.
Edit: Leia
Sáng hôm sau Chu Cẩm Uyên tỉnh dậy lại nằm trên giường thêm mấy giây cho đầu óc tỉnh táo.
Ngày hôm qua xảy ra quá nhiều chuyện bất ngờ, kế hoạch thổ lộ bị đẩy nhanh, Tiểu Tuyết cũng tạm thời mất thị giác. Nghĩ đến đây trong lòng anh vẫn có một chút lo âu. Sau một lần châm cứu không có hiệu quả đáng kể, anh không dám thể hiện thái độ quá hoang mang, tránh cho Tiểu Tuyết và Dung trọc rối theo, nhưng cả đêm anh luôn ngủ không ngon, lúc nào cũng suy nghĩ về bệnh tình của Tiểu Tuyết xem mình đã bỏ sót dữ kiện nào.
Chuyện này đối với Chu Cẩm Uyên là rất hiếm thấy nhưng không phải chưa từng xảy ra, trên đời có quá nhiều chứng bệnh kỳ lạ phức tạp, chỉ cần suy nghĩ cẩn thận một chút là sẽ tìm ra manh mối gì đó. Chẳng qua lần này vốn tưởng nắm chắc trong tay mà cuối cùng chuyện vẫn phát sinh ngoài dự đoán.
Chu Cẩm Uyên khoác áo ra khỏi phòng bắt gặp ngay Dung Tế Tuyết đang đứng bên cửa sổ đưa lưng về phía mình, hình như là tưới cây.
“Tiểu Tuyết? Em khỏe lại rồi?” Chu Cẩm Uyên kinh ngạc.
Động tác trên tay Dung Tế Tuyết dừng lại, cậu hơi xoay người, ánh mắt vẫn không chạm vào Chu Cẩm Uyên mà nhẹ nhàng nói: “… Anh dậy rồi à?” Khóe miệng ngậm ý cười, nhưng hai mắt lại vô thần như cũ.
“Ừ… Mắt em thế nào, đã khôi phục một chút thị lực hay chưa?” Chu Cẩm Uyên hoài nghi mắt Dung Tế Tuyết có cải thiện thị lực, bởi vì vừa rồi nhìn qua phòng cậu thấy chăn đệm đã được gấp chỉnh tề, bây giờ còn đứng tưới hoa, tuy đôi mắt vô thần như cũ nhưng ít nhiều gì cũng có một ít hình bóng.
“Vẫn giống hôm qua, không có biến chuyển gì cả.” Dung Tế Tuyết đáp.
“Thế làm sao em ra đây được?” Chu Cẩm Uyên ngạc nhiên, “Không chờ anh đã tự mình đi lại, lỡ bị ngã thì biết làm thế nào.”
“Không có gì, em rất quen thuộc cách bài trí trong nhà, mắt không thấy nhưng trái tim vẫn chưa mù.” Dung Tế Tuyết trông rất bình tĩnh, “Hơn nữa em dậy sớm quá, sợ quấy rầy anh.”
Cậu nói rất tự nhiên, Chu Cẩm Uyên lại nghĩ quả thật cả căn hộ này đều do Tiểu Tuyết bài trí sắp xếp, ngày thường cũng chỉ mình cậu làm việc nhà, bây giờ dù có mù cũng còn nhớ rõ rành mạch.
“Không sao không sao, bây giờ em là người bệnh, sao gọi là quấy rầy được.” Chu Cẩm Uyên giật lấy bình tưới, sau đó đỡ cậu ngồi xuống, “Giao hết cho anh đi, để anh đi làm bữa sáng.”
Dung Tế Tuyết gật đầu, bởi vì cậu không nhìn thấy Chu Cẩm Uyên nên chỉ có thể nghiêng tai lắng nghe tiếng anh đi vào bếp, lạch cạch lấy dụng cụ…
Từ sau biến cố ngày hôm qua Dung Tế Tuyết vẫn chưa được chính mắt nhìn Chu Cẩm Uyên lần nào, khó tránh khỏi tiếc nuối, nhưng bên cạnh đó cậu cũng cực kỳ hân hoan, còn có tâm trạng dậy sớm chăm sóc hoa cỏ.
Chu Cẩm Uyên nấu hai bát mì cộng thêm hai quả trứng, sau khi bưng ra lại nhét đôi đũa vào tay Dung Tế Tuyết, kéo cậu sờ vào bát mì.
Dung Tế Tuyết không kìm được trở tay nắm lấy tay anh.
Chu Cẩm Uyên mờ mịt hỏi: “Chuyện gì vậy?” Thậm chí anh còn xoa xoa ngón tay Dung Tế Tuyết, sợ cậu bị bỏng.
“Không có gì, chỉ muốn xác nhận một chút thôi.” Dung Tế Tuyết cười nói.
“Có gì mà cần xác nhận…” Ngữ khí Chu Cẩm Uyên quá chắc chắn làm ý cười trên mặt Dung Tế Tuyết càng sâu, nhưng sau đó anh mau chóng nói, “Tuy ngày thường anh không hay xuống bếp nhưng không đến mức làm bị thương tay đâu!”
Dung Tế Tuyết: “…” Cậu yên lặng nhấc đũa lên bắt đầu ăn mì…
Thôi được rồi, không nên yêu cầu quá cao như vậy!
Ăn xong bữa sáng, Chu Cẩm Uyên lại bắt mạch cho Dung Tế Tuyết lần nữa, “Chúng ta châm thêm một lần đi, làm sớm để lát nữa anh còn đi gặp giáo sư Lam, có hẹn hôm trước rồi.” Anh vốn muốn đưa Dung Tế Tuyết theo cùng, nhưng hiện giờ mắt cậu chưa khỏi nên làm gì cũng bất tiện.
Dung Tế Tuyết gật đầu.
Chu Cẩm Uyên lấy châm cụ và cồn ra sát trùng, tìm huyệt, thi châm. Sau khi kim c*m v** hết, Dung Tế Tuyết lập tức hỏi: “Anh đổi huyệt?”
Dung Tế Tuyết không phải kiểu bệnh nhân hoàn toàn không biết gì về châm cứu, cậu nhanh chóng nhận ra các huyệt bị châm ngày hôm nay không giống với hôm qua.
“Đúng vậy.” Chu Cẩm Uyên cũng biết không thể lừa dối Dung Tế Tuyết nên đành dùng thái độ bình thản giải thích, “Hiệu quả điều trị không quá tốt, anh thử đổi vài huyệt khác xem sao.”
Tổ huyệt vị hôm nay đổi thành Bách Hội, Tứ Thần Thông, Thừa Khấp, Thái Dương, hơn nữa cũng không dùng các kỹ thuật phức tạp như nâng và vặn kim. Anh không quá tự tin như lần thi châm ngày hôm qua, dù sao hiệu quả chẳng có mấy.
Dung Tế Tuyết lại không nghĩ quá nhiều, trước nay cậu luôn tin tưởng vào tay nghề Chu Cẩm Uyên. Anh gần như đã trở thành tín ngưỡng, một lần điều trị không tốt cơ bản chẳng ảnh hưởng gì đến cậu.
Cơ thể con người vốn cực kỳ phức tạp, đôi khi chứng bệnh nhìn bên ngoài tưởng đơn giản mà muốn trị hết lại không dễ chút nào, nói không chừng còn bị một vài nhân tố quấy nhiễu.
Lần châm thứ hai kết thúc, Chu Cẩm Uyên lại hỏi, “Bây giờ em thấy thế nào?”
Dung Tế Tuyết lắc đầu, “Vẫn không khác gì.” Thị lực không có chuyển biến, trước mắt vẫn là màu đen kịt, cũng không thể cảm nhận được ánh sáng.
Sắc mặt Chu Cẩm Uyên càng trở nên nghiêm nghị, may mà tâm lý anh còn vững. Người này chẳng những là bệnh nhân mà còn là người nhà, anh phải cố gắng loại bỏ mọi lo lắng dư thừa để tránh gây nhiễu loạn. Có điều bệnh tình của Tiểu Tuyết quá kỳ lạ, hôm nay anh bắt mạch lâu đến năm phút, cảm thấy mình không hề bỏ sót chỗ nào nhưng châm đến lần thứ hai vẫn không có chút hiệu quả.
“Anh sẽ đổi thuốc mới, lát nữa kêu Dung Trọc sắc cho em uống.” Chu Cẩm Uyên nuốt lòng nghi hoặc xuống.
Anh dự định đi tìm Dung Sấu Vân một chuyến, bản thân sắp phải lên trường, Tiểu Tuyết lại đang không khỏe, cho dù rất quen thuộc với bài trí trong căn hộ nhưng vẫn không ai dám để cậu ở nhà một mình. Tốt nhất nên để Dung Sấu Vân đưa Tiểu Tuyết qua phòng khám dễ bề trông nom.
Chu Cẩm Uyên gõ cửa nhà Dung Sấu Vân, anh ta đánh ngáp mở cửa, nghe anh nói xong cũng ngạc nhiên, “Vẫn chưa khỏe cơ à?”
Dung Sấu Vân cũng tín nhiệm y thuật của Chu Cẩm Uyên không kém gì em trai, chính anh ta cũng có khám qua, chỉ là chứng bạo manh bình thường, nhìn bề ngoài thấy nghiêm trọng nhưng chỉ cần câm cứu mấy lần là khỏi hẳn. Suy nghĩ trong đầu Dung Sấu Vân từ đầu luôn là để Chu Cẩm Uyên châm cứu, đến thứ hai em trai sẽ đi học lại bình thường rồi.
Tối hôm qua không tính, nhưng đến sáng nay vẫn chưa tốt lên thì quá bất thường.
“Tao cũng không biết tại sao nữa, mạch căng và trơn, lưỡi hồng bựa mỏng, không thể biện chứng lầm mới đúng.” Chu Cẩm Uyên nghĩ mình gặp phải chứng bệnh lạ nên muốn tham khảo ý kiến từ chỗ Dung Sấu Vân.
“Ngày hôm qua tao bắt mạch thấy cũng y như thế, là khí huyết ứ trệ. Kỳ lạ thật.” Dung Sấu Vân cũng bắt đầu lo lắng, “Hay là mày gọi điện hỏi bố mày xem.”
“Chờ xem xét thêm đã, hôm nay tao qua trường sẽ thảo luận với giáo sư Lam.” Chu Cẩm Uyên hạ quyết tâm, “Mày dẫn Tiểu Tuyết đi phòng khám cho dễ chăm sóc, bây giờ em ấy không tiện ở một mình.”
“Ừ, tao biết rồi.” Dung Sấu Vân lại thở dài, “Vốn cho rằng có thể xoay người làm anh cả, cười vào mặt nó mấy tí, kết quả nó đột nhiên biến thành bệnh nhân, làm sao tao dám vô liêm sỉ đến thế được.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Lời này cứ như Tiểu Tuyết mới trở thành bệnh nhân trong sáng nay, thế thái độ ngày hôm qua là thế nào??
……
Chu Cẩm Uyên đến văn phòng của giáo sư Lam, ngoại trừ anh, các nhân viên phòng thí nghiệm đều đã đến đông đủ, hiện đang túm tụm thảo luận về một quyển tạp chí học thuật mới. Thấy Chu Cẩm Uyên bước vào, giáo sư Lam lập tức chào hỏi, “Nhắc cẩm lý là cẩm lý đến ngay.”
“Chuyện gì thế ạ?” Chu Cẩm Uyên tò mò, “Cẩm lý?” Tự dưng gọi cẩm lý là thế nào.
“Goi cậu đấy. Cậu không biết đâu, mọi người vừa đặt cho cậu một biệt danh mới là ‘cẩm lý học thuật’.” Giáo sư Lam cười ha ha, “Từ sau khi cậu đến nghiên cứu của chúng tôi đã có tiến triển vượt bậc, cả quyển tạp chí châm cứu mới kia cũng có hệ số ảnh hưởng cực cao. Tác giả bài báo trong đó để tên cậu làm tác giả thứ hai mà, ban biên tập tạp chí cũng đánh dấu nó thành bài báo nổi bật luôn.”
Chu Cẩm Uyên từng hợp tác với rất nhiều học giả nước ngoài, nghe vậy cũng nhìn qua, “À à, ra là bài đó… Nhờ nó mà em biến thành cẩm lý?”
“Còn vài bài khác cũng có độ hưởng ứng rất cao đấy.” Giáo sư Lam nói, “Tôi thấy, nếu sau này cậu chuyển về trường chúng tôi làm việc luôn cũng không tệ đâu.”
“Ha ha ha ha ha, thế thì không được, thầy Chu mới mở một môn tự chọn sinh viên đã nháo nhào hết lên, giáo sư Lam chắc chưa xem qua diễn đàn của các em ấy đâu nhỉ?” Một thầy phụ tá trêu chọc, “Nếu làm giảng viên chính thức chắc cả trường loạn mất!”
Danh tiếng của Chu Cẩm Uyên trong giới giảng viên cũng rất vang dội, có thể biến một môn《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》trở nên đầy kịch tính và hấp dẫn phải nói là cực kỳ có năng lực.
“Tôi có nghe sinh viên mà Tiểu Chu giới thiệu qua đây nói rồi, mọi người vừa kính vừa sợ cậu đúng không?” Giáo sư Lam cười tủm tỉm, “Đúng rồi, nhắc sinh viên mới nhớ, tại sao hôm nay Tiểu Dung nhà cậu không đi cùng?”
“Em ấy… bị bệnh ạ.” Chu Cẩm Uyên đáp.
Giáo sư Lam nghe ngữ khí anh hơi chần chừ liền nghiêm mặt: “Là bệnh gì?”
Ông ta khá hiểu biết về Chu Cẩm Uyên, nếu đến anh cũng thấy khó giải quyết thì hẳn không thể là chứng bệnh thông thường.
“Bạo manh.” Chu Cẩm Uyên vốn muốn nhờ tiền bối cho lời khuyên nên lập tức đáp, đồng thời mở luôn kết quả kiểm tra điện tử ở Bệnh viện số 3 ngày hôm qua và kết quả bắt mạch cho giáo sư Lam xem.
Giáo sư Lam nghe đến bạo manh, lại xem bệnh án cũng kinh ngạc, tại sao lại ra nông nỗi này?
Chu Cẩm Uyên tiếp tục kể về quá trình điều trị, giáo sư Lam càng khó hiểu hơn, phải xem kỹ lần thứ hai, “Thông lạc sáng mắt, thanh gan dưỡng huyết, có thể nói là rất chu đáo, nhưng không hề có hiệu quả?”
Chu Cẩm Uyên gật đầu, “Không có.”
Mọi người đều học y nên có cùng một ý nghĩ, bác sĩ Chu đến ung thư cũng chữa được tại sao lại bó tay trước chứng bạo manh? Y học không thể tính toán như vậy.
“Cậu có bắt mạch lại không, có khi đã để sót chỗ nào rồi.” Giáo sư Lam cẩn thận nói, “Hồi trước tôi bắt mạch cũng từng gặp trường hợp mạch tượng biến hóa trong khoảng thời gian khá dài, rất dễ sơ sẩy.”
“Em cũng nghĩ là tại mình sơ suất nên xem mạch đến hai lần, thời gian rất dài nhưng vẫn không nhìn ra.” Chu Cẩm Uyên nói, “Em còn cùng sinh hoạt chung nhà với bệnh nhân, không phát giác ra môi trường xung quanh có thay đổi gì cả.”
Giáo sư Lam gật đầu, Chu Cẩm Uyên không phải bác sĩ trẻ mới ra trường, điểm này chắc chắn không thể nói sai. Hơn nữa người bệnh còn là em trai, tất nhiên việc khám chữa phải cẩn thận tinh tế hơn rồi.
Mọi người thảo luận một lúc, lại hỏi thêm vài chỗ chi tiết nhưng tiếc là không soát ra được chỗ bất thường nào.
Lúc này một nhà nghiên cứu khác lên tiếng: “Thầy Chu, hay cậu thử cho em trai dùng thuốc k*ch th*ch tố hoặc kháng sinh xem sao.” Vị này tuy nghiên cứu y học cổ truyền nhưng từng học qua Tây y, cho nên mới có đề nghị đó.
Giáo sư Lam xoa ngón tay: “Tôi thấy… Nếu châm cứu và dùng thuốc không hiệu quả đúng là nên thử thêm vài biện pháp khác, ví dụ như kê thêm thuốc làm giãn mạch máu.” Ông ta cũng không phải hoàn toàn mù tịt về Tây y.
Những kiến thức này Chu Cẩm Uyên đều hiểu, anh yên lặng gật đầu, có vẻ không bài xích việc cho Dung Tế Tuyết dùng thêm thuốc tây, miễn sao trị khỏi bệnh là được. Chỉ là có vẻ như mọi người cũng không có manh mối gì, không thể xác định nguyên nhân gốc rễ nên anh khá buồn bực.
Câu chuyện dừng lại ở đây, mọi người bắt đầu chuẩn bị tiến hành thí nghiệm.
“Đúng rồi, Tiểu Chu.” Đột nhiên giáo sư Lam nhớ ra chuyện gì nên vẫy tay hỏi Chu Cẩm Uyên, “Cậu nói bệnh nhân đau buồn lâu ngày thành bệnh, về sau đã cởi bỏ khúc mắc, chuyện cụ thể là như thế nào? Có khi vẫn còn nguyên nhân tiềm ẩn nào đó hoặc là chúng ta cơ bản đã hiểu sai không?”
Nếu là vậy thì có thể giải thích lý do tại sao cả châm lẫn thuốc đều không hiệu quả, không trừ được gốc rễ thì trị thế nào cũng là phí công. Chuyện này khá tương tự với lần Chu Cẩm Uyên trị bệnh mất ngủ cho Ngô Trầm Ngọc, phải chữa hói đầu cho ông chồng trước.
“Không thể nào.” Chu Cẩm Uyên lập tức nói, “Nguyên nhân bệnh đích xác là như thế, em có thể khẳng định, cuối cùng chuyện cũng giải quyết triệt để rồi.”
Giáo sư Lam thấy anh khẳng định cũng không biết nói gì, “Vậy sao? Cậu chắc chắn?”
Chu Cẩm Uyên ra sức gật đầu: “Đương nhiên!” Thoát cả ế rồi, còn có thể giả đi đâu được!
“À… Vậy thôi.” Giáo sư Lam thất vọng, “Tôi không còn ý kiến gì nữa.”
.
Chu Cẩm Uyên làm xong việc ở chỗ giáo sư Lam lại chạy thẳng về phòng khám, vừa vào đã trông thấy Tiểu Tuyết đeo tai nghe ngồi trên ghế sô pha, những người khác cũng có mặt, ngoài ra còn có thêm hai bệnh nhân đang bốc thuốc. Hai người này có quen anh, đang muốn lên tiếng chào hỏi thì bị anh dùng khẩu hình ngăn lại.
Thiệu Tĩnh Tĩnh nghĩ thầm trong dạ, thôi xong, đôi tình nhân vừa thoát ế chuẩn bị khoe khoang tình cảm đây mà!!
Chu Cẩm Uyên rón ra rón rén đi đến bên cạnh Dung Tế Tuyết đánh lén cậu một cái, sau đó đưa tay véo mặt. Rõ ràng Dung Tế Tuyết đang đeo tai nghe, hai mắt đờ đẫn nhìn vào một điểm vô định, nhưng giây phút Chu Cẩm Uyên ra tay cậu cũng lập tức xoay mặt giơ tay ra đỡ!
Chiêu đầu của Chu Cẩm Uyên thất bại, một tay khác giơ lên giữ tay Dung Tế Tuyết nhưng bị cậu nhanh nhẹn cầm cổ tay trước. Hai người tung ra mấy chiêu, cuối cùng rất ăn ý buông tay cùng lúc. Một người không thể thật sự bắt nạt người mù, người kia đương nhiên cũng nhận ra đối phương là Chu Cẩm Uyên.
Bệnh nhân xem mà trợn mắt há mồm, đây là kịch bản cao thủ võ lâm so chiêu à, hơn nữa người đang ngồi kia còn bị mù, mù thật đấy!
Từ lúc hai người biết chuyện của Dung Tế Tuyết liền cảm thấy tiếc thay cho cậu nhóc đẹp trai này, chỉ ngồi yên một chỗ thôi cũng đủ khiến người ta chú ý, vậy mà hai mắt đều mù hết, phải đeo tai nghe giải trí. Tưởng tượng mỗi ngày cậu chống gậy dò đường đi lại, sinh hoạt bất tiện đủ đường càng khiến người ta thương cảm.
Ai ngờ vừa giơ tay lên… còn trâu bò hơn người khỏe mạnh bình thường nữa!
“Bác sĩ Chu, hai người lợi hại quá…” Có bệnh nhân không nhịn được phất phất tay trước mặt Dung Tế Tuyết để xác nhận cậu mù thật.
“Ha ha, thường thôi.” Chu Cẩm Uyên nói, “Ngày thường có luyện tập.”
Anh ngồi xuống bên cạnh Dung Tế Tuyết, cầm cổ tay cậu bắt đầu bắt mạch.
“Luyện tập?” Người bệnh tò mò, “Cậu em này chính là kiểu vì mất thị giác nên các giác quan khác nhạy bén khác thường, có thể nghe thanh biện vị trong truyền thuyết à…”
Chu Cẩm Uyên suy nghĩ một lát, “Đại loại thế.” Vừa rồi Dung Tế Tuyết đỡ được đòn chắc chắn là nhờ nghe tiếng gió.
Bệnh nhân kinh ngạc: “Vãi, hóa ra tiểu thuyết kiếm hiệp viết là sự thật! Cậu em, cậu mù từ nhỏ sao? Công lực này chắc phải tích lũy qua từng ngày nhỉ.”
Dung Tế Tuyết ngẩng đầu về hướng bệnh nhân, bình tĩnh nói: “Mới mù từ hôm qua.”
Bệnh nhân: “…”
Dung Tế Tuyết: “Trước khi mù tôi đánh nhau cũng không tệ.”
Bệnh nhân: “…………”
Chu Cẩm Uyên trông thấy ánh mắt hai bệnh nhân thất vọng, suýt nữa cười thành tiếng, “Đừng nghe cậu ấy nói phét, trước khi mù không lợi hại lắm đâu, chỉ có tôi giỏi đánh nhau thôi. Cậu ấy do tôi một tay dạy dỗ mà.”
Ánh mắt bệnh nhân sáng rỡ. “Bác sĩ Chu, thế cậu có dạy võ không?”
Vừa rồi anh ta trông thấy hai người đánh qua đánh lại rất kích động, không biết có phải do người đẹp sẵn mà động tác cũng hợp nhãn theo không, phải chi mình cũng học được chắc sẽ ngầu lắm.
Chu Cẩm Uyên liếc anh ta, “Với tố chất sức khỏe của anh chỉ có thể học bài tập dưỡng sinh thôi.”
Bệnh nhân: “…………”
Những người khác cũng cười to.
Chu Cẩm Uyên: “Thế có muốn học không?”
Bệnh nhân: “… Học!”
Dung Tế Tuyết nghe xong cũng hơi lộ ra ý cười, chờ bệnh nhân rời đi cậu mới nói với Chu Cẩm Uyên: “Tuần sau chắc phải xin nghỉ học, anh giúp em viết giấy phép nhé.” Tuy cậu rất có niềm tin rằng anh trai sẽ chữa khỏi cho mình, nhưng từ hai lần trị liệu thất bại có thể thấy bệnh khó mà khỏi hẳn trong ngày một ngày hai.
“… Được.” Chu Cẩm Uyên nghĩ, ngày mai phải thử lại một lần nữa, nếu không được sẽ bắt đầu điều trị thêm thuốc tây từ thứ hai. Dung Tế Tuyết đang là sinh viên, nhất định phải mau chóng chữa khỏi cho cậu đi học.
Việc này chỉ có Dung Sấu Vân rõ ràng, nhưng Thiệu Tĩnh Tĩnh cũng biết nhiều nội tình, Quý Hoãn lại ở phòng khám cả ngày nên cả hai đều cảm thấy vụ Dung Tế Tuyết bị bạo manh chắc chắn có liên quan đến sự kiện ngày hôm qua. Có điều bọn họ rất ăn ý giữ yên lặng, cũng không dám quay sang thảo luận với nhau.
Hai người nghe mà phải giả vờ như không biết gì, Thiệu Tĩnh Tĩnh thậm chí còn phàn nàn với Chu Cẩm Uyên, “Ông chủ ơi, Dung thần đáng sợ lắm, anh ta bệnh đến thế rồi mà vẫn còn cắm tai nghe nghe audio luận văn.”
“Chuyện này thường thôi mà, cậu tưởng ai cũng giống cậu hả.” Chu Cẩm Uyên nói, “Tôi nói nhé, cậu cũng sắp phải viết luận rồi. Chúng tôi đã chuẩn bị ít tiền thưởng để mai kia cho cậu đi học.”
Anh bàn chuyện này với bà nội Thiệu và Thiệu Đa Đa, chỉ riêng chính chủ là chưa biết gì. Cậu ta nghe đến việc này suýt nữa phọt máu. “Đi học? Học cái gì mới được?”
“Trước kia tôi bảo rồi mà, chúng tôi khuyên cậu đi học một khóa điều dưỡng.” Dung Sấu Vân vỗ vai Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Tuy bác sĩ Chu từng nói dù cậu học lái máy xúc cũng không trách, nhưng tôi khuyên cậu vẫn nên thận trọng đi!”
Quý Hoãn không biết chuyện nhưng cũng vui vẻ theo, “Học điều dưỡng được đấy, trong thành phố có sẵn trường, sau này học xong tiếp tục đi làm. Tĩnh Tĩnh, chức y tá trưởng của Tiểu Thanh Long chắc chắn là của cậu rồi!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh luống cuống, “Tôi không học được không học được không học được…”
“Có gì mà không được, cậu nên đi đăng ký học mấy khóa bổ túc trước đi, sau này vào học mới đỡ bỡ ngỡ.” Chu Cẩm Uyên nói, “Cậu thấy thế nào?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh ngớ người, cậu ta làm côn đồ đã quen, dù bây giờ chịu ở yên trong phòng khám giúp việc cũng chưa hề nghĩ tới mình phải đi học tiếp, làm một y tá thực sự.
Phản ứng đầu tiên là cực lực phản đối, nhưng rồi cậu ta mau chóng nghĩ lại. Ở phòng khám lâu ngày, trông thấy các bác sĩ cứu chữa người bệnh chẳng lẽ trong lòng không có chút cảm xúc nào sao? Trong lúc hỗ trợ đôi khi còn bị bệnh nhân hiểu lầm thành bác sĩ hoặc y tá, lần nào tâm tình cậu cũng khá phức tạp. Sau khi học được chút ít kiến thức y học và vận dụng ngoài thực tế, cậu ta càng thấy tự hào hơn… Những ngày tháng ở Tiểu Thanh Long khiến cuộc đời cậu ta như rẽ sang hướng khác, bây giờ có một cơ hội có thể nói là thay đổi vận mệnh, chẳng lẽ Thiệu Tĩnh Tĩnh thật sự không màng tới sao?
So với việc đi lái máy xúc, nghề y tá chẳng lẽ không hấp dẫn hơn sao…
Khoan đã, nhưng tại sao phải đi so với nghề lái máy xúc!
Thiệu Tĩnh Tĩnh lắc lắc đầu, chần chừ nói: “Ông chủ… Anh có đùa với tôi không thế, mỗi tháng các anh chỉ cho tôi hơn một ngàn chưa tính tiền thưởng. Cái này có tính là phí bịt miệng không, tôi tuyệt đối không nói với ai đâu…”
Dung Tế Tuyết khẽ chớp mắt, xem ra đến Thiệu Tĩnh Tĩnh cũng đoán được nguyên nhân bị bệnh của cậu là do đau buồn quá độ, làm việc ở Tiểu Thanh Long một thời gian quả nhiên có tiến bộ rồi.
Ba bác sĩ còn lại cũng nghĩ đến điều tương tự, bởi vậy thần sắc khá vui mừng.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “… Tôi kiên quyết không đi kể với ai chuyện Dung thần tỏ tình thành công nên vui sướng quá đà, khóc đến mức mù mắt!”
Mọi người: “…”
Chu Cẩm Uyên bình tĩnh nói: “Hay là cậu suy xét đi lái máy xúc đi, nghe nói điều kiện làm việc cũng tốt lắm.”