Đồ ăn Trần Triều Ninh mang về từ nhà hàng được Hạng Tâm Hà bưng vào bếp, cậu đi lấy bát trong tủ bát, sau khi xuất viện thể lực vẫn chưa hồi phục được bao nhiêu, cổ tay không có sức, truyền dịch lại ở tay phải, luôn run rẩy.
Phía sau dán lên một luồng nhiệt, cậu ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt, không giống nước hoa, có thể là mùi trên quần áo của Trần Triều Ninh.
Bàn tay lớn hơn cậu một chút, nhẹ nhàng ấn lên mu bàn tay còn dán băng keo y tế của cậu, giây tiếp theo da thịt chạm nhau có thể nghe thấy nhịp tim rõ ràng, Hạng Tâm Hà xấu hổ muộn màng, chậm chạp nói: "Để em làm cho."
Trần Triều Ninh không để ý đến cậu, kéo tay cậu lôi về phía sau, bảo cậu tránh xa chỗ này ra một chút.
"Em tỉnh dậy không thấy anh." Hạng Tâm Hà dựa vào vai Trần Triều Ninh, nhìn anh đổ từng món ăn trong hộp ra đĩa, đốt ngón tay thon dài dính chút nước sốt, Hạng Tâm Hà thuận tay muốn lau cho anh, nhưng bị Trần Triều Ninh từ chối.
"Anh sao vậy?" Cẳng tay chắn trước ngực Hạng Tâm Hà, cậu vẻ mặt mờ mịt nói: "Vẫn còn giận em sao? Lần sau em không chạy lung tung nữa là được chứ gì?"
Trần Triều Ninh mở vòi nước tùy tiện rửa một cái, từng giọt nước rơi xuống từ đầu ngón tay, anh bỏ đĩa đựng thức ăn vào lò vi sóng hâm nóng, mới xoay người mặt đối mặt với Hạng Tâm Hà.
"Ba em đến đón em, anh có gì đáng giận, các người là người một nhà."
Hạng Tâm Hà rất nhiều lúc đối mặt với Trần Triều Ninh không thông minh lắm, ví dụ như bây giờ không nghe ra trong lời nói của anh có hàm ý, vốn dĩ đã gần, cậu vươn hai tay, nâng tay phải của Trần Triều Ninh trong lòng bàn tay, ướt át, rất lạnh.
"Em sai rồi mà."
Thái độ nhận sai không tệ, nể tình cậu vừa khỏi bệnh, Trần Triều Ninh không muốn so đo với cậu, Hạng Tâm Hà thấy vẻ mặt anh dịu đi, liền bắt đầu cười ngốc nghếch, "Hôm nay lạnh thật đấy, tay anh cũng vậy, để em ủ ấm cho anh một lát."
Tay cậu rất mềm, không có vết chai sạn gì, da dẻ rất mịn, tay Trần Triều Ninh căn bản chưa khô, dính dớp như vậy sợ cậu lại ốm, liền rút ra, nhưng Hạng Tâm Hà không chịu, mất mát thấy rõ bằng mắt thường, anh thở dài, hết cách, ôm eo Hạng Tâm Hà kéo người vào lòng.
Tiếng lò vi sóng hâm nóng rất trầm, Trần Triều Ninh không đặt tay phải ẩm ướt lên quần áo Hạng Tâm Hà, trực tiếp dùng cả cánh tay dán người vào trước ngực mình.
Mặt Hạng Tâm Hà đỏ lên rất nhanh, đặc biệt là mí mắt, mỏng manh một mảnh, trông rất nhạy cảm.
Anh khẽ cúi người hôn lên khóe môi Hạng Tâm Hà, sau đó từng chút một làm sâu thêm nụ hôn này, Hạng Tâm Hà cả người gần như mềm nhũn, hai cánh tay yếu ớt vòng quanh anh, lúc kết thúc lò vi sóng vừa vặn "tinh" một tiếng, Trần Triều Ninh nhìn thấy mí mắt cậu run lên một cái.
"Là bởi vì em bị ốm, cho nên anh mới tốt với em như vậy sao?" Hạng Tâm Hà l**m môi, ánh mắt cũng không quá tập trung.
Trần Triều Ninh lau sạch vệt ẩm ướt nơi khóe miệng cậu, "Em cảm thấy thế nào?"
Cậu không biết, dù sao Trần Triều Ninh tự mình nói thích cậu, cậu đều nhớ, bên bể bơi biệt thự nhà Ni Ni, trước mặt bao nhiêu người không chịu buông tay, chẳng phải là ý thích sao?
Nhưng cậu không dám nói thẳng, Hạng Tâm Hà cho rằng mình vẫn chưa đủ dũng cảm, rõ ràng đã theo đuổi Trần Triều Ninh lâu như vậy, cậu xưa nay da mặt dày, nhưng khi nhận được hồi đáp lại cảm thấy tay chân luống cuống.
Cơm hâm nóng không ăn được bao nhiêu, Trần Triều Ninh dọn dẹp bàn ăn bưng hết phần còn lại vào bếp, lúc hóng gió lạnh bên ngoài đầu óc còn tỉnh táo, lúc này bị hơi ấm trong nhà hun cho choáng váng đầu óc.
Hạng Tâm Hà nằm bò trên bàn nhìn bóng lưng Trần Triều Ninh, cởi áo khoác chỉ mặc một chiếc áo len đen bó sát, dáng người cao ráo chân dài, thân hình đẹp, dòng máu tươi chảy qua từng tấc cơ thể, cậu ngáp một cái.
Trần Triều Ninh từ trong bếp đi ra lau khô tay, không thấy bóng dáng Hạng Tâm Hà đâu, điện thoại liên tiếp vang lên mấy tiếng, hiện lên rất nhiều tin nhắn, anh mở ra xem phát hiện là Gia Viên Của Bảo Bối đã im hơi lặng tiếng rất lâu.
[Tâm Hà Tiểu Bảo đã online! Mau đến tương tác với bảo bối nào!]
Lại đeo lên rồi?
Anh nhìn quanh bàn ăn một vòng, phát hiện Hạng Tâm Hà đang ngồi xổm bên cạnh sô pha phòng khách nghịch ngợm chiếc đồng hồ trẻ em của cậu.
"Em mấy ngày không dùng, không ngờ vẫn còn điện." Cậu ngẩng mặt lên, như bảo bối muốn đeo lại vào tay, nhưng thử mấy lần đều không thành công, Trần Triều Ninh đeo giúp cậu.
Hạng Tâm Hà còn muốn vui vẻ ngắm nghía một chút, nhưng Trần Triều Ninh nắm chặt cổ tay cậu không buông.
"Anh hỏi em."
"Hả?"
Ngón tay cái của Trần Triều Ninh v**t v* mặt đồng hồ, ánh mắt rực lửa hỏi: "Tại sao em lại nghĩ đến việc mua đồng hồ trẻ em?"
Nhắc tới vấn đề này, Hạng Tâm Hà đầu tiên là ngẩn người, tiếp đó chưa đến vài giây đã bắt đầu tim đập nhanh, giống như tên trộm chột dạ dùng tay kia sờ tai, "Rất đáng yêu mà, anh biết đấy, em chính là thích những thứ ấu trĩ này."
"Anh biết?" Trần Triều Ninh bắt lấy lời cậu hỏi ngược lại một câu, ngược lại khiến Hạng Tâm Hà bắt đầu toát mồ hôi lạnh, cậu nghi ngờ mình đã nói sai, ngay lúc vắt hết óc nghĩ cách lừa gạt cho qua chuyện, Trần Triều Ninh buông cậu ra.
"Đứng lên."
"Dạ, được."
Cậu vịn mép sô pha đứng dậy, tìm chuyện để nói, "Anh muốn xem Gấu Hạt Dẻ không?"
Trần Triều Ninh nhìn theo hướng ngón tay cậu chỉ nhìn thấy thứ xấu quắc trong tủ kính trưng bày.
"Không xem." Anh quay đầu đi luôn, Hạng Tâm Hà cuống lên, tưởng anh muốn đi, vội vàng chặn anh lại.
"Đừng đi mà, lại không vui ạ?"
Kết quả Trần Triều Ninh chỉ ngồi xuống sô pha của cậu, tư thế lười biếng nói: "Đồ Quyền Đàm tặng em quý báu như vậy, khiêu khích anh?"
Đầu óc Hạng Tâm Hà vận hành vô cùng chậm chạp, trì trệ nói: "Không phải, đó là của anh, cái anh Quyền Đàm tặng ở trên túi chéo."
Trần Triều Ninh lúc này mới chịu bố thí cho thứ xấu quắc một ánh mắt, anh hỏi Hạng Tâm Hà: "Của anh, em để trong đó?"
"Vâng!" Hạng Tâm Hà gật đầu thật mạnh, "Mở ra từ trứng mù mang về từ nhà anh, ý nghĩa không giống nhau, chắc chắn phải cất giữ."
Cậu cười rất thẹn thùng: "Em thích lắm."
Trần Triều Ninh im lặng không nói hỏi: "Ảnh đại diện Wechat cũng là cái này?"
"Vâng vâng!"
Cái này cũng tạm được.
Trần Triều Ninh đưa tay giữ chặt gáy cậu, "Qua đây."
Cậu rất nghe lời, liền ghé vào gần, hai người lại bắt đầu hôn môi.
Tiếng th* d*c của Hạng Tâm Hà rất nặng nề, nói chuyện đều mang theo giọng mũi, lúc tách ra chất lỏng ướt át nơi khóe môi dính vào nhau, điện thoại Trần Triều Ninh vẫn luôn reo không ngừng, ồn ào đến mức tai cậu đau nhức.
"Điện thoại anh tại sao cứ reo mãi vậy? Có phải, có người tìm anh không?" Hạng Tâm Hà lo lắng là người nhà anh, "Có nghe không?"
"Không cần."
"Không tốt lắm đâu."
Trần Triều Ninh cắn môi và cằm cậu, Hạng Tâm Hà bị đau, nhưng không trốn, vẫn có chút lo lắng: "Em cảm thấy anh gần đây vẫn nên ở bên cạnh người nhà nhiều hơn, dù sao anh. . . . . . "
"Bọn họ không muốn gặp tên đồng tính luyến ái nam này đâu." Trần Triều Ninh không quan trọng nói.
Anh thuận miệng nói như vậy, ngược lại khiến Hạng Tâm Hà khó chịu đến mức tim thắt lại, cậu đẩy Trần Triều Ninh ra, màu đỏ trên mặt phai đi một chút.
"Không được, như vậy thật sự không. . . . . . "
Trần Triều Ninh ngắt lời cậu: "Sao, không phải em nói sẽ chịu trách nhiệm sao? Anh biến thành như vậy tất cả đều là lỗi của em."
Cậu có nói không?
Hình như là có.
Nhưng nhớ không rõ lắm, lời cậu nói với Trần Triều Ninh thực sự quá nhiều.
"Vậy. . . . . . " Bất kể thế nào, tội danh này cứ nhận trước đã. "Em xin lỗi anh."
"Tự em kiểm điểm lại cho tốt đi."
"Vâng ạ."
Hạng Tâm Hà vô thức sờ sờ đồng hồ trẻ em của mình, muốn an ủi Trần Triều Ninh hai câu, nhưng Trần Triều Ninh đột nhiên ghé vào gần, chóp mũi chạm chóp mũi, hỏi cậu: "Hạng Tâm Hà."
Anh vừa gọi tên, điện thoại liền reo, phiền chết đi được.
Hạng Tâm Hà nhíu mày, nửa há miệng, lời còn chưa nói ra khỏi miệng đã nghe thấy Trần Triều Ninh nói: "Em theo đuổi anh lâu như vậy, cũng sẽ không phải hôm nay mới biết người nhà anh không đồng ý anh qua lại với đàn ông chứ."
"Cho nên em xin lỗi anh mà, em trước đây. . . . . . "
Nói được một nửa, nút thắt trong đầu bỗng chốc lỏng ra, cậu vội vàng ngậm miệng, cẩn thận từng li từng tí nhìn vào mắt Trần Triều Ninh, người nọ ung dung thản nhiên chờ cậu nói tiếp, nhưng cậu lựa chọn ngậm miệng.
Trần Triều Ninh thông minh như vậy, có phải đã phát hiện không?
Hay là do cậu quá ngốc, cho nên che giấu quá kém?
Nhưng Trần Triều Ninh cũng không nói thẳng, cho nên rốt cuộc là phát hiện hay chưa?
Cho dù biến thành đồng tính luyến ái Trần Triều Ninh vẫn xảo quyệt như trước, cứ bắt cậu đoán.
Thôi bỏ đi, Hạng Tâm Hà nghĩ thầm, Trần Triều Ninh không nói, vậy cậu cũng không nói.
"Tâm Hà Tiểu Bảo."
Giọng Trần Triều Ninh bay vào tai, Hạng Tâm Hà luống cuống cứng đờ người, lông tơ trên da dưới ánh đèn nhìn rõ mồn một, Trần Triều Ninh nâng mặt cậu lên, vừa nãy rõ ràng đã hôn rất lâu, nhưng lần này chỉ dùng môi chạm vào má cậu, Hạng Tâm Hà yếu ớt run rẩy lông mi không nói một lời, bị Trần Triều Ninh đè ngửa ra sau.
"Anh làm gì gọi em như vậy."
Trần Triều Ninh như tìm được niềm vui, "Trong đồng hồ em chẳng phải ghi chú như vậy sao."
"Đó là mẹ em gọi. . . . . . " Hạng Tâm Hà nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Môi chạm môi, nụ hôn tỉ mỉ khiến Hạng Tâm Hà dường như rơi vào một thế giới tuần hoàn mềm mại, chạy không thoát vứt không xong, quan trọng nhất là, cậu cũng không muốn chạy không muốn trốn.
"Ừ, được." Trần Triều Ninh nhàn nhạt nói: "Anh không gọi."
Anh giả vờ như muốn đứng dậy khỏi người Hạng Tâm Hà, người này không biết lấy đâu ra sức lực trực tiếp kéo anh ngã xuống sô pha.
Không dám đối mặt dứt khoát nhắm mắt lại, người mình thích làm gì cũng đúng, sai cũng không muốn sửa.
Hai chân bên mép sô pha bắt chéo lộn xộn, Hạng Tâm Hà cảm thấy khó thở dưới thân Trần Triều Ninh.
Hạng Tâm Hà không dám nhìn anh, đuôi mắt ươn ướt, Trần Triều Ninh lại ôm cậu rất chặt rất chặt, giống như sợ cậu chạy mất vậy.
"Sao vậy?" Tần suất tim đập nhanh khiến cậu cảm thấy Trần Triều Ninh cũng bị bệnh.
Trần Triều Ninh vùi đầu vào cổ cậu, lại gọi cậu một tiếng Tâm Hà Tiểu Bảo, lần này Hạng Tâm Hà "ừm" một tiếng trong cổ họng, nhưng Trần Triều Ninh dường như vẫn không hài lòng.
Đầu lưỡi tê dại, tay chỉ có thể yếu ớt đặt trên vai Trần Triều Ninh, không vòng qua cổ được.
"Nói có mặt."
Hạng Tâm Hà ý thức được đây dường như là mệnh lệnh đối với cậu, tim đập đã không thể kiểm soát, cậu tư thái lấy lòng, hôn lên má và chóp mũi Trần Triều Ninh, cuối cùng là môi anh, cảm thấy hôn môi sẽ giết người, còn ngạt thở hơn cả chết đuối.
Điện thoại Trần Triều Ninh reo chói tai, Hạng Tâm Hà cảm thấy mình sắp chìm trong một biển tin nhắn sâu không thấy đáy.
Cậu ôm Trần Triều Ninh, khảm mình vào trong lòng đối phương, xấu hổ gọi một tiếng: "Có mặt. . . . . . "
Hối hận, chiếc đồng hồ trẻ em này vốn dĩ mua để cảnh giác Trần Triều Ninh, kết quả người bị hành hạ lại là chính mình.
Hạng Tâm Hà quyết định sau này sẽ không bao giờ đeo nữa.
_________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Cặp đôi gay nhỏ này. . . . . . eo ôi. . . . . .