¥¥¥
"¥¥¥ lâu rồi không xuất hiện sao?"
Trên đường nghe Bán Mệnh cảm thán, Vệ Tuân khẽ động trong lòng, thuận theo lời hắn mà hỏi.
"Cũng phải vài năm rồi... tầm bốn năm năm trước gì đó."
Đạo Sĩ Bán Mệnh nói: "Chính là lần đội trưởng An trọng thương, * * * ngủ say... khụ khụ!"
Dụ Hướng Dương âm thầm dùng khuỷu tay hích hắn một cái, bảo Bán Mệnh đừng có nhanh mồm nhanh miệng. Không thấy chuyện này đội trưởng An còn chưa nói với Bính 1 sao, có muốn nói thì cũng phải để anh ta tự nói chứ!
"Là lúc tôi sáng lập Atlantis Trầm Luân trở về."
Quả nhiên, An Tuyết Phong đang cõng Bính 1 đã tiếp lời.
Nửa cuối năm thứ tư của cột mốc mười năm này, vào khoảng tháng tám tương đương với tháng mà Vệ Tuân vào nhà trọ, là đợt người mới năm năm lần thứ nhất. Các đoàn đội đều thu nhận thêm không ít tài năng trẻ tuổi, Quy Đồ cũng hiếm khi thu nhận thành viên mới. Lộc Thư Chanh, Uông Ngọc Thụ, Vạn Hướng Xuân và Đồng Hòa Nhạc đều là những người mới vào đợt đó, nhanh chóng bộc lộ tài năng.
Thiên tài ở trong nhà trọ tiến bộ nhanh như ngồi tên lửa, đặc biệt là những du khách có danh hiệu khởi đầu tốt, có đoàn đội tốt hoặc bản thân đủ cứng cỏi để giữ được điểm tích lũy trước sự bóc lột của hướng dẫn viên thì đều trưởng thành rất nhanh. Đợi qua lễ hội cuối năm đó, trong nhóm người mới này đã có hơn mười người đạt đến thực lực đỉnh phong, thứ họ thiếu so với các du khách đỉnh phong khác chỉ là kinh nghiệm và bề dày tích lũy.
Mà những du khách sở hữu danh hiệu màu cam, thực lực đạt đến đỉnh phong thì các đội lớn đã có thể dẫn họ đi rèn luyện trong các hành trình nguy hiểm cực độ cấp năm.
Điều quan trọng nhất của một đội chính là sự phối hợp giữa các thành viên và vị trí mà mỗi người phụ trách, việc này cần nhiều hành trình để mài giũa. Khi đó những người mới của Quy Đồ là Đồng Hòa Nhạc, Lộc Thư Chanh, Vạn Hướng Xuân và Uông Ngọc Thụ thực lực đều đã đạt đỉnh phong. Sau lễ hội cuối năm đó, An Tuyết Phong đích thân dẫn đội Quy Đồ, chọn hành trình nguy hiểm cực độ cấp năm mang tên "Thám Hiểm Biển Sâu" tại eo biển Gibraltar.
Không ai ngờ rằng trong lần hành trình nguy hiểm cực độ này, An Tuyết Phong lại có thể sáng lập thêm một hành trình vĩ độ Bắc 30° nữa.
"Chưa từng có ai sáng lập được hai hành trình vĩ độ Bắc 30°, với lại các hành trình vĩ độ Bắc 30° được sáng lập trước đó đều nằm trong các hành trình có độ khó cấp siêu nguy hiểm."
Trong các hành trình cấp siêu nguy hiểm, đa phần là những du khách mới trung cấp và cao cấp. Sau khi họ sáng lập được hành trình vĩ độ Bắc 30°, họ sẽ trưởng thành và mạnh lên cực nhanh theo tiến độ khám phá hành trình. An Tuyết Phong dùng Kim Tự Tháp Pharaoh để kéo cả đoàn Tịch Dương và đội Quy Đồ đi lên.
Không ai ngờ được sau khi đã trở thành du khách đỉnh phong mà còn sáng lập được hành trình vĩ độ Bắc 30°.
"Lúc đó tôi cũng không ngờ tới..."
Giọng An Tuyết Phong trầm xuống rồi dừng lại, Vệ Tuân cảm thấy tâm trạng của anh trầm xuống. Vệ Tuân nhớ lại những gì Vương Bành Phái từng nói, rằng tinh thần và cảm xúc của An Tuyết Phong đã gặp vấn đề từ năm năm trước, đội Quy Đồ của họ cũng gần năm năm không nhận người mới. Chắc hẳn lần sáng lập Atlantis đó đã xảy ra chuyện.
Khai phá điểm tham quan mới, sáng lập hành trình mới trong hành trình nguy hiểm cực độ cấp năm, độ khó không thể tưởng tượng nổi. Nhưng Vệ Tuân cảm thấy điểm này đối với Quy Đồ mà nói có lẽ không phải vấn đề lớn nhất... Lòng Vệ Tuân khẽ động, hỏi: 'Linh hồn bị phân tách có thể liên kết với tín vật vĩ độ Bắc 30° không? '
'Chính là vấn đề này.'
An Tuyết Phong thở dài một tiếng.
Khi khai phá Kim Tự Tháp, anh ở trạng thái con người hoàn chỉnh, nhưng khi khai phá Atlantis thì anh đã sớm bị phân tách rồi. Bản thể không hoàn chỉnh của anh khi liên kết với tín vật vĩ độ Bắc 30° của Atlantis đã xảy ra vấn đề.
"Chúng tôi ít nhiều đều bị thương, Đồng Hòa Nhạc bị thương rất nặng."
"Ư..."
Chồn tuyết Đồng Hòa Ca đau buồn r*n r* một tiếng, cắn cắn tóc của Vệ Tuân. An Tuyết Phong không lên tiếng nữa mà mật đàm với Vệ Tuân: 'Sau khi trở về, * * * chìm vào giấc ngủ sâu, trạng thái tinh thần của tôi cực kỳ tệ. Nhà trọ rất khó điều trị những ô nhiễm và tổn thương tinh thần liên quan đến vĩ độ Bắc 30°, chính là vào lúc này. '
'Đồng Hòa Nhạc đã chết, tôi đã giết % % %.'
An Tuyết Phong bình tĩnh nói.
An Tuyết Phong sáng lập hành trình vĩ độ Bắc 30° thứ hai, lúc đó toàn bộ nhà trọ chấn động, không ít kẻ bắt đầu rục rịch ý đồ, đặc biệt là phía đám chủ nhà trọ biết rõ * * * đang chìm vào giấc ngủ. Quy Đồ không phải đơn độc nghênh chiến, các đội có giao tình tốt như Huyền Học, Phi Hồng đều đến giúp sức chiến đấu. Thế nhưng · · · cũng không phải đến một mình, hắn còn mang theo % % %.
Hai tên chủ nhà trọ, cộng thêm Liên minh hướng dẫn viên, Liên minh Đồ Tể dường như cũng nhúng một chân vào trong đó. Dù vậy, thực tế · · · cũng không muốn đối đầu trực diện với An Tuyết Phong. Hắn đã bắt cóc Đồng Hòa Nhạc – người yếu nhất trong Quy Đồ khi đó, mưu toan giao dịch với An Tuyết Phong. An Tuyết Phong vì để đảm bảo nên đã không từ chối.
Nhưng điều không ai ngờ tới chính là, % % % đột nhiên phát điên, g**t ch*t Đồng Hòa Nhạc!
Đồng Hòa Nhạc lại chết như thế sao?!
Vệ Tuân nhớ Úc Hòa Tuệ từng nói, hắn nghe Vương Bành Phái kể rằng Đồng Hòa Nhạc vào Quy Đồ đến năm thứ hai thì không còn nữa. Nhưng thực tế, Đồng Hòa Nhạc tối đa chỉ sống được nửa năm, cậu ta chết không lâu sau khi qua năm mới, nên tính là năm thứ hai.
'Tại sao hắn lại giết Đồng Hòa Nhạc?'
'Tôi cũng không rõ.'
An Tuyết Phong lắc đầu: 'Khi đó trạng thái tinh thần của tôi cực kỳ tệ.'
Sau cái chết của Đồng Hòa Nhạc, cả nhà trọ hỗn loạn, toàn bộ đội viên Quy Đồ như phát điên, An Tuyết Phong nổi giận chém chết % % %, cướp lại thi thể Đồng Hòa Nhạc, nhưng tinh thần của chính anh cũng rơi xuống bờ vực sụp đổ. Gây ra chuyện lớn như vậy, những kẻ thuộc liên minh hướng dẫn viên xúm lại hòng kiếm chác đã bị người của Quy Đồ giết không ít, số còn lại đa phần thấy tình hình không ổn đều đã rút lui.
Thế nhưng · · · nghiến răng không chịu lùi bước. Không ai biết tại sao % % % đột nhiên phát điên, nhưng loại chuyện này đã không rõ ràng, lỡ đắc tội lớn với Quy Đồ và An Tuyết Phong, vậy thì dứt khoát thừa cơ lúc An Tuyết Phong đang yếu mà lấy mạng anh.
'¥¥¥ ra tay vào lúc đó, cưỡng ép lôi · · · đi.'
An Tuyết Phong thản nhiên nói: 'Nếu không, hắn không sống được đến tận bây giờ.'
¥¥¥ cũng coi như là ra tay giúp đỡ, nếu không An Tuyết Phong trong trạng thái đó mà còn quyết chiến với · · ·, tình hình e rằng sẽ càng tồi tệ hơn. Vệ Tuân nhớ lại hình ảnh con báo tuyết mắt đỏ ngầu từng thấy ở Bắc Tây Tạng, theo bản năng đưa tay xoa tóc An Tuyết Phong, tự lẩm bẩm: 'Không biết nếu muốn trở thành chủ nhà trọ, có cần phải giết một chủ nhà trọ không nhỉ.'
Trông · · · có vẻ dễ giết nhất.
'Điều đó thì không cần.'
Nghe lời Vệ Tuân, An Tuyết Phong hiểu ý cậu, tâm trạng chẳng hiểu sao lại tốt lên đôi chút. Sau đó anh lại nghe Vệ Tuân hỏi: '% % % là mảnh phân tách của ai?'
'Không rõ lắm.'
An Tuyết Phong lắc đầu: 'Thân phận thực sự của các mảnh phân tách... thực ra rất khó tra, có điều hắn đã chết rồi.'
Loại bảo mật này còn nghiêm ngặt hơn cả việc nhà trọ bảo vệ bí mật cho hướng dẫn viên. Hiện tại những chủ nhà trọ đã biết nguyên thân gồm có: Nhà Chiêm Tinh, bởi vì năm đó sau khi phân tách ? ? ? đã không thèm che giấu mà đánh với ? ? ? một trận, sau đó ? ? ? lại vượt đường xá xa xôi đến khu Đông đi theo Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, gây ra tiếng tăm rất lớn; Thầy Âm Dương thì đúng lúc chết đi khi đang phân tách · · ·, cũng gây ra động tĩnh không nhỏ.
An Tuyết Phong là vì trong lúc anh sáng lập Atlantis bị trọng thương, * * * chìm vào giấc ngủ, sự trùng hợp quá mức này đã khiến bọn · · · đối chiếu được thân phận.
Những kẻ còn lại đều không bị lộ nguyên thân. Hiện tại Vệ Tuân biết năm người, % % % đã bị An Tuyết Phong giết, trong bốn kẻ còn sống còn lại chỉ có · · · là cậu chưa từng gặp qua.
'Nhà trọ tổng cộng có mười chủ nhà trọ, khu Đông khu Tây mỗi bên năm, hai người quản lý nhà trọ một năm rồi tiến hành thay phiên. Những người sáng lập hành trình vĩ độ Bắc 30°, hướng dẫn viên hạng Giáp cấp S, top 3 hướng dẫn viên tinh anh hạng Ất, du khách trong top 10 bảng xếp hạng đều có khả năng nhận được nhiệm vụ liên quan. Đương nhiên, có thể lựa chọn không tiếp nhận.'
Kẻ Truy Mộng vốn có tư cách phân tách trở thành chủ nhà trọ, chỉ có điều lúc đó hắn một lòng chỉ muốn cứu Trương Tinh Tàng, không rảnh nghĩ đến những thứ này. Với lại, hắn còn cảm thấy sau khi phân tách thì thực lực giảm sút trong một khoảng thời gian sẽ rất phiền phức.
'? ? ? được tính là chủ nhà trọ khu Đông?'
'Đúng vậy.'
'Khu Tây có người dự bị không? Sau khi % % % của khu Đông chết có người dự bị không?'
'Đều không có.'
Vệ Tuân nhíu mày suy tư: 'Nói cách cách khác, hiện tại cả khu Đông Tây đều đang thiếu một người.'
Lại trở nên đối xứng rồi.
'Anh nghĩ ¥¥¥ tương ứng với ai?'
An Tuyết Phong báo ra năm cái tên mà anh nghi ngờ nhất, Vệ Tuân nghe xong phát hiện Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, Linh Môi và Người Điều Khiển Rối đều nằm trong danh sách nghi ngờ —— à, Người Điều Khiển Rối giờ đã hết thời rồi.
'Rất tò mò?'
'Đúng vậy.'
Vệ Tuân hào phóng thừa nhận, cậu không phải kiểu người chỉ chọn một con đường rồi đi đến cùng, hiện tại Vệ Tuân đang muốn phát triển toàn diện theo kiểu lục giác: vực sâu, Nghị Viện, chủ nhà trọ, hướng dẫn viên, du khách, vĩ độ Bắc 30° đều muốn nhúng tay vào một chút. Suy bụng ta ra bụng người, cậu cho rằng anh trai rất có khả năng cũng là một chiến binh lục giác.
Lại dựa trên sự đa nghi mà suy đoán, ? ? ? xuất thân từ Nhà Chiêm Tinh, định sẵn không thể có được sự tin tưởng tuyệt đối của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, cho nên Vệ Tuân không kìm được mà dành cho ¥¥¥ một sự nghi ngờ mang tính lịch sự, dù sao ấn tượng về việc hắn rải tiền và biết điểm dừng khi đoạt lại sổ danh sách trẻ mồ côi đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Vệ Tuân. Cứ như thể hắn muốn đưa mấy trang họ Mai, Vệ, Tống và cô bé Emily cho cậu vậy.
Đương nhiên, theo suy luận về điều không tưởng nhất chính là khả năng, % % % đột nhiên phát điên g**t ch*t Đồng Hòa Nhạc rồi bị An Tuyết Phong giết, cũng được Vệ Tuân đưa vào danh sách nghi ngờ lịch sự.
Nếu có thể hồi sinh Đồng Hòa Nhạc, nói không chừng sẽ biết thêm được một số tình hình năm đó.
"Đến rồi đến rồi, đến phòng thăm nuôi rồi!"
Cô nhi viện chiến trường rất lớn, chưa kể An Tuyết Phong vừa chạy vừa trị thương cho Vệ Tuân, với tốc độ của bọn họ khi đến được phòng thăm nuôi thì mười phút kia cũng chỉ còn lại sáu bảy phút.
Vệ Tuân đã gặp Emily, cô bé khoảng tám chín tuổi, mái tóc dài màu sợi đay, làn da trắng như tuyết, đôi mắt xanh băng, chỉ nhìn mặt thì đáng yêu như một thiên sứ nhỏ. Nhưng sau lưng cô bé gồ cao lên như bị gù dị dạng, chiếc áo rộng thùng thình bị nhô lên hoàn toàn, thoạt nhìn giống như cõng một gò đất nhỏ. Lại giống như đôi cánh thịt chưa kịp đâm chồi từ trong xương thịt sau lưng.
Trong vài phút gặp gỡ, Emily luôn mỉm cười, cô bé cười rất ngoan và xinh xắn, khiến lòng người mềm nhũn theo, nhưng khi Vệ Tuân giao tiếp với cô bé thì phát hiện cô bé gần như không thể nói chuyện, ánh mắt đờ đẫn, đi lại cũng rất khó khăn.
"Hơi giống hội chứng thiên sứ*, còn có dị dạng nghi là cánh thịt thiên sứ."
*Hội chứng thiên thần/ thiên sứ (Angelman syndrome) là một rối loạn di truyền ảnh hưởng đến hệ thần kinh và gây ra khiếm khuyết nghiêm trọng về thể chất và trí tuệ. Những trẻ mắc hội chứng thiên thần thường mỉm cười và cười thường xuyên, không nói hoặc nói ít, tính cách vui vẻ, dễ bị kích động.
Đạo Sĩ Bán Mệnh ôn hòa ngồi xổm xuống đưa cho bé Emily một viên kẹo, nhìn cô bé khó khăn cầm lấy, chân mày hắn đều nhíu chặt lại.
"Góa Phụ Đen thật là... không xứng làm mẹ."
Thân là hướng dẫn viên lớn thường xuyên tiếp xúc với ô nhiễm vực sâu mà sinh con thuần túy chính là khiến đứa trẻ phải chịu tội. Có hướng dẫn viên khi mang thai vì nghỉ ngơi ít tiếp xúc ô nhiễm, giá trị SAN khá ổn định, lại mua thêm một số thứ tốt cho trẻ con từ nhà trọ, thì đứa bé sinh ra sẽ không hay phát bệnh, hoặc phát bệnh muộn hơn một chút.
Nhưng đứa trẻ này của Góa Phụ Đen là sau khi ba mất, được sinh ra tám tháng sau khi George qua đời. Nhìn đứa nhỏ thế này, e rằng cô ta còn táng tận lương tâm để bé Emily gặp mặt "ba" rất nhiều lần, chính là ảo giác George. Lại còn tiếp xúc với rất nhiều ô nhiễm loại thiên sứ và tháp Babel.
Cho nên mới có bệnh trạng và dị dạng theo hướng thiên sứ.
George là thiên sứ, tình yêu dị dạng điên cuồng của Góa Phụ Đen đã sinh ra "cô con gái thiên sứ" này.
"Con có biết George không?"
Vệ Tuân vẫn luôn quan sát bé Emily, lật xem danh sách thăm nuôi trên bàn trong phòng thăm nuôi của cô bé. Phía trước đáng lẽ là những dấu tích do Góa Phụ Đen đánh dấu, nhưng vì đã chuyển giao sang khu Đông nên hồ sơ những năm trước không còn nữa, chỉ có của năm nay.
Chỉ riêng năm nay Góa Phụ Đen đã tới thăm bé Emily hai mươi bốn lần, trung bình mỗi tháng thăm hai lần. Thế nhưng, khi Đạo Sĩ Bán Mệnh nhắc đến Góa Phụ Đen với giọng điệu chán ghét lúc nãy, bé Emily lại không có bất kỳ phản ứng nào khác.
Tuy nhiên khi Vệ Tuân nhắc đến "George", đôi mắt bé Emily lại tỏa sáng, miệng lẩm bẩm như đang ngân nga hát. Khi Vệ Tuân đeo danh hiệu thiên sứ, lấy ra chiếc lông vũ biến dị thuộc về George, bé Emily càng kích động nhào tới. Biểu cảm trên mặt cô bé như bị đóng băng, chỉ biết cười lớn, hướng về phía Vệ Tuân mà cười a a a, trông vô cùng quỷ dị nhưng lại khiến người ta đau lòng.
Nhưng Vệ Tuân lại phát hiện khi bé Emily há to miệng, trong cổ họng dường như có thứ gì đó. An Tuyết Phong và những người khác cũng phát hiện ra, sắc mặt đều trở nên nghiêm trọng.
Quả nhiên việc Góa Phụ Đen đặc biệt đưa bé Emily đến nhà trọ cô nhi viện chiến trường ở khu Đông không hề đơn giản.
Lấy kẹo từ chỗ Bán Mệnh để dỗ dành bé Emily, Vệ Tuân ôm cô bé nhẹ nhàng vỗ lưng, lại đưa chiếc lông vũ biến dị của George cho cô bé cầm chơi, cuối cùng cũng lấy được "hàng riêng" mà Góa Phụ Đen kẹp mang tới. Trong cô nhi viện có ¥¥¥, Vệ Tuân không vội vàng xem ngay, sau khi hết thời gian và quay trở về nhà trọ, Vệ Tuân mới mở ra xem.
Đó vậy mà là một viên tròn giống như sáp, bên trong giấu một bông hoa nhỏ màu xanh da trời.
'Trên đó có sức mạnh của quy tắc.'
Bông hoa vừa xuất hiện, sắc mặt An Tuyết Phong khẽ biến đổi, cùng lúc đó biểu cảm của Vệ Tuân cũng thay đổi theo.
Nhiệm vụ ủy thác của Sơn Thần vốn không có động tĩnh suốt bấy lâu nay, vậy mà giờ đây lại bắt đầu tiến triển!