Căn nhà nằm ở khu Bắc, không xa hồ là mấy, Căn nhà nằm ở khu Bắc, không xa hồ là mấy, vốn dĩ rất yên tĩnh. Lúc này, bố mẹ Kỷ Hi Di đang ngồi thẫn thờ trong phòng khách. Trước mặt họ là một bàn thức ăn mà Charlyn vừa mua về từ một nhà hàng Trung Hoa, nhưng cả hai đều chẳng có tâm trí nào để ăn uống, cứ ngồi im lìm khiến căn nhà càng thêm tĩnh mịch.
Charlyn đưa hai ông bà và đồ ăn về đến nơi, sắp xếp ổn thỏa rồi rời đi. Bà Kỷ thở dài trước: "Có nhịn ăn nhịn uống thì cũng không giải quyết được vấn đề. Đường huyết của ông vốn đã không ổn định, cố nuốt vài miếng đi." Vừa nói bà vừa định đứng dậy đi mở các túi đồ ăn.
Ông Kỷ cau mày, xua tay lia lịa: "Tôi nuốt không trôi, bà tự ăn đi."
"Ăn một ít thôi cũng được." Bà Kỷ bắt đầu lấy các hộp thức ăn ra khỏi túi.
"Có phải do tôi chưa làm gương tốt cho nó không?" Tâm trí ông Kỷ hoàn toàn không đặt ở thực tại, "Có phải do tôi 'thượng bất chính hạ tắc loạn' không? Hôm nay tôi còn chẳng có mặt mũi nào để nói một câu nặng lời với nó, tôi lấy tư cách gì mà mắng nó đây?"
"Con gái đã thành ra thế này rồi, ông đừng mắng nữa, mắng thì ích gì?"
Ông Kỷ nhìn vợ mở hộp đồ ăn ra, mùi dầu mỡ bốc lên, trong lòng đột nhiên thấy bứt rứt: "Còn ăn uống cái nỗi gì nữa!" Mọi sự bất an trong ông hóa thành một luồng lửa giận, "Đã đến nước nào rồi? Còn ăn với chả uống!!"
Bà Kỷ đập mạnh hộp đồ ăn xuống bàn: "Không ăn thì ngồi chờ chết à??" Những giọt nước mắt già nua tuôn rơi, bà khóc lóc nức nở, "Ông trút giận lên đầu tôi làm gì?? Lúc tôi thân cô thế cô nơi đất khách quê người, một tay nuôi nấng con bé trưởng thành, giờ tôi không đau lòng hơn ông sao?? Lúc hai mẹ con tôi nay đây mai đó, ăn bữa hôm lo bữa mai thì ông ở đâu?? Chẳng lẽ cái số tôi nó phải thế?? Chờ cái lão già nhà ông suốt 20 năm, bây giờ lại phải chờ con gái? Kiếp trước tôi tạo nghiệp chướng gì vậy trời??"
Ông Kỷ thở hắt ra một hơi nặng nề, hồi lâu không nói thêm lời nào nữa.
Bà Kỷ đi vào nhà vệ sinh khóa trái cửa lại. Một lúc lâu sau mới bước ra với đôi mắt sưng húp. Ông Kỷ lại thở dài: "Bà đừng bi quan quá, Đại Tình Tử nói đang cố gắng tranh thủ miễn trừ hình phạt, biết đâu chỉ là xử phạt hành chính thôi. Ngày mai chúng ta gặp luật sư của nó nói chuyện kỹ xem sao."
...
Trong một quán bar Les ở khu Cầu Vồng, Charlyn đang ngồi trước quầy bar, đầu ngón tay xoay xoay một ly rượu mạnh. Ánh mắt cô ta dừng lại ở miệng ly, nét mặt tối tăm khó đoán.
Nữ bartender gốc Nam Mỹ, Lucia, toét miệng cười: "Dạo này không ở Chicago à? Lâu lắm mới thấy cô ghé."
Charlyn cười nhạt: "Dạo này hơi bận."
Cô ta đã không còn nhớ lần cuối cùng mình đến đây uống rượu với mục đích rõ ràng – chỉ để tìm kiếm niềm vui – là khi nào. Charlyn muốn tìm lại cái bản ngã bất cần đời, không màng đến bất cứ điều gì của quá khứ.
Một Charlyn Blanc tùy tâm sở dục, tuyệt đối không bao giờ chìm đắm vào bất kỳ cuộc tình một đêm nào.
"Cho một ly Vermouth Royale." Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh cô ta.
Charlyn quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ tóc nâu dài rất xinh đẹp. Cô ta nheo mắt, cố gắng tìm kiếm cái tên này trong trí nhớ. Họ từng lăn lộn trên cùng một chiếc giường vào một đêm nào đó, sau đó không bao giờ liên lạc lại. Tự nhiên cô ta cũng chẳng thể nhớ nổi tên người ta.
"Hey~" Charlyn chào hỏi.
"Bretagne," người phụ nữ kia xưng tên, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Bretagne, lâu rồi không gặp."
"Lâu rồi không gặp, Charlyn."
Charlyn nâng ly lên uống một ngụm, thứ rượu mạnh bốc cháy trong cổ họng như một ngọn lửa cay xè.
Bretagne nghiêng đầu đánh giá cô ta: "Trông cô hôm nay... không giống đi săn mồi cho lắm."
Charlyn cười khẽ, l**m vết rượu vương trên khóe môi: "Có lẽ vậy."
Charlyn đột nhiên muốn thử xem, liệu mình có thực sự không thể quay lại như trước được nữa hay không.
Ngón tay Charlyn trượt dọc theo miệng ly, rồi chạm nhẹ vào đầu ngón tay của Bretagne.
Đối phương nhướng mày, ngay sau đó xích lại gần hơn, môi kề sát tai Charlyn, giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ: "Vậy có muốn tìm một chỗ khác để 'trò chuyện' tiếp không?"
Charlyn nhắm mắt lại, trong đầu lướt nhanh vô vàn hình ảnh.
Ánh mắt của Kỷ Hi Di... ở tòa án, trong phòng thăm, và cả trên giường...
Charlyn áp môi lên môi Bretagne, nhưng chỉ trong tích tắc, cô ta đột ngột đẩy đối phương ra.
"Xin lỗi," Charlyn lùi lại một bước, giọng nghẹn lại, trong mắt hiện lên sự giằng xé, "Hôm nay tôi hơi mệt."
Bretagne nhướng mày, không hề tức giận mà ngược lại còn mỉm cười: "Hình như cô thay đổi rồi."
Charlyn cười khổ: "Đúng vậy."
Tối nay vốn dĩ cô ta chỉ muốn tìm bừa một chỗ để uống một ly, nhưng ngay khi bước chân vào đây, ký ức bỗng chốc ùa về. Nơi này từng là nơi cô ta quen thuộc nhất, là "chiến trường" mà cô ta thỏa sức tung hoành nhất. Bao nhiêu đêm, cô ta uống rượu mua say ở đây, mặc sức tỏa ra sức quyến rũ, trao đổi những lời đùa cợt, tán tỉnh với những người phụ nữ khác nhau, rồi đổi địa điểm, cuối cùng rời đi vào sáng sớm mà không mảy may lưu luyến.
Cô ta từng nghĩ mình vẫn có thể sống như trước kia. Cô ta từng nghĩ chỉ cần mình muốn là có thể quay về quá khứ bất cứ lúc nào.
Nhưng giờ đây, cúi đầu nhìn thứ chất lỏng màu hổ phách trong ly, Charlyn nhận ra nó khiến dạ dày mình quặn thắt dữ dội, thậm chí còn có chút buồn nôn.
"Xin lỗi, tôi phải đi trước đây. Chầu rượu đêm nay tôi mời."
Cô ta gật đầu với Lucia đang bận rộn pha chế đối diện, rút vài tờ tiền từ ví đặt cạnh ly rượu.
Đẩy cửa quán bar bước ra, gió lạnh thấu xương lùa thẳng vào phổi. Charlyn lắc đầu, kéo chặt áo khoác, bước đi vào màn đêm.
...
Tầng 39, màn đêm đặc quánh.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, ánh đèn thành phố trải dài vô tận, giống như một dải ngân hà tĩnh lặng in bóng xuống thành phố. Trong phòng chỉ có ánh lửa ấm áp, mờ ảo bập bùng trên bức tường cạnh chiếc giường lớn.
Một món đồ chơi nhỏ đang rung lên từng nhịp dày đặc trong lòng bàn tay Lợi Mạn San, m*n tr*n trên nh** h** của nàng. Yên Lan khép hờ đôi mắt, rướn chiếc cổ cao thanh tú. Nụ hôn của Lợi Mạn San rải rác trên cổ nàng, lưu luyến lướt lên lướt xuống.
Bàn tay cô cũng di chuyển theo nụ hôn, khi dừng lại ở một nơi bí mật và định tiến vào, Yên Lan hé mắt, th* d*c thốt ra: "Đừng..."
"Thử chút nhé?"
"Không được."
Chỗ đó khiến nàng... vô cùng nhạy cảm.
Yên Lan nhắm mắt lại. Lợi Mạn San hôn lên môi nàng, khuôn mặt nàng nóng rực.
Nàng bắt đầu mất kiểm soát, nhịp độ này quá nhanh. Nàng không biết Lợi Mạn San tìm đâu ra cái món đồ chơi mới lạ này, nó như muốn lấy mạng nàng vậy.
"A San..."
Lợi Mạn San còn chưa kịp âu yếm nàng tử tế, người nằm dưới đã tơi bời hoa lá, mềm nhũn đẩy món đồ đang rung rinh kia ra, không cho phép cô chạm vào nữa.
Cô bật cười, thì thầm bên tai Yên Lan: "Cái này... lợi hại hơn chị à?"
"Không phải... Bởi vì là chị cầm nó..."
Lợi Mạn San yêu chết cái câu trả lời này, lại cúi xuống hôn nàng.
Yên Lan nghỉ ngơi một lát, thề sẽ trả thù: "Lợi Mạn San, vừa nãy chị cười em đúng không?" Nàng nói rồi xoay người, d*ng ch*n ngồi lên đùi cô, ép cô phải ngả lưng tựa vào đầu giường.
Lợi Mạn San cắn nhẹ môi dưới, trong mắt ngậm ý cười, chờ xem nàng định "trả thù" thế nào.
Yên Lan bắt cô ngồi ngay ngắn, bật công tắc, rồi đặt món đồ đó xuống dưới người mình...
Nụ cười cợt nhả của Lợi Mạn San dần tan biến. Yên Lan... càng ngày càng biết cách hành hạ người khác.
"Còn cười nữa không?" Yên Lan thì thầm hỏi.
Lợi Mạn San đỡ lấy eo Yên Lan, ngửa đầu hôn lên môi nàng, với tới có chút khó khăn, nụ hôn trượt dần xuống.
Trượt đến cổ, trượt đến những đợt sóng dâng trào dưới cổ...
Yên Lan không muốn cô kết thúc quá nhanh, quấn quýt với cô một lúc rồi hơi lùi người lại, tay trượt khỏi bờ vai cô.
[...]
Với kinh nghiệm vừa rồi, mọi thứ diễn ra một cách quen thuộc.
Lợi Mạn San nhắm mắt lại, cả người ngày càng nóng rực.
Yên Lan một tay chống lên đầu giường, rũ mắt nhìn cô, tay kia không hề buông tha cho cô chút nào.
"Yên Lan..." Lợi Mạn San tìm đến môi nàng, "Yên Lan... Chị cảm thấy..."
"Cảm thấy gì?"
"Chị yêu em."
Yết hầu Yên Lan nghẹn lại, căng thẳng đến mức không thốt nên lời. Hai tai như ù đi, những ngón tay cũng nóng bừng lên, không còn dịu dàng nữa, dùng một tình yêu càng thêm "ngông cuồng" để đáp lại cô.
Khi Lợi Mạn San run rẩy cả người, nàng kề sát tai cô, thì thầm: "Em cũng vậy."
Tia nắng đầu năm mới chiếu rọi xuống những con phố ở Chicago, đánh thức thành phố sầm uất. Lợi Mạn San choàng tỉnh giấc, đồng hồ sinh học của cô vẫn đang ở múi giờ Hồng Kông. Yên Lan đang ngủ say bên gối.
Cô nhớ lại lời tỏ tình đêm qua, một nụ cười rạng rỡ nở trong ánh mắt. Cô nhẹ nhàng hôn lên má Yên Lan một cái, rồi với tay lấy điện thoại.
Một tin nhắn của Michael đập vào mắt: Sam, tôi xem tin tức trên báo đài thấy cô và Lan đang sống chung? Tôi khuyên hai người lúc này nên biết tránh hiềm nghi một chút, kẻo lại sinh thêm rắc rối.
Lợi Mạn San nhíu mày, rồi lại giãn ra, nhắn lại: Tôi hiểu, nhưng xin lỗi, hiện tại cô ấy cần tôi.
Không biết có phải cảm nhận được sự căng thẳng này không, Yên Lan tỉnh dậy, thấy Lợi Mạn San đang nhìn điện thoại với vẻ mặt nghiêm túc: "Hửm? Sao thế?"
Lợi Mạn San xoay màn hình điện thoại về phía nàng, để nàng đọc đoạn tin nhắn qua lại đó. Đôi mày Yên Lan cũng nhíu chặt lại.
"Không sao đâu, mặc kệ ông ấy," Lợi Mạn San nói, "Chào buổi sáng ~" Nụ cười lại hiện lên trên gương mặt cô.
"Mặc kệ sao? Hay chị gọi điện nói chuyện với ông ấy đi?"
"Không cần." Lợi Mạn San úp điện thoại xuống tủ đầu giường.
Sáng hôm đó, hai người bắt xe đến khu Phố Tàu. Trên phố vẫn còn vương lại tàn tích của đêm tiệc giao thừa. Trong không khí thoang thoảng mùi pháo hoa đã tàn, hòa lẫn cái lạnh giá, mang theo dư vị của lễ hội.
Xe chạy qua con phố chính. Ngoài cửa sổ, trước cửa các nhà hàng Trung Quốc đều treo đèn lồng đỏ rực, trên cửa kính dán chữ "Phúc" (福) lộn ngược cầu may. Ở góc phố, mấy ông bà lão đang tụ tập tập Thái Cực Quyền, làn sương sớm lảng bảng phía sau lưng họ.
"May mà hôm nay đặt được phòng riêng." Yên Lan nhìn sự náo nhiệt trên phố qua cửa kính xe, cười nói, "Ngày đầu tiên của năm mới, chắc sẽ có rất nhiều người đến đây ăn điểm tâm."
"Đúng vậy." Lợi Mạn San nghiêng đầu nhìn nàng, trong mắt ánh lên nụ cười, "Nhưng nhỡ bị phóng viên chụp được, chắc lại vạch lá tìm sâu bảo chúng ta đang 'bàn mưu tính kế hướng đi của vụ án' cho xem."
Yên Lan khẽ hừ một tiếng: "Kệ bọn họ."
Xe dừng trước cửa nhà hàng. Vừa bước xuống xe, một mùi thơm ngào ngạt của dầu mỡ đã ập vào mặt. Hôm nay là mùng một Tết, các nhà hàng Trung Hoa làm ăn còn phát đạt hơn ngày thường, trước cửa đã xếp thành hàng dài, danh sách chờ của phục vụ đã lật sang trang mới.
Lợi Mạn San nắm tay Yên Lan, xuyên qua đám đông ồn ào đi thẳng lên phòng riêng trên lầu hai.
Bên trong phòng ấm áp dễ chịu. Yên Lan gọi vài món đặc trưng cho mâm cơm tất niên mà nhà hàng gợi ý: Cá hấp, Thịt viên Tứ Hỉ, Cua Hoàng đế, Khâu nhục và Xôi Bát bảo, gọi thêm một đĩa sủi cảo nữa.
Hai người ngồi đối diện nhau. Hơi ấm của máy sưởi trong nhà hàng xua tan mọi giá lạnh bên ngoài. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng nhỏ trên bàn hắt lên, khiến mọi thứ trông thật ấm áp và bình yên.
"Bữa cơm này của em định làm chị béo lên ba cân đấy à?" Lợi Mạn San cười trêu.
"Thì đang ăn Tết mà." Yên Lan rót trà cho cô.
"À đúng rồi," Lợi Mạn San sực nhớ ra điều gì, "Cái cô Tiffany đó, em có quen biết nhiều không? Lúc nãy lái xe, chị nhìn thấy một người phụ nữ trên đường phố rất giống cô ả trên báo."