Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 300

Vệ Tuân khó mà diễn tả tâm tình của mình

So với nói đó là một con bướm, chi bằng nói đó chỉ là một mảnh nguyên vẹn của cánh trên bên phải con bướm. Nó có màu tím lam, đẹp đến lạ thường, theo từng nhịp hô hấp và tim đập của Vệ Tuân mà khẽ phập phồng, tựa như sống lại, cực kỳ hút mắt.

An Tuyết Phong chưa bao giờ thấy tình huống như thế, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn.

Anh nhận ra xung quanh hình xăm lại có mấy sợi tơ trắng mềm mại nổi lên quấn quanh, như thể bị dính một chút tơ nhện. Rõ ràng trước đó Vệ Tuân tắm, những sợi tơ này đã bị nước rửa trôi rồi.

Vậy mà bây giờ lại xuất hiện nữa.

An Tuyết Phong lấy một chiếc khăn sạch, thấm nước hồ, từng chút từng chút cẩn thận làm ướt chỗ sợi tơ ấy. Nước hồ mát lạnh, Vệ Tuân hơi ngả người về sau, khiến An Tuyết Phong phải dịch sát thêm một bước, khoảng cách giữa hai người lập tức gần hơn. Nơi có hình xăm con bướm... hơi nhạy cảm, động tác của An Tuyết Phong lại nhẹ nhàng, khiến Vệ Tuân ngứa ngáy, khó chịu nổi.

Đúng là tra tấn.

"Anh dùng chút lực đi."

Vệ Tuân không nhịn được mà ưỡn ngực về phía trước. An Tuyết Phong liếc cậu một cái, nhưng động tác vẫn chậm rãi, ổn định đến kinh người. Đợi đến khi những sợi tơ kia bị nước làm mềm, anh lấy ra một chiếc nhíp đặc chế, cẩn thận gắp từng sợi ra.

Đầu nhíp kim loại trơn láng thay thế cho chiếc khăn mềm lạnh, k*ch th*ch nơi vừa bị nước lạnh cọ rửa kia dựng thẳng lên, cực kỳ bắt mắt. Nhưng An Tuyết Phong vẫn giữ nguyên gương mặt nghiêm túc, không có nửa phần mờ ám, tập trung toàn bộ tinh thần, tỉ mỉ như đang xử lý vết thương cho đồng đội.

Vệ Tuân âm thầm mỉm cười, không trêu chọc anh, mà hiếu kỳ hỏi:

"Không thể lấy mảnh vỡ con bướm của người khác, vậy lấy của chính mình thì không sao à?"

Vừa nãy An Tuyết Phong nói là "thò tay đi lấy mảnh vỡ con bướm của người khác, em không cần mạng nữa à". Câu "của người khác" ấy đã khiến Vệ Tuân chú ý.

Giống như mảnh vỡ con bướm của Người Điều Khiển Rối giấu trong cơ thể cũng không sao?

"Không thể nói như vậy được."

An Tuyết Phong trầm giọng đáp, anh kẹp xuống một sợi tơ, bỏ vào một chiếc hộp vàng nhỏ tràn ngập dị vực. Không nghi ngờ gì, đây cũng là một vật liên quan đến vĩ độ Bắc 30°. Những sợi tơ, thậm chí cả nước hồ mà Vệ Tuân đã dùng để rửa chúng, đều được An Tuyết Phong thu lại, cẩn thận đóng kín.

"Mảnh vỡ con bướm Maria rất nguy hiểm... với hướng dẫn viên còn nguy hiểm hơn cả với du khách."

An Tuyết Phong nói rất chậm, như thể đang sắp xếp lại ý nghĩ. Trước đây anh chưa từng kể với Vệ Tuân những điều này, vốn định đợi khi vào Kim Tự Tháp rồi mới lấy ví dụ cụ thể để giải thích. Nhưng giờ thì...

"Em chắc cũng đã tra qua rồi."

An Tuyết Phong nói: "Bướm vực sâu Mảia là biểu tượng của nhà trọ Kinh Dị Toàn Cầu. Vật không thể nào diễn tả này vừa bí ẩn vừa đẹp nhất, là thứ mà tất cả mọi người đều theo đuổi. Ai sở hữu Maria đều lấy đó làm vinh dự'. Đây là những gì nhà trọ từng nói với em, đúng không?"

Nếu Vệ Tuân đã sớm có hình xăm con bướm, biết đến bướm Maria, thì khi vừa bước vào nhà trọ, chắc chắn cậu đã tra qua rồi.

"Đúng."

Vệ Tuân gật đầu, lời An Tuyết Phong nói giống hệt với những gì nhà trọ từng cho cậu biết. Ngoài câu này ra, thì không hề có thêm bất kỳ thông tin nào liên quan đến mảnh vỡ con bướm Maria.

"Nó có khí tức vực sâu thuần túy mạnh, và khả năng ô nhiễm cực lớn. Người bị nó ô nhiễm sẽ không cảm thấy đau, mà chỉ thấy sung sướng."

"Xét trên lý thuyết, nó là một loại ô nhiễm vực sâu tuyệt đối thuần tuý, ngược lại có thể xua đuổi, làm dịu những ô nhiễm khác... Quy Đồ nắm giữ 1/5 mảnh vỡ con bướm. Trước khi em xuất hiện, nó từng giúp tôi giảm bớt đau khổ."

Giọng An Tuyết Phong bình tĩnh, nhưng Vệ Tuân lại hiểu được ẩn ý trong đó.

Ở một mức độ nào đó, có thể coi * * * đã trở thành quái vật vực sâu, mảnh phân tách của An Tuyết Phong không rõ vì nguyên nhân gì mà biến dị. Nói cách khác, mảnh vỡ con bướm có thể áp chế chủ nhà trọ?

"Tất nhiên, chỉ khi đó là mảnh vỡ con bướm thuộc về mình thì mới có thể phát huy tác dụng ấy. Còn mảnh vỡ của người khác chính là kịch độc, là ô nhiễm đáng sợ nhất."

Vệ Tuân hỏi: "'Thuộc về mình'... được định nghĩa như thế nào?"

"Trong hành trình vĩ độ Bắc 30°, trong lễ hội cuối năm, trong chiến trường... Ai là người đầu tiên chạm vào mảnh vỡ con bướm Maria, thì nó thuộc về người đó."

An Tuyết Phong cười nhạt, nụ cười lạnh băng: "Hoặc là g**t ch*t kẻ ấy, mảnh vỡ con bướm sẽ thuộc về kẻ chiến thắng."

"Nếu lúc nguy cấp, tôi moi mảnh vỡ con bướm ra rồi ném về phía kẻ địch thì sao?"

Vệ Tuân lanh trí, cả đầu đều toàn chiêu trò hiểm.

An Tuyết Phong lại nói: lNgười đã từ bỏ mảnh vỡ con bướm, thì từ đó về sau sẽ không bao giờ nhận được bất kỳ sự ưu ái nào từ nó nữa —— là tất cả các mảnh vỡ con bướm."

Hoặc là chạm được đầu tiên, hoặc g**t ch*t kẻ đang nắm giữ.

Một khi đã buông tay, thì sẽ không còn cơ hội nào có được bất kỳ mảnh vỡ con bướm nào khác.

Trên nó, ẩn chứa một loại ma lực kỳ dị đặc biệt, khiến ai cũng phải phát cuồng.

"Tất nhiên, cũng có lời đồn rằng chỉ cần sở hữu đủ nhiều mảnh vỡ con bướm, thì có thể chủ động hấp dẫn nó, khiến nó từ bỏ chủ cũ, tự nguyện thuộc về mình."

Trước đây An Tuyết Phong chưa từng chứng kiến, 1/5 mảnh vỡ đã là con số cực lớn, nhưng anh chưa bao giờ gặp tình huống như thế.

Hôm nay coi như đã thấy.

Mảnh vỡ con bướm bay ra khỏi máu thịt của Người Điều Khiển Rối rồi trực tiếp rơi vào ngón tay Vệ Tuân, như bị keo dán chết, không chịu bong ra, thậm chí ô nhiễm tỏa ra chỉ có một ít.

Đợi đến khi vào phòng an toàn bên hồ Bà Dương, An Tuyết Phong lập tức kiểm tra kỹ. Chiếc găng tay vẫn còn nguyên, nhưng mảnh vỡ con bướm thì đã biến mất.

Chỉ e là đã hòa vào cơ thể của Vệ Tuân rồi.

"Đối với một hướng dẫn viên, em sẽ nhanh chóng mạnh lên. Ô nhiễm càng nặng, trong mắt em những con bướm kia sẽ càng trở nên đẹp đẽ lộng lẫy, nó sẽ xúi giục em đi tìm nhiều hơn nữa, nhiều mảnh hơn nữa, cho đến khi ghép được một con bướm hoàn chỉnh."

"Những kẻ sở hữu nhiều mảnh vỡ sẽ tự động bị hấp dẫn lẫn nhau, xuất hiện đủ loại trùng hợp để cuối cùng bọn họ phải chạm mặt."

Lúc này An Tuyết Phong mới hiểu vì sao * * * lại ký khế ước với Vệ Tuân.
Nhưng giữa y và Vệ Tuân, chắc chắn không chỉ là sức hút bản năng từ mảnh vỡ con bướm.

"Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh có rất nhiều mảnh vỡ con bướm."

An Tuyết Phong nói: "Nhưng tôi vẫn luôn đối địch với hắn."

"Chậc."

Vệ Tuân nhướng mày, đưa tay vỗ lên đầu An Tuyết Phong như thể đang xoa đầu con cún lớn.

Ngay lập tức, bàn tay nghịch ngợm ấy bị An Tuyết Phong nắm chặt.

Anh thu nhíp lại, đứng dậy, chỉ vài động tác gọn gàng đã lau khô lồng ngực ướt sũng của Vệ Tuân, rồi quấn chăn lại cho cậu.

"Xong rồi."

Những sợi tơ trắng trên hình xăm con bướm đã được gắp bỏ, sau lần này, hình xăm tím lam kia dần mờ đi, để lại làn da trắng như tuyết, không tỳ vết.

Có lẽ đã dung hợp xong.

An Tuyết Phong thầm nhận định.

Những sợi tơ trên người Vệ Tuân e rằng không phải ô nhiễm, mà chỉ là phản ứng trong quá trình mảnh vỡ con bướm Maria dung hợp.

Nhưng cho dù chỉ là phản ứng thôi, thì cũng quá.. quá là nhẹ nhàng rồi.

Người khác khi dung hợp mảnh vỡ con bướm thì đều sống dở chết dở, phát điên như ma quỷ.

Khi An Tuyết Phong nói "Xong rồi", Vệ Tuân cũng cảm nhận được sự biến đổi của hình xăm con bướm trên cơ thể mình.

Phòng an toàn cách ly khỏi nhà trọ nên không có thông báo vang lên, nhưng Vệ Tuân lại theo bản năng mà biết: vốn chỉ là 1/4 mảnh vỡ, giờ đã thành 3/10. Như vậy, mảnh vỡ trong tay Người Điều Khiển Rối chỉ chiếm 1/20.

"Rốt cuộc mảnh vỡ con bướm Maria có bao nhiêu mảnh vậy?"

Vệ Tuân tò mò hỏi. Đội Quy Đồ có 1/5, chỗ cậu có 3/10, cộng lại đã bằng một nửa con bướm Maria.

Vậy thì một nửa còn lại đang nằm trong tay kẻ khác?

"Nếu chỉ tính riêng mảnh cánh, thì có hai mươi mảnh."

An Tuyết Phong đáp: "Nhưng nếu tính cả những phần khác, thì không nhất định."

"Bướm Âm Dương có đao Huyết Ma có thể hút máu. Nó rất hẹp và mảnh, trông như một cây kim may quần áo, nhưng lại vô cùng mềm dẻo, thường ngày có thể cuộn lại giấu bên hông. Chỉ cần đâm vào cơ thể người thì lập tức hút cạn mọi chất lỏng. Thanh đao này âm tà độc ác, từng bị đao Quy Đồ của tôi chém đứt, nhưng lại hồi phục ngay tức khắc, rất giống đao Huyết Ảnh mà Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh hay dùng trước kia."

"Đó chính là vòi hút của bướm."

"Vòi hút của bướm..."

Vệ Tuân lẩm bẩm. Nếu đúng như vậy, thì cho dù có gom đủ toàn bộ mảnh vỡ con bướm Maria, cũng khó mà ghép thành một con bướm hoàn chỉnh.

"Vậy còn đầu của bướm, râu, mắt... những thứ như vậy thì sao?"

"Đúng thế."

"Thế thì chẳng phải rất khó để ghép lại sao?"

Vệ Tuân cảm thán, trong lòng vẫn muốn biết nếu ghép đủ thì rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì. Anh trai đã thu thập nhiều mảnh vỡ như vậy, chắc chắn là có nguyên do.

"Ghép đủ sao?"

Nghe cậu hỏi, An Tuyết Phong chỉ khẽ lắc đầu: "Không thể ghép đủ."

"Em có biết tại sao nó lại được gọi là bướm Maria loé sáng vực sâu không?"

"Là đến từ vực sâu sao?"

Đây cũng là điều Vệ Tuân vẫn luôn thắc mắc. Một con bướm đến từ vực sâu, tại sao lại có thể đại diện cho nhà trọ?

"Không."

An Tuyết Phong phủ định.

"Bướm Maria loé sáng vực sâu không phải mang nghĩa 'đến từ vực sâu'."

An Tuyết Phong chậm rãi nói: "Nơi nó tồn tại... chính là vực sâu."

Những người từng trải qua chiến trường mười năm trước đều biết rõ điều này.

"Khi bướm Maria loé sáng vực sâu được thu thập đầy đủ, vực sâu sẽ xuất hiện."

Câu nói ấy chính là phần thưởng duy nhất mà bọn họ nhận được sau khi chiến trường kết thúc.

"Cái gì gọi là khi bướm Maria được thu thập đủ, vực sâu sẽ xuất hiện?"

Nếu gom đủ tất cả mảnh vỡ con bướm Maria trên Trái Đất, thì Trái Đất cũng sẽ biến thành vực sâu sao?

Dù thế nào đi nữa...

"Chúng ta thu thập nó, là để tách nó ra, thậm chí là để hủy diệt nó."

Đây là lý do tại sao Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh trở thành kẻ thù chung của toàn bộ nhà trọ. Hắn dùng mọi thủ đoạn để thu thập mảnh vỡ con bướm, nhiều người nghi ngờ rằng hắn đã bị bướm Maria khống chế.

Chiếc khăn tắm bên cạnh khẽ động đậy, lộ ra cái đầu mèo lông xù rối bời. Nó giãy nhẹ hai cái, phát hiện mình bị quấn chặt trong khăn, đáng thương kêu meo meo cầu cứu về phía Vệ Tuân.

Ý thức mảnh phân tách của Người Chơi Đùa Với Số Mệnh đang ngủ say, nên lúc này Bính Bính chỉ là một con mèo bình thường. Nghe tiếng kêu ấy, Vệ Tuân mềm lòng không chịu nổi, ra hiệu cho An Tuyết Phong bế mèo đưa qua cho mình.

An Tuyết Phong không cho cậu mặc quần áo, lo ngại hình xăm con bướm có thể tái ô nhiễm, ít nhất còn phải theo dõi thêm nửa ngày nữa. Vệ Tuân thì lại càng thản nhiên sai bảo anh.

Nhưng lần này An Tuyết Phong lại hiếm khi tỏ ra trầm ngâm. Sau khi đưa mèo cho Vệ Tuân, anh cứ chăm chú nhìn cậu, lông mày rậm nhíu chặt, như đang suy tính điều gì.

"Các mảnh vỡ con bướm trong cơ thể người... đều có hình dáng giống như của Người Điều Khiển Rối sao?"

Anh không lên tiếng, nhưng Vệ Tuân lại chủ động mở miệng trước.

"Dễ bay như vậy sao?"

"Không."

An Tuyết Phong khẽ lắc đầu: "Có hấp dẫn lẫn nhau, nhưng mà..."

Nhưng rất ít người dám giấu mảnh vỡ con bướm trong cơ thể. Người Điều Khiển Rối vốn là ma vật bị vực sâu ô nhiễm, chỉ có phần bụng của cô ta được xem là "người", cho nên mới dám làm vậy.

Còn các hướng dẫn viên bình thường thì hầu như chẳng ai dám thử. Nhét mảnh vỡ con bướm Maria ô nhiễm mạnh vào trong máu thịt chính mình sao? Điên rồi chắc?

"Thực ra tôi vẫn luôn rất tò mò, không biết mảnh vỡ con bướm trong cơ thể mình rốt cuộc tồn tại ở trạng thái nào."

Khi An Tuyết Phong bế mèo đưa cho cậu, Vệ Tuân liền thuận thế nắm lấy tay anh. Và lúc này, An Tuyết Phong cảm thấy cậu nhét vào tay mình một v*t c*ng.

Là Thanh Đao Cuồng Loạn.

"Anh cũng muốn nhìn thử, đúng không?"

Đôi mắt của Vệ Tuân như thể có thể soi thấu lòng người, bất cứ tâm tư nào cũng khó mà giấu nổi trước cậu. Quả thật, ngay từ lúc tới đây, sau khi phát hiện vấn đề ô nhiễm trên người Vệ Tuân, An Tuyết Phong đã luôn trăn trở suy nghĩ.

Mảnh vỡ con bướm trong cơ thể Vệ Tuân rốt cuộc tồn tại ở trạng thái nào?

Mà vị trí tim... lại thực sự quá quan trọng.

An Tuyết Phong lo rằng mảnh vỡ con bướm đã ký sinh lên tim của Vệ Tuân... Nỗi lo ấy như một bàn tay khổng lồ, siết chặt lấy tim của anh.

Nếu không kiểm tra, An Tuyết Phong sẽ chẳng thể nào yên tâm. Nhưng hiếm khi anh lại do dự như lúc này, bởi hiện tại Vệ Tuân thực sự rất sợ đau. Có nên đợi đến khi giải trừ trừng phạt tận thế rồi mới tính? Thế nhưng trong Sahara còn có một mảnh vỡ con bướm đã bị quái vật nuốt mất, anh lo rằng đến lúc ấy sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Mà lúc này, Vệ Tuân lại đưa đao cho anh.

"... Sẽ rất đau."

An Tuyết Phong chăm chú nhìn cậu, đôi mắt đen sâu thẳm, tựa như hai viên đá thạch anh đen.

Đẹp thật, Vệ Tuân thầm nghĩ.

Vệ Tuân vẫn nhớ rõ khi trước được anh ôm trong ngực, nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ ấy, nhưng anh vẫn kiên định đưa tay giúp cậu giật mạnh áo choàng của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, cho đến khi anh trai nghiêng mặt sang nhìn cậu.

Khác trước rồi, Vệ Tuân khó mà diễn tả tâm tình của mình khi ấy, cũng khó xác định cảm xúc hiện tại. Nhưng cậu Muốn giãi bày nhiều hơn với An Tuyết Phong, muốn mở lòng nhiều hơn.

Dĩ nhiên, sau khi nhìn thấy mảnh vỡ con bướm trong cơ thể Người Điều Khiển Rối, Vệ Tuân cũng rất muốn biết rốt cuộc mảnh vỡ trên ngực mình trông thế nào. Nếu tự tay cậu rạch, SAN sẽ giảm, dị hóa sẽ xuất hiện, tay sẽ run rẩy, chỉ cần sơ sẩy một chút thì thậm chí có thể về 0 ngay lập tức.

Nhưng An Tuyết Phong thì không.

An Tuyết Phong làm thì Vệ Tuân hoàn toàn yên tâm. Nhưng không hiểu trong lòng anh đang nghĩ gì, cậu lại nhìn thấy trong ánh mắt ấy thoáng qua một tia do dự chần chừ.

"Đương nhiên sẽ rất đau."

Ánh mắt An Tuyết Phong lại khiến tâm tình Vệ Tuân càng thoải mái hơn, cậu vòng một tay qua cổ anh, khẽ cười thấp giọng:

"Cho nên, anh biết phải làm gì... ưm!"

Lời còn chưa dứt, An Tuyết Phong đã hôn cậu. Đầu lưỡi chen mạnh qua khe răng, quét sạch trong miệng cậu, gần như ép cậu đến mức không thở nổi. Giống như dã thú ngoạm chặt lấy con mồi, cái khí thế dữ dằn ấy, cảm giác bị đối phương áp chế hoàn toàn, gần như ngay lập tức cuốn bay toàn bộ sự chú ý của Vệ Tuân.

Cậu thích An Tuyết Phong chủ động như thế.

"Meo—meo—!"

Con mèo nhỏ bị kẹt giữa hai người, ra sức vùng vẫy, cào đạp loạn xạ, cố chen vào tách họ, nhưng tạm thời chẳng ai để ý đến nó.

Một tiếng "két" giòn vang, đao rơi xuống đất. An Tuyết Phong không dùng thanh đao ấy, anh rút ra đao Quy Đồ. Đao bị cưỡng chế thu ngắn, biến thành con dao găm. Anh nghiêng người, tay đè chặt gáy Vệ Tuân, hôn càng lúc càng sâu.

Rồi thì—

Ưm..

Vệ Tuân nhịn không được cắn mạnh làm rách đầu lưỡi của anh, đồng thời An Tuyết Phong đã rạch một nhát lên ngực cậu.

Bình Luận (0)
Comment