Giả sử kiếp trước, kẻ bắt cóc hắn chính là Chu Thận.
Chu Thận vì thân thế của mình, ngay từ khi tốt nghiệp đại học đã có mục đích rõ ràng là bước chân vào đế chế thương mại pheromone của nhà họ Lệ, nhắm thẳng vào pheromone mà lao tới.
Mà đám Beta cực đoan lại cực kỳ căm ghét xã hội ABO sùng bái pheromone.
Pheromone nhân tạo có thể dùng cho cả Beta thì đã sao chứ?
Trong suy nghĩ của người bình thường, việc Beta cũng dùng được pheromone khi kết hợp chẳng qua là giúp họ được hưởng quyền lợi ngang bằng với Alpha và Omega, nhờ pheromone nhân tạo mà có thêm lựa chọn, thêm lợi ích.
Nhưng đám Beta cực đoan thì lại không nghĩ vậy!
Bọn họ ghê tởm pheromone, cực lực bài xích tư tưởng sùng bái pheromone.
Một bộ phận trong số họ cho rằng, tuyến thể của Alpha và Omega khiến hai giới tính kia chỉ biết hành động theo bản năng cơ thể.
Kỳ mẫn cảm, kỳ ph*t t*nh gì đó, khiến một con người vốn suy nghĩ bằng lý trí bị ép buộc trở thành con thú hoang dã bị sinh lý chi phối.
Tuyến thể và pheromone, nói cho cùng, chỉ là phế tích của một quá trình tiến hóa chưa hoàn thiện ở loài người.
Vậy thì những kẻ như thế làm sao có thể chấp nhận để pheromone nhân tạo – thứ có khả năng khiến các Beta cùng giới sa vào, bị đồng hóa, thậm chí quay lưng phản bội – lưu hành trên thị trường?
Chu Thận ở nước ngoài đã chăm sóc Lệ Tỉ hơn mười năm. Kiếp trước, Ứng Tri Duật vì bản năng bài xích mà không muốn thừa nhận khả năng Lệ Tỉ đã từng động lòng với hắn...
Nhưng lẽ nào người ngoài lại không nhìn ra?
Lệ Tụng Khiêm, Lệ Thấm, Lệ Luật, Lệ Nguyệt... những người trong nhà họ Lệ e rằng nhìn thấy rõ hơn ai hết.
Nếu không, vì sao Lệ Tụng Khiêm lại coi trọng Lệ Tỉ đến vậy, còn ngầm định anh là người kế nhiệm tập đoàn LI?
Kiếp trước, hắn và Lệ Tỉ kết hôn mười một năm mà chẳng có nổi một đứa con. Thế mà Lệ Tụng Khiêm vẫn mắt nhắm mắt mở, dung túng cho sự tồn tại của hắn.
Ông không quan tâm đến cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Lệ sao?
Ông không để ý đến việc truyền thừa huyết mạch gia tộc sao?
Hay là... ông vốn chẳng làm gì được con trai mình.
Cả đến Phan Đạt, vệ sĩ thân cận của Lệ Tỉ, kiếp trước dù quan hệ giữa hắn với Lệ Tỉ bao năm vẫn lạnh nhạt hờ hững như nước lã, Phan Đạt vẫn luôn giữ thái độ kính cẩn với hắn.
Vì là người cận vệ gần gũi nhất bên cạnh Lệ Tỉ, Phan Đạt cũng hiểu rõ vị trí của hắn trong lòng anh quan trọng đến mức nào.
Đã vậy, một kẻ thông minh mà thâm sâu như Chu Thận, đương nhiên hiểu rõ điểm yếu của Lệ Tỉ còn hơn cả bọn họ!
Nghĩ tới đây, sắc mặt Ứng Tri Duật lập tức tái đi. Hắn lập tức rút điện thoại ra gọi cho vệ sĩ.
Vừa nãy hắn ở lại một mình, vì kẻ đứng sau dù có bản lĩnh thông thiên cũng không thể tấn công hắn ngay tại trụ sở tập đoàn LI, nên hắn đã bảo vệ sĩ thân cận của mình đi theo Tiểu Tình Thư và bảo mẫu về trước.
Đã gần nửa đêm, người bên kia nhận máy mang theo chút ngái ngủ ngơ ngác: "Ứng thiếu gia?"
Nghe giọng nói, hắn lại thở phào nhẹ nhõm: "Các anh về nhà an toàn chưa?"
Đội cận vệ đi theo lần này, sau khi đến nơi sẽ thay ca trực đêm, không sắp xếp trực đêm, nên cái giọng "ngái ngủ" kia ngược lại chứng minh mọi thứ vẫn bình thường.
Quả nhiên, đến câu thứ hai, vệ sĩ đã trở lại chất giọng làm việc nghiêm túc, báo cáo qua điện thoại: "Nửa tiếng trước đã về tới nhà rồi ạ. Tiểu tiểu thư suốt đường không tỉnh, bảo mẫu vẫn đang ở trong phòng với bé."
Ứng Tri Duật: "Ừ, vất vả cho các anh rồi. Không có gì đâu, các anh nghỉ ngơi tiếp đi."
Cúp máy, hắn im lặng ngồi chiêm nghiệm. Nếu kiếp trước kẻ đứng sau quả thật là Chu Thận, mục đích bắt cóc hắn chính là để ngăn pheromone nhân tạo dùng được cho Beta tung ra thị trường.
Vậy khi đó, vì hắn là người có trọng lượng trong lòng Lệ Tỉ nên mới bị nhắm đến.
Còn bây giờ... mục tiêu cũng có thể là Tiểu Tình Thư.
Không nên giả vờ "cãi nhau" với Lệ Tỉ nữa.
Hắn nghĩ, thà để mọi mũi nhọn chĩa vào mình còn hơn vô tình kéo sự chú ý về phía đứa bé chỉ mới mấy tháng tuổi!
Lệ Tỉ từ đầu đến cuối vẫn luôn dõi theo hắn.
Anh chưa từng thấy dáng vẻ này của Alpha bao giờ: căng thẳng, lo lắng, sốt ruột.
Như thể hắn đã sớm biết sẽ có chuyện xảy ra. Hoặc là...
Chính hắn đã từng trải qua rồi?
"Thực ra tôi là người từ tương lai xuyên không về đây. Sau này tình cảm của chúng ta rất ổn định, gắn bó như keo sơn, còn sinh được hai đứa con nữa cơ."
"Chắc là do kiếp trước em học lỏm được đấy."
"Ừm, thật ra là canh Mạnh Bà em chưa uống sạch, nên mang theo ký ức kiếp trước, cái gì cũng biết chút chút."
Ứng Tri Duật thở ra một hơi dài, vẻ nhẹ nhõm như "sống sót sau kiếp nạn" vẫn còn vương nơi khóe mắt đuôi mày. Đến khi quay đầu lại, hắn chợt đối diện với gương mặt Lệ Tỉ đang nhíu chặt mày.
Hắn khựng lại. Ánh mắt vô thức né tránh trong thoáng chốc.
Khi hai người về đến nhà, đã quá 12 giờ đêm.
Ứng Tri Duật rửa mặt rửa tay kỹ càng, vẫn vào phòng trẻ trước để nhìn Tiểu Tình Thư đang say ngủ.
Đêm khuya bé còn phải uống sữa. Hắn đứng đó nhìn bảo mẫu cho con bú xong một cữ mới rời đi.
Để tránh làm phiền người trong phòng ngủ nghỉ ngơi, hắn tắm ở phòng tắm ngoài phòng khách rồi mới về phòng.
Đèn ở đầu giường vẫn sáng.
Lệ Tỉ chưa ngủ.
Ứng Tri Duật đứng ở cửa phòng một giây, rồi mới bước tới, trèo lên giường, tự nhiên nắm lấy một bàn tay của anh, khẽ x** n*n.
"Làm việc cả ngày rồi, sao giờ còn chưa ngủ?"
Lệ Tỉ cúi mắt nhìn bàn tay hắn đang nắm tay mình.
Anh rất muốn hỏi, lúc nãy trong xe, trước khi Alpha gọi điện, sắc mặt trắng bệch đi một thoáng là vì nghĩ tới chuyện gì?
Kế hoạch bán pheromone nhân tạo yêu cầu xác định danh tính và hạn chế số lượng, sao hắn lại biết?
Cổ phiếu mua cái nào thì cái đó tăng, nhưng khi có người chú ý đến khả năng như "mở thiên nhãn" của hắn, hắn lại đột nhiên bán tháo mấy mã sau này giảm sàn.
Cách mua bán như tàu lượn siêu tốc ấy, là trùng hợp, hay là Alpha đang giấu giếm điều gì?
"Em..."
Ứng Tri Duật "ừm" một tiếng, ánh mắt vẫn chuyên chú nhìn anh.
Lệ Tỉ siết chặt bàn tay trái đang bị hắn nắm lấy, khép mắt lại, nói: "Chúng ta không sinh hai đứa. Có thể sinh ba đứa, bốn đứa... hoặc chỉ cần mỗi mình Tiểu Tình Thư thôi là đủ rồi."
Nghe vậy, động tác vuốt mu bàn tay của hắn khựng lại nửa giây.
Nửa giây sau, hắn khẽ "ừm" một tiếng, đáp: "Được."
"Anh muốn em, Ứng Tri Duật." Lệ Tỉ lại nói.
Hơn một năm kết hôn, dù Lệ Tỉ có mê đắm pheromone của hắn đến đâu, dù là trong kỳ ph*t t*nh của Omega, dù là khi mang thai Tiểu Tình Thư, anh cũng chưa từng thẳng thắn bày tỏ "muốn" với Alpha của mình như thế này.
Ứng Tri Duật khẽ siết bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình, vẫn đáp lại: "Được."
Sau đó, khi cả hai đến khoảnh khắc then chốt.
Ứng Tri Duật hôn lên thái dương đẫm mồ hôi của Lệ Tỉ, dùng giọng điệu dịu dàng mà an yên, khẽ thì thào bên tai anh: "Đừng lo, sẽ không sao đâu."