.
Edit: Leia
Giữa trưa hôm nay Chu Cẩm Uyên ở trong phòng khám ngồi thiền, hiện giờ lượng bệnh nhân mỗi ngày của anh đều rất đông nhưng buổi trưa vẫn không ngủ được, đành tiếp tục duy trì thói quen thiền tọa.
Chuông di động vang lên, màn hình hiển thị dãy số lạ không báo tên. Số điện thoại của anh không phải thông tin gì bí mật, có rất nhiều người biết bao gồm các bệnh nhân trước kia, để đảm bảo nhu cầu khám chữa nên lúc nào anh cũng sẽ tiếp máy.
“A lô?”
“Bác sĩ Chu à, tôi Hoàng Thiên Lâm đây.”
Hoàng Thiên Lâm chính là người có ông bố bị đau tim rồi biến chứng nấc cụt không ngừng. Hôm nay không biết vì sao ông ta gọi tới, chẳng lẽ ông cụ Hoàng hồi phục không tốt sao?
“Anh Hoàng à, vẫn chưa có dịp cảm ơn chuyện anh giới thiệu bệnh nhân giúp tôi.” Chu Cẩm Uyên nói, nhờ Hoàng Thiên Lâm giới thiệu Ngô Trầm Ngọc cho anh, chồng Ngô Trầm Ngọc mới có cơ hội giúp quảng cáo phương thuốc Vô địch sinh phát linh.
“Ha ha ha ha, có gì đâu, lần này tôi gọi đến là muốn thông báo việc vui.” Hoàng Thiên Lâm phấn khích nói, “Hôm trước cậu nói chuyện tốt sắp đến, đúng lúc nhà tôi mang thai được gần một tháng rồi!”
Nghĩa là không lâu sau khi Chu Cẩm Uyên thông báo, hơn nữa anh cơ bản chưa từng gặp qua vợ Hoàng Thiên Lâm. Sếp Hoàng nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy quá trùng hợp, chẳng lẽ Chu Cẩm Uyên đã đụng phải từ trước? Nhưng lúc đó cả thần sắc, ngữ khí của anh đều không bình thường.
“Chúc mừng anh nhé!” Chu Cẩm Uyên cười nói.
“Bác sĩ Chu, chuyện tốt mà cậu nói chính là ám chỉ cái này đúng không?” Hoàng Thiên Lâm thử hỏi một câu.
Chu Cẩm Uyên đương nhiên không trực tiếp thừa nhận, nếu không để chủ nhiệm Tạ biết sẽ xong đời! Anh chỉ cười mấy tiếng, “Tôi chỉ tin là sắp có chuyện tốt thôi, dù sao sức khỏe của anh cũng không tồi mà.”
Hoàng Thiên Lâm im lặng một lát, nếu Chu Cẩm Uyên thẳng thắn thừa nhận có khi ông ta sẽ tiếp tục hoài nghi, nhưng anh nói mập mờ kiểu này ngược lại càng khiến đương sự tin tưởng.
“Khụ, thôi được, thật ra tôi cũng muốn hỏi thăm cậu có rảnh thời gian không. Tối mai tôi định mời vài người bạn tụ họp mở bữa tiệc rượu nho nhỏ, nếu cậu sắp xếp thời gian tham dự được thì tốt quá. Viện trưởng Lam, phó viện trưởng Tiêu chỗ cậu cũng sẽ đi.”
Đây là chuyện vui của cả gia đình, Hoàng Thiên Lâm chỉ hận không thể lập tức khoe khoang ầm ĩ khắp nơi.
Hoàng Thiên Lâm nghe được phản hồi tốt từ Ngô Trầm Ngọc, cả chứng mất ngủ lẫn rụng tóc của hai vợ chồng đều khởi sắc, lại thêm suy đoán chính xác lần này khiến ông ta rất muốn kết giao thân thiết với Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên cảm thấy bản thân chỉ chữa chút bệnh vặt cho ông cụ Hoàng, thậm chí còn không phải bác sĩ điều trị chính. Hoàng Thiên Lâm đã có tâm giới thiệu bệnh nhân qua, hai người xem như có giao tình qua lại nhưng chưa đến mức thân thiết, đi tham gia kiểu tụ họp này đúng là có hơi xấu hổ. Hơn nữa ngày mai bản thân anh cũng có việc riêng, thế là Chu Cẩm Uyên chúc mừng lần nữa rồi uyển chuyển từ chối.
Hoàng Thiên Lâm nghĩ thầm, xem ra bác sĩ Chu không phải người thích giao thiệp, đành sửa lời: “Vậy à, dù sao ngày mai nhiều khách khứa, tôi cũng sợ mình tiếp đãi không chu toàn. Sau này rảnh rỗi chúng ta hẹn nhau cùng lên Hương Lộc Quán vậy, bố tôi đang học Thái Cực quyền bên đó!”
“Ừm, được ạ.” Chu Cẩm Uyên đáp.
Công việc ngày hôm sau của Chu Cẩm Uyên chính là cuộc họp của Hiệp hội Đạo giáo thành phố Hải Châu, có rất nhiều đạo trưởng tới tham gia. Thân là nhân sĩ giới Đạo giáo, tuy không phải người Hải Châu nhưng quán chủ Tần vẫn kêu anh cùng đi thảo luận đạo pháp.
Chu Cẩm Uyên đổi ca trực buổi chiều với người khác, khoảng giữa trưa đạo trưởng Triệu lái xe tới đón. Anh cố ý mang theo đạo bào ngồi thay trong xe, thoắt cái đã biến thành một chàng đạo sĩ trẻ tuổi.
Người tham dự hội thảo rất đông, bởi vậy sự kiện không cử hành ở Hương Lộc Quán mà ở một phòng tổ chức hội nghị khách sạn, sau hoạt động buổi chiều còn có cả tiệc đứng buffet.
Suốt buổi Chu Cẩm Uyên và đạo trưởng Triệu vẫn luôn ngồi cùng nhau, họp xong hai người vừa trò chuyện vừa đi về hướng nhà hàng buffet.
“Bác sĩ Chu? Là bác sĩ Chu đúng không?” Một giọng nữ vang lên.
Chu Cẩm Uyên nhìn qua, là Ngô Trầm Ngọc khoác tay đi bên cạnh lão Triệu, hiện giờ đầu anh ta đã lại rậm rạp như xuân.
“Bác sĩ Chu, đúng là cậu rồi! Mặc đồng phục kiểu này tôi nhận không ra đấy!” Ngô Trầm Ngọc khá thích thú với bộ trang phục, rốt cuộc chị ta chỉ từng nghe nói chứ chưa từng tận mắt chứng kiến phong thái của “Quốc sư”.
“… Ha, không phải đồng phục, cái này là đạo bào.” Chu Cẩm Uyên không biết giải thích sao, đành cạn lời cười cho qua chuyện.
“Tôi tưởng cậu cũng tới tham gia tiệc rượu của Hoàng Thiên Lâm, nhưng mà… Bên này hẳn đang có hoạt động khác à?” Ngô Trầm Ngọc nhìn theo một hàng dài đạo sĩ nối đuôi nhau.
“Hiệp hội Đạo giáo Hải Châu mở họp… Anh Hoàng cũng mở tiệc rượu ở chỗ này?” Chu Cẩm Uyên kinh ngạc, thật sự quá trùng hợp.
Nếu đã trùng hợp đến trình độ này, Ngô Trầm Ngọc liền mời Chu Cẩm Uyên đi chào hỏi một tiếng xem như chúc phúc. Anh đành ngượng ngùng kêu đạo trưởng Triệu cứ đi trước.
Nói là tụ hội bạn bè nho nhỏ nhưng Hoàng Thiên Lâm lại bao trọn một hội trường cực rộng, bên trong đầy người nhung nhúc quần là áo lượt, bộ đạo bào của Chu Cẩm Uyên xuất hiện ở đây quả thật rất lạc quẻ. Cũng chính nhờ bộ “đồng phục” độc đáo đó mà anh vừa bước vào đã lập tức bị Hoàng Thiên Lâm nhận ra.
“Bác sĩ Chu? Tôi tưởng cậu không tới chứ! Mấy người phó viện trưởng Tiêu đang kẹt xe trên đường! Thế mà cậu đã đến cùng lão Triệu và Trầm Ngọc rồi, ha ha.”
“Chào anh Hoàng.” Chu Cẩm Uyên bắt tay, “Trùng hợp thôi, hôm nay Hiệp hội Đạo giáo mở cuộc họp trong khách sạn này, tôi tiện đường ghé qua chúc phúc một tiếng, hy vọng chị nhà và cháu khỏe mạnh bình an.”
“Cảm ơn, ha ha ha, thật là có duyên, cuối cùng chúng ta vẫn gặp mặt. Chẳng trách hôm nay cậu lại mặc đạo bào… Hay là ở lại đây ăn bữa cơm đã?” Hoàng Thiên Lâm tươi cười mời chào.
Chu Cẩm Uyên thoái thác: “Tôi lỡ hẹn trước với các vị đạo trưởng đi dùng cơm rồi, không thể nuốt lời.”
“Thôi được.” Hoàng Thiên Lâm tiếc nuối nói, sau đó chợt nhớ tới một việc khác, “A, cậu đừng trách tôi quấy rầy, nếu bác sĩ Chu không vội lắm, liệu có thể thuận tiện bắt mạch cho vợ tôi không?”
Tuy chị Hoàng đã kiểm tra sức khỏe tổng quát nhưng có thêm một phần bảo hiểm bên hệ Đông y vẫn thấy yên tâm hơn. Bắt mạch cũng không tốn bao nhiêu thời gian, Chu Cẩm Uyên gật đầu.
……
Chu Cẩm Uyên ngồi xuống ghế bắt mạch tại chỗ cho chị Hoàng. Ngô Trầm Ngọc đã chạy đi chỗ khác xã giao từ trước, chị ta hết bệnh mất ngủ, tóc lão Triệu cũng mọc trở lại nên bây giờ còn phấn khích hơn cả ngày xưa.
Vợ giám đốc Hoàng chưa từng đi khám Đông y nhưng đã từng nghe qua truyền kỳ về anh. Hôm đến bệnh viện thăm chị ta không gặp mặt Chu Cẩm Uyên, hôm nay nhìn thấy người thật chỉ có cảm giác chồng mình tâng bốc hơi quá. Bề ngoài đối phương thoạt nhìn vẫn còn là thiếu niên, lại ăn mặc đạo bào khiến vài vị khách liếc mắt tò mò đoán chừng bên này đang có dịch vụ đoán mệnh.
Hai phút sau, Chu Cẩm Uyên khám xong liền nói: “Không có gì bất thường, chỉ là thời gian tới nôn nghén sẽ khá nghiêm trọng đấy.”
Chị Hoàng đã tiến hành điều dưỡng sức khỏe một thời gian để chuẩn bị mang thai, mấy năm nay thể trạng luôn được giữ gìn khá tốt.
Anh ngẫm nghĩ một lát, lại nói: “Bụng chị lúc nào cũng kêu ùng ục đúng không, cái đó không tính là bệnh vặt, nếu muốn giải quyết chỉ cần ăn một chén cháo nhân sâm phục linh là được.”
Hai mắt chị Hoàng trợn to, quả thật gần đây bụng hay kêu ùng ục nhưng kiểm tra sức khỏe người ta nói không có vấn đề gì, thân thể cũng không có chỗ nào khó chịu. Bác sĩ còn nói rằng đó có lẽ chỉ là hội chứng k*ch th*ch tràng đạo, người khỏe mạnh bình thường cũng dễ bị, vậy nên chị ta chưa từng quá để tâm.
Xem ra bản lĩnh bắt mạch của bác sĩ Chu đúng là lợi hại thật, chị Hoàng càng để tâm đến vấn đề trước đó hơn. Chị ta mới mang thai được ít tuần, tạm thời chưa có phản ứng nôn nghén nhưng hẳn nó sẽ tới rất nhanh, “Vậy tôi thật sự sẽ bị nghén nghiêm trọng lắm à?”
Lúc đi kiểm tra không có bác sĩ nào thông báo về vấn đề nôn nghén này cả. Tuy chưa từng mang thai nhưng chị Hoàng đã từng thấy các bạn mình trải qua quá trình thai nghén, ăn cái gì lập tức nôn cái đó, quả thực rất khó chấp nhận.
“Không sao, chị có thể tới chỗ tôi châm cứu để dự phòng, giảm bớt phản ứng nôn nghén.” Chu Cẩm Uyên nói.
“Châm cứu trong thời gian mang thai? Vẫn là thôi vậy…” Chị Hoàng không quá yên tâm, hơn nữa chị ta chắc chắn sẽ nghén rất dữ dội thật à?
Chu Cẩm Uyên ngẩng đầu tính tính, “Tránh vài huyệt vị và vùng bụng là được, phản ứng nghén tương đối khó chịu, nhưng cũng phải xem năng lực chịu đựng của chính chị nữa. Thôi thì chờ đến giai đoạn đó, nếu thật sự không chịu nổi chị cứ đến tìm tôi… Ừm, mấy ngày tới có khả năng tôi sẽ xin nghỉ phép, nếu không có tôi chị có thể đăng ký khám chỗ bác sĩ Mao. nhớ đăng ký sớm nhé, hiện giờ chúng tôi hơi nhiều bệnh nhân.”
Tuy kỹ năng châm Thiêu Sơn Hỏa của bác sĩ Mao chưa tốt, nhưng Chu Cẩm Uyên biết trình độ y thuật của ông ấy trong lĩnh vực phụ khoa và châm cứu khá đáng nể, ít nhất nếu là trong nội bộ khoa Y học cổ truyền anh sẽ kiến nghị bệnh nhân tìm bác sĩ Mao.
“Ồ, được…” Vợ giám đốc Hoàng hốt hoảng gật đầu, đã từng nghe Đông y ngừa bệnh trước khi phát tác, nhưng đây vẫn là lần đầu trong đời chị ta tham khảo ý kiến bác sĩ trong khi chưa xuất hiện chứng bệnh. Giọng điệu của Chu Cẩm Uyên còn rất chắc chắn, chưa gì đã khuyên nên đi đăng ký khám sớm.
Không thể nào, chẳng lẽ chị ta thật sự sẽ nghén kinh khủng lắm à? Trình độ bác sĩ Chu lợi hại, có khi phải đi đăng ký lịch khám để ngừa vạn nhất thôi.
Cái này gọi là gì? Đăng ký trước, nhiễm bệnh sau?
“Thiên Lâm.” Đúng lúc này một người đàn ông trung niên tiến đến gần, trên người mặc âu phục sọc màu xanh lam, khí độ bất phàm, vài sợi tóc muối tiêu bên thái dương không thể hiện sự già nua trước tuổi mà càng khiến người này có thêm vài phần khí chất. Ông ta hạ giọng, “Chúc mừng cậu và em dâu được như ý nguyện.”
Hai vợ chồng Hoàng Thiên Lâm đều kinh ngạc, liên tục cảm ơn, “Anh Khúc cũng tới đây à?”
“Tôi nên đi rồi, chúc chị thân thể khỏe mạnh.” Chu Cẩm Uyên lại chúc mừng lần nữa rồi từ biệt, anh vốn không muốn ở lại lâu.
“Vâng vâng, xin cảm ơn.” Hoàng Thiên Lâm khá tiếc nuối, thật ra ông ta muốn Chu Cẩm Uyên ở lại lâu thêm một lát, bắt mạch xong thuận tiện xem mệnh gì đó cũng được, bây giờ có lẽ đành chờ dịp khác thôi.
Chu Cẩm Uyên đứng lên, khẽ gật đầu xem như chào hỏi người đàn ông kia rồi lập tức lách người rời đi.
Người đàn ông trung niên không quá để ý, chỉ nói với Hoàng Thiên Lâm: “Cô tôi mới về nước, đang ở trong thành phố. Nghe nói nhà cậu có việc vui nên tới chúc mừng mấy tiếng, bây giờ tôi phải đi đây. Không ngờ cậu bắt đầu đổi tính chuyển sang tin tâm linh rồi.”
Hoàng Thiên Lâm mỉm cười bí hiểm, không giải thích gì mà quan tâm hỏi, “Tình hình thằng bé nhà anh thế nào?”
Nhắc tới chuyện này, lông mày ngài Khúc cũng nhíu chặt, “Nó mới cho nghỉ ba team phục hồi chức năng, trong đó có một team tôi mời từ nước ngoài về, trình độ chuyên môn cực kỳ cao, phương án tập luyện cũng cực hợp lý. Bọn họ nói nếu kiên trì theo, tuy không thể hồi phục như người thường nhưng ít nhất có thể nhúc nhích, tình huống tốt hơn còn tự mượn ngoại lực đứng dậy được. Nhưng mà nó lại… Ôi.”
Hoàng Thiên Lâm cũng thở dài theo, rất nhiều người ở đây biết đến chuyện của con trai ngài Khúc.
Ngài Khúc lại nói: “Gần đây tôi định thử phương pháp phục hồi theo Đông y, tìm thầy châm cứu…”
Vợ giám đốc Hoàng nghĩ trong lòng, phương pháp gì không quan trọng, dù ông có tìm được danh y thì cuối cùng họ cũng bị con trai ông đuổi đi hết thôi.
Có điều nhắc đến Đông y, ánh mắt Hoàng Thiên Lâm lại sáng lên một chút, “Anh Khúc này, người trẻ tuổi vừa ở đây cũng là một cao thủ châm cứu đấy!”
Đạo sĩ trẻ kia à? Ông Khúc nhớ đến mấy giây hai người đối mặt, mặc dù thời gian ngắn mà nghĩ lại vẫn thấy khá ấn tượng, ngũ quan Chu Cẩm Uyên rất rõ ràng, tuấn tú mà non nớt.
Ông ta bật cười nói: “Không phải đạo sĩ sao?”
Hơn nữa… hình như cũng trẻ quá rồi.
“Đừng thấy cậu ấy trẻ lại là tín đồ Đạo giáo, thật ra người ta là bác sĩ thuộc khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3,” Hoàng Thiên Lâm biết ông ta nghĩ gì, lập tức nói, “Y thuật cao minh, bản lĩnh bắt mạch thần kỳ, vừa rồi cậu ấy mới bắt mạch cho vợ tôi, nói thời gian tới cô ấy sẽ bị nôn nghén nghiêm trọng, phán đoán bệnh tình cho bố tôi cũng rất chuẩn. Anh còn nhớ Ngô Trầm Ngọc không? Cô ấy bị mất ngủ nghiêm trọng, chính nhờ bác sĩ Chu châm cứu cho mới hết…”
Hoàng Thiên Lâm thao thao bất tuyệt lôi hết ví dụ quanh mình ra.
Thần sắc ngài Khúc không mấy dao động: “Cảm ơn cậu đã giới thiệu, nhưng cô tôi mới đề cử thầy Hoàng bên Viện Y học cổ truyền cũng tinh thông châm cứu. Nghe nói dượng tôi năm đó bị súng bắn tổn thương dây thần kinh sau bắp tay, mất khả năng vận động, về sau chính ông ấy chữa khỏi cho.”
Sau khi ông ta suy xét trị liệu theo Đông y thì đã tìm hiểu thử trình độ của vài cơ sở khám chữa, với quy mô của khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3, thậm chí còn chưa lọt được vào phạm vi cân nhắc của ngài Khúc. Trong khi đó ông ta rất kỳ vọng vào thầy Hoàng, cũng lấy đó làm cái cớ để thuyết phục con trai chấp nhận điều trị phục hồi chức năng.
Hoàng Thiên Lâm cân nhắc trong lòng, tuy Chu Cẩm Uyên đúng là lương y trong lòng mình, nhưng ông ta cũng không dám so sánh anh với thầy Hoàng nức tiếng gần xa kia, “Ồ, tốt quá, vậy chúc cháu nhà anh sớm ngày bình phục.”
Người đàn ông không để cuộc trò chuyện này vào lòng, Thiên Lâm có ý tốt, cũng có thể cậu đạo sĩ đó rất giỏi chữa mất ngủ nấc cụt hay rụng tóc, nhưng vậy cũng không chứng minh cậu ta có thể chữa được bệnh nan y.
.
Chu Cẩm Uyên rời khỏi sảnh tiệc, nhà hàng buffet vẫn còn cách đó một quãng đường.
Lúc này sắc trời đã tối, vườn hoa khách sạn phủ đầy cây cối xanh tốt, khắp nơi điểm xuyết những ngọn đèn mờ ảo trông rất yên bình. Có một bóng người yên lặng dừng trên bãi cỏ, bởi vì hình dáng không giống người thường nên cũng thu hút sự chú ý của Chu Cẩm Uyên. Trí nhớ anh khá tốt, chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay đây chính là thanh niên ngồi xe lăn mình từng gặp trong thang máy cao ốc công ty Ngô Trầm Ngọc.
Anh vốn tính toán tránh mặt, nhưng đúng lúc này một cơn mưa kéo đến, từng hạt mưa nặng nề nện xuống, khí thế càng lúc càng mãnh liệt. Vậy mà thanh niên nọ vẫn không có ý định nhúc nhích, chỉ cúi đầu nhìn xuống xe lăn, nước mưa đánh vào làm ướt đẫm khuôn mặt tái nhợt.
Chẳng lẽ xe lăn điện bị hỏng, hay là bị kẹt?
Xung quanh không có nhân viên phục vụ nào, chiếu theo suy nghĩ của người thường, hơn nữa còn kèm thêm chút áy náy vì lần trước lỡ mạo phạm đối phương, Chu Cẩm Uyên vội vàng quấn đạo bào lao thẳng ra ngoài.
Chu Cẩm Uyên đi nhanh đến bên cạnh thanh niên, đỡ lưng ghế đẩy cậu ta xuyên qua màn mưa, trở về hành lang có mái che.
Chỉ mới chạy một vòng ngắn mà cả hai người đều ướt sũng, thanh niên nhíu mày nhìn lên, lúc này nước mưa đã gạt hết tóc mái cậu ta qua một bên nên càng giúp Chu Cẩm Uyên quan sát được rõ ràng hơn.
Đôi mắt thanh niên không nên miêu tả là ảm đạm và vô hồn, mà càng như không có chút sức sống, khiến mỗi hành động cử chỉ của cậu ta đều lạnh lẽo như máy móc. Chu Cẩm Uyên không xa lạ với ánh mắt này, anh đã từng bắt gặp chúng ở một vài bệnh nhân trước kia.
Thanh niên cũng không cảm ơn, thậm chí bánh xe lăn điện còn hơi đổi góc độ, vững vàng chuyển động về một hướng khác cứ như đang yên lặng cười nhạo Chu Cẩm Uyên làm chuyện rảnh rỗi, chiếc xe lăn này cơ bản không bị hỏng.
“Ngại quá, xin chờ một chút.” Chu Cẩm Uyên gọi đối phương, tuy thanh niên không dừng lại nhưng anh vẫn cất cao giọng, “Mạo muội hỏi một câu, chân của cậu đã điều trị phục hồi chức năng chưa?”
Chu Cẩm Uyên nói thẳng vào trọng điểm như thế mà thanh niên vẫn không quay đầu, vào lúc anh cho rằng người kia sẽ im lặng đi luôn thì cậu ta chợt cười lạnh: “Không có, hơn nữa đến thần tiên cũng không giúp được tôi đâu.”
Bóng dáng thanh niên biến mất sau ngã rẽ, Chu Cẩm Uyên bất giác nhìn xuống đạo bào trên người mình, chợt nhận ra có lẽ đối phương hiểu lầm rồi.
“Ôi…” Chu Cẩm Uyên thở dài.
……
Sau giờ cơm, Chu Cẩm Uyên được quán chủ Tần giới thiệu làm quen với một ít nhân vật có tiếng tăm trong giới Đạo giáo Hải Châu, mãi đến 9 giờ tối, anh mới đọc được tin nhắn Tiểu Tuyết gửi đến, nói là đang đứng ngoài sảnh khách sạn chờ đón anh, bởi vì cơn mưa to vẫn chưa dừng lại.
Thấy thời gian không còn sớm, Chu Cẩm Uyên vội vàng chào tạm biệt mọi người rồi chạy xuống lầu.
Dung Tế Tuyết đang ngồi trên ghế sô pha trong khu chờ ngoài đại sảnh, bên cạnh có một thiếu nữ khoảng mười sáu mười bảy tuổi với mái tóc nhuộm màu sặc sỡ đang toan tính bắt chuyện với cậu.
Dung Tế Tuyết không thèm nâng mắt, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại chơi xếp hình Tetris.
Trời đã vào thu nên cậu mặc một chiếc áo khoác cao bồi, đôi chân dài thẳng tắp gác hờ lên rất khó làm người khác không chú ý, lại càng đặc biệt hấp dẫn các cô gái trẻ. Hơn nữa cậu còn sở hữu ngũ quan xuất sắc, mặt mày lãnh đạm mà sắc bén, đặc biệt là cặp mắt xinh đẹp ——
Đáng tiếc, dù thiếu nữ có trêu chọc thế nào mà anh đẹp trai này vẫn giữ thái độ hờ hững cứ như cô là không khí, còn mấy khối vuông trong màn hình có sức hấp dẫn lớn hơn.
Thẳng đến khi nghe được tiếng gọi “Tiểu Tuyết”, cậu mới nở nụ cười, thái độ sắc bén đột ngột mềm đi, nhanh chóng cất di động đứng lên.
Cô gái trẻ đứng phía sau lộ ra vẻ mặt khiếp đảm, không biết là ngạc nhiên vì không ngờ người này biết cười, hay vì nhận ra tên cậu là Tiểu Tuyết.
Dung Tế Tuyết đứng trước mặt Chu Cẩm Uyên liền nhìn chằm chằm vào trán anh, bàn tay giơ lên hơi do dự, không dám tùy ý như ngày thường.
Chu Cẩm Uyên trông thấy động tác này cũng lấy tay mình sờ lên trán, hóa ra trên đó dính một ít chu sa, “À, lúc nãy anh có tham khảo cách vẽ bùa với mấy vị đạo trưởng khác, vô tình dính mực ấy mà.”
“Chu sa này đỏ thật.” Dung Tế Tuyết khẽ mỉm cười.
“Đúng vậy.” Chu Cẩm Uyên chấm một chút chu sa lên đầu ngón tay ấn hai phát lên mí mắt Dung Tế Tuyết, ra vẻ đứng đắn niệm, “Trí tuệ minh tịnh…”
Dung Tế Tuyết khép hờ mắt, cùng anh khẽ niệm hết nửa câu sau: “Tâm thần an ninh.”
Lúc này quán chủ Tần cũng bước xuống, đứng trước cửa thang máy gọi Chu Cẩm Uyên hỏi anh có muốn ông ta đưa về nhà không, bên ngoài trời vẫn mưa rất lớn.
Chu Cẩm Uyên tiến đến gần lịch sự từ chối quán chủ Tần, nhà anh cách không xa lắm, lại có Tiểu Tuyết đến đón rồi.
Cô thiếu nữ mái tóc rực rỡ đứng một bên xem hết, càng xem càng trầm trồ. Cô nàng bắt chuyện với Dung Tế Tuyết cả buổi mà cậu không hề quan tâm, thái độ lạnh như băng giá, ấy vậy mà anh đạo sĩ trẻ vừa xuất hiện là đã cười tươi như ánh mặt trời.
Lại còn chơi vẽ bùa niệm chú trên mặt nữa chứ…
Chẳng trách chỉ nói chuyện với đạo sĩ mà không chịu nói chuyện với cô, tuổi còn trẻ mà đã mê tín đến thế rồi.
Cô gái trẻ không cam lòng, tay nhét vào túi quần tiến lên mấy bước chép miệng nói: “Anh đẹp trai này nhìn không ra đấy, không chỉ tin Đạo giáo mà còn vẽ bùa niệm chú các kiểu.”
Dung Tế Tuyết dừng một chút, lần đầu tiên phản ứng lại cô gái, tuy nhìn qua giống như tự lẩm bẩm một mình hơn: “Tôi không tin Đạo giáo.”
Không để cô gái trẻ sững sờ tiếp tục đặt câu hỏi, Dung Tế Tuyết đã lách người bỏ đi. Niềm tin của cậu quả thật chưa bao giờ đặt vào tín ngưỡng.