Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 66

Lần tiếp theo gặp lại Chu Thận cũng là lúc cuộc giám sát thu lưới, bắt quả tang tại chỗ ông ta cùng đội trưởng an ninh bàn bạc kế hoạch bắt cóc, chứng cứ rành rành.

Ứng Tri Duật cùng Lệ Tỉ trở về trang viên nhà họ Lệ.

Hắn nhìn Chu Thận đang bị khống chế, hỏi một câu: "Sau khi bắt cóc tôi, ông định làm gì tiếp theo?"

Về điểm này, Chu Thận kiếp trước thực ra đã trả lời rồi.

Chỉ là Ứng Tri Duật vẫn thấy thật nực cười làm sao.

Chu Thận làm quản gia thân cận bên cạnh Lệ Tỉ suốt mười năm, lẽ nào ông ta không hiểu tính cách Lệ Tỉ sao?

Kiếp trước, dù cuối cùng Ứng Tri Duật được cứu ra, dù có sống hay chết, Lệ Tỉ cũng không đời nào từ bỏ kế hoạch đưa pheromone nhân tạo ra thị trường.

Ứng Tri Duật tin rằng, mình bị bọn chúng đưa đi chuyển chỗ liên tục, ngoài ngón áp út bị chặt đứt ra thì không chịu thêm thương tổn nào khác.

Chắc chắn là vì Lệ Tỉ đã đồng ý điều kiện gì đó với Chu Thận.

Nhưng dù là điều kiện gì đi nữa, thì hành động uy h**p Lệ Tỉ vốn dĩ đã là ngây thơ đến mức ngu xuẩn.

Nếu Lệ Tỉ là kiểu người khi gặp khó sẽ lùi, thì anh đã chẳng phải Lệ Tỉ.

Mà kiếp trước Ứng Tri Duật còn chết bất ngờ như vậy, e rằng chỉ càng khiến lòng căm hận của Lệ Tỉ với kẻ bắt cóc thêm sâu đậm.

Bọn chugn1 dựa vào đâu mà nghĩ, chỉ cần bắt cóc người mà chúng cho rằng Lệ Tỉ để tâm, là có thể ngăn anh làm điều bọn chúng không muốn?

Về điểm này, dù kiếp trước Ứng Tri Duật xui xẻo không có cơ hội tận mắt chứng kiến, hắn vẫn có thể cam đoan rằng: Chu Thận và đám cực đoan đứng sau ông ta tuyệt đối không thể toại nguyện.

Dĩ nhiên, chuyện kiếp này chưa hề xảy ra, Chu Thận đương nhiên sẽ không tự nguyện khai ra kế hoạch của mình.

Ông ta chỉ ngoảnh mặt đi, như thể không muốn để bộ dạng thảm hại và thất bại lúc này phơi bày trước mặt Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ.

Chu Thận nhất quyết không hé nửa lời.

Nhà họ Lệ cũng chẳng làm kiểu tra tấn riêng tư gì cả, muốn thẩm vấn thì chuyển toàn bộ chứng cứ điều tra cho cảnh sát, để người có thẩm quyền pháp luật xử lý.

Mà trước khi Ứng Tri Duật mở miệng hỏi, hắn cũng đã đoán trước đối phương sẽ chẳng nói gì.

Hắn hỏi Chu Thận, nhưng lại không thực sự hỏi Chu Thận.

Có lẽ, hắn chỉ đang thay cho bản thân xui xẻo của kiếp trước, thay cho sự tréo ngoe của tạo hóa mà hỏi ra câu ấy.

Không ai có thể ngờ rằng kiếp trước Ứng Tri Duật lại chết.

Khi bọn bắt cóc đưa hắn chuyển từ điểm ẩn nấp đầu tiên sang điểm thứ hai, hắn đã chắc chắn Lệ Tỉ chọn hắn.

Lệ Tỉ muốn bảo vệ hắn.

Dù kiếp trước tình cảm hắn dành cho Lệ Tỉ là gì đi chăng nữa, thì xét về năng lực, Ứng Tri Duật tuyệt đối tin tưởng Lệ Tỉ.

Vì thế từ khoảnh khắc ấy, hắn chưa từng nghĩ mình sẽ chết.

Không chỉ hắn không nghĩ tới, Lệ Tỉ chắc chắn cũng không, ngay cả bọn bắt cóc cũng chẳng ngờ cuối cùng Ứng Tri Duật lại chết thật.

Chỉ vì ngón tay bị đứt nhiễm uốn ván, hắn ra đi trong căn phòng cấp cứu lạnh lẽo sau khi được cứu ra.

Mà 48 tiếng cuối đời kiếp trước, giữa hắn và Lệ Tỉ chỉ còn lại khoảnh khắc trước khi nhắm mắt, khi giọng anh khàn đặc gọi tên hắn...

Ứng Tri Duật khẽ v**t v* ngón áp út tay trái mình.

Một bàn tay ấm áp đồng thời phủ lên mu bàn tay hắn.

Hắn giật mình, linh hồn như trở về với thể xác, rời khỏi mớ ký ức hỗn độn, quay đầu nhìn người bên cạnh.

Lệ Tỉ nắm lấy mu bàn tay hắn, lòng bàn tay anh ấm nóng, năm ngón tay siết chặt đến lạ, cứ như sợ người trong tay sẽ vuột mất ngay trong giây sau.

Mà đồng thời cũng như đang truyền sức mạnh của mình cho hắn.

"Nếu em cần anh tránh mặt, anh có thể đi trước, bọn họ cũng vậy."

"Bọn họ" trong lời Lệ Tỉ chính là đám vệ sĩ đang canh gác trong ngoài cửa phòng lúc này.

Ứng Tri Duật nhìn vào mắt anh, thấy trọn vẹn sự quan tâm và tin tưởng.

Rõ ràng Lệ Tỉ có thể truy hỏi hắn về "địa điểm bắt cóc".

Không chỉ địa điểm, kiếp trước Chu Thận làm việc ở nhà họ Lệ hơn ba mươi năm, cả nhà họ Lệ cũng không phát hiện ra tên cực đoan chống đối pheromone đang ẩn náu ngay trong gia tộc mình, đủ thấy ông ta giấu kỹ và cẩn thận đến mức nào.

Mà kiếp này, chỉ là một vụ tấn công bất ngờ ở hầm đỗ xe ngầm tưởng chừng chẳng liên quan gì đến người nhà họ Lệ, vậy mà Ứng Tri Duật lại lần theo manh mối, lôi ra hai kẻ không ai ngờ tới.

Dù là Chu Thận hay Phan Đạt, việc bọn họ bị khóa thành nghi phạm đã mang theo một cảm giác "không thể tin nổi".

Lệ Tỉ là kiểu người đã chọn thì không bao giờ do dự hay hối hận.

Khi anh đã chọn tin tưởng Alpha này, là có thể giao hết người đáng tin trong tay cho hắn điều động.

Anh chọn không truy cứu những câu nói đùa thật giả lẫn lộn của Alpha, vì điều anh quan tâm chỉ có hiện tại và tương lai.

Ứng Tri Duật nắm ngược lại tay Lệ Tỉ, khẽ bóp nhẹ, lắc đầu: "Ra ngoài cùng nhau đi, em cũng chẳng có gì muốn nói."

Hôm nay về trang viên nhà họ Lệ, trên ngón áp út tay trái Ứng Tri Duật đeo chiếc nhẫn cưới ngày kết hôn với Lệ Tỉ.

Chiếc nhẫn đời thường màu xám xanh ấy.

Kiếp trước, năm thứ mười một hôn nhân của họ, vì Lệ Tụng Khiêm bệnh nặng, cuộc chiến giành người thừa kế giữa Lệ Tỉ và Lệ Thấm đang vào hồi gay cấn.

Thời điểm ấy, Ứng Tri Duật phải cùng Lệ Tỉ xuất hiện ở nhiều sự kiện bên ngoài, nâng cao độ nhận diện và ủng hộ dư luận, nhằm kéo phiếu trong hội đồng quản trị.

Vì thế suốt khoảng thời gian đó, dù bị chụp ở đâu, cùng xuất hiện hay đi riêng, trên tay họ đều đeo nhẫn cưới.

Thế nên, khi Ứng Tri Duật đột ngột bị bắt cóc mất tích, ngón tay bị chặt đứt gửi đến trước mặt Lệ Tỉ, có lẽ vẫn còn đeo chiếc nhẫn xám xanh ấy...

Ứng Tri Duật dùng tay trái đeo nhẫn nắm lấy tay Lệ Tỉ, sải bước ra khỏi phòng quản gia, rời khỏi trang viên nhà họ Lệ.

Với hắn, kiếp trước đã qua rồi.

Hắn đã chọn lại, đã có người yêu và con cái.

Những món nợ cũ, yêu hận, lỡ làng, cứ để chúng dừng lại ở kiếp trước đi.

---

Vụ Chu Thận kéo theo không ít vấn đề bên trong Văn phòng Gia tộc nhà họ Lệ.

Nhà họ Lệ trọng dụng rất nhiều nhân viên giới tính Beta. Việc đặt họ vào các vị trí quản lý trung và cao cấp ở mọi phòng ban, cũng chính vì nhóm Beta lẽ ra không có bất kỳ xung đột lợi ích nào với "pheromone".

Ai ngờ cuối cùng lại tạo kẽ hở cho đám cực đoan lợi dụng.

Văn phòng Gia tộc nhà họ Lệ chắc chắn phải đại thanh trừng một phen, không chỉ đương kim gia chủ Lệ Tụng Khiêm bận rộn, mà Lệ Thấm, Lệ Luật, Lệ Tỉ, Lệ Nguyệt – những người thừa kế trong nhà – cũng không ai thoát được.

Còn chuyện "kẻ chủ mưu đứng sau" vừa kết thúc, loại thuốc "pheromone nhân tạo" mới của LI trước đó cố ý trì hoãn chưa chính thức lên kệ để câu cá lớn, bây giờ cũng đã sắp ra mắt.

Lệ Tỉ bận đến mức chân không chạm đất.

Cùng lúc đó, mùa tốt nghiệp của trường đại học Y Dược Sinh học cũng đến.

Bên Ứng Tri Duật, đề tài nghiên cứu "phân hóa AO" ở phòng thí nghiệm viện Sinh học được chính thức đổi tên trong luận văn tiến sĩ thành "di truyền biểu sinh học ABO".

Trong luận văn, hắn nêu rõ: việc sinh ra thế hệ sau có biểu hiện gen ưu tú liên quan mật thiết đến từng thành viên trong xã hội ABO.

Đó cũng là trách nhiệm của mỗi cặp cha mẹ đối với con cái mình.

Chuyện này không liên quan cha mẹ là Alpha, Omega hay Beta.

Lý thuyết nghiên cứu hiện tại của hắn không đặt mục tiêu sinh ra thế hệ sau có tuyến thể, mà mong muốn biểu hiện gen của thế hệ ABO sau này đầy đủ và ưu tú hơn.

Yếu tố cốt lõi để đạt được sự "đầy đủ" ấy chính là sự cung cấp pheromone trong thai kỳ kết hợp với cảm giác an toàn của người mang thai.

Khoang sinh sản chính là cơ quan cảm xúc của người mang thai.

Khi người mang thai cảm thấy an toàn, pheromone từ khoang sinh sản được cung cấp thông suốt.

Khi cảm giác an toàn bị thiếu hụt, đường dẫn pheromone sẽ bị tắc nghẽn.

Xã hội ngày nay thấy Alpha và Omega biểu hiện xuất sắc vượt trội ở mọi ngành nghề, khiến người ta lầm tưởng những người có pheromone bẩm sinh đã vượt trội hơn về trí tuệ, thể lực, tuổi thọ so với người không có.

Thực ra cái gọi là chênh lệch ấy không đến từ bản thân "tuyến thể và pheromone".

Mà đến từ việc khi còn trong bụng mẹ, nhóm người này nhận được nhiều "cảm giác an toàn" hơn, khiến biểu hiện gen bẩm sinh của họ được kích hoạt và phát huy đầy đủ hơn.

Pheromone phần lớn chỉ đóng vai trò hỗ trợ, mô phỏng, tạo ra ảo giác về "cảm giác an toàn" ấy.

Cuối luận văn, Ứng Tri Duật đưa ra một quan điểm thoạt nghe dường như chẳng liên quan gì đến di truyền sinh học:

Ưu sinh ưu dưỡng về bản chất là để đứa trẻ được sinh ra giữa một môi trường chan chứa yêu thương, có cha mẹ thực hiện trọn vẹn trách nhiệm.

Yêu thương và trách nhiệm vừa là cội nguồn của cảm giác an toàn, vừa là dưỡng chất tốt nhất nuôi lớn thế hệ mai sau.

Tháng Năm, Ứng Tri Duật thuận lợi bảo vệ thành công luận văn tiến sĩ.

Như kiếp trước, thầy hướng dẫn Hạ Hiền Nho năm hắn tốt nghiệp lại một lần nữa tiến cử hắn vào Viện Nghiên cứu Khoa học Sinh học Quốc gia.

Nhưng Ứng Tri Duật suy nghĩ ba ngày, khéo léo từ chối ý tốt của thầy.

Kiếp trước, hắn gần như dâng hiến cả đời mình cho công việc nghiên cứu.

Cả hắn và Lệ Tỉ đều thế.

Vì đủ loại nguyên nhân, cả hai không hẹn mà cùng nhau chọn từ bỏ "cuộc sống", dồn hết tâm sức vào sự nghiệp.

Nhưng kiếp này, quan hệ giữa họ đã khác.

Họ còn đón thêm thành viên mới của gia đình – Tiểu Tình Thư.

Ứng Tri Duật muốn thử xem cuộc đời còn có những khả năng nào khác, muốn ngắm nhìn thế gian, muốn trải qua một cuộc sống thực sự.

Có lẽ tương lai một ngày nào đó, chỉ một năm, hai năm, ba năm, hắn sẽ lại lao vào công việc mình yêu thích.

Nhưng bây giờ, ngay lúc này, ngay khoảnh khắc này đây, Ứng Tri Duật chỉ muốn lười nhác nằm dài trên những chiếc giường king-size trăm mét vuông ở các hòn đảo tư nhân, trang viên, lâu đài cổ, biệt thự nghỉ dưỡng xa hoa trên toàn cầu thuộc về Omega nhà mình.

Ừm, hắn nghĩ, hình như họ còn rất nhiều "map" chưa kịp khám phá.

Cả chuyện "còng vào đầu giường chơi" mà vị Tam Thái Tử nhà họ Lệ đích thân hứa hẹn, họ cũng chưa tìm được thời gian để thực hiện.

Ra khỏi hội trường báo cáo của viện Sinh học trường Đại học Y Dược Sinh học.

Ứng Tri Duật còn chưa kịp bước tiếp ra ngoài, một tiếng động cơ siêu xe trầm thấp đã thu hút sự chú ý của hắn.

Hắn vô thức nhìn theo hướng âm thanh kia.

Một chiếc Aston Martin Valhalla vừa ra mắt năm nay được tài xế lái chậm như rùa, giữ đúng tốc độ quy định trong khuôn viên trường, từ xa thong thả tiến lại gần.

Khi chiếc siêu xe trắng như ánh trăng lướt đến trước mặt hắn, cửa lái hất lên cao, trước tiên là một đôi chân dài thẳng tắp bước xuống.

Tam Thái Tử nhà họ Lệ trong bộ vest "tổng tài" full set, kín đáo mà vẫn toát lên vẻ xa hoa, toàn thân tinh tế đến từng chi tiết nhỏ: từ đồng hồ, thắt lưng đến khuy măng sét đều ẩn chứa dụng tâm của người phối đồ.

Ứng Tri Duật bất giác nhướn mày.

Suýt nữa là muốn huýt sáo khen ngợi luôn.

Nhưng Omega cao hơn 1m85, khí thế bức người kia đã sải bước tới.

Chưa kịp để hắn lên tiếng, Lệ Tỉ đã giật lấy dây thắt lưng áo khoác dáng rộng màu yến mạch đang mở phanh của hắn, híp mắt lại.

"Đi bảo vệ luận văn mà ăn diện thế này, định quyến rũ ai đấy?"

Ồ hô, kẻ thủ ác lại đi tố cáo trước!

. . .

 

Bình Luận (0)
Comment