Khi một loại dược phẩm mới muốn đưa ra thị trường, trước hết phải nộp đơn xin thử nghiệm lâm sàng lên Cục Quản lý Dược Phẩm quốc gia.
Kiếp trước, Ứng Tri Duật từng tham gia nghiên cứu dược phẩm pheromone nhân tạo ở viện Nghiên cứu Sinh học Quốc gia, loại ấy chỉ áp dụng cho nhóm Alpha và Omega.
Tác dụng chủ yếu là thông qua can thiệp dược phẩm bên ngoài, khiến độ tương thích pheromone tăng vọt trong thời gian ngắn khi AO hoàn toàn đánh dấu lẫn nhau. Từ đó hy vọng trong vòng ba mươi năm tới, có thể mang lại hiệu quả tích cực trong việc nâng cao tỷ lệ phân hóa giới tính AO.
Còn dược phẩm pheromone nhân tạo do Lệ Tỉ chủ trì nghiên cứu ở phòng thí nghiệm LI, so với hướng đi mà Ứng Tri Duật từng tham gia kiếp trước, đã bổ sung thêm một tác dụng quan trọng: áp dụng được cho cả nhóm Beta.
Dù ban đầu có lẽ Lệ Tỉ chỉ nghĩ từ góc độ lợi ích kinh doanh, vì đối tượng sử dụng càng rộng, thị trường dược phẩm càng lớn, tiền kiếm được đương nhiên càng nhiều.
Nhưng chính sự ra đời của loại dược phẩm này lại vô tình trở thành nền tảng cho nghiên cứu "nâng cao tỷ lệ phân hóa AO" của Ứng Tri Duật.
Ngày xưa, sinh học từng khẳng định độ tương thích pheromone chính là sự ăn khớp của gen nội tại.
Đó là lựa chọn của bản năng.
Hàng trăm năm trước, xã hội ABO sùng bái triệt để quan niệm "gen quyết định tất cả", thậm chí từng áp đặt chế độ hôn nhân cưỡng ép dựa trên kết quả tương thích.
Nhưng trong bối cảnh xã hội phát triển chóng mặt, mỗi cá nhân thuộc các giới tính khác nhau đều trưởng thành trong môi trường, nền tảng giáo dục và trải nghiệm dống đa dạng. Từ đó, tính cách và nhân cách của họ cũng hình thành theo những hướng riêng biệt.
Những con người đã hình thành ý thức độc lập bắt đầu không còn chấp nhận nổi chế độ "cưỡng ép ghép đôi". Cách thức "chỉ nhìn vào gen" ngày càng trở nên lạc lõng giữa đời sống hiện đại.
Và rồi, chế độ ấy cuối cùng cũng bị dòng chảy thời đại thẳng tay đào thải.
Tuy nhiên gần một trăm năm nay, tỷ lệ phân hóa AO giảm dần từng năm, tỉ lệ giới tính ABO ngày càng lệch lạc. Lại có vài kẻ tự xưng "đại trí" nhảy ra hô hào rằng gen mới là con đường chính thống, cần khôi phục chế độ cưỡng ép ghép đôi.
Ứng Tri Duật đã dành hơn mười năm nghiên cứu "phân hóa AO", đương nhiên không thể tán thành kiểu suy nghĩ ấy.
Kết luận nghiên cứu của hắn chỉ rõ: yếu tố then chốt quyết định sự phát triển hoàn chỉnh của tuyến thể ở người AO nằm ở việc thai nhi được nuôi dưỡng đầy đủ bởi pheromone từ người mẹ trong suốt mười tháng mang thai.
Hắn cho rằng, việc cung cấp pheromone có độ tương thích cao thực chất đã tạo ra một "không gian an toàn hư ảo" cho thai nhi trong khoang sinh sản.
Chỉ khi được ôm ấp trong không gian an toàn ấy, tuyến thể mới có thể phát triển đầy đủ ngay từ khi còn trong bụng mẹ.
Dĩ nhiên, chỉ có pheromone độ tương thích cao thôi thì chưa chắc đã an toàn tuyệt đối.
Vì người mang thai không phải cỗ máy. Omega trong thai kỳ vẫn có suy nghĩ riêng, vẫn có cảm xúc riêng, vẫn cảm nhận và phản ứng với thế giới bên ngoài. Đó chính là nguyên nhân sâu xa khiến tỷ lệ phân hóa AO giảm dần trong những năm gần đây.
Khi ý thức của người mẹ càng ngày càng độc lập, tỉnh táo và nắm vị trí chủ đạo, "không gian an toàn hư ảo" do pheromone tạo dựng càng dễ bị phá vỡ.
Dược phẩm pheromone nhân tạo của LI được nghiên cứu thành công, ít nhiều cũng mở ra cơ hội thúc đẩy tỷ lệ phân hóa AO ở thế hệ sau trong một giai đoạn tương lai của xã hội ABO.
Đặc biệt, nó mang đến cơ hội thay đổi vận mệnh cho nhóm Beta – những người trước đây hoàn toàn không thể sinh ra con Alpha hay Omega.
Chỉ cần trong thai kỳ được cung cấp đủ pheromone, đứa trẻ đến giai đoạn phân hóa 12–16 tuổi vẫn hoàn toàn có khả năng phát triển tuyến thể lành lặn.
Nhưng nhìn xa hơn, Ứng Tri Duật vẫn kiên định cho rằng ngoài sự can thiệp của dược phẩm nhân tạo, nhận thức cảm xúc giữa hai vợ chồng mới là yếu tố cốt lõi để nâng cao tỷ lệ phân hóa AO ở thế hệ sau.
Việc mang thai sinh con tuyệt đối không phải chỉ một mình người mang thai gánh vác.
Xây dựng môi trường "an toàn" cho thế hệ tiếp theo là trách nhiệm chung của cả hai người làm cha mẹ.
Trước khi thử nghiệm lâm sàng giai đoạn III của dược phẩm pheromone nhân tạo do phòng thí nghiệm LI thực hiện thành công, trước khi LI chính thức nộp đơn xin cấp phép lưu hành dược phẩm mới lên Cục Quản lý Dược Phẩm...
Một ý tưởng táo bạo dần dần thành hình trong lòng Ứng Tri Duật.
Kiếp này hắn đã có được hơn mười năm thành quả nghiên cứu của kiếp trước, nên mọi tiến độ đều lao vun vút.
Vậy thì vụ bắt cóc khiến hắn chết bất đắc kỳ tử ở kiếp trước...
Hắn thực sự rất muốn biết, rốt cuộc những kẻ bắt cóc hắn cùng kẻ đứng sau lưng hành động là vì cuộc chiến giành quyền thừa kế nhà họ Lệ, muốn dùng hắn uy h**p Lệ Tỉ, hay vấn đề thực chất nằm ngay ở chính nghiên cứu của hắn lúc bấy giờ?
Thuở ấy, trên người Ứng Tri Duật dán đầy nhãn "tên rể ăn bám số một giới thượng lưu thủ đô", lại thêm thân phận nghiên cứu viên cấp cao của viện Nghiên cứu Sinh học quốc gia, mới ngoài ba mươi đã đảm nhiệm cương vị chuyên gia cao cấp.
Cộng thêm những phát ngôn công khai kiểu "con đực trong tự nhiên xòe đuôi khoe mẽ" khiến hắn bị nhóm Alpha cực đoan trục xuất khỏi danh sách A...
Danh tiếng của Ứng Tri Duật trên mạng chẳng hề thua kém Lệ Tỉ là mấy.
Tương tự, nói về số lượng kẻ thù, chắc chắn hắn cũng chẳng kém cạnh Lệ Tỉ là bao.
Ứng Tri Duật nghĩ, thay vì ngồi chờ kẻ đứng sau lưng kiếp trước lại một lần nữa chĩa "nòng súng" vào mình, chi bằng hắn chủ động dụ rắn ra khỏi hang?
Hiện tại, tiến độ nghiên cứu "phân hóa AO" mà hắn đang thực hiện ở phòng thí nghiệm đại học Y Dược Sinh học đã vượt xa kiếp trước. Trên mạng, cuộc tranh cãi về việc Lệ Tỉ mang thai sinh con cũng đang ầm ĩ đến mức thiếu điều chực lao vào cấu xé nhau...
Ngoài việc ông lớn nhà họ Lệ là Lệ Tụng Khiêm vẫn còn khỏe mạnh, cuộc chiến giành vị trí người thừa kế LI chưa chính thức nổ ra, thì tình hình hiện tại thực ra chỉ khác với kiếp trước khoảng thời điểm mười một năm sau khi kết hôn một chút.
Ứng Tri Duật muốn loại trừ khả năng những kẻ bắt cóc hắn kiếp trước hành động vì cuộc chiến thừa kế.
Bây giờ chính là thời cơ tuyệt vời.
Nếu hắn thả ra một chút "khói mù" về thành quả nghiên cứu của mình, hắn rất tò mò liệu kẻ đang lẩn khuất trong bóng tối nhà họ Lệ có nhịn không nổi mà lộ diện hay không?
---
Ngày 24 tháng 12, sinh nhật 30 tuổi của Lệ Tỉ vừa qua.
Một năm nữa lại sắp kết thúc, công việc nghiên cứu trong tay Ứng Tri Duật cũng tạm thời khép lại một giai đoạn.
Kế hoạch "dẫn dụ rắn ra khỏi hang" của hắn đã rõ ràng hoàn chỉnh, chỉ đợi thời cơ chín muồi là triển khai.
Nhưng kế hoạch là kế hoạch. Để tránh hiểu lầm và những lo lắng không đáng có, chuyện này hắn không thể giấu Lệ Tỉ được.
Chỉ là trong lòng Ứng Tri Duật hiểu rõ, muốn thuyết phục Lệ Tỉ e rằng không phải chuyện dễ dàng.
Tối 8:15, Ứng Tri Duật hoàn tất nốt vài việc còn sót lại trong ngày ở thư phòng, trở về phòng ngủ.
Vì Lệ Tỉ mới sinh xong, con còn nhỏ, hai người đã bàn bạc sẽ ở lại trang viên nhà họ Lệ cho đến Tết.
Qua Tết họ sẽ dọn về căn hộ gần khu đại học, sau đó đợi Ứng Tri Duật tốt nghiệp nửa năm nữa, hai người sẽ bàn tiếp xem nên quay về căn penthouse ở trung tâm thủ đô của Lệ Tỉ hay chọn nơi ở mới.
Dù dọn đi đâu, từ trước khi Lệ Tỉ sinh, phòng trẻ ở tất cả những nơi họ thường ở đều đã được trang trí đồng bộ, nên sau này chuyển đi đâu cũng tiện.
Phòng trẻ ở trang viên nhà họ Lệ nằm ngay cạnh phòng ngủ của hai người.
Lệ Tỉ đang ở trong phòng trẻ ngắm Tiểu Tình Thư.
Đứa bé mấy tháng tuổi mỗi ngày ngoài ăn thì chỉ biết ngủ.
Tiểu Tình Thư chắc vừa bú sữa xong, lúc này vẫn chưa chịu ngủ. Ứng Tri Duật bước qua chơi với con một lúc, cho đến khi mắt bé bắt đầu lim dim, không thèm để ý đến hai người cha AO nữa, bảo mẫu mới tiếp quản để ru bé đi ngủ.
Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ cùng nhau rời phòng trẻ.
Khoảng thời gian này, Lệ Tỉ bận rộn trở lại công việc sau sinh, phòng thí nghiệm của Ứng Tri Duật cũng chất đống nhiệm vụ. Ngoài công việc, thời gian hai người ở bên nhau hầu hết đều dành cho cô con gái bé bỏng mới chào đời.
Ra khỏi phòng Tiểu Tình Thư, Ứng Tri Duật chủ động rủ Lệ Tỉ đi dạo.
Hai người cùng xuống thang máy, đi đến cửa sảnh. Lệ Tỉ mới hỏi: "Đi dạo ở đâu?"
Ứng Tri Duật nghĩ một chút, đáp: "Sân tennis nhé?"
Sân tennis nằm ngay cạnh biệt thự ở trang viên, khoảng cách gần, diện tích rộng, buổi tối lại chẳng có ai quấy rầy, rất thích hợp để thả lỏng và nói chuyện.
Nhưng Lệ Tỉ nghe xong lại dừng bước, liếc hắn một cái.
Ứng Tri Duật tưởng ngoài trời lạnh quá, Lệ Tỉ không muốn ra ngoài chịu gió, liền định nói thôi thì lên vườn trên sân thượng ngắm sao, nơi đó cũng yên tĩnh, lại có hệ thống sưởi ấm.
Ai ngờ Lệ Tỉ chỉ nhìn bộ đồ phong phanh trên người hắn, rồi bảo người giúp việc đi ngang qua vào phòng lấy áo khoác cho hắn.
Ứng Tri Duật: "..."
Lệ tổng nhà ta đúng là coi hắn như "bé con" mà chăm sóc thật.
Cuối cùng người mang đồ giữ ấm đến là quản gia Chu Thận. Ông không chỉ mang áo khoác cho Ứng Tri Duật, còn chuẩn bị khăn quàng và găng tay cho cả hai, thậm chí còn cẩn thận hỏi xem có cần giày chống trượt tuyết hay chuẩn bị sẵn đồ uống nóng khi hai người trở về không.
Ứng Tri Duật đáp: "Chỉ đi dạo quanh sân tennis thôi, không cần phiền đâu ạ."
Đợi quản gia Chu Thận rời đi, Ứng Tri Duật đeo găng tay da cừu non, nắm lấy tay Lệ Tỉ.
Hắn tò mò hỏi một câu: "Quản gia Chu tính tình chu đáo thế, sao nghe hai đứa mình nói đi sân tennis lại không hỏi thêm câu nào nhỉ?"
Chu Thận từng chăm sóc Lệ Tỉ hơn mười năm ở nước ngoài. Với tính cách cẩn thận thấu đáo của ông, Ứng Tri Duật cứ tưởng ông sẽ nhắc nhở rằng Omega sau khi sinh chưa hồi phục hoàn toàn, không nên vận động mạnh.
Lệ Tỉ lắc đầu, tự nhiên đáp: "Ông ấy không xen vào chuyện của chủ nhà."
Một quản gia giỏi nhất chính là biết cái gì nên nói, cái gì nên làm, cái gì là thừa thãi.
Lệ Tụng Khiêm coi trọng Chu Thận đến vậy cũng vì ở ông có sự chừng mực ấy.
Đến sân tennis.
Một năm rưỡi trước, lần đầu tiên Lệ Tỉ và Ứng Tri Duật chính thức gặp mặt đã chuẩn bị vội vàng đăng ký kết hôn.
Đáng tiếc nửa đường bị tập kích, Ứng Tri Duật vô tình theo Lệ Tỉ về nhà họ Lệ.
Lúc ấy, em gái sinh đôi của Lệ Tỉ – Lệ Nguyệt – muốn thử thách Ứng Tri Duật, nên rủ hắn cùng đánh tennis với mình một trận.
Bước trên sân tennis, Ứng Tri Duật nghiêng đầu hỏi: "Lúc ấy nhìn bọn em đánh bóng, anh đã nghĩ gì thế?"
Lệ Tỉ không trả lời ngay.
Rõ ràng chỉ mới cách đây hơn một năm, vậy mà giờ đây lại như cách cả một dãy núi, một biển cả.
Ngàu hôm đó là lần đầu tiên họ gặp mặt nhau, lần đầu tiên nói chuyện, lần đầu tiên từ thỏa thuận trước hôn nhân chuyển sang đăng ký kết hôn.
Chớp mắt, giờ đây họ đã có cả Tiểu Tình Thư.
Lệ Tỉ đứng đúng vị trí mà một năm rưỡi trước anh từng đứng để quan sát. Anh chợt nhớ ra, lúc ấy hình như anh đã nghĩ nên thay đội ngũ thám tử tư đang hợp tác với nhà họ Lệ.
Chàng Alpha trẻ tuổi điển trai bộc lộ quá nhiều "bất ngờ" không có trong tài liệu điều tra, vừa dụ dỗ anh đào sâu tìm hiểu, vừa khiến anh nảy sinh nghi hoặc.
Lúc này, Lệ Tỉ đột nhiên hỏi ngược lại: "Sao em biết nhiều thứ đến vậy?"
Tennis, piano, cờ vây, golf, thậm chí vào khoảnh khắc đối mặt với hiểm nguy, khi hỏi có biết dùng vũ khí hay không, hắn vẫn bình tĩnh đáp lại Lệ Tỉ đang cầm súng bằng một chữ "Biết".
Dường như chẳng có gì Ứng Tri Duật không biết, không có gì hắn làm không được, giải quyết không xong.
Mà rất nhiều thứ trong số đó, rõ ràng không phải chỉ dựa vào trí thông minh là có thể học và nắm vững trong thời gian ngắn.
Ứng Tri Duật cụp mắt cười, nửa thật nửa đùa: "Chắc là do kiếp trước em học lỏm được đấy."
Lệ Tỉ dừng bước.
Ứng Tri Duật vẫn giữ giọng điệu thoải mái, trêu: "Ừm, thật ra là canh Mạnh Bà em chưa uống sạch, nên mang theo ký ức kiếp trước, thế là cái gì cũng biết chút chút."
Lệ Tỉ dùng ánh mắt dò xét nhìn hắn.
Ứng Tri Duật nhướn mày: "Ơ, tin thật à?"
Lần trước đêm tân hôn, hắn nói mình "xuyên không" về, giữa hai người còn có hai đứa con, vị Tam Thái Tử nhà họ Lệ một chữ cũng không thèm tin.
Lệ Tỉ chậm rãi đáp: "Người khác nói anh chắc chắn không tin. Nhưng lời của em..."
Ứng Tri Duật tò mò: "Lời em thì sao?"
Lệ Tỉ phun ra năm chữ: "Càng không thể tin nổi."
Người có IQ 149, mỗi lần mở miệng như chạy tàu hỏa, lời dối trá nào lọt vào tai cũng nghe chân thật đến mười phần.
Ứng Tri Duật đương nhiên cũng chẳng mong Lệ Tỉ thật sự tin.
Chuyện kiếp trước, hắn không định kể cho bất kỳ ai, đặc biệt là Lệ Tỉ.
Một kiếp trước đầy tiếc nuối như thế, khi ngoảnh lại chỉ thấy toàn hối hận. Biết rồi cũng không thay đổi được gì, ngược lại còn vô tình phủ lên hạnh phúc kiếp này một lớp màng ngăn cách không đáng có.
Ứng Tri Duật cảm thấy thời cơ đã chín muồi, định mở lời đề cập kế hoạch "dụ rắn ra khỏi hang".
Nhưng nụ hôn của Lệ Tỉ đã nhanh hơn một bước, bịt chặt môi hắn.
"Ứng Tri Duật, anh không quan tâm em có ký ức kiếp trước hay không. Nhưng kiếp này, trong ký ức của em chỉ được phép có mỗi anh mà thôi."