.
Edit: Leia
“Em trai à, mày nói anh nên làm gì bây giờ… Chuyện xấu hổ thế này, chắc chắn Giám viện sẽ không bỏ qua cho anh…”
Đến lúc nằm lên giường Dung Sấu Vân vẫn rối rắm về vấn đề này, Chu Cẩm Uyên không đưa ra được ý kiến hữu ích nào, ngược lại cứ mãi khuyên anh ta quay đầu chuyển sang tu Đạo giáo.
—— Dù sao với cái lý lịch cỡ này, có lẽ đi đâu cũng sẽ có người nghi Dung Sấu Vân là dân nằm vùng.
Hoặc dứt khoát hoàn tục tu tại gia cho rồi.
Anh ta biết Dung Tế Tuyết không ngủ, nhưng thằng nhãi kia không thèm để ý. Dung Sấu Vân hoài nghi Dung Tế Tuyết gọi mình qua ngủ chung chỉ đơn thuần là không muốn để A Cẩm chịu chật chội thôi!
Mẹ, mình đúng là ông hàng xóm thật mà, Dung Sấu Vân tự nhủ với mình lần thứ một trăm.
Nhưng anh ta vẫn không cam lòng, “Anh có nên suy xét đề nghị của A Cẩm không nhỉ.”
Cuối cùng Dung Tế Tuyết cũng lên tiếng, “Bỏ Phật nhập Đạo?”
Dung Sấu Vân: “… Hoàn tục.”
Nếu hoàn tục anh ta sẽ chuyển về sống chung với hai người họ, cũng không cần tìm chỗ ở mới cho phiền toái, cứ kê thêm một cái giường nữa ngoài phòng khách, kiếm gì đó làm vách ngăn tạm là được rồi. Sau đó anh ta sẽ đi tìm việc mới, học nắn xương chỉnh hình hệ Đông y tương đối dễ đi làm. Hiện giờ A Cẩm hẳn đã có vị trí vững vàng ở bệnh viện số 3, nói không chừng cũng có thể giới thiệu mình vào làm luôn.
Thật ra A Cẩm nói khá có lý, tu ở nhà hay tu trên chùa đều như nhau, mấy đạo sĩ tu tại gia chẳng phải vẫn sống tốt đó sao.
Người ở đâu thì nơi đó là già lam*.
*Già lam: Tên gọi tắt của “Tăng già lam ma” – phiên âm Hán Việt của từ tiếng Phạn “Sangharama”. “Sangharama” là nơi ở và tu hành của các tăng nhân, là nơi tăng đoàn, cộng đồng tu viện Phật giáo cư ngụ, tương đương với chùa hoặc tu viện Phật giáo.
Có điều nếu sau này không nuôi tóc lại thì cũng khó vào làm việc tại Bệnh viện số 3…
Dung Sấu Vân đã nghĩ được xa như vậy rồi, đột nhiên lại thấy Dung Tế Tuyết xoay người lại, đôi mắt sáng rỡ trong bóng đêm: “Anh, nếu tu hành ở nhà thì cần phải giác ngộ hoán cốt, hiện giờ Phật học của anh chưa đủ tinh thâm. Nếu quay về chùa mà Giám viện làm khó dễ anh, em sẽ tiếp tục hỏi thăm giúp anh tìm chùa mới.”
Dung Sấu Vân nghe xong gật gù thấy có lý! Phải, anh ta không được bỏ dở việc tu hành giữa chừng!
“Thế thì lại làm phiền em rồi…” Dung Sấu Vân duỗi tay muốn nắm tay Dung Tế Tuyết.
Dung Tế Tuyết lập tức rút tay về, tiếp tục quay lưng, “Ngủ đi!”
Bàn tay Dung Sấu Vân dừng giữa không trung, nghẹn họng: “…”
……
Sáng sớm hôm sau Dung Sấu Vân liền nhận được điện thoại từ nhà chùa khiển trách việc anh ta không xin phép đã tự ý rời chùa, bây giờ phải trở về ngay lập tức.
“Tao cảm thấy chuyến này không ổn lắm…” Thái độ Dung Sấu Vân rất nghiêm túc, anh ta đã chuẩn bị tâm lý đặt chân về chùa sẽ bị khai trừ thẳng tay.
Quan trọng nhất là, Dung Tế Tuyết đã hứa sẽ giúp tìm đơn vị mới.
“Thôi đi đi.” Dung Tế Tuyết miễn cưỡng cho anh trai một ánh mắt cổ vũ.
“A Cẩm mày không đi tiễn tao à…” Dung Sấu Vân nhìn Chu Cẩm Uyên đầy lưu luyến.
“Mày đi một mình đi, hôm nay khoa chúng tao hoàn tất thủ tục mở khoa, lát nữa tao phải lên bệnh viện. Đừng nhìn Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết phải đi học.” Chu Cẩm Uyên nắm bả vai Dung Sấu Vân đẩy đẩy, “Không việc gì phải sợ, cùng lắm thì hoàn tục.”
Dung Sấu Vân cứ như vậy bị xô đẩy nhét vào xe taxi.
Chu Cẩm Uyên không nói dối, hôm nay khoa tiếp nhận phòng bệnh, sáng sớm nay anh phải lên bệnh viện để tham dự nghi lễ mở rộng. Tòa nhà mới của bệnh viện đi vào hoạt động, khoa Y học cổ truyền kết thúc đoạn lịch sử không có phòng bệnh kéo dài mấy chục năm, hoan hỉ tiếp nhận khoảng ba mươi giường bệnh mới. Cùng ngày hôm đó, cũng có khoảng năm sáu bệnh nhân tiến vào làm thủ tục nhập viện.
Nếu tin tức lan truyền, có lẽ sẽ có thêm nhiều bệnh nhân khác vào đăng ký điều trị nội trú.
Ngoài ra còn có vài bệnh nhân và người nhà đến tham quan phòng bệnh, bọn họ tỏ vẻ không hài lòng lắm vì trang thiết bị bên này không đủ cao cấp, không tốt bằng phòng VIP ở bệnh viện tư nên do dự không biết có nên nhập viện không.
Nhưng sau đó bọn họ nhanh chóng bị cảnh tượng Khúc Khánh Thụy đích thân kéo vali dẫn con trai đi làm thủ tục nhập viện dọa sợ… Cuối cùng im như thóc.
“Tôi chỉ tới làm quen cho biết, lát nữa phải đi công tác rồi.” Khúc Khánh Thụy bắt tay Chu Cẩm Uyên, “Bác sĩ Chu, phiền cậu chăm sóc cho Quan Phượng.”
Phòng bệnh của khoa Y học cổ truyền do Khúc Khánh Thụy tài trợ, căn phòng bệnh một người duy nhất đương nhiên cũng để lại cho Khúc Quan Phượng.
—— Cho nên phải nhấn mạnh là, tuy phòng bệnh của khoa Y học cổ truyền không thuộc dạng cao cấp nhưng tuyệt đối phù hợp, thậm chí cao hơn tiêu chuẩn thông thường. Dù sao Bệnh viện số 3 không phải bệnh viện tư, khoa Y học cổ truyền cũng không phải đơn vị có quy mô lớn.
“Chuyện nên làm.” Chu Cẩm Uyên hàn huyên với Khúc Khánh Thụy vài câu, sau đó tiễn ông ta rời đi.
Trong phòng bệnh có trang bị máy sắc thuốc, hộ lý bưng phần thuốc hôm nay Khúc Quan Phượng phải uống đến bên giường, cậu ta nhận lấy ngửa đầu uống hết mà mặt không đổi sắc.
Tiếp theo Chu Cẩm Uyên tiến hành châm cứu cho Khúc Quan Phượng. Trải qua một khoảng thời gian châm cứu nhất định, hiện giờ cậu ta có thể cảm nhận được cảm giác châm mỗi ngày một mạnh.
Chu Cẩm Uyên thi châm xong liền lấy ra một cục sưởi tay, xé bao bì áp lên chăn Khúc Quan Phượng.
“Làm gì thế?” Khúc Quan Phượng liếc nhìn Chu Cẩm Uyên, cậu ta đã không có cảm giác đau ngứa nóng lạnh từ lâu rồi.
“Thử xem.” Chu Cẩm Uyên nói.
Thử xem, thử cái gì? Cơn nghi hoặc của Khúc Quan Phượng còn chưa dâng lên hết thì chợt thấy trên đùi mình truyền lại chút âm ấm. Cậu ta khựng người, ngay sau đó đưa tay ấn cục sưởi tay xuống càng sâu, để nhiệt độ từ nơi đó chạm thẳng vào da chân qua lớp quần áo.
Cảm giác bắt đầu khôi phục rồi…?
Đôi mắt Khúc Quan Phượng vô thức trợn to, cậu ta đã có thể bắt được cảm giác “nóng”.
Cậu ta tiếp tục chạm chân vào thành giường kim loại, bên này là lạnh, cũng là một cảm giác xưa cũ khác.
Đôi chân tê liệt lạnh lẽo một lần nữa có lại cảm giác đau đớn.
Những cảm giác vốn tầm thường và tự nhiên như hơi thở trước khi gặp tai nạn, giờ đây lại khiến cậu ta phấn khích cẩn thận cảm thụ.
“Có cảm giác đúng không?” Chu Cẩm Uyên hỏi, “Đừng ấn cục sưởi mạnh quá, lát nữa sẽ bỏng đấy.”
Khúc Quan Phượng gần như không nỡ buông tay, thẳng đến khi nghe Chu Cẩm Uyên nói với mình: “Sau đợt điều trị này tôi sẽ kê thuốc mới để xông chân. Tiếp theo chúng ta có thể thử các động tác co duỗi, mượn lực đứng dậy.”
Đợt trị liệu này cùng lắm chỉ mất khoảng một tuần nữa, nghĩa là… rất nhanh. Khúc Quan Phượng chậm rãi nhắm mắt.
……
Sau khi có phòng bệnh, khoa Y học cổ truyền cũng bắt đầu phân ca trực đêm. Có điều trước mắt chưa có bệnh nhân mắc bệnh nặng nào nên công việc trực ban khá nhẹ nhàng.
Mà phía bên kia, Dung Sấu Vân lăn lộn ở chùa thêm một tuần nữa mới phát hiện ra Giám viện không chỉ tìm sư đệ mà còn hẹn cả Phật tử ra ngoài hôn nhau. Hết thuốc chữa rồi, anh ta đành dứt khoát đi tố cáo giám viện, tự nguyện từ chức để chấm dứt mọi việc.
Chân trước Dung Sấu Vân vừa từ chức khóc lóc tới tìm Chu Cẩm Uyên, chân sau đã bị Dung Tế Tuyết nhét vào một ngôi chùa nhỏ khác. Ngôi chùa này nhỏ đến mức chỉ có tổng cộng ba hòa thượng, tọa lạc ở một trấn nhỏ nông thôn, hoàn cảnh cực kỳ thanh bần, nhưng Dung Tế Tuyết lại nói “Tất cả đều là người Phật tu chân chính”, có lẽ là nơi phù hợp để Dung Sấu Vân theo đuổi con đường thiền tu của bản thân.
“Cũng, cũng không gấp, anh muốn ở lại một đêm với A Cẩm!” Dung Sấu Vân rất uất ức, anh ta phải ngồi xe rất lâu mới đến được đây, “Tại sao mày cứ chực đuổi anh đi thế?”
Chu Cẩm Uyên nhìn qua Dung Tế Tuyết, đúng vậy, hình như cậu đã quá mất kiên nhẫn với anh trai ruột.
Dung Tế Tuyết lại nhíu mày nói: “Em tưởng anh muốn nhanh chóng trở về chùa trợ giúp bọn họ mở rộng cánh cửa từ bi, quảng độ thế nhân chứ.”
Chu Cẩm Uyên lại nhìn Dung Sấu Vân, đúng vậy, thế rốt cuộc có muốn mở cửa từ bi không đây.
Dung Sấu Vân: “… Thôi được rồi, tôi đi!”
.
.
Bệnh viện số 3
Trời đã tối muộn mà viện trưởng Tiêu mới nhậm chức vẫn ngồi lại văn phòng miệt mài đánh mấy cuộc điện thoại cho các y bác sĩ đã về nhà nghỉ ngơi: “Thầy Trần à, phải, tôi Tiêu Tá Minh đây, bên này có một bệnh nhân cần phiền thầy tới một chuyến… Là giám đốc Dương của Sở Y Tế thành phố, vâng…”
Cúp máy xong, ông ta ngẫm nghĩ rồi tiếp tục gọi cho hai vị chuyên gia khác, cuối cùng còn gọi cho cả Chu Cẩm Uyên.
Hôm nay người trực đêm của khoa Y học cổ truyền không phải Chu Cẩm Uyên, anh cũng không có mặt ở bệnh viện, hơn nữa viện trưởng Tiêu còn thấy bên chỗ Chu Cẩm Uyên khá ồn ào, anh nói là đang ở nhà xem phim với em trai.
Viện trưởng Tiêu giải thích dăm ba câu về bệnh nhân, hy vọng nếu Chu Cẩm Uyên đi kịp thì chạy qua một chuyến để tham gia hội chẩn.
Chu Cẩm Uyên hỏi thêm về bệnh tình, sau đó nói sẽ nhanh chóng đến nơi.
“Ôi, xui xẻo thế không biết!” Viện trưởng Tiêu lẩm bẩm.
Mấy vị chuyên gia cơ bản đều thường trú trong khu nhà ở của bệnh viện. Sau khi vội vàng chạy tới, họ lập tức cùng viện trưởng Tiêu trao đổi về bệnh tình của bệnh nhân.
Viện trưởng Tiêu khá xấu hổ, “Làm phiền các vị quá, tình huống tương đối gấp…”
Sở Y tế thành phố Hải Châu ở cách không xa Bệnh viện số 3, hôm nay bên sở có một cuộc họp, đến khi kết thúc giám đốc Dương đột nhiên bị cứng miệng không mở ra được nữa. Ông ta không bị mất tiếng, chỉ không mở miệng ra được thôi, hàm răng cứng đờ, cử động cằm rất hạn chế, bởi vậy không thể nói chuyện hoặc ăn uống được gì.
Nếu cố cưỡng chế mở miệng thì khớp hàm sẽ cực kỳ đau đớn.
Ngày hôm sau giám đốc Dương phải tham gia một cuộc họp rất quan trọng, liền vội vàng đến bệnh viện gần nhất khám bệnh. Khám xong ông ta mới biết mình gặp phải hội chứng rối loạn khớp thái dương hàm, cơ chế phát bệnh hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn sáng tỏ, tình hình tương đối phức tạp. Nguyên nhân có thể xuất phát từ yếu tố tâm lý, rối loạn chức năng thần kinh, hoặc thậm chí bị nhiễm lạnh.
Giám đốc Dương kiểm tra một lượt ở Bệnh viện số 3, đã loại trừ được các nguyên nhân từ khối u, viêm khớp thái dương hàm, thoái hóa đốt sống cổ và vài nguyên nhân khác. Người ta nghi ngờ sang yếu tố tâm lý, trước mắt đã thử dùng thuốc gây tê tại chỗ để điều chỉnh sức giãn cơ bắp và thuốc chống viêm, nhưng hiệu quả điều trị không thuyết phục.
Giám đốc Dương lại yêu cầu phải mau chóng điều trị có kết quả, bởi vì ông ta không muốn vắng mặt trong cuộc họp ngày mai. Điều này đã đặt các bác sĩ của Bệnh viện số 3 vào thế khó. Đặc biệt viện trưởng Tiêu chỉ vừa nhậm chức, Sở Y tế lại là đơn vị chủ quản của bệnh viện, nếu ông ta không xử lý được thì chưa cần biết trong lòng giám đốc sở nghĩ thế nào, về sau cũng không thể đàng hoàng lập uy. Dù sao người ngoài cũng đâu quan tâm đến tình hình thật sự bên trong bệnh viện.
Cho nên viện trưởng Tiêu phải triệu tập các chuyên gia tới xem có biện pháp nào chữa khỏi nhanh chóng không.
Chờ viện trưởng Tiêu giải thích tình hình xong, mọi người đi vào phòng bệnh mới phát hiện nơi này đã nhiều thêm vài người. Ngài viện trưởng nhìn một cái là nhận ra ngay đó đều là bác sĩ được gọi từ bệnh viện khác tới!
Có lẽ giám đốc Dương sốt ruột quá nên gọi được ai là gọi hết. Sắc mặt viện trưởng Tiêu tức khắc khó chịu hẳn nhưng cũng không nói gì, hoặc nên nói chính ông ta cũng bó tay, đành đứng chờ các vị chuyên gia thảo luận.
Giám đốc Dương ngồi trên giường bệnh giận dữ mà không trút ra được, lại sốt ruột không yên, không hiểu ở đâu ra chứng bệnh làm miệng mình cứng như vỏ trai, cạy kiểu gì cũng cạy không ra! Cuộc họp ngày mai quan trọng như thế, chẳng lẽ ông ta phải cáo bệnh ở nhà thật sao?
“Bệnh này không thể đòi hỏi hiệu quả nhanh được, tôi thấy chúng ta có thể thử liệu trình dùng sóng siêu âm điều chỉnh ở tần số trung bình.” Chuyên gia viện ngoài nói, “Bệnh viện chúng tôi mới nhập thiết bị trị liệu sóng siêu âm sản xuất tại Đức.”
“Bệnh viện chúng tôi cũng có cái đó.” Viện trưởng Tiêu lập tức nói, ông ta mới lên chức, nếu thật sự không phải vạn bất đắc dĩ, tốt nhất đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đưa người đi viện khác điều trị, nếu không mặt mũi cả viện phải giấu đi đâu được.
Giám đốc Dương khoa tay múa chân một trận, thư ký ở bên cạnh thuyết minh: “Một đợt điều trị kéo dài bao lâu?”
“Bảy ngày! Nhưng phải xem tình trạng của bệnh nhân, chưa chắc điều trị một đợt đã đủ!”
Bảy ngày còn chưa chắc đủ? Thế thì được cái nước gì nữa.
“Chẳng lẽ không có cách nào khác sao?” Thư ký nhíu mày hỏi.
Chuyên gia hai viện bối rối nhìn nhau, không một ai dám nói chắc, “Hay là… chúng ta mời chuyên gia bên Hải Bắc về hội chẩn?”
Sắc mặt thư ký tức khắc bực bội: “Lúc ở trong phòng họp giáo sư Mạc của Hải Bắc cũng có mặt, ông ấy khám cho giám đốc Dương rồi.”
Nguyên viện trưởng của Bệnh viện số 3 vừa được điều về lãnh đạo Bệnh viện Hải Bắc, đó vốn là bệnh viện trực thuộc Đại học y Hải Châu, trình độ chữa bệnh tương đối cao. Còn vị giáo sư Mạc kia chính là chuyên gia Y học cổ truyền của Hải Bắc, danh y kỳ cựu, lãnh đạo Hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc và là chủ nhiệm Ủy ban đánh giá cấp cao của Sở Y tế thành phố.
Giáo sư Mạc hiện vẫn đang đứng lớp, học trò dưới trướng rất nhiều, danh tiếng cá nhân thậm chí còn vượt xa danh y Hoàng Trung Văn của Viện y học cổ truyền, cũng thuộc lớp nhân vật cây đa cây đề trong ngành. Có điều phương hướng nghiên cứu của hai người không giống nhau, phong cách chữa bệnh cũng bất đồng. Người này dùng thuốc rất tinh tế, bởi vì am hiểu và thành thạo trong việc sử dụng vị thuốc bạch truật nên được cộng đồng học thuật xưng là “Mạc Bạch Truật”. Ai cũng nói rằng nếu được ông khám bệnh thì xem như có thể quyết định sống chết.
Tuy các vị chuyên gia ở đây đều là bác sĩ Tây y nhưng danh tiếng của giáo sư Mạc Bạch Truật quá hiển hách, không ai là không biết đến. Hơn nữa với thành tích lẫy lừng của giáo sư Mạc, dù bọn họ có cái nhìn thế nào về y học cổ truyền cũng đều phải thừa nhận ông là người có y thuật lợi hại.
Vừa nghe đến tên giáo sư Mạc, mọi người lập tức nhao nhao hỏi kết quả.
Tâm trạng viện trưởng Tiêu càng kém, hóa ra giáo sư Mạc đã khám qua rồi! Thế thì ông tiếp quản ca bệnh này làm gì cơ chứ!
Thư ký vội giải thích, lúc ấy giáo sư Mạc đang bận đi giải quyết một ca cấp cứu, nhưng thấy giám đốc Dương đột nhiên phát bệnh cũng xem cho một lát. Ông ấy xem xong chỉ nói: “Không có gì trở ngại, gà gáy tự lành.”
Sau đó giáo sư Mạc tức tốc rời đi!
Tuy giáo sư Mạc có tiếng là phán chuẩn, nhưng giám đốc Dương vẫn cảm thấy không quá đảm bảo, nếu đến khi gà gáy vẫn không khỏi thì biết làm sao? Giờ đã sắp qua ngày mới, không còn kịp rồi đây này!
Nhưng giáo sư Mạc đúng là đã chẩn bệnh xong và cho rằng không cần điều trị, thậm chí không giải thích nhiều liền vội vàng đi khám. Lấy địa vị của giáo sư Mạc, bọn họ cũng không thể ngăn người lại, đành phải lẳng lặng rẽ qua bệnh viện khám tiếp.
Nói gì thì nói, ít nhất vẫn phải kiểm tra một lượt chứ?
Kết quả kiểm tra ra cuối cùng không khớp với lời giáo sư Mạc, không ai dám nói ngài giám đốc có thể khỏi bệnh sớm, thậm chí cho một tuần điều trị cũng không đảm bảo thấy hiệu quả.
Các vị chuyên gia nghe xong không biết nên nói gì. Bọn họ thật sự không thể nắm bắt được suy nghĩ của một bậc thầy y học thuộc trường phái khác mình…
Hơn nữa, dưới đáy lòng mọi người cũng hiểu cho sự thấp thỏm của giám đốc Dương, câu “Gà gáy tự lành” nghe quá huyền học, cũng nằm ngoài phương pháp điều trị thông thường của bọn họ. Cho dù giáo sư Mạc là bậc thầy chẩn bệnh, phán đúng chuyện ngày mai sẽ tự lành, thì chẳng lẽ cũng bảo đảm giám đốc Dương sẽ khỏi hẳn trước giờ tham gia cuộc họp sao?
“Cho nên… đành nhờ các vị chuyên gia thảo luận xem còn phương án nào khác không!” Thư ký nói.
Mọi người tạm dừng một chút rồi tiếp tục thảo luận, nhưng trong lòng ai cũng hiểu có bàn thêm tới lui chỉ có chừng đó. Nếu dùng sóng siêu âm tần số trung bình thì người ta vẫn phải cân nhắc xem bệnh nhân có thể chịu được dòng điện bao nhiêu.
……
Nếu giáo sư Mạc đã chẩn bệnh qua thì mình có thể làm gì tốt hơn sao, trong lòng viện trưởng Tiêu đang miên man suy nghĩ thì chợt nghe thấy có người gọi mình: “Viện trưởng Tiêu?”
Quay đầu lại, là Chu Cẩm Uyên vừa chạy tới bệnh viện.
Trong phòng đang tập trung nhiều người, anh khoác áo blouse trắng tiến vào tìm viện trưởng Tiêu không khiến ai chú ý quá nhiều.
“Bác sĩ Chu đấy à.” Sắc mặt viện trưởng Tiêu rất phức tạp, ông ta gọi Chu Cẩm Uyên cũng chỉ muốn có thêm bảo hiểm, vì mấy chứng rối loạn khớp hàm kiểu này có thể điều trị bằng Đông y và châm cứu. Nhưng hiện giờ biết giáo sư Mạc đã khám rồi, ông ta không chắc mình có nên để Chu Cẩm Uyên khám tiếp hay không.
“Đã có kết luận chưa?” Chu Cẩm Uyên không biết ở đây đang xảy ra chuyện gì, nhét tay vào túi quần hỏi, “Tôi có thể giúp được gì không?”
Anh không cố tình hạ giọng làm một vị chuyên gia viện ngoài đứng cạnh nghe được, ông ta nhìn anh một cái, thầm hỏi không biết y sinh thực tập Bệnh viện số 3 đứng đây tính trợ giúp cái gì.
Nhưng các chuyên gia trong viện thì không nghĩ nhiều như thế, còn nhân tiện duỗi tay đưa phim chụp cho Chu Cẩm Uyên: “Bác sĩ Chu xem thử đi.”
Chu Cẩm Uyên nhìn kết quả kiểm tra một lần, hỏi: “Tôi có thể bắt mạch cho bệnh nhân không?”
Đối mặt với những đôi mắt nghi hoặc, viện trưởng Tiêu lên tiếng giới thiệu: “Đây là bác sĩ Chu của khoa Y học cổ truyền viện chúng tôi, rất giỏi châm cứu.”
Giám đốc Dương trước giờ biết Tiêu Tá Minh là người cẩn thận, nhưng cậu bác sĩ này trông quá trẻ rồi, đứng giữa một phòng toàn các chuyên gia có kinh nghiệm thật sự rất lạc quẻ!
Cho nên lần này Tiêu Tá Minh tính làm trò gì vậy? Nếu không phải miệng ông ta không mở ra được thì hiện giờ có lẽ đã hỏi loạn lên rồi. Chữa bằng Đông y không sao, châm cứu cũng không thành vấn đề, nhưng tìm một cậu thanh niên thế này là có ý gì, nói cậu ta giỏi châm cứu, thế có giỏi nhất khoa Y học cổ truyền không?
Người trong viện còn thuận tay nhấc cái ghế dựa bên cạnh qua cho Chu Cẩm Uyên ngồi tiện bắt mạch, cảnh tượng này khiến chuyên gia viện ngoài kinh ngạc không thôi, xem ra địa vị người trẻ tuổi này trong Bệnh viện số 3 không thấp đâu!
“Viện trưởng Tiêu, không biết trình độ châm cứu của vị bác sĩ này trong khoa Y học cổ truyền viện các ông xếp hàng thứ mấy?” Một bác sĩ viện ngoài hỏi ra nghi vấn trong lòng giám đốc Dương.
Viện trưởng Tiêu dằn sự bất mãn trong lòng xuống, mặt không biểu cảm đáp: “Thứ nhất.”
“…” Bác sĩ kia há hốc miệng, nhất thời không biết nói gì.
Không ngờ viện trưởng Tiêu còn không dừng lấy một giây mà đã đưa ra đáp án! Quá tuyệt!
Càng tuyệt hơn chính là, các chuyên gia khác trong viện cũng không hề ý kiến với những gì viện trưởng Tiêu nói, ngược lại còn gật gù tán thành, quả thực khiến người ta phải mở rộng tầm mắt.
Giám đốc Dương cũng kinh ngạc không kém, nhưng ông ta nhanh chóng nghĩ, Tiêu Tá Minh dám gọi người tới, lại được mọi người tán thành, chứng tỏ rằng cậu bác sĩ trẻ này hẳn có năng lực thật, chẳng lẽ là hậu duệ của danh môn thế gia y học nào?
Xem ra mình đã trông mặt mà bắt hình dong rồi, cơn buồn bực của ngài giám đốc tan biến, ông ta đưa tay cho Chu Cẩm Uyên bắt mạch.
Vị bác sĩ viện ngoài sau một hồi sốc đứng thì chép miệng: “Lát nữa chờ cậu ấy khám xong cũng nói thử xem có phương pháp điều trị nhanh chóng hiệu quả nào không.”
“Được, chúng ta cùng nhau thảo luận.” Viện trưởng nói thầm, làm như ông có phương án tốt lắm ấy.
Chu Cẩm Uyên bắt mạch xong thì thản nhiên nói: “Không cần lo lắng quá, bệnh này gọi là “Khẩu cấm bất khai”, nhưng vị bệnh nhân này không cần thuốc men gì cả, trời sáng là khỏi hẳn rồi, điều trị làm gì cho thêm khó chịu.”
Đông y gọi loại bệnh này là Khẩu cấm, hàm cứng đờ, miệng đóng chặt không mở được.
Lời vừa nói ra, mọi người lại nghẹn họng nhìn trân trối.
Đặc biệt là vị chuyên gia viện ngoài nghi ngờ năng lực của Chu Cẩm Uyên còn buột miệng thốt ra: “Lại là tự lành… Có phải cậu cũng nghe qua lời giáo sư Mạc nói không?”
Người thanh niên này tuy dùng từ không giống nhưng rõ ràng là cùng một nội dung, thời gian gà gáy chính là sáng sớm, không cần thuốc tự nhiên khỏi bệnh.
Không một ai dám mạo hiểm nghe theo lời giáo sư Mạc, thật sự mặc kệ bệnh nhân, nhưng bây giờ đến Chu Cẩm Uyên cũng nói y như vậy.
Hoặc là anh nghe lén được lời thư ký nói.
Hoặc là… bệnh này thật sự có thể tự lành đúng giờ?
Nếu là điều sau, thì chỉ có thể giả định trình độ chẩn trị của thanh niên cũng cao siêu ngang với giáo sư Mạc!
“Có người cũng chẩn đoán ra giống vậy à?” Ánh mắt Chu Cẩm Uyên sáng lên, “Vị đó đúng là minh y rồi!”
Mọi người: “…………”