Chưa đầy 2 tuần nữa là đến lễ Giáng sinh, Trần Triều Ninh vào một buổi chiều ngày làm việc đã đến nhà cũ một chuyến, Ni Ni nghỉ học sớm, ở đây bầu bạn với bà cụ giết thời gian, nhưng rõ ràng bà cụ không hoan nghênh anh lắm, đeo kính lão đọc sách, trên tivi đang phát nhạc khó nghe không biết ai hát.
Anh ngồi về phía sô pha một chút, bà cụ liền dịch sang bên cạnh một chút, anh tới gần, bà cụ liền dịch, cho đến khi ép Ni Ni vào giữa.
Bầu không khí thực sự gượng gạo, Ni Ni cũng không biết nên nói gì, cầm điều khiển từ xa bắt đầu chuyển kênh.
"Đừng chuyển." Trần Triều Ninh nhìn chằm chằm khuôn mặt trong tivi, cảm thấy hơi quen mắt, Nini nhắc nhở anh: "Là Du Ôn Thư."
Anh "Hừ" một tiếng, nhớ ra, nói với Ni Ni: "Hát cũng náo nhiệt phết."
Pẹt pẹt pẹt pẹt, thích hợp khuấy động bầu không khí, nhưng không tốt cho tai.
"Chuyển rồi."
"Ừ."
Ni Ni chuyển kênh, vặn người nói: "Chú Triều Ninh, cháu sắp không thở nổi." Cô bé đẩy đẩy anh, bị bà cụ kéo dậy.
"Chúng ta đi, đừng để ý đến người này, làm hư cháu."
Ni Ni quay đầu nhìn Trần Triều Ninh vẻ mặt vô tội trên sô pha, "Sao có thể chứ?"
"Bà ngoại." Trần Triều Ninh bất đắc dĩ nói: "Vẫn còn giận ạ."
Bà cụ căn bản không để ý đến anh, tháo kính ra định đi, bị Trần Triều Ninh chặn lại, bà tức đến mức nói chuyện cũng không vững: "Bà cảnh cáo cháu, đừng có ở đây cười cợt nhả với bà."
Trần Triều Ninh lập tức đổi vẻ mặt nghiêm túc, nói với bà cụ: "Cháu đến đây không có việc gì khác, chỉ muốn thăm bà thôi."
"Xem bà có bị tức chết không chứ gì?"
"Cháu là loại người đó sao?"
Bà cụ ngồi phịch xuống sô pha, bà bảo Ni Ni về phòng trước, nói có mua đồ ngon, Ni Ni lon ton chạy đi, bà cụ nhìn cô bé hoàn toàn biến mất khỏi phòng khách mới nghiêm chỉnh ngồi nhìn Trần Triều Ninh.
"Bà mấy ngày nay vẫn luôn nghĩ, có phải Tiểu Đàm ảnh hưởng đến cháu không, bà đôi khi cũng rất hối hận, bà cứ để 2 đứa ở cùng nhau, cảm thấy 2 đứa là người một nhà quan hệ phải thân thiết, cho nên cháu mới biến thành như vậy?"
Trần Triều Ninh giơ hai tay lên, đầu hàng nói: "Bà ngoại, cái này bà oan uổng cho anh họ cháu, cháu với anh ta quan hệ vẫn luôn như vậy, anh ta không ảnh hưởng được cháu đâu."
"Vậy sao cháu lại. . . . . . " Bà cụ muốn nói lại thôi.
Trần Triều Ninh im lặng một lát sau đó nói: "Nếu bà nhất định phải có một câu trả lời, thật ra cháu cũng không nói rõ được, cháu đã quen biết Hạng Tâm Hà rất lâu, có thể. . . . . . "
"Bà biết." Bà cụ duỗi một ngón tay chỉ vào anh, từng chữ từng chữ ghét bỏ nói: "Cháu là gay ngầm."
"?" Sắc mặt Trần Triều Ninh kỳ lạ nói: "Sẽ không phải bà vừa nãy đang xem loại nội dung này chứ? Lớn tuổi bớt xem mấy thứ linh tinh đi, đưa cho cháu."
"Chậc, cháu không được động vào." Bà cụ tức giận nói: "Bá đạo như vậy, chỉ cho phép các cháu làm gay, không cho phép bà tăng thêm kiến thức?"
". . . . . . Bà tăng thêm loại kiến thức này có mục đích gì?"
"Không cần cháu quản."
Cố chấp lắm, Trần Triều Ninh đâu quản được, hỏi bà: "Mẹ cháu gần đây có tới không?"
"Không có." Bà cụ thở dài thật sâu, ngả người ra sô pha nói: "Làm cả buổi, vẫn là bà già này khả năng tiếp nhận mạnh nhất."
Trần Triều Ninh: "Sau tết âm cháu đưa em ấy về nhà một chuyến."
Bà cụ hận không thể điếc luôn cho xong, nhắm mắt lại không dám đối mặt, chỉ muốn đuổi người đi: "Cút cút cút, đừng làm phiền bà."
Hơn 4 giờ chiều Trần Triều Ninh chuẩn bị rời đi, ở cửa gặp Quyền Đàm bước xuống từ trên xe.
"Về rồi à?" Quyền Đàm phong trần mệt mỏi, không biết từ đâu tới, nhìn đồng hồ hỏi anh: "Không ở lại ăn cơm sao?"
"Không, đang đuổi em đi đây."
Quyền Đàm cười cười: "Cần một quá trình, qua rồi sẽ ổn thôi."
Trần Triều Ninh gác tay lên cửa xe nói chuyện với Quyền Đàm: "Vẫn là anh có kinh nghiệm, đi đây."
"Đợi đã."
Trần Triều Ninh dừng lại, Quyền Đàm hỏi anh: "Tâm Hà gần đây thế nào? Thời gian trước em ấy đến công ty tìm anh, nhưng anh vừa khéo không ở đó, anh không rõ có phải định từ chức hay không."
"Có thể." Trần Triều Ninh không để ý nói: "Tùy em ấy."
Hai người vĩnh viễn nói chuyện không quá vài phút, Quyền Đàm cười xoay người vào nhà, Trần Triều Ninh từ nhà cũ trực tiếp lái xe về nhà.
Hành tung của Tâm Hà Tiểu Bảo trong Gia Viên Của Bảo Bối từ chiều nay bắt đầu đã ở nhà anh, tâm trạng vẫn luôn rất tốt, anh nhân lúc đèn đỏ chọc chọc ảnh đại diện của Tâm Hà Tiểu Bảo, người nọ vội vàng hỏi anh có phải sắp về không.
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Đợi anh lâu lắm đấy, anh Triều Ninh, anh về ăn cơm không?]
Ghi chú vốn dĩ thuộc về Ôn Nguyên đã đổi thành tên của anh.
Trần Triều Ninh: [Về.]
Một khi qua 5 giờ, nhiệt độ liền trở nên rất thấp, không biết Giáng sinh năm nay có tuyết rơi không, nhưng cũng không quan trọng, từ hầm để xe đi thang máy về, khoảnh khắc mở cửa, ngoại trừ hơi ấm phả vào mặt, còn có cơ thể mềm mại, anh còn cầm điện thoại, cuộc gọi không thông chỉ có thể cúp máy.
"Anh Triều Ninh." Hạng Tâm Hà không vui: "Anh gọi điện thoại cho ai vậy?"
Trần Triều Ninh dùng chân đóng cửa lại, bóp cằm cậu, "Em còn quản cả anh à?"
Áo len trên người Hạng Tâm Hà xù lông, sờ rất thích, trong lòng Trần Triều Ninh ngẩng mặt lên giống như động vật qua đông. "Là con gái?"
Trần Triều Ninh không chút nghĩ ngợi gật đầu: "Phải."
Hạng Tâm Hà lần này thật sự không vui, đẩy anh ra, tự mình đi đến ngồi trên thảm trước sô pha, ôm Thiểm Thiểm im lặng không nói một câu nào, Trần Triều Ninh đi tới, cậu cũng không để ý.
"Ý gì?"
Thiểm Thiểm sủa mấy tiếng, 4 chân khua loạn xạ trong không khí, Hạng Tâm Hà nói: "Em ghen."
Trần Triều Ninh: "Ghen bao nhiêu?"
Hạng Tâm Hà: "Chúng ta bây giờ đang yêu đương, anh đều đã tỏ tình với em, anh là bạn trai em, anh Triều Ninh."
Cậu quay mặt qua, nghiêm túc nói: "Anh biết bạn trai có nghĩa là gì không?"
Trần Triều Ninh làm bộ suy nghĩ một phen, tiếp đó giả vờ không hiểu: "Không hiểu lắm."
Hạng Tâm Hà quay lưng đi, trong tiếng sủa của Thiểm Thiểm, giọng cậu nghe rất nhỏ.
"Em hôm nay qua đây dọn dẹp vệ sinh nhà cửa cho anh sạch sẽ như vậy, không phải để nghe anh nói những lời này đâu."
Bất luận là giọng điệu hay bóng lưng, đều rất tủi thân.
Trần Triều Ninh bảo cậu tắt Thiểm Thiểm đi trước đã.
"Không tắt."
"Hạng Tâm Hà."
"."
Trần Triều Ninh bật cười, trêu chọc cậu từ phía sau ghé vào gần, nói bên tai cậu: "Anh gọi điện thoại cho mẹ anh."
Tai Hạng Tâm Hà đỏ lên trông thấy bằng mắt thường, Trần Triều Ninh đợi cậu quay mặt lại.
Quả nhiên, chưa đến 2 giây, Hạng Tâm Hà chậm chạp nhìn khuôn mặt chín đỏ nhìn về phía anh: "Là dì ạ, vậy. . . . . . không gọi được sao?"
Trần Triều Ninh: "Bà ấy bây giờ một chút cũng không muốn gặp anh, trách ai đây?"
Hạng Tâm Hà tắt Thiểm Thiểm, đặt sang một bên, quỳ gối trên thảm bò tới, "Trách em."
Cậu nắm tay Trần Triều Ninh trong lòng bàn tay, áy náy nói: "Anh Triều Ninh, hay là anh đi tìm dì một chút, nói chuyện trực tiếp có lẽ dì sẽ không tức giận như vậy."
"Mai đi."
"Vâng."
Hạng Tâm Hà được anh ôm vào lòng, vẫn thích nắm tay Trần Triều Ninh chơi, nốt ruồi đen ở đốt ngón út rất nổi bật, cậu cầm lên hôn vào chỗ nốt ruồi đen.
"Cánh Tư nói với em nó bây giờ đang ở Ý, nó nói ăn đồ Trung hai ngày rồi." Hạng Tâm Hà đột nhiên nói: "Đợi nó về, em muốn đưa nó cùng đi ăn cơm, thật ra em cảm thấy nó rất ngoan."
Có một số việc càng không cần thiết phải chấp nhặt với trẻ con.
"Ừ."
"Đúng rồi, em muốn ngày mai đi quay trứng." Cậu nói: "Muốn đại gia đình Gấu Hạt Dẻ, còn có một mẫu ẩn."
Trần Triều Ninh thuận miệng hỏi: "Mẫu ẩn là cái gì?"
"Em cũng không biết, quay ra mới biết được."
"Đi thôi."
Hạng Tâm Hà ngồi dậy từ trong lòng anh, ôm cổ anh nói: "Muốn anh đi cùng em, anh may mắn hơn."
Trần Triều Ninh rũ mắt nhìn mí mắt mỏng manh của cậu, "Không phải nói tự mình quay mới có ý nghĩa sao?"
"Em hôm nay ở nhà nghiên cứu kỹ bản báo cáo anh gửi trước đó rồi, về việc tiếp xúc thân mật có thể nâng cao giá trị may mắn hay không."
Trần Triều Ninh kiên nhẫn nghe cậu nói, trơ mắt nhìn mặt cậu càng lúc càng đỏ, cơ thể cũng dần nóng lên.
"Em hơi nghi ngờ cái thứ này là do anh tự viết."
Trần Triều Ninh nhéo mặt cậu, uy h**p: "Hạng Tâm Hà, nói linh tinh là phải trả giá đắt đấy."
"Nhưng chính em tìm không thấy, anh lấy ở đâu ra."
"Là do năng lực em không được."
"Vậy anh hôn hôn em đi." Hạng Tâm Hà ấn tay anh lại, lông mi hơi run rẩy: "Em muốn thử xem, em quên mất ngày mai anh còn phải đi làm, hôm nay hôn nhiều chút, ngày mai em xem xem có quay được không."
Trần Triều Ninh cúi đầu hôn vào giữa môi cậu.
Ngẩng cổ hôn luôn rất mệt, đến cuối cùng là ngồi trên đùi Trần Triều Ninh ôm hôn mổ, bên môi tì vào bụng ngón cái của Trần Triều Ninh, nghe người ta hỏi: "Em trả lời anh một câu."
"Cái gì?"
Hạng Tâm Hà choáng váng, không biết là bị lò sưởi hun, hay là do hôn môi nóng.
"Bạn trai là cái gì?" Giọng nói Trần Triều Ninh mang theo sự quyến rũ, Hạng Tâm Hà chớp chớp đôi mắt ướt át nói: "Là chồng ạ."
Nói như lẽ đương nhiên, đến nỗi Trần Triều Ninh chưa phản ứng kịp cứng đờ vài giây, đợi đến khi bản thân nhận ra muốn chạy liền bị kéo về.
"Nói lại lần nữa, nghe không rõ."
Cậu bị đè xuống thảm, 2 chân tách ra, Trần Triều Ninh chen vào giữa, nhưng làm thế nào cũng không chịu nói lần thứ 2 nữa.
Trần Triều Ninh lại uy h**p cậu: "Vậy em chắc chắn không quay được mẫu ẩn, có thể mẫu thường cũng không quay được, dù sao ngay cả Gấu Hạt Dẻ em cũng là anh quay giúp em."
Cái này nhịn không nổi, Hạng Tâm Hà cảm thấy mạch máu đều bị nắm chặt, nhưng không thể phản bác.
"Em lấy lòng anh, nói không chừng còn có cơ hội."
Đèn trên đỉnh đầu chiếu vào trong mắt Hạng Tâm Hà, cậu không chớp mắt cái nào, nhìn từ biểu cảm giống như đang tự cổ vũ cho mình, nhưng hiển nhiên chuẩn bị không đủ đầy đủ, lầm bầm đừng nói Trần Triều Ninh, chính cậu cũng không nghe rõ.
"Nói cho Thiểm Thiểm nghe đấy à?"
"Mới không phải." Hạng Tâm Hà biện giải, cậu đâu biết gọi Thiểm Thiểm là chồng.
Nắn nót mãi, Trần Triều Ninh cũng không nghe thấy lần thứ hai.
__________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Còn hai chương nữa là hết