Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 27

Từ nhà cũ đến nhà họ Hạng đi đi về về cũng mất khoảng một tiếng rưỡi, tâm trạng Hạng Tâm Hà vẫn luôn không tốt lắm.

"Không thoải mái thì mai đừng đi làm nữa."

Sau khi tháo dây an toàn, Hạng Tâm Hà suy nghĩ nghiêm túc một chút, "Không sao đâu ạ, không thể vắng mặt vô cớ, em chỉ là vừa nãy đột nhiên cảm thấy hơi ngột ngạt thôi, bây giờ đỡ hơn nhiều rồi."

Quyền Đàm trước khi cậu xuống xe hỏi: "Em với Triều Ninh...... có phải thứ 7 tuần trước đã gặp nhau không?"

Mang theo một chút thăm dò, Hạng Tâm Hà so với tưởng tượng của anh còn dễ hiểu hơn, mở to đôi mắt trong veo, lắc đầu nói không có, tưởng rằng mình rất thành thật, thực tế lừa được 0 người.

Quả nhiên là dáng vẻ của tuổi 19.

Quyền Đàm trầm thấp cười cười, "Về đi."

"Vâng, cảm ơn anh Quyền Đàm."

Bảo mẫu từ trong nhà đi ra đón cậu, bóng dáng Hạng Tâm Hà biến mất sau cánh cửa, anh mới đi, vẫn là trở về nhà cũ nhà họ Quyền.

Bà cụ giữa đường gọi điện thoại cho anh, đơn giản trò chuyện vài câu, vốn tưởng rằng Trần Triều Ninh đã sớm rời đi, nhưng không ngờ tối nay ở lại đến tận 9 giờ đêm.

Đèn bên ngoài nhà cũ rất sáng, bà cụ sợ bóng tối nhất, đèn ở đâu cũng không được tắt, nhất là buổi tối, cái bóng đen chậm rãi di chuyển, anh gọi tên Trần Triều Ninh.

Có một số lời anh vẫn quyết định nói rõ ràng.

Tay phải Trần Triều Ninh vừa khéo đặt trên tay nắm cửa xe, mặt không chút thay đổi nhìn về phía anh.

"Thứ 7 tuần trước, em rời khỏi đây, có phải là đi gặp Tâm Hà không."

Trần Triều Ninh thu tay về, đổi một tư thế, "Anh không phải đã biết đáp án sao, còn đến hỏi?"

"Em đang tức giận."

Anh câu nào cũng là trần thuật, Trần Triều Ninh cảm thấy một tia mất kiên nhẫn đối với anh.

"Quyền Đàm."

Trần Triều Ninh rất ít khi gọi anh họ, nhưng cũng không hay gọi thẳng tên trước mặt, bên cạnh bãi đất trống đỗ xe ở nhà cũ là một mảng lớn cây xanh um tùm, ban đêm mang theo tiếng ve kêu, đôi mắt Trần Triều Ninh không có dao động gì, giọng điệu cũng rất nhạt.

"Anh trước đây thích cậu ta không dám theo đuổi, bây giờ cậu ta mất trí nhớ, gan liền lớn rồi?"

Quyền Đàm trước nay không hay tức giận, cảm xúc cũng luôn rất ổn định, đối mặt với cách nói của Trần Triều Ninh anh cùng lắm cũng chỉ là khá bất lực.

"Em ấy nhỏ hơn anh nhiều như vậy, lại thích em, anh có thể làm thế nào."

Anh dựa vào xe, trong không khí khô nóng nhìn nhau với Trần Triều Ninh, "Trước đây em chê em ấy phiền phức, bây giờ chắc là đúng ý em chứ, hay là nói, em hối hận? Thật ra em...... cũng thích em ấy?"

Câu này là nghi vấn, Trần Triều Ninh nghe ra, chuyện Quyền Đàm không nắm chắc vĩnh viễn sẽ không ra tay.

"Nhưng anh hôm nay cũng không có ý muốn cãi nhau với em." Quyền Đàm thở dài nói: "Anh chỉ là muốn nói cho em biết, anh quả thực chuẩn bị theo đuổi em ấy."

Một chuyện Quyền Đàm luôn hối hận, chính là đem cái máy ảnh cũ Trần Triều Ninh đưa tặng lại cho Hạng Tâm Hà, anh của lúc đó cũng không phải không tìm được máy ảnh cùng loại, anh cần chút thời gian, mà lúc đó vừa khéo ở nhà Trần Triều Ninh, thuận miệng liền hỏi, mới khiến Hạng Tâm Hà có giao tập với em họ anh.

Tuy nói sự yêu thích nảy sinh vì một chiếc máy ảnh có thể không hề kiên cố, nhưng đối với Hạng Tâm Hà mà nói thì không giống, đó là di vật mẹ cậu để lại cho cậu.

Sự tình không như mong muốn, anh cũng không muốn cứ mãi chìm đắm trong loại hối hận và mất mát này, nhưng nếu đã có cơ hội lần nữa, anh sẽ không bỏ cuộc.

Trần Triều Ninh không thích đàn ông, sau khi bị quấy rối ở nước ngoài, anh gần như đối mặt với người đồng tính luyến ái nam đều là trạng thái vô cùng chán ghét, nhưng đối với Hạng Tâm Hà coi như có kiên nhẫn, anh quy kết tất cả những điều này là do Hạng Tâm Hà hiền lành, tính cách đáng yêu.

Không ai sẽ buông lời ác độc với một Hạng Tâm Hà như vậy, bao gồm cả Trần Triều Ninh.

Anh từng nghĩ tới vô số phản ứng của Trần Triều Ninh, nhưng người này chỉ rũ mắt cười một tiếng liền ngồi vào trong xe.

Trước khi về nhà, Trần Triều Ninh lại muốn đi uống rượu, sau khi gửi một tin nhắn cho Lục Tự, người xưa nay luôn trả lời ngay lập tức thế mà không để ý đến anh, anh liền quay đầu xe về nhà.

Lời của Quyền Đàm vang vọng trong đầu anh, còn chưa theo đuổi được người, đã bắt đầu tuyên bố chủ quyền với anh.

Làm cái gì thế không biết.

Tâm trạng tồi tệ muốn chết, Hạng Tâm Hà đến nhà cũ đưa cua khiến anh khó chịu, Quyền Đàm nói muốn theo đuổi Hạng Tâm Hà cũng khiến anh khó chịu.

Người hỏng não thì lo mà đi chữa bệnh cho tốt đi, học người ta yêu đương cái gì.

Xe chạy vào bãi đỗ xe ngầm, Trần Triều Ninh châm một điếu thuốc trong xe đồng thời mở điện thoại gửi Wechat cho Hạng Tâm Hà, vẫn hiển thị bị chặn.

Quả trứng mù lần trước bị Hạng Tâm Hà bỏ sót vẫn còn nằm trong nhà anh, anh bóc cũng chưa bóc, vốn dĩ định đem thứ này trả lại nguyên vẹn cho Hạng Tâm Hà, hôm nay đại khái cũng là thực sự tức giận, sau khi về nhà bật đèn phòng khách lên, ngay cả giày cũng chưa thay, trực tiếp đứng dưới đèn bóc trứng mù ra.

Trước đây Hạng Tâm Hà từng nói gì nhỉ?

Anh ngẫm nghĩ.

"Nếu để em quay được Gấu Hạt Dẻ thì em làm cái gì cũng được."

"Anh Triều Ninh, hay là anh giúp em quay đi, vận may của anh chắc chắn tốt hơn em."

"Cầu xin anh đấy."

Hạng Tâm Hà đôi khi cũng sẽ giở trò vô lại, bản lĩnh làm nũng rất kém cỏi, anh nói với người ta cầu xin người khác thì phải có thái độ cầu xin, chỉ nói mồm có tác dụng gì, Hạng Tâm Hà liền bắt đầu ngày nào cũng mang bữa sáng cho anh, lúc đi theo anh ra ngoài luôn tranh trả tiền cơm, nếu gặp máy gacha là nhất định sẽ quay, nhưng anh chưa bao giờ giúp.

"Cậu cảm thấy chút lợi lộc cỏn con này là có thể mua chuộc tôi? Tôi thiếu mấy đồng tiền ăn sáng?"

Độ dày da mặt của Hạng Tâm Hà bình thường đều phải xem tình hình mà định, đối mặt với hộp mù trứng quay muốn có đại khái chính là không có giới hạn.

Hôm đó đại khái là mềm lòng, giúp cậu quay một cái, nhưng kết quả không tốt, không phải Gấu Hạt Dẻ cậu muốn, trên đường về công ty Hạng Tâm Hà trái lại còn an ủi anh, nói đi nói lại làm như thể là anh muốn cái thứ xấu quắc này vậy.

"Cậu là chê ngồi xe quá thoải mái muốn đi bộ về sao."

"Em không có."

Cậu quả nhiên câm miệng.

Sau đó không rõ Hạng Tâm Hà tự mình tốn bao nhiêu tiền tìm bao nhiêu cái máy gacha, tóm lại không ngoại lệ, một con Gấu Hạt Dẻ cũng không quay được.

Lần cuối cùng nhắc tới, là lễ Giáng Sinh năm ngoái, Hạng Tâm Hà sau khi tan tầm đợi trước ở cạnh xe anh, xách quà bị lạnh đến mức run lẩy bẩy.

"Anh Triều Ninh, năm nay em phải cùng ba em đi nước ngoài một chuyến, em vốn dĩ không muốn đi, nhưng mà ông ấy nói sức khỏe ông ấy không tốt lắm, muốn để em đi cùng, em liền đồng ý, tuần trước đã xin nghỉ phép, đi một tuần."

Quan hệ của Hạng Tâm Hà và cha cậu vẫn luôn rất bình thường, gần như không mấy khi nghe cậu nhắc tới cha, nguyên nhân đại khái chính là vì chiếc máy ảnh bị rơi hỏng kia.

Hôm đó ở gara, Hạng Tâm Hà mặc áo lông vũ dày cộm, cổ một vòng lông, tôn lên khuôn mặt rất nhỏ.

"Chúc anh sinh nhật vui vẻ."

Anh cũng không muốn nhận, nhưng biết cho dù không nhận, Hạng Tâm Hà cũng sẽ cố chấp đặt cạnh xe anh, sau đó đầu cũng không ngoảnh mà rời đi.

"Em sẽ nhớ anh lắm." Cậu lưu luyến không rời nói: "Đợi em trở về, sau đó lại cùng em đi chơi máy gacha được không? Em vẫn chưa quay được Gấu Hạt Dẻ."

Lúc đó anh nói: "Muốn như vậy? Chi bằng trực tiếp mua một cái."

"Cái đó không giống, tự mình quay được mới có cảm giác thành tựu."

Hạng Tâm Hà trông có vẻ một chút cũng không muốn đi, muốn nói lại thôi bảo với anh: "Em muốn ngày nào cũng gửi tin nhắn cho anh, còn chưa từng rời xa anh lâu như vậy."

Anh bị người này chọc cười, "Chúng ta yêu nhau?"

"Chưa mà."

"Vậy cậu còn nói mấy cái này."

Hạng Tâm Hà nhíu mày, dáng vẻ đơn thuần giải thích với anh: "Em làm trợ lý cho anh, ngày nào cũng ở bên cạnh anh, cùng lắm là 2 ngày cuối tuần không gặp mặt, đâu có từng tách ra một tuần đâu."

Hờ, hóa ra là ý này, cũng chẳng sai.

Sau đó thực sự một tuần không gặp lại Hạng Tâm Hà, ngoại trừ trong điện thoại, cậu thỉnh thoảng sẽ gửi chút thường ngày ở nước ngoài, ảnh tự sướng sẽ đăng lên vòng bạn bè, còn hỏi anh công việc có bận không, ở nhà làm gì, anh rảnh tay, cũng sẽ chụp một tấm ảnh qua, Hạng Tâm Hà xem xong liền không vui.

xxh: [Sao anh lại ăn cơm cùng con gái vậy?]

czn: [Họ hàng tôi.]

Cậu rất nhanh được dỗ dành tốt, nói mang chút quà lưu niệm cho anh, trước khi đi ngủ còn sẽ gửi tin nhắn báo cáo với anh, giải thích, cùng với xin lỗi.

xxh: [Xin lỗi anh Triều Ninh, em hình như quản hơi nhiều, anh đừng giận nhé.]

xxh: [Đợi chúng ta ở bên nhau em ghen sau cũng vẫn kịp, ha ha.]

Chữ đánh được một nửa trong điện thoại toàn bộ bị anh xóa đi, suýt chút nữa tắc thở, anh dứt khoát không trả lời.

Sau khi trở về, vì công việc quá bận, liền không nhắc tới chuyện Gấu Hạt Dẻ nữa, mãi cho đến khi Hạng Tâm Hà mất trí nhớ.

......

Búp bê trong lòng bàn tay toàn thân trắng muốt, đội cái mũ hạt dẻ lông xù, Trần Triều Ninh im lặng hồi lâu, ngay sau đó coi như chưa từng bóc nhét nó trở về trong trứng mù, vặn nắp lại lần nữa.

Đại khái là vận may khá tốt, nhưng anh không định đưa 2 con vật xấu quắc này cho Hạng Tâm Hà.

Làm gì có đạo lý lấy được đơn giản như vậy chứ.

_________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Bắt đầu từ ngày mai, đến thứ 4 tuần sau, là ngày nào cũng đăng ~ Nếu thích thì tặng sao biển, tương tác nhiều hơn nha, yêu các bảo bối!

Bình Luận (0)
Comment