Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 11

.

Edit: Leia

Hiện giờ Ngô Trầm Ngọc tương đối tin tưởng Chu Cẩm Uyên, tuy thoạt nhìn anh thật sự rất giống lừa đảo…

Có điều, thứ nhất đây là người Hoàng Thiên Lâm đích thân đề cử, còn lấy cả ca bệnh của mẹ Tiêu ra làm bằng chứng; thứ hai bản thân Chu Cẩm Uyên giải thích bệnh tình của chị ta rất rõ ràng, chi tiết, không kém gì các danh y đã thăm khám trước đây.

Thế là cuối cùng lão Triệu cũng trở thành bệnh nhân của Chu Cẩm Uyên, trước mắt Chu Cẩm Uyên kê đơn thuốc Vô địch sinh phát linh cho anh ta, thuận tiện kể ra vài trường hợp mình từng chữa khỏi trước đây để cổ vũ đối phương, đồng thời củng cố niềm tin cho Ngô Trầm Ngọc.

Còn một tác dụng nữa, là để chứng minh anh không phải loại lang băm hay dán quảng cáo trên cột điện.

“Tiếp theo tôi sẽ nói đến phương pháp điều trị cho chị Ngô.” Chu Cẩm Uyên nói, “Vị bác sĩ trước của chị hẳn là người có kinh nghiệm dày dặn, cứ tiếp tục uống thêm năm liều thuốc bên ấy kê đi, đồng thời tôi sẽ châm cứu cho chị.”

Ngô Trầm Ngọc gật đầu, chị ta đã đi tìm một lão danh y nổi tiếng khắp tỉnh, kinh nghiệm hành nghề mấy chục năm. Có điều ông lão có lẽ ít gặp phải trường hợp bệnh nhân sinh bệnh vì chồng bị rụng tóc, hơn nữa còn bất giác chối bỏ từ trong tiềm thức như mình.

Chu Cẩm Uyên lại nói: “Nhưng lần châm cứu này yêu cầu hai bên phải phối hợp, tôi sẽ dùng châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú, loại châm pháp này quan trọng nhất chính là thời gian lấy huyệt.”

Anh giải thích đơn giản thêm, đây là loại châm pháp chủ trương đưa con người hòa hợp với vũ trụ, đạt được sự hợp nhất giữa người và trời. Mười hai kinh mạch trong cơ thể tương ứng với mười hai canh giờ trong ngày, lại tiếp tục đối ứng với nguyên lý thiên can địa chi và ngũ hành sinh khắc, khí huyết trong mỗi kinh mạch lại sinh ra biến hóa thịnh suy tùy theo điều kiện và thời gian trong ngày.

Bốn mùa luân hồi, trời trăng tinh tú chuyển động, điều kiện tự nhiên của mỗi ngày lại không giống nhau. Bằng cách xem xét tất cả các điều kiện đó, chúng ta có thể suy đoán ra một khung giờ cụ thể để châm cứu đạt được hiệu quả điều trị tốt nhất. Cái này cũng gọi là: Thích nghi theo thiên thời!

Ngô Trầm Ngọc mắc chứng mất ngủ, đồng hồ sinh học trong cơ thể mất cân bằng, Chu Cẩm Uyên lựa chọn châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú vì thấy được chỗ đối ứng. Sử dụng châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú nhấn mạnh sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên, hy vọng có thể điều trị càng tốt cho Ngô Trầm Ngọc.

Nếu Ngô Trầm Ngọc đã tiếp thu thì không thể thích chữa lúc nào liền chữa, nhất thiết phải đến phòng khám theo đúng thời gian đã tính toán mới được. Thậm chí Chu Cẩm Uyên mà tính ra thời gian buổi tối, có khi anh còn phải dùng thời gian riêng của mình để tăng ca!

Đây là lần đầu tiên Ngô Trầm Ngọc biết đến phương pháp châm cứu tính thời gian nghe như tiểu thuyết này, nhưng chị ta rất tình nguyện thử.

“Được, vậy chờ tôi tìm huyệt vị cho chị.” Chu Cẩm Uyên nói rồi bắt đầu lục tung bàn làm việc lên.

Lưu Kỳ đứng một bên hóng chuyện còn hỏi: “Đại thần, cậu không tìm thấy biểu đồ châm cứu à?”

Loại châm pháp cổ điển này hiện giờ rất ít người ứng dụng, nhưng dù sao Lưu Kỳ cũng là bác sĩ trong ngành, chắc chắn phải biết. Anh ta cũng biết châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú phải có dụng cụ giúp ghi nhớ cách lấy huyệt như ca quyết, biểu đồ, chẳng hạn như giờ Dần khí huyết lưu thông vào phổi, giờ Mão đại tràng giờ Thìn dạ dày vân vân…

“Không phải…” Chu Cẩm Uyên lục trong tủ của mình ra một chiếc la bàn cổ, “Ha ha, tìm được rồi.”

Cũng chính khoảnh khắc này, Tạ Mẫn đi họp về lại thuận tiện đảo qua phòng khám của họ một vòng. Vừa mở cửa ra, bà thấy ngay Chu Cẩm Uyên ôm la bàn trong tay, bên cạnh còn có hai vị bệnh nhân.

Tạ Mẫn: “…”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Tạ Mẫn đóng sầm cửa, “Bác sĩ Chu! Cậu đang làm gì đấy!”

Ai đã hứa sẽ không thực hiện hoạt động mê tín trong văn phòng? Không cho cậu vẽ bùa gieo quẻ nên cậu kéo người bệnh chơi la bàn à? Còn cả Lưu Kỳ nữa, kêu cậu ta canh chừng Chu Cẩm Uyên, thế mà hôm nay cũng ngồi bên cạnh xem hùa.

Lưu Kỳ liếc thấy ánh mắt chủ nhiệm hướng về phía mình thì vội vàng đứng lên: “Cậu ấy chỉ mới lấy ra! Em không biết gì hết!”

Chết mất thôi, ai cũng biết mỗi ngày chủ nhiệm Tạ đều ngăn không cho đại thần hoạt động mê tín trong cơ quan, nhưng tại sao lại trùng hợp như vậy chứ. Chẳng lẽ đây chính là định luật Murphy, nếu có chuyện gì xấu thì nó chắc chắn sẽ xảy ra?

“Không phải!” Chu Cẩm Uyên vội giải thích, “Chủ nhiệm, em không có, em chỉ muốn dùng la bàn tính toán giờ dùng châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú để điều trị chứng mất ngủ cho bệnh nhân thôi, đây là la bàn em tự chế để lấy huyệt!”

Anh sợ Tạ Mẫn không tin còn lật ngược la bàn lên để bà xem hàng chữ viết phía sau: Tử ngọ vi kinh, mão dậu vi vĩ.

So sánh với phương pháp lấy huyệt của châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú, Chu Cẩm Uyên còn kết hợp thêm phương pháp chọn ngày giờ trong Đạo giáo để tự chế ra một cái la bàn tính huyệt riêng.

Tạ Mẫn hoài nghi nhìn thêm mấy lần, lúc này mới tin, “… Thôi được rồi.”

Bước ra cửa rồi, bà vẫn còn liếc Chu Cẩm Uyên một cái đầy cảnh cáo.

Chu Cẩm Uyên: “…”

……

Sau khi Chu Cẩm Uyên tính huyệt liền hẹn giờ giấc chính xác cho Ngô Trầm Ngọc, nếu bắt đầu châm cứu từ hôm nay, vậy thời gian lấy huyệt hẳn là khoảng 7 giờ đến 9 giờ tối. Chu Cẩm Uyên có thể ở lại bệnh viện tăng ca, Ngô Trầm Ngọc cứ đến trong đúng khoảng thời gian đó là được.

Tối hôm đó Ngô Trầm Ngọc đi một mình vào bệnh viện điều trị, Chu Cẩm Uyên lấy các huyệt Thần Môn, Nội Quan, Thái Xung, Chiếu Hải, ngoài ra còn phối hợp với biện chứng mà lấy thêm vài huyệt khác.

Châm cứu xong, tối hôm đó hiệu quả thể hiện rất rõ, Ngô Trầm Ngọc thấy buồn ngủ hơn ngày thường nhiều. Tuy vẫn tốn chút thời gian mới đi vào giấc nhưng thời gian ngủ đã tăng lên thành sáu tiếng đồng hồ, dài hơn bình thường rất nhiều. Hơn nữa chị ta ngủ rất sâu, chất lượng giấc ngủ tuyệt vời, sau khi tỉnh dậy tinh thần cũng trở nên sáng láng.

Ngô Trầm Ngọc lập tức gọi điện thoại cho Chu Cẩm Uyên để phản hồi bệnh tình, biểu đạt cảm tạ.

“Không có gì, tối nay chị lại đến nhé, châm thêm vài lần kết hợp với uống thuốc sẽ củng cố hiệu quả trị liệu.” Chu Cẩm Uyên nói, anh thầm tính toán lại châm thêm hai lần, tóc lão Triệu lúc đó hẳn đã bớt rụng rồi, Ngô Trầm Ngọc có thể ngủ khoảng tám tiếng trở lên.

“Được được, cảm ơn nhé, phiền cậu phải ở lại tăng ca chữa bệnh.” Ngô Trầm Ngọc luôn miệng cảm ơn rồi cúp máy.

Nhưng khoảng 6 giờ tối hôm đó Ngô Trầm Ngọc lại gọi thêm một cuộc.

“Bác sĩ Chu, ngại quá, hôm nay cậu cứ tan làm như thường đi. Bên tôi có vài việc phải xử lý, không thể dứt ra được.” Ngô Trầm Ngọc áy náy nói.

Hiện giờ vừa lúc là giờ tan tầm nên không khiến Chu Cẩm Uyên chờ đợi vô ích, nhưng anh không quá đồng ý với quyết định đó, “Chữa trị phải duy trì liên tục mới tốt lên được, nếu chị cứ kéo giãn hai ngày ba ngày thì sẽ ảnh hưởng đến kết quả. Hơn nữa một phần nguyên nhân bị bệnh cũng xuất phát từ stress, nếu cứ để yên, cho dù tóc anh Triệu có mọc ra…”

“Khụ khụ!” Ngô Trầm Ngọc do dự thuyết phục, “Vậy thì… tôi sẽ cố gắng tới khoảng 9 giờ rưỡi, có được không?”

“9 giờ rưỡi quá trễ, phải lấy huyệt đúng giờ.” Chu Cẩm Uyên cạn lời, “Như vậy đi, công ty chị ở đâu, nếu tôi tiện đường sẽ qua châm cứu tại chỗ cho.”

May mắn là địa chỉ không quá xa, lại còn rất gần trạm tàu điện ngầm.

“Phiền cậu quá…” Ngô Trầm Ngọc vô cùng ngượng ngùng, “Còn làm cậu phải tới tận nơi.”

Chu Cẩm Uyên nghiêm mặt: “Lần này thôi nhé, hy vọng chị chú ý đến sức khỏe hơn.”

Ngô Trầm Ngọc hứa hẹn: “Tôi biết, tôi biết rồi.”

Chu Cẩm Uyên sắp xếp đồ nghề, lại báo với Tiểu Tuyết một tiếng rồi lên tàu điện ngầm đi qua công ty Ngô Trầm Ngọc, thời gian rất vừa vặn nên anh quyết định châm cứu ngay trong văn phòng luôn.

Hành châm xong, Chu Cẩm Uyên chợt liếc nhìn cổ Ngô Trầm Ngọc, “Hôm nay chắc vai cổ chị đau nhức lắm nhỉ?”

Ngô Trầm Ngọc: “Hả? À đúng, ngồi máy tính cả ngày mà.”

Chị ta vốn thấy ngạc nhiên, sau nghĩ lại mới nhớ Chu Cẩm Uyên dù sao cũng là bác sĩ.

“Sau này nâng màn hình lên cao một chút, làm một lát phải đứng lên thả lỏng.” Thừa dịp chị ta không chú ý, Chu Cẩm Uyên duỗi tay nhéo vào gáy một cái.

“… Á!” Ngô Trầm Ngọc cảm giác sau cổ đột nhiên đau nhói, k*ch th*ch đến trào nước mắt. Nhưng sau khi Chu Cẩm Uyên tiếp tục xoa ấn mấy cái lên cổ thì thoải mái lên rất nhiều, cứ như gân cốt chỗ đó được ấn mềm ra luôn vậy.

“Ôi, thoải mái quá…” Ngô Trầm Ngọc không khỏi nheo mắt. Nói thật thì chỉ có động tác đầu tiên mang k*ch th*ch lớn nhưng không quá đau, xoa ấn qua một lát liền dễ chịu lên hẳn.

Kỹ thuật của Chu Cẩm Uyên thoải mái hơn rất nhiều so với mấy nhân viên spa ở beauty salon, quả thực làm người ta muốn nằm lăn quay ra ghế!

Chu Cẩm Uyên thuận miệng nói: “Khuyến mãi thêm năm phút xoa bóp.”

“Đây là xoa bóp?” Ngô Trầm Ngọc hoàn toàn nhắm mắt thư giãn, “Sao lại thoải mái thế nhỉ…”

Chị ta chỉ cảm thấy Chu Cẩm Uyên ấn lên vài huyệt vị trên vai cổ mình, đẩy xoa theo chiều kinh lạc sinh ra cảm giác tê nhức hoặc hơi nóng rát. Rõ ràng thường ngày Ngô Trầm Ngọc đi massage khơi thông kinh lạc đều rất đau, không hề có được kết quả càng ấn càng thư giãn như lúc này.

“Đây là bình thường, bản thân xoa bóp không phải lúc nào cũng gây đau đớn.” Chu Cẩm Uyên đáp, ngoại trừ một số điểm đau nhất định, thủ pháp xoa bóp chân chính sẽ khiến bệnh nhân cực kỳ thoải mái, những cảm giác tê nhức hồi nãy cũng là phản ứng của cơ thể khi bị ấn vào huyệt vị.

—— Cũng giống như ghim châm vào huyệt đạo sẽ có cảm giác căng tức, gọi là cảm giác châm, thì xoa bóp ấn vào huyệt đạo, nếu ấn đúng đương nhiên cũng k*ch th*ch khí lưu chuyển. Một số phương pháp gọi là massage ngày nay chỉ đơn giản là gây đau cho khách hàng, thậm chí gây tắc huyệt đạo, quả thật rất vô lý.

Trước đây mỗi lần Chu Cẩm Uyên xoa bóp cho bệnh nhân, thỉnh thoảng họ chỉ có phản ứng khi bị ấn vào huyệt đau, còn đa số cuối cùng đều mềm cả người, thậm chỉ ngủ quên luôn.

“Linda.” Một người ôm tập tài liệu đẩy cửa, thấy bên trong có người lập tức nói, “Ngại quá, lát nữa tôi lại đến.”

Ngô Trầm Ngọc vô thức ừ một tiếng, căn bản không rảnh quan tâm.

Mãi đến khi Chu Cẩm Uyên thu tay về, Ngô Trầm Ngọc mới tiếc nuối mở mắt, “… Bác sĩ Chu, tôi đặc biệt muốn đề nghị đôi lời với cậu.”

Chu Cẩm Uyên vừa thu dọn đồ nghề vừa hỏi: “Chuyện gì?”

Ngô Trầm Ngọc: “Có làm thẻ không?”

Chu Cẩm Uyên: “…………”

“Tôi thề nhé, nếu cậu làm việc ở tiệm massage hoặc beauty spa gì đó, nhất định tôi sẽ ghé mỗi ngày, nạp trước vào thẻ ít nhất mười vạn —— Cậu ấn thoải mái quá!” Ngô Trầm Ngọc cảm giác phần vai lưng cứng đờ thư giãn hẳn, trong suốt quá trình thỉnh thoảng chỉ có vài cơn đau thoáng qua, còn chủ yếu vẫn là thoải mái.

Chị ta nhìn Chu Cẩm Uyên đầy tiếc nuối, đáng tiếc bác sĩ Chu thấy bệnh nhân khó chịu nên chỉ ấn khuyến mãi cho vài cái, không thể kéo dài thêm…

Chu Cẩm Uyên buồn cười: “Tôi nhớ chị có thẻ rồi mà.”

Ngô Trầm Ngọc vốn chỉ nói đùa, nghe vậy rất kinh ngạc, “Ủa?”

Chu Cẩm Uyên: “Thẻ khám bệnh đấy thây.”

Ngô Trầm Ngọc: “… Phụt.”

Thôi được rồi, thẻ nào cũng là thẻ, Ngô Trầm Ngọc bắt đầu tình toán tương lai phải thường xuyên vào bệnh viện làm xoa bóp.

Ngô Trầm Ngọc tiễn người đến tận thang máy, vừa xoay người liền thấy ngay cô cấp dưới vừa nãy gõ cửa đang đứng nhìn mình.

“Làm gì?” Ngô Trầm Ngọc cạn lời, “Nhìn chị như vậy là sao.”

Nói rồi chị ta liền về phòng tiếp tục làm việc.

Cấp dưới có quan hệ rất thân thiết nên cũng vào theo, “Trời ơi Linda, chị không thể vì anh Triệu… mà đi tìm ‘nam sủng’ thật chứ? Cậu trai kia mới bao lớn, đã đủ hai mươi chưa? Với lại chị đi mà sao không rủ chị em theo cùng thế??”

Ngô Trầm Ngọc: “…”

Ngô Trầm Ngọc nhướn mày, “Tôi đi bao giờ…”

Đột nhiên chị ta giật mình, khoan đã, mọi người chỉ biết mình tìm được một bác sĩ giỏi chứ không biết chuyện hôm nay bác sĩ tới châm cứu. Mà lúc nãy đối phương vào phòng liền nhìn thấy cảnh… bác sĩ Chu bóp vai??

Ngô Trầm Ngọc: “…………”

Cấp dưới thì thầm: “Có câu này phải khen, nam sủng của chị trông non mềm quá, mướt hơn chính cung nhiều…”

“Em mau im miệng đi!” Ngô Trầm Ngọc vỗ một cái trước mắt cô nàng, “Nam sủng gì chứ, đó là quốc sư!”

Cấp dưới: “?”

“Hả, không đúng,” Ngô Trầm Ngọc nói, “Phải là ngự y!”

.

Chu Cẩm Uyên nhắn tin cho Tiểu Tuyết từ trong thang máy ngắm cảnh của tòa nhà. Tiểu Tuyết hỏi anh châm cứu xong chưa, anh đáp đang trên đường về, khoảng hai mươi phút nữa là về đến nhà.

Thang máy dừng ở tầng 21, một thanh niên ngồi xe lăn điện tiến vào.

Nói là thanh niên nhưng người này chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, không rõ vì lý do gì mà không đi lại được, dù là ai nhìn thấy cũng phải thầm than một câu đáng tiếc.

Cậu ta sở hữu gương mặt tuấn tú đến kinh ngạc nhưng lại ẩn chứa vẻ u ám buồn phiền. Phần tóc mái hơi dài khiến đôi mắt càng thêm thâm trầm, làn da trắng như tờ giấy, môi lại cực kỳ hồng, ngồi trong bóng đêm thậm chí hiện ra chút gì đó ma mị.

Chu Cẩm Uyên cất điện thoại, hơi tránh qua một bên rồi tốt bụng hỏi: “Anh muốn đi tầng mấy?”

Thanh niên nhìn anh một cái, sau đó tự đưa tay ấn nút tầng 3.

Lòng tự trọng lớn quá… Trong lòng Chu Cẩm Uyên thoáng có ý nghĩ này, nhưng cũng có thể hiểu được.

Diện tích thang máy không lớn, Chu Cẩm Uyên lơ đãng nhìn xuống chân thanh niên, lại không nhịn được nhìn thêm vài lần. Ừm, cái này… hẳn là…

Đột nhiên Chu Cẩm Uyên cảm giác như có một đôi mắt sắc ghim thẳng vào người, lúc này mới biết thanh niên đã phát hiện ra nên lạnh lùng nhìn anh chằm chằm.

Tiếng loa phát tự động vang lên thông báo đã đến tầng ba, thanh niên im lặng rời khỏi thang máy.

“Xin lỗi, tôi vô tình mạo phạm.” Chu Cẩm Uyên chỉ có thể xin lỗi, “Cái đó…”

Thanh niên vô cảm rời đi, xe lăn lặng lẽ trượt vào sâu trong hành lang như thể không muốn nói thêm với anh một lời nào.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, Chu Cẩm Uyên hậm hực nghĩ, tiếc là không được quan sát rõ ràng hơn.

……

Bình Luận (0)
Comment