Trời rất âm u, giống như có thể mưa bất cứ lúc nào, bên ngoài cửa sổ kính trong suốt là lá cây bay bay, thỉnh thoảng có vài con chim bay qua, vụt một cái là mất dạng, đây là ngày thứ 3 Hạng Tâm Hà chuyển đến Vân Kính Nhất Hiệu sau khi từ đảo cồn cát trở về.
Pin điện thoại chỉ còn 5%, Hạng Tâm Hà dùng sức dụi mắt, mở thời tiết ra, phát hiện gần đây sẽ mưa liên tục, có thể sắp bước vào mùa mưa, tính thời gian cũng gần đến, mỗi lần trước khi vào đông đều sẽ mưa một khoảng thời gian rất dài, nhưng mùa hè năm nay không đủ dài, khoảng cách đến mùa đông vẫn còn rất xa, dù sao tháng 11 còn chưa tới.
Bò dậy từ trên giường muốn tìm sạc pin, Wechat hiện lên 2 tin nhắn, đều là tin nhắn thoại đến từ Hạng Cánh Tư.
Cánh Tư: "Anh ơi, anh ở đâu vậy? Không về nhà ạ?"
Cánh Tư: "Ba rất lo lắng cho anh, ba nói anh không nghe điện thoại của ba."
Hạng Tâm Hà ngây ngốc bưng điện thoại ngẩn người, Hạng Cánh Tư lại gửi tới một tin.
Cánh Tư: "Anh ơi, anh còn về nhà không?"
Giọng nói của trẻ con trầm thấp, giống như thất vọng, giống như buồn bã, Hạng Tâm Hà nghe không rõ lắm, cậu từ từ chớp mắt 2 cái, sau đó trả lời Hạng Cánh Tư, vốn định cũng gửi tin nhắn thoại, nhưng phát hiện cổ họng khô khốc đến mức không chịu nổi, liền chuyển sang gõ chữ.
xxh: [Cánh Tư, anh ở Vân Kính Nhất Hiệu, còn nhớ chỗ này không? Lần trước anh đưa em đến đó.]
Cánh Tư: "Em biết mà, chúng ta còn ngủ trưa ở phòng khách, ngủ dậy anh đưa em đi ăn kem que."
Hạng Tâm Hà cười cười, trả lời cậu bé.
xxh: [Đúng vậy, chính là chỗ này, cho nên không cần lo lắng cho anh.]
Cậu vẫn không trả lời tin nhắn hỏi có về nhà hay không của Hạng Cánh Tư.
Không muốn nói dối với trẻ con, cho nên thỉnh thoảng trốn tránh một chút chắc là không sao đâu nhỉ.
Tìm được sạc pin, Hạng Tâm Hà cắm điện thoại vào, chóp mũi ngứa ngáy, hắt xì liên tục mấy cái, chân tay lộ ra bên ngoài trong nháy mắt nổi da gà, cậu cảm thấy lạnh, khoác thêm một chiếc áo khoác cho mình.
Hôm nay phải ra ngoài, Hạng Tâm Hà sau khi rửa mặt qua loa thì vừa qua 4 rưỡi chiều, trước khi đi mặc thêm một chiếc áo nữa.
Độ ẩm trong không khí rất cao, Hạng Tâm Hà cảm thấy trong xe taxi có mùi lạ, lặng lẽ mở cửa sổ xe một khe nhỏ, cuối cùng bị gió kẹp mưa phùn thổi đau đầu, liền đóng lại.
Tài xế ở phía trước gọi cậu, cậu chậm chạp rất lâu mới phản ứng lại.
"Điện thoại cậu reo mấy lần kìa, không nghe sao?"
Hạng Tâm Hà hoảng loạn lấy điện thoại từ trong túi chéo ra, cúi đầu lỗ tai đều hơi nóng, "Xin lỗi."
Là Quyền Đàm.
Hạng Tâm Hà do dự một lát vẫn nghe máy.
"Anh Quyền Đàm, sao vậy ạ?"
Trong ống nghe rất yên tĩnh, xung quanh Quyền Đàm chắc là không có người, không biết đang ở đâu, chỉ nghe thấy tiếng thở của anh.
"Gọi điện thoại cho em, muốn xác nhận xem em có ổn không, em một mình rời khỏi đảo cồn cát, anh đoán em tâm trạng không tốt, gần đây đều không cần đến công ty, nghỉ ngơi cho khỏe, hôm nay có thời gian gặp mặt một lần không, anh có chuyện muốn nói với em."
Nhắc tới cái này, Hạng Tâm Hà nhớ tới chuyện Hạng Vi Viên nói với cậu đừng đến công ty Quyền Đàm nữa, nói thật chưa nghĩ kỹ, lúc đầu cảm thấy công việc rất đáng sợ, làm được một thời gian đột nhiên bảo cậu rời đi vẫn rất không nỡ.
"Anh Quyền Đàm, hôm nay có thể không được ạ."
"Không sao, anh đợi em."
Hạng Tâm Hà nắm chặt dây túi chéo của mình, ngón tay siết rất chặt, Quyền Đàm vẫn luôn không cúp điện thoại, giống như đang đợi câu trả lời của cậu, Hạng Tâm Hà mím môi, mưa bụi đánh vào cửa kính xe sớm đã ướt đẫm, nước mưa trượt xuống lờ mờ cái gì cũng nhìn không rõ.
"Anh Quyền Đàm......"
Phía trước bắt đầu tắc đường, tiếng còi xe chói tai hỗn loạn chấn động màng nhĩ.
"Tâm Hà, có chuyện gì đều có thể nói với anh."
Quyền Đàm là một người rất có cảm giác an toàn, anh chín chắn, vững vàng, nói năng làm việc dường như vĩnh viễn nắm chắc phần thắng, Hạng Tâm Hà rũ mắt nhìn búp bê lộn xộn trên túi chéo, còn có máy ảnh cậu mang ra cùng.
Hạng Tâm Hà muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói ra miệng.
"Không có gì ạ, em lát nữa phải xuống xe, lát nữa tìm anh sau được không?"
"Được." Quyền Đàm khó giấu sự lo lắng, rất nghiêm túc nói với cậu: "Tâm Hà, có bất cứ chuyện gì em đều có thể nói với anh."
Mũi Hạng Tâm Hà cay cay, "Vâng ạ."
Taxi dừng lại ở cửa chợ điện tử viễn thông lớn nhất trong thành phố, mưa dần lớn hơn, Hạng Tâm Hà không mang ô, không cần đi bộ bao xa, cậu chạy vào trong.
......
Sau khi Quyền Đàm nghỉ phép xong liền có vô vàn cuộc họp, đợi đến tháng 11 anh sẽ càng bận rộn hơn, cuối năm công ty phải chuyển nhượng cổ phần, tần suất Quyền Anh qua đây cũng trở nên rất cao, vốn dĩ Yuki định để Hạng Tâm Hà đưa quần áo đặt may của Astra qua đó, nhưng do cậu nghỉ phép, là do Ôn Nguyên của công ty đối phương qua lấy, Trần Triều Ninh lần này không xuất hiện.
"Chị Yuki, làm phiền chị, đến lúc đó chụp tạp chí, chị cũng đến xem nhé, không phải các chị tìm được một siêu mẫu sao? Có phải là một đại mỹ nữ không?"
Ôn Nguyên nói xong liền hối hận, sao có thể nhắc tới một mỹ nữ khác trước mặt một mỹ nữ chứ, hối hận nói: "Em nói lung tung thôi, Tâm Hà trước khi về còn rất tốt mà, nói gần đây không khỏe, liền xin nghỉ, cậu ấy không đến, chị bận không?"
Yuki nheo đôi mắt xinh đẹp lại, hôm nay đeo một cặp kính gọng đen khá khoa trương, nói: "Đương nhiên, em muốn đến làm trợ lý thứ 3 không? Còn nữa, người mẫu chụp ảnh cùng Astra là nam đấy nhé."
"Quan hệ 3 người quá chật chội, vẫn là thôi đi." Ôn Nguyên cười hì hì, không nhắc tới chuyện người mẫu nữa.
Ôn Nguyên xách cái túi in logo công ty Quyền Đàm đi xuống bãi đỗ xe ngầm, vừa khéo gặp Quyền Đàm đi ra từ thang máy VIP ở cửa thang máy, sau lưng anh còn có 2 người đàn ông đi theo, một người âu phục giày da, tuổi tác khoảng 40, một người khác dáng người cực cao, đội mũ lưỡi trai và khẩu trang, mặt cũng không nhìn rõ, Ôn Nguyên toàn bộ đều không quen.
"Quyền tổng, anh vừa về sao?"
Quyền Đàm gật đầu chào hỏi cậu, trong tay cầm điện thoại, nhớ tới cái gì, hỏi cậu: "Cậu gần đây có liên lạc với Tâm Hà không?"
"Có liên lạc, nhưng không gặp mặt." Ôn Nguyên nói: "Hình như tâm trạng không tốt lắm, có thể gần đây thời tiết cũng xấu, chuyển mùa, cậu ấy không khỏe, đợi tôi bận xong mấy hôm nay, sẽ đi gặp cậu ấy."
Quyền Đàm hơi nhíu mày, "Em ấy có nói gì khác không?"
"Không có."
Trở về mấy ngày nay, Hạng Tâm Hà vẫn luôn trốn tránh anh, Quyền Đàm sao có thể không cảm nhận được, ban đầu tưởng rằng lời tỏ tình của anh gây rắc rối cho Hạng Tâm Hà, nhưng bây giờ xem ra không phải, không có lý do gì Hạng Tâm Hà ngay cả Ôn Nguyên cũng không gặp.
"Được, cảm ơn."
"Khách sáo quá Quyền tổng, vậy tôi đi trước đây."
"Ừ, đợi đã."
Ôn Nguyên vừa bước vào cửa thang máy, bị buộc phải dừng lại, xoay người hỏi: "Sao vậy?"
Quyền Đàm như có điều suy nghĩ nhìn cậu: "Triều Ninh gần đây có ở công ty không?"
"Không hay ở lắm, anh Ninh không biết đang bận cái gì, nghỉ lễ xong mới đến công ty 1 lần hay là 2 lần gì đấy, nhưng cũng bình thường mà, dự án người máy bầu bạn của bọn tôi đã kết thúc chỉ đợi công bố mở bán trước thôi." Ôn Nguyên lầm bầm nói: "Anh ấy đến hay không đều không sao cả, không đến cũng tốt lắm, không phải bị mắng."
"Tôi biết rồi, cảm ơn."
Ôn Nguyên cảm thấy Quyền tổng thực sự quá khách sáo, vội vàng xua tay, "Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, tôi nên làm mà."
Hai người đàn ông đi cùng Quyền Đàm đến công ty được Yuki sắp xếp vào phòng họp, 20 phút sau Quyền Đàm mới đi vào.
"Quyền tổng, về buổi chụp hình tuần sau, ngài lần trước nói cần sửa hợp đồng."
"Đúng, Yuki chắc là đã nhắc qua, là nguyên nhân do người máy, cậu phải đảm bảo cậu ta vào thứ 5 tuần sau sẽ không xuất hiện bất cứ sự từ chối hay sự cố nào."
"Cái này sẽ không có vấn đề gì, ngài yên tâm." Người đàn ông mặc vest gật đầu đáp, người ngồi ở bên kia lộ ra đôi mắt đen láy, nhìn về phía Quyền Đàm, bất thình lình nói: "Anh nói lời này là ý gì? Tôi còn có thể vi phạm hợp đồng chắc?"
Quyền Đàm cười khẽ nói: "Cậu nghĩ nhiều, tôi chỉ là nhắc nhở theo thông lệ thôi."
"Còn cần ông chủ lớn như anh nhắc nhở sao?"
Quyền Đàm trước nay sẽ không so đo vấn đề giọng điệu với người nhỏ hơn mình quá nhiều tuổi, cho nên lần này cũng cười cho qua chuyện.
Điện thoại đặt trên bàn rung lên, bình thường anh sẽ không để ý khi đang bàn chuyện, nhưng nhìn thấy tên hiển thị thì không nói 2 lời cầm lên.
xxh: [Anh Quyền Đàm, anh có bạn bè nào bán máy ảnh cũ không ạ? Hoặc là có quen biết người nào biết sửa máy ảnh không?]
Có khoảnh khắc Quyền Đàm bắt đầu hoảng hốt, anh thậm chí không chắc chắn tin nhắn này rốt cuộc là Hạng Tâm Hà gửi đến từ lúc nào.
"Hôm nay ngày mấy?" Quyền Đàm đột nhiên hỏi,
Người đàn ông mặc vest ngồi đối diện anh mù tịt, "Mùng 9."
Wechat hiện lên tin nhắn mới.
xxh: [Không có thì cũng không sao, làm phiền anh quá.]
Anh ngay trước mặt người ta gọi điện thoại trực tiếp cho Hạng Tâm Hà, nhưng bị từ chối nghe máy.
xxh: [Xin lỗi anh Quyền Đàm, em còn đang ở bên ngoài, không tiện nghe điện thoại.]
Quyền Đàm hiếm khi trở nên có hơi nôn nóng, đứng dậy muốn rời đi, "Xin lỗi, có chút việc, tôi bảo Yuki qua đây."
......
Mưa càng lớn hơn, nước mưa tích tụ trong vũng nước loang ra từng vòng gợn sóng, Hạng Tâm Hà ôm túi của mình vào một cửa hàng tiện lợi gần cậu nhất, đầu óc mơ hồ, vừa nóng vừa chóng mặt, chỗ nào cũng khó chịu, cậu mua gói khăn giấy lau nước trên người, trong bụng trống rỗng, đói cồn cào, mua thêm mấy xiên Oden, một mình ngồi ăn ở cái bàn trong góc khuất nhất của cửa hàng tiện lợi.
Nhớ ra còn có ô che mưa, định ăn xong nghỉ ngơi một lát trước khi đi thì mua.
Oden nóng hổi làm miệng phồng rộp lên một cái bong bóng nước, môi Hạng Tâm Hà đỏ bừng, ăn rất chậm.
Trong đầu trống rỗng, cái gì cũng không nghĩ, mắt lại bắt đầu cay cay, có thể gần đây vô dụng rơi quá nhiều nước mắt, cho nên mãi không khỏi, đầu óc chậm chạp, hôm nay còn quên đeo đồng hồ, chẳng trách cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Có điều cũng tốt, không cần cùng cậu ra ngoài dầm mưa, nếu không vào nước cũng hỏng thì cậu sẽ càng buồn hơn.
Trong Wechat có rất nhiều tin nhắn mới, cậu đều không xem mấy, Oden ăn vào vô vị, đầu cậu đau dữ dội.
Muốn về nhà.
Cậu mua chiếc ô cuối cùng của cửa hàng tiện lợi, trong lòng nghĩ, giá trị may mắn không bị xóa sạch, cậu cũng không xui xẻo đến thế.
Trời mưa, xe khó bắt, Hạng Tâm Hà đợi gần 10 phút mới đợi được một chiếc xe, trên đường về nhà, trời tối quá nhanh, cậu mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi trong xe, được tài xế nhắc nhở mới tỉnh.
"Xin lỗi, tôi xuống xe ngay."
Nước mưa nhanh chóng lăn xuống từ mặt ô, dưới ánh đèn đường ở cổng Vân Kính Nhất Hiệu toàn là mưa bụi dày đặc, dệt thành một tấm lưới kín mít không lọt gió, cậu chỉ muốn nhanh chóng về nhà, trong túi còn có máy ảnh của cậu, không muốn dầm mưa nữa.
Sau khi taxi đi, phía sau vẫn sáng đèn xe bắt mắt, Hạng Tâm Hà ôm túi chéo trong lòng, nghe thấy một tiếng còi xe, cùng với tên của cậu lẫn trong tiếng mưa ồn ào.
Cậu hoảng hốt quay đầu lại, mới phát hiện một chiếc xe khác đỗ ở cổng lớn, thân xe bị nước mưa tưới ướt đẫm được phủ một lớp ánh sáng màu ấm dưới đèn đường, có thể nhìn thấy rõ tốc độ nước mưa trượt xuống.
Người bước xuống từ trên xe cầm một chiếc ô màu đen tuyền, cán ô cong cong bị nắm chặt trong lòng bàn tay, Hạng Tâm Hà mờ mịt đến mức tầm mắt cũng không tụ tiêu cự.
"Đi đâu về?"
Thật ra cách màn mưa cộng thêm Hạng Tâm Hà vẫn luôn ù tai, cậu nghe không rõ lắm, có thể là điềm báo bị bệnh, cậu một lòng muốn về nhà.
Nhưng sau đó đột nhiên nhớ ra, đêm trước khi rời khỏi đảo cồn cát, cậu còn gửi Wechat cho Trần Triều Ninh, cậu nói vận may của cậu rất tệ, Trần Triều Ninh vẫn luôn không trả lời.
Hạng Tâm Hà chưa bao giờ có nhiều vận may.
Có thể là đến hưng sư vấn tội, Hạng Tâm Hà không rõ, dù sao cậu cũng đã phản bác Trần Triều Ninh nói hôn môi là có thể mang đến vận may, nhưng cậu đến bây giờ vẫn chưa nhìn thấy bản báo cáo điều tra kia.
Cho nên khả năng rất lớn là Trần Triều Ninh lừa cậu.
Trần Triều Ninh là kẻ lừa đảo.
Nhưng kẻ lừa đảo Trần Triều Ninh đi tới trước mặt cậu, giẫm lên vũng nước đầy đất.
"Bây giờ có thể nói chưa."
"Tại sao không vui?"
Cậu vô dụng lại muốn khóc.
___________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Bảo bối đừng sợ, chồng đáng tin cậy của em đến đây!