Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 40

.

Edit: Leia

Thủ thái âm phế kinh, Lung channel of hand taiyin, một khái niệm mơ hồ thời khắc này đột nhiên trở nên rõ ràng trong đầu các bác sĩ châm cứu ngoại quốc.

Lúc đi học Hans vẫn thường dùng tên viết tắt cho kinh lạc này, nhưng hiện giờ anh ta chợt cảm thấy gọi tắt không tốt chút nào, bởi vì cái tên đã bao hàm cả đường đi và công hiệu của nó rồi.

Nhiều trường hợp viêm họng cấp tính và mãn tính là do nhiệt lý tăng lên, tổn thương âm, xâm phạm phổi hoặc do đờm hỏa tích tụ trong cổ họng. Yết hầu thuộc hệ thống phổi, huyệt Tế Ngư lại là một huyệt thuộc Thủ thái âm phế kinh, là nơi kinh khí lưu thông.

Người ta hay nói kinh mạch đi qua đâu thì trị ngay ở đó, đây là huyệt đạo then chốt để trị liệu bệnh về cổ họng. Nếu đã xác định bệnh do nhiệt tà gây ra, Chu Cẩm Uyên liền dùng châm pháp Thấu Thiên Lương châm vào huyệt Tế Ngư giúp loại bỏ nhiệt, thanh lọc phổi và làm dịu cổ họng, đương nhiên bệnh tình sẽ chuyển biến tốt đẹp.

Thiêu Sơn Hỏa và Thấu Thiên Lương đều là những châm pháp kỹ thuật cao mà ở Trung Quốc cũng rất ít người làm được, thậm chí được cho là đã thất truyền. Hơn nữa cảm giác châm do Chu Cẩm Uyên tạo ta lại rất mãnh liệt, không phải ai cũng sánh kịp.

“Đây là… hiện tượng kinh lạc sao?” Hans nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng mình càng lúc càng dễ chịu.

Trong lòng anh ta thật ra đã có đáp án, chỉ là rất khó tưởng tượng nó lại rõ ràng như vậy mà thôi. Hiệu quả điều trị tầm cỡ này thậm chí Tây y cũng không đạt tới được, cảm giác mát lạnh ở yết hầu liên tục lan tràn cứ như quét tước sạch sẽ một vòng cổ họng, thật sự quá dễ chịu!

“Tuần kinh truyền cảm, khí đến bệnh đi.” Chu Cẩm Uyên giải thích sang tiếng nước ngoài, anh nghĩ những người ngồi đây có thể hiểu được, “Cảm giác châm truyền đi theo kinh lạc, từ huyệt vị đến ổ bệnh khiến bệnh tình mau thuyên giảm, đây là tác dụng của huyệt vị và kinh lạc. Sự kết hợp giữa các huyệt vị và kinh lạc khác nhau có thể đạt được hiệu quả như vậy đấy.”

Rất nhiều bác sĩ châm cứu và chuyên gia trị liệu đều có quen biết Hans, hiệp hội châm cứu của bọn họ cũng thường xuyên tổ chức hoạt động chuyên môn, Hans tuyệt đối không thể, cũng không cần phối hợp với người ta diễn kịch. Tuy biết là thế mà vẫn có người chưa dám tin, tại sao hiện tượng kinh lạc này lại rõ ràng như Hans mô tả? Liệu có phóng đại quá không?

“Sao lại có hiệu quả nhanh như vậy nhỉ?”

“Khí đến nhanh thì hiệu quả nhanh, khí đến chậm thì bệnh không trị được. Như lời tôi nói đấy, cái này liên quan đến thao tác kỹ thuật, cảm giác châm lan càng nhanh đến ổ bệnh thì hiệu quả sẽ càng tốt.”

Hai loại châm pháp Thấu Thiên Lương và Thiêu Sơn Hỏa đại tiết đại bổ rất thích hợp để giúp mọi người hiểu thêm về mối quan hệ giữa huyệt đạo và kinh lạc. 

Hiện trường cực kỳ náo nhiệt, ai nấy đều muốn tự trải nghiệm châm pháp này một lần. Bọn họ thậm chí rất muốn thiết kế một thí nghiệm để so sánh xem chúng có hiệu quả lớn đến mức nào trong quá trình điều trị.

Thật ra trong rất nhiều trường hợp thí nghiệm ở phương tây thất bại là vì họ không nắm được thủ pháp, hơn nữa không chú ý đến cảm giác châm. Nhưng nếu thay thế bằng bác sĩ châm cứu Trung Quốc thì rất có thể kết quả sẽ không còn như trước nữa.

“Đã đến giờ tan học, lát nữa còn có khóa khác, tôi bị trễ kha khá thời gian rồi. Ngày mai có bệnh nhân tới, đến lúc đó tôi sẽ chia sẻ thêm với mọi người sau.” Chu Cẩm Uyên uyển chuyển từ chối lời đề nghị của những người muốn trải nghiệm.

Buổi học đã kết thúc nhưng rất nhiều học viên vẫn không muốn rời đi, thậm chí sinh ra hứng thú với phương hướng nghiên cứu mà mình đã bỏ qua trong quá khứ. Châm pháp này chắc chắn có độ khó cao, nhưng vì quá kỳ diệu nên khiến người ta rất muốn tìm tòi thêm. Chu Cẩm Uyên từ chối làm bọn họ chỉ hận buổi học ngày mai không đến ngay lập tức. À khoan, tiết tiếp theo cũng do giáo sư người Trung Quốc giảng dạy, mọi người có thể hỏi xem vị kia có thể sử dụng châm pháp cổ điển luôn hay không!

Lòng tò mò và hứng thú của họ chính là thứ mà Chu Cẩm Uyên và các bác sĩ Trung Hoa muốn thấy nhất, chỉ cần có người sinh ra hứng thú sẽ phát triển thành nghiên cứu quy mô lớn, từ đó hình thành một vòng tuần hoàn tốt, chỉ có vậy mọi người mới đạt được thành công lâu dài.

“Trời đất, bây giờ tôi mới nhớ ra đã từng xem qua một quyển sách, tác giả cuốn sách đó đi du lịch phương đông có thử châm cứu cổ điển một lần, chỗ anh ta bị châm cũng nóng lên. Lúc đó tôi nghĩ hẳn là hiện tượng ngẫu nhiên hoặc có thủ pháp đặc biệt gì… Biết đâu nó chính là thủ pháp mà hôm nay chúng ta được thấy?” Một chuyên gia lên tiếng.

“Ừm… thực ra bác sĩ trong quyển sách đó chính là tôi.” Chu Cẩm Uyên xấu hổ thừa nhận, “Cho nên, đúng thật là cùng một loại châm pháp.”

Không chỉ cùng một châm pháp mà còn cùng một người?

Vị bác sĩ kia bật cười, “Hóa ra chính là cậu sao?!”

Lý lịch của Chu Cẩm Uyên viết quá đơn giản quả thật vì anh còn trẻ, hơn nữa cũng không hề đề cập đến thành tích “Tiên phong mở rộng lĩnh vực điều trị rụng tóc hói đầu cho Bệnh viện số 3 Hải Châu”. Nếu không có lẽ bác sĩ kia đã nhận ra từ sớm rồi, dù sao thì thứ được James tâng bốc nhất trong quyển sách đó chính là khả năng chữa hói…

Nếu đã bị nhận ra thì mọi chuyện không còn giống trước nữa, đề tài lập tức chuyển sang lĩnh vực chữa hói của Chu Cẩm Uyên. Suy cho cùng, mấy người học y rất dễ bị hói…

Mọi người chỉ cho là Chu Cẩm Uyên am hiểu một mình châm cứu, dược liệu đông y vốn không phải chuyên môn của họ nhưng nếu đã học châm cứu thì ít nhiều vẫn phải có chút hiểu biết, ở vài nơi tổ chức châm cứu còn sát nhập luôn với các hiệp hội y học cổ truyền.

Chu Cẩm Uyên đành phải đáp ứng mọi người mở phòng khám chữa hói đầu vào buổi học ngày mai.

……

Sau khi xong việc Chu Cẩm Uyên không về khách sạn ngay mà nói với Triệu Nghiên Nghiên một tiếng rồi ra ngoài. Anh tra cứu được thành phố L có chi nhánh cửa hàng bút máy nên tính toán qua đó một chuyến. Địa chỉ cửa hàng không xa chỗ này lắm, Chu Cẩm Uyên có thể đi bộ.

Cửa hàng bút máy nằm bên cạnh một quảng trường xem như địa danh khá nổi tiếng. Chu Cẩm Uyên đi theo hướng bản đồ chỉ, ngang qua quảng trường anh chợt nghe thấy tiếng đàn violin rất du dương, có lẽ là nghệ sĩ đường phố nào đó trình diễn. Trên đường cái cũng có không ít nghệ sĩ nhưng riêng tiếng violin kia lại thu hút nhiều sự chú ý nhờ khả năng truyền cảm, mê hoặc lòng người, thậm chí khiến người ta cảm nhận được sức sống trong đó.

Chu Cẩm Uyên nghe như bị thôi miên, kiểu biểu diễn trực tiếp này có chất lượng âm thanh mà không video nào truyền tải được, nhưng rồi anh nhanh chóng nhớ ra mình còn có việc nên không thưởng thức thêm nữa, vội vàng quay sang đi tìm cửa hàng.

Ai ngờ mới 5 giờ chiều mà cửa hàng kia đã đóng mất.

Chu Cẩm Uyên rất cạn lời mà không biết làm thế nào, đành phải tự nhủ mai sẽ đến sớm hơn. Trên đường anh quyết định rẽ đi nghe nhạc tiếp để đỡ phải tay không trở về.

Chu Cẩm Uyên chen vào giữa đám đông đúng lúc nghệ sĩ nọ đổi qua một tác phẩm mới, giai điệu bài《 Lương Chúc 》quen thuộc vang lên khiến trái tim người khách xa quê kinh ngạc. Anh nhón chân muốn nhìn thử, nhưng từ góc độ này chỉ thấy được chút bóng dáng của đối phương.

Nghệ sĩ violin quay lưng về phía anh, tuy thời tiết ấm áp nhưng người nọ lại mặc áo dài tay, đội mũ đeo khẩu trang kín chỉ lộ ra mấy nhúm tóc trắng. Thế nhưng dáng lưng người này rất thẳng không giống người già. Hình ảnh này khiến Chu Cẩm Uyên chợt nhớ đến chủ nhân của cây bút vàng trong túi ngực.

Thế giới quá rộng lớn, sẽ không đến mức trùng hợp như vậy chứ…

Chu Cẩm Uyên đang muốn di chuyển để nhìn chính diện thì nghệ sĩ đột nhiên bỏ dở bài biểu diễn ngã gục xuống đất, sống lưng vốn thẳng tắp cuộn tròn căng chặt lộ rõ vẻ đau đớn tột độ.

Đám đông xôn xao lên, có người rút điện thoại muốn gọi cấp cứu.

“Xin nhường đường cho tôi vào, tôi là bác sĩ.” Chu Cẩm Uyên kêu to, những người bên cạnh vội vàng tránh qua để anh chen vào chính giữa, lật người nọ lên.

Tuy chỉ lộ ra một góc mặt nhỏ lạnh tanh, nhưng đây tuyệt đối là người thanh niên bạch tạng mà anh đã gặp mặt ở sân bay Hải Châu!

“Là anh à?” Chu Cẩm Uyên kinh ngạc, lập tức sờ cổ tay đối phương, “Anh có thể nói chuyện không? Trên người có đem theo thuốc không?”

“Đừng gọi xe cấp cứu… Tôi có, thuốc giảm đau…” Thanh niên bạch tạng nghiến chặt răng nói với Chu Cẩm Uyên, “Tôi chỉ… đau…”

Anh ta đã đau đớn đến mức không thể tập trung hay suy nghĩ, cơ bản không nhận ra Chu Cẩm Uyên.

Hàng lông mi màu trắng rủ xuống, lông mày cau chặt, thân hình gầy ốm nhìn qua như một nắm tuyết lúc nào cũng có thể tan thành nước.

“Tôi biết rồi.” Chu Cẩm Uyên tìm kiếm một chút nhưng trên người đối phương không có lọ thuốc nào cả, không rõ có phải quên mang theo hay không. Anh rất muốn hỏi mà có vẻ người nọ đã đau đến mức không mở miệng nổi rồi.

Chu Cẩm Uyên bắt mạch cho anh ta, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Anh lập tức lấy dụng cụ châm, gạt tay anh ta ra chỉ vào khu vực gan, “Chỗ này đau đúng không?”

……

Kim Xước Tiên đau đến mức đầu óc mơ hồ, thậm chí bắt đầu xuất thần tự hỏi chẳng lẽ bệnh hay quên của mình đã nghiêm trọng đến thế rồi sao, hơn nữa cũng không nên đánh giá cao cơ thể của mình quá như vậy.

Sau khi nhận được kết quả chẩn đoán của giáo sư Mạc ở Hải Châu, mấy ngày tiếp theo Kim Xước Tiên không nhận bất kỳ cuộc gọi nào từ công ty hay bạn bè. Anh ta lang thang ở Hải Châu vài ngày cuối cùng quyết định đi nước B, ở lại nhà một người bạn quen từ lúc phối nhạc cho phim điện ảnh để sắp xếp lại các tác phẩm của mình lần cuối.

Kim Xước Tiên uống thuốc đúng giờ, thỉnh thoảng có đi bệnh viện cũng hay ra ngoài biểu diễn, cố gắng tận hưởng những ngày cuối cuộc đời mình.

Nhờ thuốc của giáo sư Mạc mà cơ thể anh ta không bị đau đớn hành hạ, thế nhưng số thuốc kê đơn trong nước đã dùng hết, một số thành phần dược liệu không có bán ở nước B nên chỉ có thể chờ người ta gửi từ nhà sang, còn mình thì sử dụng tạm thuốc giảm đau một lần nữa. Đáng tiếc thời gian công hiệu của thuốc giảm đau mỗi ngày một giảm, hôm nay ra ngoài còn quên mang theo. Anh ta vốn định trở về nhà sớm không ngờ cơn đau đến còn sớm hơn dự kiến, bản thân đã quá lạc quan rồi…

Giữa cơn đau đớn cực độ Kim Xước Tiên cảm giác tay mình bị ai đó kéo ra, sau đó hỏi anh mấy vấn đề. Mỗi một chữ anh ta đều nghe rõ nhưng lại không có cách nào hiểu được nó có ý gì.

Nhưng rồi người kia chợt ấn ấn vào vùng gan, sau đó không biết đã làm gì mà cảm giác đau dần dần giảm bớt…

Lúc này Kim Xước Tiên mới nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, xung quanh có một vài người khom lưng hỏi thăm có chuyện gì nghiêm trọng không.

Kim Xước Tiên vẫn chưa hoàn hồn, những người khác đều dùng ngoại ngữ, chỉ riêng người ở cạnh anh ta là dùng tiếng mẹ đẻ nói một câu: “Cẩn thận đừng đụng vào châm.”

Con ngươi màu đỏ nhạt của Kim Xước Tiên rốt cuộc đã có thần trở lại, cũng nhìn rõ người trước mặt mình. Anh ta nhanh chóng nhận ra đó chính là cậu đạo sĩ trẻ tuổi đã để lại ấn tượng khá sâu sắc ở sân bay Hải Châu, “Là cậu…”

“Tôi đây!” Chu Cẩm Uyên đỡ người ngồi dậy, “Lần trước anh đi Hải Châu tìm thầy chữa bệnh à? Ung thư gan? Không nên rời Hải Châu nhanh như vậy mới phải, ở đó có nhiều bác sĩ giỏi lắm! Hoặc không nữa anh tìm tôi cũng được mà, cái khác không dám nói, ít nhất anh sẽ không phải chịu đau thế này!”

Đột nhiên anh thấy thanh niên nhìn mình chằm chằm với vẻ ngơ ngác, “Hello?”

Lúc này Kim Xước Tiên mới thong thả nói: “Nhưng cậu là đạo sĩ mà…”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Chu Cẩm Uyên: “Anh chắc chưa?? Tôi là đạo sĩ kiêm bác sĩ đấy.”

Cơn đau của Kim Xước Tiên đã không còn bao nhiêu, anh ta nhặt đàn violin lên lịch sự cảm ơn người qua đường xung quanh đã quan tâm, bấy giờ mọi người mới giải tán.

Di động chợt vang lên, Kim Xước Tiên tiếp máy trao đổi vài câu tiếng nước ngoài, sau đó nói: “Bạn tôi sắp tới đón tôi rồi.” Anh ta dừng một chút rồi lịch sự hỏi: “Bác sĩ, tôi có thể hỏi thử, cậu biết tôi bị bệnh gì không?”

Hiện giờ anh ta mới nhớ ra mình chưa từng kể cho đối phương nghe về bệnh tình của mình.

Chu Cẩm Uyên do dự đáp: “Bắt mạch là biết mà, hơn nữa anh còn nhớ lần trước tôi đoán chữ cho không? Chữ “Nham” đó bản thân có mang bệnh, chính là ung thư…”

Kim Xước Tiên ngẩn người, lúc đó bọn họ chỉ nói có mấy câu đã phải rời đi. Hóa ra chỉ một chữ đã tiên đoán được số phận mình, nhưng tại sao phần sau lại không chuẩn xác? Rõ ràng anh ta đã ôm ấp hy vọng đi đến Hải Châu nhưng không gặp được cơ duyên như ý.

“Đúng rồi, anh biết chỗ nào có tiệm bán dược liệu Đông y không? Phải tìm chỗ bốc thuốc giảm đau đã —— Cây châm này cứ giữ nguyên như thế nhé.” Chu Cẩm Uyên c*m v** tổng cộng ba cây kim vắt ngang qua vùng đau, nhưng phần tiếp xúc không có băng dính cố định nên chỉ đành dặn dò bệnh nhân chú ý hơn một chút.

Anh cảm thấy người này hình như dùng thuốc giảm đau không có mấy hiệu quả, hồi trước nhà anh cũng từng tiếp nhận vài bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối nên biết vài phương thuốc giảm đau rất hiệu quả, đã được chứng nhận lâm sàng.

Kim Xước Tiên tỉnh táo lại lập tức gật đầu, không hề nghi ngờ về trình độ kê thuốc như Chu Cẩm Uyên dự đoán.

Thiếu niên này vừa là đạo sĩ vừa là bác sĩ, dù là đoán chữ hay đoán bệnh đều cực kỳ chuẩn xác khiến anh ta không khỏi nghĩ đến những nhân vật siêu nhiên hư cấu, ngay sau đó Kim Xước Tiên lại phải tự bật cười vì suy nghĩ kỳ quặc của mình.

Lúc này một chiếc xe hơi màu đen dừng lại ở rìa quảng trường, chính là bạn của Kim Xước Tiên.

Chu Cẩm Uyên đỡ Kim Xước Tiên lên xe, anh ngẩng đầu lên trông thấy một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, diện mạo cực kỳ anh tuấn mà dù là người phương tây hay phương đông đều phải trầm trồ khen ngợi. Người nọ cũng nhìn thấy Chu Cẩm Uyên nên tỏ thái độ nghi hoặc, lập tức sửa tư thế ngồi thẳng dậy đầy phòng bị.

Chu Cẩm Uyên cảm giác đối phương rất quen thuộc, bằng trí nhớ ưu tú của mình, anh nhớ ra đây hình như là… người xuất hiện trong bản tin giải trí? Chẳng phải là minh tinh của nước B đó sao?

Không ngờ người bạn mà thanh niên bạch tạng nhắc tới lại là diễn viên nổi tiếng. Có điều Chu Cẩm Uyên không thần tượng ai nên thấy cũng chỉ biết vậy, chỉ là khó tránh khỏi vô thức nhìn lên tóc đối phương thêm mấy lần, nghe nói nơi đó đang được người dân cả nước quan tâm tò mò dữ lắm?

Đối phương lườm Chu Cẩm Uyên một cái rồi quay sang hỏi bạn, “… Ai vậy?”

“Cậu bác sĩ này vừa giúp đỡ tôi đấy.” Kim Xước Tiên chỉ mấy cây châm trên người mình, “Arthur, cậu kêu tài xế chở chúng tôi qua tiệm thuốc bắc nhé, tôi cần mua ít thuốc.”

“À.” Nghe Chu Cẩm Uyên là bác sĩ từ nơi khác tới, Arthur lập tức thả lỏng, “Bây giờ mặt cậu trắng bệch rồi, nên về nhà nghỉ ngơi đi, muốn mua thuốc gì để tôi kêu người mua cho.”

Kim Xước Tiên nhìn về phía Chu Cẩm Uyên.

Chu Cẩm Uyên gõ ra một danh sách dược liệu trên điện thoại, Kim Xước Tiên nhìn thoáng qua thấy đơn thuốc này không quá giống cái được giáo sư Mạc kê cho, chủ yếu là sơn từ cô, băng phiến, chu sa, hồng đại kích vân vân… hẳn là tiệm thuốc có đủ hết.

Chu Cẩm Uyên lại nghĩ đối phương đang nghi ngờ thuốc của mình, “Những thứ này dùng để chế thành thuốc bôi ngoài da. Ban đêm đi ngủ cơn đau thường gia tăng, hai ngày đắp một lần có thể giúp anh ngủ yên giấc.”

“Làm sao cậu biết?” Đây là điểm mà chưa một bác sĩ nào của Kim Xước Tiên từng nhắc đến, anh ta nhìn Chu Cẩm Uyên thì thầm, “Tính ra được à?”

Chu Cẩm Uyên: “… Không cần tính, nhìn qua là tôi biết rồi.”

Kim Xước Tiên yên lặng chuyển đơn thuốc cho Arthur, người kia nghe không hiểu ngôn ngữ của họ, nhận được đơn thuốc lập tức gọi điện thoại nhờ người đi mua, còn xe mình trực tiếp chạy thẳng về nhà.

Chu Cẩm Uyên chưa hoàn thành việc trị liệu ngày hôm nay, anh còn phải giúp Kim Xước Tiên rút châm và chế thuốc, bởi vậy chỉ có thể đi theo bọn Arthur.

……

“Tôi vẫn chưa biết họ tên cậu.” Kim Xước Tiên quay đầu nhìn Chu Cẩm Uyên.

“Chu Cẩm Uyên —— còn anh?”

“Tôi họ Kim, Kim Xước Tiên, đây là bạn tôi Arthur.” Kim Xước Tiên thuận tiện giới thiệu luôn bạn mình, Arthur nghe thấy cũng nâng tay phất phất thay cho chào hỏi.

Chu Cẩm Uyên thấy cái tên này nghe hơi quen tai, cẩn thận nghĩ lại mới nhớ tới nhà soạn nhạc nổi tiếng nhưng chưa từng lộ diện, “Anh chính là Kim Xước Tiên?”

Anh không hay theo dõi tin tức cho nên không rõ người ta đã từng đưa tin Kim Xước Tiên bị bệnh hay chưa, hơn nữa việc Kim Xước Tiên và Arthur quen biết nhau cũng dễ hiểu. Tuy Chu Cẩm Uyên chưa từng xem qua tác phẩm nào của Arthur nhưng ít nhất nhạc sĩ Kim cũng là người trong ngành giải trí.

Kim Xước Tiên thấy anh biết mình liền cụp mắt: “Xin cậu đừng tiết lộ bệnh tình của tôi cho người khác.”

“… Tôi hiểu rồi.” Chu Cẩm Uyên lại hỏi, “Anh đi thành phố L để chữa bệnh sao?”

Điều kiện chăm sóc y tế ở thành phố L rất tốt nhưng cũng không tính là nơi có nghiên cứu đột phá gì trong lĩnh vực điều trị ung thư.

Kim Xước Tiên nói: “… Xem như vậy.”

Chu Cẩm Uyên hỏi: “Xem như vậy nghĩa là sao?”

Anh cho rằng Kim Xước Tiên không tìm được thầy chữa bệnh ở Hải Châu nên ra nước ngoài thử vận may.

Kim Xước Tiên yên lặng nhìn anh, đáy mắt màu đỏ nhạt nhìn không ra cảm xúc gì, “Bác sĩ, cậu đã nhìn ra tôi bị ung thư rồi mà, bây giờ chỉ có thể điều trị bảo thủ và chờ đến ngày kết thúc thôi. Nếu tôi có thể ra đi không phải chịu đau đớn cũng xem như trời cao nhân từ.”

Chu Cẩm Uyên nghe vậy không quá tán đồng, “Lúc anh biểu diễn trên quảng trường, tôi nhìn ra bên trong vẫn khao khát được sống.”

Kim Xước Tiên ngẩn người, hàng lông mi màu trắng hơi run lên, qua một lúc lâu anh ta mới bật cười tự giễu: “… Chắc trong thâm tâm tôi vẫn chưa muốn kết thúc.”

Anh ta chỉ đơn giản là bất lực, thỏa hiệp, vùng vẫy lần cuối trong cơn tuyệt vọng. Thế nhưng mỗi một giây phút anh ta vẫn nghĩ biết đâu mình có tương lai, biết đâu sẽ có kỳ tích xuất hiện… Anh ta vẫn còn quá nhiều mơ ước chưa kịp hoàn thành.

“Cậu biết không, tôi chỉ còn nhiều nhất là bốn tháng nữa. Nhưng nếu có thể kéo dài thêm một ngày hay một tháng tôi cũng chấp nhận đánh đổi, chỉ đến khi người ta mất đi rồi mới biết cách trân trọng.”

Kim Xước Tiên lẳng lặng cười, đầu ngón tay xoa nhẹ lên nhạc cụ.

“Nếu vậy anh phải tranh thủ chứ! Có thể cướp từ tay Diêm Vương được chừng nào tốt chừng ấy. Tôi thấy anh vẫn còn đủ chính khí, tinh thần mạnh mẽ, chưa chắc chỉ còn vài tháng đâu!” Chu Cẩm Uyên lập tức nói.

Kim Xước Tiên kinh ngạc, “Cậu là người đầu tiên nói như vậy đấy.”

Chu Cẩm Uyên nói: “Tôi chỉ nói lời thật, dù sao nếu người điều trị là tôi, tôi sẽ không dự đoán mục tiêu là bốn tháng.”

Anh có thể nhận ra ý chí sinh tồn mãnh liệt từ âm nhạc và cả bản thân Kim Xước Tiên. Mà không chỉ Kim Xước Tiên, bất kỳ ai nếu phải ra đi ở độ tuổi quá trẻ thế này cũng là điều quá đáng tiếc. Huống chi thấy nguy không cứu không phải việc mà một y giả nên làm.

Nếu chính khí chưa bại thì sẽ không phải đường cùng. Nếu Chu Cẩm Uyên là người điều trị, dù khó khăn đến mấy anh cũng nguyện dốc hết sức lực kéo dài sự sống cho bệnh nhân. Những ca bệnh thế này trước kia anh đã từng chữa cùng cha mình rồi, ung thư vẫn có cách sinh tồn của ung thư. Chẳng phải chính Kim Xước Tiên đã nói nhiều thêm một ngày hay một tháng cũng tốt sao. Ai biết được giây phút tiếp theo thế giới sẽ xuất hiện kỳ tích gì, người ta có phát minh ra thuốc đặc trị ung thư hay không, tóm lại còn sống nghĩa là còn hy vọng.

Kim Xước Tiên cảm thấy tim mình như đập nhanh hơn, cách chẩn bệnh và tính toán của Chu Cẩm Uyên bí ẩn và tài tình hơn bất cứ thứ gì anh ta từng thấy trước đây. Hơn nữa khí chất của Chu Cẩm Uyên cũng rất đặc biệt, chính là kiểu khí thế sẵn sàng nhảy lên bàn thách thức Diêm Vương bất kỳ lúc nào.

Anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại: “Cậu đã nghe qua tên giáo sư Mạc Tương Đình chưa?”

Giáo sư Mạc? Đương nhiên là rồi. Chu Cẩm Uyên lập tức đáp: “Giáo sư Mạc đúng là danh y đương đại!”

Kim Xước Tiên thấy anh tôn sùng giáo sư Mạc như vậy, tuy biết hợp lý nhưng vẫn có chút thất vọng: “Lần trước tôi đến Hải Châu là để tìm thầy Mạc khám bệnh, ông ấy đã cho tôi đáp án tương tự.”

Chu Cẩm Uyên nghe câu trả lời này cũng hơi ngẩn người.

Dù là bác sĩ nào sau khi nghe qua chẩn đoán của giáo sư Mạc cũng phải chần chừ, nhưng nếu Chu Cẩm Uyên dễ bị dọa như vậy thì đã không có bản lĩnh y thuật như ngày hôm nay. Cha Chu từng nói với anh rằng người thầy thuốc chữa bệnh phải mang theo một trái tim dũng cảm!

Bởi vậy Chu Cẩm Uyên nhanh chóng đáp, “Bác sĩ nổi tiếng nhất chưa chắc đã là bác sĩ phù hợp với anh nhất. Thân là một Đạo Y, tôi cảm thấy anh chẳng những chính khí chưa bại mà còn có duyên với tôi nữa cơ.”

Anh lục túi lấy ra một vật.

Kim Xước Tiên tập trung nhìn, là cây bút máy mà anh ta đã đánh rơi.

Chu Cẩm Uyên: “Nếu anh muốn thử sức thì theo tôi về Hải Châu đi. Đừng quên lợi ở Tây Nam!”

Trái tim Kim Xước Tiên như nổ tung, anh ta ngước nhìn Chu Cẩm Uyên.

Tây Nam còn có cậu ấy nữa…

Bình Luận (0)
Comment