Lợi Mạn San nhìn Yên Lan, rồi lại nhìn Caroll. Cô cảm thấy lời nhắc nhở này không đơn giản như vậy.
Yên Lan biết, trong số những bằng chứng hiện tại nàng đã cung cấp cho Caroll, e rằng chẳng có cái nào đủ sức chứng minh vai trò thực sự của Kỷ Hi Di trong vụ bắt cóc nàng năm xưa.
Bằng chứng hữu hiệu duy nhất, có lẽ chính là đoạn ghi âm nàng đang cất giữ trong két sắt tại văn phòng ST.
Đoạn ghi âm đó từng gây cho nàng cú sốc rất lớn. Dưới sự chi phối của lý trí, nàng đã không tiêu hủy nó mà lựa chọn giữ lại. Kỷ Hi Di cũng biết nàng có đoạn ghi âm này.
Đoạn ghi âm đó là do một người phụ nữ tên Tiffany gửi cho nàng năm đó.
Nếu chỉ đơn độc lôi nó ra, đoạn ghi âm này e rằng không thể trở thành bằng chứng pháp lý hợp lệ. Nhưng tình hình hiện tại đã khác. Caroll đang nắm trong tay một mạng lưới chứng cứ. Nếu mạng lưới này được khép kín hoàn hảo nhờ đoạn ghi âm đó, thì đối với Kỷ Hi Di sẽ là đòn chí mạng.
Mấy ngày nay Yên Lan chần chừ chưa đưa ra đoạn ghi âm này, cũng là ôm chút tâm lý cầu may. Nếu không cần thiết phải công bố, nàng thà rằng không công bố. Thực ra chỉ cần Kỷ Hi Di nhận được sự trừng phạt thích đáng, nàng cũng sẽ không tìm mọi cách để tăng thêm tội trạng, dồn cô ta vào chỗ chết. Đối với người từng yêu thương, từng chung sống, nàng không thể làm đến mức đuổi cùng giết tận.
Huống hồ, nội dung đoạn ghi âm thực sự rất khó nghe. Nó ghi lại bộ mặt ích kỷ, hại người lợi mình tàn nhẫn nhất của một con người.
Nghĩ đến những điều này, nàng vẫn giữ im lặng.
"Dì biết cháu đã đồng ý ra tòa làm chứng," Caroll nói tiếp, "Nhưng có một chuyện ba chúng ta cần phải bàn bạc, đó là Lan có cần tránh đi tất cả các vụ án liên quan đến việc này hay không. Vụ kiện của FBI thì không cần cháu tránh, vì cháu sẽ tham gia với tư cách nhân chứng. Nhưng vụ của Tử Hồ thì khác, đến lúc đó cháu là luật sư đại diện cho Tử Hồ đi kiện."
"Cháu đã nghĩ đến vấn đề này," Yên Lan gật đầu, "Ban đầu thì không cần thiết, nhưng hiện tại nếu Tử Hồ khởi kiện có đề cập đến tiền án cấu kết giữa Kỷ Hi Di và Arshad, cháu sẽ phải tránh đi. Bởi vì cháu là đương sự, có khả năng tiềm tàng gây ảnh hưởng đến tính công bằng của vụ án."
Lợi Mạn San nghe đã hiểu: "Vậy có phải khi tránh đi thì phải đưa ra lý do không?"
"... Phải." Yên Lan trả lời.
"Nghĩa là phải công khai chuyện vụ án bắt cóc trước sao?" Lợi Mạn San hỏi lại.
"Đại khái là như vậy," Caroll gật đầu, "Nếu trình tự bị đảo ngược, tòa án rất có khả năng sẽ lật lại bản án, với lý do luật sư của vụ án trước có xung đột lợi ích mà không rút lui."
"Được, cháu hiểu rồi. Cháu sẽ chuẩn bị trước bên phía cháu. Một khi vụ án bắt cóc được công bố, Tử Hồ sẽ kịp thời đưa ra điều chỉnh."
Lợi Mạn San lại nhíu mày: "Nhỡ đâu chứng cứ vụ bắt cóc không đủ thì sao? Chẳng phải nói rất nhiều bằng chứng sau khi sự việc vỡ lở đã bị tiêu hủy để trao đổi rồi sao?"
"Quả thực không có bằng chứng trực tiếp đanh thép. Mấy bức ảnh đó là do nhân viên kỹ thuật cao cấp của FBI đào được từ Dark Web. Chứng cứ của FBI chỉ có thể cho thấy những bức ảnh này có người gửi cho Kỷ Hi Di. Còn những cái khác, e rằng chỉ có Lan làm nhân chứng. Ít nhất có thể kéo Kỷ Hi Di vào cuộc, FBI hy vọng cô ta sẽ hợp tác tố cáo Arshad, điều này sẽ giúp giảm nhẹ hình phạt cho cô ta."
"Làm sạch sẽ thật đấy. Một vụ bắt cóc kéo dài mười ngày, thế mà chẳng để lại chút dấu vết nào." Lợi Mạn San cảm thán.
Trong lòng Yên Lan lại giằng xé. Một câu nói đã đến bên miệng lại nuốt xuống. Nàng cần phải suy nghĩ thêm.
Bữa cơm này tuy không phải ăn trong không khí vui vẻ trọn vẹn, nhưng cũng đã làm rõ được rất nhiều vấn đề. Ăn xong, Lợi Mạn San giúp Caroll dọn dẹp qua loa. Ba người uống chút trà, cũng đã hơn 9 giờ tối. Yên Lan định ra về.
"Dì còn chuyện muốn nói với cháu đúng không?" Lợi Mạn San hỏi Caroll.
"Có được không? Có mệt quá không? Để hôm khác cũng được."
"Không sao đâu. Chiều cháu ngủ bù rồi, giờ vẫn tỉnh táo lắm. Đã đến rồi thì nói cho xong luôn đi."
Yên Lan nhìn hai người họ: "Vậy cháu về trước đây." Nàng đứng dậy ôm Caroll lần nữa, "Cảm ơn dì, Caroll."
"Là dì phải cảm ơn cháu mới đúng. Cháu là người dũng cảm nhất mà dì từng gặp," Caroll vỗ vỗ mu bàn tay nàng, "Lái xe cẩn thận."
Lợi Mạn San đứng dậy đi tiễn Yên Lan. Caroll ở lại trong phòng không đi theo, để hai người có chút không gian riêng tư.
Yên Lan ngồi xuống chiếc ghế ở huyền quan, cầm lấy túi xách. Lợi Mạn San đưa áo khoác cho nàng: "Mệt rồi phải không?"
"Cũng bình thường," Yên Lan nhận lấy áo khoác, mỉm cười với cô, "Bao giờ chị về Hồng Kông?"
"Cuối tuần," cô ngừng một chút, "Trước cuối tuần chị có thể hẹn em được không?"
"Ừm," Yên Lan mặc áo khoác vào, "Xem chị hẹn thế nào đã."
"Yên Lan," Lợi Mạn San kéo tay nàng. Lúc ăn cơm cô đã để ý thấy Yên Lan không đeo chiếc lắc tay cô tặng. "Thực ra chị có mang quà về cho em, hơn nữa phải đưa cho em ngay."
"Thế à? Vậy sáng mai chị qua văn phòng luật tìm tôi."
Lợi Mạn San đảo mắt: "Tối mai em qua chỗ chị đi, chị muốn tâm sự với em. Hoặc chị qua chỗ em cũng được, em chưa mời chị đến nhà bao giờ đâu đấy."
"Để mai tính." Yên Lan mở cửa, Lợi Mạn San cũng đi theo ra ngoài.
Đến cạnh xe, Yên Lan mở cửa xe, đứng đó: "Vậy tôi về đây."
Lợi Mạn San vươn tay kéo nàng vào lòng. Trong khoảnh khắc, từng thớ thịt đường gân đều cảm thấy dễ chịu. Yên Lan nhắm mắt lại, hai cánh tay buông thõng, rồi từ từ vòng lên ôm lấy eo Lợi Mạn San.
Lợi Mạn San chậm rãi nghiêng đầu, in dấu môi lên môi nàng. Hơi thở quen thuộc, mùi hương khiến cô hồn xiêu phách lạc, mùi hương độc nhất vô nhị của Yên Lan.
Cứ đứng như vậy không biết bao lâu, cô nhẹ nhàng buông nàng ra, giọng khàn đi một chút: "Lái xe chậm thôi, về đến nhà nhắn cho chị một tiếng."
"Ừm, lát nữa chị lái xe cũng chậm thôi."
"Chị á, nếu muộn quá thì ngủ lại đây luôn."
"Được rồi, mau vào đi, Caroll đang đợi chị đấy."
Lợi Mạn San nhìn theo xe Yên Lan đi xa dần, ánh đèn hậu khuất sau con phố, rồi mới quay người đi vào nhà. Việc Caroll giữ cô lại như thế này hơi kỳ lạ, lúc này cô có chút bất an, không biết bà ấy muốn nói gì với mình.
Vào nhà, từ xa thấy Caroll đang ngồi một mình trên sofa. Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn sàn vàng vọt.
Lợi Mạn San bước tới: "Cảm ơn dì đã chiêu đãi, đồ ăn ngon lắm."
"Cháu thích không? Lâu rồi cháu không đến ăn tối."
"Vâng, lâu lắm rồi không được ăn thịt bò xào cà chua."
Caroll đứng dậy, rất đột ngột, ôm chầm lấy Lợi Mạn San. Hành động này càng khiến cô thêm bất an.
"Có chuyện gì vậy, Caroll? Dì không sao chứ?"
"Dì vẫn ổn, cháu yêu. Đêm nay ngủ lại đây đi, lát nữa không cần lái xe về đâu."
Lợi Mạn San cảm thấy kỳ lạ, ngồi xuống sofa: "Vâng, đêm nay cháu ở lại với dì. Rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Sam, chuyện dì sắp nói với cháu đây, có thể sẽ khiến cháu tức giận, đau lòng, thậm chí là hoài nghi bản thân. Cháu có thể hứa với dì là cháu sẽ ổn không?"
Lợi Mạn San ngồi thẳng dậy: "Dì làm cháu thấy sợ đấy."
"Là chuyện của Chloe. Nói thật lòng dì thà không nói cho cháu biết, nhưng dì bắt buộc phải nói."
"Cái gì??" Lợi Mạn San đã không còn đủ kiên nhẫn với màn dạo đầu dài dòng này nữa.
"Cháu nghe dì nói này, chuyện này quá mức không tưởng, dì cần phải chuẩn bị tâm lý cho cháu thật tốt."
Lợi Mạn San hít một hơi thật sâu, từ từ thở ra: "Được rồi, dì nói đi."
"Trước đây cháu có nhờ dì điều tra về Charlyn, và cũng nói với dì là cô ta và Chloe từng quen biết nhau."
Nhất thời, vô vàn ý nghĩ dội vào đầu Lợi Mạn San. Cô không nói nên lời.
"Hai tháng nay dì đã điều tra một cách có hệ thống, và thu được một tin tức rất tệ..." Caroll nhìn vào mắt cô, "Sam," bà đột nhiên bật khóc, "Dì không biết linh hồn Chloe có còn ở trong căn nhà này không. Nếu có," bà ngẩng đầu lên, "con hãy nói cho mẹ biết phải nói thế nào đi, nói cho mẹ biết tại sao con lại làm như vậy."
"Caroll..."
Nước mắt lấp lánh chảy dài trên gò má Caroll: "Sam, Chloe con bé... từng không chung thủy với cháu."
Lợi Mạn San im lặng một lát: "Với Charlyn sao?"
"Đúng vậy."
"Chuyện từ khi nào?"
"Theo dấu vết dì tra được, có lẽ bắt đầu từ tám năm trước."
Lợi Mạn San nhớ lại. Đó là năm thứ hai cô học ở Stanford. Năm đó vì công việc ở Tử Hồ, cô cũng thường xuyên bay về Chicago.
Cô nghiến chặt răng: "Vậy là ai bắt đầu trước?"
"Dì không biết. Nhưng theo tình hình dì thấy thì Charlyn biết rõ tình trạng của hai đứa. Chloe đã do dự, con bé từng muốn cắt đứt quan hệ với Charlyn."
"Cái chết của Chloe, có liên quan đến cô ta không?"
"Dì không biết. Sam, trước khi đi Chloe chỉ gửi tin nhắn cho ba người. Cho cháu, và cho dì cùng chú Johan mỗi người một tin 'Con yêu mẹ', 'Con yêu bố'. Chỉ thế thôi."
"Nói như vậy, Charlyn biết rõ quan hệ giữa cháu và Chloe. Bảy năm trước cô ta thành lập 'Cẩm Y Dạ Hành', năm ngoái cô ta lại đàm phán thương vụ với Tử Hồ, với cháu."
Lợi Mạn San không rơi nước mắt, không có lấy một chút cảm xúc dư thừa, chỉ trừng trừng nhìn vào mắt Caroll, hàm răng nghiến chặt.
"Đúng vậy, cho nên dì rất lo lắng đằng sau vụ thâu tóm này còn có bí mật gì chúng ta không biết. Hiện tại xem ra dì không biết rốt cuộc Charlyn đóng vai trò gì."
Lợi Mạn San im lặng một lát: "Còn gì nữa không? Còn tin tức nào khác không ạ?"
Caroll lắc đầu: "Dì chỉ biết đến thế thôi. Nhưng dì nghĩ, có lẽ một ngày nào đó dì nên lấy tư cách là mẹ của Chloe để tìm Charlyn nói chuyện, cứ bảo là dì sắp xếp di vật thì phát hiện ra..."
Lợi Mạn San đứng phắt dậy: "Cháu nghĩ cháu phải đi thôi. Xin lỗi, Caroll, đêm nay cháu không thể ở lại với dì được. Cháu cần ở một mình."
Caroll cũng đứng dậy, ánh mắt tràn đầy lo lắng: "Xin lỗi cháu, Sam. Dì biết dì đã làm tổn thương cháu, Chloe đã làm tổn thương cháu, dì..."
Lợi Mạn San thế mà lại nở một nụ cười khổ với bà: "Cháu đi trước đây."
Cô không cho Caroll cơ hội giữ lại, đi thẳng ra huyền quan lấy áo khoác, mở cửa.
"Sam! Lái xe chậm thôi!"
Cửa đóng lại. Caroll chạy ra cửa sổ nhìn theo.
Lợi Mạn San sải bước về phía xe, bấm một cuộc điện thoại.
"Sam?"
"Cô đang ở đâu?"
"'Nhà máy Mây', sao thế?"
"Cô ở yên đó đợi tôi, 30 phút nữa tôi đến."
Lợi Mạn San đi vòng ra cốp xe, ném một chiếc túi lên ghế trước, rồi mở cửa lên xe, phóng vụt đi.