Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 43

Buổi tối Tần Lâm đưa Hạng Cánh Tư đi xem cảnh đêm ở đảo cồn cát, hơn 10 giờ cũng chưa về, trong phòng chỉ có một mình Hạng Tâm Hà, tắm rửa cũng lơ đãng, phòng tắm quá trơn, lúc đi ra ngã một cái, may mà không phải ngã chổng vó lên trời, nhưng quỳ rạp trên mặt đất như chó rơi xuống nước cũng chẳng khá hơn là bao.

Đầu gối đập đỏ bừng, Hạng Tâm Hà lười sấy tóc, tùy tiện dùng khăn lau lau, sau đó cầm chai nước ban công nằm ra mới phát hiện đầu gối bị rách da, cậu thở dài, nhìn chằm chằm bầu trời đầy sao ngẩn người, rõ ràng phải là một ngày rất tốt đẹp rất vui vẻ, sao lại cảm thấy trôi qua lộn xộn thế này.

Khách sạn quá yên tĩnh, cậu đột nhiên rất muốn tìm Ôn Nguyên nói chuyện, nhưng điện thoại đã hết pin tắt máy, mới nhớ tới hôm nay ra ngoài hình như chưa sạc pin, liền nắm chặt đồng hồ lại trở về ghế nằm ngoài ban công.

Cái bóng trên mặt đất bất động, thỉnh thoảng có gió thổi qua, Hạng Tâm Hà giơ đồng hồ lên gửi tin nhắn thoại cho Ôn Nguyên.

Tâm Hà Tiểu Bảo: "Ôn Nguyên, cậu ngủ chưa? Hôm nay tôi phiền quá, muốn nói chuyện với cậu."

Ôn Nguyên không trả lời, nhưng điện thoại cắm sạc lại vang lên mấy tiếng, Hạng Tâm Hà qua xem thử, phát hiện là Quyền Đàm.

Cậu ngồi xổm bên giường, do dự rất lâu, mới ấn vào.

Anh Quyền Đàm: [Có phải không vui không?]

Anh Quyền Đàm: [Xin lỗi, là lỗi của anh, có thể là tỏ tình đột ngột dọa em sợ rồi, anh nên cho em thêm chút thời gian.]

Anh Quyền Đàm: [Tha thứ cho anh nhé, Tâm Hà, ngủ chưa?]

Cách tin nhắn Wechat mới nhất là 40 phút trước, Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm điện thoại trên giường không ngừng thở dài, ôm lấy đầu gối chôn cả mặt vào trong, bắt đầu lẩm bẩm một mình.

Cậu quả thực không hiểu, tại sao Quyền Đàm đột nhiên tỏ tình với cậu, nhưng nghĩ kỹ lại, hình như từ sau khi cậu xuất viện, ba sắp xếp công việc cho cậu đến công ty đi làm, đã không được bình thường cho lắm.

Quyền Đàm đối xử với cậu quá tốt.

Bọn họ quen biết được bao lâu nhỉ? Hạng Tâm Hà tính toán trong lòng, hồi nhỏ gặp không nhiều lắm, sau khi lên cấp 2 có thể thường xuyên hơn chút, cậu vẫn luôn cảm thấy Quyền Đàm lớn hơn cậu, tính cách chín chắn cũng dịu dàng, nhưng nói thật, chưa từng nghĩ về phương diện kia, cũng không biết Quyền Đàm cùng một xu hướng tính dục với cậu.

Quyền Đàm nói anh đã đợi rất lâu, là bao lâu? Rốt cuộc là từ khi nào vậy? Ý của anh là trong thời gian cậu theo đuổi Trần Triều Ninh đã thích sao?

Cho nên bọn họ đây là tình tay 3?

Kịch bản hoang đường chỉ xuất hiện trên phim truyền hình này cũng có thể xảy ra trên người cậu, cậu thà rằng lúc đầu nhảy lầu trực tiếp hôn mê bất tỉnh luôn đi, tỉnh dậy làm gì chứ, thật là.

Đầu óc rối bời, Hạng Tâm Hà trong lòng cảm thấy không trả lời Wechat rất không tốt, nhưng hôm nay kiên trì coi như không nhìn thấy, trực tiếp tắt máy điện thoại.

Trong đồng hồ trẻ em Ôn Nguyên gửi tin nhắn tới.

[Sao?]

Hạng Tâm Hà như vớ được cọng rơm cứu mạng dùng 2 tay nắm chặt chiếc đồng hồ bảo bối của cậu, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, không muốn gõ chữ, toàn bộ đều gửi tin nhắn thoại.

Tâm Hà Tiểu Bảo: "Cậu đang làm gì đấy? Nếu ngủ rồi thì ngày mai tôi tìm cậu sau nhé."

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Suy sụp khóc lớn.gif]

Ôn Nguyên: [Chưa ngủ.]

Tâm Hà Tiểu Bảo: "Thật ra, cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là tôi có một chút buồn phiền."

Ôn Nguyên: [Chuyện gì?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Cậu cảm thấy anh Quyền Đàm là người như thế nào, trước đây cậu nói với tôi cậu từng gặp anh ấy mấy lần đúng không?]

Ôn Nguyên: [Cũng bình thường.]

Hạng Tâm Hà nhíu mày, nghi hoặc nói: "Thế à? Trước đây cậu còn nói với tôi anh ấy rất tốt mà."

Ôn Nguyên: [Ý của tôi là, với mỗi một người anh ta sẽ không rất tốt, cũng sẽ không rất xấu.]

Hạng Tâm Hà "ồ" một tiếng, cảm thấy Ôn Nguyên nói rất có lý, người đi làm mấy năm đúng là khác biệt, hiểu biết cũng nhiều hơn cậu.

Duy trì tư thế ngồi xổm rất lâu, chân đều tê dại, Hạng Tâm Hà vẫn đang rối rắm có nên nói cho Ôn Nguyên chuyện Quyền Đàm tỏ tình với cậu hay không.

Tâm Hà Tiểu Bảo: "Sao cậu không gửi tin nhắn thoại cho tôi, chúng ta nói chuyện bằng tin nhắn thoại được không?"

Ôn Nguyên: [Không tiện lắm.]

Tâm Hà Tiểu Bảo: "Sao thế? Vậy được thôi."

Giọng nói giống như chịu uất ức, âm cuối rất mềm, giống như thủy triều, Trần Triều Ninh mặc áo choàng tắm của khách sạn hút thuốc ngoài ban công, tay phải cầm điện thoại, ánh sáng phản chiếu từ màn hình chiếu lên đường nét khuôn mặt thâm thúy của anh, ảnh đại diện khuôn mặt hoạt hình của Tâm Hà Tiểu Bảo không có biến động gì, chỉ thỉnh thoảng chớp mắt mấy cái, anh dùng bàn tay kẹp thuốc lá chọc chọc, hệ thống vẫn tự động gửi đi tin nhắn nhanh.

[Tâm Hà Tiểu Bảo.]

Hạng Tâm Hà trả lời ngay lập tức.

[Tôi đây.]

[Tôi đang ở bên ngoài, có người, rất ồn.]

Tâm Hà Tiểu Bảo lần này vẫn gửi một tin nhắn thoại, ồm ồm, chắc là trốn trong chăn không thoáng khí.

"Được, tôi biết rồi, tôi chính là hôm nay rất muốn nói chuyện với cậu, thật ra cũng không có việc gì, cậu đang ăn cơm với bạn bè sao? Ăn khuya? Đợi tôi về, chúng ta cũng đi ăn nhé, tôi muốn ăn."

Trần Triều Ninh rít một hơi thuốc, vòng khói nhả ra bao phủ khuôn mặt mơ hồ, tàn thuốc rơi xuống, đốm lửa đang cháy lúc sáng lúc tối.

Thuận tay trả lời một cái: [Được.]

Anh nắm chặt điện thoại, không tự chủ được sờ ảnh đại diện của Tâm Hà Tiểu Bảo, sau đó dùng sức ấn một cái, giống như coi cậu là Hạng Tâm Hà, hận không thể nhéo mặt cậu, bảo cậu ít đi chơi với Quyền Đàm thôi, kết quả hệ thống gửi đi tin nhắn nhanh.

[Ngủ ngon.]

Tâm Hà Tiểu Bảo nhe răng cười.

[Cậu cũng ngủ ngon.]

Được Quyền Đàm tỏ tình vui vẻ như vậy sao?

Trần Triều Ninh dựa vào lan can xoay người, anh không xác định Hạng Tâm Hà hiện tại rốt cuộc có suy nghĩ gì đối với Quyền Đàm.

Nhưng vốn dĩ đầu óc đã không tốt, bị loại cáo già này dỗ dành một chút, nói 2 câu ngon ngọt là có thể bị lừa đến xoay mòng mòng nhỉ.

Gia Viên Của Bảo Bối không có động tĩnh nữa, sau khi Trần Triều Ninh đặt điện thoại lên giường, mở một chai rượu.

Sự xâm nhập của cồn nhanh chóng lan tỏa khắp tứ chi, lời Quyền Đàm nói với anh trong thang máy không ngừng xoay chuyển trong đầu anh.

Anh thích Hạng Tâm Hà.

Anh thích Hạng Tâm Hà?

Chưa từng suy nghĩ vấn đề từ góc độ này, trước đây lúc Hạng Tâm Hà theo đuổi anh cũng chưa từng để ý đến suy nghĩ của anh, điều anh muốn biết hơn là, ý nghĩa của việc Quyền Đàm nói với anh những điều này.

Giống như trước đây, Quyền Đàm lo trước lo sau lấy lý do Hạng Tâm Hà thích anh, không dám tỏ tình, bây giờ nhân lúc Hạng Tâm Hà mất trí nhớ bày tỏ tâm ý với cậu, còn muốn nói những lời này ngay trước mặt anh.

Sao? Đến khoe khoang chắc?

Vậy nếu anh chính là thích Hạng Tâm Hà thì sao?

Thích đồng tính luyến ái nam cũng không phạm pháp chứ?

Không đúng, cái này không quan trọng.

Quan trọng là, Hạng Tâm Hà không nên ở bên Quyền Đàm, bọn họ không hợp.

Vậy Hạng Tâm Hà thì sao, cậu thích Quyền Đàm không?

Rất phiền, anh hiếm khi vì một chuyện mà phiền não như vậy, rượu trong cốc liên tiếp rót mấy lần, hết ly này đến ly khác, Trần Triều Ninh cuối cùng vẫn gửi tin nhắn cho Hạng Tâm Hà.

[Ngủ chưa?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Vẫn chưa đâu~]

Trả lời rất nhanh, tốc độ gõ chữ của Trần Triều Ninh cũng rất nhanh, nhưng 2 chữ Quyền Đàm vừa đánh ra đã bị anh xóa đi, anh vuốt ngược tóc ra sau, nhắm mắt lại, có khoảnh khắc hận không thể chạy xuống lầu muốn trực tiếp lôi người từ trong phòng ra, cạy đầu cậu ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì, sẽ không phải thực sự bị lời tỏ tình của Quyền Đàm làm cho mê muội đầu óc chứ.

Ly rượu bị anh trút giận đặt lên bàn, Gia Viên Của Bảo Bối liên tiếp gửi tới mấy tin.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Sao cậu không nói chuyện nữa?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Về nhà thì chúng ta tiếp tục nói chuyện nhé?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Bây giờ cậu có thể gọi điện thoại không? (đáng thương)]

Trần Triều Ninh lại châm một điếu thuốc, dựa vào lan can ban công hút.

[Hôm nay cậu nói cậu nhìn thấy một người rất căng thẳng, là ai?]

Tâm Hà Tiểu Bảo rất lâu mới trả lời.

[Là Trần Triều Ninh.]

Trần Triều Ninh rít mạnh một hơi thuốc, hỏi cậu tại sao.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Thì cậu biết đấy, tôi cảm thấy anh ta hơi hung dữ, còn hôn tôi mấy lần, tôi không biết đối mặt với anh ta thế nào.]

Để Quyền Đàm hôn thì biết đối mặt thế nào nhỉ?

Trần Triều Ninh tức điên lên được.

[Cậu cũng đâu chịu thiệt.]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Sao cậu cũng nói như vậy?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Được rồi, tôi không nói cái này nữa, đúng rồi, báo cáo về việc nâng cao giá trị may mắn cậu gửi hôm nay ấy, tôi hơi muốn xem, có thể gửi cho tôi không, gửi trực tiếp vào Wechat đi, đồng hồ nhỏ quá, xem không thoải mái.]

Hạng Tâm Hà cuộn trong chăn đợi rất lâu, Wechat của Ôn Nguyên cũng bặt vô âm tín.

"Kỳ lạ?"

Đang định hỏi cậu sao còn chưa gửi, đồng hồ kêu lên.

[Sau này sẽ đưa cho cậu.]

Hạng Tâm Hà rất thất vọng.

[Bây giờ không được sao? Tôi thực sự rất muốn, nếu không tôi sẽ buồn lắm (làm ơn)]

Trần Triều Ninh ngậm điếu thuốc trong miệng.

[Liên quan gì đến tôi.]

Bị hệ thống bác bỏ.

[Lát nữa.]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Ừ ừ, tôi đợi cậu.]

Nhưng buổi tối hôm nay Trần Triều Ninh vẫn không gửi báo cáo qua.

Anh mất ngủ tiêu.

______________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Đến muộn rồi nha, chúc mọi người ngủ ngon

Bình Luận (0)
Comment