Quyển Hạ: Phòng Khám Nhỏ
.
Edit: Leia
Ngày khai trương phòng khám Tiểu Thanh Long cũng là sinh nhật thần y Hoa Đà, có thể xem là ngày lành tháng tốt.
Phòng khám nhỏ này nằm trên đường Vân Hà phường Vân Hà thành phố Hải Châu. Diện tích mặt bằng không lớn, nhìn xuyên qua cửa kính có thể thấy rõ bên trong là một sảnh nhỏ với ghế dài, quầy lễ tân và tủ thuốc, cũng là nơi tiếp khách và khám bệnh bước đầu.
Gian giữa được dùng làm phòng thuốc, ngoại trừ công dụng cất chứa dược liệu dự phòng và sắc thuốc, nó còn là nơi dùng để làm vệ sinh khử trùng. Đi sâu vào trong là hai gian phòng điều trị một lớn một nhỏ, phòng lớn gồm bốn giường có rèm che ngăn cách; phòng nhỏ chỉ đặt một chiếc giường có thể tiến hành những thủ thuật điều trị yêu cầu không gian riêng tư. Hiện giờ trên tất cả các giường đều được trải ga y tế màu lam dùng một lần, nhìn qua rất sạch sẽ ngăn nắp.
Nơi này gần khu dân cư, cách một con phố có một trường học.
Lúc này ngoài cửa phòng khám đã bày sẵn vài lẵng hoa của các đồng nghiệp trong bệnh viện, của giáo sư Mạc cùng vài bệnh nhân quen thân, ngoài ra còn có cả hoa của hiệu trưởng trường đại học Y dược cổ truyền Hải Châu mới chỉ gặp mặt một lần.
Vì là phòng khám quy mô nhỏ nên Chu Cẩm Uyên không chuẩn bị nghi lễ khai trương rườm rà, cũng lịch sự từ chối những người muốn đến góp mặt cổ vũ. Dù sao với quy mô này của bọn họ, nếu đông người xuất hiện quá sẽ không thể tiếp đãi chu đáo.
Mới sáng sớm mà Chu Cẩm Uyên, Dung Sấu Vân, Dung Tế Tuyết và Quý Hoãn đều có mặt đông đủ. Đây cũng là lần đầu Quý Hoãn gặp mặt hai anh em họ Dung, nhìn thấy vóc dáng cao lớn và quả đầu trọc của Dung Sấu Vân anh ta cảm thấy hơi ngần ngại.
“Đừng khách khí, đây là bác sĩ Dung mà tôi đã kể qua.” Chu Cẩm Uyên nói, vừa liếc mắt đã thấy Dung Sấu Vân lẳng lặng móc từ trong túi xách ra một cái mõ đặt lên quầy lễ tân. Anh lập tức dời lực chú ý, lên tiếng chất vấn: “Mày làm gì đấy??”
Dung Sấu Vân thản nhiên đáp: “Bày cái mõ thì có làm sao, ngày thường rảnh rỗi tao phải đọc kinh.”
Cái gì, hóa ra không phải xã hội đen mà là Phật tử à? Quý Hoãn âm thầm thở phào, mới đầu thấy vẻ ngoài Dung Sấu Vân anh ta cứ nghĩ người này khó dây vào lắm chứ.
Có điều một Đạo một Phật chịu hợp tác với nhau mở phòng khám cũng đủ thần kỳ rồi.
“Hôm nay đặt mõ, ngày mai mày tính thỉnh luôn Quan Âm vào đúng không!” Chu Cẩm Uyên mắng.
“Đừng tưởng tao không biết! Mày cũng lén dán bát quái còn gì!” Dung Sấu Vân không chịu thua, “Còn nữa, hôm nay mày tới sớm để làm lễ cúng chư thần đúng không?”
Chu Cẩm Uyên bị vạch mặt cũng không thấy chột dạ, “Hôm nay là sinh nhật Hoa Đà, vốn cũng phải cúng!”
Anh cố ý chọn hôm nay chính là để xin mưa móc từ thần y mà. Nếu đã bị Dung Sấu Vân lật bài thì Chu Cẩm Uyên không thèm che giấu nữa, anh lấy ra tờ tranh bát quái dán lên một góc quầy khác. Trong nháy mắt ngắn ngủi thậm chí Chu Cẩm Uyên còn giật mình theo phản xạ, nhưng rồi nhanh chóng nhớ lại nơi này không phải Bệnh viện số 3.
Ha ha ha ha ha ha ha ha, chủ nhiệm Tạ không thể dài tay đến tận đây được, muốn mê tín kiểu gì cứ mê tín kiểu đó thôi!
“Đúng rồi, nhắc tới cái này mới nhớ, bác sĩ Quý có tín ngưỡng tôn giáo gì không?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
Quý Hoãn liên tục lắc đầu, “Tôi không có.”
Anh ta là kiểu người bình thường phổ biến nhất, thường ngày không thờ cúng gì cả, nhưng nếu đi ngang qua chùa hoặc đạo quán thì vẫn dừng lại thắp nén hương cầu xin công việc thuận lợi hoặc ôm chân Phật cầu bình an khỏe mạnh.
Tuy cả Phật và Đạo dường như vẫn chưa ai đoái hoài đến anh ta cả…
“Ừ, lát nữa tôi cúng thần chắc anh không ngại chứ, hôm nay khai trương nên phải làm cho đủ lễ.” Chu Cẩm Uyên nói.
Quý Hoãn làm gì có ý kiến, chỉ cảm thán trong lòng ông chủ mới của mình thoạt nhìn còn thần bí hơn cả những gì giáo sư Mạc kể. Anh ta thấy Chu Cẩm Uyên bày đồ cúng lên bàn thì buột miệng hỏi: “Bác sĩ Chu, mỗi ngày cậu đều tu hành à?”
Quý Hoãn đã từng nghe qua vài vị thầy thuốc Đông y rất chú trọng âm dương dịch lý, nhưng so với người chuyên nghiệp bài bản như Chu Cẩm Uyên thì hình như chẳng thấm vào đâu.
Chu Cẩm Uyên thấy đối phương sắp nhìn mình như kẻ cuồng tín thì bật cười: “Không tới mức mỗi ngày, dù sao tôi cũng không vội phi thăng đến thế.”
“…” Quý Hoãn lúng túng hỏi, “Tại sao?”
Chu Cẩm Uyên lười biếng đáp: “Lên trên đó vẫn phải nai lưng làm việc, gấp gáp làm gì cho mệt.”
Tuy nói Y Đạo chung nguồn gốc nhưng Quý Hoãn không quá hiểu về mấy thứ này, anh ta mờ mịt hỏi: “Phi thăng vẫn phải làm việc?”
“Cửu Tiêu Vân Phủ mở bệnh viện, Lục Đạo Tuyền Đài chữa bệnh khắp nơi! Anh tưởng phi thăng rồi là thoát khỏi vận mệnh làm c* li à?” Chu Cẩm Uyên lúc lắc ngón tay. “Trong số các cơ quan hành chính trên Thượng Thanh Thiên có cả bệnh viện Thượng Thanh Thiên, người cai quản là Thần Nông đại đế, dưới trướng có mười ba vị Thiên Y phụ trách mười ba khoa —— Giờ chắc không chỉ mỗi mười ba khoa, có Trương Trong Cảnh chân nhân chuyên chữa phong, Tôn Tư Mạc chuyên bắt mạch, Hoa Đà chuyên phẫu thuật…”
Chu Cẩm Uyên thao thao bất tuyệt liệt kê hết tên mười ba vị chân nhân ra, “Người sinh thời có y thuật cao minh thì phi thăng tiếp tục nhậm chức trong Thiên y viện. Nhiệm vụ của họ không chỉ là cứu chữa người sống mà còn siêu độ người chết. Các y giả của Thiên y viện phụ trách chữa lành cho linh hồn người bệnh khỏi các thương tích b*nh h**n lúc còn sống, để người ta yên lòng siêu thoát.”
Ngẫm một hồi anh lại nói: “Tôi thấy với y thuật của mình, lên trên đó kiểu gì cũng bị phân làm bác sĩ điều trị, nếu dính vào vụ bình xét chức danh thì còn bận hơn bây giờ cũng nên. Ôi, thế thì từ từ phi thăng cũng được.”
Quý Hoãn: “………………”
Thật sự không biết nên nói gì.
“Chu Cẩm Uyên! Chu Cẩm Uyên!”
Dung Sấu Vân ở bên trong điên cuồng gào thét.
Quý Hoãn thấy Chu Cẩm Uyên đi vào phòng thuốc, sau đó là tiếng Dung Sấu Vân chất vấn: “Mày cầm cả lò bát quái luyện đan lên đây luôn hả??”
Quý Hoãn: “???”
Lò bát quái luyện đan? Mẹ nó, không nghe nhầm đấy chứ.
Tuy vừa rồi đúng là Quý Hoãn có nhìn thấy Chu Cẩm Uyên dán tranh bát quái nhưng thế này thì cũng quá khoa trương rồi. Vậy mà Dung Tế Tuyết ở bên cạnh lại mang bộ dạng xem mãi thành quen, thậm chí vẫn thản nhiên ngồi sắp xếp lại tờ rơi khuyến mãi khai trương. Anh ta không nhịn nổi cơn tò mò phải chạy vào trong xem có gì đáng trầm trồ hiếm lạ.
Chu Cẩm Uyên đang cầm một cái nồi trong tay, trên nồi dán đề can bát quái.
Quý Hoãn: “…”
Đây chính là lò luyện đan? Có phải quá tùy tiện rồi không! Mấy người biết cách chơi thật đấy.
Chu Cẩm Uyên chậm rãi nói: “Tao định làm ít thuốc viên mang đi chào bán. Mày xem chỗ này gần khu dân cư, cách đó không xa có trường học, làm một ít Khổng thánh chẩm trung đan chẳng phải sẽ đắt hàng lắm à?”
Dung Sấu Vân cười nhạo: “Mấy viên thuốc thối hoắc của mày chỉ mỗi Dung Tế Tuyết là nuốt trôi, gặm xong nó còn chết máy cả nửa tiếng đấy.”
Dung Tế Tuyết ngồi bên ngoài: “…”
Chu Cẩm Uyên: “Nói linh ta linh tinh, nhiều bệnh nhân chỗ tao mua về ép trẻ con ở nhà ăn lắm.”
Dung Sấu Vân: “…”
Quý Hoãn: “…”
Chu Cẩm Uyên giải thích rất đúng lý hợp tình. “Mua về tự cắt nhỏ ra ăn từ từ không phải ổn cả sao, tao nặn viên lớn vừa đủ khối lượng lại vừa bớt việc.” Chu Cẩm Uyên đặt nồi về chỗ cũ, hiện giờ anh chưa vội nấu thuốc ngay mà chỉ chuẩn bị sẵn. Hôm nay là ngày đầu tiên mở cửa, phải xem tình hình thế nào đã.
Bọn họ đã chuẩn bị sẵn một ít thuốc cao dán trị cảm mạo, phát sốt hoặc giảm đau xương khớp gì đó để tặng miễn phí cho người qua đường. Thuốc cao bên Đông y có thể dùng cả trong lẫn ngoài, dán bên ngoài tiện lợi, lại không phải đưa vào cơ thể nên khiến bệnh nhân yên tâm hơn một chút. Phương thuốc tự phối còn thể hiện bản lĩnh và sự chuyên nghiệp của họ, đưa tặng miễn phí ít thuốc trị bệnh vặt thông thường là phương án dễ hấp dẫn “khách quen” nhất.
Còn mấy loại thuốc viên có thể chào bán sau khi bệnh nhân đã đủ lòng tin, chứ bây giờ cầm ra luôn có khi người ta thấy sẽ quay đầu đi thẳng mất.
……
Đúng 8 giờ sáng, Chu Cẩm Uyên và Dung Sấu Vân cùng nhau đẩy cửa chính thức khai trương phòng khám Tiểu Thanh Long.
Sáng ngày đầu tiên đương nhiên rất yên tĩnh vắng vẻ, đám Chu Cẩm Uyên đã đoán được từ trước. Ngày đầu tiên đi làm ở bệnh viện số 3 chẳng phải anh cũng ở không suốt một ngày đó sao.
Hơn nữa, nếu không phải Chu Cẩm Uyên ghi nhớ ân tình của viện trưởng Tiêu nên giữ kín việc mình mở phòng khám, có lẽ lúc này đã có hàng đàn hàng lũ bệnh nhân rụng tóc hói đầu chạy tới xếp hàng rồi… Huống chi chữa hói chỉ cần mình khoa Hói đầu của bệnh viện số 3 là đủ, đừng để họ kéo nhau qua phòng khám Tiểu Thanh Long cho chết tên nữa!
Trước mắt không có bệnh nhân cũng không sao, Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết cùng nhau ngồi sau quầy làm thuốc dán, Quý Hoãn thì quay sang trò chuyện với Dung Sấu Vân đương gõ mõ.
“Bác sĩ Dung này, trước đây cậu làm việc ở bệnh viện nào?” Quý Hoãn hỏi.
Dung Sấu Vân đáp: “À, tôi xuất sư khoảng hai năm thì xuất gia luôn, mới hoàn tục gần đây thôi.”
Quý Hoãn vốn tưởng anh ta là Phật tử ngoan đạo, không ngờ lại thật sự từng làm hòa thượng. Nếu sinh viên được tính là Nho học thì phòng khám này xem như tập hợp đủ Nho Đạo Phật một chỗ rồi.
“Trông cậu vẫn hướng Phật thế này, vì sao lại hoàn tục?” Quý Hoãn lại hỏi, anh ta cảm thấy tính tình Dung Sấu Vân khá tốt, nghe nói trình độ y thuật cũng được kế thừa từ gia đình.
Dung Sấu Vân liếc nhìn Chu Cẩm Uyên rồi thì thầm: “Đâu còn cách nào khác, tôi đi mấy chùa nếu không phải phương trượng vào tù thì cũng là chùa đóng cửa, không chỗ nào dám chứa… Ủa còn anh thì sao, trước đây làm ở đâu?”
“…” Đến bây giờ Quý Hoãn mới biết được lý do Chu Cẩm Uyên lại nói thêm một người nữa cũng không sao, anh ta đờ đẫn đáp, “Hoàn cảnh giống cậu.”
Dung Sấu Vân kinh hãi: “Anh cũng từng làm hòa thượng?”
Quý Hoãn: “Tôi đi đến đâu sập tiệm đến đó.”
Dung Sấu Vân: “…”
Quý Hoãn: “…”
Hai người nhìn nhau thật lâu không nói gì, cảm giác như mình cực kỳ thấu hiểu đối phương.
.
Lúc này ở bên ngoài phòng khám, một người phụ nữ trẻ ôm đứa con nhỏ bị sốt nhìn lên bảng hiệu lẩm bẩm: “Phòng khám Tiểu Thanh Long? Mở từ bao giờ thế nhỉ, nghe tên hình như là phòng khám nhi khoa…”
Trẻ em rất dễ phát sốt, cơ thể các em chứa nhiều nước hơn, hệ thần kinh cũng chưa phát triển như người trưởng thành nên hay sốt tái đi tái lại. Con của người phụ nữ này cũng như thế, đặc biệt thường xuyên phát sốt vào buổi tối. Không phải lần nào chị ta cũng đưa con đi bệnh viện cấp cứu, trước hết cứ tới mấy phòng khám nhi khoa gần nhà lấy thuốc uống, nếu sốt không hạ mới vào bệnh viện sau.
Những lần trước người phụ nữ đều đưa con đến một phòng khám khác ở cách đây xa hơn, bên này hình như là phòng khám Đông y mới mở cửa, tuy mấy lẵng hoa đã che chắn gần hết mặt tiền không nhìn rõ chuyên chữa bệnh gì, nhưng đọc tên rất dễ đoán là chuyên về nhi khoa!
Tiểu Thanh Long nghe vui tươi như thế cơ mà. Hơn nữa lại bao hàm ý nghĩa chúc các em nhỏ sinh long hoạt hổ, tính ra rất có tâm ý.
Vả lại bên ngoài còn dựng một tấm bảng thông báo nói phòng khám vừa khai trương có hoạt động tặng thuốc miễn phí.
“Tiểu Thanh Long…” Cô bé con đang mơ màng nghe được mấy chữ này liền lẩm bẩm theo, cô nhóc nhớ rõ mẹ cũng từng hát cho mình nghe một bài hát thiếu nhi tên《 Tiểu Thanh Long 》.
Người phụ nữ không đắn đo nhiều nữa mà quyết định vào xem thử, phòng khám này ở gần nhà hơn, nếu chữa trị hiệu quả thì sau này có thể chuyển sang khám thường xuyên ở đây luôn.
Vừa bước vào phòng khám, người phụ nữ thấy ngay một thanh niên đầu trọc ngồi sau quầy lễ tân đang ôm một cái mõ trò chuyện với một người khác mặt mày sáng sủa đẹp trai; phía bên kia dán tờ tranh bát quái, bên cạnh tranh bát quái có hai thanh niên khác đang làm thuốc dán, một cậu mang đôi mắt nhạt màu như người lai, cậu kia mặt nhỏ xíu như thiếu niên. Những người này đều mặc áo blouse trắng nhưng không khí mê tín nồng nặc bên trong vẫn khiến chị ta hơi chấn động. Hiện giờ đúng là các phòng khám Đông y đều đi theo concept cổ điển thần bí, cơ mà loại phong cách Phật Đạo lai tạp kiểu này chỉ mới thấy lần đầu.
Còn một chỗ đáng nói nữa là cách trang hoàng ở đây không xa hoa đắt tiền như các phòng khám Đông y khác.
Nhận ra có người đang nhìn mình, người phụ nữ lên tiếng: “… Các cậu khám nhi khoa đúng không?”
Có lẽ do ấn tượng ban đầu khắc sâu nên chị ta cảm thấy những người này trông rất giống bác sĩ nhi khoa. À không phải, chỉ là trông họ không khác gì nhân viên làm việc trong trường mẫu giáo, cho dù một người trong bọn đầu trọc lốc, nhưng vì ôm cái mõ cho nên thoạt nhìn vẫn rất lương thiện. Chỉ là phong cách mấy người này tương đối kỳ quặc, không biết có dùng mánh lới lừa bịp gì không. Chị ta đã từng có kinh nghiệm khám chữa Đông y nên biết rõ đôi khi bọn họ rất thích vẽ vời hoa mỹ, một liệu trình cứu ngải cũng phải đặt mấy cái tên kêu như chuông kiểu “Thái Ất thần cứu” hay “Lôi hỏa thần cứu” linh tinh.
Dung Sấu Vân lập tức buông mõ, nhiệt tình đứng dậy tiếp đón: “Thí… Khụ, mời cô vào đây, con gái bị sốt đúng không? Để tôi xem, chắc là cảm lạnh nhỉ?”
Anh ta không đáp trực tiếp đây có phải phòng khám chuyên trị nhi khoa không, dù sao bệnh gì bọn họ cũng chữa cả mà.
Mẹ ơi, hình như vừa rồi người đầu trọc kia tính kêu “thí chủ” đúng không??
Người phụ nữ vừa nghĩ vậy vừa đáp: “Cậu là bác sĩ à? Đúng rồi, con bé bị sốt nhẹ, tay chân lạnh ngắt.”
Không chỉ có vậy, cô bé còn có vẻ rất uể oải. Vùi đầu vào lòng mẹ một hồi, cô nhóc nhận ra Tiểu Thanh Long không phải công viên giải trí mà là phòng khám thì lập tức mếu máo: “Con không chích đâu, không uống thuốc đâu…”
“Bạn nhỏ đừng khóc, không chích không chích, cũng không uống thuốc luôn.” Dung Sấu Vân lập tức nói, “Chị tới đúng dịp lắm, phòng khám Tiểu Thanh Long chúng tôi hôm nay khai trương nên có hoạt động khuyến mãi tặng thuốc dán, có loại chuyên hạ sốt cho trẻ em nữa, dán một cái là được.”
Thật ra người phụ nữ đã suy tính sẵn chỉ vào trong xem tình hình bác sĩ nọ kia, sau đó mua thêm ít thuốc bắc hạ sốt nữa là được. Giờ lại nghĩ mấy cậu bác sĩ này tuy trẻ tuổi mà lại rất tinh ý, thuốc dán cũng miễn phí luôn. Kiểu thuốc dán này không giống châm cứu hay thuốc uống, nếu thoa ngoài da ảnh hưởng sẽ không quá lớn. Phòng khám thoạt nhìn sạch sẽ, liếc mắt lên là thấy ngay giấy phép giấy chứng nhận đầy đủ, chi bằng cứ thử xem sao…?
Trong lúc chị ta do dự thì Chu Cẩm Uyên đã cầm một miếng thuốc dán ra, “Để tôi xem, ừm, sốt nhẹ thôi, khoảng nửa tiếng nữa sẽ hạ. Nào bạn nhỏ, không uống thuốc, chỉ dán cái này lên thôi được không?”
Cô bé nhìn Chu Cẩm Uyên, cảm thấy rất thích anh trai xinh đẹp này nên lập tức gật đầu.
“Nửa tiếng đã hạ rồi? Có cần uống thêm thuốc kháng virus hay gì đó không?” Người phụ nữ vô thức cho rằng đối phương đang nói quá, thỉnh thoảng chị ta có đưa con đi làm xoa bóp cho trẻ em nhưng cũng phải mất một thời gian khá dài mới hạ sốt. Với kinh nghiệm chăm con nhỏ của mình, chị ta cảm thấy vẫn nên uống thuốc mới yên tâm hơn.
“Không cần, chỉ sốt nhẹ thôi mà.” Chu Cẩm Uyên nói thế làm người phụ nữ khá kinh ngạc, không lý nào người ta buôn bán lại chê tiền cả.
Lúc này cô bé con đã hợp tác vén áo lên, có trời mới biết rõ ràng lúc nãy còn than phiền bị sốt nên tay chân không có sức.
Chu Cẩm Uyên dán thuốc lên cho đứa bé, lại xoa xoa đầu, “Ngoan quá.”
“Chị à, chị cứ để bạn nhỏ ngồi đây nghỉ đi, tiện đây tôi thấy eo chị cũng không tốt lắm, có muốn chữa luôn không?” Dung Sấu Vân nắm chặt cơ hội.
“Úi dà đúng thật, cậu nhìn ra được à?” Người phụ nữ nói. Sau khi sinh con phần eo lưng chị ta đúng là yếu đi nhiều, không thể ngồi quá lâu, thỉnh thoảng phải đi massage giảm đau một chút. Đặc biệt mỗi lần con gái sinh bệnh chị ta phải bế con đi tới đi lui, eo sớm đã không chịu nổi, chẳng qua cố cắn răng chịu đựng thôi.
“Chỗ chúng tôi có thuốc dán chuyên giảm đau xương khớp, vốn là mỗi người chỉ được tặng một miếng, nhưng vì chị là người bệnh đầu tiên bước vào phòng khám nên chuyện tốt thành đôi, lại cầm thêm một miếng thuốc dán eo đi.”
“Mau đặt con xuống ghế sô pha để tôi xem cho chị.” Dung Sấu Vân nhanh nhẹn mở hàng. Anh ta kêu Chu Cẩm Uyên tìm một miếng thuốc dán mới làm xong, hiện tại thời tiết không quá lạnh, chị ta chỉ hơi vén áo lên là dán thuốc được rồi.
Công thức thuốc dán này do chính Dung Sấu Vân tự nghĩ ra, điều trị xương khớp trong y học cổ truyền không chỉ có thủ pháp xoa bóp mà dùng thuốc trong ngoài cũng cực kỳ quan trọng!
Chu Cẩm Uyên học thủ pháp bó xương nắn gân từ Dung Sấu Vân, Dung Sấu Vân học tập phối thuốc từ chỗ Chu Cẩm Uyên. Hơn nữa nhiều loại thuốc dùng trong bệnh lý chỉnh hình là thuốc mạnh thậm chí có độc, cho nên từ nhỏ Dung Tế Tuyết đã theo sau hai người học cách tăng hiệu quả giảm độc tính cho thuốc.
“Sau này chị có thời gian thì qua đây để tôi nắn gân chẩn bệnh, kê thuốc chữa trị tận gốc cho.” Dung Sấu Vân nói.
“Ừm ừm, được, cảm ơn cậu.” Người phụ nữ thuận miệng đáp.
……
Người phụ nữ đưa con ra khỏi phòng khám, vòng sang tiệm trái cây bên cạnh mua ít trái cây rồi vào siêu thị mua thêm vài thứ linh tinh nữa mới trở về nhà. Càng đi chị ta càng thấy vùng da được dán thuốc như nóng lên, phần eo cũng dần thoải mái hơn.
“Thuốc dán này tốt thật đấy.” Chị ta khá vui vẻ vì mới dán thuốc chưa bao lâu mà cơn đau đã giảm bớt. Từ lúc eo bị đau, người phụ nữ không chỉ đi tiệm massage xoa bóp mà còn mua khá nhiều loại thuốc dán giảm đau sản xuất trong lẫn ngoài nước. Thực lòng mà nói chưa thấy loại thuốc nào có hiệu quả nhanh như thuốc lần này, có lẽ vì người ta bào chế trực tiếp từ dược liệu thật, lúc nãy vào tiệm chị ta còn thấy hai người đang điều chế thuốc dán cơ mà.
Người phụ nữ đặt con gái đã ngủ lên giường rồi vươn tay s* s**ng cơ thể, phát hiện tay chân con gái không còn lạnh nữa, phần lưng thì ướt đẫm mồ hôi. Chi ta vội vàng đi lấy nhiệt kế đo thử, quả nhiên cơn sốt đã hạ rồi!
Từ lúc dán thuốc ở Tiểu Thanh Long đến giờ không đến nửa tiếng đồng hồ, khoảng thời gian này thậm chí chưa đủ để chị ta đưa con đi về bệnh viện nhi khoa gần nhất.
Qua lại trong nhà thêm một lát lại phải tiếp tục làm việc. Chị ta làm việc tại nhà, trước đây cứ mỗi lần ngồi khoảng mấy chục phút là người phụ nữ phải đứng dậy hoạt động hoặc nghỉ ngơi. Lâu dần thành thói quen, cứ qua nửa tiếng đồng hồ liền đứng dậy đi lại mấy bước.
Chỉ là hôm nay chị ta đứng lên ngồi xuống rất nhiều lần mà không thấy đau đớn gì, miếng thuốc dán thậm chí còn chưa hết nóng, không phải cảm giác nóng bỏng khó chịu mà rất ấm áp thoải mái, khoa trương một chút thì cứ như dược tính đang thấm sâu vào bên trong da vậy.
Hiện giờ người phụ nữ trẻ đã cực kỳ hài lòng với phòng khám Tiểu Thanh Long nên quyết định quảng cáo lên groupchat phụ huynh lớp mẫu giáo mấy câu. Nhà trẻ ở rất gần khu dân cư thành ra thành viên trong group phần lớn cũng là người sống quanh khu này.
[ Hôm nay tôi có ghé qua phòng khám Tiểu Thanh Long mới mở bên cạnh Văn phòng cộng đồng khu dân cư Vân Hà, được người ta tặng cho hai miếng dán thuốc bắc, một miếng là thuốc hạ sốt trẻ em. Tiểu Bảo nhà tôi dán khoảng nửa tiếng đã hạ sốt rồi Hơn nữa bác sĩ ở đó trẻ tuổi đẹp trai lắm, cư xử cực kỳ dịu dàng tinh tế giống các thầy các cô trên trường ý, Tiểu Bảo cũng thích nữa. Bọn họ vừa khai trương nên thuốc dán cũng là quà tặng miễn phí, ai có nhu cầu cứ qua đó thử xem. ]
Các bố các mẹ vẫn thường xuyên đề cử cho nhau dịch vụ hàng hóa gì đó trong group, mọi người thấy thế rất hưởng ứng.
[ Thật à, Tiểu Thất nhà em sợ bác sĩ lắm, mỗi lần đi viện hoặc đi phòng khám cứ khóc mãi, về nhà rồi vẫn tiếp tục khóc~ Thế mới nói hạ sốt thì dễ, ngăn khóc mới khó đấy! ]
[ Tiểu Bảo cũng sợ bác sĩ mà! Nhưng vào chỗ này bạn nhà mình chẳng sợ gì cả, thậm chí còn thích nữa, dán thuốc dán không đau, lại còn dùng toàn thảo dược. Vừa rồi bạn ý dậy còn kêu mình hát lại bài Tiểu Thanh Long cho nghe cơ. PS: Mẹ nào bị đau lưng đau eo cũng có thể lấy một miếng thuốc dán thử, đã dùng và kiểm chứng chất lượng! ]
【 Thế thì nên thử thật, xem ra phòng khám nhi khoa này có tâm đấy, đến cái tên cũng đặt nghe cho dễ thương. ]
……
Đương trò chuyện trong groupchat phụ huynh thì người phụ nữ chợt nhận được cuộc gọi video từ bố Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo đã hạ sốt chưa? Nếu chưa thì để trưa nay anh tranh thủ chạy về đưa con đi bệnh viện nhé?”
“Hạ rồi, bên xã khu mới mở một phòng khám nhi khoa Đông y, em dán một miếng thuốc hạ sốt của họ thôi đã đỡ.” Chị ta nói.
“Ồ.” Bố Tiểu Bảo đáp xong chợt nhớ ra chuyện khác, liền nói, “À này, anh nghe một ông bảo gần khu nhà mình mới mở phòng khám của dân xã hội đen, toàn là mấy đại ca rồi côn đồ đầu trọc gì đó ra vào thôi… Thường ngày còn có lưu manh tới nối xương rịt thuốc các kiểu, dù có thế nào cũng không nên dây vào đâu nhé. Nếu tình cờ gặp thì cố cung kính với bác sĩ một tí, không được vứt rác ra trước cửa nhà người ta đâu.”
Người phụ nữ thốt lên: “Nghe sợ thế? Phòng khám tên gì?”
“Woa, đằng đằng sát khí luôn, là phòng khám Tiểu Thanh Long!”
“??” Người phụ nữ nghi hoặc, “Đấy chẳng phải là phòng khám nhi khoa mà em vào sáng nay à?”
Hai vợ chồng ngơ ngác nhìn nhau qua video call.
Bố Tiểu Bảo cạn lời: “Chắc em nhầm rồi, sao lại trị nhi khoa được, bên đó chuyên chỉnh hình nắn xương, hơn nữa có lai lịch đặc biệt lắm.”
“Đúng mà, họ chữa cả cơ xương khớp nữa, em có lấy cả thuốc giảm đau thắt lưng đây này.” Thiếu phụ cười nhạo, “Chắc ông kia nghe tin vỉa hè đúng không, lại còn đằng đằng sát khí. Bộ mấy anh chưa từng nghe bài hát《 Tiểu Thanh Long 》bao giờ à?”
Lời tác giả:
Trong mắt một ngàn người có một ngàn Hamlet
Trong mắt một ngàn người cũng có một ngàn kiểu Tiểu Thanh Long…