Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 434

Quan hệ tốt

【Thương Nhân Ma Quỷ: Tin tức về cô nhi viện chiến trường khu Tây, những gì tôi nghe ngóng được đã gửi hết cho cậu.】

Một tiếng "ting ting" vang lên, tại căn cứ Quy Đồ, Đồng Hòa Ca đang thu dọn đồ đạc trong phòng ngủ của Vệ Tuân thì liếc nhìn điện thoại, cầm lấy nó rồi đứng dậy gõ cửa ban công: "Phía Thương Nhân Ma Quỷ có tin tức rồi này."

Cửa ban công mở ra một khe nhỏ, lộ ra nửa khuôn mặt hồ ly, nhìn lướt qua điện thoại nhưng không có ý định cầm nó: "Anh cứ xem rồi trò chuyện với hắn trước đi."

"Sao thế, vẫn chưa xong à?"

Thấy Úc Hòa Tuệ ngay cả cửa ban công cũng không mở hết, Đồng Hòa Ca theo bản năng nhìn vào bên trong. Nói là ban công, nhưng thực chất nơi này kết nối với căn cứ cá nhân của Vệ Tuân, căn cứ cá nhân của Bính 1.

"Chưa xong đâu, dù sao cũng là lột xác thành trùng mẫu Lerala mà."

Úc Hòa Tuệ có chút mệt mỏi, Cáo Tiên ngáp một cái: "Nhưng cũng sắp xong rồi."

Sau khi trao đổi ngắn gọn vài câu với Đồng Hòa Ca, Úc Hòa Tuệ đóng cửa ban công lại, quay người đi về phía Vệ Tuân. Căn cứ cá nhân vốn nhỏ hẹp lúc mới vào nhà trọ hiện đã được Vệ Tuân mở rộng thành một biệt thự rộng hàng trăm mét vuông, ăn ở đều tại Quy Đồ, nên căn cứ cá nhân này được Vệ Tuân quy hoạch thành trang trại chăn nuôi và khu vực làm việc.

Tại đây có lương thực cơ bản để nhân giống ma trùng là cây vạn tuế da người lông đen, có bệ nấm, khu nuôi cấy lông đen; có vườn hoa dành riêng cho ong chúa và ma ong; có phòng trò chơi của Bắp Non chất đầy các loại đất và khoáng vật; có phòng ấp trứng dành cho ma muỗi Tiểu Kim cùng đống trứng ma muỗi viễn cổ mà nó lừa được từ cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ về; còn có phòng biệt giam và phòng nghiên cứu dành riêng cho việc nghiên cứu Bậc Thầy Ác Trùng, chuẩn bị cho Quỷ Tóc Tiểu Hồng và loại ký sinh trùng hình cung của Người Cảm Nhiễm mà Vệ Tuân mang về từ Sahara... Tất cả đều được Úc Hòa Tuệ quy hoạch và sắp xếp vô cùng ngăn nắp.

Cáo Tiên Úc Hòa Tuệ đi qua những khu vực này, dừng lại trước một căn phòng, đây là căn phòng chủ chốt và lớn nhất trong căn cứ cá nhân của Vệ Tuân. Đẩy cửa bước vào, năng lượng vực sâu mang theo ô nhiễm ập vào mặt, khiến Cáo Tiên theo phản xạ dựng đứng cả lông toàn thân. Hắn nhanh chóng đóng cửa lại, không để năng lượng vực sâu rò rỉ ra ngoài.

Trong căn phòng này là một mảnh hỗn độn, mặt đất giống như bị người khổng lồ cào xé, khắp nơi đều là những rãnh sâu đáng sợ và năng lượng vực sâu đang bạo động hỗn loạn, giống như vừa trải qua một trận chiến. Úc Hòa Tuệ rảo bước, vội vã đi vào sâu trong phòng, rất nhanh đã thấy một ác ma cao lớn đẹp trai gần như trưởng thành đang dang cánh, đầy hứng thú nghịch một viên đá quý màu xanh lục.

"Thành công rồi sao?"

Không thấy con trùng xanh lục đáng sợ với thực lực gần như cấp vô giải kia đâu, chỉ thấy Vệ Tuân đang cười, Úc Hòa Tuệ cũng thở phào nhẹ nhõm. Khi hắn nhận được tin nhắn của Đồng Hòa Ca để đi ra ngoài, trận chiến thực chất đã đi đến hồi kết, nếu không hắn cũng sẽ không rời khỏi Vệ Tuân.

"Đây là xác lột của Tiểu Thúy sao?"

Cáo Tiên đi đến cạnh cậu, tò mò nhìn viên đá quý rực rỡ lộng lẫy trong tay Vệ Tuân.

"Thân thể Tiểu Thúy trước đó đã bị hủy rồi, là trực tiếp tái tạo lại thân thể, lấy đâu ra xác lột chứ."

Vệ Tuân cười đưa viên đá quý màu xanh lục cho Cáo Tiên xem: "Đây là tâm trùng của Tiểu Thúy."

Úc Hòa Tuệ: ?!

Cáo Tiên vừa định ghé mồm định ngoạm lấy xem liền sững người, bực mình quất một đuôi vào người Vệ Tuân.

"Tâm trùng là thứ quan trọng như vậy mà cậu không mau cất kỹ đi?"

Ngay sau đó Úc Hòa Tuệ liền thấy chóp đuôi trắng muốt xù bông của mình khi chạm vào cơ thể Vệ Tuân lập tức bị nhuộm đen, hắn hít ngược một hơi khí lạnh, con cáo lớn nép sát vào bên cạnh Vệ Tuân, theo bản năng dùng sức mạnh Cáo Tiên giúp Vệ Tuân chải chuốt lại luồng ma khí bạo động đầy lệ khí kia.

"Không sao, tôi thật sự không sao mà."

Thấy lông cáo trắng muốt của Cáo Tiên thoáng chốc đã bị nhiễm một màu đen đặc như mực, Vệ Tuân đẩy hắn ra, nhẹ nhàng nói: "Dù sao tôi cũng có một danh hiệu màu tím loại ác ma mà, hiện giờ khả năng kiểm soát đối với dị hóa ác ma đã cao hơn rồi, chút ma khí này một lát nữa tôi sẽ khống chế được thôi."

Cáo Tiên không phải ma vật, ma khí xâm nhập sẽ không tốt cho Úc Hòa Tuệ.

Nhưng lời của Vệ Tuân ngược lại càng khiến Úc Hòa Tuệ tức giận hơn, còn nói cái gì mà danh hiệu màu tím loại ác ma chứ, nếu không phải tại cái danh hiệu đó, Vệ Tuân có thể rơi vào tình cảnh như hiện tại không? Tiểu Thúy trong cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ đã nuốt chửng trái tim của trùng mẫu Lerala Nhện Mặt Trời, có được tư cách thăng cấp thành trùng mẫu Lerala. Trùng mẫu thăng cấp cần lượng lớn năng lượng, vì thế đại khái có hai cách làm: nếu thiếu hụt năng lượng, trùng mẫu đang thăng cấp sau khi ăn sạch thức ăn mà đàn trùng con tìm về, sẽ nuốt chửng toàn bộ trùng con do mình sinh ra. Nguồn năng lượng cùng gốc sẽ thuần khiết và dễ tiêu hóa hơn.

Nếu năng lượng dồi dào, trùng mẫu thăng cấp không cần nuốt trùng con, vậy sau khi nó thăng cấp, thực lực của lũ trùng con sinh ra trước đó đều sẽ ít nhiều cao theo trùng mẫu.

Vệ Tuân chắc chắn sẽ không để Tiểu Thúy ăn thịt Bắp Non rồi, mà Tiểu Thúy vì đã mất đi bản thể cũ, việc tái tạo lại cơ thể đòi hỏi tiêu hao nhiều năng lượng hơn. Nó đã dưỡng thần trong Quả cầu ma trùng xấp xỉ một ngày, nhóm Vệ Tuân trở về từ Sahara khi trời còn chưa sáng, kết toán, tuần tra Liên minh Hỗ Trợ, chạm trán hư ảnh Nghị Viện, về Quy Đồ gặp người bên Huyền Học, bị cuốn vào Nghị Viện, quậy phá xong ở Nghị Viện thì đi lô cốt vong linh hai tiếng, rồi lại về đi chụp poster tập thể, thực chất vẫn chưa đầy hai mươi bốn tiếng.

Lúc Vệ Tuân dùng thân phận Bính 1 trở về Quy Đồ, Lộc Thư Chanh thậm chí còn định mời cậu ăn khuya, chỉ là lúc đó Tiểu Thúy đã dưỡng xong tinh thần thể, gửi đến Vệ Tuân lời xin chỉ thị "có thể bắt đầu thăng cấp rồi!", Vệ Tuân liền trở về căn cứ cá nhân của mình trước, dị hóa ác ma để kết nối với điểm kết nối vực sâu, dẫn động năng lượng vực sâu thuần tuý từ điểm kết nối vực sâu và mảnh vỡ bướm, bố trí cho Tiểu Thúy một môi trường mô phỏng vực sâu như thế này.

Kết quả là Nỗi Nhục Của Ác Ma suýt chút nữa đã làm hỏng chuyện, Tiểu Thúy cũng là ma trùng mà! Trước đó khi Vệ Tuân sai bảo Bắp Non không thấy nó có tâm lý phản kháng gì, cứ ngỡ ma trùng nhà mình sẽ không xảy ra chuyện. Ai ngờ khi lên Lerala, là phải lột xác ngưng tụ ra một cơ thể mạnh hơn trước, sau đó mới hình thành tinh thần thể.

Trùng mẫu Farala cấp thấp nhất có tinh thần thể và cơ thể tách rời nhau, vì cả hai thứ này đều quá yếu không thể chịu nổi áp lực dung hợp. Cấp cao hơn một bậc là trùng mẫu Mirala thì tinh thần thể và cơ thể dung hợp, thể hiện ra dạng người - trùng đặc thù. Còn đến trùng mẫu Lerala tầng cao hơn nữa, tinh thần thể và cơ thể của nó đều sẽ lột xác mạnh lên, mạnh đến mức cả hai bên đều có thể đạt tới cấp vô giải.

Nhưng cơ thể và tinh thần thể mạnh như vậy lại không phải thứ mà trùng mẫu Lerala có thể khống chế, cưỡng ép dung hợp sẽ khiến nó sụp đổ điên loạn. Cho nên cơ thể và tinh thần thể của trùng mẫu Lerala sẽ một lần nữa tách rời, cho đến khi thăng cấp trở thành nữ hoàng trùng mẫu Dorala đứng đầu, cơ thể và tinh thần thể cường hãn mới lại dung hợp lần nữa, đạt đến đỉnh phong.

Trùng mẫu Nhện Mặt Trời chính vì là trùng mẫu Lerala có tinh thần thể và cơ thể tách rời, nên mới có thể đem tinh thần thể hiến tế cho Mặt Trời, để lại cơ thể ma trùng đã thoái hóa lý trí chỉ còn bản năng nguyên thủy canh giữ đàn tế.

Lúc Tiểu Thúy cấu trúc lại thân xác ma trùng đã xảy ra thảm án! Lý trí trong tinh thần thể của nó biết Vệ Tuân là chủ nhân, là người tốt, nhưng thân xác ma trùng chỉ có bản năng nguyên thủy của nó lại lập tức phát động nhắm vào ác ma bại hoại mà vạn ma đều muốn tiêu diệt!

Tệ hơn là Tiểu Thúy cải tạo thân thể thăng cấp trước, thân thể của nó đã đến cấp vô giải, nhưng tinh thần thể vẫn chưa, dẫn đến bi kịch tinh thần thể không khống chế được cơ thể, lý trí bị bản năng đè bẹp.

May mà Vệ Tuân có kinh nghiệm phong phú khi tử chiến với ma trùng cấp vô giải, cộng thêm Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca nhận thấy điểm bất thường đã lập tức vào giúp một tay, nhanh chóng áp chế được cục diện, Vệ Tuân cũng không để bản thân thê thảm như lúc chiến đấu với Nhện Mặt Trời.

Tuy nhiên, việc nhân cơ hội này cưỡng ép hấp thụ ma văn ma khí, khiến trạng thái ác ma phát triển mạnh theo kiểu thúc ép, dẫn đến ma khí bạo động. Ma khí và linh vật thuần khiết là tử thù, hiện tại Đồng Hòa Ca có thân thể là linh thực nên là người đầu tiên không chịu đựng nổi, đã bị Úc Hòa Tuệ đuổi ra ngoài cùng với điện thoại của Vệ Tuân, để hắn phản hồi các tin nhắn.

Còn Úc Hòa Tuệ trong việc chải chuốt ma khí cho Vệ Tuân cũng được coi là tay lão luyện, trước đó từ Bắc Tây Tạng trở về, khi Vệ Tuân dung hợp điểm kết nối vực sâu đã hấp thụ quá nhiều ma văn ma khí, dẫn đến ma khí bản thân bạo động, chẳng phải cũng là hắn giúp chải chuốt sao? Lúc đó Vệ Tuân còn được đằng chân lân đằng đầu, cậy có hắn giúp chải chuốt mà cố tình hút thêm rất nhiều ma văn ma khí, cuối cùng khiến Úc Hòa Tuệ mất trí biến thành một con cáo đen nhỏ.

Sao lúc này lại khách sáo thế, có phải không biết cậu là hạng người gì đâu?

"Bốn chữ."

Cáo Tiên u uất nói, chẳng cần phải thốt ra cụ thể bốn chữ Nỗi Nhục Ác Ma, Vệ Tuân đã khẽ ho một tiếng, trầm ngâm thu tay lại, để Đại Cáo Tiên áp sát tới lần nữa.

Lần này Vệ Tuân mượn cơ hội hấp thụ lực lượng ma văn để cưỡng ép nâng cao bản thân, một là để trở nên mạnh hơn trước khi trận đối kháng bắt đầu, hai là muốn thông qua việc nắm giữ nhiều sức mạnh ác ma hơn để xem có thể kích hoạt được danh hiệu màu cam loại ác ma hay không.

Không muốn Úc Hòa Tuệ giúp đỡ cũng là thật, việc chải chuốt ma khí dù sao cũng không tốt cho thực lực bản thân hắn, sau khi trở về hắn sẽ cần thêm thời gian để nghỉ ngơi. Mà thứ thiếu hụt nhất lúc này chính là thời gian, khi trận đối kháng diễn ra, Đồng Hòa Ca và Úc Hòa Tuệ sẽ phải đi cùng cậu.

Nhưng đã là ý tốt của Úc Hòa Tuệ, Vệ Tuân cũng không từ chối, sau đó hút hết ma khí ra khỏi người hắn là được.

Thế là, Vệ Tuân lại ở trong căn cứ cá nhân cùng Úc Hòa Tuệ thêm hai tiếng mới trở ra, lần này cậu thăng tiến rất lớn. Sau khi Tiểu Thúy thành trùng mẫu Lerala, thực lực gần như cấp vô giải, đã có thể bắt đầu phản phệ lại Vệ Tuân. Thực lực Vệ Tuân mạnh hơn, Tiểu Thúy thăng cấp, kéo theo một đám ma trùng của cậu đều có biến hóa.

Ma muỗi Tiểu Kim đã thăng cấp đến cực hạn ở phương diện ẩn nấp và hút máu không đau, ma trùng trách nhiệm Kim Quyển và trùng đời ba cũng tiến gần đến mức trưởng thành, năng lượng lây lan cảm xúc và giám sát cảm xúc được tăng cường, hai con trùng này hợp lực, cho dù nhân sự Liên minh Hỗ Trợ có mở rộng thêm nữa cũng có thể đảm bảo chất lượng tiết học tư tưởng đạo đức cho các nghị viên. Loại ký sinh trùng hình cung do Người Cảm Nhiễm nộp lên đã bị Tiểu Thúy hoàn toàn nắm giữ, hiện giờ đang tích cực lấy công chuộc tội, nỗ lực nghiên cứu.

Còn Điệp Đại thì một lần nữa kết kén, nắm vững thiên phú cơ biến sâu hơn, đồng thời khai thác ra một trong những nhánh nhỏ là "thoái hóa", thành công từ bướm thoái hóa trở lại dạng giòi, sau đó lột ra một lớp da.

Vốn dĩ sau khi tiến hóa thành bướm, Điệp Đại đã sớm không còn đặc tính của giòi da người, nhưng sau khi thoái hóa, nó đã nắm vững lại đặc tính này. Điệp Đại hiện tại đã không còn là con giòi như xưa, lần lột da trước nó bò tới bò lui trên da người mà không thể bò ra được ngũ quan, chỉ bò ra được bàn tay phải, lớp da người bàn tay phải đó có thể bắt lấy ô nhiễm cấp vô giải, lúc đó đã được Vệ Tuân làm thành găng tay.

Còn lần này, nó đã thành công bò ra được ngũ quan trên khuôn mặt người!

Lớp da người ở các bộ phận khác tự nhiên teo lại, cuối cùng chỉ để lại phần đầu. Tuy chưa qua kiểm định ở nhà trọ, nhưng Vệ Tuân cảm thấy nó nói không chừng có thể dùng làm mặt nạ da người hoặc thứ gì đó tương tự.

Trận đối kháng khởi động đang cận kề, sau khi chụp xong ảnh tập thể hướng dẫn viên thì sẽ đến khâu tuyển chọn du khách. Vệ Tuân tự thấy biểu hiện của mình cũng coi là tốt, nhất định phải chuẩn bị trước cho tình huống cả thân phận du khách lẫn hướng dẫn viên đều được chọn vào trận đối kháng cùng lúc.

Người đất do Trương Tinh Tàng nặn tuy tốt, nhưng đối mặt với sự thẩm tra từ phía chủ nhà trọ hay nhà trọ thì e là không vượt qua nổi. Nhưng nếu có cái mặt nạ da người liên quan mật thiết đến hành trình vĩ độ Bắc 30° Lăng mộ Vua Thổ Ty này, có thể coi là vật phẩm của Lăng mộ Vua Thổ Ty, nhà trọ chắc sẽ không nhìn thấu được.

"Vẫn chưa hồi phục sao?"

"Gù gù gù..."

Trên đường thu dọn đồ đạc cùng Úc Hòa Tuệ đi ra ngoài, Vệ Tuân thả Bắp Non ra. Chỉ thấy ánh mặt trời quá mức rực rỡ trên người Bắp Béo cuối cùng nó đã có thể tự chủ thu vào, có chút dáng vẻ ban đầu. Nghe cậu hỏi, Bắp Non đội con trùng Anka đã mọc lông vũ màu đỏ vàng (dù sao nó cũng không phải ma trùng nên không thể nhân cơ hội này trưởng thành) nhỏ tiếng kêu gù gù rồi gật đầu, thân hình rung lên biến thành mười bảy con, vẫn chỉ có thể biến thành mười bảy đoạn.

Hơn nữa, lần này hấp thụ ma khí thực lực của nó tiến bộ không lớn lắm, có khả năng hiện tại nó đã đến thời kỳ thắt nút cổ chai*, muốn thực lực tiến bộ thêm nữa thì phải lột da, cũng có khả năng là do ảnh hưởng từ việc cơ thể bị khiếm khuyết.

*Thời ký thắt nút cổ chai: được dùng để chỉ "nút thắt" trong một quá trình, làm chậm lại hoặc làm cản trở tiến độ chung, giống như cách cổ chai hạn chế tốc độ dòng chảy của chất lỏng.

Đất ở lô cốt vong linh và những mảnh vỡ linh hồn hoa trắng nhỏ kia rốt cuộc là thứ gì, Vệ Tuân vẫn chưa kịp nghiên cứu, An Tuyết Phong tạm thời cũng không có thời gian. Trận đối kháng khởi động được đẩy sớm, đội Quy Đồ và đoàn Tịch Dương đều bận rộn, gần đây thực sự có quá nhiều việc. Nhưng An Tuyết Phong vẫn luôn quan tâm Vệ Tuân, nghe tin Vệ Tuân nhận được thư mời cô nhi viện của Góa Phụ Đen, anh quyết định sau khi xong những việc khẩn cấp nhất trong tay, sẽ cùng cậu đến cô nhi viện xem sao.

Sở dĩ đặt việc đi cô nhi viện tìm kiếm bí mật của Hồng Giang lên trước việc xử lý thu hoạch từ chiến trường là vì thi thể Tống Phi Tinh sắp vỡ nát.

Từ Sahara trở về, khi Dụ Hướng Dương kiểm tra xác này đã nói rằng nó không trụ nổi hai ngày là sẽ vỡ vụn, hai ngày này không phải là con số ảo. Vệ Tuân nhận được thư mời của cô nhi viện, An Tuyết Phong liên lạc với bên Huyền Học, nghĩ bụng trước khi thi thể Tống Phi Tinh vỡ nát thì mang hắn đến cô nhi viện, biết đâu có thể thu hoạch được điều gì mới.

Bước ra khỏi căn cứ cá nhân, nhận lấy điện thoại từ chỗ Đồng Hòa Ca, Vệ Tuân xem qua tài liệu về cô nhi viện chiến trường khu Tây do Ma Quỷ Thương Nhân gửi tới, lại thấy tin nhắn của An Tuyết Phong, Dụ Hướng Dương, Góa Phụ Đen gửi đến.

"Ăn chút đồ lót dạ trước đã."

Để Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca ở lại trong phòng, Vệ Tuân vừa nhìn điện thoại vừa từ cầu thang đi xuống, chân còn chưa chạm đất đã bị An Tuyết Phong vừa bận xong đi ra nắm lấy tay.

"Lúc đi đường bớt nhìn điện thoại thôi, phải nhìn đường chứ."

Anh theo thói quen cằn nhằn một câu, thấy ở lối cầu thang không có ai, An Tuyết Phong không kìm được cúi đầu hôn lên trán Vệ Tuân, thanh tẩy nốt chút sức mạnh ác ma còn sót lại, sau đó nắm tay cậu đi về phía phòng ăn.

Trong phòng ăn không còn ai, đám người Vương Bành Phái ăn đêm xong đã lại đi bận rộn, chỉ còn trên bếp lửa nhỏ vẫn đang có một nồi canh sôi sùng sục. Lộc Thư Chanh hầm cả một nồi nước lèo thịt bò xương bò lớn, An Tuyết Phong liếc nhìn, sực nhớ Vệ Tuân từ lúc ở Sahara về đến giờ vẫn chưa ăn uống tử tế, liền múc nước lèo ra nấu một nồi mì nước thanh đạm, thái một đĩa thịt bò, lại còn làm cho Vệ Tuân một dĩa ớt nhỏ để cậu ăn cùng.

Hai tô mì lớn được bưng lên bàn, An Tuyết Phong lại gấp thêm hai khúc xương bò đầy thịt và gân được hầm mềm nhừ, múc thêm nửa thố nước lèo cho hai con chó Lão Thương và Vượng Tài.

"Anh cho chó ăn chẳng bằng cho Bắp Non ăn còn hơn."

Vệ Tuân cười trêu chọc. Vượng Tài vốn không phải là loại chó bình thường, nó cũng chẳng hứng thú gì với mấy loại thịt thà thông thường, nhưng thịt do Lộc Thư Chanh hầm thì sao có thể là thịt bò thường cho được. Thấy Vượng Tài lúc đầu còn hờ hững ngửi ngửi, sau đó mắt chợt sáng rực lên, dúi cả đầu chó vào thố gặm xương kêu răng rắc đầy ngon lành, làm Vệ Tuân cũng thấy thèm theo, cậu đổ ớt vào bát mì trộn đều rồi vui vẻ ăn.

"Lát nữa Sầm Cầm và Dụ Hướng Dương sẽ tới."

Ngay cả lúc ăn, An Tuyết Phong cũng không để tay chân rảnh rỗi, tay phải cầm đũa gắp mì, tay trái thì cầm điện thoại của Vệ Tuân để xem tài liệu về cô nhi viện chiến trường khu Tây do Thương Nhân Ma Quỷ gửi tới. Trước đó anh đã hỏi Nhà Chiêm Tinh một số tư liệu về nơi này, nhưng suy cho cùng, hai người Lily và Kelly trong đội của Nhà Chiêm Tinh chưa từng làm mẹ nên không thể biết rõ ngọn ngành như Góa Phụ Đen, người vốn có con đang ở trong cô nhi viện.

Những tài liệu mà Thương Nhân Ma Quỷ thu thập được cực kỳ chi tiết, chắc chắn là có bàn tay thúc đẩy của Góa Phụ Đen ở trong đó. Góa Phụ Đen tích cực như vậy chẳng qua là vì muốn George được hồi sinh, hẳn là cô ta cũng cảm thấy cấp bách khi trận đối kháng khởi động sớm hơn dự tính.

Nhưng Vệ Tuân đã hồi sinh hai người rồi, độ khó để hồi sinh người thứ ba chắc chắn sẽ cực kỳ lớn. Ngay cả Bậc Thầy Ác Trùng đã cơ bản thu thập đủ mà cậu còn chưa tính đến chuyện hồi sinh, em trai Đồng Hoà Nhạc của Đồng Hòa Ca cũng chưa đến lượt, thì George lại càng phải xếp hàng dài phía sau.

An Tuyết Phong hiểu rõ trong lòng, nếu không phải có cơ hội đặc biệt nào đó, thì Góa Phụ Đen dù có gấp đến mấy cũng vô ích.

"Ting ting."

An Tuyết Phong đang lật xem tài liệu thì nghe thấy một tiếng vang, vừa vặn là một tin nhắn mới từ Thương Nhân Ma Quỷ gửi đến.

【Thương Nhân Ma Quỷ: Chuyện đó, lúc chụp poster Ma Nữ Nhỏ đẩy tôi lại gần cậu là do lúc ấy cô ta không khống chế cảm xúc tốt, không hoàn thành được ủy thác của Góa Phụ Đen, lo cậu tức giận, lại biết hai chúng ta có quan hệ tốt nên mới muốn đẩy tôi ra để làm dịu bầu không khí chút thôi.】.

An Tuyết Phong: .

Ánh mắt anh dừng lại ở ba chữ "quan hệ tốt" một chút, An Tuyết Phong nhướng mày, tặc lưỡi một cái, dùng thái độ trầm ổn của một người đàn ông trưởng thành trả lại điện thoại cho Vệ Tuân.

"Có tin nhắn."

"Góa Phụ Đen sốt ruột rồi, muốn em nhanh chóng hồi sinh George."

Trong lúc Vệ Tuân xem tin nhắn, An Tuyết Phong ho khan một tiếng, nghiêm giọng nói: "Góa Phụ Đen có rất nhiều thủ đoạn thâm độc, không thể không phòng. Lúc em chụp ảnh cả Ma Nữ Nhỏ Mị Ma và Thương Nhân Ma Quỷ đều có mặt, mà ngay sau đó cô ta đã lập tức gửi thư mời tới, nói không chừng..."

Nói không chừng bọn họ đã dùng thủ đoạn gì đó trên người Vệ Tuân, gây ra ảnh hưởng nào đó rồi.

"Chậc, vậy phải làm sao bây giờ."

Liếc qua tin nhắn mới gửi đến của Thương Nhân Ma Quỷ, rồi lại nhìn sang An Tuyết Phong, Vệ Tuân bật cười. Cậu đặt đũa xuống, hai tay đan vào nhau chống dưới cằm, giả vờ lo lắng: "Một hướng dẫn viên lớn cấp S như Góa Phụ Đen mà ra tay với tôi, tôi chẳng thể nào phát hiện ra chiêu ngầm của cô ta đâu. Thầy An à, anh phải dạy tôi, phải cứu tôi với."

"Yên tâm, tôi sẽ chỉ dạy cho em."

Khó cho An Tuyết Phong khi nghe cậu dùng cái giọng điệu làm bộ làm tịch này nói chuyện mà vẫn có thể nghiêm túc: "Loại hướng dẫn viên như Ma Nữ Nhỏ, giỏi nhất là ám thị tinh thần."

Chỉ cần liên kết sâu, khiến liên hệ tinh thần giữa họ chặt chẽ hơn, bất cứ ai dám động vào tinh thần của Vệ Tuân thì An Tuyết Phong đều có thể phát hiện ra ngay lập tức.

Đến lúc đó đương nhiên sẽ không sợ nữa.

"Ở trận đối kháng nói không chừng tôi sẽ đối đầu với Ma Nữ Nhỏ đấy."

Vệ Tuân cười híp mắt chống cằm, nhưng dưới bàn ăn lại duỗi chân qua, cọ cọ vào cổ chân An Tuyết Phong. Cảm nhận được hơi thở An Tuyết Phong khựng lại trong thoáng chốc, ý cười trong mắt Vệ Tuân càng sâu hơn.

Cơm no áo ấm rồi sẽ nghĩ đến chuyện... khụ khụ, tuy rằng hiện tại không có thời gian, nhưng trêu chọc một chút cũng—

"Vệ Tuân, bọn tôi đến rồi đây! Đi đi đi đi thôi, quay về hiện thực tới cô nhi viện nào!"

Đúng lúc này, giọng nói oang oang của Đạo Sĩ Bán Mệnh từ phòng khách trên lầu truyền tới, hắn phấn khích chạy huỳnh huỵch xuống lầu, âm thanh lớn cứ như tiếng gầm của Bắp Non vậy, tên to xác Dụ Hướng Dương đi theo phía sau xuống lầu mà tiếng động còn chẳng bằng hắn.

Vừa xuống lầu Đạo Sĩ Bán Mệnh đã ngửi thấy mùi thịt bò thơm phức, lần mò vào phòng ăn xem thử, thấy Vệ Tuân và An Tuyết Phong đang ăn, hắn lập tức cười rộ lên, chẳng coi mình là người ngoài chút nào: "Ồ hố, đêm hôm thế này hai người ăn khuya sao không gọi tôi thế, còn không còn không? Cho tôi với Tiểu Dụ mỗi người một tô luôn!"

An Tuyết Phong: .

Vệ Tuân: .

Bình Luận (0)
Comment