Quá trình khỏi bệnh chậm như kéo tơ, đến giữa tháng 11 chiều thứ 7 Hạng Tâm Hà mới gặp Ôn Nguyên, lần này trời mưa liên miên, may mà hôm gặp không mưa, nhiệt độ không cao, cậu mặc thêm áo khoác, Ôn Nguyên vừa khéo phải đến trường quay một chuyến, nói muốn đưa cậu đi cùng.
"Có thể tùy tiện vào sao?" Hạng Tâm Hà hơi lo lắng, "Hay là tôi đợi cậu kết thúc, cũng không chênh lệch bao lâu."
Ôn Nguyên không để ý nói: "Cái này có gì không được, tôi có thẻ ra vào làm việc, không sao, lần này có thể nhìn thấy siêu mẫu đấy, không đúng, là đại minh tinh."
"Ai vậy?"
"Chắc chắn là kiểu người cậu thích."
Hạng Tâm Hà không có hứng thú lắm, nhưng vẫn rất nể tình, "Tôi bây giờ......"
Ôn Nguyên lái xe tới, Hạng Tâm Hà nhận ra chiếc xe này.
"Là của anh Ninh đấy." Ôn Nguyên thắt dây an toàn, giải thích: "Xe công ty bị người ta lái đi rồi, anh Ninh đưa chìa khóa xe của anh ấy cho tôi."
"À."
Hạng Tâm Hà cúi đầu cũng thắt dây an toàn cho mình, nhớ tới buổi sáng hôm Trần Triều Ninh rời khỏi nhà cậu, cậu cố ý không dậy, giả vờ như vẫn đang ngủ, Trần Triều Ninh hình như lại hôn cậu, trán ấm nóng.
"Máy ảnh của cậu ở đâu?"
Cậu như con chim cút mở mắt: "Trong túi chéo của tôi."
Trần Triều Ninh đứng ngược sáng chiếu vào từ cửa kính phòng ngủ, trêu chọc: "Giả vờ ngủ à."
Mặt đỏ bừng, dưới mí mắt trốn cũng trốn không thoát, "Vừa khéo tỉnh dậy."
"Tôi mang máy ảnh đi."
"Sao vậy? Anh biết sửa không?"
"Chắc là biết."
Lời nói không chắc chắn hoàn toàn, nhưng Hạng Tâm Hà vẫn nghe ra sự khẳng định trong đó.
Sau khi Trần Triều Ninh đi, cậu mới rời giường trốn sau rèm cửa phòng khách nhìn chiếc xe này rời khỏi cổng lớn Vân Kính Nhất Hiệu, thuận tiện còn xé một tờ giấy phạt, chỉ là không biết bao nhiêu tiền, lúc đó cậu nghĩ nên chủ động trả tiền phạt giúp Trần Triều Ninh mới phải, cho nên tối hôm đó đã gửi cho người ta một bao lì xì 500 tệ, nhưng Trần Triều Ninh không nhận.
Lời nói hành động lúc bị ốm trong ấn tượng của cậu đều không đủ chân thực, nhưng nhớ rõ từng nụ hôn đã trao, cậu nói Trần Triều Ninh thích cậu, phản ứng của Trần Triều Ninh nói cho cậu biết, cậu nói là sự thật.
Cảm giác rất kỳ diệu, đợi sốt hoàn toàn lui mới chậm chạp cảm thấy xấu hổ.
Cho nên bây giờ là quan hệ gì? Hạng Tâm Hà không rõ ràng.
Ôn Nguyên lái xe rất nghiêm túc, thấy bạn tốt ở ghế phụ thất thần liền hỏi: "Tâm Hà, cậu sao vậy? Hai hôm trước đã muốn hỏi cậu, lúc đi chơi còn vui vui vẻ vẻ, sao về một chuyến tâm trạng lại không tốt?"
Hạng Tâm Hà không giấu giếm nói: "Là vì tâm trạng không tốt, mới trở về." Còn không quên xin lỗi Ôn Nguyên, nói không mang quà cho cậu.
"Cái này có sao đâu, nhưng có thể nói cho tôi biết tại sao tâm trạng không tốt không? Không tiện thì thôi."
Xe dừng ở một ngã tư đèn đỏ phía trước, Hạng Tâm Hà nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ giọng nói: "Cãi nhau với ba tôi."
Đây là nguyên nhân Ôn Nguyên chưa từng nghĩ tới, cậu an ủi: "Được, tuy rằng không rõ là nguyên nhân gì, nhưng cãi nhau với người nhà cũng rất bình thường mà."
"Thật sao?"
"Ừ, tôi với mẹ tôi cũng thường xuyên như vậy, nhưng người một nhà không để bụng qua đêm mà, không quá mấy ngày sẽ làm hòa thôi, nhưng cậu và ba cậu 2 năm nay quan hệ vẫn luôn không tốt lắm, bình tĩnh một chút cũng tốt."
"Không tốt?" Hạng Tâm Hà quay mặt sang hỏi: "Vậy tôi có nói tại sao không?"
"Không có, cậu không hay nhắc đến ông ấy."
Lời của Ôn Nguyên ngược lại khiến Hạng Tâm Hà không kìm được có hơi tò mò, mấy ngày trước khi đi đảo cồn cát, Hạng Cánh Tư cũng từng nói với cậu những lời tương tự, cậu đoán cậu trước khi mất trí nhớ có thể cũng đã xảy ra mâu thuẫn với Hạng Vi Viên, cho nên mới chuyển ra khỏi nhà.
Là vì cái gì nhỉ? Cậu đột nhiên rất muốn biết, mấy ngày vừa ra khỏi bệnh viện, cảm thấy mình chưa từng quên chuyện quan trọng, bây giờ xem ra dường như không phải như vậy.
"Tôi muốn đến bệnh viện khám."
"Cái gì?" Ôn Nguyên đạp chân ga khi đèn xanh bật sáng, "Không nghe rõ, vừa nãy cậu nói cái gì?"
"Không có gì." Hạng Tâm Hà thẳng người dậy, chuyển chủ đề, hỏi cậu: "Ôn Nguyên, tôi...... muốn hỏi cậu một chuyện, cậu từng yêu đương, có kinh nghiệm hơn."
"Được."
"Tôi nhìn ra có một người thích tôi, anh ấy hình như cũng thừa nhận, tôi với anh ấy, hôn rất nhiều lần, nhưng mà......"
Hạng Tâm Hà nhíu mày không biết dùng từ thế nào, trái lại làm Ôn Nguyên thích nghe chuyện bát quái sốt ruột chết đi được, "Tâm Hà cậu nói đi chứ, nhưng mà cái gì? Ai thích cậu? Cậu hôn ai rất nhiều lần?"
Hạng Tâm Hà không tự nhiên nắm chặt dây an toàn, ngại nói cho cậu biết là ai, chỉ nói: "Nhưng mà không có đoạn sau, anh ấy không nói tiếp, tôi cũng không hỏi tiếp."
"Cậu đều nhìn ra anh ấy thích cậu, anh ấy cũng thừa nhận, hôn nhiều lần như thế, đều mập mờ thành như vậy, vậy thì yêu đương thôi." Ôn Nguyên đưa ra một lời khuyên tự cho là vô cùng tốt.
Hạng Tâm Hà ấp a ấp úng nói: "Không tốt lắm."
Ôn Nguyên một châm thấy máu nói: "Cậu không thích anh ấy?"
Vấn đề này làm khó Hạng Tâm Hà, cậu l**m l**m môi nói: "Tôi cũng không biết...... có thể."
Cũng không biết là có thể thích, hay là có thể không thích.
Cậu cảm thấy chuyện yêu đương này phải thận trọng mới được, vì bản thân, cũng vì đối phương, không thể không suy nghĩ kỹ càng mà tùy tiện đồng ý, huống hồ Trần Triều Ninh cũng chưa tỏ tình với cậu, nếu cậu đột nhiên nói với người ta được chúng ta yêu đương đi, hoặc là nói không được, tôi chưa chuẩn bị tốt tạm thời không muốn yêu đương, chẳng phải sẽ càng có vẻ vô duyên vô cớ hơn sao?
Ôn Nguyên vẻ mặt hồ nghi nói: "Không biết? Không biết chính là thích, thích chính là đồng ý, cậu bây giờ nhắn tin cho anh ấy, nói anh ấy là bạn trai cậu."
"......"
Ôn Nguyên thực sự tò mò, tốc độ xe trở nên rất chậm, "Rốt cuộc là ai vậy?"
Hạng Tâm Hà giống như hồ lô miệng kín không nói, Ôn Nguyên "oh" một tiếng thật dài: "Cũng khá tốt, trước đây tôi đã hy vọng cậu đừng treo cổ trên một cái cây là anh Ninh, cậu còn không vui, bây giờ xem ra cậu chắc là tìm được người thích hợp hơn."
Hạng Tâm Hà trở nên có hơi chột dạ, "Không có chuyện đó đâu."
Ôn Nguyên lấy 2 túi quần áo từ ghế sau xe, Hạng Tâm Hà nhận ra logo này, "Là đồ mặc để chụp ảnh sao?"
"Đúng vậy, của Astra, có mấy bộ lận." Ôn Nguyên đeo thẻ nhân viên vốn thuộc về Trần Triều Ninh lên cổ Hạng Tâm Hà, bảo cậu đi theo vào.
"Tôi đây là lần thứ 2 đến, lần trước đến cũng là đưa quần áo, đại minh tinh kia tính tình không tốt lắm, nói không hợp, nhất quyết đòi đổi, tôi nghĩ anh ta thấy không hợp thì tự mình đổi, nhưng anh ta cứ bắt Astra đổi, thật là...... thôi bỏ đi, ai bảo Astra là một con robot không biết nói chuyện chứ, nếu anh Ninh ở đây, chắc chắn mắng té tát vào mặt anh ta một trận."
"Đại minh tinh, là ai vậy?" Hạng Tâm Hà đi theo Ôn Nguyên từ thang máy cửa sau tòa nhà lên.
"Du Ôn Thư, vốn dĩ xuất thân người mẫu, nghe nói chống lưng khá cứng, cái gì cũng muốn chen một chân." Ôn Nguyên lén lút nói với Hạng Tâm Hà: "Dựa vào tài nguyên, antifan nhiều lắm, cậu tùy tiện tìm kiếm, toàn bộ là anti."
"Không biết lắm."
Ôn Nguyên nói: "Không biết là bình thường, anh ta lúc cậu 19 tuổi vẫn chưa ra mắt đâu."
Hạng Tâm Hà hỏi cậu: "Vậy anh ta lần này chụp tạp chí, cũng là có hậu thuẫn sao?"
"Không rõ, theo ý ban đầu, Quyền tổng vốn nói không cần tìm người mẫu, tiết kiệm một khoản tiền, để anh Ninh tự mình chụp cùng Astra, nhưng anh Ninh không đồng ý."
Hạng Tâm Hà nhớ tới tấm poster treo ở hành lang công ty Quyền Đàm.
"Anh ấy gần đây có ở công ty không?"
"Ai? Cậu nói anh Ninh?"
Sau khi ra khỏi thang máy, Ôn Nguyên đi thẳng đến trường quay, vừa đi vừa nói: "Có, sáng nay mới đến, hôm qua không đến, hình như bận việc khác, tôi cũng không hỏi."
Cậu bảo Hạng Tâm Hà đợi một chút ở bên cạnh, nhắc nhở: "Ở ngay kia, không thể đến quá gần, nếu không anh ta sẽ tức giận."
Cậu nhìn theo hướng ngón tay Ôn Nguyên nhìn thấy đại minh tinh trong miệng cậu.
Dáng người rất cao, mặc bộ vest đặt may đắt tiền cắt may vừa vặn, kiểu dáng thiết kế rất giống bộ Trần Triều Ninh mặc trên poster, trước ngực quấn một dải lụa cùng màu, nhưng mặt bị các loại máy quay che khuất, Hạng Tâm Hà không nhìn rõ.
"Astra đâu? Tôi vẫn chưa nhìn thấy."
So với đại minh tinh, cậu càng muốn nhìn thấy người máy hơn.
"Bên cạnh." Ôn Nguyên nói: "Nhìn thấy chưa? Ngầu không?"
Nhìn thấy, xấp xỉ chỉ đến trên thắt lưng đại minh tinh một chút, trông nhỏ nhắn linh hoạt, tứ chi máy móc giơ lên rất linh hoạt, phần mắt làm thành một màn hình di động, lúc tắt là màu đen tuyền.
"Tất cả người máy đều gọi là Astra sao?" Hạng Tâm Hà đưa ra thắc mắc.
"Đương nhiên không phải, cái tên này là anh Ninh đặt, cũng là anh ấy thiết kế, sau này sản xuất hàng loạt thì đều là mã số, về phần cuối cùng sẽ gọi là gì, phải xem chủ nhân mua về đặt tên gì."
"Astra không bán sao?"
"Không bán."
"Vậy nó......"
Ôn Nguyên cười hì hì nói: "Đây là của riêng anh Ninh, 8 9 phần 10 là được anh ấy mang về nhà."
"À."
"Tôi đi làm việc trước đây."
"Được."
Sau khi Ôn Nguyên đi, Hạng Tâm Hà nhận được một cuộc điện thoại, đến từ Quyền Đàm, từ sau khi trở về từ đảo cồn cát, cậu vẫn chưa gặp mặt Quyền Đàm, không do dự gì liền nghe máy.
Quyền Đàm bên kia hơi ồn, cậu nghe điện thoại giọng cũng lớn hơn chút.
"Anh Quyền Đàm."
"Tâm Hà, em ở đâu?"
"Em? Em đang ở......"
Cậu nghe thấy có người gọi tên cậu, giọng nói truyền từ trong ống nghe có độ trễ, bên tai rõ ràng hơn, cậu xoay người, nhìn thấy Quyền Đàm đang ở phía sau cậu.
"Sao anh lại ở đây?"
Hạng Tâm Hà ngây ngốc nhìn Quyền Đàm đi về phía cậu, sau khi điện thoại cúp máy mới nói: "Em đi cùng Ôn Nguyên tới."
Ánh mắt Quyền Đàm trầm trầm, nhìn cậu nói: "Hai hôm trước anh đến nhà họ Hạng tìm em, nhưng Cánh Tư nói em không ở nhà, anh cũng lo lắng cứ gọi điện thoại cho em sẽ làm phiền em, em thế nào?"
"Em không sao ạ, để anh lo lắng rồi."
"Đi theo anh."
Quyền Đàm ra hiệu cậu đi ra ngoài với anh một chuyến, Hạng Tâm Hà không từ chối, đi theo sau lưng anh, phía sau truyền đến giọng nói vang dội của nhiếp ảnh gia:
"Ôn Thư! Nhìn đây! Ống kính!"
Cuối hành lang bên ngoài trường quay có một máy bán hàng tự động, Hạng Tâm Hà không muốn uống nước khoáng lắm, Quyền Đàm liền đổi cho cậu thành nước ngọt.
"Cảm ơn anh."
Quyền Đàm hôm nay vẫn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, không thắt cà vạt, cổ áo nới lỏng 2 cúc, ống tay áo hơi xắn lên, lộ ra cẳng tay rắn chắc, Hạng Tâm Hà dựa vào lan can trước cửa sổ kính hỏi anh: "Anh Quyền Đàm, anh hôm nay cũng ở đây ạ?"
"Buổi chụp hình xảy ra chút vấn đề, vừa khéo anh đi ngang qua, liền đến một chuyến."
"Vậy cũng vất vả thật."
"Em thì sao? Bao giờ quay lại đi làm?"
Tay Hạng Tâm Hà cầm chai nước cứng lại, nhất thời không biết có nên nói chuyện từ chức hay không, cậu vẫn chưa nghĩ kỹ.
"Mấy hôm nữa đi ạ, chị Yuki có phải rất bận không?"
"Đương nhiên, cô ấy nói em không ở đây, chẳng có ai giúp cô ấy làm việc, rất không quen."
Tuy rằng biết là nói đùa, cậu một người chạy vặt căn bản không giúp được việc gì, nhưng trong lòng vẫn sẽ có cảm giác chân thực được người ta nhớ mong, "Vậy hai hôm nữa em sẽ đi."
"Không vội, nghỉ ngơi cho khỏe quan trọng hơn, đúng rồi." Quyền Đàm nói: "Lần trước em nói với anh máy ảnh của em bị hỏng, anh đã liên hệ người đi tìm linh kiện, nhưng anh không biết máy ảnh của em cụ thể là hỏng ở đâu, cho nên nếu tiện có thể đưa máy ảnh cho anh không?"
Không ngờ anh còn nhớ chuyện này, Hạng Tâm Hà cảm kích nói: "Cảm ơn anh, nhưng máy ảnh của em đã mang đi sửa rồi ạ."
Quyền Đàm nhíu mày: "Khi nào?"
"Mới 2 hôm nay thôi ạ."
"Tâm Hà...... em......"
Hạng Tâm Hà cười cười với anh: "Từ sau khi trở về từ đảo cồn cát, tâm trạng em vẫn luôn không tốt, cho nên cũng không chủ động liên lạc với anh, ngại quá anh Quyền Đàm."
"Tại sao lại khách sáo với anh như vậy?"
"Chỉ là cảm thấy nên xin lỗi thôi."
"Cãi nhau với ba em sao?"
Hạng Tâm Hà không giấu giếm lắm, thành thật nói: "Vâng, có chút mâu thuẫn nhỏ thôi ạ, ông ấy nói gì với anh sao? Anh nói anh đến nhà em tìm em mà."
"Anh không gặp chú ấy, Cánh Tư nói với anh, em đã mấy ngày không về nhà." Quyền Đàm nói đùa với cậu: "Suýt chút nữa tưởng rằng em bỏ nhà đi bụi."
"Không có đâu ạ."
"Em bây giờ đang ở đâu?"
"Vân Kính Nhất Hiệu ạ."
Quyền Đàm vươn tay cách một khoảng không xa không gần chạm vào đầu cậu, người Hạng Tâm Hà cứng đờ, mờ mịt ngẩng đầu, Quyền Đàm cười nói: "Đừng buồn, tuần sau sinh nhật Ni Ni, có đến tham gia không?"
"Sinh nhật?"
"Lần trước ở đảo cồn cát, vốn dĩ định tổ chức sớm cho con bé, nhưng giữa chừng xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, cho nên trở về muốn bù cho con bé, sẽ tổ chức long trọng hơn một chút."
Hạng Tâm Hà nhớ tới chuyện gì đó, áy náy nói: "Là vì em sao? Em gửi tin nhắn cho anh, anh đi tìm ba em, cho nên mới......"
"Không liên quan đến chuyện này, không cần áp lực." Quyền Đàm an ủi nói: "Nếu cảm thấy áy náy, thì tặng Ni Ni một món quà đi."
"Được ạ."
Quyền Đàm nói tiếp một câu: "Nếu có thể, anh hy vọng lần sau gửi tin nhắn cho anh đừng thu hồi nữa."
Có một số chuyện Hạng Tâm Hà cảm thấy vẫn nên nói rõ ràng, "Anh Quyền Đàm."
"Tâm Hà!"
Ôn Nguyên từ trường quay đi ra gọi tên cậu, cắt ngang cuộc trò chuyện với Quyền Đàm, cậu chạy tới, vui mừng nói: "Quyền tổng, anh cũng ở đây à?"
"Trùng hợp thật."
"Đúng là trùng hợp thật."
Quyền Đàm nói: "Các em muốn đi sao?"
"Vâng, lát nữa em phải về công ty." Ôn Nguyên sợ Hạng Tâm Hà có thể sẽ đi theo Quyền Đàm, liền hỏi cậu tiếp theo có dự định gì, Hạng Tâm Hà nói: "Đi thôi, tôi về nhà."
"Được."
"Anh Quyền Đàm, vậy em đi trước đây, lát nữa liên lạc sau ạ."
Quyền Đàm một tay cầm chai nước khoáng, ý vị sâu xa gật đầu nói: "Được, anh đợi điện thoại của em."
Lúc ở trong thang máy Ôn Nguyên liền kéo cậu hỏi: "Tôi phát hiện Quyền tổng này đối xử với cậu đặc biệt tốt nha, người cậu nói sẽ không phải là Quyền tổng chứ?"
"Người nào?"
"Người thích cậu ấy."
"......" Hạng Tâm Hà không nói, Ôn Nguyên nói hình như cũng đúng, Quyền Đàm quả thực từng tỏ tình với cậu, chẳng qua vừa nãy cậu muốn mượn cơ hội gặp mặt lần này nói rõ ràng, bị Ôn Nguyên cắt ngang.
Ôn Nguyên tự nói một mình: "Tôi thấy Quyền tổng rất tốt đấy, cậu nếu ở bên anh ấy tôi ủng hộ!"
"Ôn Nguyên, tôi không thích anh ấy." Hạng Tâm Hà thẳng thắn nói: "Tôi đối với anh ấy không có loại tình cảm đó."
"Hả?" Ôn Nguyên không hiểu, "Tại sao?"
"Chính là không thích thôi mà."
Thật ra cậu cũng đã suy nghĩ kỹ càng, anh Quyền Đàm là một người rất tốt, còn quen biết lâu như vậy, chín chắn vững vàng, rất biết suy nghĩ cho người khác, là một nửa kia hoàn hảo, nhưng hình như không phải người cậu muốn.
"Được thôi."
Hai người đứng bên cạnh xe, Hạng Tâm Hà nói với Ôn Nguyên mình sẽ tự bắt xe về, "Cậu đi làm việc đi, tôi qua một thời gian nữa lại tìm cậu."
"Cậu về thẳng nhà à?"
Hạng Tâm Hà lắc đầu: "Tôi muốn đi bệnh viện một chuyến."
"Cậu vẫn không khỏe à?"
"Không có, tôi định đi tái khám thêm lần nữa."
Ôn Nguyên không tỏ ý kiến gì, bảo cậu chú ý an toàn, nhìn cậu lên taxi mình mới đi.
Đến công ty việc đầu tiên chính là đến văn phòng báo cáo công việc hôm nay với Trần Triều Ninh.
"Lần sau anh ta nếu còn có ý kiến, trực tiếp đổi người."
Ôn Nguyên gật đầu khom lưng, khó xử nói: "Anh Ninh, cái này em cũng không làm chủ được."
Trên bàn Trần Triều Ninh bày mấy chiếc máy ảnh giống hệt nhau, Ôn Nguyên thuận miệng hỏi một câu anh đang làm gì, Trần Triều Ninh không trả lời, cậu liền xoay người muốn đi, bị người gọi lại.
"Sao vậy?"
Trần Triều Ninh ngẩng đầu lên, "Giúp tôi làm một việc."
"Việc gì?"
"Lát nữa tôi gửi cho cậu một thứ, cậu trực tiếp chuyển tiếp cho Hạng Tâm Hà."
Ôn Nguyên cung kính đứng đó, biểu thị nghi vấn: "Là thứ gì ạ?"
Trần Triều Ninh cười lạnh cảnh cáo, "Cậu nếu dám xem, cậu chết chắc."
Ôn Nguyên thầm nghĩ, dù sao cậu lén xem cũng sẽ không có ai biết, nhưng Trần Triều Ninh dường như đã sớm đoán được tâm tư của cậu, lại lấy tiền thưởng uy h**p cậu.
"Cậu nếu không làm được, tiền thưởng năm sau là con số 0, nếu làm được, tiền thưởng cuối năm nay gấp đôi."
Sự cám dỗ này thực sự quá lớn, Ôn Nguyên trực tiếp thề với trời: "Sự trung thành của em đối với anh Ninh, trời trăng chứng giám!"
Hạng Tâm Hà từ bệnh viện đi ra, bắt xe bên đường, cậu mở điện thoại, có mấy tin nhắn Wechat mới.
Ôn Nguyên: [Bảo bối~ Mời kiểm tra và nhận nha~ (hôn hôn)]
Tin nhắn này nhìn qua thực sự nịnh nọt, nhưng Hạng Tâm Hà vẫn do dự có nên gửi lại cho cậu một cái hôn hay không.
Ôn Nguyên: ["Nghiên cứu điều tra về việc vận may có thể lây qua tiếp xúc thân mật hay không"]
Anh Quyền Đàm: [Tâm Hà, máy ảnh là GM-02 đúng không, bộ phận hỏng hóc cụ thể nếu có thể thì chụp ảnh cho anh, bên anh vẫn làm thêm một sự chuẩn bị, ngộ nhỡ người ta không sửa được, cũng không cần sốt ruột.]
Đồng thời Trần Triều Ninh cũng gửi Wechat tới.
czn: [Tối nay gặp mặt một lần.]
________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Voi con, chồng nộp đơn xin yêu đương với em, yes or yes, mời chọn một cái