.
Edit: Leia
Chủ nhiệm Hà nhìn những người còn lại bằng ánh mắt mờ mịt xen lẫn hoảng hốt.
Bọn họ cũng nhìn lại ngài chủ nhiệm xã khu: “………………”
Đau đầu?
Chủ nhiệm Hà: “…”
Tự dưng có áp lực to như núi!
Giờ phút này chủ nhiệm Hà mới sâu sắc nhận ra mình hoàn toàn không hợp với thế giới này! Rốt cuộc bác sĩ Chu nhặt được mấy người đó từ chỗ nào? Người sau bệnh nặng hơn người trước, lại còn đẹp như tiên. Hệ thống phân cấp chữa bệnh dùng để làm gì, loại phòng khám nhỏ xíu cỡ này chẳng phải chỉ chuyên trị đau đầu cảm mạo phát sốt thông thường thôi sao…
Bực bội quá, rõ ràng mấy người mới chạy vào nhầm chỗ mà.
May mà lúc này có người bước vào kịp thời giải thoát chủ nhiệm Hà ra khỏi khốn cảnh. Đã hết giờ cắm châm, Chu Cẩm Uyên đang dở tay pha thuốc nên nhờ Quý Hoãn đi vào rút châm giúp, rút xong ông ta có thể đi rồi.
Quý Hoãn hồn nhiên không biết trong phòng vừa xảy ra chuyện gì.
Chủ nhiệm Hà bình tĩnh đi ra ngoài, trước khi đóng cửa lại còn nghe thấy Elena dùng ngoại ngữ thì thầm hỏi hai người kia: “Ông ấy bị bệnh gì vậy? Chỉ vào đầu nghĩa là từng bị liệt não à…”
Chủ nhiệm Hà: “…”
“Bác sĩ Tiểu Chu.” Đi qua cửa phòng phối thuốc, chủ nhiệm Hà đột nhiên gọi một tiếng.
Chu Cẩm Uyên quay đầu: “Chủ nhiệm Hà tỉnh rồi? Một hai tiếng tới chú đừng đụng vào nước nhé, hôm nay cũng không nên tắm…”
“Ừ ừ, tôi biết rồi.” Đây không phải lần đầu chủ nhiệm Hà đi châm cứu. Khóe miệng ông ta giật giật, hơi bất an hỏi, “Tiểu Chu, trong đó đều là bệnh nhân của cậu sao?”
Ngài Brown cha Elena không nghe hiểu tiếng Trung nên ngơ ngác nhìn bọn họ, vừa rồi bọn họ trao đổi về bệnh tình của Elena cũng dùng ngoại ngữ. Tuy khoảng thời gian này ông ta có học chút tiếng Trung nhưng chỉ dừng lại ở giao tiếp hàng ngày.
Chu Cẩm Uyên: “Đúng vậy.” Anh đâu biết được vừa rồi chủ nhiệm Hà chịu đả kích lớn đến mức nào, đến giờ vẫn chưa hết sốc.
Chủ nhiệm Hà kinh ngạc cảm thán: “Coi bộ mấy người kia bệnh khá nặng đấy nhỉ!”
Chu Cẩm Uyên cầm chai cồn sát trùng, thản nhiên nói: “Chính vì bệnh nặng nên họ mới phải đến tìm cháu đấy.”
Chủ nhiệm Hà: “…”
Lời Chu Cẩm Uyên khiến chủ nhiệm Hà cảm thấy cực kỳ ấn tượng. Không giống những người khác, ông ta không cho rằng Chu Cẩm Uyên đang khoác lác, bởi vì như vậy rất là quá quắt. Xem đi, những người đó nhìn qua liền biết là không thiếu tiền, thân phận cũng không tầm thường chút nào. Nói khó nghe một chút, cứ cho Chu Cẩm Uyên là phường lừa đảo thật thì chí ít anh phải có năng lực lắm đúng không? Vậy mới lôi kéo được bọn họ về phòng khám bé tí tẹo này được chứ.
Không bột đố gột nên hồ, có lẽ trong tay anh có phương thuốc đặc hiệu gì đó. Chủ nhiệm Hà từng gặp qua mấy gia đình nắm trong tay bài thuốc gia truyền chuyên trị một bệnh gì đó có thể nuôi sống đến mấy thế hệ, đôi khi thế hệ sau còn không làm bác sĩ nhưng vẫn được khách hàng truyền miệng nhau tới tận nhà mua thuốc.
Chủ nhiệm Hà giơ ngón tay cái: “Bản lĩnh lắm, nếu cậu đi làm ở bệnh viện lớn chắc đã nổi tiếng rồi.”
Đến ông ta cũng hoài nghi mình trở về kể lại chuyện này có ai chịu tin không, nếu người ta lỡ gặp mấy bệnh tương tự chắc hẳn đi bệnh viện sẽ yên tâm hơn chứ?
“Ha ha…” Chu Cẩm Uyên cười gượng.
Quý Hoãn cũng yên lặng quay đầu đi chỗ khác. Chủ nhiệm Hà vẫn chưa biết sự thật rằng hiện giờ đăng ký khám với Chu Cẩm Uyên tương đương với việc phải ngồi xếp hàng chờ chuyên gia của bệnh viện tuyến cuối…
……
Sau khi chủ nhiệm Hà rời đi, Chu Cẩm Uyên mới mang châm và thuốc vào phòng bệnh điều trị cho Elena, “Hình như vừa rồi chủ nhiệm xã khu của chúng tôi có vẻ sợ hãi…”
Nhưng vừa vào cửa anh đã bắt gặp ngay bộ dạng xuất thần của Kim Xước Tiên. Anh ta thấy người bước vào còn nói: “Bác sĩ Chu, ngại quá, tôi phải về trước đây.”
“Ấy từ từ đã, anh định làm gì? Vẫn chưa châm cứu mà!” Chu Cẩm Uyên rất muốn ngăn cản nhưng không ngăn được, chớp mắt một cái đối phương đã phóng vèo ra ngoài, rốt cuộc có nhớ mình đang là bệnh nhân ung thư không thế!
Tình cảnh này khiến Chu Cẩm Uyên nhớ lại lúc còn ở nước B, mọi người đương chuẩn bị đi liên hoan thì Kim Xước Tiên cũng một mình bỏ chạy.
“Gì thế, tôi còn chưa kịp hát mà?” Chu Cẩm Uyên vô ngữ nói.
Cũng không biết hôm nay Kim Xước Tiên lấy cảm hứng từ đâu, lần trước Arthur nói như kiểu rất hiếm lạ làm anh có chút tự đắc. Hiện tại xem ra cảm hứng của anh ta nói tới là tới chẳng phân biệt gì, dọa sợ chủ nhiệm Hà cũng có cảm hứng cho được.
“Thôi kệ, ngày mai anh ta quay lại cũng không sao.” Chu Cẩm Uyên nghĩ thầm lát nữa vẫn nên qua nhà thăm Kim Xước Tiên một chút để kiểm tra xem đối phương có ăn cơm tối đàng hoàng không.
Trước mắt vẫn nên hoàn thành công việc của mình đi đã. Chu Cẩm Uyên gật đầu với Khúc Quan Phượng rồi kéo rèm lại, nói với Elena: “Ngại quá, điều kiện chỗ này hơi sơ sài.”
“Không sao.” Elena lập tức đáp.
Lần trước Chu Cẩm Uyên có kê thuốc bổ khí huyết và gan thận cho Elena, dương khí mạnh mẽ mới nuôi được cơ xương, chống chọi lại chứng bệnh teo cơ. Thế nhưng chuyện quan trọng hơn đương nhiên là châm cứu khơi thông kinh lạc, giãn cơ giãn khớp.
“”Đại đạo động huyền hư, hữu niệm vô bất khế. Luyện chất nhập tiên chân, toại thành kim cương thể. Siêu độ tam giới nan, địa ngục ngũ khổ giải…” Chu Cẩm Uyên vừa niệm kinh vần vừa thi châm cho Elena, lúc này điều kiện đã thuận lợi, lát nữa còn phải cứu ngải cho cô.
Elena trải qua một chuyến đi dài bước đến thành phố xa lạ kỳ thật đã rất mệt mỏi, sau khi gặp được Chu Cẩm Uyên tâm trạng cô lại kích động. Lúc này được nghe kinh vần, cảm nhận cảm giác châm dưới hai chân khiến cô thả lỏng tâm trí, bất tri bất giác đã ngủ mất.
Khuôn mặt xinh đẹp được mái tóc che khuất một nửa thuần khiết tựa thiên sứ, tay cô gái trẻ vẫn còn túm chặt góc áo Chu Cẩm Uyên.
Anh đốt điếu ngải xong mới nhẹ nhàng rút áo blouse ra, khẽ nói với ông Brown rằng Elena đã ngủ rồi, ông cũng nên đi nghỉ ngơi một chút.
Ông Brown vui vẻ gật đầu, ông ta cũng khá mệt sau chuyến đi nên nằm tạm lên ghế sô pha chợp mắt một lúc.
Lúc này Chu Cẩm Uyên mới quay sang xem cho Khúc Quan Phượng, không biết cậu ta đã nằm ghé vào giường ngủ quên từ lúc nào. Anh vỗ vỗ nhẹ vào vai đối phương: “Này bạn nhỏ, tối hôm qua cậu thiếu ngủ à? Dậy châm cứu thôi.”
Khúc Quan Phượng bừng tỉnh, thật ra cậu ta không ngủ quá say, chỉ hơi mơ màng trong tiếng niệm kinh của Chu Cẩm Uyên nên vô thức rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, còn thiếu một bước nữa là nhập mộng —— Thì đột nhiên bị Chu Cẩm Uyên túm trở về.
Chu Cẩm Uyên đã thay đổi quan niệm và thói quen của Khúc Quan Phượng không dưới một lần. Ví dụ như cậu ta không thích ngủ lại bên ngoài nhưng đã chấp nhận nhập viện, sau đó còn ngủ quên trên chiếc giường bệnh xa lạ vì được xoa bóp quá thoải mái.
Hiện giờ càng quá đáng hơn, cậu ta nằm xuống giường khám trong một phòng khám xa lạ, chung quanh thậm chí có bệnh nhân khác mà ngủ gật, không hề có chút cảnh giác nào.
Khúc Quan Phượng dụi mắt hỏi câu đầu tiên: “Bài hát này nghe rất quen, hình như anh cho tôi nghe rồi phải không?”
Chu Cẩm Uyên: “Đúng vậy, lúc điều trị cho cậu đã từng bật, nó là kinh vần, không phải bài hát.”
Tâm lý của cả hai người đều có vấn đề cho nên phải sử dụng Chúc do thuật. Anh cho Khúc Quan Phượng nghe không ít nhạc Đạo giáo trong đó bao gồm cả bài kinh này.
Khúc Quan Phượng trầm tư rồi hỏi: “Vì sao?”
Chu Cẩm Uyên không hiểu: “Sao là sao, cậu cũng thấy rồi mà, nó có tác dụng thôi miên và khiến bệnh nhân bình tĩnh lại.”
Khúc Quan Phượng: “Vì sao lúc chữa cho tôi anh chỉ mở nhạc loa Bluetooth chứ không có tự hát?”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên choáng váng, “Không phải, cái kiểu như muốn kéo quyền lợi này là sao? Đâu phải tôi bán vé xem ca nhạc cho cậu xong lại hát lipsync.”
Khúc Quan Phượng: “…”
Cũng không hẳn là giành quyền lợi gì, chỉ là vừa rồi Khúc Quan Phượng nhận ra Chu Cẩm Uyên tự hát nghe khác rất nhiều những thứ mình từng nghe trước đây, hơn nữa anh tự hát có sức hút hơn, có tác dụng thư giãn hơn đáng kể.
Nếu được bác sĩ Chu xoa bóp trong tiếng hát này có lẽ sẽ cực kỳ hưởng thụ.
Khúc Quan Phượng nhìn lên bảng giá dán trên tường, lại không kìm được mà hỏi: “Vậy một đợt điều trị kèm hát live mất bao nhiêu tiền?”
“…” Chu Cẩm Uyên cạn lời, “Xin người bệnh đừng tự kê đơn cho mình nữa, nếu tôi thấy cần sẽ tự hát… Hả, không phải, niệm kinh, cái này gọi là Chúc do thuật.”
Khúc Quan Phượng lại nói: “Bác sĩ Chu, anh cũng đang rảnh mà.”
Chu Cẩm Uyên: “Tôi bận lắm!”
Bệnh mất ngủ của Khúc Quan Phượng đã khỏi từ lâu, sức khỏe tinh thần cũng hồi phục cho nên Chu Cẩm Uyên có đủ lý do để hoài nghi cậu ta xem Tiểu Thanh Long là tụ điểm mát xa gội đầu thư giãn! Kiên quyết chống lại hành vi này!
Khúc Quan Phượng: “Chỗ anh có cho làm thẻ hội viên không?”
Chu Cẩm Uyên: “… Giá khởi điểm một ngàn.”
.
.
Mấy ngày sau khai trương, nhờ những cư dân nhiệt tình sử dụng thuốc dán miễn phí của phòng khám Tiểu Thanh Long về nhà tuyên truyền —— Mặc dù không phải ai cũng sẵn lòng làm vậy, mà đã bắt đầu có nhiều người khác chủ động ghé phòng khám nhận thuốc dán và khám bệnh.
Chủ nhiệm Hà cũng hỗ trợ rất nhiều, ông ta thậm chí đã chứng kiến Chu Cẩm Uyên chữa cho người liệt, nhưng dù có cố ý tuyên truyền phương diện này đi nữa thì sợ là không phải ai cũng dám tin và dám tới. Thế cho nên phần lớn khách hàng đến phòng khám chỉ để xem vài ba bệnh vặt, đặc biệt là các phụ huynh có con nhỏ.
Trừ những ngày được nghỉ, thường ngày Chu Cẩm Uyên tan làm ở bệnh viện về sẽ chạy ngay sang Tiểu Thanh Long ngồi khám. Hôm nay cũng như vậy, anh vừa vào khoác áo blouse lên thì một đôi vợ chồng trẻ cũng tiến vào đưa theo đứa con bị cảm mạo.
Mấy ngày trước bọn họ được hàng xóm cùng tầng giới thiệu đi lãnh thuốc dán về dán cho con trai đang sốt nhẹ, thấy hiệu quả nhanh hơn chích hay uống thuốc nhiều. Vì thế nên hôm nay con bị cảm trở lại, hai vợ chồng mới đưa bé đi khám.
Cảm mạo vốn không phải bệnh nặng, nhưng Quý Hoãn xem mạch xong lại hỏi: “Bé nhà anh chị có phải thường xuyên bị cảm không, hay nên nói là thường xuyên bị bệnh về đường hô hấp trên?”
Đường hô hấp trên bao gồm mũi, hầu họng và thanh quản. Các bệnh cấp tính về đường hô hấp trên như cảm lạnh thông thường, viêm họng do virus và viêm họng kết mạc đều được tính là chung một kiểu do virus gây ra. Hai vị phụ huynh nghe thế lập tức đáp: “Đúng vậy, sức khỏe thằng bé không quá tốt, cơ bản tháng nào cũng phải đi khám vì cảm lạnh.”
“Đó chính là viêm đường hô hấp tái phát, là bệnh mãn tính. Anh chị phải trị tận gốc đi, nếu không lỡ nó tiến triển thành các bệnh nặng hơn như viêm cơ tim hay viêm phế quản viêm phổi thì mệt lắm.” Quý Hoãn không phải đe dọa suông, hơn nữa để giải thích cho dễ hiểu nên anh ta dùng toàn thuật ngữ Tây y.
Trẻ em rất dễ bị nhược khí, phong tà xâm nhập mà không trừ tận gốc sẽ tái đi tái lại thành tật, cứ thế mãi chắc chắn tiến triển thành các chứng bệnh khác nặng hơn.
Hai vị phụ huynh cũng là lần đầu nuôi con nên không nghĩ chuyện sẽ phức tạp như vậy. Trước đó bọn họ chỉ cho con uống thuốc trị cảm, nghĩ con mình sức khỏe kém lại nghịch ngợm, thường xuyên đá chăn hay tham ăn kem cây mới dễ dàng bị cảm, không ngờ lại có cả một cái tên cụ thể cho tình trạng này.
“Phải uống thuốc bắc một thời gian… Đừng nhìn tôi như vậy, bệnh này dù uống thuốc tây cũng phải uống trong thời gian dài, bệnh mãn tính mà.” Quý Hoãn vừa nói vừa cân nhắc nên phối thuốc thế nào.
Cậu nhóc con vừa nghe đến uống thuốc, còn phải uống lâu thì bắt đầu náo loạn, vùng vẫy xoắn xuýt trên ghế: “Con không uống thuốc đâu, con chỉ muốn dán cái cao da chó kia thôi!”
Cậu bé chỉ vào số thuốc dán trong phòng khám.
“Nhiều từ vựng quá nhỉ, biết cả từ cao da chó cơ đấy.” Quý Hoãn buồn cười.
Cậu nhóc trừng mắt lên: “Đồ lừa đảo.”
Quý Hoãn: “Chú lừa cháu bao giờ?”
Nó phụng phịu nói: “Không nói chú, cháu nói bạn học là đồ lừa đảo, cậu ý bảo đến chỗ này không cần chích cũng không cần uống thuốc…”
Không chỉ bạn học mà cả bố mẹ đều dỗ cậu bé như vậy, lần trước hai người còn mua thuốc dán về dán thật cơ mà.
“Nếu không chích không uống thuốc thì sao?” Chu Cẩm Uyên tiến lên mỉm cười hỏi. Anh nháy mắt với Quý Hoãn vài cái rồi chỉ vào mũi mình, “Phổi thông với trăm mạch, lại thông lên mũi. Thầy Quý, tôi thấy anh nên kê thuốc làm túi thơm cho họ đi.”
“Ôi … Ôi chao, được.” Quý Hoãn lập tức hiểu rõ ý của Chu Cẩm Uyên.
Lấy dược liệu làm túi thơm, hơi thuốc vào phổi qua đường hô hấp lại lưu thông đến trăm mạch sẽ mang lại hiệu quả không kém, hơn nữa còn không khiến trẻ em sinh ra tâm lý phản kháng, giảm bớt phiền toái cho bác sĩ và phụ huynh.
Đôi khi giáo sư Mạc cũng nói Quý Hoãn tinh tế có thừa nhưng linh hoạt không đủ, hiện giờ anh ta nhìn Chu Cẩm Uyên kê thuốc theo từng bệnh mới cảm thấy giáo sư nói rất đúng, không thấy cả phụ huynh lẫn bệnh nhân nhỏ tuổi đều hài lòng hết sao.
Chu Cẩm Uyên cũng cúi đầu xoa xoa đầu cậu bé: “Chúng ta phải kiên nhẫn và quan tâm đến nhu cầu của bệnh nhân. Bạn nhỏ, sau này nếu thuốc có vị ngọt cháu có đồng ý uống không?”
“Anh, anh định làm thuốc ngọt như kẹo à? Chắc chắn em sẽ uống!” Khỏi nói cậu bé vui đến cỡ nào.
Trẻ con nếu không muốn uống thuốc hay chích thuốc, người lớn bình thường chỉ biết khuyên nhủ, ép buộc hoặc lừa lọc bắt chúng uống cho bằng được. Nhưng anh bác sĩ này lại đứng về phía cậu nhóc, thái độ còn khiến cậu nhóc cảm thấy mình rất được tôn trọng.
Quý Hoãn cũng đã phối xong thuốc, vừa bổ phổi kiện tỳ, tăng cường khí huyết vừa có thể thanh nhiệt trừ gió, nếu đeo bên người lâu ngày sẽ giúp cải thiện thể lực.
“Cảm ơn các bác sĩ, Tiểu Thanh Long đúng là danh xứng với thực, điều trị nhi khoa quá chuyên nghiệp!” Hai vị phụ huynh thấy Chu Cẩm Uyên đưa ra biện pháp chu toàn lại giao tiếp thuận lợi với con trẻ nên khẳng định người ta chắc chắn là bác sĩ nhi khoa giỏi. Họ tươi cười khen ngợi, “Có mấy người còn nói cái tên này nghe rất có cảm giác chúc phúc trẻ em sinh long hoạt hổ, rất tình nguyện tới khám!”
“… Ha ha ha ha đừng khách khí.” Các bác sĩ rất ăn ý lược qua đề tài nhi khoa này.
Chờ bệnh nhân đi rồi, Dung Sấu Vân mới nói: “Cái tên quá hay, tao đã thấy nó rất thích hợp với chúng ta lâu rồi mà. Phòng khám nhỏ phải nắm bắt được tệp khách hàng tiềm năng nhất chứ.”
“Lại chả thế.” Chu Cẩm Uyên tỏ vẻ mình cũng thích cái tên này từ lâu.
Dung Sấu Vân nói bản thân đánh giá cao nó tương đối sớm.
Chu Cẩm Uyên khẳng định: “Mày không biết đâu, tao cố ý phóng trúng cái tên này cơ.”
Quý Hoãn: “…” Da mặt ông chủ hình như dày hơn anh ta nghĩ nhiều.
Dung Sấu Vân mắng to: “Mày thôi đi! Với cái trình độ đặt tên của mày thì có khướt. Đến quả Vô địch sinh phát linh cũng đổ thừa cho Dung Tế Tuyết còn gì!”
Quý Hoãn nhìn Chu Cẩm Uyên không tin nổi, sau khi nghe danh Chu Cẩm Uyên anh ta từng hỏi thăm thêm thông tin từ chỗ giáo sư Mạc, giáo sư nói cái tên thuốc đó có vẻ là do người thân của Tiểu Chu đặt bậy bạ mà ra.
Hóa ra chân tướng là thế này!
Chu Cẩm Uyên thề thốt phủ nhận: “Mày đừng bịa, có chứng cứ không? Lúc đó mày đi làm hòa thượng rồi.”
Lúc này Dung Tế Tuyết ngồi im một bên bình tĩnh nói: “Là em đặt.”
Dung Sấu Vân: “Anh mày lại chả biết quá? Dung Tế Tuyết, mày có dám lên vòng bạn bè công bố Vô địch sinh phát linh do chính mày đặt tên không? Để anh xem mày có bị khóa acc nữa không cho biết.”
Dung Tế Tuyết: “…”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Cả bọn đang nhao nhao tranh cãi thì một bệnh nhân khác là thiếu niên vóc dáng khá cao lớn bước vào, người nọ cung kính cúi đầu: “Chào buổi tối các bác sĩ ạ.”
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau: “… Chào cậu?”
Quý Hoãn hỏi: “Bộ cậu làm tiếp thị hả?”
“Không phải, em tới mua thuốc dán ạ.” Thiếu niên ngượng ngùng nói, “Em bị đau cổ, nghe nói ở đây có bán thuốc đặc trị.”
“Đúng là có, hiện giờ đang có chương trình khuyến mãi nên tặng cậu một miếng miễn phí.” Dung Sấu Vân nói rồi cầm một miếng thuốc dán đưa qua.
Ai ngờ thiếu niên kia thấy anh ta đứng lên chợt lùi lại một bước, sau đó mới chậm chạp khom lưng trịnh trọng nhận miếng thuốc dán.
Dung Sấu Vân: “??”
Trò gì đây, chẳng lẽ chính mình tu ra Phật quang mà không biết à? Sao cứ có cảm giác người này muốn quỳ bái mình thế nhỉ?
Cậu trai kia còn rất nghiêm túc bỏ thuốc dán vào ba lô. Đùa gì chứ, hiện giờ tin tức lan nhanh như gió, có ai mà không biết phòng khám Tiểu Thanh Long chính là phân đà chữa bệnh của bang phái nào đó không tiện nêu tên đâu. Còn cụ thể là bang nào thì mọi người tự đoán đi, không nói ra được, cứ nhẩm hai chữ Thanh Long là ra ấy mà.
Người giang hồ như bọn họ rất có kinh nghiệm chữa các chứng đau khớp gãy xương, sưu tầm được rất nhiều loại thuốc đặc hiệu, tới mua chắc chắn không sai được. Nhưng mà phải chú ý lễ phép với các bác sĩ, nghe nói trong bọn có một bác sĩ mặt baby cực kỳ nhiều đàn em, tính tình nóng nảy lắm.
Cậu thiếu niên tới đây mua thuốc một là vì nghe nói thuốc tốt, hai chính là muốn chứng kiến phong thái của người trong giang hồ.
Chu Cẩm Uyên là người thường xuyên bị đồn nên kinh nghiệm khá phong phú, anh thấy thái độ của người nọ khác thường liền nhạy bén hỏi ngay: “Bạn trẻ, cậu biết hiện giờ tôi ở cảnh giới gì không?”
Người nọ hoảng hốt nhìn Chu Cẩm Uyên, sau đó bắt đầu lục ví: “Em, em không định lấy không, em sẽ trả tiền.”
Cậu ta không biết vị bác sĩ này ở cảnh giới nào, trong bang phái có danh hiệu gì, chỉ thấy đối phương có gương mặt baby chắc chắn chính là vị bác sĩ tay không đánh người trong truyền thuyết!
Chu Cẩm Uyên tưởng người này biết tin đồn mình tu tiên nhưng ngẫm một hồi lại thấy không giống, hơn nữa lực truyền bá của khoa cấp cứu hẳn không thể đi xa như vậy.
Thiếu niên thả tiền xong lập tức bỏ chạy, trước khi đi trông thấy ngoài cửa có hai túi rác chưa kịp vứt cũng thuận tay xách đi luôn.
Mọi người: “…”
Quý Hoãn sờ đầu khó hiểu nói: “Lại nữa, mấy ngày nay tôi gặp thêm mấy người cũng lễ phép y chang, cũng tới mua thuốc dán giảm đau. Bọn họ bị gì thế nhỉ.”
“Không biết, cứ kỳ kỳ cục cục, đến phòng khám nhi khoa phải cẩn thận thế làm gì, ai không biết còn tưởng chúng ta là Thanh Long bang thật cơ.” Chu Cẩm Uyên nói đùa. Hiện giờ anh chính là vị bác sĩ nhi khoa siêu hòa ái đã được các vị phụ huynh trong khu chứng thực.
Mọi người hồn nhiên không biết rằng phòng khám Tiểu Thanh Long hiện giờ đã vừa là phòng khám nhi khoa, vừa là chi nhánh mafia cũng vừa là câu lạc bộ massage gội đầu… cùng nhiều danh hiệu rất gì và này nọ khác. Trong tương lai một nửa con phố phụ cận cũng được hưởng lợi lây, trật tự trị an trong khu cải thiện đáng kể.
Lời tác giả:
Dung Tế Tuyết: Tự nguyện đội nồi cũng không ai tin.