Nằm trên giường thêm một lát, Yên Lan đứng dậy: "Em đi tắm đây. Nếu sáng nay chị không đến công ty thì để em làm bữa sáng cho."
Lợi Mạn San chống một tay lên đầu, nằm nghiêng ngắm nhìn nàng. Cảm giác như được quay trở lại những tháng ngày bình yên dung dị đã lâu không gặp. Cảm giác này đã vắng bóng trong cuộc đời cô quá nhiều năm, đến mức có chút xa lạ.
Nhìn Yên Lan thoải mái tự tại trước mặt mình như vậy, Lợi Mạn San cảm thấy, có lẽ những cái gọi là chướng ngại đều đã tan biến trước sức mạnh của tình yêu.
Một năm trước, Yên Lan vội vã bò dậy khỏi giường, từ chối ăn sáng cùng cô. Nàng vội vã thoát khỏi ảo mộng của hai ngày hai đêm đó để lao vào thực tế.
Hôm nay thì sao? Nàng bảo đi tắm rồi nấu bữa sáng cho cô. Nàng đang cùng cô sống trong thực tại.
Lợi Mạn San bỗng cảm thấy cả người tràn trề sức sống. Lớp vỏ chai sạn được đúc kết từ bao nhiêu bất hạnh trong những năm qua đang từ từ tan rã. Cô từng nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ thế trôi đi, tình thân một đi không trở lại, còn tình yêu, mười mấy năm rồi ai còn có thể trao cho cô nữa?
Cô bò dậy khỏi giường. Trong ngôi nhà này đã có thêm một Yên Lan, cuộc sống mới từ đây bắt đầu.
Vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, Yên Lan đang tắm dưới vòi hoa sen.
"Em ăn mấy quả trứng?" Lợi Mạn San hỏi vọng vào.
"Một quả," Yên Lan nói xong lại nhớ ra điều gì, "Để em làm cho."
"Không sao đâu, lát nữa em còn phải nướng bánh quy mà."
Ra khỏi phòng tắm, Lợi Mạn San bật radio lên, vừa nghe tin tức vừa làm bữa sáng. Tủ lạnh đã được Yên Lan lấp đầy đồ ăn. Cô cho bánh mì vào lò nướng, rồi lấy hai quả trứng làm món trứng ốp lết.
Cô nhớ Yên Lan thích ăn trứng chiên chín cả hai mặt. Trong chảo vang lên tiếng xèo xèo vui tai. Radio phát bản tin dự báo thời tiết bằng tiếng Quảng Đông, nói rằng đêm Giáng sinh hôm nay sẽ có mưa, nhiệt độ cao nhất 12 độ C. Do ảnh hưởng của gió mùa Đông Bắc, sóng biển ven bờ cũng sẽ khá lớn, nhắc nhở người dân chú ý giữ ấm và cẩn thận khi đi chơi biển.
Yên Lan mang theo hương hoa dành dành tươi mát từ phòng tắm bước ra, đi đến khu bếp. Thấy Lợi Mạn San đang xúc trứng ra đĩa, sữa cũng đang được hâm nóng trên bếp nhỏ, nàng ôm chầm lấy Lợi Mạn San từ phía sau, áp mặt vào lưng cô.
"Oa, thơm quá đi." Lợi Mạn San cảm thán.
"Đúng vậy, em đói lắm rồi."
"Chị bảo em ấy, em thơm quá." Giọng Lợi Mạn San tràn đầy sự cưng chiều.
"Về em sẽ mua ngay loại sữa tắm chị đang dùng."
"Vậy em có thể ngày nào cũng nhớ đến chị không?"
"Sẽ."
Lợi Mạn San hơi ngạc nhiên. Yên Lan lại không hề che giấu tình cảm như vậy, hình như là lần đầu tiên. Cô xúc động đến mức không nói nên lời.
"đang nghe gì thế?" Yên Lan hỏi, chính nàng cũng hơi bất ngờ vì mình vừa buột miệng nói ra câu đó.
"Radio bảo hôm nay trời không ấm lắm, tối nay biển còn có sóng lớn. Tiệc tối nay của công ty chị tổ chức ở ven biển, nhưng trong nhà hàng chắc sẽ không ảnh hưởng gì."
"Vậy phải chú ý an toàn đấy, đừng có chạy lung tung ra ngoài."
Một tay Yên Lan trượt từ vòng eo thon thả của Lợi Mạn San xuống đùi. Cô đang mặc một bộ đồ ở nhà, áo hoodie và quần short cotton trắng tinh, sờ vào mềm mại vô cùng. Tay Yên Lan luồn vào ống quần short, phát hiện bên trong trống không.
Cơ thể Lợi Mạn San thoáng căng cứng. Tay kia của Yên Lan lại luồn vào trong áo hoodie, v**t v* lên ngực cô.
"Đừng quậy."
"Đừng cử động."
"Yên Lan, sữa trào ra bây giờ."
"Chị cứ làm việc của chị đi."
"Thế chị còn cử động được không?"
"Nấu cơm thì được."
Lợi Mạn San hít sâu một hơi, rót yến mạch ra hai bát, rồi đổ sữa nóng vào. Rau salad vừa rửa xong, cô rưới chút giấm Balsamic ít béo lên. Lò nướng kêu "Ting" một tiếng.
"Yên Lan... chị phải đi lấy bánh mì."
"Thầy dạy làm bánh bảo em là, nướng xong tốt nhất nên để bánh trong lò nghỉ vài phút rồi hẵng lấy ra."
"Vài phút... Em tính kỹ thật đấy."
"Thì phải xem chị..."
Yên Lan vừa hành động vừa di chuyển bàn tay kia từ ngực cô xuống bụng dưới. Lợi Mạn San có đường cong bụng dưới tuyệt đẹp, chỉ một lớp mỡ cực mỏng, khi căng thẳng mới hiện lên đường nhân ngư tuyến, vừa khỏe khoắn lại vừa gợi cảm, nữ tính.
Lúc này bụng dưới Lợi Mạn San đang căng cứng. Yên Lan có thể sờ thấy rãnh nhân ngư tuyến, phần lõm vào và phần cơ hơi nhô lên. Người được v**t v* nín thở, hai tay chống lên đảo bếp.
Đèn lò nướng vụt tắt. Lợi Mạn San thở hắt ra, xoay người lại, tựa thắt lưng vào đảo bếp, dáng vẻ lười biếng.
Yên Lan nhìn vào mắt cô, mỉm cười dịu dàng, như thể đang nhặt lại chút liêm sỉ đã đánh mất đêm qua.
Nhưng dường như vẫn chưa đạt được hiệu quả mong muốn hoàn toàn, nàng bèn thì thầm hỏi: "Sao chị không..." Từ đó vẫn ngượng ngùng không thốt ra được.
Lợi Mạn San hiểu ý nàng ngay lập tức, cũng cười: "Em đúng là thiên phú dị bẩm."
Yên Lan bĩu môi, tỏ vẻ không phục.
Lợi Mạn San chợt nhớ ra điều gì: "Có phải em chỉ làm thế với chị..."
Câu này trả lời sao đây? Nói phải thì nàng ngại, nói không phải thì chẳng khác nào tự đào hố chôn mình? Nhưng lần này Yên Lan không dám nói "Chị đoán xem" nữa, chỉ khẽ hừ một tiếng, rồi thêm hai chữ: "Đừng hỏi."
Lợi Mạn San cười toe toét, đứng thẳng người dậy: "Được rồi, bữa sáng nguội hết cả rồi. Chị đi tắm cái đã rồi ra ngay."
Hai người ăn sáng xong, nhìn đồng hồ mới hơn 9 giờ. Lợi Mạn San ôm laptop ngồi trên sofa làm việc. Yên Lan ngồi trên thảm ngắm nghía cây thông Noel nhỏ xinh. Hai ngày nay các nàng treo thêm ít đồ trang trí lên đó, quả châu thủy tinh và kẹo que. Nàng thấy thế là vừa đủ rồi, cây vốn không lớn, treo nhiều quá lại rối mắt.
Lợi Mạn San ngước mắt khỏi màn hình laptop, liếc nhìn nàng một cái, trong lòng thỏa mãn vô cùng. Còn món quà nhỏ cô chuẩn bị, phải đợi đến tối nay nhân lúc nàng không chú ý mới treo lên được, treo sớm quá nàng phát hiện ra mất.
Ngoài cửa sổ mưa bắt đầu rơi, đập vào cửa kính sát đất dày cộp, phát ra những tiếng lộp bộp khe khẽ.
Yên Lan nhìn bầu trời xám xịt: "Sao Tử Hồ lại không cho nghỉ ngày trước Giáng sinh nhỉ? Không phải nên theo lịch nghỉ lễ của Mỹ sao?"
Lợi Mạn San cũng nhìn ra ngoài, hôm nay đúng là chẳng muốn ra đường chút nào. Cô thở dài: "Khu vực Châu Á của Tử Hồ vẫn luôn hoạt động khá độc lập. Nhưng chị cũng thấy ít nhất nên cho nghỉ đêm Giáng sinh. Để sau này chị bàn bạc với HR xem có điều chỉnh được không, vì bên này thực ra cũng khá nhiều nhân viên là người nước ngoài phái cử, hoặc là có thói quen đón Giáng sinh."
Yên Lan quay đầu lại, chỉ vào laptop của cô: "Vậy hôm nay chị có bận không?"
"Cũng tàm tạm. Tổng bộ nghỉ, rất nhiều khách hàng cũng nghỉ, thực ra việc không nhiều lắm."
"Ừm, vậy thì tốt."
Lợi Mạn San đặt máy tính xuống, đến ngồi cạnh nàng: "Xin lỗi nhé, em lặn lội đường xa sang đây mà chị ngày nào cũng phải đi làm. Nhưng ngày mai đến năm mới, chị sẽ cố gắng ở nhà với em. Mai là lễ Giáng sinh, chúng ta được nghỉ, chị đưa em đi Công viên Hải Dương chơi, chị cũng chưa đi bao giờ. Sau đó đêm giao thừa, chúng ta đi ngồi phà Thiên Tinh, rồi về nhà ngắm pháo hoa năm mới, hoặc em muốn đi đâu cũng được."
"Đừng lo, sắp xếp thế này là tốt lắm rồi. Em biết thân phận của chị không thể tùy tiện xin nghỉ được."
Lợi Mạn San thở dài: "Đúng vậy, những lúc thế này mới thấy, thà làm một nhân viên bình thường còn hơn."
"Như em chẳng hạn, có thể xin nghỉ hẳn một tuần," Yên Lan cười nói, "Thực sự không cần lo đâu, em quen đi dạo một mình rồi haha. Có chị ở đây đã là rất khác biệt rồi."
"Thế chị... không phải là người thừa chứ?"
Yên Lan bật cười thành tiếng, quay sang nhìn vào mắt Lợi Mạn San: "Em phải cảm ơn chị đã thu lưu em mới đúng. Còn chị? Em ở đây lâu như vậy, có khi nào lại thành ra quấy rầy chị không?"
"Vậy xin em... hãy quấy rầy chị nhiều hơn chút nữa đi." Lợi Mạn San nói rồi nghiêng đầu mổ nhẹ lên môi nàng.
Yên Lan mỉm cười nhìn cô, trong mắt như có ngàn vì sao đang nhảy múa.
Hai người rúc rích ở phòng khách một lúc. Yên Lan xem giờ: "Em đi nhào bột làm bánh quy đây. Thực ra cũng nhanh lắm, một tiếng là xong."
"Được thôi, chị làm cùng em. Sau đó trưa nay chúng ta gọi đồ ăn về nhé?"
"Em sao cũng được, tùy chị thế nào thôi." Yên Lan nói rồi đứng dậy.
Nàng lấy bơ từ tủ lạnh ra, rồi lấy bột mì số 8, đường và trứng gà. Trộn tất cả các nguyên liệu lại với nhau, nhào thành khối bột.
"Không cần cho nước à?" Lợi Mạn San đứng bên cạnh quan sát, hỏi.
Yên Lan ngước mắt nhìn cô, cười, cảm thấy Lợi Mạn San lúc này đặc biệt đáng yêu. "Không cần thêm nước. Nhiều người dùng bơ đun chảy, sau đó lại phải để bột vào tủ lạnh cho đông lại một chút. Nhưng thực ra dùng trực tiếp bơ thể rắn nhào cùng bột mì thì không cần làm lạnh nữa, chỉ là nhào hơi tốn sức chút thôi."
"Cần chị giúp không?"
"Không cần đâu, nhanh lắm. Lát nữa chị giúp em dập khuôn bánh quy là được." Yên Lan chỉ vào đống khuôn nhỏ xinh.
"Ừm, được." Lợi Mạn San nói rồi quay lại tiếp tục xem email.
Đợi khi bột đã nhào thành một khối lớn, Yên Lan cho thêm nam việt quất khô cắt nhỏ vào, tiếp tục trộn đều.
"Hôm nay em nướng nhiều một chút, chiều chị mang đến công ty mời đồng nghiệp ăn nhé."
Lợi Mạn San quay lại nhìn nàng, bật cười.
"Cười cái gì?" Yên Lan ngạc nhiên.
"Cả công ty đều biết chị không bao giờ vào bếp."
"Nướng bánh quy dễ ợt mà, cứ bảo là chị mới học thôi."
"Thế thì đừng làm ngon quá đấy, nhỡ mấy hôm nữa em đi rồi họ vẫn đòi ăn tiếp thì chị hết cách ."
Đến lượt Yên Lan bật cười: "Chẳng phải chị đang học đây sao?"
Chẳng bao lâu sau, bột đã nhào xong. Yên Lan cán mỏng ra thành một tấm lớn có độ dày vừa phải, lấy khuôn ra. Có hình cây thông Noel, hình ngôi sao, hình cái chuông... Nàng cầm khuôn hình cây thông ấn lên mặt bột, rồi cẩn thận đặt miếng bột nhỏ vừa cắt ra lên giấy nến.
"Này, chị xem, cứ thế này thôi, đơn giản lắm. Chị giúp em dập khuôn đi."
"Được rồi, chị đi rửa tay đã."
Chẳng mấy chốc, giấy nến đã được lấp đầy một nửa. Yên Lan nhìn Lợi Mạn San đang chơi đùa vui vẻ vô cùng, tò mò hỏi: "Hồi nhỏ chị chưa từng nướng bánh quy sao?"
"Ừm... Mẹ chị làm bánh kem thôi, chưa bao giờ làm bánh quy."
"Ồ," Yên Lan cảm thấy không nên nhắc đến chuyện gia đình cô, bèn đổi chủ đề, "Được rồi, hôm nay coi như học bù bài học này vậy."
Lợi Mạn San mỉm cười với nàng, tiếp tục nghiêm túc dập khuôn bánh: "Chị cảm thấy mẹ chị sẽ thích em." Nói ra rồi lại thấy hơi không ổn.
Yên Lan khựng lại, trong lòng lại có chút vui vẻ, bèn thuận theo câu chuyện hỏi tiếp: "Tại sao vậy?" Nàng dường như có chút tư tâm muốn nghe lời khen ngợi.
"Bà ấy sẽ cảm thấy em có thể làm chị vui vẻ."
"Thật sao? Nhưng... bà ấy lại không chấp nhận chuyện phụ nữ yêu phụ nữ mà..."
"Ừm... Nhưng chị nghĩ quan niệm rồi sẽ thay đổi thôi. Nếu bà ấy tận mắt nhìn thấy hai người phụ nữ ở bên nhau hạnh phúc đến thế nào, thì bà ấy sẽ chấp nhận thôi."
Yên Lan ngẫm nghĩ câu nói này, không hỏi thêm nữa. Cảm giác như cô cùng mối tình đầu cũng không thực sự hạnh phúc lắm.
"Yên Lan, em ở bên chị thế này, có vui không?"
"Ừm, vui."
"Vui là được rồi." Lợi Mạn San nhận được câu trả lời này, không nói thêm gì nữa.
Lát sau, chỗ bột kia đều đã được dập hết. Phần bột thừa Yên Lan lại vo tròn cán mỏng, tiếp tục dập thêm vài cái nữa. Cứ thế làm được khoảng 60 chiếc bánh, xếp đầy cả hai tầng của lò nướng.
"Xong rồi, đặt 16 phút." Yên Lan vừa nói vừa chỉnh nhiệt độ lò.
Lợi Mạn San nhìn Yên Lan quay người lại với vẻ mặt "đại công cáo thành", cười đầy cưng chiều.
Đến buổi trưa, mưa vẫn rơi rả rích. Trong phòng ngập tràn mùi thơm của bơ và nam việt quất.
Hai người gọi vài món điểm tâm từ nhà hàng gần đó mang tới. Bánh quy đều đã nguội, Yên Lan chia chúng vào các túi nhỏ, để lại hai mươi chiếc ở nhà, số còn lại bỏ vào một chiếc hộp thiếc phong cách cổ điển để Lợi Mạn San chiều nay mang đi.
"Tối qua lúc sắp tan làm Sandy có hỏi chị, em đang ở đâu, có tiện không, có cần cô ấy hỗ trợ gì không." Lợi Mạn San cười nói.
"Cô ấy quan tâm em thế cơ à?"
"Quan tâm em là một phần, phần khác là lời nói khách sáo thôi. Chắc cô ấy đang nghi ngờ quan hệ giữa em và chị đấy."
Yên Lan đảo mắt: "Quả nhiên là nhân tài làm thư ký trưởng."
"Cô ấy đang rất vui vẻ. Bạn trai cô ấy chắc sẽ cầu hôn vào dịp Giáng sinh hoặc Năm mới này."
Yên Lan ngẫm nghĩ. Dường như chuyện kết hôn cách nàng rất xa, là chuyện chỉ xảy ra ở một thế giới khác vậy. "Thế thì tốt quá rồi, người có tình cuối cùng cũng thành thân thuộc."