.
Edit: Leia
Lương Nguyệt Xưng tức giận chỉ vào mặt Chu Cẩm Uyên, sau đó khó chịu bỏ đi.
Chu Cẩm Uyên cực kỳ vô tội, anh chỉ thuận miệng khuyến mãi cho Lương Nguyệt Xưng, câu sau đó cũng mới nghĩ ra ngay tức thời, chuyện này chỉ có thể giải thích là đến ông trời cũng muốn tiết kiệm thay đối phương thôi.
Trái ngược với Lương Nguyệt Xưng tức muốn hộc máu, Chu Cẩm Uyên còn chưa kịp xem xong buổi live đã bị phóng viên tìm tới tận cửa xin phỏng vấn về chuyện của Nhậm Lam.
LJJ thành công bảo vệ chức vô địch lần thứ hai nhưng vẫn còn không ít thông tin đáng giá để khai quật, trong đó điểm sáng lớn nhất chính là màn thể hiện xuất sắc của Nhậm Lam trong trận chung kết. Sự trở lại và chiến thắng của cậu ta có thể nói là một câu chuyện cổ tích đầy kịch tính.
Lúc trước Nhậm Lam cũng từng gây ra ít xôn xao dư luận nhờ Kim Xước Tiên, nhưng bây giờ đã khác rồi, Nhậm Lam là nhân vật chính đoạt ngôi vô địch, hoàn thành mơ ước bao năm. Câu chuyện của cậu ta rất truyền cảm hứng về lòng đam mê và nhiệt huyết không bỏ cuộc trước nghịch cảnh, cho nên trọng tâm chính của chiến dịch quảng bá sau chiến thắng chỉ có thể là Nhậm Lam.
Nếu đã xác định mục tiêu thì không thể thiếu việc khắc họa hình ảnh tuyển thủ thông qua gia đình, bạn bè hoặc bác sĩ điều trị…
Đội ngũ PR của LJJ cũng hy vọng Chu Cẩm Uyên có thể lên tiếng mấy câu, anh nể mặt mũi Nhậm Lam cũng thật sự nhận phỏng vấn, tất cả đều là lời nói thật. Sức mạnh ý chí và chiến thuật luyện tập của Nhậm Lam mới là quan trọng nhất, anh chỉ phụ trách đỡ cậu ta quay lại đường đua, còn kết quả sau đó hoàn toàn nhờ cố gắng của bản thân cậu ấy, thậm chí Nhậm Lam còn phải nỗ lực hơn người khác nhiều gấp mấy lần.
Chu Cẩm Uyên từng điều trị cho rất nhiều bệnh nhân, cùng rơi vào tình huống ngặt nghèo như vậy, nhưng những người có thể vượt qua bóng tối của quá khứ và đột phá giới hạn bản thân như Elena hay Nhậm Lam vẫn là con số rất ít.
Tin tức đội LJJ đoạt giải quán quân bay đầy các mạng xã hội, tưng bừng chiếm hot search tròn một đêm. Thậm chí nhiều phương tiện truyền thông chính thức cũng đăng tải các tin tức liên quan, ngành thể thao điện tử từng chịu tranh cãi một thời gian dài giờ đây đã trở nên phổ biến, đến người già và thành phần trung niên cũng dần dần thay đổi cách nhìn, sự quan tâm công chúng dành cho nó cũng ngày càng tăng cao.
Bọn Lục Mông, Nhậm Lam lúc nhận phỏng vấn cũng đặc biệt gửi lời cảm ơn đến Chu Cẩm Uyên, Trong khoảng thời gian ngắn, chuyện của Kim Xước Tiên cũng được mọi người lôi ra ôn lại lần nữa, so sánh với ca bệnh của Nhậm Lam càng thể hiện bản lĩnh của bác sĩ Chu hơn.
Lần này khi giới thiệu tên Chu Cẩm Uyên mọi người cũng không quên thêm vào một danh hiệu nữa: giảng viên đại học Y dược cổ truyền Hải Châu, điều này khiến các sinh viên của anh như cũng có chung vinh dự.
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Chúc mừng LJJ đoạt giải quán quân!!
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Chúc mừng LJJ đoạt giải quán quân, hu hu hu, có phần trăm xác suất nào để thầy Chu ma quỷ đưa Lục Mông tới trường mình chơi không nhỉ?
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Trời ơi, Chu Cẩm Uyên từng đưa theo mấy Tiểu Long Nhân đi xoa bóp cho LJJ luôn mà? Chúc Thanh còn khoe được Lục Mông follow Weibo nữa, cầu xin Chu Cẩm Uyên đưa Nhậm Lam về trường đi!
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Những lúc thế này vẫn phải khen hiệu trưởng trường mình liệu sự như thần, lần này trường chúng ta đi một vòng cuối cùng cũng được lên ké hot search, ha ha ha
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Ghen tị quá, tui cũng muốn đi khuân gạch cho Chu Cẩm Uyên! Không lướt Weibo nổi nữa rồi, đi khổ luyện châm pháp đây!
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Cho tôi chen một câu, tôi là Tiểu Long Nhân, mới đi hỏi thầy Chu xem có thể tranh thủ phúc lợi gì không nè. Tiệc mừng thì chắc không có khả năng rồi, nhưng mời Lục Mông và Nhậm Lam về chơi game với chúng ta vẫn trong tầm với chứ? Thầy Chu nói cũng được, ai trong lớp thi đấu châm cứu nằm trong ba thứ hạng đầu sẽ được cho ngay WeChat Lục Mông luôn. Lúc ấy tôi liền “…………”, Mẹ nó, sinh viên học dược lấy ba thứ hạng đầu thi châm cứu kiểu éo gì đây!!
.
Khác với các trường đại học cởi mở khác, người ngoài muốn bước vào khuôn viên trường Y dược cổ truyền Hải Châu phải yêu cầu xác minh danh tính. Thật ra trước kia vẫn cho ra vào tự do, nhưng từ khi vườn ươm của khoa Dược bị người ngoài đột nhập hái trộm thảo dược thì đã phải siết chặt thủ tục.
Vưu Tự Nhiên đồng ý về làm khách mời dạy học cho lớp Tiểu Thanh Long, hôm nay anh ta đứng ngoài cổng trường muốn gọi Chu Cẩm Uyên ra đón mới nhận ra mình hết tiền điện thoại, cho nên phải tìm bảo vệ mượn điện thoại dùng đỡ.
Trong khoảng thời gian chờ đợi ngắn ngủi đó, có một giảng viên quẹt thẻ vào trường thoáng nhìn qua Vưu Tự Nhiên liền dừng chân lại, hình như hoài nghi mình nhìn nhầm. Người nọ cẩn thân quan sát kỹ hơn rồi hỏi thử: “Thầy Vưu phải không?”
Vưu Tự Nhiên quay đầu, giảng viên kia lập tức vui vẻ, “Là cậu thật này?”
“Giáo sư Lý?” Vưu Tự Nhiên cũng nhận ra người nọ
Vưu Tự Nhiên lăn lộn trong ngành giáo dục lâu hơn Chu Cẩm Uyên nhiều, tuy anh ta không sống ở Hải Châu nhưng hiện giờ giới học thuật rất thường xuyên giao lưu, trình độ của trường y dược cổ truyền Hải Châu cũng khá cao nên anh ta từng gặp mặt rất nhiều giáo sư giảng viên của trường. Ví dụ như vị phó giáo sư của khoa Y học cổ truyền này đã từng đi tiến tu tại phòng làm việc của ông nội Vưu, hai người xem như nửa đồng môn.
“Thầy Vưu, đúng là cậu rồi!” Giáo sư Lý nhiệt tình đến gần, y thuật của Vưu Tự Nhiên rất cao nên ông ta chưa bao giờ dám gọi “sư điệt” hay những đại từ xưng hô thấp hơn, xưa nay luôn đối xử ngang hàng, “Tại sao cậu đến đây? Tới Hải Châu cũng không báo với tôi một tiếng, tôi không vui đâu nhé!”
Câu này chứng tỏ giáo sư Lý hoàn toàn không quan tâm đến giới thể thao điện tử, nếu không chỉ cần lướt Weibo hoặc WeChat là biết ngay chẳng những Vưu Tự Nhiên đến Hải Châu mà còn xuất hiện trong video trao đổi bệnh nhân với Chu Cẩm Uyên trên Weibo Lục Mông.
Vưu Tự Nhiên cười gượng: “Tôi tới đây vì có ca bệnh, thuận tiện được bạn mời qua lớp xem sao, ngày mai đã trở về rồi nên không muốn quấy rầy thầy.”
Anh ta không biết xưng hô Chu Cẩm Uyên là bạn có thích hợp hay không, nhưng dù sao cũng không thể nói được một người cơ bản tính là quen biết lại còn hăm dọa phải tới cho bằng được chứ.
“Có gì quấy rầy đâu, vào đây, vào văn phòng tôi ngồi một lát đã! Tiếc là lát nữa tôi có tiết rồi, chúng ta nói chuyện mấy phút trước nhé, buổi tối cùng nhau ăn cơm sau!” Giáo sư Lý nói với bảo vệ một tiếng rồi đưa Vưu Tự Nhiên về văn phòng khoa chào hỏi các đồng nghiệp.
Vưu Tự Nhiên đơn giản mượn luôn điện thoại của ông ta nạp tiền, giữa chừng còn nhắn WeChat cho Chu Cẩm Uyên nói không cần dặn bảo vệ ngoài cửa nữa, mình đã vào trong rồi, lát nữa sẽ gặp nhau trước tòa nhà dạy học.
Vưu Tự Nhiên gặp mặt các giáo sư giảng viên khác trong văn phòng, trong đó có mấy người từng có duyên gặp qua trước đó. Mọi người tranh thủ tâng bốc vuốt đuôi nhau một phen, nào là tôi mới xem qua tác phẩm của thầy, thầy bội phục kỹ năng châm cứu của tôi các thứ các kiểu… Bọn họ trò chuyện hăng say thì một lát sau Chu Cẩm Uyên cũng đến. Anh vừa xuất hiện cả văn phong chợt im bặt, thậm chí mọi người thấy hơi xấu hổ.
Nói thế nào nhỉ, cái vòng này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ… Trước kia Chu Cẩm Uyên đi Hạ Đô giảng bài có xích mích công khai với Vưu Tự Nhiên tất cả mọi người đều biết. Tin đồn cứ thế lan dần đến mức những người không đi cũng nghe được toàn bộ trò hay. Hai con người này đứng chung trong một phòng, một người là đồng nghiệp, người kia là con cháu đại sư đồng thời là bạn cũ của vài người khác, tình cảnh thật sự rất khó xử.
Có người thiện chí muốn xoa dịu tình hình, cũng có người chỉ muốn xem náo nhiệt. Ở đây tập trung nhiều đồng nghiệp nhưng không phải ai cũng có quan hệ tốt với Chu Cẩm Uyên, vì nhiều nguyên nhân mà họ có vẻ không vừa mắt với anh cho lắm. Ánh mắt những người này chất đầy hưng phấn, rất chờ mong được xem kịch vui.
“Chào buổi chiều.” Chu Cẩm Uyên tự nhiên chào hỏi mọi người, sau đó nhìn qua Vưu Tự Nhiên, “Thầy Vưu.”
Vưu Tự Nhiên hoàn toàn tương phản với cái tên —— Mất tự nhiên gật đầu mà không dám nhìn thẳng, chỉ cần nhìn Chu Cẩm Uyên nhiều thêm một cái thôi anh ta cũng cảm thấy đau đầu.
Ở trong mắt mọi người, cảnh tượng này chính là một bên xách mé một bên xem thường!
“Khụ khụ, gì nhỉ, Tự Nhiên, hay là cậu ghé nhà tôi chơi đi, ở ngay gần đây thôi.” Một vị giảng viên lớn tuổi chủ động phá vỡ bầu không khí gượng gạo, quyết định tách hai nhân vật chính đang đối chọi gay gắt ra xa khỏi nhau.
“Khoan đã, thầy muốn đưa anh ấy đi bây giờ ạ?!” Chu Cẩm Uyên lập tức nói.
Các giảng viên đồng loạt xuýt xoa.
Shh.
Lúc trước nghe nói bọn họ vặc lại nhau ngay trong cuộc họp không lưu tình, có vài người còn không quá tin tưởng, bởi vì ngày thường trông Chu Cẩm Uyên rất bình dị gần gũi, chỉ bị mỗi học sinh nói sau lưng là ma quỷ thôi. Hiện giờ nhìn thái độ không muốn bỏ qua của anh, câu tiếp theo hẳn sẽ là gây sự rồi!
Không ngờ Tiểu Chu thoạt nhìn hòa hòa khí khí, gặp được một đồng nghiệp thanh danh thuở thiếu niên giống mình cũng có cảm giác không phục. Người ta hay nói “Vương bất kiến vương”, quả nhiên là thế.
Gần đây Tiểu Chu đúng là khá nổi tiếng, nhưng tiếc là nếu có xích mích thật thì với mối quan hệ trong nghề của nhà họ Vưu, chắc chắn anh không thể đối chọi nổi. Xem đi, chỉ cần Chu Cẩm Uyên và Vưu Tự Nhiên nhìn nhau thôi là họ đã thấy được tia lửa b*n r* bốn phía, con mắt hình viên đạn bay loạn!
Các giảng viên trong phòng im lặng tự tưởng tượng ra 7 7 49 kịch bản trong đầu, sau đó không nhịn được phải quay sang trao đổi ánh mắt với nhau. Còn có người to gan đổ dầu vào lửa: “Thầy Vưu không phải viên chức trong trường, càng không phải cấp dưới của thầy Chu, người ta đi hay không sẽ tự có quyết định.”
Vị giảng viên lớn tuổi nhíu mày ra chiều không vui, nhưng cũng chỉ nhìn chăm chăm vào Chu Cẩm Uyên nói đầy ẩn ý: “Tôi và Tự Nhiên là chỗ quen biết cũ. Tiểu Chu, hình như cậu sắp có tiết mà?” Ngày thường Chu Cẩm Uyên vẫn luôn tôn trọng các tiền bối, vị giảng viên tự thấy mình vẫn có chút mặt mũi.
Giáo sư Lý càng căng thẳng hơn, chẳng những ông ta có tình đồng môn với Vưu Tự Nhiên mà còn từng được giác sư Mạc dìu dắt, cho nên cũng tính là có quan hệ với Chu Cẩm Uyên! Nếu hai người này mà thật sự tranh cãi ông ta sẽ không biết phải đứng về phe ai, hiện giờ đã bắt đầu thấy hối hận vì quyết định đưa Vưu Tự Nhiên về văn phòng rồi.
“Chính là vì có tiết nên thầy không thể đưa anh ấy đi được ạ.” Chu Cẩm Uyên cười nói, “Thầy Vưu đã đáp ứng đến giảng bệnh án cho lớp em rồi!”
Mọi người: “…………”
Một câu không dính lấy nửa tia sét, thậm chí còn lộ ra một lượng lớn tin tức hoàn toàn khác với bầu không khí giương cung bạt kiếm mà họ tưởng tượng nãy giờ.
… Sang lớp cậu giảng bệnh án? Nghe có vẻ sai sai!
Có người chậm chạp nhận ra, nếu nói vậy chẳng lẽ từ đầu Vưu Tự Nhiên được chính Chu Cẩm Uyên mời về đây? Thế này quá không giống lời đồn!
Cho nên, vừa rồi mấy thứ như bầu không khí căng thẳng, tia lửa hay ánh mắt hình viên đạn cơ bản chỉ là ảo giác…
Chỉ trong chốc lát mà người xấu hổ biến thành bọn họ, đặc biệt là những người nhìn nhau đầy ẩn ý, riêng người lên tiếng đổ dầu vào lửa thì len lén cúi gằm mặt không dám nhìn ai. Hai người kia đâu chỉ không có hiềm khích, giáo sư Lý trách móc Vưu Tự Nhiên tới Hải Châu không thông báo nhưng anh ta lại nói cho Chu Cẩm Uyên, lại còn nhận lời về giảng bài một tiết, quả thực là quan hệ sâu sắc không tầm thường.
Vưu Tự Nhiên ủ rũ nói: “Phải, tôi đã hứa sẽ đến lớp cậu ấy nghe nhân tiện giảng thêm ít phút.”
Anh ta không phải đồ ngốc đương nhiên nhìn ra những người khác đang suy nghĩ gì. Có điều Vưu Tự Nhiên đã sớm ở trong trạng thái tâm phục khẩu không phục với Chu Cẩm Uyên, cho nên đành để các thành phần xem diễn hay muốn khuyên can phải thất vọng như nhau.
“… Ra là vậy.” Vị giảng viên lớn tuổi khá bối rối nói, “Tốt lắm, tốt lắm.”
Đáy lòng ông cũng chưa hết buồn bực, ai bảo lời đồn truyền về đủ chính phụ mắt mũi chi tiết đến cơ chứ, hoặc biết đâu giữa hai người đã xảy ra chuyện lớn gì mà không ai hay?
Giáo sư Lý cũng là thở phào, “Thật tốt quá!” Không cần rối rắm nên về phe ai nữa rồi!
Chu Cẩm Uyên đưa Vưu Tự Nhiên rời khỏi văn phòng dưới ánh mắt kỳ quặc của mọi người. Đi khuất rồi anh mới nói, “Mấy người đó nhìn anh như vậy, tôi nghĩ chắc họ vừa tưởng tượng ra chuyện kỳ cục gì rồi.”
“Nhìn cậu mới đúng, có lẽ họ nghĩ cậu đã giở thủ đoạn gì đó hoặc chơi ngải tôi cũng nên.” Vưu Tự Nhiên ồm ồm nói.
Chu Cẩm Uyên: “Ha ha ha, nói linh ta linh tinh, tôi đâu phải thứ tà môn ngoại đạo.”
Vưu Tự Nhiên: “…”
.
Chu Cẩm Uyên dẫn Vưu Tự Nhiên vào giảng đường bậc thang của lớp Tiểu Thanh Long, bên dưới lập tức nổi lên vô số tiếng xì xầm.
“Đây là bệnh nhân? Hôm nay thực hành lâm sàng ạ?”
“Không thể nào, nếu thế thầy đã thông báo trước rồi, có phải trợ giảng mới không ạ.”
“… Trợ giảng này hơi lớn tuổi rồi đấy.”
“Không đâu, má, kia là bác sĩ phụ trách châm cứu cho CJ đấy, trên Weibo có đăng mà… Thầy Chu còn đưa đám Chúc Thanh đi trị liệu cho Lục Mông đấy nhớ chưa.”
Đã có người nhận ra Vưu Tự Nhiên liên quan đến LJJ, đại đa số sinh viên trong lớp đều thích chơi game, hôm qua LJJ đoạt chức quán quân họ còn chúc mừng mất cả buổi.
Hơn nữa công việc “khuân gạch” mà nói không ngờ lại là đi châm cứu xoa bóp cho LJJ, mọi người biết chuyện không khỏi hâm mộ ghen ghét, thậm chí len lén tranh luận. Ví dụ như có người cho rằng nếu hôm đó không phải mình có việc về trước thì thầy Chu đã chọn mình rồi, sau đó người được Lục Mông follow Weibo và kèm chơi game không chừng cũng là mình luôn! Cậu chuyện cuối cùng trở thành một truyền thuyết đô thị lưu truyền trong trường: Chỉ cần học thật giỏi thì sẽ có ngày được thầy Chu đưa đi gặp thần tượng.
“Khụ khụ.” Chu Cẩm Uyên hắng giọng, bên dưới lập tức im phăng phắc nghe được tiếng kim rơi, kỷ luật trong lớp anh có thể xem như số một số hai trong khoa Y học cổ truyền.
“Vị này là bác sĩ Vưu Tự Nhiên, truyền nhân của đại sư y học cổ truyền Vưu Hồng Linh, chuyên gia Hiệp hội châm cứu Trung Quốc đồng thời là trụ cột của trường phái kết hợp châm và dược…”
Lời giới thiệu của Chu Cẩm Uyên không hiểu sao nghe rất quen tai, Vưu Tự nhiên chợt nhớ ra đó hình như là những lời mà đội CJ đã dùng để tâng bốc mình, khóe môi không khỏi giật giật.
“Châm pháp Mai Hoa của bác sĩ Vưu nổi tiếng trong thực tiễn lâm sàng nhờ lấy ít huyệt vị nhưng hiệu quả điều trị rất tốt. Gần đây bác sĩ Vưu đến Hải Châu chữa bệnh nên tôi cố ý mời anh ấy đến nói một tiết về các bệnh án kinh điển của thầy Vưu Hồng Linh.” Chu Cẩm Uyên dứt lời, phòng học liền vang lên tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.
Truyền nhân… Đại sư y học cổ truyền Trung Quốc! Nếu để anh ta giảng về bệnh án của thầy Vưu quả thật cực kỳ phù hợp với tên môn học rồi, chỉ xếp sau chính chủ tự giảng nữa thôi. Thầy Chu lợi hại quá, nếu không giảng bệnh án kinh điển của bản thân thì cũng là đại sư y học cổ truyền, còn mời luôn truyền nhân của người ta đến giảng nữa.
“Bệnh án mà hôm nay tôi chia sẻ với mọi người là từ một bệnh nhân khởi phát triệu chứng theo thời gian cố định mà ông nội tôi gặp được. Bệnh nhân luôn phát sốt vào giờ Dần và giờ Tuất mỗi ngày, đã tìm thầy trị bệnh nhiều nơi vẫn không thấy hiệu quả, cuối cùng đến chỗ ông nội tôi.”
Vưu Tự Nhiên không soạn PPT mà trực tiếp giảng chay kết hợp với viết bảng, “Các bạn ngồi đây đã ai xem qua《 Bệnh án trích kỳ 》chưa?”
Không ít học sinh giỏi lục tục giơ tay, quyển sách này là tài liệu giảng dạy tập hợp các bệnh án kinh điển của thầy Vưu Hồng Linh, đến giờ vẫn luôn được nhiều bác sĩ trẻ bày lên bàn tham khảo. Trong sách có rất nhiều chứng bệnh hiếm gặp, hơn nữa thầy Vưu còn có phong cách lấy huyện và dùng thuốc độc đáo, rất đáng để người đời sau cân nhắc học tập.
Nhưng cho dù có học tập cũng chưa chắc đã nghiên cứu thấu triệt suy nghĩ của thầy Vưu, cho nên mới nói hôm nay được nghe Vưu Tự Nhiên đích thân giảng bài là một cơ hội hiếm có khó tìm.
“Các bệnh nhân xuất hiện trong quyển sách này hầu như đều mang bệnh lạ, bệnh hiếm gặp hoặc bệnh nặng. Từng có người hỏi tôi rằng tại sao người mắc bệnh lạ đều tập trung về nhà anh hết vậy, đây rốt cuộc là tập hợp bệnh án hay là tiểu thuyết viễn tưởng.” Vưu Tự Nhiên nói xong mọi người đều bật cười, ngay cả Chu Cẩm Uyên cũng khẽ mỉm cười, vì bố anh đã từng ở trong tình huống tương tự.
“Thật ra là vì ông nội tôi thành danh từ sớm, bệnh nhân bị bệnh trước tiên không xếp hàng nổi đành đi nơi khác chữa trị, chữa khỏi thì thôi đi, có khi bệnh còn trở nặng. Thế cho nên người đến được trước mặt ông tôi càng có thêm nhiều triệu chứng kỳ lạ. Chứng bệnh hôm nay tôi nhắc tới cũng giống như thế.” Vưu Tự Nhiên không làm giảng viên nhưng lại có rất nhiều kinh nghiệm tham gia các buổi tọa đàm, tài ăn nói của anh ta đủ khiến các sinh viên phải chăm chú lắng nghe.
Chu Cẩm Uyên nghe cũng không nhịn được phải lấy bút sổ ra ghi chép. Bệnh án này chắc chắn thầy Vưu mới gặp trong mấy năm gần đây, chưa từng xuất hiện trong sách nên cực kỳ đáng để nghiền ngẫm.
“… Đầu tiên ông tôi châm cứu để hạ nhiệt cho bệnh nhân, sau đó dùng thuốc điều trị. Bệnh nhân khổ sở vì triệu chứng kéo dài suốt một tháng chỉ nhờ ba thang thuốc đã khỏi hẳn.” Vưu Tự Nhiên giảng kỹ càng một bệnh án tốn mất nửa tiết học, phần tiếp theo anh ta sẽ giảng giải cách lấy huyệt của mình.
Vì thời gian không cho phép, nếu muốn học cả bộ châm pháp là tương đối khó nên Vưu Tự Nhiên chỉ hướng dẫn đơn giản cách lấy huyệt.
Chu Cẩm Uyên nghe xong toàn bộ bệnh án cũng đứng lên phát biểu về những chỗ tâm đắc của chính mình.
Vưu Tự Nhiên biết anh quả thật có nghiên cứu qua tư duy y thuật của ông nội, có thể từ một đối lại ba, trong lòng không khỏi chột dạ muốn về nhà tiếp tục nghiên cứu ngay, ở phương diện này tuyệt đối không thể để người ngoài vượt qua được.
Xong một tiết học, mọi người nghỉ ngơi khoảng mười phút sẽ đến tiết tiếp theo.
“Cảm ơn bác sĩ Vưu.” Chu Cẩm Uyên nói với Vưu Tự Nhiên, “Anh giảng bài hay quá!”
“Tôi chỉ sợ sinh viên nghe không hiểu thôi, ngày thường tôi giảng bài cho người ở chức danh nào cậu có biết không hả?” Vưu Tự Nhiên lại tái phát bệnh cũ, đứng chống bục giảng khoe khoang.
Hơn nữa Vưu Tự Nhiên khá coi thường các sinh viên đào tạo bài bản trong trường đại học —— Đến Chu Cẩm Uyên được học y thuật gia truyền mà còn bị khinh là lang băm quê mùa, huống chi là đám trẻ con chưa nứt mắt này.
Chu Cẩm Uyên nói: “Không thể nói vậy được, có vài học sinh của tôi thiên phú tốt lắm, qua mấy tháng mà họ học được không ít thứ đâu.”
“Hứ.” Vưu Tự Nhiên tiếp tục tỏ vẻ khinh thường.
“Không nói nữa, tôi đi vệ sinh đây, anh đi đâu cứ đi nhé, đến tối tôi mời ăn cơm cảm ơn.” Chu Cẩm Uyên nói xong vội vàng đi ra ngoài.
“Không cần, tôi có người khác mời ăn cơm rồi…” Vưu Tự Nhiên chưa nói xong Chu Cẩm Uyên đã chạy mất dạng, anh ta chỉ có thể hậm hực thu hồi ánh mắt.
Các sinh viên tập trung nghe giảng suốt một tiết học đều trở nên mệt mỏi, lúc này đa số đã nằm sấp xuống bàn nghỉ ngơi, một vài người khác ngồi khoanh chân thiền định, nhìn qua là biết do Chu Cẩm Uyên dạy dỗ…
Hàng phía trước có hai sinh viên trao đổi với nhau, bình thường nếu đã dám ngồi bàn đầu thì phải có chút bản lĩnh gì đó, ví dụ như hai người này học chương trình liên thông lên thạc sĩ nên đang thảo luận về kinh nghiệm điều trị cho bệnh nhân.
“… Hôm qua tôi châm cứu cho cậu đàn em theo lời thầy Chu dạy, lấy huyệt Thần Môn, Nội Quan… nhưng cậu ấy cứ gào lên là nóng quá!”
Vưu Tự Nhiên không khỏi tập trung nghe kỹ. Tuy mặt ngoài anh ta tỏ vẻ khinh thường Chu Cẩm Uyên, nhưng lời nói thì vẫn nghe bằng hết không để lọt từ nào.
Chẳng hạn như ngay lúc này anh ta đang điên cuồng mắng thầm Chu Cẩm Uyên, bố tổ, không biết cậu ta đã dạy Thiêu Sơn Hỏa cho bao nhiêu người rồi nữa. Nghe nói đến bệnh viện số 3 Hải Châu chỉ cần tùy tiện tóm một bác sĩ khoa Y học cổ truyền nào người ta cũng biết châm Thiêu Sơn Hỏa hết, nhưng giờ đến lượt sinh viên cũng “đốt” được lửa lớn đến thế thì quá đáng lắm rồi!
Chu Cẩm Uyên đã nói sự thật, trong trường y dược cổ truyền Hải Châu, trong lớp Tiểu Thanh Lòng này không chừng có ngọa hổ tàng long.
Có lẽ vì ánh mắt Vưu Tự Nhiên quá sỗ sàng dẫn tới hai sinh viên bên kia đều im lặng nhìn sang, sau đó yếu ớt hỏi: “Thầy Vưu, chúng em vừa nói gì không đúng sao?”
Vưu Tự Nhiên xấu hổ cười, bản tính anh ta khá tự phụ, dưới sự đả kích liên tục của Chu Cẩm Uyên, vì không muốn mình bị vả mặt nên anh ta chỉ đành ôn hòa nói: “Không có gì, cảm thấy các bạn rất lợi hại, bội phục bội phục!”
Sinh viên hốt hoảng, “Không có, em chỉ chữa chứng mất ngủ cho cậu đàn em! Hiệu quả tạm được thôi ạ!”
Vưu Tự Nhiên lại thầm oán trách, học sinh của Chu Cẩm Uyên cũng quá biết giả vờ y chang ông thầy: “Châm đến mức cậu ấy thấy nóng sao lại nói là tạm được! Đến tôi còn không biết làm đâu!”
Đương nhiên không phải không học được mà là không chịu đi học, anh ta tự tin dùng châm pháp gia truyền cũng đủ rồi.
Sinh viên càng mờ mịt hơn, “Bởi vì em chiếu đèn hồng ngoại vật lý trị liệu ấy ạ? Của hiệu Hengren ấy, thầy có cần link mua luôn không?”
Kỳ lạ, chẳng lẽ thầy Vưu chưa bao giờ dùng đèn? Mua theo nhóm chỉ tốn mấy chục tệ một chiếc công suất 250W, tỏa nhiệt cực mạnh có thể đạt tới 180 độ, nơi nào cần cứ chiếu vào nơi đó, đi bệnh viện chả thấy một mớ…
Vưu Tự Nhiên: “…………”
… Tính sai rồi, tất cả là lỗi của Chu Cẩm Uyên!