Từ góc nhìn của Trương Kinh Duệ, chỉ thấy được gương mặt nghiêng lạnh lùng của Lệ Tỉ.
Ánh mắt anh vẫn luôn dán chặt vào phía bên kia của tấm kính một chiều, nơi có chàng Alpha trẻ tuổi điển trai ấy.
Trương Kinh Duệ thong thả giải thích: "Ứng Tri Duật mười lăm tuổi đã thi đỗ vào lớp thiếu niên của Đại học Y Dược Sinh học. Cùng năm đó, cậu ấy tham gia Olympic Sinh học cấp trung học toàn quốc, lọt vào đội tuyển quốc gia, rồi đoạt huy chương vàng. Nhờ vậy mà cậu ấy nhận được suất tuyển thẳng vào Đại học Thủ đô."
Trước khi được Lệ Tỉ chú ý, Trương Kinh Duệ rõ ràng đã tìm hiểu về chàng Alpha có thành tích học vấn xuất sắc này rất kỹ lưỡng.
"Nhưng cuối cùng cậu ấy lại từ chối lời mời tuyển thẳng, vẫn chọn ở lại Đại học Y Dược Sinh học."
Trương Kinh Duệ cũng là cựu sinh viên xuất sắc của Đại học Thủ đô, vì vậy khi thấy đối phương từ bỏ ngôi trường đứng đầu cả nước để ở lại một trường khác, y cũng có những suy đoán của riêng mình.
"Em đã tra rồi. Kỳ thi đầu vào lớp thiếu niên của Đại học Y Dược Sinh học được tổ chức theo mô hình kỳ thi đại học. Năm đó, Ứng Tri Duật mới học lớp 9, nhưng thi lớp thiếu niên chẳng khác nào trực tiếp thi đại học. Điểm số của cậu ấy thậm chí còn vượt cả điểm chuẩn của Đại học Thủ đô."
"Sau khi đoạt huy chương vàng Olympic Sinh học, Đại học Y Dược Sinh học còn đặc cách, miễn cho cậu ấy hai năm dự bị."
"Hiện tại cậu ấy đang ở giai đoạn năm hai thạc sĩ của chương trình liên thông cử nhân - thạc sĩ - tiến sĩ 4+2+2 ngành Kỹ thuật gen. Nếu mọi chuyện thuận lợi, khi tốt nghiệp tiến sĩ, cậu ấy chỉ mới 23 tuổi, sớm hơn tiến sĩ thông thường khoảng năm năm."
Lý lịch học vấn cá nhân của Ứng Tri Duật quả thực rất đẹp.
Nhưng với tinh thần cẩn trọng và thái độ làm việc có trách nhiệm, Trương Kinh Duệ vẫn phải chỉ ra: "Thực ra, sau khi vào lớp thiếu niên Đại học Y Dược Sinh học năm 15 tuổi, biểu hiện của cậu ấy cũng không nổi bật lắm. Việc lọt vào được đội tuyển quốc gia cũng chỉ là nhờ đạt điểm vừa khít ngưỡng tiêu chuẩn, là kẻ nằm ở chót bảng."
"Vì vậy cũng không loại trừ khả năng cậu ấy đoạt huy chương vàng Olympic Sinh học quốc tế một phần là nhờ may mắn."
Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, Trương Kinh Duệ đã làm trợ lý cho Lệ Tỉ được ba năm.
Ngoài việc ít nói ít cười ra, Lệ Tỉ là một ông chủ cực kỳ tốt, tuổi trẻ nhưng tài cán hơn người. Trương Kinh Duệ cũng thật sự hy vọng ông chủ mình có thể tìm được một Alpha xuất sắc xứng đôi với anh.
Vì vậy, sau khi nói xong những nhận định khách quan, y vẫn không nhịn được mà bổ sung thêm một câu để bênh vực chàng Alpha trẻ tuổi kia: "Nhưng may mắn cũng là một dạng thực lực. Cậu ấy có thể bộc phát tiềm năng vào những thời điểm then chốt, chứng tỏ tâm lý rất vững."
Lệ Tỉ nghe xong thì im lặng, không đưa ra bất kỳ lời bình phẩm nào.
Chàng Alpha phía bên kia tấm kính một chiều đã rời đi, từ đầu đến cuối không hề tiến lại gần nơi ấy.
Như thể cái liếc mắt về phía kính lúc nãy chỉ là vô tình.
Lệ Tỉ nhìn theo bóng lưng thẳng tắp nhưng có phần mảnh khảnh của chàng trai trẻ, trầm ngâm một lát rồi mới thốt ra bốn chữ: "Thu nhập hàng năm?"
Tam Thái Tử của đế chế thương mại pheromone dĩ nhiên không để tâm đến thu nhập của đối tượng kết hôn.
Một đồng, một triệu hay một tỷ, đối với anh chẳng khác gì nhau cả.
Chỉ là... anh hiếm khi thấy có chút tò mò.
Trương Kinh Duệ đã chuẩn bị sẵn, lập tức đáp: "Về thu nhập, em ước tính theo mức trung bình từ khi cậu ấy tròn 18 tuổi đến nay."
"Thu nhập hằng năm của Ứng Tri Duật chủ yếu đến từ ba nguồn: học bổng, tiền thưởng thi đấu và tiền bản quyền thu được từ bằng sáng chế."
Hai khoản đầu thì cũng không quá khó đoán. Với thành tích học vấn chói lọi như vậy, những phần thưởng học thuật kia chẳng qua chỉ là hoa thêu trên gấm.
Lệ Tỉ liếc nhìn màn hình giám sát. Lúc này, các Alpha đã theo chân nhân viên tiến vào tòa nhà căng tin của khu thí nghiệm.
"Cậu ấy có những bằng sáng chế gì?"
Ánh mắt anh dễ dàng khóa chặt lấy bóng dáng trẻ trung kia giữa đám đông.
Trương Kinh Duệ hơi chần chừ: "Cái này hơi phức tạp. Em không phải dân chuyên Sinh, có vài thứ cũng không hiểu lắm."
Dẫu vậy, vị trợ lý chu đáo vẫn mở sẵn những tài liệu bằng sáng chế đã tải về từ trước.
Chuyên ngành đại học của Lệ Tỉ vốn liên quan đến Sinh học, sau bậc thạc sĩ mới chuyển sang học Kinh doanh.
Anh lướt sơ qua tài liệu, không khỏi bất ngờ khi Alpha này sở hữu không ít bằng sáng chế.
Cái tên Ứng Tri Duật bắt đầu xuất hiện trong hồ sơ đăng ký sáng chế chuyên ngành từ năm 18 tuổi, tức là ba năm sau khi đối phương bước chân vào đại học.
Trung bình mỗi năm từ hai đến năm bằng.
Nhưng hầu hết Ứng Tri Duật không phải người đứng tên đầu tiên. Người đứng đầu thường là các giáo sư, học giả nổi tiếng trong giới Sinh học, nhiều cái tên trong số đó Lệ Tỉ cũng đã nghe qua từ lâu.
Đại học Y Dược Sinh học vốn có danh tiếng lẫy lừng trong giới, là cái nôi đào tạo nên biết bao nhà Sinh học nổi danh đương đại.
Lệ Tỉ đoán rằng, trong số những đại lão xuất hiện nhiều lần trên danh sách kia, ắt hẳn có một người chính là thầy hướng dẫn hiện tại của Ứng Tri Duật.
Trong các bằng sáng chế này, tên Ứng Tri Duật thường xếp thứ hai hoặc thứ ba. Vậy thì chỉ có hai khả năng:
Một là những phát minh đó thực sự do hắn làm ra nhưng bị thầy hướng dẫn chiếm vị trí đầu. Hai là hắn được thầy ưu ái cho đứng tên chung để hưởng lợi.
Lệ Tỉ không nói gì, còn Trương Kinh Duệ thì phần nào đoán được suy nghĩ của ông chủ mình.
Dù sao thì khi mới tra được những bằng sáng chế này, y cũng từng nghĩ như vậy.
"Gia cảnh của Ứng Tri Duật khá bình thường. Cha Alpha trước kia làm công nhân cốt thép ở công trường, mẹ Omega bán đồ ăn sáng ngoài vỉa hè. Khả năng cao là viện sĩ Hạ Hiền Nho vì thương tình nên mới cho cậu ấy đứng tên chung."
Hạ Hiền Nho chính là giáo viên cố vấn của Ứng Tri Duật ở Đại học Y Dược Sinh học.
Đồng thời, Trương Kinh Duệ lướt nhanh trang tài liệu, chỉ vào một bằng sáng chế như để chứng minh lời mình vừa nói.
Lệ Tỉ nhìn lên màn hình.
Giữa một loạt bằng sáng chế thuộc lĩnh vực Sinh học chuyên sâu cao cấp, bỗng nhiên xuất hiện một bằng sáng chế liên quan đến thực phẩm.
Công thức bột mì?
Trương Kinh Duệ nói: "Cha mẹ Ứng Tri Duật hiện tại đang kinh doanh một tiệm bánh bao."
Sau ba năm vào nghề, vị trợ lý vốn luôn chững chạc, lý trí và chu toàn lúc này trông y hệt như một nhân viên bán thực phẩm đang hăng hái chào hàng.
Trương Kinh Duệ mỉm cười giải thích: "Bằng sáng chế này thú vị lắm. Nếu nhân thịt trong bánh bao không đạt chất lượng hoặc bị hỏng, vỏ bánh sẽ tự động đổi màu."
Bằng sáng chế công thức vỏ bánh bao này được Ứng Tri Duật nộp đơn khi mới 12 tuổi.
Cũng trong năm đó, cha hắn xin nghỉ việc ở công trường, cùng mẹ hắn vay tiền thuê một căn phòng chưa tới 10 mét vuông để mở một tiệm bánh bao nhỏ.
Đây cũng là bằng sáng chế duy nhất do Ứng Tri Duật một mình đứng tên.
---
Ứng Tri Duật trở về trường.
Sau khi xuống xe gần trường, hắn đi thẳng vào một phòng gym để đăng ký hội viên.
Rồi dưới sự thuyết phục của nhân viên lễ tân, hắn trả thêm tiền mua hai mươi buổi học quyền tự do, kèm theo một thẻ bơi theo năm.
Kiếp trước, Ứng Tri Duật cho rằng mình "chết oan" phần lớn là vì cắm đầu trong nghiên cứu quá lâu, lười vận động khiến thể chất yếu kém.
Thực ra, trường đại học cũng có câu lạc bộ võ thuật và hồ bơi mở cửa cho sinh viên.
Nhưng Ứng Tri Duật không thích chỗ đông người. Học một kèm một với huấn luyện viên cá nhân phù hợp với hắn hơn.
Về đến ký túc xá.
Ứng Tri Duật trước tiên đặt hộp quà mua ở trung tâm thương mại Vương Phủ Tỉnh cùng với vài thẻ tiêu dùng còn dư lên bàn của Hứa Khoát, rồi tiện tay hoàn thành nốt bản báo cáo thí nghiệm.
Đợi đến khi hắn tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, giờ giới nghiêm của ký túc xá đã qua từ lâu, mà trong phòng vẫn chỉ có một mình Ứng Tri Duật.
Đây là chuyện quá đỗi quen thuộc trong quãng thời gian học cao học. Hứa Khoát chỉ cần tấm bằng này để tô điểm cho lý lịch của mình. Còn những công việc kỹ thuật, nghiên cứu khoa học, vốn chẳng cần Hứa Khoát phải tự tay tham gia.
Chỉ cần không phải là thành tựu học thuật hàng đầu, thì với tầng lớp "con cưng của trời" như bọn họ, bỏ tiền để chạy chọt, thêm tên mình vào các dự án cũng không phải việc gì khó.
Đúng mười giờ tối, Ứng Tri Duật nằm lên giường.
Khi khép mắt lại, hắn không tránh khỏi nhớ đến lần nhắm mắt cuối cùng ở kiếp trước: nhịp tim dừng ở con số 0, tiếng khóc của người nhà hòa lẫn với tiếng báo động chói tai của thiết bị.
Chẳng lẽ vì chết oan quá, nên ông trời cũng bất bình thay mình?
Chỉ là... tại sao hắn lại trở về ngay đúng vào thời điểm này?
Ứng Tri Duật 21 tuổi vô quyền vô thế, không có bất cứ quyền lựa chọn nào.
Nhưng cũng chẳng sao cả.
Hắn không có ý định đổi sang một Omega khác.
Kết hôn mười một năm, dù ít giao thoa, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ cũng đã quen thuộc lẫn nhau.
Giống như hôm nay, khi vừa bước vào phòng nghỉ đó, hắn đã có thể hình dung ra sau tấm kính một chiều kia có một người đang ngồi, dáng vẻ cao cao tại thượng, ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh.
Gương mặt kiêu ngạo lạnh lùng kia chắc chắn không vương chút biểu cảm nào.
Người làm nghiên cứu khoa học đều có chút bệnh nghề nghiệp, chuyện gì cũng thích truy cứu đến cùng.
Ứng Tri Duật từng nghĩ, đối với vị Omega đã kết hôn với mình nhiều năm kia, hắn là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Bởi suốt mười một năm qua, họ vẫn cứ lạnh nhạt mà sống cạnh nhau như thế.
Ngay cả lúc trên giường, khi lý trí tan vỡ, Lệ Tỉ cũng hiếm khi gọi tên hắn.
Giữa họ không có cách xưng hô, không có trò chuyện, chỉ có sự g*** h*p thể xác thuần túy do pheromone dẫn dắt.
Nhưng từ lúc bị bắt cóc cho đến khi được cứu ra, hội nghị cổ đông của LI khi ấy đã trôi qua hơn một tuần.
Xét về lí thuyết, nếu Lệ Tỉ chọn bỏ mặc hắn, thì hắn đối với bọn bắt cóc đã sớm mất giá trị. Chúng không có lí do gì phải dẫn hắn chạy đông chạy tây, trốn chui trốn nhủi như thế.
Rõ ràng lúc ấy Lệ Tỉ đã đáp ứng một vài điều kiện của đối phương, tạm thời giữ chân bọn chúng.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Ứng Tri Duật bỗng nảy sinh chút tò mò.
Vậy nên vào khoảnh khắc hắn chết, Lệ Tỉ đã gọi tên hắn, rốt cuộc là muốn nói gì với hắn?
Cơn buồn ngủ dần dần chiếm cứ, Ứng Tri Duật nghĩ, kiếp này hắn sẽ có cơ hội để tự mình hỏi Lệ Tỉ câu ấy.
Chỉ là lần này, mong con "gấu trúc" kia đừng dí súng vào đầu hắn nữa, hành xử lịch sự hơn một chút.
Cùng lúc đó, cách khu ký túc xá nghiên cứu sinh của Đại học Y Dược Sinh học ở phía đông thành phố 17,6 km, trong một căn hộ cao cấp rộng lớn ở trung tâm thành phố.
Một Beta thân hình vạm vỡ đang thấp giọng báo cáo hành tung của Ứng Tri Duật sau khi rời phòng thí nghiệm LI.
"Cậu ấy đạp xe đạp công cộng vào ga metro, chuyển tuyến ở ga Thiên Môn Kiều, xuống ở ga Quốc Mậu, đến trung tâm thương mại Vương Phủ Tỉnh Quốc Mậu, rồi đi thẳng đến quầy mỹ phẩm..."
Nếu Ứng Tri Duật ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra gã vạm vỡ đang nói chuyện chính là tên bảo vệ "gấu trúc" kiếp trước đã dí súng ép hắn đi đăng ký kết hôn ở cục dân chính. (*)
Phan Đạt là một gã Beta thô kệch, chẳng phân biệt nổi đâu là mỹ phẩm, đâu là đồ dưỡng da.
Lệ Tỉ liếc qua ảnh Phan Đạt chụp lại.
Ứng Tri Duật có quẹt thẻ mua đồ ở quầy Helena, Armani, YSL, và toàn là hàng được đóng gói trong hộp quà tinh xảo.
Lệ Tỉ nhớ, trong tư liệu về Ứng Tri Duật có ghi nghi ngờ đối phương đã có người yêu?
Là một Omega nữ?
Trong ảnh, chàng trai Alpha trẻ tuổi đang chăm chú nghe tư vấn viên giới thiệu về sản phẩm.
Lệ Tỉ chợt nhớ đến ánh mắt dường như vô thức hướng về phía tấm kính một chiều của Ứng Tri Duật chiều nay.
Chàng Alpha trẻ trung tuấn tú kia, sở hữu đôi mắt mà nhìn chó cũng có vẻ đầy thâm tình.
Phan Đạt báo cáo xong thì rời khỏi thư phòng. Lệ Tỉ làm việc thêm một lúc nữa, đến 12 giờ 29 phút nửa đêm mới mở lại tư liệu cá nhân của Ứng Tri Duật.
Độ khớp pheromone: 91%
Trong nhóm 90% thì gần như xếp chót, nhưng lại vừa khéo vượt qua ngưỡng tiêu chuẩn, giống hệt như thành tích của chàng Alpha ấy vậy.
Từ tiểu học đến cấp hai, Ứng Tri Duật chưa từng nhảy lớp. Lời nhận xét của giáo viên chủ nhiệm hàng năm đối với hắn cũng chỉ là trung bình khá.
Ngay cả năm lớp 9 khi thi vào lớp thiếu niên, trước đó thành tích của hắn vẫn chỉ lơ lửng trong top 20 toàn khối.
Thế nhưng, một Alpha thành tích luôn lưng chừng như vậy, khi tham gia kỳ thi tuyển lại bất ngờ bùng nổ, cả phần thi viết lẫn phần thi vấn đáp đều đứng hạng nhất.
Sau này, tại kỳ thi Olympic Sinh học cũng vậy.
Lấy suất vào đội tuyển quốc gia với tư cách là kẻ "đội sổ", khi gia nhập đội tuyển, Ứng Tri Duật lại tiếp tục tái hiện cái gọi là "bình thường" của mình như hồi tiểu học, trung học, lớp thiếu niên.
Cho đến khi tham dự kỳ thi IBO Olympic Sinh học quốc tế, hắn lại một lần nữa "bùng nổ" đoạt luôn huy chương vàng.
Trương Kinh Duệ từng xem qua lý lịch của Ứng Tri Duật, còn khen thành tích của hắn là nhờ "vận thi đấu tốt", hễ đến kỳ thi lớn là bộc phát tiềm năng.
Nhưng một lần thì gọi là "bộc phát".
Lần thứ hai, lần thứ ba... thật sự vẫn chỉ là "bộc phát" sao?
Lệ Tỉ tiếp tục lật tư liệu, ánh mắt đột nhiên khựng lại ở một chỗ.
Vì "trúng thưởng" chỉ là cái cớ, nên biểu mẫu đăng ký nhận gói quà kỷ niệm chiều nay thực chất là dùng tạm phiếu ứng tuyển phòng thí nghiệm để thay thế.
Lúc này, trên tờ đăng ký trong tay Lệ Tỉ, ở một ô thông tin nào đó, nét chữ bay bướm hiện lên rành rành–
[Sở trường: Vượng phu.]
. . .