Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 20

.

Edit: Leia

Chu Cẩm Uyên phải nhờ đến đạo đức nghề nghiệp mới không cười thành tiếng, “… Không phải không phải, không phải cái đó, tôi đang nói đến chứng teo cơ!”

Ông Tào lại không biết chứng teo cơ là cái gì, chỉ biết mình bị liệt do chấn thương, thế nên ông ta khựng lại một chút, mặt đỏ bừng: “Cũng không tính, vẫn lên được mà, mỗi tội cứ ‘lên’ là đau, cho nên…”

Khúc Quan Phượng: “…”

Chu Cẩm Uyên: “… Tôi đã nói không phải mà! Teo cơ này là teo rút cơ bắp ý, là cái bệnh còn lại của ông ý…”

Anh biết Khúc Quan Phượng không muốn nghe mấy chữ kia nên mới cứng lưỡi không dám nói thẳng. Lúc này Khúc Quan Phượng ngược lại bình tĩnh hẳn. Bị đối phương kích động, cậu ta không còn, hay đúng hơn là không thể kiêng kỵ nổi nữa, phải lạnh lùng ngắt lời: “Bị liệt chân.”

Chu Cẩm Uyên nhìn Khúc Quan Phượng, cảm thấy chắc là cậu ta cũng sắp tức chết rồi…

Ông Tào vừa nghe càng thêm đỏ mặt, “A, ra là thế, hóa ra không phải… Tôi không hiểu lầm đâu, là không nghĩ tới thật! Trời ơi cậu nhóc đừng để ý nhé, bản thân tôi còn thấy mất tự nhiên nữa là!”

Khúc Quan Phượng nói ra xong dường như tâm cảnh cũng thay đổi rất vi diệu, thậm chí thấy buồn cười, cậu ta lắc đầu không nói nữa.

Có lẽ nhờ ông bệnh nhân mù mờ kia mà hai chữ vốn cấm kỵ đã không còn quá đặc biệt như trước.

“Là thế này, đợt trước tôi bị chấn thương não dẫn đến liệt chân, phải nằm im cả tháng. Cứ tưởng mình sẽ nằm mãi như thế nên tuyệt vọng lắm, nửa đời sau xem như tiêu rồi! Tôi còn có mẹ già vợ con ở nhà, bị liệt chẳng lẽ phải để bọn họ nuôi tôi cả đời sao? Tôi lại là lao động chân tay, không như các cậu được học hành, có thể ngồi bàn giấy làm việc, tay tôi thì vụng về…”

Ông Tào dần dần chìm vào hồi ức, “Sau đó chúng tôi chuyển viện, vết thương trên đầu đã khỏi nhưng liệt vẫn cứ liệt. Bác sĩ muốn tôi chuyển sang khoa Phục hồi chức năng thử biết đâu sẽ hồi phục được một chút. Về sau đột nhiên bọn họ thương lượng cho tôi thử liệu pháp châm cứu, may mắn chúng tôi đã đồng ý. Ngày hôm đó là ngày vui nhất cuộc đời tôi, bác sĩ Chu mới châm có mấy châm mà chân tôi lại có thể duỗi ra gập vào. Qua mấy ngày nữa tôi trực tiếp xuống đất tập đi, hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn bình phục đâu, nhưng mà vậy là quá nhanh.”

Khúc Quan Phượng im lặng lắng nghe, gia cảnh cậu ta và bệnh nhân này có thể nói là khác nhau một trời một vực, thế nhưng đứng trước sinh tử ai cũng bình đẳng như ai. Trong rất nhiều giây phút tâm trạng bọn họ hẳn cũng tương tự nhau.

“Cho nên cậu nhóc à, cậu đừng nhụt chí, trời không tuyệt đường người, có bác sĩ Chu ở đây rồi!” Ông Tào rời khỏi mạch cảm xúc, bắt đầu cổ vũ.

Tuy ông ta không biết bệnh tình Khúc Quan Phượng nghiêm trọng đến mức nào, đã tìm thầy chạy chữa nhiều ra sao, nhưng sau khi im lặng một lát, Khúc Quan Phượng cũng đáp lại: “Vâng.”

“Hơn nữa, nếu đại nạn không chết tất sẽ hạnh phúc đến cuối đời. Cậu nhìn tôi đi, tuy phải nằm trên giường rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn thuận tiện chữa… chữa hết bệnh hư thận rồi. Trước đó tôi phải tìm bác sĩ chạy chữa mất đến hai năm.” Ông Tào lại nói, “Nếu cậu có bệnh kín gì thì có thể để bác sĩ Chu thuận tiện chữa luôn một thể!”

Khúc Quan Phượng: “………… Cảm ơn, không có.”

Chu Cẩm Uyên châm cứu cho bệnh nhân kia xong cũng là lúc nên rút châm cho Khúc Quan Phượng, tiến hành bước tiếp theo.

Anh lấy chút cao xoa bóp bôi lên người Khúc Quan Phượng để xoa bóp khơi thông kinh lạc. Tiến trình xoa bóp này đương nhiên không chỉ là xoa bóp chân, con người là một thể hoàn chỉnh, không thể cứ đau đầu bóp đầu đau chân bóp chân được. Chu Cẩm Uyên dùng ngón tay ấn lên các huyệt vị Bách Hội, Khai Thiên Môn và Thôi Khảm Cung.

Từ sau khi Khúc Quan Phượng gặp tai nạn giao thông thì rất kháng cự việc tiếp xúc thân thể với người khác. Ngón tay Chu Cẩm Uyên vừa đụng vào là cậu ta đã mất tự nhiên nhíu mày, nhưng sau đó chân mày lại nhanh chóng buông lỏng.

Bởi vì quá dễ chịu ——

Khúc Quan Phượng không phải chưa từng được xoa bóp, đặc biệt mỗi lần tiến hành trị liệu phục hồi lúc nào cũng sẽ có hạng mục này. Thế nhưng không biết có phải do thủ pháp của Chu Cẩm Uyên đặc thù quá hay không mà chỉ cần được anh ấn một cái, chân mày Khúc Quan Phượng cũng giãn ra, đôi mắt từ từ khép lại, cảm giác như toàn bộ xương sống đều mềm nhũn.

Chu Cẩm Uyên đỡ cậu ta đổi thành tư thế nằm sấp xoa bóp từ đốc mạch xuống kinh mạch, từ từ di chuyển xuống hai chân. Tuy hai chân đã mất cảm giác đau đớn nhưng phần thân trên thì không bị vấn đề gì, Khúc Quan Phượng vốn đã chuẩn bị tâm lý chịu đau, ai ngờ từ đầu chí cuối, ngoại trừ cảm giác hơi tê mỏi thì chỉ có thoải mái.

Ấn vào huyệt vị này một chút, đẩy chỗ kinh mạch kia một cái, rõ ràng tối qua Khúc Quan Phượng đã ngủ ngon lành, lúc này lại mơ màng thiếp đi trên giường trị liệu!

Khoảng nửa tiếng sau, Chu Cẩm Uyên xoa bóp xong liền vỗ vai Khúc Quan Phượng. Cậu ta chợt bừng tỉnh, biểu cảm hơi ngơ ngác tức khắc nhiều thêm vài phần giống người sống.

Khúc Quan Phượng lẩm bẩm: “Sao tôi lại…”

Trước giờ cậu ta rất khó ngủ ở bên ngoài, sau khi bị mất ngủ nghiêm trọng thì nằm lên chính giường của mình cũng không ngủ được, thế mà hôm nay lại vô tư ngủ luôn trên giường bệnh viện.

“Cậu ngủ quên à?” Chu Cẩm Uyên trêu ghẹo, “Ngủ quên cũng không biết sao? Tôi không ấn vào huyệt ngủ đâu nhé.”

Thật sự quá thoải mái. Nhất là khi Khúc Quan Phượng lâu ngày không vận động, vừa được giãn gân giãn cốt một cái đã thả lỏng đến mức ngủ thiếp đi.

Khúc Quan Phượng: “…”

Chu Cẩm Uyên đẩy xe lăn từ phòng trực ban về lại, đỡ Khúc Quan Phượng ngồi lên, “Khoa chúng tôi sắp được trang bị phòng bệnh rồi, đến lúc đó nếu đi đi về về không tiện, cậu có thể nhập viện luôn.”

Với cá tính của Khúc Quan Phượng, cậu ta định từ chối nhưng một hồi sau nhớ đến trận xoa bóp lại hơi do dự, cuối cùng giữ im lặng ra về.

.

.

Hương Lộc Quán

Hơn mười vị đạo sĩ đang luyện Thái Cực quyền dưới bóng cây, phía sau có vài hàng tín đồ và du khách cùng luyện theo.

Lưu Kỳ đứng một bên xem nhân tiện chụp mấy tấm ảnh. Đây không phải lần đầu anh ta lên Hương Lộc Quán, nhưng trước đây chỉ lên để leo núi thuận tiện xem chỗ này chỗ kia một chút, lần này lại lên là vì có hứng thú với Đạo giáo.

Nguyên nhân đương nhiên là nhờ đại thần Chu rồi.

Lưu Kỳ hoài nghi bọn họ có bí quyết dưỡng sinh gì đó đặc biệt, Chu Cẩm Uyên cả ngày khám bệnh, giữa trưa chỉ ngồi thiền mấy chục phút mà tinh thần sáng láng cả ngày, biết đâu ở nhà anh có luyện Thái Cực quyền hay gì đó khác? Nói chung là anh ta rất tò mò, đại thần thì lúc nào cũng thần thần bí bí cho nên mới nảy ra ý định tìm hiểu một chút về Đạo giáo xem sao, dù sao lý luận của y học cổ truyền Trung Hoa và Đạo giáo đều có chung nguồn gốc.

Chu Cẩm Uyên từng nói với Lưu Kỳ rằng ngày nghỉ mình thường lên Hương Lộc Quán. Hôm nay Lưu Kỳ lên núi vì quyết định nhất thời, sau khi ngó nghiêng được một lát liền nhớ ra phải tìm một vị đạo sĩ hỏi xem Chu Cẩm Uyên có ở đây không.

Đạo sĩ kia thoạt nhìn chỉ hơn ba mươi tuổi, nghe vậy liền nói: “Chu sư thúc à, có đấy, để tôi giúp cậu nói một tiếng.”

Ha, không ngờ chức vị của đại thần ở đây cũng rất cao.

Lưu Kỳ đừng chờ ngoài cửa một lát liền thấy Chu Cẩm Uyên đi ra, trên người mặc bộ đạo bào màu xanh đen, chân đi giày vải, nhìn qua phong cách khác xa ngày thường.

“Ô, đại thần!” Mắt Lưu Kỳ sáng lên, “Đồng phục của các cậu trông thoải mái phết nhỉ.”

“Anh tới rồi à.” Chu Cẩm Uyên chào hỏi, “Đúng lúc lắm, cùng vào đây uống trà đi.”

Còn có người khác? Lưu Kỳ theo Chu Cẩm Uyên vào trong, vừa đi vừa nói chuyện: “Ha ha, ai đang ở đây vậy? Đừng nói là chủ nhiệm Tạ nhé? Hôm qua tôi hỏi mọi người xem có ai muốn đi Hương Lộc Quán cùng không, bọn họ lại bảo tôi chơi với cậu lâu ngày nên mê tín theo rồi. Hôm nay thật muốn xem thử cậu đang hoạt động mê tín cùng với ai đấy.”

Tấm rèm vải được vén lên, bên trong lần lượt là Phó viện trưởng Tiêu, Hoàng Thiên Lâm, Khúc Khánh Thụy và Dung Tế Tuyết.

Lưu Kỳ: “…………”

Lưu Kỳ khóc không ra nước mắt: “Sếp, sếp Tiêu…”

Chu Cẩm Uyên rất bất đắc dĩ, vừa nãy anh đã cố nháy mắt ra hiệu…

Ông cụ nhà Hoàng Thiên Lâm thỉnh thoảng có lên Hương Lộc Quán học đánh Thái Cực quyền cho nên ông ta đã sớm trở thành khách quen, còn Khúc Khánh Thụy có con trai điều trị ở Bệnh viện số 3 đương nhiên cũng nhiều thêm mấy phần hứng thú, hôm nay hẹn lên núi Hương Lộc chơi, vừa nãy mới chào hỏi Chu Cẩm Uyên và hai người còn lại.

Dung Tế Tuyết thì không có việc gì bận sẽ luôn theo Chu Cẩm Uyên ra ngoài. Về phần Dung Sấu Vân, anh ta có muốn đi theo cũng không được, chỉ có thể ngồi nhà tiếp tục lướt mạng tìm thông báo tuyển dụng xem có chùa miếu nào đăng tin không.

“Lưu Kỳ, cậu cũng đi leo núi à.” Không biết có phải tâm trạng phó viện trưởng Tiêu rất tốt không mà không thèm để tâm đến lời của cậu ta, “Ngồi xuống đây nói chuyện đi.”

Vốn muốn lên núi thư giãn kiêm học hỏi kiến thức tu tiên, không ngờ còn đụng mặt lãnh đạo. Lưu Kỳ nơm nớp ngồi xuống, bởi vì vừa rồi lỡ miệng nên càng khiếp đảm hơn.

Dung Tế Tuyết rót cốc trà cho anh ta, “Mời bác sĩ Lưu.”

“Cảm ơn.” Lưu Kỳ cảm kích đáp lời, nâng chén trà lên uống mấy ngụm cho bình tĩnh.

“Vậy chúng ta tiếp tục hoạt động mê tín đi?” Khúc Khánh Thụy mỉm cười nói.

Lưu Kỳ: “…”

Áp lực quả là to như núi.

May mắn là Khúc Khánh Thụy chỉ nói đùa, hơn nữa còn nói cho Chu Cẩm Uyên nghe, “Bác sĩ Chu, tôi nghe Thiên Lâm nói cậu có nghiên cứu cả tử vi, lần trước ở bệnh viện tiên đoán ra chuyện nhà cậu ấy có việc vui, chỉ là ngại mình đang ở chỗ làm nên không có nói rõ.”

Ngài Khúc đã kiến thức qua y thuật của Chu Cẩm Uyên nhưng vẫn khá tò mò về phương diện này.

Phó viện trưởng Tiêu cũng suy tư, ông ta từng nghe qua chuyện Chu Cẩm Uyên nhận được cờ thưởng “Đoán đâu trúng đó”, nhưng dù ngày thường có giao lưu với quán chủ Tần thì cũng không quá coi trọng vấn đề tôn giáo tín ngưỡng của người ta.

“Các vị đều biết tôi là một Đạo Y, hiểu biết chút kiến thức dịch lý ngoài nghề cũng là bình thường, chỉ dám nói mình xem có chỗ trúng thôi.” Chu Cẩm Uyên khiêm tốn nói.

“Tiểu Chu, vậy cậu cứ thoải mái thể hiện đi, dù sao chỗ này cũng là Đạo quán.” Khúc Khánh Thụy hất cằm.

Phó viện trưởng Tiêu: “Ban đầu nói hôm nay để Cẩm Uyên bắt mạch cho chúng ta mà, hiện giờ biến thành xem tử vi rồi?”

Chu Cẩm Uyên cười, “Thật ra muốn xem cả hai cũng được, sếp Tiêu đã nghe qua mạch Thái Tố chưa?”

Gần đây phó viện trưởng Tiêu mới tìm hiểu một chút về y học cổ truyền, cũng không hiểu biết sâu rộng về Đạo gia. Ông ta ngẫm nghĩ rồi nói: “Chưa từng nghe qua.”

“Đây cũng là một loại tướng số, dùng mạch để đoán vận mệnh con người. Thuật này từ núi Thanh Thành truyền xuống, còn gọi là Tiên Mạch. Tôi có nghiên cứu qua một chút, cảm thấy có hơi gò ép nhưng phân tích theo âm dương ngũ hành thì lại có chỗ độc đáo.” Chu Cẩm Uyên giải thích, “Mạch pháp này xem được cả bệnh tật lẫn vận số!”

“Xem được cả bệnh tật lẫn vận số? Thế thì tôi cũng muốn xem thử.” Phó viện trưởng Tiêu bị đả động, ông ta rất hiểu về tình hình sức khỏe của mình, cũng tin tưởng vào y thuật của Chu Cẩm Uyên, đồng thời muốn nghiệm chứng thêm cái gọi là vận số.

Có thể kết hợp cả y thuật và tướng thuật, sợ chỉ mình Đạo gia mới có.

Hoàng Thiên Lâm đã sớm muốn thử năng lực của Chu Cẩm Uyên, giờ phút này cũng nhìn anh chằm chằm.

Tay Chu Cẩm Uyên đặt lên mạch phó viện trưởng Tiêu, “Mạch tượng Thái Tố biến hóa, có năm mạch dương, năm mạch âm và bốn mạch biến đổi qua lại, ngoài ra còn có thêm hai mạch nữa là long mạch và hổ mạch. Dù có những biến đổi bổ sung thì việc chẩn đoán vẫn dựa trên nguyên lý ban đầu… Phó viện trưởng Tiêu bị căng cơ thắt lưng, chẳng phải mỗi ngày nên dành chút thời gian ghé khoa Phục hồi chức năng sao?”

Trong lúc nói anh đã khám ra bệnh.

“Ha ha ha, đúng, đúng, tôi bị căng cơ thắt lưng, chỉ là công việc bận rộn đôi khi không có thời gian lo lắng.” Phó viện trưởng Tiêu không bị bệnh gì nặng, chỉ hay bị căng cơ thắt lưng. Không còn cách nào, đây là bệnh nghề nghiệp rồi, trừ phi đổi việc nếu không sẽ rất khó trị tận gốc.

Chu Cẩm Uyên tiếp tục chẩn mạch, từ mạch tượng phân ra quẻ tượng, lại kết hợp với ngũ hành lục khí, khẽ cười nói: “Thú vị đấy, nhìn qua có vẻ không công không tội nhưng thật ra mọi việc đều thuận lợi. Phó viện trưởng Tiêu sắp thăng chức rồi.”

“Cậu có ý gì, nhìn qua không công không tội nhưng sắp có chuyện tốt xảy ra, cầu gì được nấy?” Hoàng Thiên Lâm cân nhắc một chút, bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì đó liền trao đổi ánh mắt với ngài phó viện trưởng, thế nhưng không nói tiếp nữa.

Hoàng Thiên Lâm dời đề tài, “Tiếc là hôm nay tôi không dẫn bà nhà theo, rất tò mò muốn biết tính tình của đứa con sắp chào đời.”

“Cũng có thể, mạch pháp Thái Tố có thể tiên đoán vận mệnh thế hệ tương lai.” Chu Cẩm Uyên cũng bắt mạch cho Hoàng Thiên Lâm, “Anh Hoàng, hoàn cảnh thơ ấu của con trai anh hẳn là rất giống anh, trôi chảy bình an nhưng không nên quá cưng chiều, nếu không sợ là sẽ gặp kiếp nạn tương tự.”

Hoàng Thiên Lâm há hốc miệng, “Cái này…”

Ông ta nuốt nước bọt, “Nếu không có ai tiết lộ trước, vậy thì cậu đúng là… phán quá chuẩn! Hồi còn nhỏ điều kiện gia đình tôi vốn dĩ rất tốt, bố tôi sinh con trễ, mẹ tôi cực kỳ cưng chiều, đến năm mười ba tuổi tôi bị người ta bắt cóc suýt nữa mất mạng.”

Đây là lần thứ hai Chu Cẩm Uyên xem mệnh cho Hoàng Thiên Lâm, thế nhưng ông ta vẫn không quá tin tưởng nên có hơi khiếp sợ.

Đề tài lập tức chuyển hết lên người Hoàng Thiên Lâm.

Khúc Khánh Thụy âm thầm cân nhắc, nếu bác sĩ Chu cũng thạo xem cả tướng số…

……

Mọi người trò chuyện xong liền đi tìm ông cụ Hoàng đang tập Thái Cực quyền. Lúc này Lưu Kỳ ngồi im như thóc mới thở phào một hơi, cũng chậm chạp nhận ra rằng có vẻ đại thần Chu và phó viện trưởng Tiêu quen biết nhau từ trước.

Hồi đầu đại thần vào bệnh viện cũng là nhờ ô dù chống lưng, hôm nay đáp án rõ ràng ô dù chính là phó viện trưởng Tiêu. Đương nhiên bây giờ người ta đã không mấy quan tâm nữa mà trở thành tiến cử nhân tài rồi, khoa Y học cổ truyền cũng nhờ thế lớn mạnh theo…

“Anh căng thẳng quá, không cần thiết đâu.” Chu Cẩm Uyên an ủi một câu, “Tiểu Tuyết, rót trà cho bác sĩ Lưu đi.”

“Đây là Tiểu Tuyết?” Lưu Kỳ hoảng hốt nhìn thoáng qua vóc dáng thân cao chân dài của Dung Tế Tuyết. Anh ta vốn biết Tiểu Tuyết là con trai nhưng lại không biết đối phương trông như thế, Tuyết này “tiểu” chỗ nào.

Dung Tế Tuyết đẩy chén trà qua, “… Bác sĩ Lưu, anh cứ gọi tôi là Tiểu Dung.”

Hai chữ đó nói ra từ miệng người khác khiến cậu không quá vui.

“Ừ ừ.” Lưu Kỳ vừa uống trà vừa hỏi, “Đại thần, những gì cậu nói lúc nãy là thật hết đấy à? Bắt mạch xem được cả vận số, không có kỹ xảo gì bên trong đấy chứ?”

Anh ta biết có vài đạo sĩ giang hồ có bản lĩnh nhìn mặt đoán ý rất lợi hại, lời phán cũng mơ hồ ba phải rất khó cãi lại.

Chu Cẩm Uyên: “Tại sao anh lại nói thế, tôi còn nhận cả cờ thưởng đấy!”

Lưu Kỳ: “… Thôi được rồi.” Để anh ta xem thử ba vị kia tương lai có tặng cờ thưởng cho đại thần luôn không.

“Anh, em phải xuống núi đây.” Đột nhiên Dung Tế Tuyết lên tiếng.

“Ủa, sao thế?” Chu Cẩm Uyên thấy thời gian còn sớm, không rõ tại sao cậu không chờ xuống núi cùng mình.

“Em mới nhận được tin nhắn. Hôm trước có nhờ bạn học hỏi thăm giúp xem có chùa chiền nào ở Hải Châu tuyển người không, bây giờ có tin rồi.” Dung Tế Tuyết lắc lắc di động, “Em đi nói chuyện với bạn, nhân tiện tìm giờ giấc cho anh em phỏng vấn luôn.”

Chu Cẩm Uyên rất là kinh ngạc, xem ra quan hệ giữa Tiểu Tuyết và tên trọc kia có cải thiện thật rồi, hôm nay còn biết đi tìm việc cho anh trai nữa!

“Thế thì tốt quá, nếu anh em biết được sẽ vui lắm.” Chu Cẩm Uyên vui mừng v**t v* khuôn mặt Dung Tế Tuyết, ừm, vẫn là vẻ trẻ con trước kia sờ thích hơn, “Tên trọc cứ suốt ngày nói mình là ông hàng xóm, Tiểu Tuyết của chúng ta rõ ràng đối xử với nó tốt lắm mà!”

Dung Tế Tuyết: “Ha ha, đúng vậy.”

.

Chu Cẩm Uyên ngáp dài đi vào phòng, mấy buối tối nay hôm nào anh cũng phải cùng Dung Sấu Vân tham khảo chỗ làm mới.

Hiện giờ những nơi hay nhận người nhất là các khu danh lam thắng cảnh hoặc chùa chiền quy mô lớn, nhưng dường như Dung Sấu Vân vẫn chưa hết chướng ngại tâm lý nên cứ chần chừ mãi.

Nếu tìm được chỗ làm mới anh ta sẽ phải dọn vào chùa ở, Chu Cẩm Uyên khuyên Dung Sấu Vân nên tranh thủ thời gian tâm sự với em trai nhiều một chút, cuối cùng bị anh ta kỳ quái gạt đi.

“Đại thần, tuần này anh có đi leo núi không?”

Chu Cẩm Uyên vừa thay áo blouse trắng xong thì bác sĩ Kim liền ló đầu vào hỏi.

“Leo núi gì cơ?” Chu Cẩm Uyên ngáp thêm cái nữa, không biết có phải ảo giác không, anh cứ luôn cảm thấy bác sĩ Kim nói hai chữ đại thần nghe còn cung kính hơn ngày thường.

“Đại thần, đừng tu tiên muộn quá! Phải chú ý sức khỏe!” Bác sĩ Kim quan tâm một câu, “Thì là leo núi Hương Lộc đó.”

“À, cũng không chắc, có rảnh tôi sẽ đi.” Chu Cẩm Uyên đáp. Nếu tuần này trôi qua thuận lợi, Dung Sấu Vân vào chỗ làm mới có thể anh sẽ đi tiễn thuận tiện thăm dò cho biết đường, đương nhiên không định bước vào chùa làm gì.

“À à.” Bác sĩ Kim gật gù.

Một lát sau, một anh bác sĩ bên khoa Phục hồi chức năng cũng tới, “Đại thần, cuối tuần có leo núi không?”

“… Nếu rảnh tôi sẽ đi.” Chu Cẩm Uyên cảm thấy rất kỳ lạ, hết người này tới người kia đều chạy tới hỏi anh cuối tuần có leo núi không là sao.

Toan mở miệng hỏi thì anh bác sĩ kia đã biến mất dạng.

Chu Cẩm Uyên không hiểu chuyện gì liền đơn giản qua phòng Lưu Kỳ tóm người, “Tại sao mọi người đều hỏi cuối tuần tôi có đi leo núi không?”

Lưu Kỳ lập tức giơ tay: “Không phải tại tôi.”

Chu Cẩm Uyên: “?”

Lưu Kỳ yếu ớt nói: “… Cậu không biết à, có tin nội bộ truyền ra là phó viện trưởng Tiêu sắp thăng chức rồi, quyết định chính thức khoảng mấy ngày nữa sẽ đưa xuống. Viện trưởng Lam sắp được điều sang bệnh viện Hải Bắc làm viện trưởng, bên này trống chỗ, mọi người cứ nghĩ sẽ là người từ nơi khác nhảy vào, không ngờ đột nhiên có thay đổi.”

Anh ta kể chuyện còn chưa hết sợ hãi. Mẹ nó, đây còn không phải đúng như lời đại thần phán, thoạt nhìn không công không tội nhưng mọi chuyện đều thuận lợi sao?

Nhưng quả thật chuyện này không phải do anh ta tiết lộ, người ngoài cũng không ai rõ ràng, thế mà chẳng hiểu sau lại có tin đồn rằng sếp Tiêu leo núi tình cờ gặp đại thần được đại thần tặng cho một quẻ.

Lưu Kỳ rất hoài nghi phó viện trưởng Tiêu chỉ thuận miệng nhắc cho vui, sau đó bị người ta đồn đãi lan truyền thành thế này…

Trước đó có rất nhiều người biết chuyện Chu Cẩm Uyên từng nhận cờ thưởng nhưng về sau không ai thấy anh đoán mệnh nữa. Với lại thật sự cũng không ai biết Chu Cẩm Uyên đã tính cho Liễu Mỹ Lan kiểu gì. Lần này thì khác rồi, chuyện xảy ra trên người phó viện trưởng Tiêu, chính là lãnh đạo đấy.

Dù ở đâu cũng có người tin vào tâm linh, đừng nói các đồng nghiệp, nghe nói vài vị lãnh đạo còn nói thầm với nhau là có phải mình cũng nên đi tâm sự với bác sĩ Chu một hôm hay không. Tuy chưa chắc đã tin hết nhưng tìm ít điềm lành cũng được chứ? Người Trung Hoa trước nay luôn thích nghe điềm tốt, chữ Phúc còn dán ngược trong nhà cơ mà.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao hôm nay người ta lũ lượt tới hỏi Chu Cẩm Uyên có đi leo núi không —— Chưa bàn đến duyên phận gì đó, vốn dĩ chủ nhiệm Tạ đã nghiêm cấm đại thần thực hiện hoạt động mê tín ở cơ quan, đương nhiên mọi người phải nhắm đến núi Hương Lộc.

Lúc này Chu Cẩm Uyên mới hiểu rõ ngọn nguồn. Anh đi làm không bao lâu, toàn viện có bao nhiêu lãnh đạo cũng chưa biết mặt hết nên càng không có thời gian quan tâm đến thay đổi nhân sự, giờ phút này chỉ tùy ý nói: “Ừ, tôi biết rồi.”

Anh vốn không mở quán nên thật ra đoán mệnh không theo quy củ gì, tất cả chỉ chú trọng vào duyên.

Chu Cẩm Uyên trở về phòng khám của mình, cuối cùng bị người ta chặn đường trên hành lang, “À này, bác sĩ Chu, cuối tuần cậu có lên núi Hương Lộc không?”

Anh đoán ngay đối phương sẽ hỏi câu này, nghĩ thầm hay là mình sẵn dán tờ giấy trước trán đi cho nhanh.

“Khụ khụ. Bác sĩ Trương, bác sĩ Chu.”

Chu Cẩm Uyên quay đầu nhìn Tạ Mẫn, ôi thôi xong rồi, anh vội vàng đứng thẳng lại, “Chào buổi sáng chủ nhiệm Tạ, em về phòng kêu tên ngay đây.”

“Này,” Tạ Mẫn gọi anh lại, “Tiểu Chu, rốt cuộc cậu có đi núi Hương Lộc không thế?”

Chu Cẩm Uyên: “……!”

Chị là ai, chị không phải chủ nhiệm Tạ…

Bình Luận (0)
Comment