích nghi nổi.
Cho dù thực tế nhiều người đã không còn hy vọng gì vào việc quay trở về, nhưng An Tuyết Phong nếu chưa tới lúc chết thì sẽ không từ bỏ. Trong Quy Đồ, người có sát tâm nặng nhất là Mao Tiểu Nhạc, trước đây An Tuyết Phong luôn xem cậu nhóc như một tấm gương. Mỗi khi tinh thần rối loạn, cuồng bạo đến mức muốn giết người để giải tỏa, anh lại nghĩ tuyệt đối không được buông thả. Nếu bản thân anh là đội trưởng mà buông thả trước, lằn ranh cuối cùng của Mao Tiểu Nhạc sẽ biến mất cực nhanh, rơi thẳng xuống vực sâu chém giết.
Nhưng hiện tại An Tuyết Phong lại quan tâm nhiều hơn đến mọi phương diện của Vệ Tuân. Anh từng tiếp xúc với Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, cũng từng nghiên cứu vài hành trình thời kỳ đầu mà hắn dẫn đoàn khiến diệt toàn đoàn. Cho dù là hướng dẫn viên, trừ phi là những kẻ cực ác, còn trong tình huống bình thường, hướng dẫn viên lần đầu dẫn đoàn đều không bóc lột du khách quá nặng, đa số đều có thể coi là tận tụy hết trách nhiệm, còn giúp du khách một chút.
Tuy nhiên Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh không phải như vậy, hắn căn bản không coi du khách là con người, giống như đây là hành trình của riêng một mình hắn. Khai phá điểm tham quan mới, hoàn thành các nhiệm vụ siêu khó, nếu du khách không theo kịp bước chân của hắn, hắn sẽ không chút do dự để họ tử vong "ngoài ý muốn".
Hành trình vốn dĩ khó hơn thực lực của du khách tham gia, như vậy mới có tác dụng rèn luyện. Lại gặp phải loại hướng dẫn viên này, Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh gần như lần nào cũng làm cả đoàn bị diệt sạch. Thậm chí ngay cả những hướng dẫn viên đồ tể dưới tay hắn, Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh cũng chỉ coi họ như những công cụ để sử dụng.
Mục tiêu rõ ràng, thủ đoạn tàn độc, hành sự ngông cuồng, thích âm thầm thao túng mọi thứ, đó là đánh giá của An Tuyết Phong về hắn. Sau khi quen biết Vệ Tuân và xác nhận thân phận của cậu, An Tuyết Phong lại tra xét Vệ Tuyết Trần. Anh nghi ngờ người này có khuynh hướng rối loạn nhân cách vô cảm, cũng chính là khuynh hướng rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Từ trước khi vào nhà trọ đã có vấn đề rồi, không giống như một số hướng dẫn viên sau khi mắc bệnh nan y sắp chết mới vào nhà trọ dẫn đến tính cách thay đổi lớn, dần dần không coi du khách là người nữa.
Dưới sự dạy dỗ từng li từng tí của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh mà Vệ Tuân trưởng thành được như thế này, không đến mức quá lệch lạc, An Tuyết Phong đã thấy rất mãn nguyện rồi. Vệ Tuân vừa theo đuổi k*ch th*ch đồng thời vẫn để tâm đến tính mạng của các thành viên trong đoàn. Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh bẩm sinh đã không coi mạng người ra gì, hạng người này liệu có tình thân hay không, An Tuyết Phong cũng không chắc chắn được. Tên "Bính Cửu" mà hắn luôn bồi dưỡng là gì, và Vệ Tuân nằm ở mắt xích nào trong kế hoạch của hắn?
Vệ Tuân rõ ràng là rất mong chờ ngày gặp lại Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, An Tuyết Phong có thể nhìn ra được, và Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh thực sự cũng sắp ra rồi. Trong lòng An Tuyết Phong vẫn luôn ẩn chứa một nỗi lo âu, bởi vì đến tận bây giờ anh vẫn không chắc chắn được mục tiêu cuối cùng của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh rốt cuộc là gì.
Giành lấy tự do? Lật đổ nhà trọ? Ghép lại hoàn chỉnh các mảnh vỡ bướm? Hay là kiểm soát vực sâu?
Trong lòng có tâm sự, An Tuyết Phong bện rất nhanh, nói là vòng hoa nhưng trông giống nút thắt dây thừng hơn. Sau khi bện xong, anh đưa vòng hoa cho Vệ Tuân, trong lúc những ngón tay chạm nhau, An Tuyết Phong không kìm lòng được mà móc lấy ngón tay của Vệ Tuân.
An Tuyết Phong chủ động rồi! Vệ Tuân chẳng thèm bận tâm đến chiếc vòng hoa nữa, trực tiếp đảo bị động thành chủ động, gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh. Cảm nhận được bàn tay to lớn ấm áp đầy lực ấy nắm chặt lấy ngón tay mình, không cho mình làm loạn nữa, Vệ Tuân dứt khoát lười biếng nghiêng sang một bên, dựa vào cánh tay An Tuyết Phong, mượn lớp áo choàng rộng lớn che chắn mà không kiêng nể gì chơi đùa với những ngón tay của anh.
"Cũng khá k*ch th*ch đấy, còn nữa không?"
Trương Tinh Tàng nhìn Bính 1 và An Tuyết Phong dựa vào nhau thì đã chẳng còn lạ lẫm gì, chỉ cần đừng dùng khuôn mặt của mình là được. Trương Tinh Tàng cũng chưa nghe qua chuyện này, hứng thú bừng bừng truy hỏi, An Tuyết Phong bèn kể thêm vài kiểu thi đấu khác.
Có kiểu hướng dẫn viên giết hướng dẫn viên, du khách giết du khách, có kiểu tương tự như đấu trường sinh tử, cũng có kiểu mỗi ngày ngẫu nhiên hoán đổi hướng dẫn viên, hạn chế danh hiệu và đạo cụ của hướng dẫn viên lẫn du khách, lại còn có kiểu đoàn mô phỏng sinh tồn gặp nạn nơi hoang dã không cho phép mang theo bất kỳ thức ăn nước uống nào và bị phong ấn ký ức, v.v..
Nhưng bất kể là loại nào, chúng đều là những hạng mục bổ sung vào ban đêm hoặc thời gian khác mà không ảnh hưởng đến các điểm tham quan bình thường, phần trọng tâm vẫn là hành trình.
"Đây sẽ là một hành trình có độ khó tổng hợp, độ khó của điểm tham quan từ cấp nguy hiểm đến nguy hiểm cực độ cấp năm đều có thể xuất hiện. Bình thường trong hành trình không dễ xuất hiện quái vật hay nhiệm vụ cấp độ siêu khó, nhưng trong hành trình đối kháng thì thường xuyên xảy ra."
Khi ở Bắc Tây Tạng, Vệ Tuân đã gặp cấp độ siêu khó rồi, có điều đó là do cậu rời đoàn tự do thám hiểm, thỏa mãn rất nhiều điều kiện mới kích hoạt được. Nhưng trong đối kháng, nói không chừng bạn chỉ đang câu cá bình thường, nhưng trong bụng con cá câu lên lại có thể chứa bình quý phong ấn ác ma, độ khó trực tiếp tăng vọt.
Có thể nói trong vòng đối kháng, chỉ có điều bạn không nghĩ ra, chứ không có gì là không gặp được.
An Tuyết Phong nói xong liền thấy đôi mắt Vệ Tuân sáng rực, đầy vẻ mong đợi, hiển nhiên cậu thích những cuộc phiêu lưu k*ch th*ch tột độ trong hành trình hơn.
"Cao nhất chỉ đến nguy hiểm cực độ cấp năm thôi sao? Có hành trình cấp vô giải không?"
"Về mặt độ khó thì có thể, nhưng bình thường thì sẽ không đâu."
Iceland ở Bắc Âu không nằm trên vĩ độ Bắc 30°, không có hành trình vĩ độ Bắc 30° hoang dã... Suýt nữa thì quên.
An Tuyết Phong đột nhiên nhíu mày.
Không hiểu sao anh bỗng nhiên nghĩ đến Góa Phụ Đen. Góa Phụ Đen rất muốn kéo Vệ Tuân vào tháp Babel, bên phía hướng dẫn viên khu Tây của cuộc đối kháng lần này lại có Ma Nữ Nhỏ dưới trướng Góa Phụ Đen, trong đám du khách chắc chắn cũng có người của cô ta, phần lớn du khách và hướng dẫn viên phía Bắc Âu nằm trong phạm vi thế lực của Góa Phụ Đen.
Liệu cô ta có gây chuyện trong hành trình đối kháng không?
Hướng dẫn viên tham gia đối kháng cao nhất là S2 Giáp 2, nghĩa là xét về độ khó, trong hành trình đối kháng xuất hiện điểm tham quan cấp vô giải liên quan đến vĩ độ Bắc 30° cũng là điều có thể. Tuy loại hoang dã sẽ không xuất hiện, nhưng không đảm bảo được việc Góa Phụ Đen sẽ thả một con cú mèo của tháp Babel ra ăn vạ lúc Vệ Tuân đang săn bắn, lôi đám người Vệ Tuân vào tháp Babel!
"Cái vòng hoa này được thật!"
An Tuyết Phong càng nghĩ chân mày càng nhíu chặt, Vệ Tuân lại dời sự chú ý sang chiếc vòng hoa. Chiếc vòng được bện từ băng gạc xác ướp của Kim Tự Tháp Pharaoh, điểm xuyết thêm nụ hoa màu xanh da trời của tháp Babel, đã thành công được nhiệm vụ ủy thác Sơn Thần công nhận là vòng hoa!
Nhưng sau khi bện thành vòng hoa, phần giới thiệu của nụ hoa màu xanh da trời cũng thay đổi, nó không còn có thể đến phía tháp Babel để kích hoạt nhiệm vụ loại quy tắc nữa, mà đã trở thành một phần của nhiệm vụ ủy thác Sơn Thần.
__________
"Quả không hổ danh là Bính 1 mà."
Trên vách đá dựng đứng ven biển Bắc Âu sừng sững một tòa lâu đài cổ kính, đó là lâu đài thuộc về Góa Phụ Đen. Thế nhưng, lúc này cô ta lại không ở trong lâu đài. Trời tối đen kịt, đã gần cuối tháng mười, đêm dài lặng lẽ kéo đến, màn đêm bao trùm lấy lâu đài và biển cả, bãi cát phía bên kia vách đá cũng một màu đen tuyền, tựa như bầu trời đêm đảo ngược, trên bãi cát cũng điểm xuyết những mảnh băng vụn như những vì sao lấp lánh, chất đầy những khối băng vỡ tựa như kim cương.
Những tảng băng trôi lớn bị sóng biển đánh nát, dạt vào bờ cát, giống như một phiên bản thu nhỏ của bãi biển kim cương nổi tiếng ở Iceland. Những khối băng trong suốt như pha lê, cái nhỏ chỉ bằng hạt gạo, cái lớn lại cao hơn một người, lung linh huyền ảo như cảnh tượng trong truyện cổ tích.
Nhưng cảnh này tuy đẹp mà cũng cực kỳ lạnh lẽo, người bình thường phải trang bị đầy đủ mới có thể thỏa sức thưởng thức, vậy mà lúc này trên bãi cát đen lại có một người phụ nữ ăn mặc mỏng manh đang tản bộ.
Cô ta mặc váy ren trắng tinh khôi, mái tóc xoăn màu sợi đay xõa tung, trên mặt phủ một lớp voan mỏng như sương mù, khoác hờ chiếc áo choàng trắng muốt, trông như một thiên sứ sa ngã xuống trần gian, lại giống như một cô dâu đang khoác trên mình bộ váy cưới. Cô ta đi chân trần qua lại giữa cát đen và băng giá, thỉnh thoảng lại nhặt một khối băng có kích cỡ vừa vặn lên ngắm nghía, phát ra tiếng cười thuần tuỳ vui vẻ như trẻ thơ, tiếng cười ấy tuyệt vời đến mức bất cứ ai nghe thấy cũng sẽ vô thức mỉm cười theo.
Ấy vậy mà, Ma Nữ Nhỏ sắp khóc đến nơi rồi.
Vị "thiên sứ" xinh đẹp nhường ấy lại đang cầm trong tay một sợi dây xích loang lổ vết máu, đầu dây xích kéo theo một con mèo đen đáng thương. Thỉnh thoảng cô ta lại dìm con mèo đen vào làn nước biển lạnh buốt, lúc lại kéo lê nó qua những khối băng, vừa kéo vừa khẽ hỏi: "Tại sao không nói chuyện tử tế với Bính 1 hả?"
"Tại sao không tỏ ra thân thiện hơn với Bính 1 một chút?"
Tại sao chứ, tại sao cơ chứ, Ma Nữ Nhỏ – người đã tự nguyện uống thuốc biến thành mèo để bị Góa Phụ Đen kéo lê suốt một ngày trời – trong lòng nước mắt tuôn rơi như mưa, hận không thể xuyên không về quá khứ để tát tỉnh bản thân lúc chụp poster. Cô ta cũng chẳng biết tại sao khi đó Bính 1 lại đáng ghét đến thế! Nhưng bản năng sinh tồn khiến Ma Nữ Nhỏ chọn những lời mà Góa Phụ Đen thích nghe để nói.
"Meo meo, có lẽ cậu ta sở hữu danh hiệu loại thiên sứ nào đó chăng meo, tôi là ác ma nên ghét nhất là thiên sứ mà."
Nghe cô ta nói vậy, Góa Phụ Đen quả nhiên mỉm cười: "Tất nhiên rồi, tôi biết ngay Bính 1 có duyên với thiên sứ mà."
"Tôi không thể chờ đợi để giới thiệu George với cậu ta thêm nữa."
Góa Phụ Đen vừa nói vừa ngân nga hát, giọng hát du dương êm ái, cô ta vừa nhặt nhạnh những khối băng, vừa kể với Ma Nữ Nhỏ câu chuyện về cô ta và George mà tai mèo đã nghe đến đóng kén. Góa Phụ Đen thỉnh thoảng lại nhặt một khối băng lên, mỗi khi tìm được một khối có kích thước vừa vặn như kim cương, cô ta lại mỉm cười hạnh phúc, kể về chiếc nhẫn dẫn đội của cô ta và George, chính là được làm từ kim cương và pha lê giống như băng thế này.
"Nhưng George đã làm mất nhẫn của chúng tôi rồi."
Góa Phụ Đen thở dài: "Đàn ông đúng là cẩu thả mà, nhưng anh ấy đã hứa với tôi là sẽ tìm lại được."
À đúng đúng đúng, Ma Nữ Nhỏ chỉ có thể nói đúng đúng đúng. Thật lòng mà nói, hiện tại tâm trạng Góa Phụ Đen vẫn còn khá tốt, nếu không cũng sẽ chẳng dùng biện pháp trừng phạt không đau không ngứa thế này. Kể từ khi Người Điều Khiển Rối đem "đầu lâu pha lê thiên sứ ánh ban mai" làm quà tặng giao cho Bính 1, mà Bính 1 lại đem nó đưa cho Góa Phụ Đen, tâm trạng cô ta lúc nào cũng rất tốt. Cách nói chuyện cũng không còn cảm giác như trước kia, cứ nhẹ bẫng như thiếu nữ, Ma Nữ Nhỏ nghe mà da đầu tê dại.
Hơn nữa, cô ta còn hở ra là khen ngợi Bính 1, giống như lúc này vậy.
"Bính 1 thật sự rất lợi hại. Cô biết không, rõ ràng vật phẩm mà tôi đưa cho cậu ta để kích hoạt nhiệm vụ loại quy tắc là bắt buộc phải đến tháp Babel mới có thể sử dụng. Vậy mà ngay vừa nãy, tôi cảm nhận được liên hệ giữa vật phẩm đó với mình đã biến mất rồi."
"Nói cách khác, rất có thể Bính 1 đã dùng nó để kích hoạt một nhiệm vụ loại quy tắc khác. Thần kỳ làm sao, quả không hổ danh là Bính 1, cô nói xem cậu ta đã làm thế nào?"
Bất kể cậu ta làm thế nào, điều đó chứng tỏ cậu ta vẫn không muốn đến tháp Babel đấy thôi, Goá Phụ Đen lẽ ra nên tức giận chứ? Cười gì mà cười!
Ma Nữ Nhỏ thầm than vãn trong lòng, nhưng vẫn phụ họa thêm một câu: "Đúng vậy, Bính 1 thật sự là một hướng dẫn viên vô cùng thần kỳ. Như Kẻ Truy Mộng Giáp 3 đã tìm Trương Tinh Tàng suốt mười năm, Bính 1 vừa vào đã tìm được người về cho hắn ta. Lúc chụp ảnh poster tôi có gặp Kẻ Truy Mộng, sắc mặt hắn ta trông thực sự rất tốt, nghe nói liên kết sâu giữa họ cũng đã khôi phục rồi —— meoooo! Hức hức!"
Tiếng mèo kêu thảm thiết đột ngột im bặt, con mèo đen nhỏ nước mắt lưng tròng, bị Góa Phụ Đen bóp chặt đuôi đau điếng mà không dám kêu. Đáng chết, đã biến thành mèo rồi vậy mà vẫn ngu ngốc như mèo vậy, quên mất chuyện gì nên nói và chuyện gì không nên nói.
Chuyện như thế này sao có thể nói ra trước mặt Goá Phụ Đen được!
"Phải rồi, tôi luôn thấy vận may của Kẻ Truy Mộng thật tốt."
Góa Phụ Đen khẽ nói: "Vận may của hắn ta sao lại có thể tốt đến như vậy."
Hồi đó Goá Phụ Đen là S3, Kẻ Truy Mộng là Giáp 3. Cô ta mất đi du khách của mình, Kẻ Truy Mộng cũng mất, cô ta tìm George mười năm, Kẻ Truy Mộng cũng tìm Trương Tinh Tàng mười năm. Tuy George đã chết còn Trương Tinh Tàng vẫn chưa, nhưng Trương Tinh Tàng bị Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh giam cầm trong Liên minh Đồ Tể, đáng lẽ phải sống không bằng chết mới đúng. Góa Phụ Đen luôn cảm thấy cô ta và Kẻ Truy Mộng là cùng một loại người.
Thế nhưng...
Tại sao Trương Tinh Tàng lại không chết?
Tại sao Bính 1 lại sinh ra ở khu Đông, còn Góa Phụ Đen cô ta lại sinh ra ở khu Tây? Tại sao Kẻ Truy Mộng lại có thể dễ dàng bắt chuyện với Bính 1 như thế, mà thuộc hạ của cô ta kẻ thì phản bội, kẻ thì ngu ngốc?
Công Tước Thằn Lằn muốn đoạt lấy mảnh vỡ bướm của Kẻ Truy Mộng, thuộc hạ của hắn tìm Ma Nữ Nhỏ đòi loại độc dược đó, Góa Phụ Đen đã đưa cho hắn rồi, dựa vào đâu mà Kẻ Truy Mộng lại được sống tốt như vậy? Tất nhiên, cô ta cũng đồng thời tiết lộ tin tức ấy sang phía Kẻ Truy Mộng.
Dựa vào đâu mà Sát Thủ Trăng Bạc ngoan ngoãn như thế, Công Tước Thằn Lằn vẫn không chịu liên kết sâu với hắn? Dựa vào đâu mà Trương Tinh Tàng đã trở về rồi, Kẻ Truy Mộng vẫn chưa chịu khôi phục liên kết sâu với hắn?!
Tất cả đều là lũ thích làm trò, Góa Phụ Đen nhìn mà vừa giận vừa ghen tị, hận không thể để tất cả cặp hướng dẫn viên và du khách có liên kết trong toàn bộ đội chết hết đi cho rảnh nợ.
Nhưng chứng kiến sau khi Bính 1 can thiệp, Kẻ Truy Mộng đã hoàn toàn nắm giữ Sahara, Trương Tinh Tàng khôi phục liên kết sâu với hắn ta, mọi chuyện xấu đều biến thành chuyện tốt, Góa Phụ Đen cuối cùng đã ngộ ra.
Cô ta không nên so đo xem ai thảm hơn, mà nên tiến về phía tương lai tươi sáng mới đúng, hy vọng cô ta giác ngộ chưa quá muộn.
Trương Tinh Tàng có thể quay lại bên cạnh Kẻ Truy Mộng, vậy thì George cũng có thể sống lại. Nếu không thì tại sao Bính 1 lại đến tham gia trận đối kháng ở Bắc Âu lần này, đây chắc chắn là cơ hội của George!
Bóng dáng Góa Phụ Đen đột nhiên biến mất.
Không còn thời gian để hoài niệm quá khứ hay trừng phạt cấp dưới nữa. Cô ta đang rất bận, cô ta phải tìm cách đưa tháp Babel vào trong trận đối kháng, phải nhét tín vật tháp Babel vào tay Bính 1 mới được! Bính 1 sẽ không bỏ qua mảnh vỡ bướm và hành trình vĩ độ Bắc 30° đã đến tay, nhưng nếu cậu ta muốn hoàn toàn nắm giữ tháp Babel, cậu ta buộc phải hồi sinh George!
Đợi đến khi George hồi sinh, dựa vào những nước đi dự phòng mà cô ta để lại ở tháp Babel, không sợ George sẽ nghe lời Bính 1, George sẽ mang theo tháp Babel trở về bên cạnh cô ta...
__________
"Hắt xì!"
Rồng Truy Mộng vừa tỉnh giấc liền vươn vai, bất thình lình hắt hơi một tiếng, cứ cảm thấy như có kẻ nào đó đang nói xấu sau lưng mình, nhưng hắn chẳng mấy bận tâm. Biến lại thành hình người rồi chỉnh lại chiếc áo choàng, Kẻ Truy Mộng sải bước đi về phía Bính 1.
"Đáng tiếc, chỉ thành công được một cái, giờ trên ngọc nhân này đã có khí tức loại quy tắc rồi!"