Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 68

Đêm Giáng Sinh

Nhiệt độ: -1℃

Thời tiết: Nắng

"Anh Triều Ninh, Giáng Sinh năm nay có vẻ sẽ không có tuyết, em mua rất nhiều táo ở nhà, vừa mới ăn một quả, suýt chút nữa thì tê buốt cả răng, ban đầu định ngâm nước nóng một chút mới ăn, nghĩ lại, em còn chưa đến tuổi già mà đã ăn như vậy, thế thì lúc 7 80 tuổi thật phải làm sao?"

"Còn cả, đồ ngủ đôi em mua đến lâu rồi, anh có muốn xem không?"

Cậu dùng điện thoại chụp một tấm ảnh cho mình, từ cổ đến người, hoa văn và họa tiết trên đồ ngủ hiện ra rõ mồn một, bao gồm cả một phần nhỏ da thịt lộ ra bên ngoài của cậu.

Gần đây Hạng Tâm Hà thích dùng đồng hồ trẻ em nói chuyện với Trần Triều Ninh, nhưng vì chênh lệch múi giờ, Trần Triều Ninh trả lời không kịp thời, cậu nằm trên giường ngáp một cái, ôm gối vào lòng, thời gian trên đồng hồ trẻ em hiển thị 23 giờ 55 phút.

Mắt hơi cay cay.

"Anh hôm nay có phải đã quên mất chuyện gì không?" Đèn trong phòng ngủ vẫn chưa tắt, Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm cái bóng bên giường có hơi tức giận nói: "Sao anh không báo cáo với em chứ? Nếu anh mua cho em một bó hoa, em sẽ không tính toán lỗi lầm hôm nay của anh."

Thời gian từng chút một chỉ đến 12 giờ, Hạng Tâm Hà vì thức đêm mà đuôi mắt trào ra nước mắt.

"Sinh nhật vui vẻ, anh Triều Ninh."

Qua một phút, vẫn không nỡ ngủ.

"Cái này không có nghĩa là em không tức giận đâu nhé, chuyện nào ra chuyện đó, buồn ngủ quá, em phải đi ngủ đây. . . . . . "

Lễ Giáng Sinh

Nhiệt độ: 0℃

Thời tiết: Âm u

Sáng sớm Hạng Tâm Hà dậy vẫn chưa nhận được tin nhắn trả lời của Trần Triều Ninh, cậu ngồi bên bàn ăn gặm chiếc bánh Ciabatta mua giảm giá ở tiệm bánh 2 hôm trước, vừa lạnh vừa cứng, giống như trái tim cậu vậy.

Trên tivi vẫn đang chiếu chương trình tạp kỹ không rõ tên, Hạng Tâm Hà cảm thấy Trần Triều Ninh dường như có chút tiềm năng tra nam, quả nhiên là thích tỏ ra hờ hững với cậu.

Không ăn nữa.

Tâm trạng không tốt, ngay cả sữa nóng cũng chỉ uống một nửa, mang theo đủ tiền ra ngoài đi quay trứng.

Công việc kinh doanh của máy quay trứng ở cửa cửa hàng tiện lợi về cơ bản là do một mình cậu ủng hộ, buổi sáng chưa ăn gì mấy, lúc này lại bắt đầu đói, vào mua mấy xiên Oden, lúc thanh toán nhìn thấy thứ đặt trên tủ trước quầy thu ngân, vô duyên vô cớ nuốt nước miếng, sau đó im lặng cầm hai hộp.

May mà túi áo lông vũ đủ lớn, Hạng Tâm Hà nhét đồ vào xong, đi đến trước máy quay trứng chuẩn bị quét mã, đồng hồ trẻ em trên cổ tay rung hai cái, Hạng Tâm Hà cắn que gỗ của xiên Oden ấn mở ra xem.

Trần Triều Ninh: [Em sáng sớm tinh mơ đã chạy ra ngoài chơi?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Tức giận đỏ mặt. jpg]

Trần Triều Ninh: [Nói chuyện.]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Từ chối.]

Trần Triều Ninh: [Lý do.]

Hạng Tâm Hà đột nhiên nổi lên chút ý xấu, cứ không nói cho anh biết.

Mục tiêu hôm nay là làm một chàng trai lạnh lùng.

Gió ngoài trời lớn, bên cạnh máy quay trứng có một cây thông Noel được trang trí, Hạng Tâm Hà đội mũ áo lông vũ lên, giơ điện thoại chụp cho nó mấy tấm ảnh, thuận tiện đăng một bài lên vòng bạn bè.

Kèm dòng chữ: Ông già Noel sẽ thực hiện tất cả điều ước chứ?

Chưa đầy một phút, Trần Triều Ninh đã bình luận ảnh của cậu.

czn: Có người cố ý không trả lời tin nhắn, ở đây đăng vòng bạn bè giả vờ lạnh lùng.

Hạng Tâm Hà khẽ mở to mắt, thầm nghĩ cái này cũng bị anh đoán trúng.

Suy nghĩ nửa ngày, quyết định tạm thời tắt máy đồng hồ trẻ em, nhưng lại lo lắng Trần Triều Ninh cảm thấy cậu sẽ xảy ra chuyện, cho nên làm bộ làm tịch gửi cho đối phương một tin nhắn Wechat.

xxh: [Aiya, đồng hồ tối qua quên sạc pin, cảm giác không trụ được đến lúc về nhà.]

Giở trò xấu khiến tâm trạng tốt lên, cho dù không gacha được trứng mù mong muốn, Hạng Tâm Hà vẫn vui vẻ về nhà trước 12 giờ trưa.

Liên lạc với Quyền Đàm cũng trở nên càng ngày càng ít, có một số việc mọi người đều ngầm hiểu, Hạng Tâm Hà cảm thấy như vậy cũng không tệ.

Buổi chiều gọi đồ ăn bên ngoài, ăn xong liền ngồi trên thảm phòng khách nhà Trần Triều Ninh chơi game mà bình thường anh hay chơi, có cái cậu chơi không hiểu, nhưng rất cố chấp, nhất định phải tra hướng dẫn trên mạng cũng phải chơi tiếp.

Thiểm Thiểm chạy vòng quanh Astra sủa loạn xạ khắp nhà, Hạng Tâm Hà bế nó lên cùng xem tivi.

Buổi chiều ngủ một giấc trưa, tỉnh dậy sắc trời bên ngoài tối đen như mực, trong chăn rất ấm, có chút không nỡ bò dậy, điện thoại vang lên trong phòng ngủ tràn ngập ánh sáng mờ ảo, Hạng Tâm Hà không tìm thấy Lấp Lánh, nghe điện thoại trước.

"Alo. . . . . . "

"Hạng Tâm Hà, em giỏi lắm."

Cơn buồn ngủ tan biến trong nháy mắt, lỗ tai Hạng Tâm Hà đều dựng đứng lên, Trần Triều Ninh hình như không được vui cho lắm, nhưng Hạng Tâm Hà bây giờ quả thực đã giỏi, cậu cũng không vui.

"Làm gì. . . . . . " Nhưng trong lòng nghĩ và ngoài miệng nói hoàn toàn khác nhau, ít nhất giọng điệu nghe có vẻ thực sự không có chút tự tin nào.

"Tin nhắn không trả lời, điện thoại không nghe, không muốn yêu đương nữa đúng không?"

"Đâu có." Hạng Tâm Hà giải thích cho mình vài câu: "Bên ngoài lạnh quá, em về ngủ một giấc mà, không nghe thấy điện thoại của anh."

"Hờ, ra là vậy."

"Đúng thế."

Trong ống nghe im lặng một lúc, Trần Triều Ninh lại gọi tên cậu. "Mở cửa."

Đầu óc Hạng Tâm Hà trì trệ, chưa phản ứng kịp.

"Hạng Tâm Hà."

Cậu một chút cũng không thích nghe cái tên này, lăn một vòng trên giường: "Anh Triều Ninh, anh đừng gọi em như vậy, em bây giờ không phải cấp dưới của anh đâu."

"Thế à? Thời gian trước là ai nói hối hận vì từ chức, còn muốn đi làm cùng anh?"

"Nhưng bây giờ không có." Hạng Tâm Hà vừa cố chấp vừa e thẹn.

Trần Triều Ninh trong điện thoại đổi một giọng điệu khác, rất giống như đang nói bên tai cậu: "Vậy. . . . . . Bảo Bảo?"

Tim Hạng Tâm Hà đập nhanh thình thịch, Trần Triều Ninh nói tiếp: "Bảo Bảo mở cửa nào?"

Cũng không biết có phải mang theo trêu chọc hay không, Hạng Tâm Hà lúc này mới ý thức được Trần Triều Ninh hình như đang ở ngay cửa.

"Anh. . . . . . " Anh nửa ngày, mơ mơ màng màng nói: "Đây là nhà anh mà, sao còn bắt em mở cửa."

"Nhanh lên." Trần Triều Ninh lại bắt đầu ra lệnh cho cậu.

Vẫn rất nghe lời, Hạng Tâm Hà đèn cũng không bật, đi dép lê từng bước đi tới huyền quan, giống như hồi nhỏ mong đợi nhận được món quà nào đó, mang theo mong đợi mở cửa ra một khe nhỏ, bên ngoài hơi tối, đầu tiên cậu ngửi thấy mùi hoa, tiếp đó cửa bị đẩy mạnh từ bên ngoài vào, theo sau là cái ôm mang theo hơi lạnh.

"Anh Triều Ninh?"

Cậu không chắc chắn hỏi: "Anh về rồi ạ?"

Vẫn không dám tin lắm, bị Trần Triều Ninh cắn môi thấy đau, mới không kìm nén được khẽ hưng phấn, ôm lấy người ta rúc vào trong lòng đối phương.

"Từ cửa hàng tiện lợi về cũng không nói một tiếng, mẫu ẩn gacha được chưa? Đồng hồ rốt cuộc là hết pin hay là cố ý tắt máy?" Giọng Trần Triều Ninh cũng rất lạnh.

"Chưa gacha được, đương nhiên là hết pin, đã nói với anh mà." Hạng Tâm Hà chột dạ hỏi: "Anh đến đó tìm em à?"

"Em nói xem?"

Đã sớm ném chuyện hôm nay phải làm chàng trai lạnh lùng ra sau đầu, Hạng Tâm Hà kiễng chân hai tay vòng qua cổ Trần Triều Ninh nói chuyện với anh, giống như gấu koala.

"Anh bảo em mỗi ngày đeo đồng hồ, nhưng hôm qua anh đều không báo cáo với em anh đang làm gì, sáng ngủ dậy cũng không nhận được tin nhắn của anh." Cậu càng nói càng tủi thân: "Anh không phải một người bạn trai đạt chuẩn."

Nói xong cảm thấy không đủ chặt chẽ, thêm một câu: "Hôm qua không phải."

Trần Triều Ninh hỏi cậu: "Vậy hôm nay là phải?"

"Hôm nay. . . . . . " Hạng Tâm Hà gật đầu, nghiêm túc nói: "Phải."

Xa nhau chưa đến một tuần, nỗi nhớ nhung giống như thủy triều nhấn chìm cậu, bị Trần Triều Ninh giữ chặt người đè lên tủ ở huyền quan hôn, bộ đồ ngủ bị lột bỏ rơi trên mặt đất, da thịt tiếp xúc với không khí lạnh lẽo cả người đều đang run rẩy.

"Lần sau về bật máy sưởi lên."

"Bật trong phòng."

"Tiết kiệm tiền điện cho anh à? Anh có phải nên khen em không?"

Hạng Tâm Hà mặt đỏ bừng, nói cũng được, "Em chấp nhận lời khen."

Cậu được Trần Triều Ninh bế vào trong phòng, không khí nóng phả vào mặt khiến cả người cậu đều giãn ra, nghe thấy tiếng Trần Triều Ninh c** q**n áo, còn chưa kịp dậy đã bị đè trở về.

"Anh Triều Ninh, anh về sao không nói với em? Có phải để cho em bất ngờ không?" Cứ thế tự dỗ dành mình.

Trần Triều Ninh nếu là vì cậu mà chạy về, không báo cáo với cậu cậu có thể lựa chọn tha thứ, dù sao yêu đương có mâu thuẫn là rất bình thường.

Cậu nghe thấy Trần Triều Ninh cười, ngây ngốc hỏi anh tại sao cười, Trần Triều Ninh nói: "Anh ngồi máy bay lâu như vậy, lời nên nói đều bị em nói hết, có thể chừa cho anh hai câu không, kẻo lại bị người ta nói anh không đạt chuẩn."

Hạng Tâm Hà vội vàng bịt miệng: "Vậy anh coi như không nghe thấy, nói lại một lần, em rửa tai lắng nghe."

Mắt đều cong lên, nói chuyện cũng ngọt ngào, "Anh Triều Ninh, em thu hồi lời vừa nãy, anh hôm qua cũng là một người bạn trai đạt chuẩn."

Cậu ngẩng mặt chạm vào môi Trần Triều Ninh, nhẹ giọng nói: "Thứ anh muốn, em chuẩn bị xong rồi."

Tâm trạng Trần Triều Ninh không tệ, đầu ngón tay xoa từ eo cậu đến tim.

"Ngày mai cho anh xem."

Hạng Tâm Hà nghi hoặc nói: "Ngày mai? Bây giờ cũng được mà."

"Bây giờ không cần."

"Vậy không được." Hạng Tâm Hà rất kiên trì, không nhẹ không nặng đẩy Trần Triều Ninh ra, mò mẫm bò đến đầu giường, sau đó sột soạt bò về.

Trong phòng ngủ rất yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của hai người.

"Em mua cái gì?" Giọng anh rất trầm, giống như đoán được, cho đến khi trong lòng bàn tay bị nhét vào một thứ, anh căng mặt kéo Hạng Tâm Hà mềm nhũn dậy.

"Không phải anh bảo em chuẩn bị sao?" Còn tưởng rằng Trần Triều Ninh sẽ rất vui chứ, sao cảm giác không phải vậy? Hạng Tâm Hà có chút buồn bực.

"Anh bảo em chuẩn bị cái này?"

"Không phải ạ?"

Trong phòng ánh sáng thực sự kém, nhưng từ giọng điệu của Hạng Tâm Hà dừng lại cũng có thể nhận ra sự ngây ngốc của cậu: "Lần trước anh không phải nói. . . . . . trong nhà không có, bảo em. . . . . . chuẩn bị sẵn sao?"

Trần Triều Ninh cảm thấy thái dương đều giật đau.

"Ý anh nói là. . . . . . "

2 chữ thư tình bị anh ngậm trong cổ họng, không nói ra miệng, dùng cái ôm và nụ hôn thay thế tất cả.

"Cũng không sai."

. . . . . .

Cậu rất căng thẳng, rất xấu hổ, nóng đến mức hô hấp không thông, nghe thấy Trần Triều Ninh hít ngược một hơi khí lạnh.

"Anh Triều Ninh, sao vậy?"

Đầu Hạng Tâm Hà bốc khói, hồi lâu cũng không nói chuyện.

"Anh Triều Ninh." Cậu run giọng nói: "Sinh nhật vui vẻ."

Xúc cảm quá xa lạ, nhưng lòng bàn tay Trần Triều Ninh v**t v* cậu trở nên rất dịu dàng, được ôm vào lòng không buông, cũng không biết có phải ảo giác hay không, mỗi nụ hôn của Trần Triều Ninh đều rơi vào trái tim bên trái cậu.

"Em không mua bánh kem." Hạng Tâm Hà giọng điệu hối hận: "Đáng lẽ nên mua sớm chút."

Trần Triều Ninh hình như nói một câu không sao, nhưng Hạng Tâm Hà rất cố chấp, "Phải ước nguyện mà. . . . . . "

"Em muốn anh ước nguyện gì?"

"Không biết, gì cũng được."

Thực sự quá mệt mỏi, nhưng không nỡ ngủ.

Trước khi hoàn toàn hôn mê, Trần Triều Ninh dán vào tai cậu nói: "Nếu em lại quên anh, cả đời này em xong đời."

Vẫn là giọng điệu uy h**p quen thuộc, nhưng Hạng Tâm Hà lại cảm thấy an tâm vô cùng.

Sáng hôm sau cậu dậy rất sớm, lén lút xuống giường từ trong lòng Trần Triều Ninh, chân mềm nhũn lấy phong bì trong ngăn kéo ra, sau đó lặng lẽ nhét xuống dưới gối Trần Triều Ninh, tiếp đó làm như không có chuyện gì chui trở lại vào lòng người ta.

Ừm, làm ông già Noel cũng rất hạnh phúc.

Hy vọng lần này có thể nhận được rất nhiều vận may.

Chiều hôm sau mới ra ngoài, Hạng Tâm Hà quấn kín mít, phát hiện một bó hoa hồng ở cửa, cánh hoa rơi đầy đất, nhưng vẫn tươi thắm.

Cậu vui vẻ cất hoa đi, hôn lên má Trần Triều Ninh nói muốn mua một cái bình hoa c*m v**.

Chụp ảnh định đăng lên vòng bạn bè, nhưng lời đã tổ chức xong thực sự ngại gửi trực tiếp ra ngoài, chỉ có thể nhân lúc Trần Triều Ninh lái xe dùng đồng hồ trẻ em gửi vào Gia Viên Của Bảo Bối.

[Anh Triều Ninh là người chồng tốt nhất thế giới (đáng yêu)]

Hôm nay Hạng Tâm Hà cuối cùng cũng quay được mẫu ẩn tâm tâm niệm niệm, là một chú voi con màu hồng tím, tên là Tinh Hà Bộ Mộng.

Cậu vui đến mức hận không thể thờ Trần Triều Ninh lên.

"Em cứ có mới nới cũ như vậy." Trần Triều Ninh nói.

"Mới không có đâu."

Hạng Tâm Hà đặt búp bê chuyên môn ở ghế sau, thắt dây an toàn cho chúng nó, tiếp đó vỗ vỗ đầu, nói muốn đưa chúng nó về nhà.

"Đại gia đình bạn bè tập hợp đủ rồi, anh Triều Ninh." Cậu nói: "Gấu Hạt Dẻ có nhiều bạn tốt như vậy, vui chết đi được."

Trần Triều Ninh cười một tiếng, bảo cậu ngồi cho tử tế.

"Nhưng em vẫn thích Gấu Hạt Dẻ nhất." Hạng Tâm Hà nằm bò lên tai Trần Triều Ninh nói.

Là trứng quay cầu mà không được đầu tiên Trần Triều Ninh quay cho cậu, bên trong mở ra không chỉ là búp bê cậu muốn, còn có sự yêu thích của Trần Triều Ninh.

Cậu cũng muốn làm Gấu Hạt Dẻ hạnh phúc nhất thế giới.

- Toàn văn hoàn -

[Tác giả có lời muốn nói]

Hãy để chúng ta gửi lời chúc phúc nồng nhiệt nhất đến cặp đôi đồng tính luyến ái nam này (vỗ tay)

Bình Luận (0)
Comment