Buổi hẹn hò thứ hai
Vệ Tuân không nhìn tượng đá bị đập bay kia nữa, bởi giờ phút này, nhìn nó chính là đang gây hại cho nó.
Cậu lại âu yếm nói vài lời với * * *, hứa sẽ tự tay làm nhẫn cho y. Ban đầu, Vệ Tuân chỉ định làm một chiếc, nhưng vừa dứt lời, bạch tuộc nhỏ liền tự đánh nhau với chính mình, khiến các xúc tu thắt nút lại. Khi hỏi ra, bạch tuộc nhỏ mới tủi thân nói rằng bạch tuộc có chín bộ não, một não chính ở đầu và mỗi xúc tu có một não phụ.
Tất cả đều muốn!
"Được, được, làm hết."
Vệ Tuân rất chiều chuộng khi dỗ dành ai đó. Dù cậu biết bạch tuộc nhỏ này là * * * hóa thành, không phải bạch tuộc thật, sao có chuyện nhiều não như vậy.
Chỉ là * * * tham lam với cậu, muốn nhiều hơn, nhiều hơn tình yêu.
Khi thấy Vệ Tuân đồng ý ngay lập tức, bóng tối bao phủ cậu cuối cùng cũng có chút vui vẻ. Làn sương lạnh nhẹ chạm lên má, mắt, cổ cậu, như từng nụ hôn. Và Vệ Tuân cũng được phép thò đầu ra khỏi bóng tối, hít thở một hơi.
Vừa mở mắt, Vệ Tuân liền thấy bạch tuộc nhỏ đang mọc thêm xúc tu.
Vệ Tuân: ?
Toàn thân con bạch tuộc nhỏ mọc đầy xúc tu, ít nhất thêm vài trăm cái, trông như một quả cầu gai! Vệ Tuân nhìn thấy liền cảm thấy giá trị SAN của mình giảm mạnh! Dĩ nhiên cậu cũng biết bạch tuộc nhỏ muốn gì...
Nó muốn thêm nhiều nhẫn nữa!
"Không được đâu."
Khi nó cố dùng những xúc tu mới mọc ra để nắm lấy ngón tay Vệ Tuân, cậu kiên quyết rút tay lại. Dù cái ôm phía sau vì sự từ chối của cậu trở nên lạnh lẽo, uy thế dữ dội, cậu cũng không lung lay.
"Nguyên tắc là nguyên tắc."
Dễ nói chuyện không có nghĩa là không có nguyên tắc. Nếu bạch tuộc nhỏ cứ mọc xúc tu vô hạn, chẳng lẽ cậu phải làm hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn chiếc nhẫn sao?
Bạch tuộc nhỏ cố gắng dùng lý lẽ "Em là Bính 250, tôi mọc 250 xúc tu, chúng ta rất hợp nhau" để thuyết phục Vệ Tuân.
Cậu cười khẩy, nửa đùa nửa thật nói: "Theo lời anh nói thì An Tuyết Phong là du khách số một, nên chỉ cần một chiếc nhẫn thôi phải không?"
Bạch tuộc nhỏ lập tức chùng xuống.
Tức chết mất! Nếu nói du khách số một mạnh nhất, vậy chỉ cần một chiếc nhẫn. Mình muốn 250 chiếc nhẫn, chẳng phải là yếu hơn An Tuyết Phong sao?!
Dù là cùng một người, nhưng cái tinh thần cạnh tranh quái lạ này thật sự rất thú vị.
Vệ Tuân mỉm cười nghĩ, lại lật người trong làn sương mù đen ngày càng lạnh lẽo, như thể đang chui vào vòng tay * * *, lẩm bẩm vỗ về: "Thích anh, làm cho anh chín chiếc nhẫn được không? Không không không, không phải nói anh yếu hơn An Tuyết Phong chín lần đâu. Chín là dài lâu, ý nghĩa tốt."
*Số 9 (九, jiǔ) phát âm giống như trường/ (久, jiǔ) dài lâu.
Dỗ dành một lúc, * * * cuối cùng cũng vui lên. Cảm thấy bạch tuộc nhỏ biến thành những xúc tu bình thường như trước đây, nhiều xúc tu rất dài quấn quanh, ôm chặt Vệ Tuân như muốn siết vào xương thịt, các giác hút bám vào da với lực không nhỏ. Người thường sẽ thấy đau, nhưng cậu chỉ cảm thấy tê ngấm sâu vào tận xương tủy.
Hoàn toàn bao bọc, hoàn toàn kiểm soát, nói thật thì Vệ Tuân cũng có chút hứng thú. Cậu thử một chút——
Không thành công!
Vệ Tuân thử một lần nữa, vẫn không thành!
Nếu trước đây * * * ôm cậu thế này, với những xúc tu ấy, Vệ Tuân hoàn toàn có thể tự tìm thấy kh*** c*m.
Nhưng vấn đề là, sau khi ngưỡng cảm xúc tăng lên, trải qua lần sung sướng đó, cảm giác tê tê hiện tại với Vệ Tuân chỉ như gãi ngứa, hoàn toàn chưa chạm được điểm ấy.
Và * * * lại không có hành động tiếp theo! Như thể chỉ một cái ôm là đủ thỏa mãn rồi vậy!
"Thử xem nào."
Vệ Tuân nhẹ giọng dụ dỗ: "Chẳng lẽ... anh chỉ muốn một cái ôm thôi sao?"
* * * im lặng một lát, khi làn sương đen lại phủ như một tấm vải đen lên mắt cậu, rồi di chuyển xuống dưới, đến mức hơi thở cũng bị tước đi, Vệ Tuân tưởng rằng * * * đã hiểu. Cậu đầy mong đợi nhắm mắt lại, vui mừng nghĩ "Muốn chơi trò tước thị giác à?", "Cả nghẹt thở nữa sao?", "Sướng quá, đã thật!"
Cậu cảm nhận môi mình lạnh ngắt, cái lạnh kéo dài rất lâu.
Rồi...
Không có gì xảy ra tiếp theo.
Vệ Tuân: ?
Vệ Tuân hoàn toàn không hiểu nổi, cậu cố mở mắt ra, * * * tưởng cậu không thở được, thả làn sương đen che mũi ra, nhưng vẫn che kín mắt cậu.
Điều này khiến Vệ Tuân hơi bực mình.
Sao vậy? Chỉ một nụ hôn mà đã đỏ mặt rồi à? Không cho người khác nhìn sao? Phải không? Ý của anh là chỉ muốn hôn thôi hả? Hôn lâu hơn so với An Tuyết Phong thì mới coi là thành công hả?
Bản chất anh cũng thuần khiết giống An Tuyết Phong à?
Vậy sao anh không đi xem An Tuyết Phong trước đây đã làm gì đi kìa!
Điều khiến Vệ Tuân nghẹt thở là, đây không phải tưởng tượng của cậu, * * * thực sự đã thỏa mãn! Cậu cảm nhận được * * * thoả mãn khi ôm mình, thì thầm bên tai mình. * * * lại bắt đầu nói những lời mà người khác không thể nghe thấy, nhưng ngay cả những lời mê man đến phát điên đó cũng mang lại cảm giác dịu dàng như băng tan.
Nhưng ngoài việc giá trị SAN đột ngột giảm, Vệ Tuân chẳng nhận được gì cả!
Mẹ kiếp!
Vệ Tuân thật sự cảm thấy rằng mảnh phân tách của An Tuyết Phong gặp vấn đề lớn, không bình thường. Nghe nói như vậy vẫn còn coi là giữ được trạng thái tốt, vậy những mảnh phân tách của chủ nhà trọ khác sẽ ra sao? Tinh Nguyệt toàn thân lạnh ngắt, cứng như tinh thạch, vậy Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh bị phong ấn ở Cổng Mặt Trời Inca nhiều năm, chắc hẳn vấn đề còn lớn hơn An Tuyết Phong nhiều!
"Haiz."
Vệ Tuân thở dài đầy ưu tư.
Từ từ vậy.
* * * không biết, vậy có thể dạy mà. Lần trước với An Tuyết Phong, hoàn toàn có thể dạy cho * * *.
Hơn nữa, * * * không có nhiều tiêu chuẩn đạo đức, dạy xong chắc chắn sẽ phát triển ra nhiều "trò chơi" mới.
Còn về phía đội trưởng An, chỉ cần cho danh phận rõ ràng, nói chuyện nghiêm túc, thái độ đúng mực thì cũng không có vấn đề gì. Ngưỡng cảm xúc tăng lên, về cơ bản là anh ấy phải chịu trách nhiệm với nó, nói thật là Vệ Tuân cũng khá háo hức.
Ở trong nhà trọ và ngoài đời thực thật sự cảm giác khác nhau, khiến Vệ Tuân cảm thấy k*ch th*ch. Khi nào mà có thể phát triển tới ngoài đời thực... hừm!
Nghĩ tới đây, Vệ Tuân lại thêm phần háo hức, muốn ngay lập tức dạy * * *, nhưng bây giờ chưa phải lúc. Vệ Tuân là người có nguyên tắc, mấy phút trước mấy tượng đá bị vỡ mới bay đi, giờ nó vẫn treo trên cây cổ quái cách trăm mét, nhìn chằm chằm họ kia mà.
Ở chỗ đổ nát thế này, dù có trải chiếc áo choàng ra, Vệ Tuân cũng không thể nằm xuống được.
"Xem như là buổi hẹn hò thứ hai đi."
Lấy chủ đề là buổi hẹn hò thứ hai, tưởng tượng một chút về tương lai, cuối cùng cũng làm * * * hài lòng, y cũng tiết lộ cho Vệ Tuân vài điều.
Hiện tại, * * * không thể rời khỏi cơ thể Vệ Tuân, nếu rời khỏi sẽ ngay lập tức quay về nhà trọ. Lăng mộ Vua Thổ Ty là hành trình vĩ độ Bắc 30° quá nguy hiểm, với thực lực hiện tại của Vệ Tuân, dù thăng chức thành hướng dẫn viên dẫn đầu cũng chưa đủ năng lực, rất dễ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Hiện tại đã qua nửa đêm, sang ngày 20 tháng 9, và 5 giờ sáng mai là thời điểm chính thức kết thúc hành trình. Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ rời hành trình bí mật, lẽ ra phải bị trừng phạt. Nhưng dù là Minh Thập Tam Lăng hay Lăng mộ Vua Thổ Ty, quyền kiểm soát của nhà trọ rất yếu, quy tắc chưa thể bao phủ hoàn toàn, nên có thể tìm sơ hở.
Cách an toàn nhất là để * * * ở trong cơ thể Vệ Tuân cho đến 5 giờ sáng mai, rồi mới trở về nhà trọ.
Những phần thưởng cho hành trình lần này, thắng thua trong nhiệm vụ đối kháng... tất cả sẽ được quyết toán sau khi quay về.
Vệ Tuân ngẫm lại cũng thấy hợp lý. Chuỗi nhiệm vụ "Ủy thác của Sơn Thần" đã hoàn thành vòng đầu tiên, lẽ ra vòng hai phải xuất hiện, nhưng giao diện nhiệm vụ lại như bị treo, không có nhiều thay đổi mới.
Rõ ràng khi hoàn thành nhiệm vụ vẫn còn có phản ứng, nhưng sau khi Sơn Thần xuất hiện thì hoàn toàn mất liên lạc, điều này cho thấy Sơn Thần mạnh hơn toàn bộ Minh Thập Tam Lăng.
"Vĩ độ Bắc 30° nguy hiểm cỡ nào?"
Lẽ ra Sơn Thần phải thắng Thái Tông, Thái Tông cũng phải thắng Thổ Ty Vương. Thế nhưng Lăng mộ Vua Thổ Ty ở vĩ độ Bắc 30° lại nguy hiểm hơn Minh Thập Tam Lăng, thậm chí khó giải quyết hơn.
Có phải do ảnh hưởng của sức mạnh vĩ độ Bắc 30° không?
* * * không nói thêm gì, với khả năng chịu đựng hiện tại của Vệ Tuân, cậu không thể biết nhiều hơn về thông tin cốt lõi của nhà trọ.
* * * chỉ dặn rằng hiện tại kỳ đánh giá dẫn đầu chưa kết thúc, cậu vẫn chưa trở thành hướng dẫn viên dẫn đầu, sức mạnh chưa tăng, phải cẩn thận hơn.
Chỉ có * * * và Vệ Tuân đến được đây, còn Úc Hoà Tuệ, Đồng Hoà Ca, linh hồn Na Tra, nai trắng linh, bạch giao nhỏ... vẫn còn ở Tang lễ vùng ngoại ô Bắc Kinh. Long hồn vừa được hồi sinh thì đang ngủ trong Lệnh bài Vong Minh Mệnh, nhưng Vệ Tuân hồi sinh nó quá vội, nó phải khóc để giải độc của Goá Phụ Đen, nên sức lực hao tổn khá nhiều. Nó cần được nghỉ dưỡng thật tốt.
Bắp Non và Tiểu Thúy cũng đã được Vệ Tuân thu hồi vào Quả cầu ma trùng, ngoài cái này thì cậu còn gì khác có thể dùng.
Vì vậy, nhất định phải cẩn thận.
Vệ Tuân hiểu ra, biết rằng lời dặn dò của * * * bề ngoài là nhắc nhở, nhưng ý nghĩa ẩn giấu trong lời nói là: khi trở về đoàn du lịch vào lúc 5 giờ sáng ngày mai, Vệ Tuân thăng thành hướng dẫn viên dẫn dầu sẽ nhận được nhẫn dẫn đầu.
* * * chắc chắn không thể nhận nhẫn muộn hơn An Tuyết Phong!
Vệ Tuân lấy ra một khối đá thuỷ tinh trắng. Trước đó, đá thuỷ tinh lấy từ Bắc Tây Tạng vốn đã dùng gần hết, khối đá này được gõ ra từ khối đá dùng để đựng mật ma ong tinh luyện. Hội Hỗ Trợ có Đạo Sĩ Ong, hiển nhiên có dụng cụ chuyên dụng để chứa mật ma ong tinh luyện và sữa ong chúa tinh luyện.
Khối đá thuỷ tinh trắng này chính thức về hưu vinh quang, vừa vặn để Vệ Tuân dùng chế tác nhẫn. Khối đá rất đẹp, trắng trong suốt, một mặt còn ngấm một lớp màu mật ong, xen lẫn những sợi vàng đậm, và những sợi vàng đan xen.
Mật ma ong tinh luyện quá đặc biệt, đã thấm vào khối đá thuỷ tinh trắng, khiến nó trông như một viên bảo thạch quý giá, đẹp mắt. Đồng thời, nó còn toát ra hương thơm ngọt nhẹ, ngửi vào khiến người ta cảm thấy bình tâm, tinh thần thư thái.
Vệ Tuân suy tính tận dụng màu sắc thấm từ mật ma ong tinh luyện để khắc một con bạch tuộc nhỏ, chọn khối đá này vì trước đó cậu từng khắc hoa hồng từ đá thuỷ tinh. Kinh nghiệm khiến mọi việc nhanh hơn, lại dùng cùng một loại đá thì chắc chắn sẽ khắc nhanh hơn.
Dù sao thì phải khắc xong trước 5 giờ sáng ngày mai, hơn nữa nhẫn do nhà trọ sản xuất vốn cực kỳ tinh xảo, nên tác phẩm của cậu cũng không thể kém hơn.
Nhìn thấy Vệ Tuân bắt đầu khắc, * * * cuối cùng cũng vui vẻ quay trở lại trong cơ thể Vệ Tuân. Những xúc tu lại biến thành bạch tuộc nhỏ. Vệ Tuân đặt bạch tuộc nhỏ lên vai, rồi lấy ra một khối thuỷ tinh khác.
【Tên: Thủy Tinh Lưu Ảnh.】
【Phẩm chất: Hiếm có.】
【Tác dụng: Ghi lại hình ảnh, có dung lượng vô hạn, không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ hình ảnh thần quái nào, hình ảnh quay chụp rõ nét như phát sóng trực tiếp của nhà trọ.】
【Ghi chú: Từ nay về sau, bạn có thể dùng Thủy Tinh Lưu Ảnh quay chụp các đoạn phim ngắn vlog, rồi đăng tải lên trang chủ của mình, tự thiết lập giá mua sắm, và bắt đầu kiếm điểm!】
Đây là Thuỷ Tinh Lưu Ảnh mà Vệ Tuân có được ở Bắc Tây Tạng, Lăng mộ Vua Thổ Ty vẫn chưa mở cửa, phát sóng trực tiếp của nhà trọ càng không thể tác động đến nơi này, nên Vệ Tuân đã quay lại toàn bộ khu vực xung quanh, chờ khi về sẽ nghiên cứu.
Cậu nhét Thuỷ Tinh Lưu Ảnh vào giữa các xúc tu của bạch tuộc nhỏ, để nó cầm quay. Còn cậu vừa khắc, vừa quan sát cổng vòm đá trước mặt, làm hai việc cùng lúc.
Bao quanh cổng vòm đá này là một vòng hàng rào gỗ hẹp, mọc đầy rêu, chữ trên cổng hầu như đã mòn gần hết, nhưng vẫn phát ra ánh sáng mờ trong đêm. Trước đây Vệ Tuân đã nhận thấy những tượng đá không dám đến gần bia, có vẻ cổng này sở hữu một loại sức mạnh đặc biệt.
Chỉ có điều sức mạnh này đã rất yếu, chỉ đủ duy trì sự an toàn trong phạm vi hàng rào gỗ. Ánh sáng kia cũng đang dần suy tàn.
Vệ Tuân nhìn thấy vô số dịch mủ từ tượng đá bám trên hàng rào gỗ. Rào đã mục nát, sẫm đen, lắc lư như sắp đổ, giống hệt gỗ bị mối mọt khoét rỗng, chỉ cần dùng tay bẻ nhẹ đã vỡ vụn thành bột gỗ.
Tình trạng cổng vòm đá cũng chẳng khá hơn. Cổng nằm trên mặt đất, bị phủ bởi lớp cỏ khô và lá vụn. Vệ Tuân dùng cờ chỉ dẫn gạt lớp cỏ đi, bên dưới lộ ra chi chít những con ruồi khô quắt.
Chúng dính chặt vào phần dưới của cổng, càng xuống sâu thì hình dạng càng không thể nhận ra, chỉ còn lại dịch đặc màu xanh đen. Dưới tác động ăn mòn của thứ dịch này, cổng đã lung lay. Từ kết cấu bốn trụ ba lối ban đầu, giờ chỉ còn lại cổng chính, mốc meo, sẫm đen, chữ nghĩa hoàn toàn không còn nhìn thấy.
Ảnh minh họa
"Đợi đến khi Lăng mộ Vua Thổ Ty thực sự mở cửa, e rằng cổng vòm đá này đã mòn hết."
Vệ Tuân thở dài, tay nắm chặt tấm bài đá nhận từ Gia Tĩnh Đế, rồi đi vòng quanh cổng vòm đá hai lượt. Khi đưa tấm bài đá ra, ánh sáng mờ nơi cổng vòm dường như sáng hơn đôi chút, hai bên có vẻ cảm ứng lẫn nhau, nhưng cảm ứng này quá yếu.
Không tìm được manh mối gì, Vệ Tuân liền trực tiếp bê đầu tượng đá lên. Quả nhiên, tượng đá này rất lanh lợi, không dám bỏ chạy; khi bị bế lên, nó còn kịp lau sạch dịch mủ xanh đen trên mặt. Nó không dám khóc, cả đời này cũng không dám khóc! Chỉ cần thấy con bạch tuộc nhỏ trên vai người này, nó liền run rẩy, chỉ có thể ngoan ngoãn giữ mạng để sống tiếp.
Nó không để Vệ Tuân phải ra tay tốn sức, cũng không diễn trò kiên quyết chết không cam lòng, thậm chí không biết đã nuốt đám nhộng đen đỏ trong miệng đi đâu. Miệng nó sạch sẽ hoàn toàn, vừa được bê đến trước cổng vòm đá liền muốn báo cáo ngay lập tức.
Thế nhưng Vệ Tuân không đi theo lối mòn, chẳng buồn nghe tượng đá báo cáo, mà trực tiếp lấy ra một cái kén trắng.
Ủa?
Ủa???
Mắt tượng người đá bỗng mở to! Khác với nỗi sợ thuần túy trước đây, ánh mắt nhìn Giòi Cả thêm phần kính nể và thân thuộc.
Trước đó, Vệ Tuân vừa nhìn thấy đám giòi trong tượng đá là đã biết chắc mang Giòi Cả ra là không sai. So với những nhộng đỏ đen kia, Giòi Cả đã uống máu hình xăm con bướm, hấp thụ năng lượng vực sâu thuần tuý nhất, ăn mật ma ong tinh luyện, ăn cả ô nhiễm của Sơn Thần — nó đã hoàn toàn thoát khỏi giống loài hạ cấp kia.
Có thể nói, nó là một con giòi siêu cấp!
Mặc dù trong Quả cầu ma trùng nó vẫn được gọi là "giòi da người", nhưng nó đã từ ma trùng cấp thấp tiến hóa lên cấp cao, hiện tại đang ở trạng thái【kén hóa (biến dị)】, khi nở ra chắc chắn sẽ tiến bộ hơn nữa!
Khi Vệ Tuân lấy ra, dường như Giòi Cả đã cảm nhận được điều gì đó, cái kén lập tức lăn lóc, hăng hái sẵn sàng lao vào chiến đấu vì chủ nhân! Thậm chí Vệ Tuân còn cảm nhận được từ nó chút thái độ khinh bỉ.
Không chỉ khinh bỉ đám giòi nhộng trong tượng người đá vì quá hạ cấp, mà còn vì chúng bẩn thỉu.
Chỉ khi biết giữ vệ sinh mới là giòi giỏi! Vệ Tuân thầm cảm thán. Cậu quấn mấy lớp giấy vệ sinh dày bên ngoài kén Giòi Cả, rồi nhét nó vào hốc mắt trái rỗng của tượng đá, để Giòi Cả bàn chuyện trùng sinh.
*Người thì nhân sinh, trùng thì trùng sinh =))
Nhân lúc chúng trò chuyện, Vệ Tuân ghi lại toàn bộ cảnh vật xung quanh vào Thuỷ Tinh Lưu Ảnh, để so sánh với những tài liệu trước đó.
Sau khi mở Lăng mộ Vua Thổ Ty, Vệ Tuân đã tìm hiểu khá nhiều thông tin liên quan. Nhưng khi trao đổi với Kẻ Truy Mộng, được hắn cảnh báo rằng hành trình vĩ độ Bắc 30° khác hẳn các hành trình khác. Dưới ảnh hưởng của sức mạnh tại vĩ độ Bắc 30°, những điểm tham quan và kiến trúc khác biệt rất nhiều so với thực tế.
Tài liệu tham khảo chỉ có tác dụng hạn chế, phải tự mắt chứng kiến mới được.
Quả thật, Lăng mộ Vua Thổ Ty ngoài đời ở núi Tử Kim, nhưng trước mắt Vệ Tuân, Lăng mộ Vua Thổ Ty lại nằm trong núi Ô Loa, do vết nứt núi mà lệ quỷ Bình Bình tạo ra.
Nhưng vì tấm bài đá "Tử tôn vĩnh hưởng" vẫn còn nguyên, và nhờ có Gia Tĩnh Đế ban nên cậu mới có thể dẫn đến đây, nên chứng tỏ nơi này vẫn có liên quan với đời thực!
Hơn nữa, Vệ Tuân nghi ngờ mối liên hệ này chỉ là "giới hạn hiện tại", giống như cổng vòm đá này. Nếu chờ đến khi hành trình Lăng mộ Vua Thổ Ty được khai phá hoàn toàn, e rằng cổng vòm đá đã bị những tượng đá ăn mòn và phá hủy từ lâu.
Chính nhờ Vệ Tuân đến sớm, nên mới phát hiện ra nhiều điểm tương đồng này!
Nếu có thể lưu giữ những điểm tương đồng này, chắc chắn sẽ rất có lợi cho các cuộc thám hiểm của đoàn du lịch sau này.
Vệ Tuân liếc mắt nhìn tượng đá, thấy Giòi Cả đang tiến hành tái giáo dục nó, liền tạm đặt bút chạm khắc xuống, lấy bản đồ da người ra để so sánh.
"Ồ?"
Vệ Tuân nhận thấy trên bản đồ da người xuất hiện nhiều đường nét mới! Trước đó, phần nổi bật nhất trên bản đồ là hình con mắt xuất hiện ở các góc sau khi nuốt mắt trên cây đào và ô nhiễm tinh thần của Sơn Thần.
Nhưng bây giờ, phía trên hình con mắt, gần trung tâm bản đồ hơn, lại xuất hiện một cổng vòm đá nhỏ!
Vệ Tuân lập tức hứng thú.
Nơi cậu đi qua sẽ được đánh dấu trên bản đồ sao?
Không, không chỉ vậy, Vệ Tuân cảm nhận được cổng vòm đá trên bản đồ da người có một mối liên hệ mơ hồ với nơi này!
Nếu nắm được nhiều quyền năng liên quan đến Lăng mộ Vua Thổ Ty hơn, tương lai cậu có thể thông qua bản đồ da người, trực tiếp đến thẳng nơi này!
Vệ Tuân lập tức quan sát kỹ hơn bản đồ. Cổng vòm đá trên bản đồ chỉ chiếm một vùng cực nhỏ, giống như một hạt mè. Điều đó cho thấy diện tích toàn bộ Lăng Vua Thổ Ty khổng lồ đến mức nào, và nguy hiểm, cạm bẫy ra sao.
Cậu không bỏ sót bất cứ manh mối nào, quan sát tỉ mỉ, và nhanh chóng phát hiện ở rìa bản đồ phía bắc, đối diện với hình con mắt, có hình dáng một sinh vật kỳ lạ, giống như quái vật đứa trẻ lột da có cánh.
Người bạn cũ, Cương Thi Cáo Bay!
Vệ Tuân bừng tỉnh nhận ra, đây chính là Rừng núi Cáo Bay – điểm tham quan mới thuộc Lăng mộ Vua Thổ Ty mà cậu sáng lập khi ở Mê đắm chốn Tương Tây!
Hồi đó, Vệ Tuân tận mắt chứng kiến hàng ngàn Cương Thi Cáo Bay bay từ rừng rậm bát ngát của dãy núi Ô Loa! Và bây giờ chúng lại xuất hiện trên bản đồ da người này.
Mà những con Cương Thi Cáo Bay đáng sợ ấy, lại chỉ nằm ở vòng ngoài cùng của bản đồ!
"Hmm... những tròng mắt này, hình như không chỉ bị ô nhiễm ảnh hưởng."
Bỗng nghĩ ra điều gì, Vệ Tuân liền nhìn về phía nam, nơi có hình con mắt đối diện với Cương Thi Cáo Bay. Nếu những hoa văn in trên bản đồ da người là những quái vật mà hành trình này thực sự sẽ gặp, thì e rằng không chỉ bản đồ hấp thụ mắt trên cây đào, mà chính dãy núi Ô Loa mà bản đồ vốn đã có những quái vật ô nhiễm mắt tồn tại.
Thậm chí, chúng có thể liên quan đến Sơn Thần! CChính vì vậy mà chúng đã xuất hiện trên bản đồ da người do sự cộng hưởng của "mắt".
Chỗ đó sẽ là gì?
Vệ Tuân nhìn những hoa văn mắt dày đặc, hứng thú ngày càng tăng. Lúc trước, cậu nhìn thấy hàng ngàn con Cương Thi Cáo Bay, nhưng trên bản đồ da người chỉ hiển thị một con, có lẽ là Vua Cương Thi Cáo Bay vừa mới sinh ra.
Nhưng phía có hoa văn mắt lại có tới hai mươi bảy tròng mắt!
"Khủng khiếp thật."
Vệ Tuân thán phục. Cương Thi Cáo Bay và những tròng mắt này chỉ chiếm vòng ngoài cùng của bản đồ, ở phía Nam và Bắc; các hướng Đông, Tây, Đông Nam, Đông Bắc, Tây Nam, Tây Bắc vẫn còn trống trơn, e rằng có những quái vật không hề kém cạnh chúng.
Và khu vực cổng vòm đá mà Vệ Tuân đang đứng, tính ra là một phần nhỏ trên bản đồ da người.
Ngoài cùng, đoạn giữa, trung tâm, từng tầng từng tầng tiến sâu vào.
Hành trình vĩ độ Bắc 30° quả thật không đơn giản, chẳng trách Kẻ Truy Mộng nói cho đến nay chưa ai hoàn toàn chinh phục được hành trình này, tỷ lệ hoàn thành cao nhất thuộc về Kim Tự Tháp của An Tuyết Phong.
Có lẽ quy tắc là phải dọn dẹp từng khu vực một.
Nhưng bây giờ khác rồi, Vệ Tuân đã đánh dấu cổng vòm đá!
Tương lai, nếu có nhiều đoàn du lịch vào Lăng mộ Vua Thổ Ty, các đoàn khác sẽ phải vất vả bắt đầu từ vòng ngoài, còn đoàn của cậu thì có thể trực tiếp tới cổng vòng đá.
Phải chiếm giữ nơi này!
Vệ Tuân quyết định, rồi bước về phía đầu tượng đá.
Giòi Cả làm việc rất hiệu quả, đặc biệt là với những con giòi bên trong tượng đá, gần như thẩm vấn không khoan nhượng. Chỉ trong chốc lát, nó mang đến cho Vệ Tuân một tin cực kỳ quan trọng.
Những con giòi bên trong tượng đá này không phải giòi lạ!
Chúng có thể coi là cùng nguồn gốc với Giòi Cả.
Không sai, chúng đến từ Ô Lão Lục!
"Ồ wow."
Vệ Tuân vui vẻ nói: "Người quen đây mà!"
Người quen thì làm việc dễ dàng hơn nhiều!
Chỉ mới một tháng trôi qua, Ô Lão Lục đã có thân tín canh giữ trong Lăng mộ Vua Thổ Ty. Vệ Tuân không nhìn nhầm người, Ô Lão Lục đúng là nhân tài!
Theo chỉ dẫn của đầu tượng đá, Vệ Tuân biết khu vực có cổng vòm đá được Ô Lão Lục gọi là "khu hiến tế". Ngoài cổng vòm đá, còn có điện Tổ Sư, miếu Đại Vương, miếu Ngũ Cốc... tất cả những kiến trúc quan trọng này giờ cơ bản đã bị đám giòi dưới trướng Ô Lão Lục chiếm giữ.
"Ô Lão Lục vẫn đoàn kết như xưa nhỉ."
Vệ Tuân thán phục. Khi lần đầu gặp, cậu đã biết toàn bộ cơ thể Ô Lão Lục được cấu thành từ giòi, bất cứ con giòi nào cũng có thể coi là Ô Lão Lục. Tương tự, mỗi con giòi đều lưu giữ ký ức của Ô Lão Lục.
Nếu gặp kẻ thù mạnh khó đối phó, những con giòi sẽ trực tiếp tự bạo. Nhưng tượng đá này trước tiên bị * * * khống chế, rồi gặp lại giòi của mình, tất nhiên rất tin tưởng mà cung cấp toàn bộ thông tin!
Khi Ô Lão Lục từng cố gắng đặt giòi lên Vệ Tuân để kiểm soát cậu, chắc hẳn không ngờ rằng ngày hôm nay chính mình cũng rơi vào tình thế tương tự.
Theo đầu tượng đá kể, nó chỉ là một con giòi tạo từ ngón chân của Ô Lão Lục, địa vị không cao. Quản lý khu hiến tế là ba con giòi vô cùng thông minh, có địa vị cao. Ô Lão Lục thậm chí còn chia cho chúng một phần da người, để chúng cùng một số giòi hợp thành □□ * mới, tuần tra và canh giữ khu hiến tế.
*Chỗ này bị Tấn Giang che chữ rồi. Chịu, không đoán ra được là từ gì..
Trong ba con giòi kia, hai con có khí tức rất giống Giòi Cả!
Vệ Tuân hiểu ra, hai con giòi quản lý khu hiến tế chính là hai, ba, bốn trong số bốn anh em giòi. Khí tức mạnh mẽ đặc biệt ấy chính là do máu của hình xăm con bướm.
Còn con giòi thứ ba đi đâu rồi? Nó đã chết, hay vẫn theo Ô Lão Lục?
"Ô Lão Lục đi đâu rồi?"
Vệ Tuân hỏi.
Đặt □□ quản lý khu hiến tế, vậy bản thể Ô Lão Lục đi đâu?
Đầu tượng đá cung kính đáp: "Ô Lão Lục dẫn thuộc hạ đi tấn công khu mộ phần."
__________
"Hử?"
Ở phía bên kia, trong khu mộ phần, Ô Lão Lục bỗng nhíu mày.
Ô Lão Lục cảm thấy có điều gì đó không đúng.