Chương 05.
Edit: Leia
“Ngại quá, quấy rầy rồi.”
Hiện giờ bỏ đi có còn kịp không, Lưu Cát Long và Liễu Mỹ Lan cùng không hẹn mà muốn quay đầu.
Hồi xưa đã từng nghe vài vụ bệnh viện lớn cho người ngoài nhận thầu phòng khám, nhưng chưa bao giờ nghe Bệnh viện số 3 có dịch vụ này. Với lại chẳng lẽ bệnh viện còn có thể cho đạo quán thuê phòng khám bệnh sao…?
“Từ từ đừng đi mà, hai người làm gì thế.” Chu Cẩm Uyên xông lên ngăn cản, “Tới cũng tới rồi, đi trị bệnh băng lậu đúng không?”
Anh đang chán đến chết vì không có bệnh nhân, hơn nữa đây đã là lần chạm mặt thứ hai chứng tỏ mọi người có duyên với nhau. Hẳn người này được trời chú định phải để anh trị bệnh cho rồi.
Chu Cẩm Uyên nhiệt tình dồn hai người về trước bàn, thuận tay giật sổ khám bệnh trên tay họ.
Liễu Mỹ Lan đành do dự ngồi xuống ghế, riêng Lưu Cát Long vẫn giữ ý định kéo vợ đi vì thấy mọi chuyện quá kỳ quặc.
Nhưng lúc này là ban ngày ban mặt, chắc đối phương không đến mức cưỡng ép khách chữa bệnh cho bằng được, Liễu Mỹ Lan quả cũng có chỗ tò mò, “… Thế rốt cuộc cậu là đạo sĩ hay là y sinh thực tập.”
Theo suy nghĩ của người thường, độ tuổi như Chu Cẩm Uyên cùng lắm chỉ có thể là sinh viên.
Trên thực tế sau khi Chu Cẩm Uyên đi làm ở Bệnh viện số 3 Hải Châu cũng bị không ít người từ đồng nghiệp đến bệnh nhân tưởng nhầm là y sinh.
“Cả hai đều không quá chính xác, tôi là đạo sĩ tu tại gia cũng là bác sĩ làm việc ở đây. Hai người xếp lịch đặt tôi khám, chứ không phải y sinh thực tập đâu.” Chu Cẩm Uyên nhấn mạnh, anh đã là bác sĩ có quyền chữa bệnh độc lập.
Liễu Mỹ Lan: “…”
Lại muốn chạy rồi.
Lưu Cát Long: “Ừm, ngày hôm đó cậu nhìn vợ tôi một cái liền nói cô ấy bị bệnh, có phương thuốc gia truyền có thể chữa khỏi… Không phải chứ, cậu là bác sĩ thật á?”
Nếu không phải bộ dạng Chu Cẩm Uyên thoạt nhìn vô hại, anh ta phỏng chừng cũng không yên tâm ngồi xuống, cứ có cảm giác như mình vừa bước vào không gian thứ nguyên của hang ổ tổ chức lừa đảo. Nếu lúc này Chu Cẩm Uyên còn nói thêm mấy câu kỳ quặc, chắc chắn anh ta sẽ báo cảnh sát.
Chu Cẩm Uyên chìa chứng chỉ hành nghề ra để chứng minh, cảm thấy rất oan uổng, “Có mắt quan sát tinh tường bộ là lỗi của tôi à? Phương thuốc của nhà tôi không biết đã chữa dứt bệnh cho bao nhiêu người giống cô đây, đương nhiên tôi liếc qua là biết ngay.”
Tuy nói y học cổ truyền kết hợp cả bốn phương pháp vọng, văn, vấn, thiết để chẩn bệnh, nhưng đúng là có vài bệnh chỉ cần anh nhìn qua là nhận ra, trình độ tay nghề cao không lẽ cũng là tội?
Đối mặt với ánh mắt hoài nghi của bệnh nhân, Chu Cẩm Uyên bèn liếc nhìn cái tên trên sổ khám bệnh, lại nói: “Liễu Mỹ Lan đúng không? Chứng bệnh mà cô mắc phải bên Đông y gọi là ‘băng lậu’. Cụ thể như trường hợp của cô, hẳn có ít nhất bốn tháng liên tiếp bị rong kinh, thường xuyên ra nhiều máu thậm chí dẫn tới thiếu máu, màu sắc kinh nguyệt tương đối nhạt. Ngoài ra còn có triệu chứng đau đầu choáng váng, không có sức, bụng căng tức khó chịu, cũng ảnh hưởng nhiều đến khẩu vị ăn uống.”
Liễu Mỹ Lan và Lưu Cát Long ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ chưa cho Chu Cẩm Uyên xem kết quả khám bên khoa Phụ sản, Chu Cẩm Uyên cũng chưa mở sổ khám. Hôm nay hai người chỉ vô tình bước vào đây, không thể có khả năng bị người ta cố ý gài bẫy được.
Thành phố Hải Châu lớn như vậy mà bọn họ vẫn gặp lại, riêng chuyện này đã đủ khó tin rồi.
Những gì Chu Cẩm Uyên nói hoàn toàn khớp với tình trạng của Liễu Mỹ Lan, cứ cho các triệu chứng khác chỉ là phán bừa thì bác sĩ cũng không thể nào phán bừa cả màu sắc kinh nguyệt luôn được. Nghĩ đến đây trong lòng Liễu Mỹ Lan sinh ra một trực giác: Vị bác sĩ mặt baby này hình như cũng có trình độ đấy.
Cô vốn có ý định đứng dậy bỏ đi cuối cùng trở lại ngồi vững trên ghế, hỏi thử: “Bác sĩ, vậy cậu xem phải chữa thế nào? Có thể chữa hết không?”
“Cô đừng nóng vội, để tôi bắt mạch trước, sau đó mới cân nhắc về quy trình điều trị.” Biểu hiện của Chu Cẩm Uyên đã đủ để lấy lòng tin nơi người bệnh, anh trấn an thêm, “Thuốc gia truyền nhà tôi hiệu nghiệm lắm!”
Lần này, cả Liễu Mỹ Lan và Lưu Cát Long cùng không thấy phản cảm với lời hứa hẹn sặc mùi lừa đảo đó nữa, ngược lại càng yên tâm hơn. Bọn họ tìm thầy chữa bệnh đã nhiều ngày không thấy hiệu quả, cũng không ai dám đảm bảo chữa dứt. Hiện giờ cuối cùng cũng có người nói chắc sẽ trị hết, nghe vào thật sự có tác dụng trấn an khủng khiếp.
Để bảo đảm, Chu Cẩm Uyên rất cẩn thận bắt mạch cho Liễu Mỹ Lan rồi hỏi thăm tỉ mỉ tình huống, quả nhiên không khác lắm so với anh dự đoán. “Băng lậu” là chứng bệnh phụ khoa thường gặp, máu chảy ào ạt là băng, liên tục không dừng là lậu. Bệnh do nhiều nguyên nhân gây ra, có thể là hư thận, hư tỳ, huyết nhiệt v.v., trong đó chứng hư là phổ biến nhất.
Mà Liễu Mỹ Lan bị rong huyết nghiêm trọng, trong hư còn có ứ.
“Rồi, trước hết tôi châm cứu để làm giảm triệu chứng đau bụng. Sau đó bốc thuốc theo đơn, cô uống khoảng hai liều là kinh nguyệt sẽ dừng, tiếp tục uống thêm nửa tháng nữa để ổn định thời gian hành kinh, loại trừ hết nguyên nhân gốc rễ.” Chu Cẩm Uyên biết, đối với các bệnh nhân đau bụng váng đầu chắc chắn rất khó chịu, cho nên việc cấp bách trước mắt là giảm đau, trị ngọn sau đó trị xuống gốc.
Nhà anh đúng là có phương thuốc gia truyền trị bệnh này rất hiệu quả, dùng đại hoàng* làm vị thuốc chính, có tác dụng cầm máu thông huyết và thúc đẩy quá trình đông máu. Có rất nhiều phương thức bào chế đại hoàng, riêng nhà anh dùng đại hoàng ngâm rượu phối với các vị thuốc khác như a giao, phục linh, đương quy, hoàng kỳ, uống vào giúp cầm máu và bồi bổ cơ thể.
*Đại hoàng – 大黄: loại cây dùng phần thân rễ làm thuốc, vị đắng tính hàn, dùng điều trị ứ huyết vùng bụng, bế tắc kinh nguyệt, điều trị các chứng nhiệt gây táo bón, chảy máu cam, nôn ra máu…
A giao: cao da lừa
Hồi còn ở Doanh Châu phương thuốc này đã chữa trị cho vô số bệnh nhân nữ mắc chứng băng lậu, rất nhiều người trong số đó bệnh tình còn nặng hơn Liễu Mỹ Lan.
Liễu Mỹ Lan vốn cho rằng bản thân bệnh đã mấy tháng, ít nhất phải uống cỡ chục thang thuốc mới có hiệu quả từ từ. Thế mà bây giờ nghe anh nói chỉ cần hai liều là cầm máu, nửa tháng chữa tận gốc rễ thì không khỏi mừng ra mặt.
Đặc biệt là những triệu chứng khó chịu trên người cũng có thể giảm bớt nhờ châm cứu. Mấy hôm nay cô gần như sống phụ thuộc vào thuốc giảm đau, hiệu quả thuốc không còn tốt như ngày đầu, nếu kéo dài hơn nữa chắc chắn sẽ bị lờn thuốc.
“Đại thần, cậu có đi không.. Ủa, đang có bệnh nhân à.” Lưu Kỳ hào hứng đẩy cửa vào phòng thấy có khách bèn hạ thấp âm lượng.
Anh ta nghĩ thầm quả là không khéo, đại thần ngồi cô quạnh ở đây suốt mấy ngày, đến khi có chuyện tốt gõ cửa thì vừa hay lại phải tiếp khám.
“Chuyện gì vậy?” Chu Cẩm Uyên vừa viết đơn thuốc vừa hỏi.
“Tôi định kêu cậu qua xem bác sĩ Mao châm cứu, hôm nay ông ấy dùng châm pháp Thiêu Sơn Hỏa đấy!” Lưu Kỳ đang rất gấp gáp, có thể đến báo một tiếng xem như đã có nghĩa khí rồi, “Cậu rảnh thì qua ngay nhé, tôi đi trước đây!”
Không đợi Chu Cẩm Uyên trả lời, Lưu Kỳ đã ba chân bốn cẳng chạy biến qua phòng khám của bác sĩ Mao.
……
Bác sĩ Mao chính là cái vị đã kê thuốc Toàn phục đại giả thang cho mẹ phó viện trưởng Tiêu khiến bệnh tình bà trở nặng. Tuy lần đó ông kê đơn không hiệu quả nhưng công tác chuyên môn vẫn có chút bản lĩnh, nếu không đã không có dũng khí tự đề cử mình rồi.
Lưu Kỳ đi vào phòng khám thấy mấy tên bác sĩ nội trú và y sinh đã tập hợp đủ, ai cũng nắm chặt cơ hội hiếm có để quan sát “Châm pháp Thiêu Sơn Hỏa”.
Liệu pháp châm cứu sử dụng nguyên lý bổ và tiết là chủ yếu, bệnh nhân bị hư thì bổ, bị ứ thì phải tiết. Thiêu Sơn Hỏa chính là phương pháp châm cứu bổ khuyết cho các chứng bệnh hư hàn, ngược với nó còn có một phương pháp tiết tên là “Thấu Thiên Lương” dùng để thanh nhiệt hạ hỏa.
Nói theo cách đơn giản thì một bên trừ hàn bên kia trừ nhiệt, điểm chung là thao tác kỹ thuật cực kỳ khó. Nghe nói hai loại châm pháp này có thể thay đổi nhiệt độ cơ thể của bệnh nhân, sinh ra cảm giác nóng lên hoặc lạnh xuống!
Cũng vì kỹ thuật quá khó nên dù cả hai bộ châm pháp đã được ứng dụng lâm sàng từ lâu mà rất ít bệnh nhân thật sự cảm giác được thay đổi trong cơ thể, thậm chí có vài bác sĩ còn không tin châm cứu có thể gây ra cảm giác về nhiệt độ chân thật. Thông thường các bác sĩ chỉ tiến hành châm cứu theo kỹ thuật đã học, nếu đạt được hiệu quả bổ tiết cho người bệnh đã gọi là thành công, hoặc kết hợp thêm với liệu pháp cứu ngải*.
*Cứu ngải (châm cứu bằng ngải cứu): phương pháp sử dụng sức nóng từ mồi ngải tác dụng lên các huyệt vị, đường kinh để k*ch th*ch các phản ứng của cơ thể, giúp phòng và điều trị bệnh.

Mà bác sĩ Mao chính là một trong số rất ít cao thủ có thể khiến bệnh nhân thật sự cảm nhận được “sức nóng” từ Thiêu Sơn Hỏa.
Đây cũng là nguyên nhân mà Lưu Kỳ phải vội vàng chạy tới xem. Từ hồi học đại học đến giờ anh ta gặp qua không ít giáo sư bác sĩ, nhưng chỉ có duy nhất bác sĩ Mao là thao tác ra hiệu quả châm cứu sau khi tốn mấy năm bái thầy học nghệ.
Phần khó nhất của châm cứu là thao tác kỹ thuật, còn việc xác định triệu chứng và tìm huyệt đạo chỉ xếp hàng phía sau!
Lúc Lưu Kỳ tiến vào bác sĩ Mao đã sắp sửa bắt đầu, lúc này ông đang giải thích cho người bệnh: “Đây là một thủ pháp châm cứu đặc biệt tên Thiêu Sơn Hỏa, tôi sẽ châm lên phần kinh lạc dọc trên cánh tay, sau đó cậu sẽ cảm nhận được một luồng nhiệt chạy dọc theo kinh mạch. Cái này sẽ làm ấm và bồi bổ kinh mạch cho cậu, xua tan tà khí!”
Bệnh nhân nghe hết mớ lý luận huyền học khó hiểu đó chỉ biết mờ mịt gật đầu, “Vâng vâng! Được ạ!”
Bác sĩ Mao hài lòng gật đầu, ngôn ngữ cũng là một bước đệm cực kỳ quan trọng, đầu tiên phải khiến bệnh nhân tin tưởng là mạch sẽ nóng sẽ có hiệu quả, như vậy thì thao tác phía sau mới càng dễ thành công.
Bác sĩ Mao bắt đầu thi châm lên cánh tay, cả bệnh nhân lẫn các y sinh đều hướng mắt nhìn chằm chằm vào từng động tác. Sau mỗi một lần châm bác sĩ Mao còn tranh thủ hỏi, “Có cảm thấy một dòng nước ấm bắt đầu sinh ra từ vị trí này không…”
Người bệnh ngẩng đầu trông thấy bảy tám cặp mắt hau háu nhìn mình, sau khi cẩn thận cảm thụ liền đáp, “À, ừm, hình như đúng là có một chút!”
Vốn dĩ không có cảm giác gì, nhưng bác sĩ vừa hỏi anh ta chợt cảm thấy trên tay đúng là có ít nhiệt độ le lói như có như không!
“Hơn nữa cảm giác đau trên vai cũng bớt đi rồi!”
A, có hiệu quả.
Các bác sĩ và y sinh tuy không tiện lên tiếng quấy rầy nhưng tất cả đều nhìn bác sĩ Mao bằng ánh mắt thán phục, không hổ là bác sĩ Mao.
“Ừ, càng nóng càng tốt, cơn đau nhức cũng sẽ nhẹ dần.” Khoảng thời gian trước bác sĩ Mao chữa sai bệnh cho mẹ phó viện trưởng Tiêu mà xấu hổ không thôi, hôm nay cuối cùng đã lấy lại lòng tin với bản thân.
Cố gắng thêm ít thời gian nữa ông nhất định có thể ứng dụng Thiêu Sơn Hỏa càng thêm thuần thục, trở thành tấm biển vàng của khoa Y học cổ truyền.
……
Phía bên kia.
“Chỉ châm mấy châm thôi, đừng sợ, tôi dùng kim nhỏ nên không đau đâu.” Chu Cẩm Uyên trấn an bệnh nhân, Lưu Cát Long đã ra ngoài đi nộp phí khám chữa bệnh, anh ở đây châm cứu cho Liễu Mỹ Lan.
Liễu Mỹ Lan chưa bao giờ chữa trị bằng châm cứu nên khó tránh khỏi thấp thỏm không yên, phải quay đầu đi không dám nhìn động tác của Chu Cẩm Uyên.
Chọn huyệt Tam Âm Giao và Thủy Đạo, trước hết Chu Cẩm Uyên xoa ấn một lát để phân tán khí huyết, sau khi khử trùng thì dùng kim châm lên, trình tự chia làm ba phần tương ứng với tam bộ Thiên, Địa, Nhân.
Đầu tiên là tiến hành châm bộ Thiên, chờ khoảng một lát thì từ từ nhấc kim lên và ấn chín lần, sau đó xoay theo chiều kim đồng hồ. Tiếp theo đi vào bộ Nhân và bộ Địa bằng thao tác tương tự, cuối cùng quay lại bộ Thiên, lặp đi lặp lại theo trình tự ba lần, đầu kim luôn phải giữ hướng về phía kinh lạc.
Liễu Mỹ Lan không đau lắm, nhưng chỗ bị cắm kim vào luôn có cảm giác tê tê căng tức rất mãnh liệt.
Chu Cẩm Uyên nói đó là triệu chứng bình thường, chứng tỏ đã châm đúng vào huyệt vị. Bệnh nhân chưa từng trị liệu bằng châm cứu, vì cảm giác căng tức quá rõ ràng nên cô không nhịn nổi tò mò quay đầu lại xem, phát hiện Chu Cẩm Uyên hãy còn xoay kim mất cả buổi, qua một lúc lâu mới từ từ rút kim ra. Không hề giống những thứ hay chiếu trên TV chút nào, cứ tưởng chỉ c*m v** là xong rồi chứ.
Vốn tưởng thế là kết thúc, nhưng về sau Liễu Mỹ Lan lại cảm giác có một nguồn nhiệt ấm áp sinh ra từ chỗ bị châm kim… Cảm giác này càng ngày càng rõ, tuyệt đối không phải ảo giác.
“Tại, tại sao tôi lại thấy nóng lên thế này?” Liễu Mỹ Lan ngơ ngác, dù chưa thử bao giờ cô cũng chưa từng nghe ai nói châm cứu sẽ tạo cảm giác nóng, trong khi đó chỉ là một cây châm mảnh hoàn toàn không gắn thêm thứ gì đặc biệt.
Chu Cẩm Uyên trấn an: “Đây cũng là hiện tượng bình thường.”
Anh đang dùng châm pháp Thiêu Sơn Hỏa để bổ sung chứng hư cho Liễu Mỹ Lan.
Làm gì có chỗ nào bình thường, Liễu Mỹ Lan không tin, cô chợt nhớ đến một thân phận khác của Chu Cẩm Uyên nên sợ hãi thốt lên: “… Bác sĩ Chu, cái này là chân khí của cậu à?”
Trước giờ cô không phải người mê tín, thẳng đến khi gặp được Chu Cẩm Uyên!
“??” Chu Cẩm Uyên vừa khử trùng lên một huyệt vị khác vừa nói, “Người đẹp, cô bớt xem tiểu thuyết kỳ ảo lại đi nhé.”
Liễu Mỹ Lan: “…”
Điều kinh ngạc còn ở phía sau, châm thứ hai này c*m v** huyệt Thủy Đạo trên bụng dần dần khuếch tán nhiệt độ, làm ấm cả một vùng bụng vốn lạnh toát từ trong lạnh ra, cơn đau cũng thuyên giảm tựa như ánh mặt trời chiếu rọi xua tan mây mù.
“Ôi… thoải mái quá!” Liễu Mỹ Lan nhất thời không còn quan tâm thứ đó rốt cuộc có phải “chân khí” hay không nữa, “Hết đau rồi, bụng rất ấm áp, cả người cũng nóng lên.”
Vì nguyên do băng lậu suốt mấy tháng mà cho dù đang giữa mùa hè, Liễu Mỹ Lan cứ luôn cảm thấy thân thể rất suy yếu, bụng và tay chân lạnh toát. Hiện giờ cơn đau đã giảm bớt, khỏi phải nói trên dưới đều thoải mái không biết bao nhiêu lần.
“Ừ, vẫn còn một châm nữa, châm xong sẽ càng thoải mái hơn, rất tốt trong tình huống này. Mấy ngày tới cô nhớ chú ý nghỉ ngơi, sẽ không đau nữa đâu. Cố gắng uống hết thuốc, sau này dù có trong thời gian hành kinh cũng không đau bụng.” Chu Cẩm Uyên tiếp tục châm vào huyệt Tam Âm Giao dưới bắp chân người bệnh.
Châm vừa hạ xuống Liễu Mỹ Lan nóng đến mức đổ cả mồ hôi, bộ quần áo mỏng nhẹ mùa hè bị thấm ướt vài phần. Từ lúc bị bệnh đến giờ cô chưa từng thấy thân thể nhẹ nhàng như thế bao giờ.
—— Nếu đã gọi là Thiêu Sơn Hỏa đương nhiên phải “thiêu” cho lửa càng to càng tốt.
Giờ đây Liễu Mỹ Lan hoàn toàn bị thuyết phục, cô nắm tay Chu Cẩm Uyên, lời lẽ hơi lộn xộn vì kích động, “Đại thần, xin cảm ơn cậu! Thần thánh quá! Chẳng trách người ta gọi cậu là đại thần!”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Tuy rằng… chuyện là… anh bị gọi là đại thần vì (mọi người nghĩ) tu tiên trong phòng khám!
Lời tác giả:
Chu Cẩm Uyên: Tại sao một đạo sĩ như tôi mỗi ngày đều phải khuyên mọi người đừng mê tín cơ chứ!