"Chờ đã."
Trước khi Phan Đạt kịp ra tay, Ứng Tri Duật lại cất tiếng gọi dừng.
Phan Đạt tưởng tên nhóc Alpha trông thư sinh này nhát gan, hai mắt bốc lửa quay phắt lại trừng hắn đầy giận dữ.
Nhưng Ứng Tri Duật chỉ nói: "Các người đều đi theo ngài Lệ đi."
Nghe vậy, Lệ Tỉ cũng quay đầu nhìn hắn.
Chưa kịp để anh mở lời, Ứng Tri Duật đã bình tĩnh tiếp tục: "Mục tiêu của bọn chúng là ngài Lệ. Phan Đạt không đi cùng tôi thì tôi còn an toàn hơn."
Hai vệ sĩ ngồi ghế trước ngẩn ra một thoáng.
Lệ Tỉ vẫn nhìn chằm chằm vào hắn.
Ứng Tri Duật nói tiếp: "Một lát nữa, ngài Lệ cứ tự lo mình đi trước đi. Nếu tôi đuổi kịp thì anh bảo vệ sĩ cho tôi lên xe. Còn nếu không kịp thì chúng ta đổi chỗ khác rồi hội hợp sau."
Hắn lắc nhẹ chiếc điện thoại trong tay, ra hiệu sẽ liên lạc với họ sau. Nói xong, hắn liền đẩy cửa sau bên phải ra đầu tiên.
"Ầm" một tiếng.
Cửa xe lập tức vang lên tiếng đạn găm trúng.
"Ngay bây giờ." Ứng Tri Duật cất tiếng.
Phan Đạt cũng biết đây là thời cơ xuống xe tốt nhất, nên cũng không chần chừ nữa. Gã lập tức đẩy cửa theo sau, mượn tấm cửa xe sau đang mở làm lá chắn rồi lách người vòng sang phía cửa xe của Lệ tỉ.
Cùng lúc đó, tài xế Alpha cũng nhanh nhẹn trượt ra khỏi ghế lái.
Không kịp nói thêm câu nào, Lệ Tỉ vốn là người quyết đoán xuất sắc, hiểu rõ đây là thời cơ chỉ có một.
Trước khi xuống xe, anh nhìn sâu vào Ứng Tri Duật thêm một lần, rồi quay đầu, dưới sự che chắn của hai vệ sĩ khỏe khoắn, nhanh chóng di chuyển về phía xe dẫn đường phía trước.
Lúc này, đám vệ sĩ khác trên xe an ninh phía sau cũng đổ ùa tới phía trước để bảo vệ.
Không biết Lệ Tỉ có dặn dò qua miệng hay gì không, chỉ biết ngay khi Ứng Tri Duật vừa tìm được khe hở để xuống xe, trước cửa đã có thêm hai vệ sĩ xông tới che chắn.
Hắn vốn định nhân lúc hỗn loạn mà lẫn vào dòng người, giờ chỉ đành theo vệ sĩ che chở mà lên xe dẫn đường.
Gần như ngay khoảnh khắc hắn lên xe, xe dẫn đường lập tức nổ máy lao đi.
Lệ Tỉ lên xe trước hắn và đã an toàn. Suốt quãng thời gian đó, anh vẫn luôn để ý tình hình hắn ở phía sau.
Alpha trông vẫn ổn.
Anh hạ giọng nhắc: "Thắt dây an toàn đi."
Ứng Tri Duật "ừ" một tiếng, vừa cúi xuống kéo dây vừa liếc sang Lệ Tỉ bên kia, thuận miệng hỏi: "Ngài Lệ không bị thương chứ?"
Có một khoảnh khắc, Lệ Tỉ cảm thấy thật khó tin.
Quá bình tĩnh.
Chàng Alpha trẻ này lớn lên trong môi trường đơn thuần đến vậy, sao lần đầu đối mặt với mưa đạn lại phản ứng được như thế này?
Rõ ràng mạng sống của chính hắn đang bị đe dọa vì anh, vậy mà hắn lại quay sang lo anh có bị thương không...
Thấy Lệ Tỉ chỉ nhìn mình mà không đáp, Ứng Tri Duật đưa mắt lướt nhẹ quanh người anh, xác nhận anh vẫn ổn.
Hắn giơ tay xem giờ trên đồng hồ, chợt nhớ ra chuyện khác: "Cục dân chính sắp đóng cửa rồi. Hôm nay chắc không kịp làm giấy chứng nhận nữa."
Lệ Tỉ: "......."
Giờ phút này mà hắn vẫn còn lăn tăn chuyện "làm giấy chứng nhận"?
---
Xe dẫn đường lao vút như gió điện, rời khỏi hiện trường bị tập kích.
Đúng lúc này điện thoại của Lệ Tỉ reo lên.
Anh bắt máy: "Bố."
Nghe tiếng xưng hô ấy, Ứng Tri Duật không nhịn được quay đầu nhìn anh một cái.
Kiếp trước khi hắn bị bắt cóc gặp chuyện, người cha Alpha của Lệ Tỉ là Lệ Tụng Khiêm đã qua đời rồi.
Dù luật pháp hiện nay vẫn hô hào bình đẳng giữa ba giới ABO, nhưng Alpha suy cho cùng vẫn có lợi thế hơn hẳn về thể chất, sức bền và tinh lực. Đó là điều không thể phủ nhận.
Trong khi đó, Omega lại dễ bị pheromone chi phối, rõ ràng bị hạn chế nhiều hơn so với Alpha.
Người cha Lệ Tụng Khiêm của Lệ Tỉ, với tư cách là người cầm lái LI, trong việc kiểm soát tập đoàn và phân chia tài sản, từ trước đến nay luôn có dấu hiệu thiên vị nhẹ về phía người con trai Omega út là Lệ Tỉ.
Thế nhưng, quan hệ giữa hai cha con họ lại không hề thân thiết.
Lệ Tụng Khiêm dường như đã biết chuyện con trai mình vừa bị tấn công.
Anh đáp lại từng chữ rõ ràng: "Bên đó cần xử lý lại giao thông một chút."
Lệ Tụng Khiêm trầm ngâm trong giây lát rồi bảo: "Bố sẽ cho người xử lý. Nhà ở trung tâm thành phố của con an ninh kém, thời gian này về nhà ở tạm đi."
Anh "vâng" một tiếng, coi như đồng ý.
Cơn sóng gió về thuốc trấn an hiện vẫn chưa lắng hẳn.
Nhóm cực đoan ủng hộ Alpha quyền vẫn đang sôi sục. Còn Lệ Tỉ, với tư cách là "người dẫn đường" cho thuốc trấn an, vẫn đang đứng ngay trên đỉnh ngọn của sóng gió.
Lệ Tụng Khiêm lại hỏi qua điện thoại: "Hôm nay sao lại đến khu đại học?"
Khu Đông Thành ở thủ đô đầy rẫy các trường đại học, từ Đại học Thủ đô, Đại học Y Dược Sinh học, đến Đại học Chính pháp, Quốc phòng, Hàng không Vũ trụ... tất cả đều tập trung ở đó.
Ông đã nhiều lần nhắc con trai mình đừng đến những nơi đông người trong thời gian này.
Đông người đồng nghĩa với an ninh khó kiểm soát, thành phần phức tạp, dễ bị kẻ xấu lợi dụng.
Lần này Lệ Tỉ không đáp.
Lệ Tụng Khiêm biết con út không thân thiết với mình, nên cũng không truy hỏi thêm qua điện thoại, chỉ bảo anh tối đến ăn cơm cùng.
Trang viên của nhà họ Lệ nằm ở phía Nam của thủ đô.
Ngay giữa phía Nam thành phố nơi tấc đất tấc vàng, LI không chỉ có ba tòa tháp chọc trời hình tam giác sừng sững, mà ngôi nhà thường trú của nhà họ Lệ còn nằm ngay chính giữa ba tòa nhà chọc trời ấy.
Nói là trang viên, nhưng từ trên cao ba tòa tháp nhìn xuống, biệt thự nhà họ Lệ lại giống như một khu vườn treo lơ lửng trên không trung hơn.
Ba tòa tháp LI đều có cầu kính dẫn thẳng đến khu vườn treo trên đỉnh biệt thự.
Giờ tan tầm, xe cộ khu phía Nam thành phố chạy ì ạch.
Xe dẫn đường mới chạy được nửa đường, Lệ Tỉ đã dẫn Ứng Tri Duật chuyển sang trực thăng, bay thẳng về trụ sở tập đoàn LI.
Trực thăng hạ cánh trên sân đỗ tầng thượng tòa nhà chính.
Ứng Tri Duật lại theo Lệ Tỉ đi thang máy riêng, bước thẳng đến khu vườn treo của nhà họ Lệ.
Khi Lệ Tụng Khiêm nhìn rõ dung mạo chàng Alpha trẻ đi sau con trai mình, ông đã có lời giải cho câu hỏi chiều nay vì sao con trai lại xuất hiện ở khu đại học.
Công bằng mà nói, Ứng Tri Duật có khuôn mặt đẹp đến mức khiến ai cũng phải ngoái nhìn.
Trên thân hình cao một mét tám tám, tỷ lệ cơ thể đạt đến mức gần như lý tưởng, hắn sở hữu đôi môi mỏng, sống mũi cao, đường nét ngũ quan sắc sảo. Tất cả đều phô bày sự ưu việt, sắc bén, và ngạo nghễ độc tôn mà tạo hóa đã ban cho riêng cho giới Alpha.
Thế nhưng hắn lại sở hữu đôi mắt rất khác biệt.
Đôi mắt ấy, lần đầu Lệ Tỉ nhìn đã thầm đánh giá là "nhìn chó cũng đầy thâm tình".
Đôi mắt trầm tĩnh, kín đáo, vừa vặn trung hòa bớt vẻ sắc bén của Alpha trên người hắn.
Giống như lúc này đây, ánh mắt Lệ Tụng Khiêm mang theo sự quan sát kỹ lưỡng dừng trên người Ứng Tri Duật, nhưng hắn không hề tránh né mà bình thản đáp lại ánh nhìn, đồng thời cũng không tạo ra cảm giác đối kháng khiến đối phương khó chịu.
Thay vào đó, chỉ khiến người ta cảm thấy chàng Alpha này không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, phong thái đường hoàng.
Lệ Tỉ khi nãy không giải thích qua điện thoại lý do đến khu đại học. Lúc này, anh đợi đến khi Lệ Tụng Khiêm quan sát đủ lâu mới mở lời giới thiệu ngắn gọn: "Đây là Ứng Tri Duật, tiến sĩ Đại học Y Dược Sinh học. Hôm nay chúng con định đến cục dân chính làm giấy chứng nhận kết hôn."
Nghe xong, Lệ Tụng Khiêm nhíu mày thật chặt, rõ ràng là không hề ngờ tới câu trả lời này.
Ứng Tri Duật: "......"
Kiếp trước hắn không biết Lệ Tỉ giải thích chuyện kết hôn với gia đình thế nào, chỉ biết hai người họ "cưỡng ép" làm giấy trước rồi mới tổ chức hôn lễ sau, mãi sau đó mới gặp mặt người nhà họ Lệ.
Kết quả hôm nay lại "không mời mà đến" nhà họ Lệ luôn.
Trước đó, bố Lệ Tỉ có khi còn chẳng biết hắn là ai??
Hắn thầm thở dài trong lòng, việc đã đến nước này rồi, chỉ có thể đành giả vờ bình tĩnh sửa lại: "Mùa thu năm nay con mới chính thức vào tiến sĩ, chính xác thì hiện tại vẫn chỉ là thạc sĩ thôi ạ."
Có lẽ vì hắn nghiêm túc sửa lại chuyện học vấn, không khí căng thẳng bỗng dịu bớt đi, có cảm giác dễ thở hơn hẳn.
Lúc này, thang máy đến khu vườn treo đã đến, hai cánh cửa mở ra.
Một cô gái cao ráo bước ra, mặc áo ba lỗ màu vàng chanh và váy tennis màu xám nhạt, tay còn cầm chiếc vợt tennis.
"Ơ bố, anh. Hai người lên đây... phơi nắng hả?"
Người đến là Lệ Nguyệt – tiểu thư thứ tư của nhà họ Lệ, người mà Ứng Tri Duật đã quen biết từ kiếp trước.
Cô hỏi họ có đi phơi nắng không, nhưng lúc này mặt trời gần như đã lặn.
Cô vừa đi tới vừa lặng lẽ quan sát Ứng Tri Duật.
Lệ Tụng Khiêm thấy con gái út ăn mặc thế này, mới hỏi: "Đi đánh tennis à?"
Lệ Nguyệt "dạ" một tiếng, mắt vẫn dán chặt vào mặt Ứng Tri Duật, đáp: "Chu Thận bảo chị cả, anh hai với anh ba tối nay đều về. Cơm tối phải sau bảy giờ mới ăn, con thấy rảnh nên định ra sân tennis chơi một lúc."
Nói xong, cô lại hỏi: "Anh là ai?"
Cái "anh" này đương nhiên chỉ chàng trai mà cô đang nhìn chằm chằm.
Có lẽ vì sớm bị loại khỏi cuộc tranh giành quyền thừa kế, Lệ Nguyệt dù cùng tuổi với Lệ Tỉ nhưng trông vẫn như thiếu nữ mới lớn.
Cô là em gái sinh đôi với Lệ Tỉ, năm nay hai mươi tám tuổi. Là Beta, vẫn chưa kết hôn.
Nếu xét kỹ thì cô và Ứng Tri Duật là khác giới, tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều. Nếu Ứng Tri Duật có thể đăng ký với Lệ Tỉ, thì về độ tuổi, hắn cũng thuộc nhóm phù hợp để kết hôn với cô.
Kiếp trước, mang danh "phò mã số một" của giới thượng lưu thủ đô suốt mười mấy năm, Ứng Tri Duật rất có ý thức giữ khoảng cách. Hắn thậm chí không dám nhìn thẳng Lệ Nguyệt, chỉ nghiêng đầu nhìn Lệ Tỉ bên cạnh.
Lúc này, khi hắn theo thói quen nhìn Lệ Tỉ, anh dường như cũng đang nhìn hắn.
Thấy hắn nhìn mình, anh khựng lại một chút, ánh mắt vô tình dời đi.
"Ứng Tri Duật." Với em gái, anh giới thiệu hắn ngắn gọn hơn, chỉ vỏn vẹn ba chữ.
Còn khi giới thiệu Lệ Nguyệt với hắn, anh thêm vài chữ: "Em gái tôi, Lệ Nguyệt."
Hắn mới gật đầu lịch sự với cô nàng trước mặt: "Lệ tiểu thư."
So với sắc mặt đột ngột biến đổi của Lệ Tụng Khiêm khi anh giới thiệu hắn, thì Lệ Nguyệt chỉ cần nghe đến cái tên "Ứng Tri Duật" thì đã hiểu ý nghĩa của ba chữ ấy rõ hơn ông nhiều.
Cô không hề che giấu sự tò mò với hắn, còn hắn chỉ đành rũ mắt làm ngơ, để mặc cô quan sát mình thoải mái.
Một lúc lâu sau, Lệ Nguyệt chủ động đề nghị: "Anh, anh đi đánh tennis với em một lúc đi, gọi 'bạn anh' đi cùng luôn."
Cô dùng cụm "bạn anh" để định nghĩa hắn – người cô mới gặp lần đầu.
Ứng Tri Duật không đáp ngay.
Lệ Tỉ có ảo giác dường như Alpha đang chờ anh phát biểu.
Hai giây sau, anh mới khẽ hỏi Ứng Tri Duật: "Biết đánh tennis không?"
Hắn thành thật trả lời: "Biết."
Những thứ mà giới thượng lưu nên học và nên biết, kiếp trước trong mười một năm hôn nhân với anh hắn đều học qua cả.
Thấy Alpha không phải kiểu người nói khoác, anh vốn định giúp hắn từ chối, giờ lại khựng thêm một chút.
"Thế thì cùng đi chơi hai ván vậy."
Anh bỗng dưng cũng tò mò, chàng Alpha trẻ này rốt cuộc còn giấu bao nhiêu "bất ngờ" mà hồ sơ điều tra không có nữa đây?
Khi Alpha thay đồ thể thao, nhờ mấy tháng tập gym sau khi sống lại mang lại hiệu quả rõ rệt, so với ba tháng trước, vẻ gầy gò yếu ớt trên người Ứng Tri Duật đã giảm đi nhiều, thay vào đó là dáng vóc anh tuấn, khoáng đạt với vai rộng eo thon.
Ba ván sau, Lệ Nguyệt đánh bại hắn với tỉ số 2:1.
Lệ Tỉ ngồi xem suốt ba ván này, trong lòng lại nghĩ: có lẽ đội thám tử tư nhân hợp tác với bộ phận kiểm soát rủi ro Văn phòng Gia tộc nhà mình nên thay một lứa mới rồi.
Trong trận đấu vừa rồi, Alpha liên tục nhường bóng cho Lệ Nguyệt.
Không hề lộ liễu, qua lại vừa phải, vừa khéo vừa hay.
Kỹ thuật tennis của hắn rất tốt, là trình độ chuyên nghiệp chỉ có thể đạt được sau thời gian dài kiên trì luyện tập.
. . .